Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 06 (Phần 07 – 08) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Giang Nhạc Dương không dám chần chừ, gọi ngay điện thoại cho Quản Đồng. Lần
thứ nhất không nhấc máy, lần thứ hai không nhấc máy, đến lần thứ ba, cuối cùng
cũng nghe thấy tiếng Quản Đồng: “Có chuyện gì vậy? Mình đang bận lắm.”

            Giang Nhạc Dương nghe
thấy tiếng “bận” thì nổi cơn thịnh nộ, lần đầu tiên anh nổi cáu với Quản Đồng:
“Anh bận thì không cần quan tâm đến vợ con hay sao? Vợ anh phải vào bệnh viện rồi
đấy, anh có biết không hả?”

            “Bệnh viện?” – Quản Đồng
quả nhiên giật mình.

            Nhưng chưa nghe anh
nói gì, Giang Nhạc Dương lại nghe trong điện thoại có tiếng người hét bên cạnh:
“Huyện trưởng Quản, người nhà nạn nhân nói phải gặp bằng được lãnh đạo…”

            Quản Đồng gấp gáp nói
vào điện thoại: “Nhạc Dương, chỗ mình đang có tai nạn giao thông rất nghiêm trọng…”

            “Sư huynh!” – Thái độ
và giọng điệu của Giang Nhạc Dương vẫn rất nặng nề, anh quả thật không biết nên
thể hiện sự thất vọng và buồn bã trong lòng mình lúc này như thế nào, anh chỉ
còn biết cố nén ý muốn trách Quản Đồng, ngập ngừng nói: “Tối qua vợ anh bị sảy
thai… đứa bé, không giữ được.”

            “Gì cơ?” – Tim Quản Đồng
trong giây phút như ngừng đập!

            Trong tích tắc, dường
như mọi âm thanh đều biến mất – tiếng khóc của người nhà nạn nhân, tiếng la hét
của đội cứu hộ, tiếng máy cần cẩu – đều không còn nữa. Người anh như đông cứng,
anh không tin vào tai mình mà nghĩ chắc chắn mình nghe nhầm: Cố Tiểu Ảnh bị sảy
thai? Không giữ được đứa con?

            Thế nhưng, cô ấy có
thai lúc nào? Tối hôm kia lúc gọi điện thoại, cô ấy cũng có nói gì đâu!

            Tim Quản Đồng như bị
một bàn tay vô hình bóp chặt, chặt đến mức không thể đập nổi. Gió tháng bảy
nóng như thế mà toàn thân anh lạnh ngắt, anh thẫn thờ cầm điện thoại đứng bên
đường, phía sau lưng tiếng người thư ký giục giã: “Làm thế nào bây giờ ạ, gia
đình người chết tâm lý rất hoang mang, bí thư Liễu hết cách rồi…”

            Quản Đồng vô cảm quay
đầu nhìn khuôn mặt hốt hoảng của người thư ký, rồi từ từ quay sang nhìn hiện
trường vụ tai nạn gần đó: mười chín con người trong phút chốc không còn tồn tại,
thế nhưng, đứa con anh, đứa trẻ bất hạnh, chưa kịp chào đời, cũng đã không còn
tồn tại nữa.

            Quản Đồng nắm chặt
chiếc di động trong tay như muốn bóp nát, vẻ mặt ần hiện lên sự bi ai tuyệt vọng,
khiến người thư ký trước mặt cũng sững người. Anh thư ký trẻ vẫn chưa biết, đối
với vị cấp trên cũng trẻ như mình này, ở thành phố cách đó 400km, cùng trong một
đêm, anh ấy cũng đã mất đi thứ quan trọng nhất đời mình.

  (7)

 

            Khi Quản Đồng quay về
thành phố G, đã thêm một ngày trôi qua.

            Trong quãng thời gian
đó, Cố Tiểu Ảnh không hé răng nói với bố mẹ đẻ chuyện đã xảy ra, mà chỉ trốn
trong nhà Hứa Tân dưỡng bệnh. Tài nấu nướng của Hứa Tân cuối cùng cũng có cơ hội
được thể hiện, tuy không xuất thần được như Đoàn Phỉ, nhưng cố gắng thì cũng nuốt
được.

            Lúc Quản Đồng gõ cửa,
Cố Tiểu Ảnh đang bị Hứa Tân ép ăn món canh gà, nghe nói sách hướng dẫn nấu ăn dạy
là phải hầm nhỏ lửa hai tiếng đồng hồ, rồi thêm ý dĩ, được gọi là “canh thập
toàn đại bổ.” Bổ thì chưa thấy đâu, chỉ thấy nước canh trong leo lẻo có hai miếng
thịt gà đen sì, nhìn đã thấy ghê.

            Nhưng thấy ánh mắt đe
dọa của Hứa Tân, Cố Tiểu Ảnh không dám có ý kiến gì, đành gắng gượng ăn từng miếng
một.

            Nghe thấy tiếng gõ cửa,
Hứa Tân ra mở cửa, Cố Tiểu Ảnh vội đổ ngay chỗ canh còn lại vào bồn hoa bên cạnh
sofa. Cái cây “thuận buồm xuôi gió” đáng thương đang xanh tốt này, chỉ vài ngày
đã sắp chết vì bị tưới canh gà.

            Hứa Tân mở cửa, nhìn
thấy Quản Đồng liền sững người, khuôn mặt lập tức tràn đầy phẫn nộ. Quản Đồng
nhìn vào, vội hỏi: “Hứa Tân, Tiểu Ảnh có ở đây không?”

            Vào giây phút nghe thấy
giọng nói thân thuộc đó, Cố Tiểu Ảnh đang ngồi trên sofa cũng sững người.

            “Anh vào đi!” – Hứa
Tân lạnh nhạt, “Tôi cũng đang định ra ngoài mua ít đồ, hai người cứ từ từ nói
chuyện đi.”

            Nói xong, cô nhìn Cố
Tiểu Ảnh với ánh mắt cổ vũ, rồi nhấc túi lên, không thèm nhìn Quản Đồng, quay
người đi ra cửa.

            Quản Đồng vội nhìn
theo Hứa Tân cảm ơn, rồi lại cẩn thận đóng cửa, quay vào phòng, nhưng ánh mắt
anh đã chạm ngay phải khuôn mặt xanh xao lạnh lùng của Cố Tiểu Ảnh, mắt cô giàn
giụa nước.

            Quản Đồng thấy căng
thẳng, hấp tấp đi đến, nắm lấy tay Cố Tiểu Ảnh nhìn khắp lượt: “Tiểu Ảnh, em thế
nào rồi? Em khỏe hơn chưa? Xin lỗi em, vì chỗ anh có vụ tai nạn giao thông
nghiêm trọng, anh không thể đi được… Tối qua anh gọi điện cho em, nhưng em tắt
máy…”

            Cố Tiểu Ảnh nước mắt
vòng quanh, cô ngẩng đầu lên, nhưng nước mắt không chảy ngược lại, mà lăn theo
gò má, cô khẽ giằng tay ra, nhưng Quản Đồng vẫn nắm chặt không chịu buông.

            Không biết bao nhiêu
lâu, Cố Tiểu Ảnh mới cố gắng kìm nén được những lời trách móc hay cào xé: “Mới
hơn hai tháng.”

            Quản Đồng giật mình,
rồi nhanh chóng định thần xem Cố Tiểu Ảnh nói gì. Trái tim anh đột nhiên như co
lại, một cơn đau râm ran như từ tim lan tỏa ra.

            “Tại em không tốt” –
Cố Tiểu Ảnh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mơ hồ, “Em chê nó phiền phức, chê vì
nó mà em nôn ọe khó chịu, em không muốn có nó. Vì thế mà nó đã rời bỏ em thực sự…”

            “Là lỗi của anh!” –
Quản Đồng xót xa ngồi xuống bên Cố Tiểu Ảnh, ôm cô vào lòng, “Xin lỗi em, đáng
lẽ anh phải quan tâm đến em nhiều hơn, nếu trong quãng thời gian đó anh quay về
một lần, thì tình cảnh sẽ không thế này. Khổ nỗi, tháng này anh bận tối mặt tối
mũi…”

            “Em rất lạnh, lúc nằm
trong bệnh viện, đau lắm, bụng cũng đau, tim cũng đau.” – Cố Tiểu Ảnh chẳng để
ý đến Quản Đồng, tự nói với mình – “Gọi điện thoại cho anh, cả đêm mà không được,
khó khăn lắm mới được thì lại bị mắng như tát nước… Từ trước đến nay em chưa
bao giờ muốn làm ảnh hưởng đến công việc của anh, thế nhưng, em sợ… nửa đêm
trong bệnh viện có tiếng người khóc, sợ lắm…”

            “Xin lỗi em, Tiểu Ảnh,em…”
– Quản Đồng đau lòng cực độ, chỉ còn biết ôm chặt lấy Cố Tiểu Ảnh, không biết
ngoài những lời này còn nói được gì nữa.

            “Em lạnh kinh khủng,
trời nóng như thế, mà em lại lạnh run lên!” – Cố Tiểu Ảnh nhắm mắt, ngẩng đầu,
nước mắt lại trào ra: “Hóa ra, đau đến cực điểm thì sẽ cảm thấy lạnh…em vừa mới
biết…”

            Quản Đồng cúi đầu,
đau đớn gục vào vai Cố Tiểu Ảnh, hơi nức nở, anh ôm chặt cô vào lòng, thấy cô mỏng
manh như một tờ giấy.

            “Quản Đồng, dù anh có
thừa nhận hay không, thì giữa chúng ta thực sự có khoảng cách!” – Cố Tiểu Ảnh mở
to mắt, hít một hơi dài, khẽ nới vòng tay Quản Đồng ra, nhìn vào mắt anh nói,
“Nếu những người thế hệ 6x lấy nhau thì là do họ cùng làm cách mạng, 7x lấy
nhau vì cùng chung sự nghiệp, còn thế hệ của chúng ta, lấy nhau là để nâng cao
chất lượng cuộc sống. Với chúng ta, dù sự nghiệp có thành công hơn nữa, thì vẫn
không có hứng thú cuộc sống, đây quả là một điều đáng tiếc. Tuy thế, thật là
đáng thương, kết hôn xong, chất lượng cuộc sống của em ngày càng giảm.”

            Cô cười đau khổ, kể
ra cho anh: “Trước khi lấy nhau em mua mỹ phẩm LANCOM ở cửa hàng, lấy nhau xong
em mua trên mạng; trước khi lấy nhau em tự kiếm tiền tự tiêu tiền, lấy nhau
xong tiền kiếm được còn phải suy nghĩ nên mua cho chồng cái gì; trước khi lấy
nhau khi mệt là em có thể để bố mẹ nấu cho mình món gì ngon, giờ thì có mệt nữa
cũng phải gắng gượng mà nấu cơm, giặt đồ cho anh; trước khi lấy nhau, em thích
đi chơi với bạn học lúc nào thì đi, giờ thì tính ra những ngày có thể hội họp
chỉ có thể tranh thủ lúc anh không có nhà; trước khi lấy nhau em chưa bao giờ cảm
thấy mình thiếu tiền, lấy nhau rồi, ngày nào em cũng phải tính toán xem tiền
trong sổ tiết kiệm có đủ trả tiền nhà không, có đủ để mua sữa cho con hay
không, có đủ để chi trả cho khoản tiền thuốc đắt đỏ có thể phải tiêu đến khi bố
mẹ anh lên không… Quản Đồng, em mệt mỏi quá…”

            Lần đầu tiên nghe những
lời này từ miệng cô, Quản Đồng hơi sửng sốt! Trái tim anh như bị thứ gì đâm phải,
nó có cảm giác đau đớn và nặng nề, khiến anh không giấu nổi thở dài, vòng tay cũng
lỏng ra một chút.

            Cả cơ thể anh cứ cứng
đờ ra, Cố Tiểu Ảnh cúi đầu, cũng không nhìn anh, chỉ khẽ lẩm bẩm: “Quản Đồng,
em thực sự mệt mỏi lắm rồi

            Có lẽ, vào khoảnh khắc
đó, Quản Đồng đột nhiên bắt đầu lo sợ. Anh sợ lời Giang Nhạc Dương sẽ thành hiện
thực, câu tiếp theo cô nói, phải chăng là: “Quản Đồng, chúng mình hãy ly hôn
đi.”

            Quản Đồng thở một hơi
dài nặng nề, buông Cố Tiểu Ảnh ra, ôm đầu không nói ngồi xuống ghế sofa, có lẽ
làm như vậy sẽ trốn được lời phán quyết mà anh không muốn nghe.

            Cố Tiểu Ảnh dựa vào
ghế, nhắm mắt lại, rồi mới nói: “Anh về trước đi.”

            Quản Đồng không nghe
thấy lời phán quyết anh đang lo sợ, nên rất kinh ngạc, rồi tiếp đó là mừng rỡ,
dấn thêm bước nữa: “Bà xã, mình về nhà đi, anh bế em nhé?”

            Cố Tiểu Ảnh nheo mắt,
bắt gặp ngay nét mừng rỡ trên mặt Quản Đồng, lòng xót xa, bất giác nghĩ đến cái
sinh linh bất hạnh kia, mắt cô lại đỏ hoe. Cô nhắm mắt mệt mỏi nói: “Em không
muốn về, một mình trong căn phòng đó, cứ nhắm mắt lại là em lại nghĩ đên những
chuyện không vui.”

            Quản Đồng lặng người,
vội nói: “Cuối tuần được nghỉ, hai ngày đó anh sẽ ở bên em.”

            “Hai ngày?” – Cố Tiểu
Ảnh bật cười, nụ cười méo mó như đang khóc, “Hai năm nhận chức xa của anh mới vừa
bắt đầu thôi mà, hai ngày ít ỏi quá, coi như không tính.”

            Cô nhìn anh một cái,
ánh mắt không có chút một cảm xúc: “Thực ra, Quản Đồng, em ở đâu cũng như nhau
cả thôi, vì hầu hết, dù em ở đâu, thì cũng không có anh bên cạnh.”

            Quản Đồng lặng người,
trái tim tê dại.

            Có lẽ, đến giờ anh mới
biết, có những tuyên án nghe còn nặng nề hơn hai từ “ly hôn”…

            Tuy thế, Cố Tiểu Ảnh
vẫn còn có thể ở nhà với bố mẹ đẻ của mình.

            Nguyên nhân rất đơn
giản, một mình Quản Đồng không thể có được sự tha thứ của Cố Tiểu Ảnh, lại lo Hứa
Tân đi làm không có ai chăm sóc Cố Tiểu Ảnh, bước đường cùng anh đành gọi điện
thoại đến thành phố G.

            Khi Cố Tiểu Ảnh nhìn
thấy Cố Thiệu Tuyền và La Tâm Bình thì giật mình: “Bố, mẹ, sao bố mẹ lại đến
đây?”

            La Tâm Bình đau lòng
đến độ phải nhíu mày: “Ảnh Ảnh, con đỡ mệt chưa?”

            Mặt Cố Thiệu Tuyền cũng
đầy lo lắng: “Rốt cục là có chuyện gì?”

            Cố Tiểu Ảnh hoang
mang, định giấu giếm sự tình câu chuyện: “Con cũng không biết, chỉ là ngã một
cú…”

            “Sao con không chịu
nhìn đường cẩn thận chứ?” – La Tâm Bình bực bội trợn mắt, “Giờ thế nào rồi, còn
chỗ nào đau không?”

            “Con khỏe rồi, không
đau nữa đâu!” – Cố Tiểu Ảnh cảm thấy trong ánh mắt thương yêu của bố mẹ, bụng
dưới của mình còn đau hơn, nên vội kéo Hứa Tân ra, “Ngày nào Tân Tân cũng nấu
nướng cho con ăn, con được chăm sóc đầy đủ lắm.”

            “Thật là cảm ơn cháu
quá!” – La Tâm Bình kéo tay Hứa Tân cảm động vô cùng, “Nếu không có cháu, cái mặt
trăng nhỏ Ảnh Ảnh này chắc nguy rồi?”

            “Mặt trăng nhỏ?” – Cố
Tiểu Ảnh nhìn thấy bố mẹ thì không nhịn nỗi nghiến răng nghiến lợi, “Mẹ hay thật
đấy, mặt trăng mà cũng chia lớn với nhỏ à?”

            Kết quả là những lời
nói vô tâm của cô đã đánh trúng vào điểm đau nhất trong lòng bà La Tâm Bình,
châm ngòi cho cả một thùng thuốc nổ!

            Chỉ nghe thấy tiếng
La Tâm Bình hét: “Cái con bé này nói với vẩn gì thế? Sao chẳng biết suy nghĩ gì
cả!”

            Cố Thiệu Tuyền vộiông
vào dập lửa: “Trời ơi hai mẹ con bé bé mồm thôi được không, đang ở nhà người ta
đấy, bây giờ mình đưa Ảnh Ảnh về nhà đã, làm phiền người ta bao nhiêu ngày rồi…

            La Tâm Bình lúc đó mới
hạ hỏa, trừng mắt nhìn Cố Tiểu Ảnh rúm ró nép sang một bên, quay sang Hứa Tân
ra sức cảm ơn. Hứa Tân cúi đầu nhìn cô bạn đang đau khổ ngồi trên ghế sofa,
nhân lúc La Tâm Bình và Cố Thiệu Tuyên không chú ý, lén lấy tay vẽ thành hình
chữ “V”.

            Cố Tiểu Ảnh khẽ nghiến
răng: “Hứa Tân, cậu là đồ lừa thầy phản bạn…”

            “Mình là ân nhân của
cậu…” – Hứa Tân trề môi, quay người bận bịu giúp ông Cố bà Cố thu dọn đồ đạc,
như muốn đuổi sớm Cố Tiểu Ảnh ra khỏi cửa.

            Cho đến khi đưa Cố Tiểu
Ảnh lên xe của bà Cố, rồi nhìn theo bóng xe đi xa, Hứa Tân mới thở phào, nghĩ bụng:
Anh Quản Đồng đúng là không làm mọi người thất vọng.

            Nhưng Hứa Tân sau đó
không biết rằng, anh Quản Đồng không làm ai thất vọng của cô, trong hai ngày,
đã làm không thiếu việc gì, nhưng vẫn không có được nổi một nụ cười của bà xã.

            Cố Tiểu Ảnh tuy bị Cố
Thiệu Tuyền và La Tâm Bình đưa về nhà mình, nhưng cứ nhìn thấy Quản Đồng là cô
lại đau lòng. Không phải không muốn cười, mà thực sự là không cười nổi.

            Đó là một nỗi buồn từ
bên trong phát ra ngoài – không muốn nói chuyện, không muốn cười, không muốn có
bất cứ một tiếp xúc nào với con người trước mặt.

            Vì thế, trước lúc đi
ngủ, Quản Đồng cẩn thận giúp Cố Tiểu Ảnh rửa mặt, rửa chân, rồi còn bê lên cho
cô một cốc sữa nóng… Tuy thế, Cố Tiểu Ảnh vẫn chẳng có một phản ứng gì.

            Khuôn mặt cô vẫn lạnh
giá, chẳng có một chút biểu cảm, rửa chân, uống sữa, rồi cuốn chăn quanh mình,
quay lưng lại phía Quản Đồng, lơ mơ ngủ.

            Quản Đồng nhìn Cố Tiểu
Ảnh, cười đau khổ

            Kỳ nghỉ của Quản Đồng
chỉ có hai ngày, sau hai ngày, dù anh có không yên tâm, có không nỡ ra đi đến mấy,
thì vẫn phải quay về Bồ Âm.

            Trước khi đi, Quản Đồng
khẽ chào Cố Tiểu Ảnh: “Tiểu Ảnh, anh đi nhé”.

            “Vâng” – Cố Tiểu Ảnh
đang ngồi xem ti vi, chỉ gật gật đầu, không thể hiện chút tình cảm gì.

            Lúc này Quản Đồng mới
biết cái cảm giác hụt hẫng khi bị người khác ghẻ lạnh thì đau đớn như thế nào.
Lâu nay, anh đã quen với sự chẳng biết sợ chuyện gì, sự nhõng nhẽo, sự nghịch
ngợm của cô, cái thái độ lúc nào cũng hi hi ha ha của cô, việc cô nói thẳng chẳng
kiêng kị, lúc nào trên môi cô cũng có câu “ông xã thật đẹp trai” hay “ông xã
đáng yêu ghê”… giờ anh mới nhận ra, hóa ra bao nhiêu lâu nay, đều là cô chăm lo
cho anh hơn.

            Mặc dù, lúc nào anh cũng
cho rằng mình bao dung Cố Tiểu Ảnh hơn.

            Đứng dưới lầu, Quản Đồng
ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ tầng ba, lần đầu tiên không nhìn thấy bóng dáng thân
yêu thò đầu ra tươi cười vẫy tay với mình, cuối cùng đành tiếc nuối thở dài, bước
lên xe.

            Đợi khi cái đốm đen
đi xa cuốn tung đám bụi, Cố Tiểu Ảnh mới ló đầu ra khỏi tấm rèm cửa, nhìn theo
chiếc xe cho đến khi khuất hẳn.

            Cô không biết lòng
mình đang có cảm xúc gì, nếu là nỗi nhớ, thì cô không có cách nào tha thứ cho
anh; nếu là sự căm hận, thì cô lại vẫn còn nhớ anh.

  (8)

 

            Mấy ngày sau đó, Cố
Tiểu Ảnh ở nhà trong tình trạng buồn chán.

            Quản Đồng ngày nào cũng
gọi về, Cố Tiểu Ảnh không nhận, toàn đùn cho ông Cố, cuối cùng ông Cố phát cáu:
“Đừng có trẻ con nữa đi, chẳng có vợ chồng trẻ không cãi nhau, nhưng chẳng có
ai vô lý như con cả! Quản Đồng bận như vậy, sao con không chịu biết điều một
chút? Thông cảm cho nó một chút chứ?”

            Cố Tiểu Ảnh mắt đỏ
hoe, cười nhạt: “Bố, bố còn muốn con phải thông cảm cho anh ấy thế nào nữa? Con
đã hi sinh cả một đứa con rồi, còn chưa đủ sao?”

            “Cố Tiểu Ảnh, con im
ngay!” Bà Cố bực quá xông từ trong bếp ra, “Con nói vớ vẩn cái gì vậy? Mẹ nói
cho con biết, từ ngày con chọn Quản Đồng, con cần phải biết, tất cả là do con
cam tâm tình nguyện, là con tự làm tự chịu!”

            Bà Cố thở dài, bình
tâm lại, ngồi xuống bên cạnh Cố Tiểu Ảnh, khoác tay vào vai con gái. Trong lời
nói của bà vừa có sự nghiêm khắc vừa có sự yêu thương: “Ảnh Ảnh, con đừng trách
mẹ lại lên lớp con. Thực ra giữa hai vợ chồng, luôn luôn có sự hi sinh, và luôn
luôn là một người hi sinh nhiều hơn. Tuy thế, con cũng nên biết rằng, con tự
nguyện lấy một người, điều đó nói lên rằng con đã nghĩ kỹ, con yêu anh ta, con
sẵn sàng sống cùng anh ta, được hưởng hạnh phúc, và cũng phải chịu đựng sự ấm ức.
Điều này là không thể thay đổi, con được một cái gì đó thì cũng mất một cái gì
đó. Vì thế, khi con đã có những giây phút hạnh phúc, thì dù cuộc sống có nhiều ấm
ức, cũng chỉ là một sự bất hòa tạm thời, có thể giải quyết, bàn bạc được. Vì thế,
trong hôn nhân, có buồn có vui, nhưng không nên có “hi sinh”, vì khi con yêu một
người, thì cần phải dũng cảm chấp nhận tất cả mọi chuyện mà cuộc hôn nhân đó
đem lại.”

            Nghe đến câu cuối
cùng, Cố Tiểu Ảnh hơi sững sờ.

            Cô chớp chớp mắt nhìn
bà Cố, lại nhìn ông Cố, một lúc lâu rồi mới hỏi: “Mẹ, vậy mẹ với bố con, hai
người chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng sao?”

            “Ảnh Ảnh, con lại tự
bê đá đập vào chân mình rồi!” – Bà Cố bực mình cười, “Chính con từng viết trong
blog, chỉ cần vẫn còn sống, mọi việc còn có hi vọng. Tuy bố mẹ vẫn sống ổn, cũng
có lúc cãi cọ, nhưng có thể giải quyết mà sống tiếp… thế thì có gì mà tuyệt vọng?
Tuyệt vọng có nghĩa là không còn đường để mà đi tiếp, nhưng nhà mình toàn là
người hiểu đạo lý, chỉ cần còn có thể nói chuyện đạo lý, thì còn có thể thẳng
thắn mang vấn đề ra nói chuyện, thế thì đương nhiên là không thể nào lại không
còn đường mà bưc tiếp”.

            “Ảnh Ảnh, bố hiểu rồi,”
– ông Cố cũng gật gật đầu, tiếp lời bà Cố, “Con ấm ức là vì con cảm thấy mình
hi sinh quá nhiều, con cảm thấy con ủng hộ Quản Đồng như thế, mà không nhận được
sự đáp lại tương ứng, đúng không?”

            Cố Tiểu Ảnh nhìn ông
Cố, rồi cúi đầu không nói gì.

            Ông Cố thở dài, hỏi:
“Ảnh Ảnh, sao con không mang vấn đề đó ra hỏi Quản Đồng? Trước mặt nó con đanh
đá như thế, mà lại tự nuốt những ấm ức vào trong lòng… thảo nào giữa hai con mới
có sự không hiểu nhau như vậy. Sao con không hỏi Quản Đồng, tại sao nó đã thoát
khỏi nông thôn, mà rồi lại lao vào đó? Đáng nhẽ con phải hỏi nó, trong lòng nó
thực sự coi sự hi sinh của con là gì, hay nó có biết con đã hi sinh nhiều thế
nào không? Hoặc là, nó dự định cho tương lai thế nào? Trong lòng nó, gia đình
và sự nghiệp cái nào nặng hơn? Nó yêu công việc như vậy, rốt cục là vì nó ưu
tiên công việc, là bản tính bẩm sinh hay là vì tham vọng thăng tiến? Có phải
con chưa bao giờ quan sát xem Quản Đồng thực sự thích cái gì, tại sao nó lại
thích những thứ đó, nó muốn cuộc sống ra sao… Ảnh Ảnh, con làm vợ người ta,
không phải chỉ nấu cơm giặt đồ đã là hết trách nhiệm đâu”.

            Cố Tiểu Ảnh ngẩng đầu
lên, trợn mắt không tin nổi nhìn ông Cố, cứng họng: “Sao lại, sao lại… phức tạp
thế ạ?”

            “Con gái ơi, hôn nhân
vốn là chuyện rất phức tạp”, bà Cố yêu thương vuốt mặt con gái, “Mẹ biết, chắc
chắn con chăm lo Quản Đồng nhiều hơn Quản Đồng chăm lo cho con nhiều, bởi vì
con là con gái mẹ nên mẹ hiểu, ngay từ nhỏ con đã là đứa tình cảm sướt mướt. So
sánh ra, Quản Đồng chu đáo với công việc hơn, nhưng trong cuộc sống đương nhiên
lại không thể chu đáo bằng con được. Nhưng nếu con chỉ chịu đựng những ấm ức đó
một mình, thì chẳng phải là tự ngược đãi mình sao?”

            “Tuy thế, mẹ ơi, chị
Đoàn Phỉ cũng giúp chồng chị ấy làm rất nhiều việc, cuối cùng vẫn ly hôn đấy
thôi”, trái tim Cố Tiểu Ảnh lạnh giá.

            “Có những giúp đỡ
không cần nói ra, vì nói cho cùng thì người con đỡ đần chính là chồng con, vậy
cần gì hơi tý là bắt người ta phải cảm ơn”, bà Cố nhận xét, “Đoàn Phỉ mẹ cũng
đã từng gặp, đó là một cô gái tốt, nhưng đáng tiếc, là quá thông minh. Hai người
sống chung, người con gái cần thông minh hơn một chút, nhưng hơi hơi thông minh
thì tốt, chứ nếu việc gì cũng tranh lấy về nhất, thì e là người đàn ông cũng sợ
quá mà chạy thoát thân thôi.

            “Ảnh Ảnh, những lời mẹ
con nói, có thể bây giờ chưa chắc con đã hiểu được. Nhưng rồi thế nào cũng có
ngày con thấm thía.” – Ông Cố cổ vũ con gái: “Con gái của bố lúc nào cũng là nhất”.

Nhìn sự thương yêu trong ánh mắt ông Cố bà Cố, Cố Tiểu Ảnh rơm rớm nước mắt.

            Đúng là cô thực sự
chưa thấm thía được lời bà Cố nói vừa rồi, nhưng về lý mà nói, cô biết bà Cố
không hề sai.

            Thậm chí cô phải thừa
nhận, trong những ngày này, cứ đến tối là cô lại nhớ Quản Đồng, cô nhớ hơi ấm của
anh, nhớ cái ôm của anh, nhớ đến cốc sữa nóng anh bưng cho cô mỗi tối, thậm chí
những lúc cô miệt mài viết lách, anh còn khẽ rót cho cô một bình nước nóng đầy…
Một người như thế, làm sao mà cô không yêu được?

            Với Cố Tiểu Ảnh, cuộc
sống không giống như tiểu thuyết, không phải cứ có chút hiểu lầm là đã đòi chết
ngay, đòi chia tay ngay, mà sự chân thực nhất của cuộ sống chính là ở chỗ, dù
thỉnh thoảng có xảy ra mâu thuẫn xung đột, cũng không thể nói buông tay là
buông tay.

            Trong tiểu thuyết, người
ta đến với nhau, rồi rời xa nhau, chỉ có một lý do, đó là yêu hoặc không yêu,
nhưng trong cuộc sống, trong hôn nhân, ngoài tình yêu, còn có rất nhiều yếu tố
khác, như tình thân, như trách nhiệm, như thói quen.

            Những điều này Cố Tiểu
Ảnh không thể từ bỏ.

            Tuy thế, với tất cả
những việc vừa xảy ra này, đối với bất cứ cô gái nào cũng là một sự đau đớn quá
mức, nên muốn cô quên đi trong một thời gian ngắn là điều không thể…

            Nửa đêm, Cố Tiểu Ảnh
vẫn còn thẫn thờ ngồi trên giường. Cô nhớ lại những điều bố mẹ nói, nắm chặt lấy
điện thoại, mấy lần định nhắn tin cho Quản Đồng, nhưng lại chẳng biết nên nói
gì, cứ do dự mãi, rồi cuối cùng tắt máy

            Trong lúc lơ mơ, cô
không hề biết rằng, mình đã theo thói quen lật người, nằm co giữa giường, giống
như tối nào cô cũng nằm cuộn tròn trong lòng Quản Đồng vậy.

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+