Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 06 (Phần 11 – 12) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cố Tiểu Ảnh cảm động.

            Đây là lần đầu tiên
cô được nghe câu chuyện xót xa này, cũng là lần đầu tiên cô hiều về con người
Quản Đồng… dường như cũng từ lúc đó, Cố Tiểu Ảnh đã biết, sở dĩ cô yêu người
con trai này, chính là vì anh bước ra từ cuộc sống đó, vì ở con người anh có sự
lương thiện, rộng lượng, kiên định, phấn đấu, khoan dung, tích cực mà năm tháng
đã dành tặng. Những thứ đó, trong mắt Cố Tiểu Ảnh, là những phẩm chất vô cùng
quan trọng.

            Thực ra, những năm vừa
qua, không phải cô không được các chàng trai thành phố theo đuổi, ngược lại
không phải chỉ có một chàng trai tài giỏi từng gửi thư tình cho cô, hay thể hiện
tình cảm ra mặt với cô. Thế nhưng cô không thích cái sự nổi trội thái quá của
anh chàng A, hay sự không có chí tiến thủ của anh chàng B, sự tiêu tiền quá mức
của anh chàng C, sự trăng hoa của anh chàng D… Ở những anh chàng đó luôn có một
sự thiếu hụt rất lớn, khiến cho dù thế nào cô cũng không thể chấp nhận.

            Nhưng với Quản Đồng,
ngoài gia đình bần cùng, tất cả đều đáp ứng được yêu cầu bạn đời của Cố Tiểu Ảnh:
anh xuất thân từ nông thôn, nhưng không hề keo kiệt; anh lớn lên vất vả, nhưng
không hề than phiền; anh không có niềm vui trong cuộc sống, không biết cách mua
hoa lấy lòng vợ, nhưng luôn tận dụng những ngày được về sớm xuống siêu thị dưới
nhà mua bánh sữa lạnh mà Cố Tiểu Ảnh thích ăn nhất; anh không thạo làm việc
nhà, dù nói bao nhiêu lần vẫn lúng ta lúng túng, nhưng anh vẫn luôn cố gắng làm
được một số việc như rửa bát… thậm chí, anh cũng toàn tâm toàn ý muốn cho bố mẹ
được hưởng tuổi già sung sướng. Tuy thế, trước sự mâu thuẫn giữa vợ và bố mẹ,
anh vẫn có sự phân xử công bằng. Cố Tiểu Ảnh không phải không biết, anh đã bao
nhiêu lần ngầm xin lỗi Cố Tiểu Ảnh, đã bao nhiêu lần phải nhắc nhở Quản Lợi
Minh sau lưng Cố Tiểu Ảnh, rồi thỉnh thoảng lại thỏa hiệp giữa chuyện n chuyện
kia…

            Đúng thế, Quản Đồng
tuy không hoàn hảo, nhưng những thứ anh thiếu, lại vừa may là những thứ mà Cố
Tiểu Ảnh không mấy quan tâm, còn những thứ anh có, lại chính là những thứ mà Cố
Tiểu Ảnh cần. Hóa ra, con người mà cuối cùng mình quyết định cùng nhau đi tiếp,
cũng là con người sẽ cùng mình nâng đỡ, trợ giúp lẫn nhau một cách thực sự, sống
cùng mình đến đầu bạc răng long. Trong quãng thời gian đồng hành đó, họ chưa chắc
là người tốt nhất, giỏi giang nhất, nhưng chắc chắn họ là người thích hợp nhất
với mình.

            Trong hôn nhân, không
có tốt nhất, chỉ có phù hợp nhất.

            Lúc này, Cố Tiểu Ảnh
thực sự đã hiểu.

            Vì thế, sau này, Cố
Tiểu Ảnh đã nói ra những lời đó, những lời mà Quản Đồng nghĩ, anh sẽ ghi nhớ suốt
cuộc đời.

 

  (11)

 

            Ngày hôm đó, Cố Tiểu Ảnh
đã quay lại, nhìn Quản Đồng, nghiêm nghị nói: “Quản Đồng, xin lỗi anh, năm vừa
qua, em đã quá vô tâm… Những ngày vừa qua em đã suy nghĩ rất nhiều, mới phát hiện
ra: Ngoài việc tính cách em không tốt, còn vì từ trước đến nay cũng chưa từng
thử bước chân vào thế giới của anh… Em không muốn đi dự tiệc cùng anh, không
cho anh xem thời sự, cười cợt khi anh đọc báo Đảng… Em luôn tưởng rằng: chỉ cần
em không ngăn cản anh làm những việc anh thích là được rồi; nhưng bình tĩnh lại
mới thấy, thực ra, em chưa từng tôn trọng sở thích, thói quen, thậm chí cả sự
nghiệp của anh”.

            Quản Đồng hơi kinh ngạc,
anh chẳng biết nên nói gì, chỉ ngẩn người nhìn Cố Tiểu Ảnh.

            Cô thở dài: “Từ chuyện
của chị Đoàn Phỉ, em mới biết, cái em thích chưa chắc là cái anh thích, cái anh
cho là đúng chưa chắc đã hợp với em. Lâu dần, chúng ta đều biết: “Cái gì không
thích thì đừng làm cho người khác”, nhưng chúng ta lại quên đi mất, cái mình
thích, cũng phải cẩn thận khi áp đặt cho người khác. Thầy Giang nói đúng, đến
cái tuổi này, không ai nên hi vọng có thể thay đổi ít nhiều nguời kia. Em chỉ
biết em không thích anh lục tung đồ đạc của em, mà lại vẫn chê anh không biết
thu xếp trình tự làm việc nhà, lại còn cáu khi thấy anh rửa bát tốn nhiều nước,
trách anh lãng phí… là em đã sai. Mỗi người đều có thói quen của mình, đáng ra
em không nên bắt anh làm theo trình tự em muốn”.

            Lòng Quản Đồng tràn đầy
cảm kích, anh thực sự kinh ngạc, anh chưa từng nghĩ Cố Tiểu Ảnh sẽ nói ra những
lời này.

            Cố Tiểu Ảnh nhìn
thái độ của Quản Đồng, khẽ cười: “Quản Đồng, em lớn lên ở thành
phố, từ nhỏ đã chẳng thiếu thứ gì. Dù là nhu cầu vật chất, hay sự
khuyến khích về tinh thần, bố mẹ chưa bao giờ để em bị thiếu. Có lẽ
chuyện đời nóng lạnh duy nhất em chứng kiến, chỉ là khi tốt nghiệp
ở lại trường, cũng có vài chuyện em thấy khó hiểu. Nhưng cuối cùng
thì cũng đã ở lại, vì thế 20 năm nay, có thể nói cuộc sống của em
quá thuận lợi. Vì thế, em không thể thấu hiểu nỗi khổ của anh. Nếu
anh không chủ động kể cho em, chỉ để em đoán, sẽ là quá khó”.

            Thậm chí cô còn
bực mình nhìn anh nói: “Quản Đồng, trước đây em biết gia đình anh đã
tạo cho anh rất nhiều áp lực, giờ em cũng biết con đường phấn đấu
của anh có biết bao nhiêu trở ngại… Tuy thế, em là vợ của anh cơ mà!
Vào lúc anh khó khăn, mệt mỏi nhất, sao anh không nói với em? Có thể
anh sẽ nói là anh không muốn em cũng phải lo lắng theo anh. Tuy thế, em
cần nói rằng, tuy em chưa bôn ba nhiều ngoài xã hội, nhưng dù gì em
cũng là người lớn lên trong sân huyện ủy. Từ nhỏ đến lớn, em đã
nhìn thấy không ít người thành danh, cũng nhìn thấy kẻ khóc người
cười, làm sao anh biết em không thể giúp anh mưu sách lược, không thể
giúp anh chia sẻ áp lực chứ?”

            Vẻ mặt cô rất
nghiêm trọng: “Quản Đồng, anh không phải tự ti, cũng không cần có áp
lực, anh chỉ cần nhớ, anh là người cần cù nhất, nghiêm túc nhất, ưu
tú nhất, cũng là người thích hợp làm chồng em nhất mà em từng gặp!
Sẽ có một ngày, dù anh có bị giáng chức, em vẫn cảm thấy rất tự
hào, vì em có thể thản nhiên nói với các con của chúng mình rằng:
“Bố các con, trong từng bước đi của cuộc đời, đều tự dựa vào năng
lực của bản thân mình!”

            Cuối cùng, cô chậm
rãi nói: “Quản Đồng, em đã nghĩ kỹ rồi, với em, mất con thì còn có
thể có được, cơ hội sự nghiệp mất rồi còn có thể đợi thêm, nhưng, em
không thể nào không có anh

            Cuối tháng bảy,
nhiệt độ bên ngoài cứ nóng dần lên, nhưng trong lòng Quản Đồng thì
giống như những đợt sóng cồn sau khi cơn bão qua đi!

            Mắt anh rơm rớm,
hơi thở của anh run rẩy, anh giơ tay kéo người con gái đứng trước mặt
vào lòng, ôm thật chặt, không buông ra nữa!

            Anh nhớ lại, anh
chưa từng nói với cô câu: “Anh yêu em”, tuy thế, anh biết, chưa bao giờ
anh thấy trên đời này có một người con gái nào khác đáng yêu hơn
chính vợ mình!

            Anh giấu mặt mình
vào vai cô, anh phải cố gắng lắm mới nén được khóc, anh hít một hơi
thật dài, cảm thấy cô đang khẽ thở dài, trái tim hai người đang đập
“thình thịch” rất đúng nhịp!

            Đây là tháng bảy
đầu tiên sau đám cưới của họ. Vì Quản Đồng bận bịu, vì Cố Tiểu Ảnh
chỉ đau buồn chuyện đứa con, nên thậm chí cả hai đều quên mất kỷ
niệm ngày cưới của mình!

            Tuy thế, cũng kể
từ cái tháng bảy có bực bội, có hiểu lầm, có thẳng thắn, có cảm
động này, họ đã biết rằng, hôn nhân của họ đã bước sang một trang
hoàn toàn mới.

            Nếu có vấn đề,
thì chủ động giải quyết vấn đề, đấy là tôn chỉ nhất quán của cô
giáo Cố.

            Thực ra vấn đề
này vốn không cần cô phải tốn quá nhiều tế bào não để suy nghĩ, mà
trước mắt cô chỉ là vấn đề làm thế nào để những ngày sống chung
với Quản Đồng được thoải mái, yên ổn, hòa thuận, không có trở ngại.

            Tuy thế, cứ nhìn
hai người đều có công việc khá tốt, đều được học cao, thu nhập cũng
khá, muốn sống thoải mái, yên ổn, hòa thuận, không có trở ngại,
cũng không phải là dễ, ví dụ như những sở thích và thói quen hoàn
toàn trái ngược – mà chỉ sau khi lấy nhau mới phát hiện ra, hay vấn
đề phụng dưỡng bố mẹ Quản Đồng… đều là những thách thức lớn đặt
ra trước mắt hai người

            Tuy thế, nếu đã
không có đường lui, thì chỉ còn đường đối mặt thôi.

            Quá trình suy nghĩ
sao mà dằn vặt.

            Ví dụ như vấn đề
phụng dưỡng Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung, nếu là Cố Tiểu Ảnh trước
đây, cô thà mỗi tháng gửi cho họ một khoản tiền dưỡng già còn hơn
là để họ lên thành phố G làm phiền cuộc sống thanh tịnh của mình.
Tuy ý nghĩ này có hơi ích kỷ, nhưng dù cô không nghĩ cho mình, thì
cũng suy nghĩ đến chuyện Quản Lợi Minh cứ lúc nào cũng nhai nhải
cái luận thuyết học hành là vô tích sự vào tai Quản Đồng. Tạ Gia
Dung vì không biết chữ nên không nhìn ra được các tuyến xe bus, không biết
đọc biển chỉ đường, cũng không hiểu bất cứ một biển hiệu cửa hàng
nào. Quản Lợi Minh lại còn có tật cái gì cũng thích quản, nhúng
mũi cả vào chuyện tiêu tiền của Cố Tiểu Ảnh nữa, còn Tạ Gia Dung không
biết sử dụng tất cả các đồ gia dụng, kể cả lò vi sóng và máy
giặt… A a a a a, chỉ cần nghĩ đến đây là Cố Tiểu Ảnh đã chán hết cả
người!

            Tuy thế, rõ ràng
là giờ đây không thể tiếp tục nghĩ thế được nữa. Quản Lợi Minh và
Tạ Gia Dung không có lương hưu, cũng không có tiền bảo hiểm dưỡng lão
ở quê, gánh nặng phụng dưỡng đương nhiên đều đè nặng lên vai Cố Tiểu Ảnh
và Quản Đồng. Theo dự tính của Quản Đồng, chắc chắn anh sẽ đón
Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung lên thành phố G sống. Theo dự tính của
Quản Lợi Minh, chắc chắn không bao giờ bỏ qua cái quyền lợi được bế
cháu, còn theo cách nói của Tạ Gia Dung thì là, “cháu ở đâu thì ông
bà ở đó!”

            Cố Tiểu Ảnh toát mồ
hôi hột, dù có nói rằng chắc chắn hai ông bà già sẽ vô cùng yêu
thương cháu, nhung chỉ nghĩ nếu chỉ vì cháu mà phải sống tam đại
đồng đường, cô lại thấy chóng mặt.

            “Băng dính hai mặt”
nói rằng, sống chung với người già là một chuyện khá rắc rối, bởi
mâu thuẫn muôn hình vạn trạng. Từ “tương kính như tân” ban đầu đến
“nhìn mà thấy ghét” sau này, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn.

            Không tin phải
không? Không tin thì đi hỏi những bậc tiền bối đã kết hôn xem. Tất
nhiên cũng có những tấm ghôn nhân tam đại đồng đường mà vẫn vui như
tết, nhưng phần lớn mọi người sẽ có tâm lý muốn trốn tránh. Mà cứ
nhìn tình hình của chính Cố Tiểu Ảnh xem, tạm thời đúng là không
thích hợp để sống chung với bố mẹ chồng. Vì thế, sau bao nhiêu tính
toán, bao nhiêu suy nghĩ mệt mỏi, Cố Tiểu Ảnh cuối cùng tìm ra một con
đường mới: Vấn đề phụng dưỡng Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung, nhất
định là Cố Tiểu Ảnh phải chịu trách nhiệm đến cùng, nhưng giai đoạn
trước mắt thì không thể ở trong cùng một nhà được!

            Nói cụ thể hơn
chút nữa thì là: trước hết là phải mua nhà cho hai ông bà già ở,
rồi thông qua việc thỉnh thoảng ở chung sẽ đào tạo hai ông bà khả
năng thích ứng với cuộc sống mới. Còn sau này hai ông bà già đi, Cố
Tiểu Ảnh cũng sẽ lựa chọn cách ở chung để tiện chăm sóc. Nhưng trước
khi hai ông bà hoàn tất giai đoạn thích nghi để có thể hiểu nhau và
thông cảm cho nhau, ở riêng vẫn tốt hơn.

            Phù – nghiền ngẫm
xong những vấn đề này, Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng thở dài, nghĩ
bụng: kiểu suy nghĩ này còn mệt mỏi hơn cả viết luận văn!

            Tuy nhiên, ngoài
những suy nghĩ mệt mỏi ra, còn có những niềm vui bất ngờ nữa.

            Ví dụ như, người
chưa bao giờ quan tâm đến quốc tế dân sinh như Cố Tiểu Ảnh lại bắt đầu
đọc: “Tuần báo phương Nam” hay “Tuần báo tin tức”. Cô nghĩ thế này:
dù gì thì Quản Đồng có thể xem phim hoạt hình, phim của điện ảnh
Pháp cùng cô, vậy thì việc cô khám phá thế giới nhìn của Quản Đồng
xem ra cũng không có gì là không tốt. Tất nhiên, cũng không phải việc
gì muốn đều được, mấy loại báo “Nhân dân nhật báo” hay “Quang minh
nhật báo”, cô không hề muốn thử sức, nên cũng không có ý định quan
tâm.

            Tuy thế, thật không
ngờ, xem rồi nghiện, chuyên trang kinh tế, văn hóa của “Tuần báo phương
Nam”, mục phân tích chủ điểm văn hóa xã hội của “Tuần báo tin tức”,
không chỉ thú vị mà còn rất có tác dụng, đều có thể đem vào bài
giảng. Cố Tiểu Ảnh đọc xong thấy tỉnh cả người, hớn hở gọi điện cho
Quản Đồng, miêu tả cảm xúc qua đường dây điện thoại.

            Quản Đồng vui vẻ
nói: “Bà xã, em thật có lý tưởng phấn đấu! Được! Càng ngày em càng
có chuyển biến tốt đấy!”

            Quản Đồng ở đầu
điện thoại bên kia bật cười ha ha, rồi lắng nghe con người gương mẫu
nói về ý tưởng mua thêm một căn nhà khác. Cố Tiểu Ảnh không ngần ngại
bày tỏ suy nghĩ việc năm người sống chung trong một căn hộ ba phòng
sẽ có hậu quả gì, thừa nhận bản thân việc ở thì không có trở ngại
gì, nhưng cũng thành thật đưa ra vấn đề về thói quen sống, trình độ
học hành của hai bên, thỉnh thoảng có chuyện thì không sao, nhưng nếu
thường xuyên bị làm phiền, thì liệu có tạo cho chính mình những ảnh
hưởng không tốt trong cuộc sống không? Đặc biệt Quản Đồng vốn là
người luôn dùng thời gian cá nhân vào việc công, nếu thường xuyên bị
làm ồn mà giảm hiệu suất công việc, giảm thời gian ngủ nghỉ, chắc
chắn là sẽ ảnh hưởng đến công việc.

            Vì thế Cố Tiểu Ảnh
cũng không ngần ngại, thẳng thắn giảng giải cho Quản Đồng rằng nếu
có hai căn nhà, thì lúc Quản Đồng cần làm thêm giờ hay muốn ngủ thêm
một chút, cũng có nơi để đi, mà khi trẻ con lớn một chút, cũng không
đến nỗi không có phòng riêng cho chúng…

            Quản Đồng cuối cùng
rất nhanh đã bị thuyết phục hoàn toàn!

            Nhưng Cố Tiểu Ảnh
không biết, thực ra sở dĩ Quản Đồng nhanh chóng chấp nhận ý kiến
của cô, không chỉ vì anh thấy tâm phục khẩu phục, thực lòng thay đổi
suy nghĩ, mà bởi vì anh cần phải để cả vợ và bố mẹ được sống
thảnh thơi đầu óc. Vì chỉ có nội bộ gia đình hòa thuận, thì mới
có thể sống lâu được.

            Thế là, được lời
như cởi tấm lòng, Cố Tiểu Ảnh hào hứng bắt tay vào công cuộc tìm nhà.
Mục tiêu rất đơn giản, lấy tập thể Tỉnh ủy làm trung tâm, bán kính
một ki lô mét, tất cả các căn hộ cũ mới tầm sáu, bảy mươi mét vuông
đều nằm trong tầm ngắm!

            Nhưng chuyện tìm
nhà này, Cố Tiểu Ảnh lại chẳng có chút kinh nghiệm, suy đi tính lại
rồi cô kéo Hứa Tân với Đoàn Phỉ – Đoàn Phỉ đang rảnh rỗi thời gian,
mà rỗi rãi quá thì chỉ tổ ngồi nhà than thân trách phận, muốn để
cô không suy nghĩ lung tung, thì cần tìm cho cô một việc gì đó để
làm. Hứa Tân lại càng rỗi, thêm nữa lại kiếm được chiếc xe cũ từ
nhà bố mẹ, thế là làm lái xe miễn phí

            Cuộc sống của Cố
Tiểu Ảnh đã có một bước ngoặt từ một việc mà cô không hề mong muốn.
Tất nhiên chính việc này khiến cả ngày cô bận rộn, khuôn mặt xanh xao
dần hồng hào lại, khiến ông Cố thấy vui sướng, bà Cố cuối cùng
cũng thở phào yên tâm.

            Một tuần nữa lại
trôi qua, kỳ nghỉ phép của ông Cố bà Cố kết thúc, họ bước lên xe
khách quay về thành phố F. Cố Tiểu Ảnh lại một lần nữa quay về cuộc
sống đơn thân, nhưng tinh thần thì đã hừng hực khí thế như xưa.

            Nói một cách
nghiêm túc, Cố Tiểu Ảnh rút được ra kết luận thế này: “Câu nói “vấn
đề cụ thể thì phân tích cụ thể” quả là một câu nói kinh điển nhất
trên thế giới. Gia đình bạn nếu không có vấn đề này thì cũng có vấn
đề khác, vì thế, có bắt chước kinh nghiệm của nhà này hay nhà kia
cũng không được; đơn giản nhất là xem mạch bốc thuốc, tìm ra vấn đề
của chính nhà mình, kê đơn thuốc cho chính nhà mình, dù gì thì cũng
chẳng ai nên hi vọng người khác thay đổi vì mình, thế thì cùng tìm
một con đường ở giữa có phải tốt hơn không?”

            Nói trắng ra, chỉ
cần đồng lòng cùng động não, việc gì cũng sẽ giải quyết được!

            Vì thế, dù cuộc
sống có khó khăn đến mấy, nhưng những lúc quan trọng vẫn phải biết
cứng rắn đưa ra quyết định!

            Cũng không thể
không nói, dù cô giáo Cố có là một nữ lưu manh đầu óc đen tối, thì
cũng là một nữ lưu manh cực kỳ trí tuệ!

h ch�@ ,�AM không có chí tiến thủ của anh chàng B, sự tiêu tiền quá mức
của anh chàng C, sự trăng hoa của anh chàng D… Ở những anh chàng đó luôn có một
sự thiếu hụt rất lớn, khiến cho dù thế nào cô cũng không thể chấp nhận.

 

  (12)

 

            Những ngày sau đó
tất nhiên cũng không phải thuận buồm xuôi gió, nếu nói kể từ đó
Quản Đồng và Cố Tiểu Ảnh quán triệt tư tưởng không cãi cọ nữa, thì
đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

            Thực ra không lâu
sau, hai người lại cãi nhau một trận, nguyên nhân là một hCố Tiểu Ảnh
gọi điện thoại cho Quản Đồng, cũng chỉ định hỏi han mấy câu kiểu
như: “Chỗ anh thời tiết thế nào”, “Hôm nay anh có bận không”, nhưng nói
một hồi lại chuyển sang chuyện Cố Tiểu Ảnh mới đi dự đám cưới của
một đồng nghiệp. Vì đám cưới đó rất lãng mạn, Cố Tiểu Ảnh hâm mộ
quá không kìm nổi, nên lại nhớ đến lần thứ n cái đám cưới thê thảm
của mình: muỗi, hương muỗi, nóng nực, mồ hôi, rồi còn cái đêm động
phòng hoa chúc không có “động phòng” nữa, đúng là có không muốn khắc
cốt ghi tâm cũng không được.

            Thế là Cố Tiểu Ảnh
không nhịn được lại bắt đầu kêu ca: “Quản Đồng, anh nhìn đám cưới
của người ta mới biết, cái nghi thức cả đời chỉ có một lần, như
thế mợi gọi là trang trọng chứ. Em nhìn chú rể trao nhẫn cưới cho cô
dâu, hôn lên trán cô dâu, thề nguyền từ giờ không bao giờ rời xa, anh
có biết không, nước mắt em cứ thế trào ra, cảm động quá! Nhớ lại
đám cưới của mình, đúng là, ngoài bị muỗi đốt, mồ hôi mồ kê nhễ
nhại, thì chẳng có gì nữa cả”.

            Quản Đồng ở đầu
bên kia vừa cười vừa muốn làm dịu tình hình: “Thực ra cũng chẳng có
gì, mấy thứ đó trong đám cưới, chẳng qua cũng chỉ là hình thức…”

            Chưa nói hết câu, Cố
Tiểu Ảnh như bùng nổ: “Cái gì? Hình thức? Quản Đồng anh đã từng
nghiên cứu mỹ học hình thức luận có khác, nên cái gì trong mắt anh
cũng chỉ là hình thức. Em muốn mua quần áo đẹp thì anh bảo quần áo
chỉ là hình thức; em nói sau này muốn đặt tên gì cho con, anh nói
cái tên cũng chỉ là hình thức; em nói buổi tối nấu món gì, anh nói ăn gì
cũng được, chỉ là hình thức… Có phải anh nhìn gì cũng chỉ ra hình
thức không?”

            Quản Đồng lại
cười, rõ ràng điểm rắc rối lớn nhất khi nói chuyện qua điện thoại
là không nhìn thấy mặt nhau, vì thế Quản Đồng không biết Cố Tiểu Ảnh
lúc này đang hận không có người ở đây để cô chan tương đổ mẻ, cấu
đầu rút ruột!

            Quản Đồng cũng
muốn làm công tác tư tưởng cho Cố Tiểu Ảnh: “Toàn những chuyện đã qua
rồi, cứ nhấn mạnh vào những chuyện không có ý nghĩa làm gì cho mất
thời gian? Nếu em có thời gian thì chẳng bằng làm việc vó ý nghĩa
hơn, như đọc sách, soạn bài chẳng hạn. Chuyện đám cưới, em thấy quan
trọng thì nó quan trọng, thấy không quan trọng thì là không quan
trọng. Dù sao thì cũng chỉ là đê khác nhìn mà thôi mà …

            Nói dài dòng độ
vài phút, đột nhiên phát hiện ra bên kia không có động tĩnh gì, Quản
Đồng còn nghĩ: Con quỷ nhỏ này tính cách dạo này đúng là tốt lên
thật! Không ngờ lại dễ dàng cho qua như thế?

            Thế là anh vội
“alô, alô” mấy tiếng, Quản Đồng hỏi: “Tiểu Ảnh, em còn đó không?”

            “Em vẫn đang nghe
đây”, Cố Tiểu Ảnh lạnh lùng nói, “Quản Đồng, em công nhận, anh nói
đúng, đám cưới là làm cho người khác nhìn, đúng là hình thức. Theo
lý của anh, mình mặc gì, ăn gì, ở đâu, đi xe gì, con cái có thông
minh  hay không, vợ có đẹp hay không… hết thảy đều là hình thức,
đúng không?”

            Quản Đồng không
biết trong hồ lô của Cố Tiểu Ảnh còn có thuốc gì, nên không nói gì
nữa.

            Cố Tiểu Ảnh nói
tiếp: “Ừ thì các anh lên làm quan rồi, ra ngoài ngồi Audi 2.0 hay 2.4,
trong hội nghị ngồi hàng ghế khách chính hay khách phụ, được giới
thiệu là chủ tịch hay phó chủ tịch… đều là những chuyện thường
ngày, về bản chất cũng chỉ là hình thức, đúng không?”

            Quản Đồng càng
chẳng giám ho he gì. Lấy nhau gần một năm nay, nếu còn không biết đây
là điềm báo vợ anh sắp nổi trận lôi đình, thì có mà bị đao.

            Cố Tiểu Ảnh cười
nhạt: “Chủ tịch huyện Quản, làm quan to đến đâu, phụ trách công việc
gì, được phân quản bộ phận nào… những thứ này rõ ràng là hình
thức, vậy tại sao có rất nhiều người – bao gồm cả anh nữa – lại đâm
đâu vào? Anh coi nhẹ chuyện em để ý đến một đám cưới vì chỉ có ý
nghĩa hình thức, nhưng mà anh lại phấn đấu quên mình cho cái quyền
chức –  mà cũng chỉ là hình thức, như vậy có phải là nực cười
không?”

            Quản Đồng cứng
mồm, đầu anh như tê liệt, tuy thế, chút lý trí còn lại đã nói với
anh là dường như Cố Tiểu Ảnh nói thế cũng không sai… chỉ có điều anh
hơi không hiểu, tại sao  hai vợ chồng lại nâng chuyện cãi cọ đến
tầm mỹ học cao siêu thế

            Rất lâu sau, Quản
Đồng mới thở dài, sốt ruột nói: “Bà xã, thực ra lúc đó em cũng nói
đám cưới quá phiền phúc, rồi sau đó người nói đám cưới quá khủng
khiếp cũng là em… lần nào cãi nhau em cũng giở nợ cũ ra, em không
thấy mệt à?”

            Cố Tiểu Ảnh sững
người, bực tức như giảm đi một nửa. Dường như đến lúc này cô mới
nghĩ ra, lúc đầu, đúng là mình đã nói những lời như thế.

            Đó là trước lúc
quyết định về thành phố R tổ chức lễ cưới, bạn thân hồi đại học của
Quản Đồng kết hôn. Quản Đồng bận tối mắt tối mũi bốn ngày làm phù
rể. Đám cưới xong trên đường về nhà, Quản Đồng than thở chán chường:
cưới xin đúng mệt mỏi, nhà cậu ta có bao nhiêu họ hàng mà có đến 50
mâm cỗ?

            Cố Tiểu Ảnh chỉ
đứng một bên quan sát rồi rút ra kết luận: năm mươi mâm cỗ thì chóng
mặt thật… Đến đám cưới chúng mình, nhất quyết không làm to như
thế, nếu không thì riêng đi chúc rượu em đã mệt chết ngất rồi.

            Lúc đó, Quản Đồng
mệt đến mức chẳng còn sức đâu mà gật đầu, nhưng vẫn còn nhớ câu mà
Cố Tiểu Ảnh nói.

            Tuy thế, anh không
biết rằng, phụ nữ có thể không quan tâm đến cái hoành tráng của 50
mâm cỗ, nhưng lại không thể không coi trọng thành ý của một đám cưới.

            Đầu điện thoại bên
này, Cố Tiểu Ảnh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự bực bội,
thấp giọng nói: “Được rồi. Quản Đồng, em thề rằng đây là lần cuối
cùng em nhắc lại chuyện này. Sau ngày hôm nay, em cũng không đả động
gì đến đám cưới này nữa. Tuy thế, ngày hôm nay, em phải nói hết,
nếu không, anh lại bảo kiếm chuyện làm quà”.

            Cố Tiểu Ảnh nói rất
chậm, nhưng mỗi lời nói đều rõ ràng rành mạch: “Quản Đồng, chẳng
phải anh thích dùng hình thức để giải thích vấn đề sao? Vậy thì em
nói cho anh biết, thế giới xung quanh chúng ta là một thế giới tràn
ngập các loại hình thức, những thứ vật chất và sự theo đuổi về
tinh thần, cái nào không phải là hình thức? Nhưng tại sao chúng ta
vẫn cần nhà để ở, cần việc tốt để làm, cần có tiền đồ, không
phải vẫn là chúng ta vì chúng ta vẫn có sự mong muốn bản năng đối
với hình thức hay sao. Vì thế, phụ nữ cũng như đàn ông, đều rất coi
trọng hình thức, nhưng hai người khác nhau ở chỗ, những cái hình
thức mà phụ nữ coi là quan trọng, thì lại chính là những cái đàn
ông coi là không quan trọng, còn cái đàn ông coi trọng, thì phụ nữ
lại chẳng coi là gì hết; nói trắng ra thì chính là do cơ sở thẩm
mỹ của mỗi người một khác. Do vậy, anh không thể vì thế mà cho rằng
tiêu chuẩn của người khác là hoàn toàn vô lý, đúng không?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+