Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 04 (Phần 06 – 07) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  (6)

 

            Trong lúc đó, Quản Đồng
hộc tốc bước vào nhà, dáo dác ngó khắp xung quanh mà không thấy bóng dáng một
ai trong nhà.

            Bố mẹ thì sáng ra đã
bảo là sẽ cùng nhau đi chợ rồi? Nhưng còn Tiểu Ảnh đâu?

            Nghĩ kỹ lại thì chợt
nhớ ra: Hôm nay là ngày Học viện nghệ thuật khai giảng! Tiểu Ảnh nhất định là
đã tới trường rồi.

            Nghĩ đi nghĩ lại thật
là đau đầu, Quản Đồng đã cố sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, định tranh thủ lúc bố
mẹ đi chợ mà quay về nói chuyện nghiêm túc với Tiểu Ảnh, chẳng ngờ lại vô ích!

            Quản Đồng đành đứng
trong phòng khách mà thở dài thườn thượt.

            Một lúc sau mới đi
rót một cốc nước khoáng, vừa uống vừa nghĩ: thật là hết cách, Cố Tiểu Ảnh, 26
tuổi rồi chứ có còn bé bỏng gì nữa đâu. Nhưng trước giờ chỉ biết tới trường học,
tốt nghiệp xong thì ở lại trường công tác, thỉnh thoảng cũng gặp phải vài kẻ bạc
bẽo, nhưng so với cái xã hội rối ren phức tạp này thì chẳng thấm tháp vào đâu.
Hoặc giả cũng có thể hiểu là, suốt 20 năm gần đây, cô ấy chưa hề biết thế nào
là thói đời nóng lạnh, chưa từng gặp những kẻ tiểu nhân vô đạo, cũng chưa từng
nếm trải mùi oan ức. Từng đấy tuổi, bản tính lương thiện, tinh thần lạc quan,
tích cực, cứ nghĩ là bản thân đã trưởng thành, nhưng thực ra thì nhiều khi vẫn
còn quá thiếu thực tế, quá thẳng thắn, quá

            Anh yêu Cố Tiểu Ảnh,
muốn chung sống cùng cô, là bởi vì yêu sự hiểu biết, trí thông minh và trái tim
trong sáng của cô. Từ những trang văn Cố Tiểu Ảnh viết, anh có thể nhận ra cô
mang trong mình một trái tim thuần khiết, lấp lánh như pha lê.

            Một tâm hồn như thế,
đẹp đẽ nhưng cũng vô cùng mong manh dễ vỡ.

            Quan Đồng luôn nuôi
niềm tin rằng, con cái của hai người sau này, được Cố Tiểu Ảnh dạy dỗ chắc chắn
sẽ cũng thông minh, lương thiện, rạng rỡ, lạc quan, tích cực y hệt như cô.
Nhưng anh lại nghĩ, nhất định sau này anh sẽ phải căn dặn con mình, trong suốt
chặng đường sau này con đi sẽ khó tránh khỏi những nỗi niềm oan ức, nhưng con
phải biết cách chấp nhận và vượt qua nó, thì mới có thể tiếp tục sống vui vẻ được.

            Nhưng, thực ra, chính
anh cũng cảm thấy xấu hổ vì bản thân tối hôm qua đã quá nóng giận mà mất bình tĩnh.

            Anh rất muốn xin lỗi
cô, nhưng cô lại đã đến trường mất rồi, đành để buổi tối vậy.

            Nghĩ như vậy, Quản Đồng
đặt cốc nước xuống, quay trở lại chỗ làm. Bỗng nhiên điện thoại rung bần bật,
anh lôi ra xem thì thấy là tin nhắn của Cố Tiểu Ảnh.

            Mở ra đọc thì là một
mẩu tin nhắn không dài, nội dung viết: “Buổi tối không về nhà, ở lại trường.
Mai cũng tạm thời không về nhà, dạo này rất bận.”

            Quản Đồng ngẩn ra, cười
đau khổ, anh tất nhiên không cho là Tiểu Ảnh bận tới mức đến về nhà cũng không
có thời gian, mà chỉ không ngờ là lần này một người con gái chẳng mấy khi lên
cơn tức giận như cô, lại hành động dứt khoát như vậy!

            Quản Đồng trong lòng
lo lắng không yên: phen này, nếu anh thực sự không đi tìm cô ngay, thì cô sẽ
không thèm về nhà thật mất.

            Lúc ấy, Tiểu Ảnh vừa
kịp tới được khu trường mới, sớm hơn thời gian họp 10 phút, đang dốc sức bình
sinh kéo cái đống hành lý nặng trình trịch vào khu căn hộ của giáo viên – điều
kiện tt hơn nhiều so với khu nhà của nghiên cứu sinh ngày xưa, một phòng hai
người ở, có giường, có bàn học, có tủ quần áo; cũng bởi vì khu trường mới quá
xa trung tâm thành phố nên những khu căn hộ như thế là để cho giáo viên có nơi
để tạm thời nghỉ lại.

            Cuộc họp kết thúc, Cố
Tiểu Ảnh quay lại căn hộ sắp xếp đồ đạc, rồi lăn ra giường nằm, và bỗng có cảm
giác như đang quay về thời sinh viên. Thế rồi cô nhận ra thời gian trôi đi quả
thực quá nhanh, cứ như mới hôm qua Cố Tiểu Ảnh vẫn còn đang hùng hục sứt đầu mẻ
trán ngồi làm khóa luận tốt nghiệp, nhưng sự thật là đã bảy tháng trôi qua rồi.
Chỉ trong chớp mắt, từ một sinh viên cô đã biến thành một Cố Tiểu Ảnh giáo
viên. Giường đối diện với cô cũng không còn là giường của Hứa Tân nữa rồi, mà của
Lưu Định, người làm nghiên cứu sinh cùng năm với Cố Tiểu Ảnh, cũng được giữ lại
trường làm giáo viên.

            Quả thực là tất cả đều
đã thay đổi hết rồi.

            Dù cho có một số chuyện
cứ ngỡ là sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi.

            Đúng là sợ cái gì thì
cái đó sẽ tới, buổi chiều, Cố Tiểu Ảnh sau khi giảng bài xong cho sinh viên, từ
giảng đường đi ra thì gặp Trần Diệp đang đi về phía này, vừa đi vừa cười cười
nói nói rất vui vẻ với mấy cô gái nhìn có vẻ giống sinh viên.

            Cố Tiểu Ảnh cúi thấp
đầu, định trốn vào đám người xung quanh, chưa kịp đi ra thì đã nghe thấy từ
phía sau có người cất tiếng gọi: “Cố Tiểu Ảnh!”

            Cố Tiểu Ảnh quay đầu
lại thì thấy Trần Diệp, anh mặc kệ đám sinh viên xung quanh, tươi cười bước tới.
Chỉ có khoảng cách mười mấy bước chân mà đã thu hút biết bao ánh nhìn của các nữ
sinh dõi theo.

            Cố Tiểu Ảnh thầm than
vãn, trong lòng nghĩ: “Ôi chao đàn ông, quả nhiên luôn là mầm mống tai họa.”

            Trần Diệp bước tới trước
mặt Cố Tiểu Ảnh, cúi đầu nhìn túi xách trong tay cô, cười hỏi: “Em dạy xong rồi
à?”

            “Vâng” – Tiểu Ảnh mỉm
cười, gật đầu: “Em đang định đến nhà ăn ăn tối.”

            “Em không về nhà?” –
Trần Diệp thắc mắc – “Mười mấy phút nữa là xe đưa đón đã chạy rồi, em còn ăn
cơm nữa thì sẽ không kịp đấy!”

            “Em không về, em ở lại
khu căn hộ giáo viên.” – Cố Tiểu Ảnh nhìn Trần Diệp, trách móc vẻ ấm ức: “Thật
là không công bằng! Đều là giáo viên cả, thế mà bọn em hai người một phòng, còn
anh thì được một mình một phòng! Đúng là người ngoài thì được ưu tiên!”

            Trần Diệp phì cười,
nhìn Cố Tiểu Ảnh đáp: “Tiểu Ảnh à, em vẫn chẳng thay đổi gì cả, vẫn trẻ con như
vậy!”

            “Đi đi, trẻ con cấm
có nói linh tinh.” – Tiểu Ảnh quay đầu không thèm chấp Trần Diệp.

            Trần Diệp vui vẻ: “Tiểu
Ảnh, hôm nào đó giới thiệu chồng em cho anh biết đi, anh thực sự tò mò không biết
anh ta là thần thánh phương nào mà đã thu phục được đứa trẻ như em đấy. Sao em
mãi mà không trưởng thành thêm tí nào thế!”

            Tiểu Ảnh chẳng hơi sức
đâu mà đùa cợt với anh ta, đầu cô sắp bốc lửa đến nơi: sao dạo này hay bực bội
thế cơ chứ? Sao cứ hết người này đến người khác thi nhau nói cô không trưởng
thành? Cố Tiểu Ảnh rõ ràng còn biết ăn nói, rõ ràng còn thông minh nhanh nhẹn
hơn Quản Đồng, sao cứ bảo là một đứa trẻ thế!

            Thật là tức chết đi
được!

            Đang tức giận thì bỗng
điện thoại reo. Cố Tiểu Ảnh nghe rõ không phải là nhạc chuông của bài hát “Đồng
thoại” thì có chút thất vọng.

            Thò tay vào lục lọi
túi xách, mãi mới sờ được vào cái điện thoại, nghe máy thì thấy giọng nói gấp
gáp của Hứa Tân: “Chị tớ sắp sinh rồi! Anh rể lại không có nhà, tớ đưa chị ấy đến
bệnh viện, cậu mau mau tới giúp một tay đi!”

            “Hả? Sinh rồi á” – Cố
Tiểu Ảnh kinh ngạc hét – “Bệnh viện nào?”

            “Bệnh viện Tnh Lập! Tớ
gọi xe cấp cứu rồi” – Hứa Tân vô cùng sốt ruột – “Cậu đến thẳng bệnh viện đi,
mang thêm tiền nhé, tớ sợ là tớ không mang đủ!”

            “Được được! Tớ đi
đây, đi ngay bây giờ đây!” – Cố Tiểu Ảnh vội vã dập máy; quay lại lo lắng nhìn
Trần Diệp: “Trần Diệp, anh có bao nhiêu tiền ở đây?”

            “Tiền mặt thì không
nhiều lắm, hơn 1000 tệ, em cần làm gì?” – Trần Diệp nhìn bộ dạng sốt ruột của
Tiểu Ảnh, vừa rút ví vừa hỏi.

            Tiểu Ảnh vội tới mức
phát khóc: “Bạn thân của em sắp sinh con! Em phải đi bệnh viện Tỉnh Lập đưa tiền
cho cô ấy!”

            “Thế thì yên tâm!” –
Trần Diệp bình tĩnh, chỉ về hướng tòa nhà học: “Anh lái xe qua rồi đưa em đi, tới
bệnh viện rồi thì anh đi rút tiền cho, anh có thẻ tín dụng mà!”

            Cố Tiểu Ảnh lắc lắc:
“Không cần đâu, em cũng còn một ít tiền ở đây.”

            “Cố Tiểu Ảnh, em có cần
phải khách sáo thế không.” Trần Diệp chau mày, vừa kéo Cố Tiểu Ảnh chạy về phía
cổng của khu giảng đường vừa nói: “Dù chúng ta đã chia tay, nhưng em làm ơn đứng
tránh xa anh như kiểu anh là rắn độc thế chứ! Em đừng tưởng anh không trông thấy!
Lúc nãy nhìn thấy anh, em đã lập tức cúi đầu định lẩn đi phải không! Nếu không
phải anh gọi em, thì em sẽ chẳng
            thèm chào
anh lấy một câu phải không?”

            Cố Tiểu Ảnh ngây người,
bị Trần Diệp kéo đi không kịp phản ứng, nhất thời cũng chẳng biết phải đối đáp
thế nào. Lúc đi trên đường rồi, Cố Tiểu Ảnh bớt căng thẳng dần bình tĩnh lại,
chợt nhớ ra bèn hỏi Trần Diệp: “Anh lấy bằng lái xe trong nước à?”

            Trần Diệp lườm cho Cố
Tiểu Ảnh một cái: “Ngay từ trước khi quen em, anh đã có bằng lái rồi, em không
biết à?”

            “Em không biết!” – Tiểu
Ảnh có chút hoảng hốt, vội vàng đáp, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

            Cố Tiểu Ảnh cảm thấy
bản lúc này thật kỳ quặc – rõ ràng là cô đã không còn yêu anh ấy nữa, hai người
sớm đã không còn quan hệ gì rồi, thế mà sao anh ấy vẫn nhắc lại nhiều chuyện
ngày xưa như vậy?

            Trần Diệp dường như
nhận thấy Cố Tiểu Ảnh có chút mất tự nhiên, khẽ thở dài, hỏi: “Ai sinh thế?”

            “Chị Đoàn Phỉ” – Cố
Tiểu Ảnh vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ đáp.

            Một lát sau, Cố Tiểu Ảnh
mới ngần ngừ nói: “Thực ra em từ đầu chí cuối đâu có định trốn tránh anh, chỉ
là em thực sự sợ không kìm được.”

            “Không kìm được?” –
Trần Diệp nghe thấy những từ này thì trong lòng cảm thấy chút thất vọng, ngừng
mấy giây rồi mới khẽ thở dài: “Cố Tiểu Ảnh, anh thật không biết nên khen em là
người phụ nữ chuẩn mực biết giữ quy tắc hay là nên mắng em thật quá coi thường
người khác đây? Liệu em có thể đề cao anh hơn một chút được không? Mặc dù anh
ra đi không nói một lời nào, như thế thật là chẳng ra gì, nhưng thực sự đó là
do anh không biết phải giải thích với em thế nào. Lần đó anh đi, quả thực là có
thể sẽ không về nước nữa. Một sinh viên nghèo như anh, cũng không biết đến bao
giờ mới có đủ khả năng để đón em qua bên đó. Anh thậm chí còn không dám chắc rằng
liệu anh có thể để em đi rửa bát trong những nhà hàng mà kiếm tiền sinh hoạt được
hay không. Ngoài nhiệt huyết ra thì anh chỉ có bàn tay trắng, anh không đủ điều
kiện để hứa hẹn hay đảm bảo gì với em, cũng không thể khiến em phải đợi chờ vô
ích…!”

            Lúc nói ra những lời
này, ánh mắt anh cứ đăm đăm nhìn con đường phía trước mặt. Vào đến trung tâm
thành phố, tới những đoạn đường đông đúc, tình hình tắc đường rất nghiêm trọng.
Bên đường có hai chiếc xe thu dọn, cảnh sát đang xử lý sự cố, cả một dãy xe dài
nối đuôi nhau nhích về phía trước từng tí một. Trần Diệp nhớ lại những ngày
tháng xưa cũ, nới rộng lòng mình từng chút một, càng cố thoải mái, càng đau đớn,
cảm thấy trái tim như đang bị bóp nghẹt, càng cố nới lại càng bị co thắt… cứ
tựa như có thứ gì đó vừa lạnh vừa ướt cuộn chặt lấy những năm tháng đó, những
năm tháng đã qua mà không thể nào quay đầu lấy lại được.

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
thì cũng chịu quay đầu lại, nhìn nghiêng một bên khuôn mặt của Trần Diệp, có
đôi chút sửng sốt.

            Cô nghe thấy giọng
nói có phần đáng thương sầu thảm của anh: “Em xem đó, cuối cùng thì anh chẳng
phải đã bị báo ứng sao, đợi đến khi anh đã có đủ tự tin để hứa hẹn dành cho em
những ngày tháng tốt đẹp, thì em đã không còn ở đó đợi anh nữa rồi.”

            Không khí trong xe lặng
xuống tĩnh ngắt.

            Không một ai biết,
vào lúc này, liệu còn có thể nói được gì nữa đây?

            Hoặc, cũng có thể, chẳng
biết tự lúc nào, tất cả những lời muốn nói, bây giờ cũng chẳng cần thiết phải
nói ra nữa rồi.

 

  (7)

 

            Năm rưỡi chiều, tất cả
những con đường trong nội thành đều đang kẹt cứng. Đến khi tới được bệnh viện
thì cũng đã hai tiếng trôi qua. Cố Tiểu Ảnh lòng như lửa đốt chạy vội chạy vàng
tới phòng sản, thì lập tức nhìn thấy Hứa Tân đang đi tới đi lui như một chú ruồi
mất đầu bên ngoài phòng sản.

            Cố Tiểu Ảnh xông thẳng
tới, tùm lấy Hứa Tân hỏi: “Sao rồi? Đã sinh chưa?”

            “Không biết!” – Hứa
Tân khóc lóc – “ Vẫn còn chưa tới ngày đẻ cơ mà! Thế này rốt cục là làm sao cơ
chứ! Làm cho mình sợ hết cả hồn rồi đây này!”

            Cố Tiểu Ảnh lúc này mới
chợt nhớ ra nhiệm vụ tới đây của mình, quay đầu lại thì nhìn thấy Trần Diệp ở
ngay phía sau, sốt ruột hỏi: “Có tiền không hả anh”

            “Có.” – Trần Diệp gật
đầu trả lời, đánh tiếng chào Hứa Tân đang trợn tròn mắt ngây người không hiểu
gì, rồi nói với Cố Tiểu Ảnh: “Anh đi lấy tiền! Có cần anh giúp gì nữa không,
nói để anh làm luôn!”

            “Hết rồi ạ.” – Hứa
Tân giương mắt nhìn theo bóng dáng Trần Diệp xa dần, mãi một lúc mới hoảng hồn
quay đầu lại hỏi Tiểu Ảnh: “Các cậu lại làm cái trò gì thế? Chẳng phải cậu đã kết
hôn rồi à! Sao còn không buông tha cho anh ấy! Cố Tiểu Ảnh, cậu…!”

            “Cậu thôi đi!” – Cố
Tiểu Ảnh quay cuồng đầu óc nhìn Hứa Tân: “Trí tưởng tượng của cậu phong phú quá
rồi đấy! Chúng mình chỉ tình cờ gặp nhau! Cậu hiểu không? Là tình cờ!”

            “Anh ấy chẳng phải vì
cậu nên mới quay trở về Học viện nghệ thuật giảng dạy hay sao?” – Hứa Tân lo lắng
nhìn Tiểu Ảnh: “Mình nói cho cậu biết! Anh Quản Đồng là người tốt, cậu đừng có
mà sớm ba chiều bốn, nay Tần mai Sở, sáng nắng chiều mưa…”

            “Cậu thôi ngay!” – Cố
Tiểu Ảnh vừa nghe thấy cái tên Quản Đồng thì tức giận bừng bừng – “Trong 24 tiếng
đồng hồ ngày hôm nay, cậu đừng có dại mà nhắc tới cái tên Quản Đồng trước mặt tớ.”

            “Làm sao thế!” – Hứa
Tân sững người – “Anh ấy lại làm gì đắc tội với cậu à?”

            “Anh ấy hét vào mặt tớ!”
– Cố Tiểu Ảnh ấm ức nhìn Hứa Tân – “Cậu có tưởng tượng nổi không? Anh ấy đã hét
vào mặt tớ! Bố anh ấy thì bảo tớ là con gà mái không biết đẻ trứng, anh ấy thì
chỉ biết giải thích là do bọn họ là nông dân nên không biết ăn nói. Nhưng lần nào
anh ấy cũng lấy nó ra làm lý do, là anh ấy không biết làm cách nào, là anh ấy
không thể thay đổi được. Hứa Tân, cậu nói xem, anh ấy chuyên môn lấy cớ này để
thoái thác trách nhiệm, mà chưa từng bao giờ nghĩ cách để giải quyết triệt để vấn
đề…”

            “Nhưng mà ruồi nhép
à!” – Hứa Tân hít sâu, chăm chú nhìn Tiểu Ảnh – “Nếu đổi lại cậu là Quản Đồng,
thì cậu liệu có tìm được lý do nào khác nữa không? Cậu sẽ thay đổi được cái gì
à? Chẳng lẽ cậu định phổ cập cho bố chồng cậu: “ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái”,
hay là định dạy ông cách nói chuyện văn minh? Cậu có thể xóa bỏ hết đi 50 năm
ký ức sống ở nông thôn của ông ấy à? Cậu phải chấp nhận đi, đây là sự thật,
không ai trong chúng ta có thể thay đổi được!”

            Cố Tiểu Ảnh ngẩn người.

            Hứa Tân nắm lấy tay
Tiểu Ảnh, thở dài: “Mình cũng không biết sau này cuộc hôn nhân của mình sẽ ra
sao, không biết sau này của mình như thế nào nữa, cũng có thể bây giờ mình chỉ
biết nói mà không thực sự hiểu được nỗi  khổ của cậu. Nhưng mình cảm thấy
anh Quản Đồng cũng đâu có dễ dàng gì. Anh ấy có được ngày hôm nay, chắc chắn là
đã phải trải qua biết bao nhiêu phiền muộn và những điều không thể lý giải được
hệt như cậu bây giờ, cũng đã phải chịu đựng nhiều như thế nào nữa..”

            Một Cố Tiểu Ảnh mồm
miệng lanh lợi, bây giờ cũng chẳng còn biết phải nói gì nữa.

            Đúng lúc đó, từ phía
cầu thang có người chạy tới hộc tốc, Tiểu Ảnh và Hứa Tân quay đầu lại nhìn, thì
thấy là Mạnh Húc, đầu tóc đẫm mồ hôi, đang vội vàng xông tới.

            Anh ta quá căng thẳng
thậm chí còn không nói nên lời: “Tân Tân…chị em…cô ấy…em nói là…”

            “Chị em đang ở phía
trong, gọi điện cho anh mà không thèm nghe máy, thật là tức chết đi được!” – Hứa
Tân lập tức chuyển đối tượng, lửa giận bừng bừng: “Anh rể à, anh không biết là
mấy ngày này là kỳ sinh của chị gái em sao, rốt cuộc thì anh biến đi đâu thế?”

            “Cô ấy thế nào rồi?”
– Mạnh Húc cuối cùng cũng nói hết một câu, mặt đỏ phừng phừng.

            “Vẫn đang ở trong,
chưa được ra ngoài.” – Hứa Tân nhìn bộ dạng lo lắng của Mạnh Húc thì cũng nguôi
giận, xoa dịu Mạnh Húc: “Anh rể, anh đừng lo, bác sỹ nói là không sao cả.”

            “Không sao sao đến giờ
vẫn chưa ra?” – Mạnh Húc lo đến phát hoảng.

            Trái với Mạnh Húc, Hứa
Tân lúc này đã bình tĩnh trở lại, nên khi nhìn thấy Trần Diệp ở phía sau đang từ
cầu thang bước xuống thì còn có tâm trí mà giới thiệu hai người với nhau: “Đây
là Trần Diệp, bạn học của bọn em, anh ấy qua giúp đỡ.”

            Mạnh Húc vội vã bắt
tay Trần Diệp rồi lại luống ca luống cuống nhìn về phía cánh cửa phòng sản.
Cách đó không xa còn có người thân của mấy sản phụ cũng đang ngồi chờ ở ghế
ngoài, tất cả mọi người đều dán mắt vào cánh cửa phòng đẻ, chỉ chực nó m một
cái là lập tức xông vào.

            Chính lúc đó, cánh cửa
mở ra. Tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy, chỉ nghe bác sỹ cất tiếng: “Người
nhà của Đoàn Phỉ?”

            “Có, có, tôi đây!” –
Mạnh Húc vội vàng xông tới.

            “Con gái, nặng
3.21kg, mẹ tròn con vuông.”

            Bác sỹ thông báo xong
thì bắt đầu dặn dò làm thủ tục nhập viện, Mạnh Húc vâng vâng dạ dạ gật đầu lia
lịa. Cục đá mắc trong họng của Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân cuối cùng cũng rớt xuống,
hai người mắt nhìn nhau, Cố Tiểu Ảnh mỉm cười ôm chầm lấy Hứa Tân.

            “Làm em sợ đến phát
khiếp!” – Hứa Tân mặt đang sắp khóc giờ nở nụ cười rạng rỡ – “Chị mình kêu la ầm
ĩ, làm mình sợ phát khiếp! Mình sẽ không đẻ con đâu! Cả đời này nhất quyết mình
sẽ  không sinh con!”

            “Là con gái đó!” – Cố
Tiểu Ảnh hai mắt lấp lánh – “Chẳng phải chị cậu thích con gái nhất sao!”

            “Hả? Thật á!” – Hứa
Tân nghe thấy vậy chợt tỉnh ra, quay lại xem phản ứng của Mạnh Húc.

            Nhìn thấy anh ta đang
bận rộn tay chân làm thủ tục thì mới thở phào nhẹ nhõm nhìn Tiểu Ảnh cười, mắt
còn ánh lên niềm vui rạng ngời của một người đã được lên chức “dì”: “Ai da, chị
mình thật là biết đẻ con, muốn gì là được nấy! Sớm đã nói sinh con trai chỉ có
thiệt, con gái mới thích, mới là cái áo bông tri kỷ của mẹ!”

            Cố Tiểu Ảnh nghe thấy
vậy không nhịn được cười lớn ha ha.

            Trần Diệp đứng phía
sau cũng cười theo – các cô gái vì quá vui mừng mà quên mất anh cũng đang đứng
ngay cạnh. Cũng chẳng làm sao, vì lúc đó anh chỉ nghĩ: rồi sẽ có một ngày, anh
cũng sẽ giống như Mạnh Húc kia, khuôn mặt lo lắng thấp thỏm đứng ngồi không
yên, chạy đi chạy lại, vì người phụ nữ của đời mình, để lo toan các thứ thủ tục?>

            Một ngày không xa,
anh cũng sẽ có đứa con của riêng mình. Nó sẽ thông minh đáng yêu, nhưng sẽ
không phải là đứa con của anh và Tiểu Ảnh.

            Anh vẫn còn nhớ, khi
đó họ đã hẹn ước, sau này nếu như được thì sẽ sinh hai đứa con, một trai một
gái, một đứa họ Trần một đứa họ Cố; con trai sẽ mặc áo khoác giống của anh, còn
con gái thì sẽ cho mặc váy giống mẹ; mỗi tối sẽ kể chuyện cổ tích cho chúng
nghe, rồi âu yếm thơm vào trán lúc chúng đi ngủ, cuối tuần cả nhà ra ngoại ô,
đi cắm trại, đi xem kịch đồng thoại; nếu con mắc lỗi thì sẽ cho chúng chép phạt
theo bảng chữ mẫu, lý do là để sau này chúng có thể viết được những lá thư tình
tuyệt đẹp; không sợ chúng yêu sớm, nhưng phải dạy cho chúng cách tự bảo vệ bản
thân… Tất cả những dự định ngày ấy mới tươi đẹp làm sao, nhưng giờ đây mãi
mãi không thể nào thực hiện được nữa.

            Lúc này anh dường như
mới phát hiện ra, niềm vui trong cuộc sống lúc trầm lúc bổng, còn sự tiếc nuối
thì cũng như hình với bóng vậy.

            Lúc trở về trường, Cố
Tiểu Ảnh vẫn ngồi nhờ xe của Trần Diệp.

            Suốt cả quãng đường
cô nói ríu ra ríu rít, dường như quên mất cả là mình phải tránh cái sự “không
kìm được lòng” trước đó. Cô lại còn vui vẻ kể cho Trần Diệp nghe chuyện tình của
Đoàn Phỉ và Mạnh Húc, kể rằng Mạnh Húc là một người đàn ông thật là tốt, chăm
lo cho vợ từng li từng tí, tỉ mỉ chu đáo; kể về những thứ đồ dùng cho em bé mà
Đoàn Phỉ mua, thật là vô cùng dễ thương… cứ kể lể một hồi như thế, cuối cùng
cũng tới cổng của khu căn hộ giáo viên. Trần Diệp kéo phanh tay, nhẹ nhàng tựa
lưng vào ghế điều khiển, lặng lẽ nhìn Cố Tiểu Ảnh, mỉm cười dịu dàng.

            Cố Tiểu Ảnh lúc này mới
chợt tỉnh ngộ, mình đang ở đâu và đang nói chuyện với ai, rồi nỗi hoảng sợ, sự
thiếu tự tin trước đó bắt đầu dâng lên trong lòng.

            Cố Tiểu Ảnh lặng im,
quay đầu sang xấu hổ nhìn Trần Diệp.

            Thấy anh ta cũng đang
chăm chú nhìn mình, cô mới ngập ngừng nói: “Cảm ơn anh, Trần Diệp, đã bắt anh
phải đ lâu đến như vậy… Em thật không hề biết là anh rể lại có thể đến sớm
như thế, đã hại anh phải rút ra bao nhiêu tiền mặt đem theo mình…”

            “Cố Tiểu Ảnh” – Trần
Diệp nhìn Cố Tiểu Ảnh, thở dài “Em mau về nghỉ đi, đã rất muộn rồi.”

            Cố Tiểu Ảnh ngẩn người,
Trần Diệp cười cười, rồi mở cửa xuống xe. Cố Tiểu Ảnh thấy vậy cũng lập tức vội
vàng mở cửa bước ra ngoài. Đứng bên ngoài xe, Cố Tiểu Ảnh nhận ra khoảng cách
giữa hai người lúc này là chiếc thùng xe. Trần Diệp một tay tựa vào mũi xe, một
tay đặt trên thành cửa xe, đang nhìn Cố Tiểu Ảnh mỉm cười.

            Cố Tiểu Ảnh bị nụ cười
của anh làm cho bối rối kinh khủng, đúng lúc Cố Tiểu Ảnh cảm thấy mình cần phải
nói cái gì đó thì, cũng nhìn thấy anh ta cất lời.

            Anh ta trước sau vẫn
cười như vậy, nhìn Cố Tiểu Ảnh nói: “Cố Tiểu Ảnh, về nhà đi. Em ở đây anh thấy
phiền muộn lắm!”

            Nói xong, anh ta chui
vào trong xe, nhanh như chớp phóng về phía hầm để xe cách đó không xa.

            Cố Tiểu Ảnh chỉ biết
đứng ngây ra nhìn cái xe ô tô đi xa dần, cô như sắp đánh rơi cả hàm xuống đất đến
nơi rồi – mình mà làm anh ta thấy phiền ư?

 

            Có còn công lý không
thế?

            Người muốn nói câu đấy,
phải là Cố Tiểu Ảnh chứ!

            Không hiểu nổi là thứ
lý lẽ gì nữa??

            Buổi tối hôm ấy, nằm
một mình trên chiếc giường đơn, cô bực bội nghĩ: Đàn ông là toàn những kẻ không
đáng tin! Nhìn mà xem, mới chỉ trong thời gian ngắn, mà Quản Đồng thì nổi giận
với cô, Trần Diệp thì chê cô phiền hà…Hứ! Tất cả các anh cộng lại đều không bằng
một Mạnh Húc, đi mà nhìn cách anh ấy đối xử với vợ mình kia kìa,là đáng ghen tị
làm sao!

            Nghĩ đến Mạnh Húc là
lại nghĩ đến con gái của sư tỷ Đoàn Phỉ, nó thật là bé bỏng làm sao, còn chẳng
to hơn búp bê Barbie là mấy, biết khóc biết cười biết nghịch ngợm, dễ thương
quá đi mất, khiến mình cũng muốn đẻ một đứa…nhưng mà một mình mình thì lại chẳng
đẻ được!! Thế mới thấy, gà mẹ nào có phải là toàn năng đâu, mặc dù nếu chỉ có
gà bố không thôi thì chắc chắn cũng là không thể. Nhưng mà thật lòng thì… cả
một ngày mà Quản Đồng vẫn không thèm gọi một cú điện thoại cho mình! Có phải là
anh ấy không cần mình nữa không? Có phải thế không, có phải thế không? A a a có
phải thế không?

            Quản Đồng, anh thật
là một kẻ nhỏ nhen ích kỷ!

            Anh làm sao…làm
sao…làm sao có thể không thèm để ý đến em như thế chứ!

            Cố Tiểu Ảnh cứ nằm
nghĩ linh ta linh tinh như thế một hồi thì ngủ quên lúc nào mà không biết. Đến
nửa đêm vì lạnh quá mà bị tỉnh giấc, nhưng cô lại lười tới mức chẳng muốn dậy
tìm cái gì để phủ thêm lên người, thế là cố hết sức cuộn mình lại chẳng khác
nào một quả bóng chui vào trong chăn. Mặc dù đã tháng hai rồi, nhưng vùng ngoại
ô vẫn rất lạnh, Học viện Nghệ Thuật tuân thủ theo chế độ tiết kiệm nên cứ nửa
đêm là tắt các loại thiết bị sưởi ấm. Lần tỉnh dậy vì bị lạnh này lại khiến cho
Cố Tiểu Ảnh bỗng nhớ tới căn nhà ở khu tập thể Tỉnh ủy của mình, rồi cứ lạnh
cóng thế mà thiếp đi.

            Sáng hôm sau tỉnh dậy,
cô giáo Cố phen này hài lòng rồi – thân nhiệt đã là 38 độ, cuối cùng thì cũng
đã bị sốt thật.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+