Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 04 (Phần 09 – 11) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Nhưng vì sao mọi người đều nói anh thông minh hơn em?” – Cố Tiểu Ảnh bước
tới, ôm lấy cổ của Quản Đồng rồi ngồi vào trong lòng anh. Đương nhiên lúc trước
đó cô không quên đóng cửa phòng đọc lại, vì cô vẫn nhớ trong nhà còn có bố mẹ
chồng nữa.

            “Vậy phải xem là chuyện
gì đã, chuyện lớn thì đàn ông chắc phải sáng suốt hơn phụ nữ rồi, còn chuyện nhỏ
thì phụ nữ chắc sẽ thấu hiểu hơn đàn ông.” – Quản Đồng mỉm cười nhìn người vợ bé
nhỏ trong lòng mình.

            Cố Tiểu Ảnh sờ sờ đầu,
nghĩ ngợi một lát rồi kể hết những chuyện Giang Nhược Dương và Đoàn Phỉ đã nói
cho Quản Đồng, điểm cốt yếu là ở chỗ: “Lưu Địch lại còn có chân trong với một vị
lãnh đạo, mà bình thường mọi người vẫn cảm thấy vô cùng chính nhân quân tử”. Quản
Đồng mỉm cười lắng nghe lời kể của vợ, mải ngắm nhìn nét biểu cảm trên khuôn mặt
cô đầy sinh động, nên suy nghĩ có chút xao nhãng, đứa trẻ này chắc chắn đã từng
tham gia không ít cuộc ể chuyện, mà nếu không đoạt giải thì thật là có lỗi với
những nét biểu cảm phong phú trên khuôn mặt cô ấy quá.

            “Anh nói xem, anh nói
xem, em không thể nhìn ra thì lẽ nào là lỗi của em?” – Cố Tiểu Ảnh kể xong câu
chuyện, nhìn Quản Đồng chẳng phản ứng gì cả, liền đưa tay ra tóm lấy hai tai Quản
Đồng, ra sức kéo.

            Quản Đồng nhíu mày lại
kêu lên một tiếng, rồi gỡ hai tay của Cố Tiểu Ảnh xuống khỏi tai mình, một tay
giữ chặt lấy, tay còn lại ôm vòng lấy vợ, trả lời: “Dù người ta có nói thế nào,
em nghe để biết thế thôi, em sau này chỉ cần biết mình nghĩ gì, rồi cứ theo ý
mình mà đi. Anh ủng hộ em ở lại trường giảng dạy”.

            “Nói như vậy anh sớm
đã nhìn thấy em chậm chạp, ngốc nghếch rồi.” – Cố Tiểu Ảnh trề môi: “Anh là vì
muốn thu nhận em sao?”

            “Thu nhận em mà còn
phát lương cho em?” – Quản Đồng cười cười nhìn Cố Tiểu Ảnh, “Là vì anh cảm thấy
em coi như còn chút lý trí, chắc là chọn đường đi cũng không sai, có thể tiếp tục
đi tiếp được. Còn về chuyện nghi kỵ lẫn nhau ấy không hợp với em, vì thế em yên
tâm làm tốt công việc giảng dạy của mình là được rồi. Người khác có leo nhanh
là chuyện của người ta, đương nhiên cũng phải bỏ ra một số thứ mà mình không muốn
bỏ. Coi như là bù cho nhau, chẳng ai cần phải để ý tới ai cả, rốt cuộc thì cũng
chẳng có ai dám đem cuộc đời hay tiền đồ của mình ra mà đánh cược cả.”

            Nghe xong một loạt, Cố
Tiểu Ảnh kinh ngạc nhìn Quản Đồng, hình như trước nay cô chưa từng nói tới những
chủ đề về giao tiếp xã hội như thế này với Quản Đồng. trong lòng cô, Quản Đồng,
con người thiếu kiến thức sinh hoạt thường thức ấy, ngốc nghếch đến mức hộp giữ
tươi thực phẩm cũng không biết. Cô cứ nghĩ mãi mà không hiểu nổi, sao người như
Quản Đồng lại đạt được tới vị trí ngày hôm nay? Nhưng nghe nói những lời nói
này, cô dường như dần hiểu ra đôi phần.

            “Nhưng, mình leo như
thế có gọi là nhanh không? Mình đã phải bỏ ra những gì vậy?” – Cố Tiểu Ảnh lập
tức hỏi lại, câu hỏi thật thể hiện t

            Quản Đồng đành phải
nhẫn nại trả lời: “Anh đã bỏ ra toàn bộ thời gian rảnh rỗi của anh, bởi vì anh
biết bản thân mình không thông minh, nên đành chim kém phải tập bay trước. Giống
như khi còn bé, môn toán của anh không tốt, anh phải bỏ ra thêm vài tiếng đồng
hồ hơn người khác mới có thể thi tài và đạt thành tích ngang ngửa người ta.”

            “Anh đang cạnh khóe
gì phải không?” – Cố Tiểu Ảnh liếc nhìn Quản Đồng. “Anh thi toán được 128 điểm,
em chỉ có 43, vậy em cũng là con chim kém cỏi sao?”

            “Em là học sinh ngành
nghệ thuật, làm sao mà so sánh được!” – Quản Đồng buông Cố Tiểu Ảnh ra, đứng
lên giữ lấy người cô rồi nhìn vào mắt mà nói: “Lo chuyện tiền đồ tương lai là
trách nhiệm của đàn ông. Em là vợ chỉ cần sống ôn hòa với lãnh đạo, đồng nghiệp,
vui vẻ thoải mái dạy dỗ học sinh, như thế là được rồi. Nhà chúng ta không cần
em phải quá xuất sắc nổi bật, cũng không cần em phải lãng phí tâm sức suy nghĩ
về chuyện này. Em có thời gian thì ở trong nhà viết sách kiếm tiền là được rồi,
hai năm nữa trong cơ quan thống nhất phân nhà ở theo mức kinh tế, anh tính cũng
phải hơn 30 vạn, bà xã à, em phải vất vả hơn rồi!”

            “Ôi, 30 vạn!” – Cố Tiểu
Ảnh quả nhiên chuyển ngay sự chú ý của mình, “Như vậy phải viết thật nhiều tiểu
thuyết sao?’

            Nhìn vợ ngây người
ra, Quản Đồng không nhịn được mỉm cười.

            Nhưng, dù Quản Đồng
miệng không nói gì, nhưng trong lòng Cố Tiểu Ảnh lại rất cảm động.

            Rốt cuộc, có một người
thấu hiểu mình, ủng hộ mình, tin tưởng mình, còn muốn dành lại cơ hội hưởng thụ
cuộc sống cho mình, đây là một chuyện rất tốt, rất rất tốt phải không?

            một người thấu đáo
thông suốt. Anh không than trời trách người, cũng không nhìn mọi người xung
quanh bằng nửa con mắt, sự điềm đạm của anh nằm ngoài sức tưởng tượng của Cố Tiểu
Ảnh.

            Cũng có lẽ, đây cũng
là lần đầu tiên Cố Tiểu Ảnh đánh giá một cách khách quan sự khác biệt giữa mình
và Quản Đồng: anh không nhanh mồm nhanh miệng như cô, không phản ứng nhạy bén bằng
cô, cũng không nhanh nhẹn tháo vát bằng cô, nhưng những điều này đều không thể
cản trở anh có được chỗ đứng cao hơn, và có cái nhìn xa hơn.

 

            Cứ như vậy, cho tới
lúc đi ngủ, Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng vứt bỏ được những nghi ngờ trước đó, cô
nghĩ lại mong muốn rời xa Quản Đồng của bốn năm ngày trước, rồi dúi đầu mình
vào trước ngực Quản Đồng, tựa vào cổ của anh. Quản Đồng bị hơi thở của cô khiến
cho cổ ngứa ngáy, vừa định lui lại phía sau một chút, liền cảm thấy một bàn tay
nghịch ngợm men theo chiếc áo ngủ của anh và thò vào bên trong, từ trên rốn,
vòng tay ôm lấy bụng anh.

            Quản Đồng ho một tiếng,
vừa định nói gì đó, thì nghe thấy giọng cười “hehe” gian xảo phát ra từ phía cổ
mình. Còn không đợi anh kịp phản ứng, đôi tay ấy đã trơn như cá, men theo bụng
anh mà rờ xuống phía dưới. Anh cuối cùng cũng kịp nhận thức, đưa tay ra giữ lấy
cổ tay của Cố Tiểu Ảnh, nhìn cô ngẩng đầu lên từ phía khuất tối, đôi đồng tử
trong veo đen láy lấp lánh nhìn.

            Cô ấy cười thật ngây
thơ, giống như một đứa trẻ, ngữ điệu dễ thương đầy mê hoặc, còn mang theo âm điệu
nhẹ nhàng mềm mại bay bổng. Động tác của tay cô đương nhiên vẫn chưa ngừng lại,
cô vừa cố ý cất giọng cảm thán: “Mềm quá… thật là có tính đàn hồi… để em làm
cái nơ bướm nhé… Hahaha!”

            Quản Đồng nhìn vào mắt
cô, rồi hơi quay ngườicúi xuống cắn vành tai cô, nghe tiếng cô vừa cười vừa
vùng vẫy: “Quản Đồng, anh lưu manh, anh học từ ai thế? Không được cắn tai em,
ngứa quá.”

            Quản Đồng mỉm cười,
khẽ thì thầm vào tai cô: “Em mới là lưu manh, em để tay ở đâu thế hả?”

            Kết quả là, sáng ngày
hôm sau, cô giáo Cố lại có lý do để không phải đi tập thể dục, vì lại tới muộn
rồi.

            Rất tốt, rất êm dịu.

  (10)

 

            Sau đó là hơn nửa
tháng với những ngày thật bình yên tĩnh lặng.

            Thậm chí có vài lần,
khi buổi sáng không có tiết học, lúc Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung ra ngoài mua
đồ ăn, Cố Tiểu Ảnh ngồi ôm lấy chiếc máy vi tính, nhàn rỗi ngồi xem tiểu thuyết
tình cảm, rồi bất giác liên hệ mà nghĩ tới Quản Đồng.

            Đôi nam nữ nhân vật
chính trong tiểu thuyết yêu nhau, hai bên đều không chịu nhường nhịn đối
phương, nên kết quả là cãi nhau. Đến khi đứa con gái khóc lóc ôm sòm, người đàn
ông vì người phụ nữ mà nhẫn nại, đứa con nhỏ cũng trưởng thành dần theo người bố
của mình. Sau đó, người đàn ông ra nước ngoài. Khi đứng đợi bên ngoài đại sứ
quán làm visa, đứa con gái của hai người, dựa vào bạn trai của mình bất giác
nghĩ: Bố đi rồi, mình phải làm sao đây?

            Cố Tiểu Ảnh cũng bất
giác hoảng hốt, cô chợt nghĩ lại, mỗi lần cãi nhau, kỳ thực đều chỉ có mình
mình diễn trò.

            Không biết Quản Đồng
không thèm cãi, hay là không muốn gây chuyện, hoặc là không đành cãi nhau,
nhưng tóm lại, anh đối với cô, thực sự vô cùng khoan dung.

            Cô gào lên với anh,
quát anh phải thu dọn đồ đạc, quát anh khi rửa rau động tác chậm chạp, quát anh
vì để chiếc hộp mạ vàng lại gần lò vi sóng, quát anh vì anh nhầm rau thơm thành
cần tây… Nhưng, khi “mọi việc bị bại lộ” anh chỉ có chút kinh ngạc, mỉm cười
xin lỗi cô, nhẹ nhàng biện bạch, rồi trước khi cô kịp tức giận đã cười kíp mắt,
nói: “Bà xã à, trông em lúc này thật giống với con khỉ bị cháy lông”.

            Cô nghĩ ngợi một lúc,
rồi tự mình bật cười thành tiếng.

            Đương nhiên, gần đây
cô cũng phát hiện ra, kỳ thực Quản Đồng cũng có chút nổi giận.

            Anh ấy cũng chẳng phải
là thánh nhân, sẽ có lúc cảm thấy quá phiền phức, sẽ tức giận, sẽ không thể nhẫn
nhịn nổi… Nhưng anh thường ôm lấy cô, cuộn cô lại trong lòng giống như một bức
tranh. Trong lòng anh có cảm giác ấm áp ngọt ngào, cô rất thích.

            “Thích”, quả nhiên là
một động lực mà thiên hạ khó có thứ gì địch lại nổi.

            Có thể cuộc sống cũng
chính là như vậy – không có ai là hoàn mỹ, chỉ cần biết được cách nhường lại một
chút, có thể tha thứ cho nhau, như vậy đã là khó lắm rồi.

            Và tất nhiên, một con
người như Cố Tiểu Ảnh thì từ xưa tới nay càng không bao giờ giấu giếm cái cảm
giác mãn nguyện này; mười giờ sáng, lúc đó không biết Quản Đồng đang làm gì,
còn Cố Tiểu Ảnh thì đang tình cảm dạt dào da diết, nên cầm điện thoại lên nhắn
tin cho Quản Đồng.

            Nội dung tin nhắn hết
sức đơn giản: “Ông xã à, em lại nhớ anh rồi!”

            Sau khi gửi tin nhắn
đi rồi, Cố Tiểu Ảnh đứng trong vùng trời nắng rực rỡ bao phủ, đôi mắt cười lấp
lánh.

            Trong lòng cô nghĩ,
Quản Đồng anh mà đọc được mẩu tin nhắn này, không biết sẽ có phản ứng như thế
nào đây?

            Phía bên kia, Quản Đồng
đang bận rộn với đống tài liệu chuẩn bị cho một buổi hội nghị vào tuần sau. Khi
thấy điện thoại rung rung, Quản Đồng như thường lệ mở ra xem, chỉ liếc một mắt
nhìn cái tin nhắn, ngây người, lại còn cứ tưởng là mắt bị hoa nữa: “Ông xã à,
em lại nhớ anh rồi!”

            Quản Đồng bèn không
nhịn được mà nhếch môi mỉm cười, ánh mắt mơ màng.

            Người đồng nghiệp ngồi
phía đối diện Quản Đồng đúng lúc ngẩng đầu lên thì trông thấy Quản Đồng bộ dạng
như vậy, đã không tránh khỏi buột miệng: “Quản Đồng, anh trúng thưởng à?”

            Quản Đồng cũng ngẩng
đầu lên nhìn người đồng sự đối diện, miệng vẫn mỉm cười: “Đúng, trúng thưởng rồi.”

            Trong khi anh bạn đồng
nghiệp vẫn còn giương đôi mắt ngơ ngác nhìn Quản Đồng thì có một hồi chuông đổ
tới. Cố Tiểu Ảnh dịu dàng hỏi: “Ông xã à, anh không bận sao?”

            “Bận!” – Quản Đồng hỏi,
“Bố mẹ đâu em?”

            “Em không biết, có lẽ
ra ngoài mua đồ ăn rồi,” – Cố Tiểu Ảnh ngồi trước bàn viết, nửa tâm trí dành
vào cuốn tiểu thuyết, nửa còn lại mải nũng nịu dỗi hờn: “Ông xã à, em vừa mới
xem tiểu thuyết, phát hiện nhân vật nam chính trong đó kém xa anh.”

            Quản Đồng cười: “Thật
là hiếm thấy, thường thường những lúc thế này, em đều cảm thấy người khác tốt
hơn anh chứ.”

            “Điều này chứng tỏ
bây giờ em nhìn nhận vấn đề tương đối khách quan rồi!” – Cố Tiểu Ảnh cười híp mắt,
“Em nhớ anh.”

            Quản Đồng cười cười
nhắn lại: “Tốt lắm.”

            “Sao cơ?” – Cố Tiểu Ảnh
cố hỏi han thêm, “Chỉ có thế thôi à?”

            “Ừ!” – Quản Đồng gật
đầu, “Tốt lắm.”

            “Quản Đồng, anh coi
em là cấp dưới của anh sao?” – Cố Tiểu Ảnh khẽ “hừm” một tiếng, “Anh có nhớ em
không?”

            “Có!” – Quản Đồng khi
nói chuyện điện thoại trong phòng làm việc vốn dĩ cứ theo quy cách như vậy.

            “Nếu nhớ em thì anh
phải nói ra đi chứ!” – Cố Tiểu Ảnh hào hứng: “Nói to lên, nói là anh cũng nhớ
em đi.”

            “Đến giờ làm việc rồi,
anh bắt đầu bận rồi đây!” – Quản Đồng nhìn phân đoạn cần phải sửa trên máy vi
tính, cười nói cố câu cuối: “Tối nay nói tiếp nhé.”

            Thế rồi cúp máy.

            Thế rồi cúp máy sao?

            Cố Tiểu Ảnh không cam
tâm, nhưng vẫn quyết định phải bao dung một lần, dù thế nào, đó cũng là đại nha
môn của Quản Đồng.

            Huống hồ, gần đây Quản
Đồng thể hiện cũng thật sự tuyệt vời.

            Dưới ánh mặt trời lấp
lánh của buổi chiều, Cố Tiểu Ảnh mãn nguyện khép hờ đôi mắt, bắt đầu phơi mình
dưới nắng.

            Nhưng Quản Đồng không
ngờ rằng sau khi đặt điện thoại xuống, anh tự dưng lại cứ mỉm cười như thế. Anh
bạn đồng nghiệp ngồi đối diện nhìn thấy cảnh này, vui vẻ hỏi Quản Đồng: “Vợ

            “Ừm.” Quản Đồng ngẩng
đầu lên khẽ nhoẻn miệng cười.

            Anh bạn đồng nghiệp
cười híp cả mắt lại, đọc lên một đoạn đối thoại kinh điển trong bộ phim điện ảnh
“Điện thoại di dộng”: “Anh bắt đầu họp rồi sao? Ừ. Nói chuyện không tiện sao?
A, thế thì em nói để anh nghe nhé. Được. Em nhớ anh, anh có nhớ em không? A, tối
qua anh hư lắm nhé. Hey, anh hôn em một cái đi, dám không? Ừm. Vậy thì để em
hôn anh nhé, nghe thấy không? Nghe thấy rồi.”

            Quản Đồng cười thành
tiếng “hì hì”, mọi người đang ngồi làm việc xung quanh đều cười theo, trong khoảnh
khắc, cả phòng làm việc đột nhiên có được bầu không khí thoải mái nhẹ nhàng hiếm
thấy.

            Ấm áp – đây quả nhiên
là tính từ duy nhất mà Quản Đồng có thể nghĩ tới trong lúc này.

 

            Lúc chạng vạng, Quản
Đồng quẳng hết công việc còn chưa làm xong sang một bên, quyết định về nhà sớm.
Nhưng không ngờ rằng, lúc Quản Đồng về tới nhà, Cố Tiểu Ảnh lại chẳng thấy
đâu?!

            “Vợ con nói tối nay
có hẹn rồi!” – Quản Lợi Minh nhìn Quản Đồng, cất lời trách móc: “Con nói xem, mẹ
nói với nó là đã cơm nước xong cả rồi, cần gì phải ra ngoài ăn, nó cũng không
nghe, cứ thế mà đi luôn. Buổi tối không ăn cơm ở nhà, còn ra ngoài ăn, thế có
ra gì không?

            Quản Đồng sực tỉnh,
liền nói hộ cho Cố Tiểu Ảnh: “Cô ấy cũng không phải tự nhiên mà ra ngoài ăn như
thế, chắc là có chuyện thôi.”

            “Nó thì có chuyện gì,
làm giáo viên thôi thì có chuyện gì khác được?” – Quản Lợi Minh lườm Quản Đồng
một cái, “Con gái kết hôn rồi thì phải biết an phận một chút chứ.”

            “Được rồi mà bố.” –
Quản Đồng cũng chẳng còn đủ kiên nhẫn, “Con cũng không phải là suốt ngày ăn cơm
bên ngoài đó sao? Cô ấy cũng có bạn của mình mà.”

            “Con cứ nghĩ mà xem,
nửa đêm nửa hôm, con gái một thân một mình ở bên ngoài như thế… bố mới thấy kỳ
lạ đấy! Sao cứ mỗi lần bố gọi điện thoại cho vợ của con đều ra ngoài ăn cơm với
người khácthế?” – Quản Lợi Minh trừng mắt, “Lẽ nào lúc chúng ta không có ở đây,
các con đều ăn uống riêng lẻ kiểu này sao?”

            “Ăn thôi!” – Đúng lúc
quan trọng, lại là Tạ Gia Dung ngắt lời hai cha con – không biết từ lúc nào họ
đã bắt đầu nổi nóng cãi cọ, Quản Đồng vào bếp giúp bê đồ ăn, Quản Lợi Minh “hừm”
một tiếng, rồi cũng đứng lên giúp.

            Quản Đồng vừa bưng đồ
ăn, vừa phát hiện ra một điều hơi kỳ lạ: Theo như những gì viết trong tiểu thuyết,
bản thân trong những lúc như thế này sẽ biến thành băng keo hai mặt mới đúng.
Nhưng vì sao, mình tự nhiên lại cứ bảo vệ cho Cố Tiểu Ảnh hét lần này tới lần
khác như vậy? Lẽ nào anh không yêu bố mẹ mình sao? Điều này là không thể, vì từ
trước tới nay anh không hề quên công ơn dưỡng giục của cha mẹ, cũng thề rằng sẽ
để cha mẹ được có được cuộc sống tốt đẹp đầy đủ ở nơi thành phố. Nhưng vì sao hầu
như lúc nào anh cũng đứng về phía Cố Tiểu Ảnh?

            Anh nhớ ra vài hôm
trước, trong khi được cô giáo Cố phổ cập trong lúc đang mải mê xem tạp chí, biết
được một từ mới, gọi là “phượng hoàng nam” – để chỉ những nam thanh niên xuất
thân từ nông thôn, thoát khỏi cuộc sống khổ cực nhờ nỗ lực cố gắng, sau khi tốt
nghiệp đại học, ở lại thành phố làm việc, từ đó mà bay lên thành phượng hoàng.

            Tạp chí đó lấy bộ
phim: “Thời đại kết hôn mới” với “Băng dính hai mặt” làm ví dụ, đi sâu phân
tích những khó khăn phải đối mặt khi kết hôn với “phượng hoàng nam”, ví dụ như
những thói quen tiêu xài khác biệt, quan niệm về cuộc sống khác biệt, dễ nảy
sinh xung đột với gia đình nhà chồng, còn cả đại họa gia đình họ hàng phía sau bọn
họ nữa… Xem tới đoạn này, Quản Đồng phải thừa nhận, những gì tạp chí đề cập tới
đều đúng cả.

            Rồi trong “Thời đại kết
hôn mới”, những lời Cố Tiểu Tây nói với Hà Kiến Quốc cũng chẳng hề sai: Vậy thì
phải như thế nào mới gọi là báo đáp, nói là cả đời đều không thể trả cho sạch
món nợ này cũng không hề quá.

            Nhưng, Quản Đồng nghĩ:
Những người không có cùng xuất thân như vậy cũng chưa hẳn đã phát hiện được rằng,
từ tiểu thuyết gia, biên kịch cho tới nhà báo, dù có nhìn thấy sự hiếu thuận của
những người như Hà Kiến Quốc, mà không hề nghĩ tới một khả năng khác nữa, những
người đàn ông bay được lên cành cao để làm phượng hoàng ấy, dù vẫn luôn yêu quý
quê hương và cha mẹ của mình, nhưng sớm muộn đối với mảnh đất quê hương và cha
mẹ của mình, nhưng sớm muộn đối với mảnh đất ấy, dần dần cũng có những vết nứt,
cho tới khi càng ngày càng xa.

            Vì bọn họ sớm đã thay
đổi hoặc ít hoặc nhiều, trong khi bản thân bọn họ không hề ý thức được.

            Ví dụ như Trương Bách
Cát ở phòng Tổng hợp bên cạnh, kết hôn được ba năm rồi, vốn dĩ năm nào cũng về
quê ăn tết, năm nay lại tranh thủ ngày mùng một tết về thăm cha mẹ, rồi đón tết
bên nhà vợ. Lúc bắt đầu, Quản Đồng cũng cảm thấy khó hiểu, sau này mới nghe thấy
chính miệng anh ta nói: chỉ cần về quê, là lại có biết bao khuôn mặt lạ hoắc chẳng
rõ là ai, tới cậy nhờ. Lúc mới đầu anh ta cũng từng hết sức mình giúp đỡ, nhưng
lâu dần, anh ta cảm thấy thực sự không thể chịu nổi.

            Lại ví dụ như sư đệ
Tiêu Hà của mình, bây giờ là phó phòng một công ty xuất bản trong tỉnh, là thủ
khoa đại học, xuất thân từ huyện vùng núi xa xôi nhất của tỉnh này. Sau khi
đăng ký hộ khẩu thành phố, lần đầu tiên mang vợ về nhà, cô vợ sợ tới nỗi toàn
thân ngoài da bị dị ứng, còn phụ thêm buồn nôn tiêu chảy, rồi cứ thế về thành
phố tiêm thuốc năm ngày liền mới hết bệnh. Sau này mới biết, hóa ra là bị dị ứng
vì rận trong chăn gối do không được vệ sinh. Còn Tiêu Hà, tuy ngoài miệng không
ngớt phải ứng phó với những bình luận của cha mẹ mình về cô con dâu quá kiêu kỳ,
nhưng thực ra trong lòng cũng cảm thấy thương vợ của mình quá.

            Còn có một ví dụ đau
thương hơn cả: một phó sở trường Ủy ban đầu tư của tỉnh, từng đành phải thú thực
rằng, tuy quay lại quê hương có thể tận hiếu đạo làm con, làm rạng rỡ gia đình,
nhưng cái hư vinh áo gấm về làng ỳ thực chỉ làm tăng vốn chuyện phiếm cho bạn
bè với thầy cô. Sau khi nói câu này không lâu, vào kỳ nghỉ quốc khánh, phó sở
trưởng theo lệnh của cha mẹ ở quê, dẫn vợ vinh quy bái tổ. Cha mẹ vui mừng lắm,
mở tiệc lớn tiệc nhỏ. Buổi trưa, trong lúc vợ phó sở trưởng đang ở trong bếp
giúp mẹ chồng làm cơm, phó sở trưởng thì trong phòng khách mời rượu mọi người
trong gia tộc, đang lúc say sưa, anh ta đã không biết rằng, đứa con trai năm tuổi
của mình đã chết đuối dưới hồ cách nhà không xa…

            Lúc nghĩ tới đây, Quản
Đồng bất giác thở dài ngao ngán.

            Trong chiếc ti vi cạnh
bên, người dẫn chương trình thời sự đang nói với chất giọng êm dịu: sản xuất
phát triển, đời sống dư dật, quê hương văn minh, thôn trang sạch sẽ, quản lý
dân chủ, đây là những mục tiêu tổng thể và yêu cầu được Trung ương đề ra với
vùng nông thôn mới… Hai năm trở lại đây, nông dân vùng này lấy hoạt động “Tứ tại
nông gia” gồm có “Phúc, học, lạc, mỹ” làm chủ. Các căn nhà nơi đây đều được xây
mới, đường xá được cải tạo, tài sản của nông dân giàu có cũng ngày càng dồi dào…

            Quản Đồng vừa nhai miếng
cơm trong miệng, vừa trào dâng cảm giác xót xa không thể kìm chế.

            Anh nghĩ, hoặc là chỉ
có bước ra từ nông thôn, rồi sau lại sống một cuộc sống hiện đại, mới có thể thể
nghiệm một cách sâu sắc rằng: “Nông thôn mới”, dù có “mới” thế nào, cuối cùng cũng
chỉ là nông thôn.

            Đây chẳng phải là tư
tưởng mất gốc, mà chỉ đơn thuần là sự thật.

  (11)

 

            Cùng lúc đó, hoàn
toàn trái ngược với một Quản Đồng tâm trạng đang trở nên nặng nề, là một Cố Tiểu
Ảnh tinh thần vô cùng phấn khởi đang ở nhà Đoàn Phỉ hớn hớn hở hở thuật lại câu
chuyện đấu trí giữa mình với bố chồng. Đoàn Phỉ tinh thần đang tốt, cũng không
phải nằm trên giường nữa, mà bọc kín lấy mình cho ấm, rồi ngồi trên sôfa cùng
nói chuyện với mọi người. Trong bếp, người giúp việc theo giờ đang xào rau, Mạnh
Húc đang cùng giúp đỡ.

            Đang lúc nói chuyện,
Đoàn Phỉ chạy vào trong phòng để đồ lúi húi một lúc, đắc ý xách ra hai bình rượu
Hồng. Cố Tiểu Ảnh nhìn thấy chiếc vỏ bèn rít lên: “Sư tỷ, chị phát tài rồi sao?
Mang chai rượu Hồng 500 tệ ra mời em uống sao?”

            “Hì…” – Đoàn Phỉ trề
môi, “Ai nói cái này là để cho em uống? Tân Tân có thể nói cho em biết, gặp
nhau lúc hoạn nạn, dũng cảm đứng ra, ngoài Cố Tiểu Ảnh em ra, rõ ràng còn có
người khác nữa.”

            “Gặp nhau lúc hoạn nạn?”
– Cố Tiểu Ảnh chưa nghĩ được gì, quay đầu lại nhìn Hứa Tân: “Cái gì mà gặp nhau
lúc hoạn nạn?”

            Nói chưa dứt lời,
chuông cửa đã kêu, Cố Tiểu Ảnh đứng bật lên đi về phía cửa, Hứa Tân định chặn
nhưng không kịp, Đoàn Phỉ cuống quá kêu lên một tiếng: “Con ruồi nhép”, nhưng
cùng lúc tiếng kêu thốt lên thì Cố Tiểu Ảnh đã đưa tay ra mở cửa.

            Khoảnh khắc cánh cửa
mở ra, bên ngoài một bóng dáng quen thuc cũng hơi ngẩn người ra, ngay sau đó mỉm
cười: “Khỏi bệnh rồi sao?”

            Cố Tiểu Ảnh cứng họng!

            Cô ngây người ra đứng
nhìn người đang đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng anh lặp lại lần nữa: “Cố Tiểu Ảnh,
em khỏi chưa?”

            Cố Tiểu Ảnh bây giờ
tâm trí mới quay trở lại, đỏ mặt, thấp giọng nói: “Còn chưa kịp cảm ơn anh, Trần
Diệp.”

            “Có gì đâu, tí nữa em
có thể mượn hoa dâng phật để thể hiện sự cảm kích mà!” – Trần Diệp vẫn đứng ở,
tay xách theo quà đựng trong túi lớn túi nhỏ. Anh bình thản: “Nhưng này Cố Tiểu
Ảnh, em không định cho anh vào trong đã sao?”

            “Ơ…” – Cố Tiểu Ảnh chợt
nhận ra, cuống quýt để Trần Diệp bước vảo, quay đầu lại, thấy Hứa Tân và Đoàn
Phỉ đang đứng sau cô, vừa chào hỏi Trần Diệp, vừa dành tặng cho cô ánh mắt đầy
hàm ý.

            Cố Tiểu Ảnh bị ánh mắt
này làm cho toát mồ hôi lạnh.

            Tuy khoảnh khắc lúc gặp
mặt quá bất ngờ, nhưng sau đó, bầu không khí bữa tối rất hài hòa.

            Phòng ăn ồn ã tiếng
nói chuyện tào lao, lại thêm Trần Diệp du học nước ngoài, nên bữa cơm không thể
tẻ ngắt được.

            Không biết từ lúc
nào, Cố Tiểu Ảnh đã uống hơi nhiều.

            Vì rượu Hồng khá nặng,
người say rượu hầu như lúc tỉnh lúc mê, Cố Tiểu Ảnh sau khi rời khỏi nhà Đoản
Phỉ còn đang nói nói cười cười hớn hở, nhưng sau khi lên xe Trần Diệp bắt đầu mất
sạch ý thức. Xe đi chưa được hai kilomet, Cố Tiểu Ảnh đã hoàn toàn chìm vào trạng
thái vô thức, giữa đường khó khăn lắm cô mới tỉnh lại được một lần, việc đầu
tiên cần làm ngay là tìm lấy nút ấn mở cửa kính ô tô, nhưng trời tối không nhìn
rõ, tìm mãi không ra, cuối cùng không thể nhịn nổi, cô “ọc” một tiếng, rồi nôn
hết ra xe Trần Diệp.

            Hứa Tân ngồi ở ghế phụ
phía trước hóa đá trong khoảnh khắc!

            Cũng may là Trần Diệp
phản ứng nhanh, tấp ngay xe vào lề đường, vội vội vàng vàng cẳng kéo Cố Tiểu Ảnh
từ ghế sau ra ngoài, vừa ra lệnh cho Hứa Tân: “Trên ghế sau còn có khăn giấy,
bên cạnh ghế ngồi có nước khoáng.”

            Hứa Tân cuống quít
tìm đồ, rồ cũng lao ra ngoài đường, chỉ thấy Trần Diệp một ay đang ôm lấy Cố Tiểu
Ảnh, tay còn lại đang vỗ vào lưng cô, hạ thấp giọng nói khẽ bên tai cô: “Đã khá
hơn chưa?”

            Hứa Tân chợt có chút
giật mình, vài ý nghĩ thoáng qua trong đầu, còn chưa kịp lấy lại suy nghĩ, đã
thấy Trần Diệp quay đầu lại nhìn cô, lớn tiếng hỏi: “Tìm thấy chưa?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+