Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 04 (Phần 04 – 05) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quản Lợi Minh nghiêm khắc gọi Quản Đồng đang ở trong phòng đọc: “Quản Đồng,
con mau ra đây!”

            Quản Đồng ra khỏi
phòng đọc, đứng nhìn hai người mặt mày ủ rũ: “Sao thế ạ, mẹ làm xong cơm rồi ạ?”

            “Quản Đồng à, các con
còn trẻ nên còn chưa tiền khó như thế nào, thế mà đã dám phung phí như vậy, đợi
đến khi về già, những lúc bệnh tật ốm đau hay gặp phải tai họa gì thì biết làm
thế nào?” – Quản Lợi Minh buồn rầu căn vặn – “Một chiếc túi thôi mà hơn 600 tệ,
sao các con chẳng biết tiết kiệm gì thế hả?”

 

            Quản Đồng nhìn Cố Tiểu
Ảnh đang đứng ngây như phỗng, lại thấy chiếc túi trong tay cô, thì lập tức hiểu
ra sự tình, bèn cất tiếng nói với Cố Tiểu Ảnh: “Em về phòng thay quần áo đi, mẹ
nói sẽ làm món thịt bò xào sả ớt cho chúng ta, chuẩn bị ăn ngay thôi.”

            “Vâng!” – Cố Tiểu Ảnh
ngoan ngoãn đáp lời, nhìn lại Quản Đồng đầy cảm kích, chẳng đợi Quản Lợi Minh kịp
phản ứng đã tót người về phòng, tránh xa vùng tâm bão đáng sợ kia.

            Quản Lợi Minh nhìn
bóng dáng Tiểu Ảnh khuất sau cánh cửa phòng ngủ khép chặt thì tức giận: “Quản Đồng,
con lại còn bênh vợ, nó…”

            Chẳng đợi Quản Lợi
Minh nói hết câu, Quản Đồng đã ngắt lời: “Bố à, Tiểu Ảnh đâu phải quá phung phí
đâu, cô ấy đều đã cố mua hàng giảm giá rồi mà…”

            Nhưng không ngờ cũng
chưa nói xong thì đã bị Quản Lợi Minh chặn lại: “Giảm giá rồi mà vẫn 600 tệ!
Cái thể loại túi gì mà những 600 tệ chứ!”

            “Bố à, tiền cô ấy tự
kiếm, thì cô ấy tiêu, có gì sai đâu cơ chứ!” – Quản Đồng lập luận.

            “Tiền nó kiếm thì cũng
là tiền của cái nhà này! Nào có thể tiêu như thế mà sống chứ!” – Rồi bỗng nhiên
ông sực giật mình: “Quản Đồng à, trong các con ai là người quản giữ tiền trong
nhà đấy? Có phải là con đưa tất cả lương cho vợ con không, nên nó mới ăn tiêu
hoang phí như thế?”

 

Cố Tiểu Ảnh lúc này cũng thay xong đồ mặc ở nhà, ngồi trong phòng ngủ đã
nghe thấy hết mẩu đối thoại vừa rồi giữa hai cha con thì phát cáu, không hiểu nổi
đây là lý lẽ gì nữa. Chưa nói đến chuyện Quản Đồng đâu có kiếm nhiều tiền hơn
mình, mà kể cả anh ấy có kiếm nhiều hơn đi chăng nữa thì bản thân mình cũng chắc
chắn sẽ không bao giờ lợi dụng điều đó

            May mà Quản Đồng vẫn
tiếp tục nhẫn nại giải thích với bố: “Bố à, tiền ai kiếm thì người đấy tiêu, những
chuyện lớn trong nhà thì mới phải bàn bạc xem xét. Chúng con đều cảm thấy như
thế là rất phù hợp rồi, bởi vì việc tiêu pha là rất cần thiết. Bố không biết,
chứ đồ dùng ở thành phố đều rất đắt, một chiếc túi mà năm, sáu trăm tệ đã là rất
rẻ rồi. Hơn nữa cô ấy là một giáo viên đại học, lại càng phải chú trọng giữ gìn
hình tượng.”

            Quản Lợi Minh vẫn chẳng
thể nào hiểu được, lại càng bực tức: “Hình tượng cái gì mà hình tượng, đến lúc
cấp kíp cần tiền mà lại không có tiền thì các con sẽ biết được lời của bố mẹ chẳng
bao giờ sai!”

            “Bố, bố yên tâm,
chúng con có tiết kiệm mà” – Quản Đồng thấy rất đau đầu – “Phần lớn thu nhập của
chúng con đều được gửi tiết kiệm định kỳ ở ngân hàng, hơn nữa Tiểu Ảnh còn có
tiền nhuận bút viết tiểu thuyết, cô ấy còn kiếm được nhiều hơn cả con cho nên
tiêu tiền cũng chẳng có gì đáng trách.”

            “Quản Đồng con thật
là…”  – Quản Lợi Minh tức tới mức chẳng còn biết nói gì nữa.

            Vừa đúng lúc Tạ Gia
Dung từ trong bàn ăn gọi lớn: “Ăn cơm!”

            Tạ ơn trời đất, Cố Tiểu
Ảnh vốn dĩ rất sợ thanh âm nặng tiếng địa phương của Tạ Gia Dung, nhưng lần này
thì không những cô nghe hiểu mà còn cảm thấy thanh âm đó quả thực là rất kỳ diệu
nữa. Mặc dù Cố Tiểu Ảnh rất tức giận những lời lẽ của Quản Lợi Minh, nhưng cũng
cảm thấy là thuyết phục được ông không dễ, vì vậy muốn giải thích để cho ông có
thể hiểu được thì không phải là chuyện của ngày một ngày hai, nên là trước mắt
cứ nín nhịn trong lòng, ăn cơm trước rồi tính sau.

            Thế là Cố Tiểu Ảnh cố
tỏ vẻ bình tĩnh từ trong phòng ngủ bước ra. Quản Lợi Minh cũng chẳng biết phải
răn dạy quở mắng Cố Tiểu Ảnh như thế nào nữa, khi không có ai trong nhà lên tiếng
ủng hộ, nên đành “hừ” một tiếng rồi quay lưng người bước vào phòng ăn.

            Quản Đồng đi phía
sau, thấy Cố Tiểu Ảnh mặt mũi không biểu lộ gì, đang lẳng lặng đi rửa tay, bèn
cũng theo vào phòng vệ sinh, rồiCố Tiểu Ảnh đang khom lưng rửa tay mà đặt tay
mình lên vai cô. Cố Tiểu Ảnh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt bối rối của Quản Đồng
trong gương, cuối cùng cũng nén hết bực tức trong lòng mà thở dài một tiếng.

 

  (5)

 

            Trong bữa cơm, Tạ Gia
Dung cố tình đặt đĩa bò xào sả ớt ngay trước mặt Cố Tiểu Ảnh.

            Cố Tiểu Ảnh cảm động
nhìn bóng dáng của Tạ Gia Dung, trong lòng tự thấy may mắn cho mình vì có được
một bà mẹ chồng vừa tốt bụng lại thương con dâu như thế này, nên bèn chạy theo
giúp Tạ Gia Dung bê cơm bê canh.

            Đang ăn cơm thì thấy
Quản Lợi Minh than ngắn thở dài: “Đúng là bây giờ đời sống ở đâu cũng tốt thật,
lúc nào cũng có thịt để ăn, có cả nhà xây để ở, rồi con trai cũng đã lấy vợ…
Đúng là mọi chuyện thật tốt đẹp quá rồi, chỉ thiếu một đứa cháu mà thôi.”

            Cố Tiểu Ảnh nghe thấy
câu nói này lập tức cúi gằm, cắm mặt vào bát ăn cơm, đầu cũng chẳng dám ngẩng
lên.

            Quản Đồng chau mày:
“Bố à, chuyện này thì đâu cần gấp, Tiểu Ảnh mới bắt đầu công tác, thời gian thử
việc còn chưa hết, bây giờ mà có con thì chưa phù hợp lắm.”

            Cố Tiểu Ảnh lại cảm
kích nhìn Quản Đồng, rồi ngay lập tức lại cúi đầu, khổ sở ăn cơm.

            Quản Lợi Minh mất hết
cả hứng: “Quản Đồng con nói cái gì? Cái gì mà thời kỳ thử việc, bố không biết,
cũng chẳng muốn biết. Bố nói cho con biết, sinh con là chuyện lớn, tất cả những
chuyện khác đều không quan trọng bằng. Các con kết hôn đã sắp một năm rồi, sao
vẫn chưa thấy chút động tĩnh gì thế? Sao không đi bệnh viện kiểm tra thử xem thế
nào?”

            Câu nói cuối cùng này
thật chẳng khác nào một trái bom, trong chốc lát khiến cho Cố Tiểu Ảnh nổ bùm một
cái.

            Tiểu Ảnh tức giận ngẩng
mặt lên,Quản Đồng vẫn nhẫn nại tiếp tục: “Bố mẹ không phải quá lo lắng, chúng
con đều không làm sao, kiểm tra cái gì cơ chứ!”

            “Làm sao mà con biết
các con không sao?” – Quản Lợi Minh sốt ruột – “Con gà mái mà không đẻ trứng
thì lại chẳng phải lôi ra xem hay sao!”

            “Rầm!” – Cố Tiểu Ảnh
đặt bát cơm của mình xuống bàn, rời khỏi bữa, quay mạnh tới mức mà sinh ra cả
gió. Quản Đồng vươn tay ra nắm lấy cô nhưng không nắm lại kịp.

            Ngay sau đó lại nghe
thêm một tiếng “rầm”, Cố Tiểu Ảnh giận dữ dập mạnh cửa phòng ngủ.

            Quản Đồng lo lắng,
quay lại trách Quản Lợi Minh: “Bố đừng nói linh tinh nữa có được không! Tiểu Ảnh
nhỏ hơn con sáu tuổi, trong lớp của cô ấy, cô ấy là người đầu tiên lấy chồng. Bố
bắt cô ấy sinh con bây giờ làm sao mà cô ấy có thể chuẩn bị tâm lý kịp đây?”

            “Chuẩn bị cái gì?” –
Quản Lợi Minh cũng hét lớn “Đẻ con thì cần quái gì chuẩn bị! Mẹ con ngày xưa
làm gì phải chuẩn bị cái gì, ngay đêm tân hôn là đã có con rồi, thế các con rốt
cục cần chuẩn bị cái gì đây? Bố nói cho con biết – Quản Đồng, đừng có coi thường
chuyện này, không nghe lời người lớn, rồi sẽ có ngày các con phải hối hận. Con
thì có thể không cần gì, nhưng con không thể để cho gia đình ta ở quê không có
người nối dõi được!”

            “Bố thật quá vô lý!”
– Quản Đồng hét lớn một tiếng rồi quay người bước đi. Một giây sau, cánh cửa
phòng ngủ lại vang lên một tiếng “rầm” nữa.

            “Thằng bất hiếu, láo
toét!” – Chỉ còn lại mình Quản Lợi Minh ngồi đó gào rống.

            Trong phòng ngủ, lúc
Quản Đồng mở cửa bước vào thì thấy Cố Tiểu Ảnh, mặt mày cau có bí xị, đang ngồi
nhấp nhấp con chuột, xem ra cũng chẳng thể tập trung được gì.

            Quản Đồng thở dài, tiến
lại gần, khe khẽ cất giọng: “Tiểu Ảnh à, em đừng có chấp làm gì, bố anh cả một
đời làm nông dân, có một số suy nghĩ vô cùng bảo thủ lạc hậu mà không thể nào
thay đổi được.

            “Quản Đồng, anh không
thể lúc nào cũng lấy “nông dân” ra làm cái cớ.” – Tiểu Ảnh xoay người lại, lạnh
nhạt nhìn Quản Đồng, “Trước khi kết hôn là nhà em sửa chữa tu sửa lại căn hộ,
anh bảo bố mẹ anh là nông dân có giúp cũng chẳng giúp được gì; ngày kết hôn,
nhà anh chẳng chuẩn bị một tí nào khiến em thấy vô cùng khó hiểu, bố mẹ anh
chưa từng ăn thịt lợn chứ chẳng nhẽ chưa bao giờ nhìn thấy lợn chạy à, chưa lấy
vợ cho con bao giờ chứ chẳng nhẽ chưa từng bao giờ thấy nhà người khác rước con
dâu về ra sao à? Sao mà có thể chẳng lo lắng chuyện gì hết thế? Kết quả vẫn chỉ
là lời giải thích của anh, họ là nông dân, không biết lo chuyện gì; giờ lại còn
ngờ vực em là con gà mái không biết đẻ trứng, anh vẫn còn tiếp tục lấy lý do
này ra, anh không thấy mệt mỏi sao? Liệu anh có thể tìm cách giải thích nào mới
mẻ hơn một chút được không?”

            “Nhưng đó là sự thực”
– Quản Đồng sa sầm mặt mũi. – “Cố Tiểu Ảnh, em hãy xem xét lại đi, suốt cả buổi
tối là anh đứng về phía em, em đừng có gây sự vô cớ có được không?”

            “Em gây sự vô cớ ư?”
– Vừa nghe thấy những từ này, Cố Tiểu Ảnh đã không thể nào tin nổi, trợn tròn mắt,
tất cả oan ức mà lúc nãy Quản Lợi Minh gây ra, giờ càng căng phồng hơn, tất cả
những nỗi niềm ấy dồn nén lại trong chốc lát bỗng vỡ òa, tuôn ra xối xả.

            Chỉ nhìn thấy Cố Tiểu
Ảnh hung dữ từ bàn máy tính đứng phắt dậy, căm giận chỉ thẳng vào mũi Quản Đồng:
“Quản Đồng, chúng ta kết hôn đã được nửa năm, anh ít nhất cũng đã nhận được hơn
trăm cuộc điện thoại từ quê gọi ra, tìm công việc giúp cho sinh viên tốt nghiệp,
giúp 8 người họ hàng thân thích được lên lớp, giúp ít nhất 3 người đồng hương
liên hệ với những chuyên gia và phòng bệnh V.I.P, thậm chí đấy là còn chưa nhắc
đến chuyện mối lái cho đứa cháu trai thứ 7 của cháu ngoại thứ 6 của vợ chồng Cố
Tiểu Ảnh, em gái thứ 5 của dì thứ tư, của cháu trai thứ ba của bà hai… Quản Đồng,
có phải anh muốn nói cho em biết bằng những hành động thực tế, hai chúng ta thật
y chang như hai vợ chồng Cố Tiểu Tây và Hà Kiện Quốc, không chỉ là bị cả một
đám người chẳng ra làm sao nhờ vả suốt cả một đời, mà sau khi tôi được nghe
xong những lời nói khắc nghiệt của bố anh thì không được bực tức, không được bộc
lộ, không được thấu hiểu. Thế mà tất cả những điều này, rốt cục chỉ là vì hai
chữ “nông dân”, là bởi vì tôi đã được gả cho con trai của những nông dân, nên
phải có trách nhiệm và nghĩa vụ hứng chịu tất thảy những điều tồi tệ này

            “Cố Tiểu Ảnh em ăn
nói hàm hồ vừa vừa thôi, gì mà 1 2 3 4 5 6 7, em đọc cho lắm tiểu thuyết vào
nên não bị ngớ ngẩn rồi có phải không?” – Sự điềm đạm thường ngày của Quản Đồng
cuối cùng cũng bị đánh văng đi mất, đã tức đến nỗi tóc tai sắp dựng đứng cả
lên, trợn hết cả mắt mũi – “Anh lúc nãy rõ ràng đã thay bố xin lỗi em, thế mà
em nói cái đám người chẳng ra sao đó ra để làm gì? Em như thế mà còn không phải
là gây sự vô cớ à? Thế mà em còn là người được học hành đàng hoàng, bộ dạng này
của em có đứng trên bục mà giảng bài được không hả? Có còn đủ tự tin mà đứng đó
truyền thụ kiến thức cho sinh viên được không? Có còn đủ tư cách mà làm một
giáo viên nữa không?”

            “Tôi không có tự tin!
Tôi không có đạo đức! Không còn mặt mũi hay tư cách nào mà đi làm giáo viên nữa,
còn anh thì có, anh là chính nhân quân tử, anh giỏi giang!” – Cố Tiểu Ảnh cuối
cùng không thèm kiêng nể gì nữa, nước mắt đã tuôn trào: “Ngay trước khi kết hôn
đã từng có người bạn nói với tôi trên QQ rằng, kết hôn với người không cùng một
hoàn cảnh thì thế nào cũng có ngày sẽ hối hận. Quản Đồng, bây giờ tôi mới biết
cái cảm giác hối hận nó có mùi vị như thế này đây!”

            “Cố Tiểu Ảnh, em hãy
tự hỏi mình đi, kết hôn đã nửa năm nay, anh có lỗi với em ở chỗ nào? Cũng chỉ
là bố anh đã nói ra vài lời không đáng nói! Em còn không tin ư, những gì mà em
muốn anh cũng phải đọc thì anh đã thực sự đọc hết, nào là cái gì “Băng dính hai
mặt”, nào là “Thời đại kết hôn mới”, không sai, quả thực viết rất hay! Thế
nhưng anh nói cho em biết, vẫn chỉ một câu nói này, em sở dĩ cảm thấy bọn họ viết
hay, sở dĩ cảm thấy bọn họ lo lắng khắc khoải, là bởi vì bọn họ đã biết cách
khiến cho mâu thuẫn xung đột, và trộn nhào tất cả những thứ tình tiết, khiến
cho người ta phải lo âu về nhau! Thế nhưng, cuộc sống thực tế thì phần lớn đâu
có như vậy! Em đừng có mà nói quá lên?”

            “Tôi nói quá? Phải,
tôi thừa nhận, tôi bực tức, lên cơn vì thấy anh cái này không hiểu, cái kia
không biết, là do tôi không đúng, là tôi sai! Nhưng anh nghĩ là tôi muốn tức giận
như thế lắm sao! Tôi nói không biết bao nhiêu lần rồi mà anh vẫn không hiểu,
theo anh, tôi còn có thể làm gì hơn được! Tôi mà không tức thì đã chẳng phải là
người bình thường! Còn nữa, gửi tiền về cho nhà anh, mua quần áo cho bố mẹ anh,
mua đồ dùng sinh hoạt mỗi tháng cho họ, như thế là tôi không biết quan tâm lo lắng
ư? Những cái đó không phải đều là do tôi đề cập trước, rồi anh mới nghĩ tới hay
sao? Quản Đồng, anh tự đi mà hỏi chính mình mà xem, có phải chút trí tuệ cỏn
con của mình anh đều đem dành hết cho sự nghiệp rồi không? Đã bao giờ anh để ý
một chút tới bố mẹ và vợ anh chưa? Anh có biết tôi thích ăn cái gì không? Có biết
kỳ kinh nguyệt của tôi là ngày nào không? Được thôi, cứ coi như anh không biết,
thế thì để tôi nhắc cho mà biết, ngày sinh nhật của bố mẹ anh, nếu tôi mà không
nhắc thì anh có nhớ ra nổi không? Anh nói đi, anh trả lời đi!”

            Quản Đồng mặt mũi đỏ
bừng bừng, cổ họng cứng ngắc, đột nhiên miệng cứng lại không biết nói gì.

            Cố Tiểu Ảnh căm phẫn
lấy tay gạt nước mắt, liếc xéo Quản Đồng thêm một lần nữa, rồi “hừ” một cái bực
bội tắt máy tính, không thèm rửa ráy, chui luôn vào trong chăn nằm.

            Suốt một thời gian
dài, hai người ai đắp chăn của người đấy, bây giờ Cố Tiểu Ảnh mới thấy ích lợi
của việc này, và nhất là vào lúc này thì đến một sợi lông của Quản Đồng cô cũng
không muốn chạm vào.

            Nhưng dường như trong
lòng Quản Đồng lại không nghĩ như vậy, bởi vì mỗi tối Quản Đồng và Cố Tiểu Ảnh
vẫn ai ôm chăn người đấy, bây giờ họ lại nằm quay lưng vào nhau chập chờn ngủ.

            Cố Tiểu Ảnh quay
ngang quay ngửa mãi thì mới vào giấc ngủ. Cả đêm cô mơ không biết bao nhiêu thứ,
mộng mộng mị mị mà chẳng nhớ được cái gì. Sáng hôm sau, lúc Cố Tiểu Ảnh ngủ dậy
thì thấy Quản Đồng đã đi làm rồi. Động tác đầu tiên sau khi cô ngủ dậy chính là
nhảy tới bàn trang điểm, ngó thật sát gương mặt của mình. Sau khi xem xét kỹ lưỡng,
cô thấy mặc dù tối qua khóc một trận lớn như thế nhưng mí mắt không bị sưng húp
lên, nên mới có thở phào nhẹ nhõm, bước vào phòng vệ sinh, rửa mặt sạch sẽ.

            Lúc rửa mặt thì chẳng
hề nghe thấy một tiếng động nào khác, nên Cố Tiểu Ảnh thấy bồn chồn. Ra khỏi
nhà vệ sinh cô đi một vòng phòng khách, không thấy cái làn đựng thức ăn của Tạ
Gia Dung đâu, biết ngay là mẹ chồng đã đi chợ, lại bất giác thở phào một lần nữa.

            Nhưng càng nghĩ càng
thấy kỳ quặc, vì người có lỗi không phải là cô, nên nếu có đi thì cũng không phải
là cô, thế thì làm sao mà cô lại phải thấp thỏm thế chứ, lại còn sợ người ta đi
mất nữa.

            Nghĩ đến đây bỗng Cố
Tiểu Ảnh ngẩn ra: hôm nay là thứ mấy

            Đột nhiên cô như bừng
tỉnh, hôm nay không phải là ngày khai giảng hay sao? Chín rưỡi sáng chủ nhiệm
khoa sẽ mở cuộc họp toàn thể các giáo viên, đặt mục tiêu cho học kỳ mới.

            Lạy trời! Vẫn còn một
tiếng nữa!

            Thế nhưng trường lại
mới chuyển địa điểm – giờ ở vùng ngoại ô xa hàng mấy chục km!!

 

            Trời ơi!

            Trong chớp mắt, Cố Tiểu
Ảnh chẳng khác nào được lắp thêm bánh xe lửa dưới chân, vội vàng mặc áo sau đó
xách túi chạy như bay ra ngoài! Vừa ra tới cửa thì bỗng sựng lại như chợt nhớ
ra điều gì – hình như sáng ngày mai và chiều ngày kia Cố Tiểu Ảnh đều có giờ
lên lớp.

            Nghĩ đến việc phải
hai ngày liên tục đi mấy chục ki lô mét tới trường là Cố Tiểu Ảnh đã thấy đau cả
đầu, nhưng việc phải ngày nào cũng chạm mặt bố chồng còn khiến đau đầu hơn.

            Nghĩ như vậy, Cố Tiểu
Ảnh chân đã chuẩn bị bước ra ngoài rồi thì lập tức quyết ðịnh quay lại ði vào tủ
quần áo lấy vali, nhét vào một ðống thứ: quần áo thay ðổi, mỹ phẩm chãm sóc da,
nýớc hoa, ðiện thoại di ðộng, máy MP4, máy ảnh kỹ thuật số… Nghĩ thêm một lát
cô lại quyết ðịnh lấy túi ðựng máy tính xách tay ðem theo, rồi ổ cứng di ðộng…
tóm lại là cả một lô một lốc, nhét chật cả hai cái vali lớn.

            Cố Tiểu Ảnh tay thì vội
vàng nhét đồ, đầu óc thì nghĩ – nếu như Quản Đồng có thắc mắc thì mình sẽ bảo
là đến trường ở để tiện cho việc đi lại – dù sao thì Quản Lợi Minh và Tạ Gia
Dung vẫn còn đang ở đây, nên Cố Tiểu Ảnh không thể nói là vì muốn rời khỏi nhà
nên mới tới trường ở được.

            Luẩn quẩn một hồi, tận
tám giờ 50 phút Cố Tiểu Ảnh hai tay hai túi đồ, mới ngồi lên được taxi. Sau khi
lên xe, cô mới đột nhiên tỉnh ngộ, thảo nào mà người ta nói ly hôn sẽ vô cùng vất
vả tốn sức, mình đây mới chỉ là một chuyến ra ngoài ở mà đồ đạc đã lích k khủng
khiếp thế này rồi, ngộ nhỡ ly hôn, lại còn phải phân chia tài sản, phải thu dọn
đồ đạc, thì chẳng phải là còn mệt hơn cả một lần chuyển nhà sao? Thật đúng là
đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần!

            Nghĩ tới mức độ
nghiêm trọng của hai chữ “ly hôn”, bỗng nhiên tất cả uất ức đêm hôm qua lại ồ ạt
trỗi dậy, khiến cho Cố Tiểu Ảnh muốn kiềm chế cũng chẳng thể nào kiềm chế được.

            Lại nhớ tới câu hỏi Cố
Tiểu Ảnh đã nói với Quản Đồng trước khi kết hôn: “Anh sẽ tốt với em cả đời này
chứ?”

            Quản Đồng có vẻ rất
thành thật đáp: “Tất nhiên rồi.”

            Cố Tiểu Ảnh vẫn chưa
bằng lòng hỏi tiếp: “Có thật là cả đời này anh vẫn sẽ mãi mãi tốt với em như thế
này không?”

            Quản Đồng chẳng biết
làm thế nào nhưng vẫn khẳng định chắc chắn: “Thật.”

            Nghĩ một lát rồi bổ
sung thêm một câu: “Em không việc gì phải bi quan như thế. Chúng ta đều là những
người có học, tất nhiên đã nói là phải giữ lời.”

            Nhưng thực tế đã rõ
ràng là: “Sau khi kết hôn được hơn nửa năm, anh ta bắt đầu thường xuyên cãi
nhau với cô, thậm chí lại còn chỉ trích đạo đức nghề nghiệp của cô… Liệu anh
ta có nhớ mình đã từng hứa như thế nào không? Anh ta rõ ràng đã hứa dù thế nào
thì vẫn trước sau như một, thế là rốt cục là do tai của Cố Tiểu Ảnh bị điếc,
hay là căn bản ngay từ đầu đã không nên tin tưởng vào những lời hứa hẹn thề thốt
của con người giả dối kia!”

            Có thể, Cố Tiểu Ảnh sớm
đã biết, yêu đương và kết hôn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, mà điểm khác
biệt cơ bản là tình yêu thì phóng đại những ưu điểm, còn kết hôn thì lại phóng
đại những nhược điểm.

            Mà một số vấn đề chỉ
dần dần bộc lộ sau khi đã kết hôn theo danh nghĩa, vào lúc xác lập những trách
nhiệm nghĩa vụ và cùng nhau chung sống mà thôi…

            Thế là Cố Tiểu Ảnh ngồi
trên taxi rời khỏi nhà, mà cô lại không hề phát hiện ra rằng, chính trong lúc
taxi lăn bánh khỏi khu tập thể Tỉnh ủy thì Quản Đồng lại từ cổng đi vào trong
sân của khu tập thể .

            Lúc ấy, quả thực Cố
Tiểu Ảnh không hề biết rằng: “giai đoạn vận hành” của một cặp vợ chồng mới kết
hôn là phải như vậy, có thể ngắn dài khác nhau, nhưng nhất định là sẽ trải qua
– chẳng khác nào màn kịch dạo đầu, mặc dù không thực sự cần thiết, nhưng lại có
thể mang lại nhiều cảm giác mới mẻ.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+