Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 06 (Phần 12 – End) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quản Đồng trầm tư, một lúc sau mới trả lời: “Hình như… cũng có
lý.”

            Cố Tiểu Ảnh thở ra,
dường như đến lúc này cô mới hiểu thế nào gọi là sức cùng lực
kiệt. Cô tựa lưng vào ghế sofa, nhắm mắt lại, nói: “Quản Đồng, thực
ra em cũng không nói ngoa, thực sự em nghĩ đám cưới không cần phải xa
hoa. Đám cưới quá xa hoa không chỉ mệt mỏi, mà còn ảnh hưởng không
tốt đến cán bộ nhà nước như anh. Tuy thế, đối với người con gái, đám
cưới giống như lần sinh ra thứ hai, đây là một chuyện hệ trọng, có
thể chỉ cần năm ba bàn tiệc, nhưng vẫn cần có cảm giác trang trọng
chứ. Nhưng đám cưới của chúng mình, thực sự chỉ khiến em có cảm
giác bị đối xử không ra gì. Em tủi thân, vì em cảm thấy mình như cọc
đi tìm trâu, thì làm sao tâm lý thoải mái cho được. Quản Đồng, anh đã
bao giờ từng nghĩ chưa, nếu em thực sự là người con gái thích hư
vinh, thì em có chấp nhận cái căn nhà tập thể xây cách đây ba chục
năm này của anh không? Em có đồng ý lấy anh mà không có đến cả nhẫn
đính hôn không?”

            Nói đến câu cuối
cùng này, giọng cô thấp xuống. Nói một hồi nãy giờ, cô mới cảm
thấy cãi cọ đúng là một chuyện quá mệt mỏi. Dù là thắng hay thua,
đều mệt mỏi. Cô thở dài: “Có những điều, nói ra được là tốt. Em
thề, từ ngày hôm nay, em sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này nữa,
anh cứ yên tâm”.

            Không khí tự nhiên
chùng hẳn xuống. Một lúc lâu, trong điện thoại chỉ có tiếng thở
nặng nề của hai người. Không biết là bao lâu sau, Cố Tiểu Ảnh mới nghe
thấy Quản Đồng thở dài, anh nói: “Bà xã, anh để em phải tủi thân
rồi”.

            Vào lúc nghe thấy
câu này, Cố Tiểu Ảnh thấy mũi mình cay cay, nước mắt to ra.

            Có lẽ, cũng chính
khoảnh khắc đó, Cố Tiểu Ảnh nhận ra, sự trách cứ của con gái thường
không lâu, chỉ cần vài câu an ủi, bao nhiêu ấm ức lại xẹp xuống, lòng
mềm ra, lúc nào cũng thế.

            Nhưng cũng có điều
thú vị, đó là sau này, mỗi khi nhớ lại lần cãi nhau này, Cố Tiểu Ảnh
luôn có cảm giác về một “cột mốc”. Cũng may, kể từ ngày hôm đó, cô
cũng nhận ra mình chẳng qua cũng chỉ là một cô gái tầm thường,
thích nhắc lại chuyện cũ, mà cũng không dễ tha thứ. Cô thậm chí
cũng biết, dù là mình, hay những người con gái khác, dù bề ngoài
có dịu dàng ngoan ngoãn đến mấy, thì cuộc sống cũng vẫn có những
mặt cẩu thả và vô lý. Chỉ có điều, trước khi lấy chồng, bố mẹ họ
bao dung cho tất cả những điều đó. Vì thế, mọi nhược điểm đều đợi
đến khi lấy chồng mới lộ ra. Nói cách khác, đây không phải là sai
lầm của hôn nhân, mà là sự tất yếu của hôn nhân.

            Thực ra, Cố Tiểu Ảnh
cũng rất ghét con người mình thấp thoáng cái sự nhỏ nhen đó, nhưng
cũng chẳng biết làm thế nào; cô chỉ là một người con gái bình
thường, không phải là thần thánh, nên dù cô có cố gắng yêu cầu mình
tốt hơn nữa, thì cũng chẳng phải là để làm gương cho người khác, mà
là để cuộc sống của mình thảnh thơi, dễ chịu hơn… chỉ có vậy
thôi.

            Vì thế, kể từ
ngày hôm đó, tuy họ vẫn cãi cọ, giận dỗi, dọa dẫm nhau, nhưng về tâm
lý, cả hai như ngầm hiểu rằng, có một số chủ đề sẽ được đánh dấu,
xe đi đến đó, nhất định phải vòng sang đường khác.

            Có câu rằng: phía
trước là ngõ cụt, hi vọng nằm ở khúc quanh.

            Lại có câu rằng:
con người khó kiểm soát nhất không phải là thế giới, mà là chính
bản thân mình.

            Giờ đây, với hai
câu nói này, Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng có lẽ bắt đầu hiểu.

 

            Đến mùa thu, Cố Tiểu
Ảnh ngắm được mấyăn hộ, đều là phòng có hai phòng ngủ một phòng
khách, xây từ cuối những năm 80 hoặc đầu những năm 90, cách khu tập
thể Tỉnh ủy chưa đến hai bến xe, chia bình quân mỗi mét vuông khoảng
5000 tệ.

            Vừa đúng cuối
tuần, Cố Tiểu Ảnh triệu gấp Quản Đồng về thành phố G xem nhà. Trên
đường về nhà, Quản Đồng gật đầu tán thành: “Được đấy, mua căn nhà
nào cũng được, miễn là giá cả hợp lý, chia phòng phù hợp, xung quanh
phương tiện đầy đủ, bố mẹ ở thế là thích hợp nhất”.

            Cố Tiểu Ảnh ngẫm
nghĩ, rồi nói với Quản Đồng: “Căn phòng này không phải mua cho bố
mẹ, mà là mua cho chúng mình”.

            Quản Đồng hơi ngạc
nhiên: “Tại sao thế?”

            Cố Tiểu Ảnh xua xua:
“Hết cách rồi, em nghĩ tập thể Tỉnh ủy môi trường tốt, an toàn hơn
cho người già, có nhà ăn và nhà trẻ cơ quan, ăn cơm hay đón cháu đều
tiện. Chúng mình ở bên ngoài, nhỡ có chuyện gấp thì về được ngay”.

            Quản Đồng sững
người một lúc rồi thốt lên: “Điều này thật sự anh chưa nghĩ đến…
nhưng em nói đúng, chúng mình còn trẻ, đi lại dễ hơn, đúng là nên để
bố mẹ ở trong này”.

            Anh cảm động nhìn
Cố Tiểu Ảnh, muốn nói một câu gì đó tỏ lòng cảm kích nhưng chẳng
biết nói gì, cuối cùng nắm lấy tay Cố Tiểu Ảnh.

            Cố Tiểu Ảnh khẽ mỉm
cười: “Không có gì đâu, anh chẳng cần nói gì đâu, em hiểu mà”.

            Nghe được câu nói
này, Quản Đồng lại càng cảm thấy ấm áp, càng không biết nên nói
gì.

            Giờ đây, Quản Đồng
cảm thấy ký ức về cơn ác mộng vừa qua có thể coi như “Tái ông thất
mã”. Anh càng biết thế nào là biết ơn sự hi sinh và khoan dung của
người sống bên cạnh mình.

            Anh không biết
rằng, có những lúc Cố Tiểu Ảnh cũng trăn trở về chuyện này. Cóẽ,
phải từng trượt ngã rồi mới biết nỗi khổ của nhau. Lời dặn dò của
bà Cố lúc sắp rời khỏi thành phố G vẫn còn vọng bên tai: “Với đàn
ông, con không bao giờ được hi vọng cái gì họ cũng biết, nếu vừa biết
làm quan, vừa biết kiếm tiền, vừa biết làm việc nhà, lại biết
thương vợ… Nếu trên đời có loại đàn ông như thế, thì anh ta cũng
chẳng thèm lấy con” – Câu nói này là quá đủ, quả là rõ ràng. Tuy
thế, Cố Tiểu Ảnh phải thừa nhận, đây là một câu nói thật.

            Lúc đó cô quay đầu
nhìn người đàn ông bên cạnh mình, tướng mạo cũng đẹp trai, tính tình
hiền lành, hiếu thảo với cha mẹ, có chí tiến thủ… nếu mình vẫn
còn đòi hỏi thêm rằng anh phải thập toàn thập mỹ, thì có phải là
bới lông tìm vết quá không?

            Về chuyện này,
lời từ biệt của ông Cố trước khi đi lại càng tuyệt vời. Ông vỗ vỗ
vai con gái, cười hí hí nói: “Con gái cưng, con cũng phải biết giữ
chút thế cho mình chứ? Mèo thu nhận hổ làm đồ đệ thì vẫn phải giữ
lại cái chiêu leo cây… Con phải giữ lại sức cạnh tranh then chốt, thì
sau này mới có uy trước mặt con gái mình, đúng không nào?”

            Cố Tiểu Ảnh nghe xong
là vui ngay. Đúng quá còn gì, ông Cố ở cơ quan xem ra cũng có quyền
uy lắm, thế mà về nhà cũng bị bà Cố mắng không biết bao nhiêu lần
về những lỗi vớ vẩn kiểu như quét phòng khách mà quên quét phòng ăn,
giặt cổ áo mà quên giặt tay áo. Nhưng món cá chua ngọt, hải sâm xào
tỏi, mực nhồi thịt mà ông làm… thì đúng là tuyệt tác!

            Thế là, Cố Tiểu Ảnh
đã nghĩ thông rồi. Thôi được rồi, anh không biết nấu cơm cũng được,
chỉ cần thích ăn cơm vợ nấu, ăn được cả đời, ăn đến “đầu bạc răng
long” là được rồi; anh rửa bát tốn nước cũng được, có lẽ phải như
thế mới rửa sạch được, rốt cuộc thì có phải ai cũng rửa được sạch
hết vi trùng đâu, chỉ cần tạo cảm giác nhìn thấy sạch là ổn rồi;
anh thích thu dọn đồ đạc thì thu dọn đồ đạc, từ giờ mình sẽ cố
gắng xếp hết đồ của mình vào thùng giấy, hoặc dán thêm tờ giấy bên
ngoài, ghi “tuyệt đối không động vào”; anh làm việc nhà tay chân vụng
về, nhưng đã có ý thức chia sẻ việc nhà, mình cũng chẳng nhất
thiết phải yêu cầu hoàn hảo; còn khiếu thẩm mỹ của anh không tốt
thì thôi không kéo anh đi shopping nữa, vừa tốn thời gian vừa tốn công
sức; còn chuyện anh hội họp, làm thêm, đi xa nhận chức không về
nhà… thì rồi chẳng phải anh cũng sẽ quay về đó s

            Thế là, trong cái
thời tiết mùa thu mát mẻ đó, Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng nắm tay nhau
bước trên con đường xe qua lại tấp nập. Mỗi người đều theo đuổi suy
nghĩ của mình, có điều lần này không phải trăm mối tờ vò, mà là
những niềm vui khoan khoái. Dưới ánh nắng mặt trời, nét mặt họ tươi
tỉnh, như một đôi tình nhân đang trong giai đoạn hạnh phúc nhất.

            Trong cơn gió se
lạnh mùa thu, Cố Tiểu Ảnh nắm tay Quản Đồng kéo đi, vừa đi vừa nhún
nhảy, đi qua trước cửa siêu thị, cô vẫn không quên quay đầu nhìn vào
cửa kính bên cạnh. Quản Đồng nhìn theo ánh mắt của Cố Tiểu Ảnh, rồi
buồn cười vì con quỷ nhỏ làm ra vẻ như nhìn hàng hóa, nhưng thực ra
đang tự ngắm mình, hơi tý lại lấy tay vuốt vuốt lọn tóc xòa xuống
trước trán, trông thật tinh nghịch.

            Quản Đồng khẽ mỉm
cười.

            Đây chính là quãng
thời gian, cũng là những năm tháng bình yên của họ.

 

  Lời kết

 

            Rồi cũng sắp sang
đông.

            Đúng thứ bảy, Cố Tiểu
Ảnh đi Bắc Kinh tham dự hoạt động quảng cáo cho cuốn sách mới. Hôm đó
có tuyết rơi, nhưng hiệu sách Tân Hoa vẫn có rất nhiều độc giả. Cố Tiểu
Ảnh nhìn đoàn người xếp hàng rồng rắn, nhìn khuôn mặt tươi cười thân
thiện, thỉnh thoảng lại có các em bé gái hâm mộ đến xin chụp ảnh
cùng, cô bồi hồi nghĩ: nếu có một người đứng đây, mỉm cười nhìn cô,
thì tốt biết mấy?

            Đã gần một tháng
anh không về nhà rồi, tuy ngày nào cũng gọi điện thoại, nhưng lời
nói thì chẳng thể nào ấm áp bằng những cái ôm trong những ngày đông
lạnh giá thế này. Cảm giác ấm áp đó, cùng với mùi hương trên cơ thể
anh, khiến cô nhớ đến cồn cào gan ruột, nhất là sau khi đến Bắc Kinh,
vào buổi tối, một mình cô ở trong cái khách sạn tận đường vành đai
ba của Bắc Kinh, cứ nhớ đến anh là chỉ muốn đáp máy bay để về ngay
với anh, không rời xa nữa, dù có về cái huyệnành lạc hậu âm u kia
cũng được.

            Đúng thế, hóa ra
là như vậy, tình yêu ở đâu thì gia đình ở đó.

            Nghĩ lại mới thấy
đúng là khác nhau nhiều quá: Trước khi lấy chồng, đã có rất nhiều
lần cô đến Bắc Kinh một mình để tham gia các hoạt động văn hóa, trong
quãng thời gian đó, một mình cô lang thang trong thành phố rộng lớn,
thăm hoàng thành và tứ hợp viện, những ngôi nhà cao tầng và đám
người đông đúc, những vở kịch ngắn và các buổi hòa nhạc… Những
lúc đó cô vui vẻ biết bao, sự vui vẻ đó bắt nguồn từ sự tự do mà
cô thích thú, cùng sự thảnh thơi không trói buộc, không bị hạn chế.
Thậm chí cô từng nghĩ, nếu có thể ở lại đây, không quay về nữa thì
tốt biết bao?

            Nhưng chỉ có năm
rưỡi, mới có hơn 500 ngày trôi qua mà cô đã thay đổi, đã biết nhớ
nhung, hồi tưởng. Thế giới của cô ngoài những vở kịch nói, triển
lãm mỹ thuật, hòa nhạc, còn có rất nhiều điều quan trọng, như việc
ở bên cạnh Quản Đồng, làm một cô vợ nhí nhảnh, rúc vào lòng anh,
chẳng muốn rời xa.

            Vậy là, cô kinh
ngạc nhận ra: Cái thành phố rực rỡ sắc màu này lần đầu tiên mất đi
sức hấp dẫn trước cô. Không phải vì nơi đây không thú vị, mà bởi vì
cuộc sống của cô, có một nơi thú vị hơn nơi này.

            Việc đó không liên
quan gì đến sự phồn hoa của thành phố, mà bởi vì, gia đình ở đâu,
thì tình yêu ở đó.

            Trong đại sảnh ồn
ào của nhà sách, Cố Tiểu Ảnh vừa ký tên vừa nghĩ ng̣i lan man, những
lúc ngẫm ngợi chuyện này, ánh mắt cô trở nên mơ màng.

            Bởi thế, khi âm
thanh đó vang lên phía trước cô, Cố Tiểu Ảnh nghĩ ngay rằng do mình quá
nhớ Quản Đồng đến mức tưởng nhầm là nghe thấy tiếng anh. Rồi lúc cô
ngẩng đầu lên, trong ánh mắt vẫn còn đang mơ màng, một lẫn nữa cô
lại tưởng mình nhìn nhầm.

            Nhưng rõ ràng
“hình bóng” đó sau khi cầm được cuốn sách có ký tên của cô vẫn đứng
nguyên trước bàn, mỉm cười hỏi: “Em chỉ viết cho anh có mấy chữ đó
thôi

            Cố Tiểu Ảnh bất
giác cúi xuống nhìn cái tên mình viết lên sách theo quán tính, một
giây sau ngẩng phắt lên, mở to mắt, nhìn chằm chằm bóng dáng trước
mặt, thất thanh gọi: Quản Đồng?

            Cố Tiểu Ảnh lấy tay
dụi dụi mắt, nhìn lại: Đúng là Quản Đồng rồi?!

            Cô những mong muốn
được chạm vào người con trai đang cầm cuốn sách cách cô một cái bàn
trước mặt. Đúng là Quản Đồng phải không? Bằng xương bằng thịt?!

            A a a a a a a a a !
Đúng là Quản Đồng rồi?!

            Hóa ra, anh muốn
dành cho cô một sự ngạc nhiên?!

            Sao bây giờ anh lại
thông minh thế nhỉ!!

            Hạnh phúc trong tim
Cố Tiểu Ảnh đột nhiên nở to ra như một quả khinh khí cầu, dần dần bay
lên trời! Nước mắt cô trào ra nóng hổi nhìn người con trai đứng trước
mặt, thấy anh mỉm cười cúi xuống, chỉ chỉ về phía khu vực triển
lãm sách lý luận chính trị, khẽ nói: “Anh đợi ở bên kia nhé…”

            Cố Tiểu Ảnh hối hả
gật đầu, nhìn theo mãi cho đến khi người biên tập viên giật giật tay
áo, cô mới quay đầu lại tiếp tục ký tên. Kể từ lúc đó, trên môi Cố
Tiểu Ảnh bắt đầu có một nụ cười ngây ngô, và cứ như thế cho đến cuối
buổi.

            Sau này, Cố Tiểu Ảnh
vẫn luôn nhớ: Khi cô và người biên tập viên rời khỏi khu vực ký tên,
Quản Đồng mỉm cười đứng ở cửa nhà sách, trong màn tuyết rơi lác
đác, bóng dáng như sáng lên, mà nụ cười của anh sao mà ấm áp, khiến
cô không thể nào quên được.

            Vì ở chỗ đông
người, nên chẳng có cảnh ôm nhau. Cô chỉ đi chầm chậm về phía anh,
mỉm cười đặt tay mình vào bàn tay anh đang giơ ra, còn anh thì kéo
cái mũ nhung của cô ra, thuận tay xoa xao đầu cô, thấy đôi mắt cười
của cô dần biến thành một vầng trăng cong cong, và cũng mỉm cười.

            Họ nắm chặt tay
nhau, quay người đi ra khỏi Nhà sách Tân Hoa, bước vào trong màn tuyết.
Trên con đường lầy lội không có cảnh đẹp nên thơ như trong các bộ phim
truyền hình Hàn quốc, mà là những đám bùn sau khi tuyết tan và những
bước chân liêu xiêu trên mặt băng, nhưng, phong cảnh đẹp đẽ nhất không
phải là cánh đồng tuyết trắng mênh mông trong phim, mà chính là bàn
tay đưa ra đỡ lấy mình trước khi trượt ngã vì đám tuyết trơn trên mặt
đất kia.

            Ngày hôm đó gió
thật là mạnh.

            Những cơn gió cấp
7, cấp 8 thổi tung những bông tuyết, táp vào mặt người đi đường rát
cóng. Cố Tiểu Ảnh nheo mắt, cúi đầu, chỉ muốn rụt cả đầu vào chiếc
khăn choàng. Cô cũng chẳng nhìn đường, chỉ tin tưởng đi theo Quản Đồng
đang dìu cô, từng bước từng bước một.

            Giữa màn tuyết
trắng, cô muốn cứ đi như thế này, nắm chặt tay anh, đi theo anh, mãi
mãi.

            Đúng vậy, đúng là
phải đi qua quãng đường này, và nhìn con đường người khác đi qua, mới
biết rằng, thứ giấy của hôn nhân giấy, chính là một tờ giấy trắng
rất đỗi bình thường. Nó trắng tinh không có gợn vết, bạn muốn tô vẽ
gì cũng được, mà nó cũng rất mỏng manh, khẽ chạm là rách.

            Hóa ra, cái được
gọi là “hôn nhân giấy” không phải là năm đầu tiên sau đám cưới, mà là
cả cuộc đời sau đám cưới.

            Có thể chắc chắn
câu chuyện chưa kết thúc, mà mới vừa bắt đầu…

 

            (¯`’•.¸(♥)¸.•’´¯)
♪ღ♪*•.¸¸.•*¨¨*•.¸¸¸.•*•♪ღ♪¸.•*¨¨*•.¸¸¸.•*•♪ღ♪•*

 

            ░░░░░░░░░░░░░H░Ế░T░░░░░░░░░░░

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+