Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân không tình yêu – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: Tình
yêu của người cha.

Ngủ một mạch
đến lúc mặt trời lên đỉnh đầu, tôi mới tỉnh dậy. Cảm giác đầu tiên là đầu đau
như búa bổ, lưng eo nhức mỏi. Xoa bóp bờ vai tê liệt một lúc, tôi chậm chạp lết
xuống giường.

Sau khi đánh
răng rửa mặt, trang điểm kỉ lưỡng, tôi thay bộ váy đỏ rực chuẩn bị sẵn cho cô
dâu mới cưới. Tôi xõa mái tóc dài đen nhánh, xác nhận lại một lần gương 
mặt tiều tụy đã đc che  giấu sau lớp phấn son. Đánh giá bộ dạng xinh đẹp
rạng ngời của cô gái ở trg gương đủ tiêu chuẩn đi dự tiệc rượu, tôi mới rời
khỏi phòng.

Ánh nắng chiếu
xuống nền đá vân hoa lan trắng như ngọc, phản chiếu màu váy đỏ tươi của tôi.

Khi đi tới
đoạn vòng trên cầu thang, tôi nhìn thấy ba tôi và Cảnh Mạc Vũ đnag ngồi bên bàn
ăn đọc báo buổi sáng. Thấy tôi xuống lầu, ba tôi cười ngoác miệng, dặn dò
Ngọc chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi. Cảnh Mạc Vũ tiếp tục cúi đầu đọc báo, phảng
phất tôi chỉ là 1 người xa lạ, thậm chí còn k quan trọng bằng mấy người xa lạ
xuất hiện trên mặt báo.

Liếc qua chồng
báo dầy bên tay Cảnh Mạc Vũ, tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh ba tôi rồi nhìn
thẳng vào mặt anh: “Xin lỗi, tôi qua con mệt quá nên bây giờ mới dậy, 2 ng đợi
con lâu rồi phãi k?”

“Ờ, không lâu
lắm.” Lúc trả lời tôi, Cảnh Mạc Vũ vẫn k rời mắt khỏi tờ báo.

Đồ ăn sáng
nhanh chóng đc dọn lên, ba tôi ho mạnh 1 tiếng. Tuy ông đã thôi làm “đại ca”
nhiều năm, nhưng tiếng ho của ông vẫn ngạo nghễ và uy nghiêm như thuở nào.

*Đại ca* :
Trùm xã hội đen.

Cảnh Mạc Vũ
buông tờ báo, sắp xếp chồng báo rồi giao cho Ngọc. Đến lúc này, a mới liếc
tôi 1 cái: “Ăn cơm đi.”

“Vâng ạ, mùi
vị thơm quá, nhất định ngon lắm đây!”

Tôi nở nụ cười
rạng rỡ nhận bát cháo, đồng thời nói 1 câu tôi cho rằng có thể làm dịu đi không
khí  ngượng ngập xung quang bàn ăn. Đáng tiếc có người không nể mặt tôi.
Ba tôi k đụng đũa, ông bày ra vẻ mặt khó coi như có người nợ ông mấy chục triệu
k chịu hoàn trả.

“Vú Ngọc, lát
nữa đi dọn đẹp phòng của Mạc Vũ. Phòng nó để lại cũng vô dụng, gọi người đến
trang trí thành phòng dành cho trẻ sơ sinh.”

Tôi lén nhìn
Cảnh Mạc Vũ, a chẳng có biểu hiện nào #, vẫn từ tốn ăn cháo như k có chuyện j
xảy ra.

Đương sự k
phát biểu ý kiến, tôi việc j phải nhiều chuyện. Tôi chống mắt chờ xem người đàn
ông tuyên bố xanh rờn: “sẽ k chung chăn chung gối với e gái” buổi tối ngủ ở
đâu?

Vài phút sau,
ba tôi lại lên tiếng: “Tôi mặc kệ anh và con bé đó có quan hệ j, sau này tôi k
muốn nhìn thấy nó. Anh muốn tự giải quyết hay đích thân tôi ra tay?”

“Con sẽ xử lý
ạ.”

“Tốt!”

Tôi vẫn như
người bàng quan, chuyên tâm ăn cháo của tôi. Ai ngờ ba tôi vẫn chưa hết chuyện:
“ Còn nữa, hôm nay anh đi công ty thu xếp công việc, ngày mai cùng Ngôn Ngôn đi
hưởng tuần trăng mật, mau sinh 1 đứa cháu ngoại cho tôi.”

Tôi suýt nữa
bị cháo thịt nạc làm nghẹn chết.

Trc đòi hỏi
ngày càng vô lý của ba tôi, Cảnh Mạc Vũ cuối cùng cũng k nhịn nổi, anh đặt cái
thìa xuống bàn: “Ba, trong tay con còn một dự án đang chuẩn bị nghiệ thu. Bên
mỏ có người nhắn tin, time tới sẽ có lãnh đạo bên trên xuống kiểm tra. Một khi
xảy ra chuyện, người ở dưới k giải quyết nổi đâu.”

“Có vấn đề j
chứ? Dù có vấn đề, tôi cũng sẽ đích thân xử lý.”

Cảnh Mạc Vũ á
khấu.

Với lập trường
một người vợ, tôi ngồi thẳng lưng giải vây cho ông xã tôi: “Ba, tháng sau con
phải thi rồi, làm j có time hưởng tuần trăng mật?”

“Thi? Thi j
chứ? Ba sẽ tìm ng giải quyết cho con.”

“Không cần phiền
ba đâu ạ.” Tôi cười hì hì ghé sát ng ba tôi, khoác tay ông nũng nịu: “Tuần
trăng mật phiền phức chết đi đc, còn phãi đi xa nữa. Ba à, hay là ba tìm 1 nơi
nào đó đi du lịch, vui chơi 1 time, để chúng con có cơ hội sống trong thế giới
riêng của 2ng. Ba thấy có đc k ạ?”

“Con bé đáng
chết, đúng là đồ bất hiếu, vừa có chồng đã muốn đuổi ba cô ra khỏi cửa rồi.”

“Chẳng phãi ba
từng nói, không trông mong con có hiếu vs ba, một mình anh con…” Tôi ý thức
mình đã lỡ lời, vội vàng sửa lại: “Một mình chồng con có hiếu với ba là đủ
rồi.”

“…”

“Con ăn no rồi
ạ.” Cảnh Mạc Vũ thong thả đứg dậy, cất giọng nhàn nhạt: “Công ty còn có việc,
con đi trc dây.”

Khi bóng lưng
đẹp đẽ của anh biến mất khỏi tầm nhìn của tôi, bát cháo thịt nạc cũng trở nên
nhạt nhẽo. Tôi quăng thìa xuống bàn, thu lại nụ cười giả tạo. Nói thật, nếu còn
tiếp tục cười nữa, cơ mặt tôi chắc sẽ bị rút gân mất.

“Ba, chuyện
riêng của con để con tự giải quyết, ba đừng can thiệp vào.”

“Ba không can
thiệp? Nếu ba k can thiệp, liệu con có thể sống tốt với nó k?”

“Con biết, con
là con gái ruột của ba. Chỉ vì muốn tốt cho con, ba mới làm all những chuyện
này. Nhưng anh ấy cũng là con trai ba, hai mươi mấy năm qua, anh ấy luôn coi ba
là bố ruột, chuyện j cũng nghe theo lời ba, vì ba cam tâm tình nguyện làm bao
nhiêu việc, ba cũng nên nghĩ đến cảm nhận của anh ấy một chút!”

“Ai bảo ba k
nghĩ đến nó? Nếu ba k nghĩ đến nó, ba có thể dùng tuyệt chiêu này hay sao?” Ba
tôi thở dài, giọng điệu mang ý tứ sâu xa: “Ngôn Ngôn, ba đã hứa với mẹ con, nhất
định tạo cho con 1 cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Ba k thể nuốt lời. Bằng không,
sau này gặp mẹ con ở dưới suối vàng, mẹ con sẽ trách mắng ba. Về phần Mạc Vũ,
ba tuyệt đối k bạc đãi nó. Ba đã quyết định rồi, sau này ba sẽ giao toàn bộ tài
sản chủa ba cho nó, bao gồm cả con.”

Ba tôi nghĩ
ông không hề bạc đãi cậu con nuôi Mạc Vũ, tự nguyện giao all tài sản mà
ông  vất vả kiếm đc. Nhưng trg con mắt của người ngoài, liệu họ có nghĩ
như vậy?

Riêng tôi biết
rõ, tại sao Cảnh Mạc Vũ bỏ hết tâm huyết, thậm chí bán cả linh hồn vì sự nghiệp
của ba tôi.

Nguyên nhân
phãi kể từ lúc ba tôi bắt đầu lập nghiệp.

Ba mươi mấy về
năm trc, giới giang hồ không ai là không biết tên Cảnh Thiên Hạo. Ông là xã hội
đen nổi tiếng. Ông là đại ca xã hội đen  nổi tiếng. Ông rất độc đoán, bá
đạo, nhưng cũng rất nghĩa khí. Dưới trướng ông có một đám huynh đệ thân thiết
cam tâm tình nguyện vào sinh ra tử cùng ông.

Sau đó, xã hội
ngày càng ổn định, hắc đạo không dễ sinh tồn, Cảnh Thiên Hạo cùng đám huynh đệ
bắt đầu chuyển nghề, kinh doanh nơi vui chơi giải trí, đầu tư xây dựng. Sự
nghiệp khởi sắc, nhưng ng lăn lộn trg chốn bụi trần nhiều năm như ông vẫn chưa
tìm đc ng phụ nữ ưng ý.

Năm ba mươi
lăm tuổi, ông gặp đc ng phụ nữ khiến ông thật sự động lòng. Ông tìm mọi cách
chiếm đoạt cô gái nhà lành đó, cô gái nhà lành xinh đẹp mà tôi nhắc tới tất
nhiên là mẹ tôi.

Theo lời các
chú kể lại, lúc đầu mẹ tôi k cam tâm tình nguyện, nhưng ba tôi đối xử vs bà rất
tốt, thậm chí “moi hết tin gan” cho bè. Cuối cùng mẹ tôi cũng chấp nhận số
phận.

Sau đó, ba tôi
vui mừng hớn hở chờ bà xã xinh đẹp sinh cho ông 1 cậu con trai mập mạp. Không
ngờ bác sỹ nói cho ông biết, mẹ tôi bị mạch máu tim hẹp bẩm sinh. Tình trạng
của mẹ tôi rất nghiêm trọng, đừng nói đến sinh con, ngay cả chạy bộ cũng có khả
năng phát bệnh tim.

Ba tôi lập tức
từ bỏ ý định ôm con trai.

Một năm sau,
bố mẹ tôi đi cô nhi viện nhận con nuôi. Mẹ tôi vừa gặp là thích 1 bé trai
khoảng 1 tuổi. Nghe nói, cậu bé đó rất xinh, hai má trắng hồng, đôi mắt tròn
xoe lấp lánh, lanh lợi như 1 thiên thần. Mẹ tôi ôm cậu bé ngắm trc ngắm sau,
không nỡ buông tay. Khi mẹ tôi xúc động đến rơi nước mắt, cậu bé còn nhỏ tuổi
đã biết thương hoa tiếc ngọc, rút khăn tay lau nước mắt cho mẹ tôi…

Mẹ tôi cười
trg nước mắt, tình mẫu tử tiềm ẩn trg lòng bộc phát, k thể kiềm nén. Bà luôn
miệng nói, có cậu con trai như vậy, đến mạng sống bà cũng k cần.

Ba tôi k nói 1
lời nào, lập tức nhận nuôi cậu bé, đặt tên là Cảnh Mạc Vũ.

Ba năm sau, mẹ
tôi mang thai ngoài ý muốn, ba tôi khuyên nhủ hết nc hết cái nhưng mẹ tôi k
chịu nghe lời, nhất quyết sinh con.

Trong thời
gian gần mười tháng mang thai, ba tôi chăm sóc mẹ tôi cực kì cẩn thận, một bước
cũng k rời. Lúc mẹ tôi chuẩn bị sinh, ba tôi ngồi bên cạnh nắm chặt tay
bà  không ngừng lẩm bẩm: “Không sao! Không sao! Không sao đâu!”

Nhưng cuối
cùng, họ vẫn k thoát khỏi số mệnh.

Khi tôi có mặt
trên thế giới này, cũng là lúc mẹ tôi từ giã cõi đời vì bệnh tim đột phát. Lúc
hấp hối, mẹ nắm bàn tay nhỏ xíu của tôi. Bà nói, có thể sinh cho ba tôi 1 đứa
con thật sự của 2ng, bà k hề hối hận…

Ba tôi ngồi
trg phòng đẻ cùng mẹ tôi suốt 1 đê, k ai có thể tiến lại gần. Từ đầu đến cuối,
ông chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Là lỗi của a, a đã tạo qá nhiều nghiệp
chướng.”

Chỉ sau 1 đêm
tóc ông bạc trắng, ng già đi mười mấy tuổi. Cảnh Mạc Vũ lặng lẽ ở bên cạnh. Khi
đó a mới chỉ lên năm tuổi, nhưng hình như anh cũng hiểu ra điều j đó, tâm hồn
non nớt của anh quyết định gánh vác trách nhiệm mà a cần đảm nhận
                                                   *khó
hiểu*

Nhiều năm sau,
Cảnh Mạc Vũ nói vs tôi, a k phãi là 1 ng tốt. Trừ việc phóng hỏa giết ng, a có
thể làm mọi điều tồi tệ. Dù chết có phải xuống địa ngục, a cũng sẽ khiến ba tôi
đc an hưởng tuổi già, khiên cô em gái yêu quý là tôi sống vui vẻ, tự do tự tai,
muốn làm j thì làm, k muốn cũng k ai ép buộc.

Nhưng đến cuối
cùng, a được j?

Ba anh chấm
dứt quan hệ cha con vs anh, e gái trở thành ng vợ danh chính ngôn thuận của a.

Tuy anh k cự
tuyệt hay oán trách, nhưng tôi có thể nhận ra sự bất lực trên gương mặt lạnh
nhạt của a.

Đã đến nc này,
việc duy nhất  tôi có thể làm là hâm nóng trái tim của a, để a biết, tôi
và ba đều rất yêu a.

Bởi vì yêu nên
mới chiếm hữu, đây là tác phong của Cảnh gia xưa nay.

Hết chương 5.
( Ôi !!! Đau vai !!! )

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+