Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 05 (Phần 09 – 10) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  (9)

 

 

            Một tháng còn lại
trôi qua rất nhanh. Thậm chí có thể nói, trong một tháng ngắn ngủ đó, Cố Tiểu Ảnh
chỉ hận không thể biến thành một miếng kẹo cao su, ngày nào cũng dính vào người
Quản Đồng. Cứ hết giờ lên lớp là cô không xuất hiện ở trường, mà các bữa tụ tập
của đồng nghiệp cô cũng từ chối hết lượt, cứ hết giờ là nhanh chóng về nhà làm
vợ ngoan vợ đảm.

            Giang Nhạc Dương nhìn
là chán hết cả người, không nén nổi cảm phục: “Cô Cố, cô không cần phải biểu diễn
thế chứ, làm gì có chuyện cô chẳng tính sổ món nợ cũ? Chẳng phải cái đĩa đã vỡ
thì có gắn lại vẫn còn vết đó sao?”

            Cố Tiểu Ảnh nhìn
Giang Nhạc Dương bằng nửa con mắt: “Chỉ có trẻ con mới ấu trĩ như thế. Cuộc đời
con người ngắn lắm, cần phải biết nhanh chóng hưởng thụ, hiểu không hả? Quy tắc
tối quan trọng trong hôn nhân là không được so đo quá, cần biết cách quên đúng
lúc, luôn nhìn về phía trước, hiểu không vậy?”

            Giang Nhạc Dương có vẻ
không hiểu, Cố Tiểu Ảnh lắc lắc đầu, than thở: “Gỗ mục đúng là khó dùng!”

            Nói xong lắc đầu đi
thẳng.

            Giang Nhạc Dương tức
tối hét to theo Cố Tiểu Ảnh: “Tôi lớn hơn cô năm tuổi đấy

            Cố Tiểu Ảnh chẳng
thèm quay đầu lại, thầy Giang đáng thương lại một lần nữa bị coi thường bởi cái
tuổi 31 của mình.

            Thực ra trong lòng Cố
Tiểu Ảnh cũng không phải không để bụng một chút nào. Đây dù gì cũng là một cơn
phong ba không to nhưng cũng chẳng phải là nhỏ, thậm chí thỉnh thoảng tĩnh tâm,
nghĩ lại ngày hôm đó, ánh mắt tóe lửa của hai người nhìn nhau, cô cũng có cảm
giác ớn lạnh. Có lúc cô cũng càng nghĩ càng bi quan, thấy chỉ một Ngụy Diễm Diễm
mà đã có thể làm cho cả gia đình đảo lộn, nếu sau này lại có một Vương Diễm Diễm,
Trương Diễm Diễm, không biết mình có phải treo cổ tự vẫn không.

            Nhưng đúng như ông Cố
đã nói, Cố Tiểu Ảnh nhanh cáu mà cũng nhanh quên. Chỉ cần có đủ thời gian, cô sẽ
tự suy nghĩ lại, khi đó cô sẽ biết thực ra mình cũng có chỗ không đúng, nếu ở vị
trí của Quản Đồng, thấy cô em họ của mình từ xa xôi đến bị đưa vào trạm cảnh
sát, mà người giám hộ thì đã không liên hệ được, khó khăn lắm mới gọi được điện
thoại thì không đợi mình nói hết câu đã tắt điện thoại, rồi cả đêm không về
nhà… Trời đất ơi… Cố Tiểu Ảnh không nén nổi chặc chặc lưỡi: Có lẽ, nếu là
mình, thì không đơn giản là một cái tất thế đâu, ít nhất là cũng cạo đầu bôi
vôi.

            Cứ suy nghĩ như vậy,
Cố Tiểu Ảnh bắt đầu thấy tự hổ thẹn – xem ra Trần Diệp nói đúng, mình đúng là
hơi có phần lấn át người khác; bà Cố nói cũng không sai, mình đúng là hơi hung
hăng quá… Vậy thì, Quản Đồng có thể chịu đựng mình lâu như vậy, đúng là một sự
chịu đựng khiến người ta cảm động! Ôi, nói đi cũng phải nói lại, nếu không có
Quản Đồng, cũng không biết có người đàn ông nào có thể làm cho mình điên tiết
thế không! Nếu tính theo năm tuổi, Quản Đồng tuổi hổ, mình tuổi khỉ, con hổ
không có uy, thì chỉ là một con mèo ốm… ừm, không phải, là con mèo HELLO
KITTY… vì thế có lẽ mới có cái điển tích: “Trên núi không có hổ, con khỉ lên
làm vua” chứ…

            Rất hiển nhiên, tư tưởng
hoán đổi vị trí của Cố Tiểu Ảnh cũng hơi thành công, thành công đến nỗi cô đã bắt
đầu phân tích gần như đúng cái đặc điểm mềm nắn rắn buông của mình. Lại thêm
chuyện Quản Đồng sắp phải đi xa nhận chức, Cố Tiểu Ảnh bèn quyết định không
thèm để bụng chuyện cũ, hưởng thụ cuộc sống  trong những ngày còn lại,
tránh xa chuyện cãi cọ.

            Vì thế, bên cạnh sự
“rộng lượng khoan hồng” của bCố Tiểu Ảnh và sự “ăn năn hối cải” của bạn Quản Đồng,
hai người đã có những ngày rất vui vẻ trong tháng trăng mật này. Trong quãng thời
gian đó, trời xanh chứng giám, họ tận dụng hết mức để gửi cho nhau những tin nhắn
mùi mẫn, rồi thường xuyên tay trong tay đi xem phim, đi shopping, đi chơi công
viên, đi dạo…

            Cứ như thế, một tháng
trôi qua rất nhanh.

            Trước lúc Quản Đồng
lên đường, Cố Tiểu Ảnh hoàn toàn không có thái độ quá u sầu, mà ngược lại còn
thấy sắp bớt đi một “thư ký” vừa dài dòng vừa rắc rối bên mình, sắp được trải
nghiệm lại cảm giác “họp hội chim câu” bất cứ lúc nào, khiến cô lại càng tò mò
và chờ đợi. Bởi thế, mấy ngày đó, Cố Tiểu Ảnh rất chăm chỉ chạy ngược chạy
xuôi, giúp Quản Đồng thu xếp hành lý. Nhưng hành lý Quản Đồng mang đi cũng thực
sự không nhiều. Ngoài một bộ quần áo thể thao, còn lại toàn là áo sơ mi một màu
hoặc sơ mi kẻ trên nền trắng, với mấy cái quần tây màu tối.

            Nhìn kiểu quần áo là
có thể thấy ngay, Quản Đồng đích thực là một người chẳng có chút gu thẩm mỹ gì
hết.

            Sau ngày mùng một
tháng năm, chủ tịch huyện Quản chính thức lên đường nhận chức.

            Những ngày anh mới
đi, Cố Tiểu Ảnh rất phấn chấn: thử nghĩ xem, không cần về làm việc nhà, nhất là
không phải nấu cơm, còn bao nhiêu thời gian có thể tự mình thu xếp, đúng là
không khác gì chim xổ lồng!

            Mà đúng là không so
sánh thì không thể nhận ra, lúc ở bên cạnh Quản Đồng, đã quen việc gì cũng có
người làm cùng, quen với việc dù đi đâu cũng phải báo cáo, cũng quen với việc
dù bạn bè mời đi đâu cũng phải suy nghĩ trước xem có ảnh hưởng gì đến công việc
và nghỉ ngơi của Quản Đồng không… Nhưng giờ thì cô chỉ muốn hét lên sung sướng!
Ha ha ha! Một mình tự tung tự tác sao mà sướng thế!

            Giờ thì, cuối cùng cô
cũng hiểu, tại sao hiện tượng “vợ chồng cuối tuần” ở các thành phố lại thịnh
hành. Trước khi có con, đây quả là một mô hình khoa học, bình đẳng và tự do!

            Ha ha ha ha ha…

            C tối, cô Cố – giờ đã
tự do, vừa ði miệng vừa ngân nga hát, tay cầm túi quà lớn túi quà nhỏ ðến nhà
Ðoàn Phỉ ãn cõm.

            Vừa vào cửa đã thấy
Đoàn Phỉ và người giúp việc vừa thuê nấu nướng trong bếp, Cố Tiểu Ảnh hối hả
chào rồi nhào vào phòng ngủ, Hứa Tân đến trước một lúc, đang đùa với con gái
Đoàn Phỉ.

            Con gái Đoàn Phỉ tên
là Mạnh Tư Vĩ.

            Phản ứng đầu tiên của
Cố Tiểu Ảnh khi nghe cái tên này là mở to mắt: “Tại sao không đặt là Mạnh Đình
Vĩ? Hồi em học tiểu học thích nhất là bài hát của cô ấy”.

            Mạnh Húc chán nản
nhìn Cố Tiểu Ảnh: “Cô học cao học đã học môn “cơ sở triết học” chưa?”

            “Cái này thì liên
quan gì đến triết học nhỉ?” – Cô Cố mù chữ trợn đôi mắt thắc mắc: “Mạnh Đình Vĩ
là triết học à?”

            “Đúng là thua cô rồi!”
– Mạnh Húc lắc đầu than thở, “Cô Cố, cô đã nghe đến tên nhà triết học Pascal
chưa, là người mà đơn vị cường độ trong sách giáo khoa vật lý lấy tên theo ấy?
Ông cũng là một nhà triết học nổi tiếng, từng nói rằng: con người chính là cây
cỏ lau, là thứ yếu ớt nhất trong giới tự nhiên, nhưng con người lại là thứ cỏ
lau biết tư duy. Một con người, dù có chiếm bao nhiêu đất đai cũng không quan
trọng, bởi vì sự tồn tại về mặt không gian, vũ trụ nếu có nhiều thêm một người
thì cũng nuốt chửng con người đó. Lúc này con người chỉ là một hạt vật chất bé
nhỏ. Nhưng vì có tư duy, con người lại có thể bao gồm trong mình cả một vũ trụ…”

            “Đúng là có kiến thức!”
– Cô Cố mù chữ há hốc mồm tán thưởng, “Vậy thì cháu ngoại của tôi nên lấy
nickname là gì nhỉ? Thảo Thảo được không?”

            Tiến sỹ Mạnh không
nói gì, nghĩ bụng: nói chuyện với đồ không có kiến thức này đúng là chỉ phí lời.

            Thựa ra Mạnh Tư Vĩ có
tên thân mật là Quả Quả, với ý là “quả hạt dẻ cười”. Ban đầu Mạnh Húc định đặt
là “Ưu Ưu”, với ý là “ưu tú”, nhưng Đoàn Phỉ không đồng ý. Cô nói ưu tú hay
không cũng không phải là quan trọng nhất, quan trọng là cả đợi phải rạng rỡ,
vui vẻ, tích cực, khỏe mạnh. Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân tán thành cả hai tay hai
chân quan điểm này của Đoàn Phỉ, ba đánh một chẳng chột cũng què, thế là Mạnh
Tư Vĩ được gọi là Quả Quả.

            Lúc ăn cơm tối, Cố Tiểu
Ảnh tìm một vòng không thấy Mạnh Húc đâu, liền hỏi Đoàn Phỉ: “Anh rể bận gì hả
chị?”

            “Đi dọn nhà rồi!” –
Đoàn Phỉ vừa chan canh cho mọi người vừa giải thích, “Trường chị phân cho một
căn hộ ba phòng, toàn để không, gần đây mới cho thuê. Cho sinh viên của khoa Mạnh
Húc thuê, nghe nói là hai cô bé, đều là người quen, cũng yên tâm. Tiền thuê nhà
cũng thấp đi một tý, nhưng bọn chị cũng chẳng định làm giàu bằng cho thuê nhà.
Hơn nữa, sinh viên giờ cũng khó khăn, chúng nó học nghệ thuật cũng cần có phòng
vẽ, phòng nhà chị ở tầng năm, ánh sáng cũng tốt”.

            “Thế thì tốt quá, bóc
lọt tiền của bọn sinh viên nghèo cũng có cảm giác tội lỗi lắm, lấy ít tiền thế
là được rồi!” – Cố Tiểu Ảnh gật gật đầu, rồi như nhớ ra gì đó: “Phải rồi, chị,
mẹ chồng chị không lên giúp chị trông cháu sao? Quả Quả là cháu đích tôn của bà
mà!”

            “Cháu gái đích tôn
thì làm sao bằng cháu trai đích tôn được!” – Đoàn Phỉ cười đau khổ. “Thực ra bà
có lên một dạo, nhưng gần đây các em đều bận, chị cũng không nói, nên các em
không biết”.

            “Thế bà đâu rồi?” – Cố
Tiểu Ảnh thắc mắc.

            “Chị để bà về rồi”,
Đoàn Phỉ cúi đầu, thở dài vẻ chua xót. “Chị mất sữa nên buổi tối phải gọi Mạnh
Húc dậy thay bỉm, chị pha sữa cho Quả Quả, thế là bà nổi giận, nói hồi trước bà
nuôi hai đứa con, chưa bao giờ phải nhờ đến chồng, chị sai chồng như thế là ngược
đãi con trai bà…”

            “Nhưng nếu để anh rể
sang ngủ ở phòng đọc, thì có vẻ rất… không thích hợp.” – Hứa Tân nghĩ đi nghĩ
lại, mới tìm ra được một tính từ tương đối nhẹ nhàng, vốn là từ “cô trách nhiệm”,
nhưng cuối cùng vẫn nén lại được.

            “Các em không hiểu
đâu, lúc đó chị muốn khóc lắm!” – Đoàn Phỉ nói và dường như mắt cũng đỏ lên,
“Hai ngày trước, chị bị cảm, chỉ lo lây sang Quả Quả, nên để nó ngủ với bà nội.
Nhưng đến nửa đêm, c khóc như xé vải, mà bà nội cũng không dậy nhìn cháu lấy một
cái… cứ như thế thì, dù mệt hơn chị cũng phải tự chăm Quả Quả. Cũng may tối
nào anh rể cũng dậy trông Quả Quả, nếu không thì chắc chị cũng chết mất…”

            “Nhưng, chị ơi, chị đừng
trách em nói thẳng”, Hứa Tân ngần ngừ một lúc lâu mới nói. “Lần đầu tiên em
cùng chị đến nhà anh rể, em đã để ý, nhà anh ấy chỗ nào cũng bẩn, giữa gối có cả
một đám mồ hôi dầu đen xì, mép chăn cũng đen bẩn… Dù là ở nông thôn, thì cũng
phải giữ vệ sinh chứ. Em thấy ngay nhà bên cạnh, cửa sổ cũng lau sạch tinh,
trông thật là ấm cúng…”

            “Nhưng em có thể nói
gì, Tân Tân”, Đoàn Phỉ thở dài, “Dù bà ấy có bẩn hơn nữa, thì cũng đã nuôi dạy
nên một đứa con trai là tiến sỹ; bà ấy có lười nữa, thì cũng là bà nội của con
chị. Thực ra tâm lý chị rất rõ ràng, nếu Quả Quả là cháu trai, thì dù cứ mười
phút lại phải dậy một lần thay bỉm cho cháu, bà ấy cũng sẵn sàng”.

            “Sao có thể nói như vậy
được!” – Cố Tiểu Ảnh nghe không lọt tai, thấy rất bực bội.

            “Đúng là thế đấy, chị
không nói dối đâu! “ – Đoàn Phỉ cười đau khổ, “Bà ấy đến đây ở cũng chỉ có nửa
tháng, mà ngày nào cũng rót vào tai chị cái ý sinh thêm con, nói rằng trong
thôn nhà họ rất nhiều gia đình như thế, nếu cái thai thứ nhất là con gái, thì
không nhập hộ khẩu, mà nhanh chóng sinh đứa con thứ hai. Nếu đứa thứ hai là con
trai, thì khai báo hộ khẩu cho chúng nó là sinh đôi”.

            “Hả?” – Cố Tiểu Ảnh
và Hứa Tân nghe mà sững người, đồng thanh: “Như thế cũng được sao?”

            “Sao không được chứ?
Đến Mạnh Húc cũng động lòng, lại còn hỏi chị liệu có thể đến bệnh viện tìm bác
sỹ để làm một tờ giấy khai sinh giả hay không!”, Đoàn Phỉ càng nói càng thấy dở
khóc dở cười, “May mà mấy ngày trước có người đến nhà dạm hỏi em gái Mạnh Húc,
mẹ chồng liền cuống quýt khăn gói về ngay, làm cho chị bị động quá, nhờ bao
nhiêu người mới tìm được người giúp việc. Được cái Mạnh Húc đã được đào tạo cao
cấp, tuy trong xương tủy vẫn có chút tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng vẫn rất
yêu Quả Quả. Thực ra đúng là thay đổi quá lớn, chị còn nhớ lúc chị mới quen, đến
bếp ga anh ấy cũng không biết dùng, thế mà giờ việc nhà nào cũng biết làm, giúp
được chị không biết bao nhiêu việc

            Cố Tiểu Ảnh nhìn Đoàn
Phỉ với ánh mắt hâm mộ: “Sư tỷ, làm sao mà chị lại có thể đào tạo đàn ông đến mức
chuẩn mực thế này nhỉ?”

            “Thay đổi, nhất định
phải thay đổi!” – Đoàn Phỉ khẳng định: “Là phụ nữ, cần tỷ mỉ với cuộc hôn nhân
của mình, với người đàn ông của mình, cần quan sát nhiều, để ý nhiều. Đàn ông vốn
vụng về cẩu thả, lại thêm xuất thân từ nông thôn, có rất nhiều việc chưa từng
nhìn thấy, chưa trải qua, chưa từng giải quyết, em phải diễn tốt vai diễn “bà nội
trợ hiền thục”. Mấy năm nay, “bà nội trợ hiền thục” không chỉ có giặt quần áo,
nấu cơm vớ vẩn đâu, em gái ơi, em còn cần giúp anh ta để ý đến những điểm chưa
được phù hợp trong giao tiếp xã hội, cách sống, trạng thái tinh thần, lúc nào cần
chỉ ra là phải chỉ ra, giúp anh ta sửa đổi. Cũng còn cần bồi dưỡng cho anh ta
các tố chất tổng hợp và năng lực cuộc sống nữa. Đàn ông ấy à, giống như một cục
sắt thô ấy, còn cần mài giũa nhiều!”

            Cố Tiểu Ảnh há hốc mồm
ngồi nghe, lòng bái phục sát đất. Có điều người đàn ông của cô đang ở xa đến
400 km, muốn thay đổi gì cũng chẳng được!

            Cố Tiểu Ảnh chỉ đành
than thầm trong lòng, không nói gì.

            Ăn cơm xong, cô lại
chạy vào phòng ngủ trông Quả Quả.

            Cô thực sự rất yêu Quả
Quả, yêu đôi mắt to của nó, yêu cái mặt tròn xoe của nó, rồi đôi tay mũm mỉm,
cái lúm đồng tiền rất xinh trên mặt nó. Bụng nó còn mềm thế, Cố Tiểu Ảnh không
biết phải bế trẻ con thế nào, nên nhất quyết không bế, chỉ nằm bò một bên nhìn
Quả Quả ngủ, mà thích mê.

            Lúc Đoàn Phỉ gọi Cố
Tiểu Ảnh ra phòng khách ăn hoa quả, cô đang ngắm nghía Quả Quả với vẻ mặt rất
tò mò. Đoàn Phỉ thấy buồn cười quá, nói luôn: “Thích trẻ con thì đẻ một đứa
đi”.

            Cố Tiểu Ảnh cười hi
hí: “Chơi con nhà khác thì được, chứ tự đẻ thì em vẫn chưa đủ dũng cảm đâu”.

            Đoàn Phỉ nghe thế chỉ
cười: “Muốn đợi người như em chuẩn bị đủ dũng khí thì khó lắm, trừ khi tự dưng
trúng số, thì em mới chịu chấp nhận”.

            “Không thể nào”, Cố
Tiểu Ảnh vừa xua tay, nói nghiêm trang, “Ngoài thời kỳ an toàn, chúng em vẫn
dùng áo mưa mà”.

            “Ái!” Hứa Tân kêu
lên, “Không được tiêm nhiễm đầu óc người ta đâu nhé, người ta vẫn còn là thiếu
nữ đấy!”

            “Ặc!” – Cố Tiểu Ảnh
và Đoàn Phỉ cùng đồng thanh kêu lên, rồi quay sang nhìn nhau, cười lớn.

            Đúng là chẳng cần phải
nói cũng biết, cả ba cô gái này đều thật ranh mãnh!

 

  (10)

 

 

            Thế nhưng, những ngày
tiêu dao của Cố Tiểu Ảnh dường như cũng kéo dài không lâu.

            Rất nhanh chóng, cô bắt
đầu cảm thấy cô đơn.

            Không có người cùng
chơi, không có người tranh cãi, cô mới hiểu hóa ra cuộc sống lại chính là những
chuyện vớ vẩn vô vị đó.

            Trong nhà yên tĩnh
quá, Cố Tiểu Ảnh nhìn căn phòng ngày nào cũng yên tĩnh đến mức không còn chút
hơi hướng cuộc sống, cuối cùng vẫn quyết định mang cái notebook của mình đến tập
thể giáo viên trong trường, rồi ngày thường thì vào phòng tự học của sinh viên
tự học, lên phòng đọc đọc tạp chí, tham gia hoạt động của sinh viên, thỉnh thoảng
lại bắt nạt thầy Giang Nhạc Dương hiền lành, nên thấy lòng cũng vui lên một
chút.

            Nhưng, dù cô có định
làm cho cuộc sống của mình phong phú hơn, thì khi đêm khuya yên tĩnh, nằm trên
chiếc giường cứng đơ trong căn phòng tập thể giáo viên, cô vẫn thấy nhớ Quản Đồng.

            Nhớ hơi ấm vòng tay
anh, nhớ cái góc chăn anh hay kéo

            Có lúc, cô nhớ đến cồn
cào ruột gan, chỉ hận không có anh ở bên, để cô có thể hôn một cái thật là kêu.

            Xa nhau rồi, Cố Tiểu Ảnh
mới biết, dù tin nhắn có nói “Em nhớ anh”, thì vẫn chẳng có tác dụng.

            Bởi vì tin nhắn có
mùi mẫn đến mấy cũng chỉ là những con chữ, không phải là da thịt, không phải là
một con người để ôm chặt cô vào lòng.

            Trong hai tháng đó, với
nỗi nhớ nhung khôn xiết, Quản Đồng đã về nhà một lần, Cố Tiểu Ảnh đến Bồ Âm hai
lần. Nói thật lòng, tần suất gặp gỡ này, đối với một phó chủ tịch huyện mới nhận
chức như anh, là rất dày rồi.

            Nếu không có sự kiện
bất ngờ xảy ra sau đó, có lẽ, Quản Đồng và Cố Tiểu Ảnh sẽ còn tiếp tục cống hiến
nhiều vào sự phát triển của ngành đường cao tốc nước nhà.

            Nguyên nhân là trước
kỳ nghỉ hè, Học viện nghệ thuật tổ chức một đợt khám sức khỏe.

            Hôm có kết quả, Cố Tiểu
Ảnh suýt ngất xỉu ở hành lang: “Có thai ba tuần?!”

            Cố Tiểu Ảnh không thể
tin nổi, đến một bệnh viện khác, nhưng khi nhìn thấy kết quả trên giấy khám, cô
như không còn tin nổi vào mắt mình nữa!

            Thật sự là có thai rồi
sao?

            Làm sao lại thế được?!

            Cô ngồi rũ rượi trong
hành lang bệnh viện, thẫn thờ nhìn bức hình chụp siêu âm, thậm chí cô cũng
không nhìn rõ: trên này rốt cục chỗ nào là đứa trẻ? Là đám chấm màu đen này,
hay là mấy đốm màu trắng kia?

            Bên cạnh cô, các bà mẹ
tương lai đi qua đi lại với vẻ mừng vui hớn hở, thỉnh thoảng cũng có một, hai
cô gái trẻ mặt mũi đau khổ đi qua. Chỉ có cô, với cái tuổi 27 của mình, trên
tay vẫn đeo nh cưới, mà mặt mũi thì nhăn nhó khổ sở.

            Cô chưa có một chút
chuẩn bị nào!

            Cô phải nói với Quản
Đồng thế nào bây giờ?

            Cô gần như đã tưởng
tượng ra, nếu cô nói cho Quản Đồng biết chuyện mình đã mang thai, anh chắc chắn
sẽ tìm người chăm sóc cô. Bà Cố chưa nghỉ hưu, nên người có thể gánh trách nhiệm
trọng đại này chỉ có Tạ Gia Dung; nhưng trời ơi, nếu Tạ Gia Dung lên, Quản Lợi
Minh có cùng theo lên không? Vậy là ông ta sẽ ngày nào cũng xuất hiện trước mắt
Cố Tiểu Ảnh? Được rồi, cho dù Quản Lợi Minh không lên, nhưng chỉ nghĩ đến cái
giọng địa phương khó hiểu của Tạ Gia Dung, tưởng tượng ra những món ăn không hợp
khẩu vị Cố Tiểu Ảnh mà bà sẽ nấu, rồi chuyện bà không biết chữ, không biết đường,
không biết dùng điện thoại di động… là Cố Tiểu Ảnh lại chán đến độ muốn nhảy
lầu!

            Cố Tiểu Ảnh bất đắc dĩ
nâng tấm phim siêu âm lên, cười đau khổ nghĩ: Con ơi, con ra đời vào lúc này
thì mẹ biết làm sao đây? Theo con, vào lúc không thích hợp này, mẹ có nên giữ
con lại không?

            Lần đầu tiên có thiên
thần giáng thế trong cuộc đời, lại không phải niềm vui, mà là cảm giác muốn
khóc mà không thể khóc.

            Cố Tiểu Ảnh thực sự
chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm mẹ.

            Thậm chí cô còn không
nói cho bố mẹ đẻ tin này. Cũng thật trùng hợp, mùa hè năm đó, Học viện nghệ thuật
bước vào giai đoạn chuẩn bị thanh tra, nhà trường yêu cầu mỗi giáo viên chỉ được
nghỉ hè một tuần. Thực ra một tuần là quá ngắn, vào giai đoạn mới mang bầu, mà
Cố Tiểu Ảnh lại không hề bị ốm nghén, vì thế, ông Cố, bà Cố chỉ lờ mờ nhận thấy
tinh thần Cố Tiểu Ảnh hơi lạ, nhưng lại quy ngay vào là do thói quen sống ngủ
muộn dậy sớm của cô, nên không ai ngờ đến chuyện mang thai này.

            Vì thế, không có ai
biết, trong giai đoạn đó, Cố Tiểu Ảnh, đã phải trải qua sự dày vò, buồn bã, mâu
thuẫn, đấu tranh như thế nào. Rất nhiều lần, buổi sớm thức dậy, cô bất giác xoa
xoa chỗ bụng dưới vẫn còn phẳng lỳ, rồi nghĩ: Con ơi, con có ở đó không? Con có
biết hiện tại mẹ đang rất cô đơn, rất yếu ớt không? Mẹ chẳng vui một chút nào,
mà không thể muốn có con, biết hay không?

            Không có ai trả lời.

            Bởi vì đến chính cô cũng
còn không biết nên trả lời thế nào.

            Cho đến khi trước
ngày quay về thành phố G một ngày, bà Cố ở nhà làm bánh xủi cảo, Cố Tiểu Ảnh ngồi
bên cạnh giúp mẹ, tự nhiên hỏi: “Mẹ, lúc mẹ có bầu con, bố đã được điều trở lại
thị ủy rồi phải không?”

            “Làm sao mà thế được?
Lúc đó ông ấy vẫn còn đang nhận chức ở quê Quản Đồng mà” – bà Cố vừa làm vỏ
bánh vừa nhớ lại. “Con xem lúc đó cũng lạc hậu lắm, mẹ không nghĩ là mình sẽ
sinh sớm, nhà không có điện thoại, mà mẹ cũng chẳng còn đủ sức bò ra ngoài tìm
người giúp, lúc đó đúng là tuyệt vọng. Cũng may còn có cô con đến thăm, nghe thấy
tiếng mẹ khóc từ ngoài cửa, mới tìm người đến phá cửa, rồi tìm anh bán quẩy dưới
nhà, lấy xe kéo đưa mẹ vào bệnh viện. Đến khi mẹ sinh con ra rồi, bố con mới về
được, nhưng còn may, mọi việc đều suôn sẻ, con gái mẹ lớn lên khỏe mạnh, giờ đi
lấy chồng rồi”.

            Bà Cố ngẩng đầu cười,
nhìn Cố Tiểu Ảnh. Giọng bà vô cùng vui tươi, ngữ khí cũng nhẹ tênh, dường như
khoảng thời gian mười tháng mang thai đó chỉ đơn giản như ngủ một giấc, khi tỉnh
lại thì đứa bé đã ra đời, chồng quay về bên cạnh, đó là lúc hạnh phúc nhất của
một người phụ nữ.

            Cố Tiểu Ảnh rơm rớm
nước mắt, đột nhiên cảm thấy mẹ quả là một người kiên cường!

            Cố Tiểu Ảnh vừa gói xủi
cảo vừa hỏi: “Mẹ này, hồi mẹ một mình nuôi con, mẹ có thấy tủi thân không? Mẹ
không cãi nhau với bố con à?”

            Bà Cố cười: “Nếu mẹ
nói là không tủi thân, không cãi nhau thì con có tin không? Có điều lúc đó
không có điện thoại, muốn cãi nhau cũng chẳng có phương tiện. Lâu dần, tự mình
cũng hiểu ra, sự nhẫn nại của con người chỉ có giới hạn. Lần đầu tiên mình
trách móc, có thể người ta thấy ăn năn, nhưng cứ trách móc mãi, người ta sẽ thấy
chán, cho đến khi chán đến tận cổ, thì có phải thành ra là mình đã gậy ông đập
lưng ông không”.

            Cố Tiểu Ảnh trầm t

            Thực ra cô rất muốn
nói: Mẹ ơi, mẹ nói đều đúng cả, nhưng mà con không làm được.

            Thực sự là không thể
làm nổi.

Trên xe quay về thành phố G, Cố Tiểu Ảnh vừa lơ mơ ngủ, vừa đau khổ nghĩ:
mình vẫn còn là một đứa trẻ, làm sao có thể nuôi nấng một đứa trẻ đây?

            Đứa bé sẽ khóc, sẽ quấy,
sẽ cần ăn, sẽ tè, sẽ ị. Lớn hơn một chút, sẽ phải đưa nó đi mẫu giáo, đi học cấp
một… trên con đường dài dằng dặc đó, không phải chỉ cần chuẩn bị cho có các đồ
ăn đầy đủ dinh dưỡng, các thứ đồ chơi đủ loại, các thứ quần áo sạch sẽ, mà còn
phải kể chuyện, nói chuyện đạo lý… cho nó nghe. Sẽ chẳng có lúc nào rỗi rãi nữa.

Từ ngày có con, cuộc sống của bạn sẽ bước sang giai đoạn nước sôi lửa bỏng,
dù ngoài mồm có hô hào là phải tiến về phía trước, nhưng trong đầu chỉ toàn
chuyện liên quan đến con cái, chuyện ăn uống của con, cứ như thể biến thành một
đoàn tàu cao tốc hùng dũng lao về phía trước, nhưng chẳng kịp ngắm nghía chút
phong cảnh nào bên đường, mà cứ lao đi theo quán tính. Cho đến khi đứa con lớn
lên, ra khỏi tầm kiểm soát của bạn, bạn mới đột ngột ngừng lại, mới phát hiện
ra, cuộc đời mình đã trở nên trống rỗng.

Cố Tiểu Ảnh thấy ớn lạnh.

            Đây không phải là cuộc
sống mà cô muốn.

            Cô vẫn còn bao nhiêu
là mơ ước: muốn đi leo núi với học sinh, hát karaoke, muốn tập trung tinh thần
để viết thật nhiều tiểu thuyết hay, muốn đi tản bộ tay trong tay với người mình
yêu, muốn xem phim, muốn sống cuộc sống vợ chồng son… Cô còn trẻ như vậy, cô
sợ hãi sự biến dạng của cơ thể cùng những vết rạn chẳng bao giờ mất được, cô
không cần đứa trẻ này!

Đúng thế, cô thừa nhận, là một người thuộc thế hệ 8x một thế hệ hơi quá sống
vì bản thân: họ chú trọng chất lượng cuộc sống, phẩm vị tinh thần, đòi hỏi
không gian độc lập… nhưng, chẳng nhẽ như thế là không đúng? Đời người ngắn ngủi
lắm, nếu chỉ vì những cái gọi là trách nhiệm kia mà đành phải sống không nhưong
muốn, thì thật có lỗi với tuổi trẻ ngắn ngủi kia.

Cố Tiểu Ảnh thở dài.

            Nhưng cô cũng không
có đủ dũng cảm bỏ đứa bé này, thế cho nên, cô chỉ có thể chịu đựng từng ngày
trong nỗi khổ không thể nói cho ai biết.

            Cũng may mà có Quả Quả,
nó quả là một liều thuốc giải sầu giúp cô vui lên.

            Quả Quả đã được năm
tháng tuổi.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+