Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 06 (Phần 01 – 02) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bụng nó không còn mềm như lúc đầu nữa, nó đã có thể bò trên chiếc gối ôm,
im lặng nhìn mọi người. Nó thích được tắm trong chiếc bồn tắm bằng gỗ to, khi
chiếc phao bơi bé xíu được lồng qua cổ, chỉ còn thò ra cái đầu tròn tròn, trông
nó đáng yêu lắm. Nó còn rất thích được mat-xa, chỉ cần mẹ nó bôi dầu mat-xa vào
tay, rồi bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve người nó, là nó liền nhắm mắt thích thú…
Nó rất ít khi quấy khóc, mà rất hay mở to đôi mắt tròn xoe, tò mò nhìn bốn phía
xung quanh.

            Cố Tiểu Ảnh thấy yêu
Quả Quả quá đi mất.

            Thậm chí, Cố Tiểu Ảnh
không thể không thừa nhận, nhìn Quả Quả, cô cũng có chút mong đợi thoáng qua với
đứa con của chính mình.

            Đương nhiên Đoàn Phỉ
với Hứa Tân cũng biết tin Cố Tiểu Ảnh có thai. Hai người này tuy đã rời khỏi Học
viện nghệ thuật, nhưng tai mắt thì rất nhiều. Ngay trong ngày kiểm tra sức khỏe,
họ đã được báo tin chuẩn xác: Cố Tiểu Ảnh có thai.

            Phản ứng của hai người
này rất khác nhau.

            Đoàn Phỉ thì mừng quá
đỗi: “Tốt quá rồi, Quả Quả của chúng ta có bạn rồi, mới nửa tuổi thôi, có thể
chơi cùng nhau được!”

            Hứa Tân thì vô cùng bất
mãn: “Đồ tàn nhẫn, mình còn chưa có bạn trai, thế mà cậu đã mang bầu rồi, đúng
là đồ không có nhân tính!

            Cố Tiểu Ảnh im lặng
không nói gì.

            Cô thấy biểu hiện của
Hứa Tân cũng dễ hiểu, nhưng tại sao Đoàn Phỉ lại vui đến thế nhỉ?

            Thực ra Đoàn Phỉ cũng
không hiểu, tại sao mà Cố Tiểu Ảnh lại phải buồn?

            Cuối tuần, Đoàn Phỉ lại
gọi Cố Tiểu Ảnh đến nhà mình ăn cơm. Cô còn dặn người giúp việc làm cả một bàn
nhiều đồ ăn ngon, nói là để bồi dưỡng cho Cố Tiểu Ảnh. Cố Tiểu Ảnh nhìn cả một
bàn đầy ắp đồ ăn mà thở dài sườn sượt, ăn mà chẳng thấy ngon, cuối cùng cũng chỉ
lợi cho tâm hồn ăn uống của Hứa Tân.

            Giữa bữa ăn, Đoàn Phỉ
hỏi Cố Tiểu Ảnh: “Bao lâu em không gặp ông xã rồi?”

            Cố Tiểu Ảnh lấy đũa dầm
dầm cơm, rầu rầu: “Nửa tháng rồi… em về nhà mẹ nghỉ hè một tuần, rồi quay về
trường bận bịu chuyện trường thanh tra, anh ấy cũng bận, không về nhà được”.

            “Anh ấy đã biết em có
bầu chưa?” – Đoàn Phỉ đặt đũa xuống, nhìn Cố Tiểu Ảnh hỏi.

            “Chưa biết”, Cố Tiểu Ảnh
lắc lắc đầu, “Em vẫn còn chưa lấy lại thăng bằng sau cú sốc này”.

            “Cái này thì có gì mà
gọi là sốc?” – Đoàn Phỉ ngạc nhiên, “Cố Tiểu Ảnh, em có biết là mình rất may mắn
không, con cái là lộc trời cho, em biết không?”

            “Lộc trời cho á?” – Cố
Tiểu Ảnh ngẩng đầu nhìn Đoàn Phỉ, “Nhưng ông xã em ở xa những 400km, em ở thành
phố này chẳng có người thân, cái món lộc này quá nặng nề!”

            “Chính vì chuyện này
mà em không vui sao?” – Đoàn Phỉ trợn mắt, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi,
“Cố Tiểu Ảnh em thật là không thể hiểu nổi! Em nói cho chị biết đi, em có định
giữ đứa bé này không?”

            “Em có thể không giữ
lại sao?” – Cố Tiểu Ảnh gục đầu buồn bã, “Em lên mạng tìm thông tin, đều thấy
nói cái thai đầu tiên không thể tùy tiện bỏ đi”.

            “Cố Tiểu Ảnh!” – Đoàn
Phỉ bực mình đến choáng váng, nhưng vẫn cố gắng kìm chế, nhẹ nhàng khuyên giải,
“Nếu đã quyết định sinh đứa bé ra khỏe mạnh, thế thì hãy vui vẻ mà đón chào nó.
Dù gì thì cũng đã có nó rồi, nên không còn thời gian mà buồn bã, sầu khổ đâu.
Chị biết, em một mình nuôi con sẽ rất vất vả, nhưng cũng không phải là không có
cách giải quyết! Dù em không thích bố mẹ chồng, thì em vẫn còn bọn chị cơ mà,
em còn có thể thuê người giúp việc… Thực ra chẳng có ai là cô độc cả, dù chồng
không ở bên cạnh, thì mình vẫn có thể sinh con và nuôi nấng như bình thường!”

            Đoàn Phỉ nói rất đanh
thép, Cố Tiểu Ảnh sững người, ngẩng đầu nhìn Đoàn Phỉ, thì thấy cô nói như giãi
bày tâm sự: “Em ơi, sở dĩ bây giờ em không muốn đứa con này, vì em chưa chuẩn bị
sẵn sàng, thứ hai là vì em vẫn chưa cảm nhận được sự tồn tại của nó. Đợi đến
khi đứa bé trong bụng em bắt đầu đạp, thì thậm chí em sẽ còn cảm thấy hơi thở của
nó, nhịp tim và tình cảm của nó. Lúc ấy, em sẽ biết, trên đời này, vĩ đại nhất
chính là người mẹ, bởi vì không có khó khăn nào có thể ngăn cản quyết tâm bảo vệ
đứa con của người mẹ”.

            Trái tim Cố Tiểu Ảnh
nhói lên, cô đờ người nhìn Đoàn Phỉ; trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Hứa
Tân cũng không dám nói gì, chỉ lắng tai nghe. Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Cố
Tiểu Ảnh đột nhiên chẳng biết nên nói gì.

            Đoàn Phỉ thở dài, đứng
lên đến bên cạnh Cố Tiểu Ảnh, nắm lấy tay cô, nhìn vào mắt cô nói: “Em ơi, nếu
em tin chị, thì hãy dọn đến nhà bọn chị ở. Ở đây còn một phòng trống. Chúng ta
đều là người thân thiết, có thể chăm sóc em. Thế nên những vấn đề em lo lắng, bản
chất lại không thành vấn đề. Điều em cần làm bây giờ, là tìm cho mình việc gì
đó để làm, chuyển hướng chú ý, thư giãn tinh thần. Cần giảm áp lực, ăn uống đủ
chất, vận động đều đặn, ít dùng máy tính… thử nghĩ xem, chỉ chín tháng nữa
thôi, em sẽ có một đứa con đáng yêu, xinh đẹp giống hết như Quả Quả, em không
thấy kỳ diệu hay sao?”

            Ánh mắt Đoàn Phỉ tràn
đầy hi vọng và chờ đợi. Cô nhiệt tình nhìn Cố Tiểu Ảnh: “Tiểu Ảnh, từ trước đến
nay em luôn là người không chịu thua cuộc. Một chuyện tốt đẹp này, tại sao em lại
lo sợ thế? Em lo không có ai chăm sóc em phải không? Còn có bọn chị đây cơ mà!”

            Lòng Cố Tiểu Ảnh dần ấm
lại. Cô rưng rưng nhìn Đoàn Phỉ, rồi lại nhìn Hứa Tân đang dùng hai ngón tay tạo
thành chữ V phía sau Đoàn Phỉ, dần dần dường như đúng là cô không còn sợ hãi nữa.

            Điều này thật kỳ lạ
phải không? Cố Tiểu Ảnh tự cảm thấy từ lúc mang bầu, tâm trạng mình thay đổi thất
thường. Cô âu sầu suốt một tuần, rồi chỉ trong bữa cơm ở nhà Đoàn Phỉ đã lấy lại
được dũng khí? Đúng là vô lý thật?

            Nhưng Đoàn Phỉ quả thực
nói không sai, dù gì thì cũng đã quyết định giữ lại đứa bé, thế thì tại sao phải
buồn, lại không vui? Tại sao không lấy lại tinh thần, để chào đón sự ra đời của
đứa trẻ?
 Sớm đã biết sẽ thế này, sao lại phải tự
dày vò mình đến hai tuần, làm tinh thần xuống trầm trọng đến mức này?

            Đây chẳng phải tự mua
việc vào thân thì là cái gì?!

            Cố Tiểu Ảnh thẫn thờ
nhìn Đoàn Phỉ và Hứa Tân, suy nghĩ của cô rối bời, nhưng rõ ràng: đứa bé này,
tuy xuất hiện bất ngờ, nhưng vẫn là con của Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng mà! Nó sẽ
có gương mặt giống họ, sẽ gọi Quản Đồng là “bố”, gọi cô là “mẹ”… thật là tuyệt
vời, đúng không nào?

            Có lẽ Đoàn Phỉ đã nói
không sai, giờ trong đầu cô toàn nghĩ đến những ý thích của bản thân: mình chưa
được sống cuộc sống vợ chồng son, mình vẫn còn rất nhiều mong muốn đang chờ thực
hiện, hiện tại sống một mình rất vất vả, mình… những lý do cá nhân thì nhiều
vô cùng.

            Thực ra, nếu không
suy nghĩ đến những yếu tố này, thì sự ra đời của đứa bé quả thực là một niềm
vui bất ngờ. Bởi vì thường thường, niềm vui bất ngờ thường từ trên trời rơi xuống.

            Vì thế, đây đúng là lời
nói làm thức tỉnh lòng người!

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
cũng không thể không khinh bỉ chính mình. Có lẽ, mọi người đều nói đúng, cô quả
là một cái thủ lợn đầy bã đậu!

            Cứ như thế, trước sự
cổ vũ động viên chân tình của Đoàn Phỉ và Hứa Tân, Cố Tiểu Ảnh cuối cùng lại một
lần nữa lấy lại dũng khí!

            Mọi người đều không
thể tưởng tượng được, cái cách cô chuyển hướng chú ý, giảm áp lực lại là: thi
tiến sỹ!

            Không sai, mọi người
đều không nghe lầm, cô muốn thi tiến sỹ, mục đích rất cao xa, tận cơ sở nghiên
cứu văn hóa ở đại học Thượng Hải.

            Nhân lúc đi lại còn dễ
dàng, cô đã hùng dũng mua một đống sách giáo khoa, bao gồm: Văn hóa kinh tế học,
Văn hóa chính sách học, Văn hóa thị trường học… Cô tuyên bố hùng hồn: “Thế cũng
là dưỡng thai”!

            Không thể không thừa
nhận, Hứa Tân lại nói đúng, Cố Tiểu Ảnh đúng là người ngoài hành tinh…

            Cũng tối hôm đó, cô Cố
viết trong blog của mình: Những người thuộc thế hệ chúng ta, nhìn thì có vẻ là
những cô gái con một quen được chiều chuộng, thực ra ngay từ nhỏ đã chịu áp lực
cha mẹ kỳ vọng và sự cạnh tranh giữa những người cùng độ tuổi. Chúng ta sẽ phân
thành hai thái cực: người yếu đuối sẽ càng yếu đuối, người mạnh mẽ sẽ càng thêm
mạnh mẽ. Tôi thuộc loại thứ hai, không bao giờ khuất phục!

            Nói một cách dân dã:
Khó khăn đến đâu giải quyết đến đấy, nếu đã không tránh được, thì lo lắng quá
làm gì?

  Chương 6: Không có tốt nhất, chỉ có thích hợp
nhất

 

            Cuối cùng bạn chọn cách cùng nhau đi tiếp, và hai người sẽ cùng chia sẻ,
trợ giúp lẫn nhau một cách thực sự, để cùng nhau sống đến đầu bạc răng long.
Trong quãng thời gian đồng hành đó, chưa chắc họ là người tốt nhất, giỏi giang
nhất, nhưng chắc chắn sẽ là người thích hợp nhất với mình. Trong hôn nhân, luôn
luôn không có gì là tốt nhất, mà

             

  (1)

 

            Một mình nơi đất
khách quê người, Quản Đồng cũng rất nhớ vợ, nhất là vào những lúc anh rảnh rỗi.

            Tuy thế, những lúc
anh rảnh rỗi thực sự lại quá ít.

            Ban ngày, hết hội nghị
này đến hội nghị khác, thực hiện lệnh của cấp trên, truyền đạt tinh thần của cấp
trên… Vẫn chẳng có gì mới, nhưng trước đây anh là người chuẩn bị cho hội nghị,
còn bây giờ là người ngồi ở ghế chủ tịch; đương nhiên cũng thường xuyên anh phải
đi lại, quan sát các đơn vị cấp dưới, chỉ đạo cấp dưới làm việc… Trước đây anh
là người đi sau lãnh đạo, còn bây giờ là người đi trước tất cả mọi người, cũng
phải phê chuẩn các văn bản gửi cho cấp dưới, đánh giá kiến nghị của cấp dưới…
Trước đây anh là chân loong toong, còn bây giờ là người ký tên phê chuẩn trên
văn bản.

            Trước sự thay đổi
này, không phải Quản Đồng không bỡ ngỡ, nhưng được cái bao nhiêu năm nay anh cũng
được chứng kiến nhiều nên bắt kịp rất nhanh. Có lẽ do anh đã quen làm chân
loong toong cho người ta rồi, lại còn trẻ, vì vậy khi nói chuyện hay làm việc đều
rất nghiêm túc, lại thường xuyên nhắc đến hai từ “học tập” nên cũng rất được
lòng các bậc tiền bối. Thực ra chẳng có ai ngốc cả, mà cũng chẳng có gì là tốt
nếu lại đắc tội với một thành viên trong ban lãnh đạo, bởi mọi người từ Tỉnh ủy
xuống, ai không biết cách hòa hợp, cũng có nghĩa là tự tạo mệt mỏi cho mình.
Hơn nữa, mọi người cũng đều biết rõ: loại người này xuống đây là để luyện kim
loại, đã sớm muộn gì rồi cũng đi, thì chi bằng để lại ấn tượng tốt trong lòng
nhau. Vì thế, sự ra mắt của Quản Đồng cũng có thể coi là thuận lợi.

            Anh chỉ rất không
thích các cuộc chiêu đãi vào buổi tối. Từ ngày đến đây, huyện ủy, chính quyền
huyện đều tiếp đón, các đơn vị nhỏ liên lạc mời riêng, thỉnh thoảng còn có mấy
mối quan hệ cũ, nhất định phải đi uống rượu để hồi tưởng lại chuyện xưa.

            “Họp + uống rượu” dần
như đã trở thành hai nhiệm vụ chính trong thời gian Quản Đồng nhậm chức.

            Quản Đồng trước đây
là một thư ký Tỉnh ủy, hơn một nửa thời gian của anh đều là ở trong văn phòng,
bữa tối phần nhiều là ăn trong phòng ăn tự chọn của Trung tâm đào tạo Văn phòng
Tỉnh ủy, không phải không có lúc tiệc tùng, nhưng cũng không đến mức “mỗi ngày
một bữa rượu”; nhưng lần này xuống dưới cơ s, Quản Đồng đã thực sự được mở mắt.

            Với lại, Quản Đồng có
thể coi là lớn lên ở vùng biển phía bắc, tửu lượng cũng tương đối, khoảng bảy lạng
rượu trắng 38 độ hay nửa cân rượu trắng 52 độ, thỉnh thoảng lại thêm chút rượu
cốt sáu bảy mươi độ, uống khoảng hai lạng xong mới rời khỏi bàn tiệc. Tuy thế,
dù tửu lượng có khá, thì vẫn làm sao chịu nổi tối nào cũng uống, mà độ rượu thì
càng ngày càng cao! Có lúc Quản Đồng quay về nhà khách chính quyền huyện đang tạm
ở, không kịp thay đồ đã gục đầu ngủ, sáng hôm sau tỉnh dậy mới vội vã tắm rửa,
gột bỏ hơi rượu trên người.

            Giờ đây, Quản Đồng đã
hơi hiểu ra, cái kiểu làm việc ngày nào cũng làm thêm ở Tỉnh ủy vẫn còn là lành
mạnh.

            Đồng thời với việc
đó, những người nông dân vùng này cũng để lại trong lòng Quản Đồng những ấn tượng
sâu sắc.

            Vì thường xuyên xuống
kiểm tra chỉ đạo công tác, Quản Đồng càng có thêm cơ hội được đi sâu đi sát thực
tế. Thực ra cơ hội kiểu này hoàn toàn không xa lạ với anh, vì năm nào về quê ăn
tết, anh chẳng đứng bên bờ ruộng trò chuyện với hàng xóm. Nhưng giờ thì không
giống. Những cán bộ thôn xã, thư ký thôn, thậm chí có cả các phóng viên đài
truyền hình Huyện tiền hô hậu ủng quanh anh. Mỗi nụ cười của anh, mỗi cái bắt
tay của anh đều có ý nghĩ chính trị sâu sắc. Trong sự bao vây đó, thỉnh thoảng,
anh thấy những người nông dân thu mình lại chẳng dám đứng lên trên, trong lòng
anh lại thấy xót xa.

            Bất giác anh nghĩ,
anh cũng xuất thân từ những mảnh đất như thế này. Nếu thi đại học không đỗ, thì
bây giờ anh cũng đang đứng trong số họ, với nụ cười đôn hậu, rụt rè chờ đợi được
bắt tay một nhân vật mà với họ là rất quan trọng. Thậm chí anh còn nghĩ, bao
nhiêu năm nay mình chỉ dành thời gian để đọc sách, không thể là một người nông
dân tốt.

            Đối với anh và rất
nhiều con em nhà nông ở bên cạnh anh, dù đã thi đỗ đại học hay ra làm thêm, đồng
ruộng cũng đã rất xa lạ.

            Anh chỉ thân quen với
những khuôn mặt đầy nếp hằn gió sương, những bàn tay thô ráp của họ đã nuôi sống
cả một đất nước rộng lớn và đông dân, tuy thế, họ lại bị xa lánh bởi thành phố
đầy đủ các dịch vụ công cộng.

            Anh thực sự muốn làm
chút gì đó cho họ, nhưng, một phó chủ tịch huyện mới đến, chưa quen hết mặt các
nhân viên trong ủy ban, muốn thực sự đích thân làm, cũng rất khó.

            Anh thừa nhận, anh chỉ
là người tầm thường, và cũng có tư tưởng sáng suốt giữ lấy thân. Anh muốn quan
sát xem tình hình thế nào, tìm một vị trí an toàn cho mình, rồi mới tính tiếp.

            Nội tâm anh cũng đấu
tranh dữ dội.

            Anh biết, nếu chỉ dựa
vào mỗi sức của mình, thì chẳng thể thay đổi được điều gì.

            Vì thế, trong những
ngày lạ lẫm và tràn đầy áp lực này, Cố Tiểu Ảnh gần như là toàn bộ niềm hi vọng
của anh.

            Trong hai tháng, họ gặp
nhau được ba lần. Tuy lần nào cũng vội vã chỉ có hai ngày, nhưng anh nhìn điệu
bộ nói chuyện hào hứng của cô mà cảm thấy thật ấm áp. Anh mỉm cười nhìn cô nhăn
mày nhíu trán để minh họa cho các câu chuyện cười xảy ra trong Học viện, chuyện
con gái Đoàn Phỉ đã biết bò, còn Hứa Tân thì được giới thiệu cho một anh chàng
làm bên pháp y… Anh cảm thấy như ngày tháng trở nên êm đềm.

            Nhìn nụ cười của cô,
anh không muốn kể cho cô nghe những áp lực và cay đắng mà mình đang phải chịu.

            Anh chẳng thể nào nói
ra, tuy những năm qua, anh luôn có ý chí phấn đấu, nhưng thực tế trong lòng anh
luôn có một sự tự ti mà anh không muốn phải thừa nhận. Nhìn những người bạn
không hề học giỏi bằng mình, cũng không có tố chất cao như mình lần lượt được
làm ở những nơi rất tốt, lương cao, được phân nhà rộng, hơi tý là có thể kể ra
bố mình thân thiết với lãnh đạo nào đó, còn mình là bạn cũ cùng lớn lên từ nhỏ
với con gái của một ai đó trong một cơ quan hay viện gì đó rất lớn. Họ thuộc tầng
lớp con ông cháu cha, họ thể hiện thái độ khách khí và t trọng với Quản Đồng,
nhưng chắc chắn không bao giờ coi anh là cùng hội cùng thuyền.

            Anh cũng chẳng thể
nào nói ra: mỗi lần nhìn thấy những cảnh bần cùng khốn khó của bà con nông dân,
anh đều rất bực bội, nghĩ bụng: một thôn lớn như vậy tại sao lại không có thêm
vài đứa trẻ được ăn học, thi đại học, ở lại thành phố, để thay đổi cuộc đời của
chính nó và gia đình bố mẹ nó? Thế hệ nào không có học hành thì thế hệ đó sẽ sống
nghèo khổ, nên lại càng không đủ sức mà coi trọng việc học hành, vì thế mà đời
đời kiếp kiếp cứ nghèo mãi… Đây là một cái vòng luẩn quẩn quái ác, cũng giống
như một lời nguyền đen tối khiến người ta “thương người khác bất hạnh, nhưng lại
bực vì họ không biết đấu tranh”.

            Thậm chí anh sẽ không
thể nào quên ánh mắt thương hại và khinh bỉ của mẹ Tưởng Mạn Ngọc. Ánh mắt đó
như một cái đinh, đóng chặt anh vào một cây cột sỉ nhục vô hình, khiến anh nhớ
rằng, mình cần phải tiến lên, từng bước thật vững, dù mất bao nhiêu thời gian
và sức lực, cũng phải càng bước càng vững!

            Một miếng giữa làng bằng
một sàng xó bếp. Đây cũng là một trong những động lực mà anh không muốn thừa nhận.

            Đương nhiên, là một
người đàn ông, anh cũng còn phải mang đến một cuộc sống tốt hơn cho vợ và con
mình.

            Vì thế, ở Bồ Âm, anh
càng không thể thua.

            Anh phải tổ chức
thành công mỗi cuộc họp bình cũ rượu mới, anh phải uống tàn mỗii cuộc rượu cháy
ruột cháy gan, phải xử lý ổn thỏa quan hệ của từng cấp, và phải dốc sức làm tốt
mọi công việc trong phận sự của mình… Tất nhiên, nếu may mắn, những thành tích
của anh sẽ được cấp trên nhìn ra, sự nghiệp của anh sẽ thuận lợi hơn. Từ khi
anh lựa chọn bước đi này, nếu nói anh không để ý đến tấm thảm đỏ trải đường
trong tương lai, th́ rơ ràng là giả tạo.

            Điều anh muốn, chỉ là
cố hết sức bước từng bước thực tế, chắc chắn, bằng chính năng lực của mình, với
những điều kiện không hổ thẹn với lương tâm.

            Những điều này, vợ
anh có hiểu được không?

            Anh đoán, không đợi
anh nói hết, cô sẽ ngáp ngắn ngáp dài.

            Không sai. Anh yêu
cô. Vì thế, tốt hơn là không nói cho cô biết.

            Anh nghĩ rằng, Tiểu Ảnh
của anh cần được sống dưới ánh mặt trời. Cuộc sống của cô không cần đến loại áp
lực này, anh càng không cần tự tạo thêm ra những áp lực như thế.

            Vì thế, sau này chúng
ta mới biết, nếu nói Quản Đồng có chỗ nào sai, thì cái sai của anh là ở chỗ:
anh luôn cố gắng giương ra cho vợ một chiếc ô che mưa che gió, mà không biết,
chính vì anh không giỏi dự báo thời tiết, nên ngay từ đầu vợ anh cứ tưởng anh
chỉ là một cây nấm nhỏ.

  (2)

 

            Ở cửa rạp chiếu phim
trên phố đi bộ, Cố Tiểu Ảnh đang kể cho Trần Diệp ngồi bên vệ đường câu chuyện
cười: “Anh có phải là cây nấm nhỏ không?”.

            Cố Tiểu Ảnh cúi lưng,
vẻ rất nghiêm nghị: “Chuyện kể rằng, trong một bệnh viện tâm thần nọ có một bà
già, ngày nào cũng mặc đồ đen, cầm một chiếc ô màu đen, ngồi ở cổng bệnh viện
tâm thần”.

            Trần Diệp gật đầu hưởng
ứng.

            “Có một vị bác sỹ mới
nghĩ rằng: muốn chữa bệnh cho bà, thì nhất định phải hiểu bà. Thế là vị bác sỹ
đó cũng mặc áo đen, tay cầm chiếc ô đen, đứng ở cổng cùng với bà”.

            Trần Diệp cúi đầu
nhìn dáng mình đang ngồi, lại nhấc nhấc cái áo phông đen đang mặc, nghĩ ngợi,
không biết có nên tiếp tục ngồi thế này không.

            Cố Tiểu Ảnh không nén
nổi định cười, nhưng ghìm lại được, tiếp tục kể: “Thế là, hai người này cứ đứng
im lặng như thế trong một tháng. Đến ngày cuối cùng, bà già đã mở miệng nói với
bác sỹ. Bà nói: Xin hỏi… a một cây nấm nhỏ phải không?”

            “Hả…” – Trần Diệp vừa
uống một ngụm nước khoáng, liền phun ra, Cố Tiểu Ảnh nhìn bộ dạng của Trần Diệp,
mà cười ha ha.

            Trần Diệp bực bội: “Cố
Tiểu Ảnh, mấy tháng rồi không gặp, cứ gặp anh là em lại đả kích anh”.

            “Anh cũng hay thật đấy!”
– Cố Tiểu Ảnh trề môi, “Dù gì thì anh cũng là một giáo viên nhân dân, ngồi bên
vệ đường thế này thì ảnh hưởng đến bộ mặt thành phố quá! Đây là phố đi bộ đấy
nhé, anh không sợ có ai đi qua đường lại ném cho anh một đồng xu hay sao?”

            “Đây là tai họa do những
cô gái không đúng giờ như bọn em gây ra đấy!” – Trần Diệp ấm ức, “Đã nói là hẹn
gặp lúc ba giờ, rồi đến ba giờ lại bảo sẽ muộn 20 phút. Anh đợi đúng 40 phút mới
nói sẽ lại muộn thêm 15 phút nữa. Anh lại đợi, đợi đến mức chân sắp rời ra rồi
đây, lại nói đang có việc gấp tạm thời chưa đến được… anh nợ con gái các em cái
gì mà phải khổ sở thế chứ!”

            “Đúng là mới ở nước
ngoài về”. Cố Tiểu Ảnh trợn mắt, “Anh học ở trường em đến bốn năm mà không biết
phàm cứ là gái đẹp đều có thói quen đến trễ sao? Đáng đời anh, thôi mặc kệ anh,
em đi xem phim đây.”

            “Này, chờ đã!” – Trần
Diệp chống tay vào đầu gối đứng dậy, nhìn Cố Tiểu Ảnh hỏi, “Sao em lại đi xem
phim một mình vậy?”

            “Chồng em đi công tác
rồi!” – Cố Tiểu Ảnh cầm cốc trà sữa nhún nhún vai, “Một người thì cũng cần phải
xem phim chứ, nếu không thì cuộc sống khô khan quá.”

            “Thế thì anh không đợi
nữa, anh đi xem phim với em”, Trần Diệp sải bước đi vào rạp.

            Cố Tiểu Ảnh ngạc
nhiên: “Không phải anh còn phải đợi ai nữa sao? Em không quấy rầy anh nữa đâu,
em xem một mình được rồi”.

            “Không có gì cả”, Trần
Diệp nhíu mày, “Tại mẹ anh bắt anh đi xem mặt, cái kiểu thời gian này đã khiến
người ta mất hết cả hứng th”.

            “Xem mặt?” – Cố Tiểu Ảnh
kinh ngạc há mồm, “Anh cũng phải đi xem mặt?”

            “Việc đó thì có gì lạ
đâu?” – Trần Diệp vừa nói vừa bước vào rạp, vừa nhìn bảng giờ chiếu rồi nhìn Cố
Tiểu Ảnh, “Sao anh lại không thể đi xem mặt nhỉ?”

            “Xem ra những người
còn lại đều là sản phẩm chất lượng cao”, Cố Tiểu Ảnh thở dài, “Hứa Tân, Giang
Nhạc Dương, cả anh nữa… Mấy người thế mà đều phải đi xem mặt, thời thế đảo điên
quá!”

            “Em xem phim gì vậy?”
– Trần Diệp bỏ ngoài tai lời than vãn của Cố Tiểu Ảnh, chỉ nhìn bảng giờ chiếu
phim đang liên tục thay đổi.

            “Nhẫn giả thần quy!”
– Cố Tiểu Ảnh mắt sáng lên.

            Trần Diệp gật đầu,
móc tiền đi mua vé: “Anh mời em xem nhé!”

            “Không cần đâu, em có
thẻ hội viên, em quẹt thẻ, mỗi người trả một nửa”, Cố Tiểu Ảnh vừa nói vừa giơ
thẻ ra.

            “Cố Tiểu Ảnh, khách
sáo quá không hay đâu!” – Trần Diệp xịu mặt, giơ tay nhận lấy vé, chặn tay Cố
Tiểu Ảnh lại, rồi trừng mắt nhìn cô.

            Cố Tiểu Ảnh thấy thế,
lập tức nhoẻn ra một nụ cười: “OK, xem như em nợ anh, khi nào có thời gian em mời
anh ăn cơm”.

            “Không vấn đề gì, em
nhớ thực hiện giao kèo đấy!”, Trần Diệp lại thở dài, “Cố Tiểu Ảnh, em đúng là
chẳng thay đổi gì cả”.

            “Tất nhiên rồi”, Cố
Tiểu Ảnh gật gật đầu, vẻ rất chân thành, “Lúc nào em cũng rất hoàn hảo, và cũng
chẳng có cơ hội nào để phát triển”.

            Trần Diệp cười “khì”,
quay người đi về phía phòng chiếu, không để ý đến cô gái không cần ánh mặt trời
mà vẫn rạng rỡ này

            Cố Tiểu Ảnh theo sau
Trần Diệp, thu lại vẻ mặt ranh mãnh, lòng buồn bã nghĩ thầm: Gần đây làm sao mà
đi đâu mình cũng đụng phải anh ta thế nhỉ?

            Thực ra Trần Diệp rất
ngây thơ. Lần này anh về nước chỉ là để làm thủ tục gia hạn visa, rồi bị mẹ đẩy
vào một cuộc hẹn hò xem mặt mà bản thân anh thấy quả là không thực tế. May mà đối
phương không đúng giờ, giúp anh tránh được một cuộc gặp mặt, mà chắc chắn sẽ rất
bối rối, rồi vừa may lại gặp Cố Tiểu Ảnh.

            Sự tình cờ hết lần
này sang lần khác, nếu nói nó không có duyên phận, anh thấy khó tin quá.

            Chỉ có điều, ông trời
thật khéo trêu ngươi, duyên phận này có hoa mà không có quả.

            Trong bóng tối, anh
quay đầu nhìn Cố Tiểu Ảnh, thấy cô đang mở to mắt tập trung nhìn vào màn hình lớn,
trên mặt cô lướt qua những hình bóng hắt ra từ màn hình khi cảnh tượng thay đổi,
mắt cô sáng long lanh, sinh động vô cùng.

            Trần Diệp khẽ thở
dài.

            Cố Tiểu Ảnh nghe thấy
tiếng thở dài của Trần Diệp, nhưng vờ như không biết.

            Cô tập trung sự chú ý
vào màn hình, tay bốc bắp rang bơ, tay còn lại đặt hờ trên bụng, lòng thầm nghĩ:
Con yêu của mẹ, con nhìn thấy chưa, đây chính là: “Nhẫn giả thần quy” mà mẹ
thích nhất. De Vinci, Raphael, Michelangelo và Donatello, toàn là những nhân vật
đáng yêu và mạnh mẽ! Chỉ ghét bố con, cái con người chả có chút kiến thức văn
hóa nào, lại còn hỏi mẹ trong điện thoại là: Nhẫn giả thần quy có phải là rùa
Brazil không, mẹ đúng là phát ngượng vì quen biết bố con…! Đợi con lớn lên, mẹ
sẽ đưa con đi xem thật nhiều phim hoạt hình, đưa cả bố con đi xem nữa, dù gì
thì bố con là người không có tuổi thơ, đến nhân vật Bambi còn không biết, hai mẹ
con mình cùng bổ sung kiến thức cho bố…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+