Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 05 (Phần 07 – 08) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Liên quan gì đến anh?” – Cố Tiểu Ảnh ngẩng đầu, cau có nhìn Trần Diệp.

            “Đúng là chẳng liên
quan gì đến anh” – Trần Diệp gật gật đầu, nhìn Cố Tiểu Ảnh rồi lại nhìn ra xa,
như hồi tưởng lại: “Những năm qua ở nước ngoài, thật mệt mỏi”.

            Chủ đề tự dưng thay đổi
đột ngột, Cố Tiểu Ảnh hơi sững người, đi nhanh mấy bước, nghe thấy Trần Diệp thấp
giọng: “Những lúc khổ cực nhất, anh không biết việc mình đi là đúng hay sai.
Anh vẫn còn nhớ có một năm, một cậu nam sinh người Đài Loan cứ lao đầu vào kiếm
tiền, nói là muốn chuyển đổi giới tính…”

            “Chuyển đổi giới
tính?” – Mặt Cố Tiểu Ảnh sáng lên, “Rồi sau đó có thành công không? Có xinh
không?”

            “Cố Tiểu Ảnh, em vẫn
toàn thích quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn” – Trần Diệp như cười, “Bao nhiêu năm
nay vẫn không thay đổi, mãi vẫn luôn hiếu kỳ như thế”.

            “Thế có thành công
không?” – Cố Tiểu Ảnh không bị lạc hướng, vẫn bám lấy Trần Diệp mà hỏi.

            “Không biết, sau đó
anh ta bbọn anh cũng mất liên lạc với anh ta” – Trần Diệp lắc lắc đầu, “Ban đầu
anh cũng chỉ nghĩ đây là một kiểu thần kinh không bình thường, nhưng sau thấy
nhiều, mới phát hiện ra, làm đàn ông quả thật là quá mệt, bởi vậy tuổi thọ
trung bình của đàn ông luôn thấp hơn phụ nữ. Vì thế bây giờ anh thực sự hiểu, tại
sao một người đàn ông lại muốn được làm phụ nữ, vì như thế áp lực sẽ ít đi!”

            “Áp lực ít đi?” – Cố
Tiểu Ảnh cười nhạt, “Đúng là đứng nói chuyện thì không đau lưng, anh cứ thử đẻ
con đi, hay là mỗi tháng bị kinh nguyệt một lần, mà phải đau bụng kinh nữa cơ,
cho anh đau chết đi thì thôi!”

            “Chà chà”, Trần Diệp
giật mình, quay người trợn mắt nhìn Cố Tiểu Ảnh, “Con gái lấy chồng rồi có
khác, ăn nói bạo dạn quá”.

            “Em chỉ nói sự thật
thôi”, Cố Tiểu Ảnh vỗ vỗ tay, “Cũng nên thực tế một chút chứ!”

            “Cũng có thể”, Trần
Diệp vừa đi vừa gật đầu “Nhưng em biết không, trong tư tưởng truyền thống của
người Trung Quốc, một người phụ nữ thành công trong sự nghiệp, sẽ được bao
nhiêu lời tán thưởng, còn nếu sự nghiệp không thành công, thì cũng có biết bao
nhiêu đường lui, tệ nhất là cũng chỉ quay về làm nội trợ trong nhà. Nhưng với
người đàn ông, khi đã lên đường, là chỉ có thể thành công, không thể thất bại.
Nói cách khác, một bà dùng toàn bộ thời gian làm nội trợ thì được coi là “hiền
hậu”, còn một người đàn ông dùng toàn bộ thời gian làm nội trợ thì đúng là đồ
“bỏ đi”.

            Cố Tiểu Ảnh chớp chớp
mắt, một lúc mới nói: “Cũng đúng!”

            “Vì thế mới nói làm
đàn ông quả là không dễ!” – Trần Diệp đi hết mấy bậc thang cuối cùng, quay người
nhìn Cố Tiểu Ảnh từ trên xuống dưới, “Họ không chỉ phải gánh trách nhiệm xã hội
nặng nề, mà còn phải là cột trụ tinh thần cho gia đình. Họ thường hay bị chê
trách, dằn vặt, ấm ức, nhưng lại không thể khóc. Ở bên ngoài, họ thực sự đã phải
chịu áp lực nên còn lại chút bực bội thì cũng chỉ còn có thể thể hiện ra ở nhà
thôi”.

            Nói xong, anh hít một
hơi, rồi không đợi Cố Tiểu Ảnh mở miệng, giơ tay nhấc cô lên bậc thang bên cạnh
mình. Gió trên đỉnh núi thổi tới, Cố Tiểu Ảnh hít từng hơi thật dài, trách cứ:
“Anh leo núi thì cứ leo núi, làm gì mà phải nói nhiều thế. Gần đây em phát hiện
ra, không hiểu sao mọi người cứ thích giảng đạo lý sống cho em thế nhỉ?”

            Trần Diệp không nhịn
nổi cười, hai tay chống nạnh hít thở sâu, rồi thì thầm câu gì đó, nhưng rất nhỏ,
nên chớp mắt đã bị gió thổi bay.

            Nhưng Cố Tiểu Ảnh
trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó vẫn nghe thấy câu nói, cô hơi sững sờ, quay
đầu nhìn khuôn mặt nghiêng của Trần Diệp, dưới ánh trăng trông vẫn rất đẹp
trai, nhưng không nhìn rõ tình cảm trong ánh mắt.

            Anh đã nói là: “Cố Tiểu
Ảnh, cuộc đời chính là phải nhẫn nại”.

            Lúc anh nói thế, gió
rất to, dường như còn loáng thoáng có tiếng đàn của học viện nghệ thuật dưới
chân núi vọng lên. Mơ hồ, Cố Tiểu Ảnh dường như nghe thấy bản “Bốn mùa”, dường
như bao nhiêu năm nay, những nốt nhạc đó, chỉ như ẩn náu nơi đâu, nhưng không
bao giờ mất hẳn.

            Dường như, vẫn trong
căn phòng chơi đàn sáng sủa, vang lên khúc nhạc cô yêu thích nhất: “Mùa đông”.
Cô nhắm mắt lại, quay người dưới ánh mặt trời, thầm thì: “Trần Diệp, đây là đoạn
em thích nhất, anh nghe đi, có giống như bộ phim hoạt hình hồi nhỏ mình từng
xem, trên cánh đồng tuyết mênh mông, có những đứa trẻ tuyết thích thú trượt tuyết,
tạo nên những vết trượt rất dài…”

            Đó là những năm tháng
đẹp đẽ nhất của họ.

            Gió thổi tới, Cố Tiểu
Ảnh tỉnh lại khỏi hồi ức, có chút gì đấy tiếc nuối, có chút gì đấy bùi ngùi.

            Cuối cùng, cả hai vẫn
bỏ lỡ.

            Xa nhau vào lúc yêu
nhau nhất, rồi gặp lại vào lúc không còn yêu nhau. Cô chưa bao giờ cho rằng hai
người có thể làm bạn, nhưng cũng buộc phải thừa nhận, những lời anh nói hôm
nay, chân thành hơn cả trong tưởng tượng của cô.

            Tuy chỉ là hàm ý,
nhưng cô đã hiểu.

 

  (8)

 

 

            Hai ngày sau, Trần Diệp
ra đi.

            Trước khi anh đi, Cố
Tiểu Ảnh gửi tin nhắn: Thượng lộ bình an.

            Rồi không đợi anh trả
lời, cô tắt máy đi vào lớp. Ngày hôm đó cô có giờ, không có thời gian nói chuyện
nhiều. Thế nhưng, khi đứng trên bục giảng, chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy ngay
Giang Nhạc Dương ngồi ở hàng ghế cuối cùng; mà thấy Giang Nhạc Dương thì sẽ nhớ
đến Quản Đồng, việc này khiến Cố Tiểu Ảnh phát chán.

            Giang Nhạc Dương rõ
ràng là được sư huynh của anh ta nhờ cậy, nên hầu như ngày nào Cố Tiểu Ảnh lên
lớp cũng mưu đồ dùng phương pháp quấy nhiễu thị giác để nhắc nhở cô nhớ đến sự
tồn tại của một người nào đấy. Nhưng Cố Tiểu Ảnh coi như không nhìn thấy gì, vẫn
giảng bài như bình thường. Giang Nhạc Dương vừa ngồi nghe vừa nhắn tin cho Quản
Đồng, kể Cố Tiểu Ảnh đang nói gì, đang truyền đạt cho sinh viên tư tưởng gì. Quản
Đồng ở phía bên kia, chẳng khác nào đang xem truyền hình trực tiếp.

            Cuối cùng cũng đến 11
rưỡi, Cố Tiểu Ảnh hết giờ lên lớp, Giang Nhạc Dương đứng chặn ở cửa. Cố Tiểu Ảnh
hết chịu nổi, trợn mắt nhìn Giang Nhạc Dương: “Thầy Giang, phiền thầy nhường đường,
em còn có việc gấp”.

            Giang Nhạc Dương tiến
thoái lưỡng nan, vừa tự thấy mình vô duyên, vừa vẫn phải cố gắng lấy giọng chân
thành hỏi: “Hết giờ rồi còn gì? Cô định đi đâu? Căng tin phải không? Tôi đưa cô
đi”.

            Cố Tiểu Ảnh trợn mắt
to hơn nữa, lạnh lùng: “Tôi muốn đi vệ sinh”.

            “Ặc…”, nghe cái câu
nói thẳng thừng kia, mà thầy Giang lịch thiệp suýt ngất.

            Nhưng trái với tưởng
tượng của Cố Tiểu Ảnh, đợi cho cô đi từ nhà vệ sinh ra, trên hành lang dẫn vào
phòng nghỉ ca giáo viên, Giang Nhạc Dương lại xuất

            Chiến lược kèm người
chặt ra phết nhỉ, lại còn định đổ bê tông nữa đây!

            Cố Tiểu Ảnh không thể
chịu nổi nghĩ: Được rồi, xem ai thắng ai!

            Nhưng không đợi cô mở
lời, Giang Nhạc Dương đã tranh nói trước: “Sư huynh tôi thi đỗ rồi”.

            “Thi đỗ cái gì?” – Cố
Tiểu Ảnh không hiểu.

            “Phó huyện trưởng ủy
ban nhân dân huyện Bồ Âm”, – Giang Nhạc Dương nhún vai, “Nghe nói tối đa một
tháng nữa là lên đường”.

            “Cái gì?” – Cố Tiểu Ảnh
tưởng tai mình có vấn đề, “Bồ Âm?!”

            “Đúng vậy!” – Giang
Nhạc Dương gật gật đầu, “Cách đây 400km, đi xe đường dài mất khoảng bốn tiếng đồng
hồ, một khu vực kém phát triển nổi tiếng của tỉnh này, lần này đi là mất hai
năm, sau hai năm sẽ căn cứ tình hình công tác để điều chỉnh tiếp, có thể quay về
Tỉnh ủy, có thể sẽ ở lại đó, tiếp tục làm chủ tịch huyện, bí thư huyện ủy, thị
trưởng, bí thư thị ủy…”

            Cố Tiểu Ảnh đột nhiên
không biết phải nói gì.

            Cô sững sờ đứng trước
mặt Giang Nhạc Dương, hơi mơ hồ, cô không hiểu, một việc lớn đến như vậy, Quản
Đồng tại sao không đích thân thông báo cho cô?

            Dường như đọc được
suy nghĩ của cô, Giang Nhạc Dương đã nói tiếp: “Sư huynh tôi nói cô không trả lời
tin nhắn, cũng từ chối cuộc gọi, nên mới nhờ tôi đến nói với cô”.

            Anh nhíu mày, giọng
khổ sở: “Cố Tiểu Ảnh, tôi xin cô, cô về nhà đi. Cô đi hai tuần rồi, cũng phải
nghĩ thấu đáo rồi chứ? Anh tôi thực sự một lòng một dạ với cô, nhưng anh ấy cũng
phải chịu áp lực quá lớn, nào gia đình, nào bố mẹ, nào công việc… tất cả những
thứ đó anh ấy không thể nói với cô, toàn một mình chịu đựng, cô thông cảm cho
anh ấy một chút,

            …

            Giang Nhạc Dương cứ
nói đi nói lại mãi, nhưng Cố Tiểu Ảnh thực sự chẳng nghe được lời nào vào tai.

            Cô chỉ đờ đẫn nghĩ:
Quản Đồng sắp đi Bồ Âm rồi, chỉ còn một tháng nữa là đi, cách xa đến 400km,
đương nhiên là không thể lúc nào thích về là về. Vậy là họ thực sự phải sống xa
nhau rồi. Cái quãng thời gian sống riêng trước đây sắp lặp lại trong hai năm,
thậm chí mười năm, mười hai năm, chắc chắn không còn xa nữa. Trước đây, anh đã
thường xuyên làm thêm giờ, nhưng cô chưa bao giờ có cảm giác xa cách như thế
này. Đến cả lần giận dỗi bỏ ra ngoài này, cô vẫn biết anh luôn ở bên cạnh cô,
chỉ cần cô muốn là lúc nào cũng được… Nhưng, nếu anh đi Bồ Âm, cách 400km, cô
phải làm gì đây?

            Mắt Cố Tiểu Ảnh bắt đầu
mờ nước, Giang Nhạc Dương nói đến hết tình hết ý, cúi đầu xuống nhìn, giật thót
mình!

            “Cố Tiểu Ảnh! Cô đừng
khóc, sư huynh tôi thực sự không có ý giấu cô…” – Giang Nhạc Dương vò đầu bứt
tai, bởi thực sự cũng chưa bao giờ lâm vào tình trạng khó xử như thế này, trong
bụng rủa thầm hàng trăm lần: “Sư huynh ơi anh nợ tôi một món nợ tình cảm, một
món nợ tình cảm to đùng đấy”… nhưng không đợi anh nghĩ xong, đột nhiên Cố Tiểu
Ảnh quay người chạy xuống dưới tầng. Giang Nhạc Dương sững người, vội nói với
theo: “Chạy nhanh lên nhé, còn mười phút nữa xe chạy rồi”.

            Vừa nói vừa cười đắc
ý, nghĩ bụng: Không thèm nói với Quản Đồng là bà xã đã quay về nhà rồi! Để bất
ngờ cho chết đi!

            Giang Nhạc Dương đoán
không sai, Cố Tiểu Ảnh quay về nhà.

            Về nhà vào lúc này,
đương nhiên Quản Đồng sẽ không có nhà.

            Nhưng khi Cố Tiểu Ảnh
mở cửa bước vào căn phòng cô vắng mặt suốt hai tuần qua, cái không khí thân
quen tràn ngập, khiến mắt cô cay cay. Cô đóng cửa, đứng trong phòng khách, dường
như vẫn thấy cái buổi sáng cách đây hai tuần, Quản Đồng tức giận quát tháo, Ngụy
Diễm Diễm co rúm sợ hãi, và cả sự bực bội của chính cô

            Trong phòng rất yên tĩnh,
hóa ra đúng như lời Quản Đồng nhắn tin, sau đó không lâu, Ngụy Diễm Diễm đi làm
cho một công ty tư nhân, nhà máy đặt ở khu công nghiệp, anh đã giúp Ngụy Diễm
Diễm thuê phòng gần đó.

            Nơi đây, cuối cùng lại
trở thành nhà của Cố Tiểu Ảnh. Những ngày cô không có nhà, nơi đây đã biến
thành một căn phòng trống trải.

            Cố Tiểu Ảnh quay đầu,
thấy trên bàn ăn phủ một lớp bụi mỏng. Hai tuần rồi, với cường độ làm việc căng
thẳng của Quản Đồng giai đoạn này, chắc chắn anh không có thời gian ăn cơm ở
nhà, cũng chẳng có thời gian lau bàn.

            Căn phòng tĩnh lặng tới
mức chỉ nghe thấy tiếng “tích tắc tích tắc” của chiếc đồng hồ.

            Cố Tiểu Ảnh bất giác
thở dài, vén tay áo vào nhà vệ sinh tìm giẻ lau, rồi bắt đầu lau sạch bụi trên
bàn, ghế, tủ, kể cả dây phơi quần áo và máy lọc nước, rồi cô lấy nước tẩy đa
năng cọ sạch bồn cầu, bồn rửa mặt, tiếp đến là quét nhà, lau nhà, giặt ga giường,
vỏ gối… Sau khi đã đổ mồ hôi mồ kê nhễ nhại để thay đổi bộ dạng căn phòng, Cố
Tiểu Ảnh hài lòng ngả người trên ghế sofa, nghĩ thầm, như thế này mới ra dáng một
cái “nhà” chứ.

            Nghĩ ngợi một lúc là
bắt đầu buồn ngủ, Cố Tiểu Ảnh giơ tay kéo chiếc gối ôm chặt, lơ mơ chìm vào giấc
ngủ không biết từ bao giờ.

            Thế nên khi Quản Đồng
hết giờ làm việc quay về nhà, anh vô cùng sửng sốt và sung sướng khi vừa đẩy cửa
vào, nhà cửa tĩnh lặng, nhưng sàn nhà, bàn, bồn rửa tay đều sạch bóng, cô Tấm của
anh đang nằm trên ghế sofa, ôm chiếc gối mềm, ngủ say sưa.

            Quản Đồng khẽ khàng cởi
áo khoác, quỳ trước mặt Cố Tiểu Ảnh, nhìn kỹ khuôn mặt của cô khi đang say ngủ.
Khoảnh khắc đó, Quản Đồng dường như có một cảm giác trước đây chưa từng có, dường
như đây là lần đầu tiên, anh nhìn mãi mà không chán.

            Anh giơ tay khẽ vuốt
má Cố Tiểu Ảnh, khi chạm tay vào mới phát hiện ra, trong cái lạnh mùa đông, cô
nằm ngủ mà không đắp chăn, nên mặt và tay bắt đầu lạnh cóng. Quản Đồng nhíu
mày, lập tức giơ tay ra, định bế Cố Tiểu Ảnh vào phòng ngủ.

            Nhưng khi anh vừa luồn
tay vào gáy cô, Cố Tiểu Ảnh lơ mơ tỉnh giấc, vửa mở mắt cô đã nhìn thấy khuôn mặt
người đàn ông ngay trước mặt, nên giật nảy mình!

            Quản Đồng nhìn vẻ sững
sờ của Cố Tiểu Ảnh, mỉm cười hỏi: “Dậy rồi à? Sao không vào giường ngủ, cảm lạnh
thì sao?”

            Cố Tiểu Ảnh há miệng,
định nói gì đó, nhưng lại thôi, chần chừ mấy giấy. Quản Đồng buồn rầu, cũng
không nói gì, cứ ngồi nhìn Cố Tiểu Ảnh.

            Cố Tiểu Ảnh nhìn thẳng
vào mắt Quản Đồng, lúc này mới hỏi: “Mấy giờ rồi?”

            Quản Đồng bật cười:
“Sáu rưỡi, em ngủ từ mấy giờ vậy?”

            “Hơn ba giờ, khoảng vậy,
không nhớ rõ”, Cố Tiểu Ảnh chớp chớp mắt, rồi lại nhắm lại, “Muộn thế rồi cơ
à…”

            “Em muốn ăn gì?” – Quản
Đồng nhìn Cố Tiểu Ảnh, giọng dịu dàng: “Anh nấu cho em ăn nhé”.

            “Gì cơ?” – Cố Tiểu Ảnh
tưởng mình nghe nhầm, trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Quản Đồng: “Anh nói cái
gì?”

            “Anh nói rằng xin lỗi
bà xã!” – Quản Đồng cuối cùng vẫn quyết định phải nói câu đó trước. Anh quỳ trước
mặt Cố Tiểu Ảnh, nhìn cô chăm chú: “Anh không nên đánh em, em không sai, đều là
do anh không tốt. Nhưng thực sự là anh không hề muốn, anh không tốt, nhưng thực
sự là anh không có ý động tay động chân, anh không nỡ như vậy đâu. Kể từ ngày
mình lấy nhau, anh đã thề sẽ đối xử tốt với em, anh thực sự chưa từng nghĩ sẽ
như thế này, anh…”

            “Thôi!” – Cố Tiểu Ảnh
nhíu nhíu mày, “Em muốn ăn mỳ vằn thắn”.

            “Gì cơ?” – Chủ đề
chuyển nhanh quá, Quản Đồng lại không theo kịp tốc độ suy nghĩ của Cố Tiểu Ảnh

            “Em muốn ăn mỳ vằn thắn,
siêu thị đối diện có bán đấy!” – Cố Tiểu Ảnh ngáp, nhắm mắt lại, “Em ngủ một
lúc, bao giờ anh nấu xong thì gọi em dậy”.

            Quản Đồng mỉm cười cảm
kích. Vào lúc anh không ngờ tới nhất, cô Tấm của anh đã dứt khoát lật trang
sách cũ sang một bên, đây rõ ràng là một sự tha thứ, nhưng điểm tốt nhất là
không cần lời nói đã khiến anh phải xuống nước.

            Sự khoan dung và
thông minh của cô, còn đáng yêu hơn anh tưởng tượng nhiều.

            Quản Đồng cuối cùng cũng
thở phào, đứng lên, sang phòng ngủ lấy một cái chăn, cẩn thận đắp lên cho Cố Tiểu
Ảnh, rồi ra ngoài mua mì vằn thắn.

            Anh không biết rằng,
lúc anh đóng cửa đi ra, trên môi Cố Tiểu Ảnh cũng nở một nụ cười hài lòng.

            Thế là, nửa tiếng
sau, Cố Tiểu Ảnh lòng đầy chờ đợi ngồi vào bàn ăn, chuẩn bị thưởng thức niềm
vui do người đàn ông chưa bao giờ vào bếp mang đến. Nhưng, đập vào mắt cô là một
bát mỳ trắng to đùng?!

            Nhưng mà… chẳng có
tí gia vị gì sao?

            Cố Tiểu Ảnh ngạc
nhiên quá… nhưng rồi im lặng không nói gì.

            Nhưng suy nghĩ một
chút, thấy có cái ăn đã là tốt rồi, thiếu gia vị thì cho gia vị, cũng có gì là
ghê gớm đâu.

            Nghĩ thế, lòng cô thấy
vui hơn, cũng vừa đúng lúc Quản Đồng cầm muôi múc canh đi lên, tiện tay múc cho
Cố Tiểu Ảnh một muôi, rồi ngồi một bên, vẻ mặt háo hức như cậu học sinh tiểu học
đang chờ đợi cô giáo khen ngợi: “Thế nào? Mùi vị được không?”

            Cố Tiểu Ảnh múc một
ít nước mỳ, nếm thử, buồn bã bình luận: “Chẳng có vị gì cả”.

            “Đúng rồi, đúng là
không có vị gì cả”Quản Đồng cũng buồn rầu, “Hình như chẳng giống mì vằn thắn
trong nhà ăn cơ quan chút nào, nhưng rốt cục là chỗ nào không giống nhỉ, anh cũng
chưa nghĩ ra!”

            “Gia vị!” – Cố Tiểu Ảnh
gợi ý, thấy Quản Đồng chẳng có phản ứng gì, đành hỏi: “Gói gia vị đâu rồi?
Trong gói mỳ vằn thắn đông lạnh này đều có một gói gia vị nhỏ, cũng giống như
mì ăn liền ấy”.

            Chưa nói xong, Quản Đồng
đột nhiên vỗ trán hốt hoảng: “Ôi trời, đấy là gói gia vị à? Anh lại tưởng là
túi hạt chống ẩm! Thế là tiện tay vứt luôn vào thùng rác rồi…”

            Cố Tiểu Ảnh nén nhịn
cúi xuống, thở dài sườn sượt.

            Lần này, cô không bực
bội.

            Không phải là cô
không bực, mà là vì quá mệt rồi, và cũng nghĩ thông rồi. Rốt cuộc thì việc gì
trên đời này cũng không thể trọn vẹn, với những khó khăn có thể xuất hiện trong
một thời gian dài, không quen rồi thì cũng phải quen thôi.

            Mà khi đã thành quen
rồi, nên cũng lười chẳng muốn bực nữa.

            Thế là, rốt cuộc cô
giáo Cố cũng đành ra thùng rác lục lại gói gia vị bị ném đi, rửa sạch rồi cắt
ra cho vào bát mỳ, vừa đảo vừa nhẫn nại giải thích: “Ít nhất anh cũng phải thái
ít dưa chuột, bắp cải tím, trứng gà rán thành tấm mỏng rồi thái sợi, nhúng qua
nước canh sôi, thêm chút rau thơm và dầu thơm…”

            Quản Đồng nghe mà
chóng cả mặt: “Sao mà phức tạp thế?”

            “Muốn ngon thì phải
phức tạp chứ!” – Cố Tiểu Ảnh lườm Quản Đồng một cái, “Anh tưởng nấu ăn là đơn
giản à? Chính là vì ngày nào anh cũng có cơm canh nấu sẵn chờ đợi, mà chưa bao
giờ tự nấu, nên không biết từ chuẩn bị cho đến khi xào nấu, mỗi ngày mất không
biết bao nhiêu thời gian vào chuyện nấu nướng… tuổi xuân và vẻ đẹp của một phụ
nữ, đã bị dầu mỡ thiêu cháy hết cả rồi”.

            Quản Đồng cảm phục ôm
Cố Tiểu Ảnh từ phía sau, thơm vào tai cô, thấp giọng: “Bà xã, em không tầm thường,
rất cừ khôi, vất vả nữa…”

            Cố Tiểu Ảnh chẳng
thèm để tâm đến cái giọng nịnh nọt không kết quả đó, chỉ bĩu môi, lạnh lùng ra
lệnh: “Anh bê bát ra bàn ăn đi”.

            Khó chịu thật.

            Kết quả là mùi vị bát
mì vằn thắn này chẳng thể nào ngon được, gói gia vị thêm vào sau đó không hiểu
sao ăn kiểu gì cũng có mùi hạt chống ẩm.

            Sau bữa tối, Cố Tiểu Ảnh
bật cái máy tính xa cách đã lâu ra, vừa vào MSN đã thấy Đoàn Phỉ đang lên mạng,
vội tường thuật lại ngay câu chuyện mỳ vằn thắn rồi than thở: “Cái đồ đàn ông,
ngoài lên giường ra, đúng là chẳng có một tác dụng gì hết”.

            Đoàn Phỉ cười lớn:
“Con ruồi nhép ăn giày ăn cả tất, biết lên giường đã là tác dụng quan trọng nhất,
chủ chốt nhất rồi!”

            Cố Tiểu Ảnh cũng chẳng
vừa: “Nhưng cứ dùng mãi một thứ chị không chán sao? Bàn chải đánh răng cứ ba
tháng còn phải thay một lần cơ mà”.

            “Không chán đâu!” –
Đoàn Phỉ đánh máy rất nhanh – “Cái này rất có tác dụng, với lại nếu thay mới, lại
lo không biết có bệnh tật gì không, kích cỡ phù hợp hay không phù hợp…”

            “Ặc…” – Cố Tiểu Ảnh
đang uống nước, suýt chút nữa thì phun cả ngụm nước vào bàn phím. Cô cười rũ rượi
một hồi, mới trả lời ngắn gọn: “Cũng đúng!”

            Đoàn Phỉ gửi tới một
hình mặt cười ngoác miệng, tâm đắc: “Con ruồi nhép, có lúc chị nghĩ, đàn ông
đúng là một thứ đồ hay, rất có tác dụng!”

            Cố Tiểu Ảnh cười ngặt
nghẽo, rồi đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu, vươn thẳng người lên như vừa
nghĩ ra điều gì, nhanh chóng trả lời Đoàn Phỉ: “Sư tỷ, chị nói xem hay em sẽ viết
một bộ tiểu thuyết lấy tên là: “Hôn nhân giấy” nhỉ? Cứ viết chuyện năm đầu tiên
sau khi lấy nhau, một cô gái đã bị người con trai làm cho sống không ra sống,
chết không ra chết như thế nào! Giờ thì em đã hiều, tại sao đầu tiên của hôn
nhân được gọi là “Hôn nhân giấy”, giấy đấy đúng là giấy ráp! Không phải, mà phải
là giấy ăn nhãn hiệu “giấy ráp kim cương”, người ngoài nhìn vào thì tưởng là mềm
mại lắm, nhưng thực ra em đang bị người đàn ông ngu ngốc kia mài đến mức không
còn bực nổi nữa đây!

            “Ha ha ha!” – Đoàn Phỉ
cười lớn, trả lời, “Chị không thể nào không nói là em thực sự cực kỳ anh minh
thần vũ rồi đấy! Chúc em thiên thu vạn đại, nhất thống giang hồ!”

            “Ặc” – Cố Tiểu Ảnh
suýt nữa thì nôn.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+