Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 05 (Phần 06 – 07) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đúng lúc đó, Quản Đồng bắt gặp ánh mắt sợ sệt kia, cơn thịnh nộ của anh
phút chốc nhân lên gấp đôi. Anh muốn kìm chế, mà không được, cuối cùng vẫn phải
quát lên với Cố Tiểu Ảnh: “Cố Tiểu Ảnh, Diễm Diễm cũng chỉ là một đứa trẻ, em
xem em làm nó sợ đến mức nào? Anh nghe nó nói hôm qua em còn đả kích nó? Tốt xấu
gì thì em cũng là giáo viên, tại sao em lại coi thường lòng tự trọng của một đứa
trẻ như vậy? Đúng, anh biết, ngày nào em cũng lên bục giảng, nên thành thói
quen, nói chuyện với ai cũng như đang lên lớp, luôn thấy là mình nói đúng; em
không cảm thấy cái kiểu đó làm trẻ con sợ à…”

            Cố Tiểu Ảnh tưởng tai
mình có

            Cô kinh ngạc nhìn Quản
Đồng, dường như không thể tin vào tai mình.

            Anh nói sao?

            Anh nói mình không
coi trọng lòng tự trọng của một đứa trẻ? Nói mình thích làm thầy người khác?
Nói mình luôn nghĩ lời mình là đúng?

            Đây không phải là lời
Quản Đồng nói chứ?

            Nhưng, nếu không phải
là anh, thì còn ai vào đây?

            Đầu Cố Tiểu Ảnh cuối
cùng cũng bùng lên cơn đau, từ buổi trưa hôm qua, khi nghe nói Tống Cẩm Tây mất
tích đến bây giờ, dường như cô luôn ở trong tình trạng vừa nói vừa khóc hoặc la
hét. Hai mươi mấy tiếng đồng hồ không nghỉ ngơi, cô cảm thấy huyệt thái dương của
mình giần giật, mà lại phải cố gắng kìm chế sự mệt mỏi và đau đầu, đứng ở đó để
nghe những lời trách cứ. Cô không biết mình sai ở chỗ nào, cũng không biết mình
đã phạm tội gì, nhưng tại sao tất cả mọi người đều đổ hết trách nhiệm lên đầu
cô? Tại sao tất cả mọi người đều hét lên với cô?

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
như sụp xuống.

            Cô ngẩng đầu lên,
nhìn Ngụy Diễm Diễm mặt đầy sợ sệt, lại nhìn Quản Đồng đang bừng bừng tức giận
đứng trước mặt mình, đột nhiên không nén nổi hét lên: “Im mồm!”

            Quản Đồng bị tiếng
hét bất ngờ làm giật mình, Ngụy Diễm Diễm cũng giật mình, há hốc miệng nhìn chằm
chằm Cố Tiểu Ảnh.

            Cố Tiểu Ảnh mặt mũi
tái nhợt, chỉ tay vào Quản Đồng và Ngụy Diễm Diễm “Các người dựa vào đâu mà
trách móc tôi? Các người dựa vào đâu? Các người đi qua đi lại trong nhà tôi,
các người làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, tôi cũng có phải là mẹ các người
đâu, các người dựa vào đâu mà lúc nào cũng nói tôi nợ các người?”

            Cô chỉ Ngụy Diễm Diễm:
“Tôi có cần phải đưa cô đi tìm việc làm không?

            Rồi lại chỉ vào Quản
Đồng: “Tôi có phải nấu cơm giặt đồ cho anh không?”

            Nước mắt cô từ từ
trào ra: “Các người ai cũng đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi. Người thì tự sát,
người thì bỏ đi, người thì không tìm thấy nhà, tất cả những việc đó liên quan
gì tới tôi? Kiếp trước tôi có nợ nần gì các người không vậy?”

            Trong vòng 24 giờ, cuối
cùng cô cũng kiệt quệ đến hai lần, cô chỉ vào Quản Đồng, hét lên như xé họng:
“Quản Đồng, tôi nói cho anh biết, tôi ghét bố mẹ anh, tôi ghét tất cả nhà anh!
Tôi ghét…”

            “Bốp!”

            Chưa nói xong, Quản Đồng
đã tung ra một cái tát!

            Không khí im lặng đến
đáng sợ.

            Cố Tiểu Ảnh ôm mặt, đờ
đẫn nhìn Quản Đồng, còn kịp thấy vẻ kinh ngạc và có phần hả hê của Ngụy Diễm Diễm.

            Mấy giây sau đó, người
Cố Tiểu Ảnh lảo đảo, cô vẫn cảm thấy trước lúc ngã còn kịp giơ tay níu lấy tường.
Cô trợn mắt, cố gắng kìm chế từng cơn đau đầu, nhìn chằm chằm chồng mình. Quản
Đồng rõ ràng cũng hoảng sợ vì hành động của mình, anh đứng sững một chỗ, không
động đậy.

            Cố Tiểu Ảnh cảm thấy
đầu óc mình như tê liệt.

            Trong vòng 24 tiếng đồng
hồ, cô đã tát người khác một cái, rồi lại bị người khác tát cho một cái; cô tìm
thấy con nhà người ta, nhưng lại suýt mất người nhà mình… Hóa ra, con đường của
cô ngay từ lúc bắt đầu, đã chệch hướng rồi.

            Nhưng giờ đây, Cố Tiểu
Ảnh đến khóc cũng chẳng còn sức lực nữa.

            Toàn thân cô run lên
như sắp bay, mắt cô cay sè, cứ mỗi lần chớp mắt là thấy đau nhức.

            Mặt cô trắng như tờ
giấy, một lúc lâu cô mới gom hết sức lực, cố gắng kìm nén đôi tay đang run rẩy;
trong bầu không khí im lặng đến đáng sợ, cô vịn vào tường đứng thẳng dậy, giọng
hơi run run, chậm rãi nói: “Xin lỗi anh!”

            Lúc cô nói ra ba từ
này, Quản Đồng và Ngụy Diễm Diễm vẫn đứng đờ ở đó.

            Có lẽ họ đều không ngờ
cô nói ra ba từ đó, nhưng Cố Tiểu Ảnh biết, ba từ đó đã vắt kiệt của cô toàn bộ
sức lực.

            Cô chạy ra ngoài cửa
trong tình trạng đầu nặng chịch, nhưng chân thì nhẹ bẫng. Quản Đồng định ngăn lại,
cô giằng tay ra. Cô đi rất nhanh, như một làn gió, đến lúc Quản Đồng cuối cùng
như tỉnh mộng chạy ra, thì cô đã chạy ra khỏi sân với tốc độ chính cô cũng phải
kinh ngạc, rồi chặn một chiếc taxi lại, đi thẳng!

            Trên con đường xe qua
xe lại buổi sớm, Quản Đồng cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là: “Có hối cũng
không kịp”.

(6)

 

 

            Lần thứ hai đi khỏi
nhà, Cố Tiểu Ảnh lại rất khỏe khoắn.

            Cô không chỉ không ốm,
mà còn có thể bình tĩnh gọi điện thoại cho các bạn học thời đại học và cao học,
nhờ họ tìm hộ chỗ thực tập cho sinh viên. Cô còn có thể tỉnh táo quay về tập thể
giáo viên thu dọn ít đồ dùng, rồi nhanh chóng quay vào trung tâm thành phố, tìm
đến nhà Hứa Tân lánh nạn.

            Thậm chí cô còn không
quên dặn dò Hứa Tân tuyệt đối không được để Tống Cẩm Tây biết.

            Cô sợ đứa học trò mẫn
cảm của mình buồn, cũng sợ cô bé lại tự trách mình vì chuyện nà

            Cố Tiểu Ảnh nghĩ: Đây
là tại họa chính mình gây ra, dù có hậu quả gì, cũng không cần người khác đến
gánh hộ.

            Cứ như thế, Cố Tiểu Ảnh
bắt đầu ngủ một trận thỏa thuê ở nhà Hứa Tân. Vì hai ngày liền không có giờ lên
lớp, cô dứt khoát tắt điện thoại. Thỉnh thoảng tỉnh giấc, cô lôi đồ ăn vặt của
Hứa Tân ra, ăn no xong lại lao vào giấc ngủ.

            Hứa Tân tức điên người.
Buổi sớm lúc cô đi làm thì Cố Tiểu Ảnh đang ngủ; buổi trưa cô quay về nhà, Cố
Tiểu Ảnh đã vứt ra đầy sàn giấy gói các thứ quà vặt, rồi ngủ tiếp; buổi chiều
khi cô đi, Cố Tiểu Ảnh vẫn chưa tỉnh; đợi đến buổi tối làm thêm giờ quay về
nhà, mới chưa quá chín giờ, nhưng Cố Tiểu Ảnh lại đã đi ngủ?!

            Rốt cục là có lúc nào
cô ấy tỉnh dậy không!

            Chẳng phải mọi người
thường nói, vợ chồng cãi nhau thì mất ngủ sao? Xem phản ứng của Quản Đồng là biết,
mỗi ngày anh gọi ít nhất mười mấy cuộc điện thoại, có lẽ cũng ngượng không muốn
nói cái chuyện mất mặt này trong văn phòng, nên phải chui vào chỗ nào kín đáo
như nhà vệ sinh chẳng hạn. Hứa Tân tinh nghịch nghĩ, với cái tần suất Quản Đồng
ra ra vào vào nhà vệ sinh thế này, không biết đồng nghiệp có nghĩ anh bị Tào
Tháo đuổi không?

            Nhưng Hứa Tân vẫn phải
nghiến răng không hé môi, cuối cùng Quản Đồng thực sự tin Cố Tiểu Ảnh không đến
chỗ Hứa Tân. Anh thở dài cảm ơn Hứa Tân, mà không ngờ rằng bà xã anh lúc đó
đang ngủ say như chết ở nhà Hứa Tân, khiến Hứa Tân chỉ hận không thể gói bạn
vào khăn trải giường rồi ném xuống dưới tầng một!

            Cứ như thế, đến cuối
buổi tối ngày thứ hai, Hứa Tân không thể chịu nổi, đã phải dán mảnh giấy ở đầu
giường Cố Tiểu Ảnh: Con lợn, cậu ngủ đến
chết đi nhé!

            Sáng sớm hôm sau, Hứa
Tân tỉnh dậy, thật là hiếm hoi, cô lại thấy Cố Tiểu Ảnh xếp chăn gối gọn gàng
và đã biến mất?! Có điều là trước khi đi, cô bạn cũng kịp để lại một mảnh giấy ở
đầu giường Hứa Tân: Con lạc đà, cậu cứ sống
để mệt mỏi đến chết đi nhé!
>Hứa Tân điên người!

            Hóa ra Cố Tiểu Ảnh cũng
không rộng lượng như Hứa Tân tưởng.

            Cô ngủ li bì như vậy,
chỉ là vì lúc ngủ rồi, cô mới không suy nghĩ lan man.

            Cô phải làm một việc
gì đó để thay đổi cái tâm trạng buồn bã này. Cô xem phim truyền hình, xem tiểu
thuyết dài tập, mệt rồi thì chìm vào giấc ngủ với ảo tưởng về nhân vật nam
chính. Trên mạng gọi cái loại “thèm nhạt” này là “YY”, cũng có nghĩa là, có ý
hâm mộ. Khi rơi vào tình cảnh đó, Cố Tiểu Ảnh cảm khái một cách tán đồng: nhân
loại mà mất đi YY, thế giới sẽ thế nào đây?

            Cô là người viết tiểu
thuyết, công việc cần biết sắp xếp các tình tiết câu chuyện, nên đương nhiên cô
không cho rằng vợ chồng cãi nhau, động chân động tay là nhất định phải khóc lóc
gào thét chỉ vào mặt nhau nói: “Tôi muốn ly hôn”… Nhưng, cô chỉ là một cô gái
bình thường, từ nhỏ đến lớn chắc chắn cô chưa từng bị đánh. Thế cho nên cô thực
sự cần một nơi yên tĩnh, suy nghĩ xem mình nên làm gì?

            Hai ngày trôi qua rồi,
cô vẫn chưa chuẩn bị xong tâm lý để quay về nhà, nhưng dù nói thế nào, cô cũng
phải lên lớp.

            Buổi sáng ngày thứ
sáu, cô có bốn tiết. Quả là tinh thần trách nhiệm của một giáo viên nhân dân,
ví dụ cô có tủi thân và buồn bã đến đâu, thì cô vẫn phải đứng trên bục giảng giảng
bài cho sinh viên, phải tươi cười, phải xứng đáng với học phí sinh viên bỏ ra.

            Cố Tiểu Ảnh vừa nghĩ
thế vừa đi vào khu giảng đường, khi chưa kịp đi đến phòng nghỉ của giáo viên, vừa
ngẩng lên cô đã thấy Giang Nhạc Dương lao ra như tên bắn, hét to: “Cố Tiểu Ảnh,
cô chết ở đâu vậy?”

            Cố Tiểu Ảnh không khỏi
trừng mắt, nghĩ bụng: Xem nào, vắt chân lên trán suy nghĩ là biết hai ngày qua
chắc chắn Quản Đồng đã gọi điện thoại cho Giang Nhạc Dương, nếu không anh ta đã
chẳng tức tối đến thế; chắc là bị quấy rầy nhiều lắm đây.

            Chỉ thấy Giang Nhạc
Dương vô cùng lo lắng chạy đến trước mặt Cố Tiểu Ảnh, nhìn trái nhìn phải, trên
nhìn dưới, một lúc lâu mới hỏi: “Cô không sao chứ?”

            Cố Tiểu Ảnh cảm động
trước thái độ quan tâm của Giang Nhạc Dương, khẽ cười: “Không sao, cảm ơn thầy,
thầy Giang”.

            Nhưng Giang Nhạc
Dương nghe nói thế lại càng thấy buồn, anh rất ít khi thấy bộ dạng nghiêm túc
thế này của Cố Tiểu Ảnh khi nói chuyện với mình, nên biết ngay là có vấn đề lớn.
Anh vặn vặn tay, cũng không biết nên nói gì, kết quả là ngắc ngứ một lúc, rồi cũng
phải phun ra cái câu không nên nói: “Sư huynh tôi, anh ấy rất lo lắng”.

            Nói xong liền lập tức
hối hận: có phải mình không hiểu tính cách Cố Tiểu Ảnh đâu, lúc này mà nhắc đến
Quản Đồng, thì đúng là thêm dầu vào lửa?

            Nhưng thái độ của Cố
Tiểu Ảnh lại rất thoải mái, cô chỉ cười cười: “Tôi phải lên lớp đây, hết giờ lại
tìm thầy nói chuyện nhé, chào thầy Giang”.

            Nói xong, cô cũng
không vào phòng nghỉ mà ra luôn thang máy, đi lên giảng đường phía trên.

            Giang Nhạc Dương rủa
thầm Quản Đồng đã giao cho mình việc khó, vừa móc điện thoại ra báo cáo tình
hình: “Sư huynh, bà xã anh xuất hiện rồi, hôm nay có bốn tiết, đúng rồi, 11 rưỡi
hết giờ, anh đến sớm một chút mà đón đường nhé, việc còn lại là tự anh lo đấy…
liên quan gì đến tôi? Tôi làm hết nhiệm vụ rồi, anh từ tìm cách đi… đừng có
nói mấy chuyện ấy với tôi. Việc này rõ ràng là anh sai. Bà xã anh giúp chúng
tôi tìm học sinh mất tích, chúng tôi còn chưa kịp cảm ơn, thì đã bị anh tát cho
một cái rồi. Tôi mà là bà xã anh, thì tôi đã lấy dao mổ lợn phanh thây anh ra
thành tám mảnh rồi…”

            Quản Đồng bị Giang Nhạc
Dương mắng nhiếc một thôi một hồi trong điện thoại, đến Học viện nghệ thuật cũng
lại bị mắng một chặp nữa.

            Giang Nhạc Dương xỉ vả
Quản Đồng: “Sư huynh à, tôi quen biết anh bao nhiêu năm nay, đến nữ sinh hư hơn
nữa còn không thấy anh động thủ, lần đầu ra tay lại đánh ngay bà xã mình, sư
huynh ơi tôi phục anh sát đất đấy!”

            Quản Đồng cười đau khổ:
“Cậu cũng trách móc mình sao, phải lúc đó mình mất hết lý trí rồi sao?”

            “Anh mất hết lý trí
thì đáng sợ lắm, bà xã thì quá lý trí, nên càng đáng sợ!” – Giang Nhạc Dương
nói xong rồi thì thở dài, “Nếu cô ấy không chịu về nhà với anh thì làm thế
nào?”

            “Thì chắc là phải để
cô ấy xả hết trong lòng ra!” – Quản Đồng bóp bóp trán, “Tôi còn làm thế nào được
nữa?”

            “Liệu cô ấy có đòi ly
hôn không nhỉ?” – Giang Nhạc Dương vừa nói vừa thở hắt ra, “Trong phim đều như
thế đấy?”

            “Tôi không biết là cậu
cũng có thói quen xem phim sến đấy!” – Quản Đồng lườm Giang Nhạc Dương một cái,
“Mà cậu đừng có mắng nhiếc mình nữa được không?”

            “Không phải là tôi mắng
nhiếc anh!” – Giang Nhạc Dương vò đầu bứt tai, “Tôi chẳng đã nói với anh trong
điện thoại rồi còn gì, bà xã anh ngày hôm đó giúp chúng tôi tìm học sinh, buổi
tối thì làm công tác tư tưởng cho học sinh đó… mấy việc đó hoàn toàn không phải
là phận sự của cô ấy. Cô ấy nhận hết trách nhiệm, sáng ngày hôm sau còn phải dậy
lo liên hệ chỗ thực tập cho sinh viên. Cô ấy là phụ nữ. Anh thấy một người phụ
nữ thì đảm đương được bao nhiêu việc chứ? Đây là việc liên quan đến tính mạng,
nên cô ấy không để ảnh hưởng đến công việc đã là một chuyện lạ rồi đấy. Thời buổi
này, có mấy ai quan tâm đến người khác như vậy? Một cô gái tốt như thế, sao anh
lại nỡ ra tay chứ?”

            Quản Đồng há mồm,
chưa kịp nói gì thì đột nhiên thấy Giang Nhạc Dương đứng trước mặt mình đang trợn
tròn mắt, nhìn chằm chằm về phía sau lưng anh, Quản Đồng lập tức ý thức được điều
gì đó, quay phắt lại, chạm ngay phải ánh mắt của Cố Tiểu Ảnh!

            Buổi trưa, sinh viên
vừa cười đùa vừa đi xuống, hành lang bắt đầu ồn ào. Cố Tiểu Ảnh đứng cách Quản
Đồng không xa, cách nhau bởi những sinh viên đi đi lại lại, thản nhiên ôm giáo
án và sách tham khảo, không một chút biểu cảm. Nhưng chính bộ dạng này, trong mắt
Quản Đồng, lại là một sự đau đớn chua xót. Dường như đến lúc này, Quản Đồng mới
nhận ra, từ trước đến nay, dù là cười ngoác miệng, hay bực tức xù lông nhím, hoặc
nũng nịu nhõng nhẽo, thì thái độ của Cố Tiểu Ảnh vẫn rất sinh động! Cô chưa bao
giờ xuất hiện trước mặt anh với khuôn mặt thản nhiên như một bức tượng thế nà

            Trong hành lang ồn
ào, Quản Đồng và Cố Tiểu Ảnh cứ đứng nhìn nhau như thế, trong mấy giây mà không
biết nên nói gì. Cho đến khi Cố Tiểu Ảnh cúi đầu, quay người đi đến thang máy,
Quản Đồng mới như tỉnh mộng gọi to: “Tiểu Ảnh!”

            Cố Tiểu Ảnh nghe thấy,
nhưng không trả lời, vẫn đi nhanh về phía trước. Giang Nhạc Dương đẩy mạnh Quản
Đồng một phát, Quản Đồng mới hối hả chạy đến, kéo tay Cố Tiểu Ảnh.

            Không đợi đứng hẳn lại,
Quản Đồng nói gấp gáp: “Tiểu Ảnh, anh sai rồi, em về nhà với anh nhé, được
không?”

            Cố Tiểu Ảnh không nói
gì, chỉ ngẩng đầu nhìn thật kỹ khuôn mặt Quản Đồng: mắt có những tia máu, mặt mũi
xanh xao, mấy ngày nay, chắc chắn anh ngủ không ngon giấc.

            Quản Đồng thấy Cố Tiểu
Ảnh không nói gì, đau lòng cúi xuống, giơ tay xoa xoa má Cố Tiểu Ảnh, khẽ nói:
“Xin lỗi, bà xã, còn đau không? Anh xin hứa lần sau anh sẽ không bao giờ làm
như vậy nữa, thật đấy…”

            “Em không sao!” – Cố
Tiểu Ảnh cụp mắt xuống không nhìn anh, tay cố gắng giằng ra, “Mấy ngày hôm nay
em khá bận, ở lại trường tiện hơn, hết bận rồi nói sau”.

            Quản Đồng nghe ra ẩn
ý, tay lại càng nắm chặt không buông ra, nói gấp gáp: “Tiểu Ảnh, về nhà đi, ở
đây lạnh thế này, lần trước em chỉ ở có một buổi tối mà đã bị sốt em còn nhớ
không?”

            “Lần trước thời tiết
lạnh, giờ đã là tháng ba. Hôm nọ ra ngoài tìm học sinh, trời nóng đến nỗi em
suýt nữa bị cảm nắng đấy!” – Giọng Cố Tiểu Ảnh thản nhiên như nói một chuyện chẳng
liên quan gì đến mình, “Em đi ăn cơm đây, anh về đi”.

            “Tiểu Ảnh, anh…” –
Quản Đồng vẫn vật nài, cuống quýt đến nỗi mồ hôi sắp vã ra.

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
không chịu nổi, quay đầu nói với giọng nghiêm nghị: “Quản Đồng, việc này em cũng
có chỗ sai, thế nên em đã nói xin lỗi. Em rất tiếc, nếu làm tổn thương tình cảm
người nhà anh, thì em xin nhận lỗi, xin anh tha thứ. Nhưng việc đã đến nước này,
em cần thời gian bình tĩnh lại, bao giờ thấy dễ chịu hơn một chút, em sẽ về”.

            Một tay cô ôm giáo
án, tay còn lại túm chặt lấy tay Quản Đồng, dùng hết sức giằng tay anh ra, cúi
đầu đi nhanh.

            Quản Đồng thẫn thờ
nhìn theo cô, không động đậy.

 

  (7)

 

 

            Cố Tiểu Ảnh bắt đầu
những ngày ở trong trường như thế. Nói khách quan một chút, những ngày này cũng
không đến nỗi thê lương như tưởng tượng. Đầu tiên là vì không cần phải dậy sớm
đón xe vào trường những hôm có giờ lên lớp, nên Cố Tiểu Ảnh có thể ngủ đến tám
giờ sáng mới dậy; thứ hai là thỉnh thoảng lại có thể ra nhà ăn ăn cơm cùng các
nam sinh đẹp trai, điều này mang đến niềm vui: “cái đẹp có thể ăn” cho cô; thêm
nữa là cô không bị thời gian làm việc nhà chiếm mất quá nhiều thời gian, vì vậy
Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng có hàng đống thời gian để đi thuê tiểu thuyết tình
yêu về xem…

            Trong đó việc sung sướng
nhất là cô bắt đầu kết đôi trong trường, mỗi người thuê một cuốn tiểu thuyết, tập
hợp lại, rồi lần lượt đọc xong trong nửa ngày, xem xong đổi cho nhau, thế là
trong một ngày chỉ tốn tiền cho một cuốn, nhưng lại được đọc hai cuốn, tổng cộng
thế là cô đã đọc được tám đến mười bộ!

            Không biết nên miêu tả
cuộc sống này thế nào? Thanh sắc khuyển mã, tửu trì nhục lầm, phủ hóa trụy lạc…
xem ra đều không đủ miêu tả chính xác cái tâm trạng cao hứng đến cực điểm của Cố
Tiểu Ảnh lúc đó.

            Mặc dù, vào lúc đêm
hôm thanh vắng, Cố Tiểu Ảnh vẫn không thể nào nguôi nhớ đến Quản Đồng – tuy vẫn
bừng bừng tức giận, nhưng cô đã quen với vòng tay anh, hơi ấm của anh, không thể
rời xa.

            Cố Tiểu Ảnh rất khinh
bỉ con người thứ hai không có chính khí này

            Thế nên, trước những
tin nhắn và điện thoại, Cố Tiểu Ảnh dường như chẳng thèm động lòng. Trong những
ngày Cố Tiểu Ảnh ở trong trường, Quản Đồng dường như đã trở nên văn hoa hơn cả
lúc đang yêu! Những tin nhắn muôn hình muôn vẻ, hối hận có, tự trách có, nói lý
có ào ạt gửi vào máy Cố Tiểu Ảnh, khiến máy cô suýt nữa thì nghẹn mạch!

            Lòng tự tôn bị lung
lay rồi!!!

            Mọi người hãy thử nhận
xét xem, cái kiểu danh nghĩa là xin lỗi, nhưng thực tế lại là hành vi quấy rầy
người khác, thì làm sao mà nhận được sự tha thứ chứ?!

            Cố Tiểu Ảnh vẫn không
quay về nhà! Hừm!

            Chỉ có điều, không về
nhà, có nghĩa là sẽ thường xuyên chạm trán Trần Diệp.

            Đây quả là một việc
không dễ chịu.

            Hơn tám giờ tối, Cố
Tiểu Ảnh mượn sợi dây của học sinh, mang ra sân vận động nhảy bình bịch. Trần
Diệp đang định đến ngọn núi sau trường để leo núi, lúc đi ngang qua sân vận động
thì thấy Cố Tiểu Ảnh vừa thở hồng hộc vừa nhảy dây như con gấu mèo. Trần Diệp dừng
lại ngắm nghía một lúc, cuối cùng thấy không chấp nhận nổi, đành mở miệng gọi Cố
Tiểu Ảnh: “Cô Cố! Cô Cố!”

            Cố Tiểu Ảnh dừng lại,
quay theo hướng âm thanh phát ra, thấy Trần Diệp đang đứng cách đó không xa,
hai tay đút túi, cười híp mắt nhìn cô, vừa mở mồm nói đã suýt khiến cô nghẹn họng:
“Em đầm đất đấy à?”

            “Giờ đang mốt nhảy kiểu
gấu mèo, anh có ý kiến gì à?” – Cố Tiểu Ảnh vênh mặt nhìn Trần Diệp.

            Trần Diệp cười: “Anh
làm gì dám có ý kiến, nhưng nếu bảo em nhảy theo kiểu gấu mèo, thì thật là xúc
phạm gấu mèo quá nhỉ?”

            Cố Tiểu Ảnh giờ mới
tìm thấy chỗ để trút sự buồn bực trong mấy ngày qua, trợn mắt liền hét: “Em
thích, em thích nhảy thế đấy làm gì được nào! Có tiền cũng không mua được cái
em thích đâu nhé!!”

            Tiếng cô rất to, thu
hút ánh mắt của cả sân. Trần Diệp giật mình, vội quay người làm như không quen
biết Cố Tiểu Ảnh, bước ngay ra khỏi sân.

            Cố Tiểu Ảnh tức điên
người, hấp tấp chạy đuổi theo, túm lấy tay áo Trần Diệp: “Sao anh lại giả bộ
không quen biết em? Em làm anh mất mặt à? Sao anh dám nói đi là đi chứ?? Sao
anh dám?”

            “Sao anh dám nói đi
là đi chứ?” – Câu nói này cách đây đã bao nhiêu năm, giờ lặp lại, khiến Trần Diệp
sững người.

            Tuy hoàn cảnh không
giống nhau, thời gian không giống nhau, nhưng anh vẫn còn nhớ như in, mùa thu của
bốn năm về trước, khi anh mở hòm thư điện tử của mình ở Salzburg, và đọc được bức
thư đó.

            Chỉ có một câu duy nhất:
Trần Diệp sao anh dám nói đi là đi vậy? Tại sao anh dám?!

            Đó là bức thư cuối
cùng cô viết cho anh. Cho đến khi nhiều năm trôi qua, đó vẫn là dòng chữ cuối
cùng cô muốn viết cho anh!

            Trần Diệp tự nhiên thẫn
thờ đứng lặng trong làn không khí hơi lạnh của vùng ngoại ô lúc đầu xuân.

            Cố Tiểu Ảnh phía sau
anh chẳng hề thấy vẻ khác lạ của Trần Diệp, cô vẫn túm lấy tay áo Trần Diệp gắt
gỏng: “Các người chỉ biết chê bai tôi, các người thật không biết ngượng! Sao
các người dám coi thường tôi, sao các người dám chế nhạo tôi…?”

            Trần Diệp cuối cùng cũng
bừng tỉnh vì bị cô kéo qua kéo lại, quay đầu lại, thấy mắt Cố Tiểu Ảnh sáng rực
dưới ánh đèn đường trong sân vận động, vẫn sinh động như bao nhiêu năm trước.

            Trần Diệp thở dài,
nhìn vào mắt Cố Tiểu Ảnh: “Cố Tiểu Ảnh, mấy ngày rồi em không về nhà? Rối loạn
nội tiết phải không?”

            “Ặc” – cơn thịnh nộ bốc
lên đến tận đầu Cố Tiểu ẢnhThế nhưng không đợi cô gào thét, Trần Diệp đã cướp lời:
“Anh đi leo núi, em đi cùng không?”

            “Hả?” – Cố Tiểu Ảnh sững
người.

            Ngẩng đầu cô thấy Trần
Diệp đang nhìn cô, nói: “Trước khi anh đi, mình nói chuyện chút nhé”.

            “Đi?” – Cố Tiểu Ảnh
kinh ngạc.

            Trần Diệp cười cười,
gật đầu: “Ngày kia anh bay đi Bắc Kinh, giờ này một ngày sau đó thì em có nhảy
kiểu gấu mèo anh cũng không xem được rồi, vì lúc đó anh đã ở Vienna”.

            “Thế ạ?” – Trong lúc
nói chuyện, hai người đã đi đến ngọn núi phía sau vườn trường, tuy có bậc thang
lên, nhưng Cố Tiểu Ảnh vẫn thở dốc – “Anh còn quay về chứ?”

            “Cũng không chắc, em
phải đi tiễn anh nhé, dù gì cũng từng là bạn học.” – Trần Diệp đi phía trước,
quay đầu nhìn Cố Tiểu Ảnh.

            “Ai là bạn học của anh?”
– Cố Tiểu Ảnh bĩu bĩu môi, “Anh ở khoa âm nhạc, em ở khoa quản lý, chả có liên
quan gì đến nhau cả”.

            “Cố Tiểu Ảnh, trong đầu
em đã phân chia quá rõ từng khoa trong học viện, lại còn dám suốt ngày chê trường
mình nhà quê” – Trần Diệp không khách khí nhìn Cố Tiểu Ảnh, “Từ trước đến nay
em luôn thích chê bai như vậy phải không?”

            “Trần Diệp, anh tìm
em là để cãi nhau phải không?” – Cố Tiểu Ảnh dừng lại lau mồ hôi, quay người định
về, “Em chẳng thèm quan tâm đến anh nữa, em về đây”.

            “Đợi đã!” – Trần Diệp
kéo Cố Tiểu Ảnh lại, vừa cười vừa nói: “Sao em lại thiếu kiên trì thế, chưa đến
đâu đã bỏ cuộc”.

            “Trần Diệp, anh thật
vô duyên, đỉnh núi là chỗ trẻ con chúng nó hẹn hò yêu đương, anh muốn rèn luyện
thân thể thì cũng không cần phải lên núi chứ!” – Cố Tiểu Ảnh vừa thở hổn hển vừa
cằn nhằn.

            “Em thì duyên!” – Trần
Diệp quay người chắn gió cho Cố Tiểu Ảnh, “Duyên thì em đã chẳng phải cả ngày
trốn trong tập thể giáo viên đọc tiểu thuyết tình cảm!”

            “Hả!” – Cố Tiểu Ảnh
hét to, “Ai nói với anh vậy?”

            “Thầy Giang khoa em
hôm nay gọi điện cho ai đó, bị anh nghe được.” – Trần Diệp kéo Cố Tiểu Ảnh sức
cùng lực kiệt lại, “Chắc là gọi điện cho ông xã em phải không?”

            “Giang Nhạc Dương…”
– Cố Tiểu Ảnh nghiến răng nghiến lợi, “Thật đúng là đồ lắm chuyện”.

            Trần Diệp lé mắt nhìn
Cố Tiểu Ảnh: “Cãi nhau phải không?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+