Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hủ nữ GAGA – Chương 35 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 35

 

Đậu hũ rắc hành, cải dầu xào, gà hầm nấm, cháo bí đỏ… Nếu như mọi ngày, đối diện với đống đồ ăn như thế này, người thích món cay như ta nhất định sẽ ngán đến tận cổ. Nhưng giờ phút này, trải qua cả đêm mai phục, một giọt nước cũng chưa uống, lại còn lượn lờ với Hổ Mập ở công ty với quán trà cả buổi, bụng ta đã kêu đói ầm ỹ từ đời nào rồi.

 

Trong bếp, ta vừa canh nồi cháo bí đỏ đang sôi ùng ục vừa nuốt nước miếng. Thật ra, từ khi chuyển vào tẩm cung của Nhậm Ma Vương, ta chưa từng chiều cái dạ dày của mình được một lần nào. Bởi vì ai đó bị thương ở chân, bác sĩ dặn phải kiêng cay kiêng mỡ, ngày nào ta cũng phải ăn cháo với Nhậm Hàn đến mức muốn nôn rồi, thế mà bây giờ ta lại thèm cháo khó đỡ.

Ngay lúc ta đang bấm ngón tay tính toán xem bao giờ cháo ăn được thì Nhậm Ma Vương điều khiển xe lăn vào, ánh mắt sắc bén, lúc ấy ta mới nhớ ra, hình như từ sau khi về nhà ta vẫn chưa vào phòng ngủ xem tình hình hắn thế nào đã chui luôn vào bếp vì quá quá đói.

Ta ho khan một tiếng, đang định mở miệng đã bị giọng điệu lạnh băng của Nhậm Hàn chặn họng: “Đi đâu?”

“A?”

Nhậm Hàn nheo mắt lại, trong căn bếp nhỏ bé không lấy làm sáng sủa cho lắm, đôi mắt của hắn lấp lánh lạ thường, hắn nghiến răng gằn từng chữ: “Tối qua đi đâu?”

Chờ đã, ta nhất thời á khẩu, sao câu này nghe giống hệt như giọng điệu ông chồng đang thẩm vấn bà vợ đi đêm không về vậy? Tuy là nghĩ như thế, nhưng ngoài miệng ta vẫn tươi cười:

“Có một người bạn gặp chuyện, thế nên tôi đi xem.”

Nghe xong, Nhậm Hàn liền cười lạnh lùng, nhếch môi: “Đúng không?”

Ta chột dạ, nhưng xuất phát từ tiêu chí làm việc tốt thì không để lại tên (không cần đền đáp), lại tránh cho ai đó hiểu nhầm ta có ý với hắn, ta vẫn bịa như thật: “Ừm, vợ chồng cô ấy cãi nhau, tôi ra ngoài đi khuyên nhủ cô ấy, sau đó cùng nhau đi KTV hát—————-”

Không dám nhìn thẳng vào mắt Nhậm Hàn, ta lấy cớ xem nồi cháo quay lưng lại, lảng sang chuyện khác: “Phù phù, cháo ngon, hôm nay tôi mua bí đỏ, ăn ngọt thế này no lâu.”

“Ừm” Nhậm Hàn thản nhiên trả lời, có vẻ hứng thú hỏi tiếp, “Cô hát cả đêm mà cổ họng không rách, khỏe thật đấy~”

“Ha ha, bạn tôi chủ trì, chỉ có cô ấy hát thôi”

“A? Bạn nào của cô vậy? Tôi có biết không?”

“Không biết, cô ấy mới về nước. Cháo ngon lắm, ăn cơm thôi, để tôi đẩy anh ra ngoài.” Dứt lời, ta làm bộ đi đẩy xe lăn, Nhậm Ma Vương nhanh tay tóm lấy cổ tay ta, bóp chặt khiến ta phát đau.

“Hát KTV ở đâu?” Nhậm Hàn hừ lạnh một tiếng, ta lạnh đến mức nổi hết cả da gà, tại sao hôm nay Nhậm Ma Vương khủng bố vậy? Chưa tỉnh ngủ à? “Nói dối, sao không nói dối tiếp đi? A, đây còn là lần đầu tiên tôi nghe nói khách sạn Sofitel cung cấp dịch vụ KTV suốt đêm đấy.”

“…” Quả nhiên, Nhậm Ma Vương đã biết hết rồi, Slime, ngươi là tên phản đồ! Nồi cháo còn đang ninh, canh gà hầm nấm cũng đã nguội, ta cũng đã đói đến mức ngực dán vào lưng, ta cắn cắn môi: “Chuyện Sophie, anh ——-”

Câu “Anh không cần phải cảm ơn tôi” còn chưa nói ra khỏi miệng, Nhậm Hàn đã mở mồm: “Bạch Ngưng, tôi đã coi thường cô rồi.”

“Hả?” Ta nghiêng đầu, ý gì đây? Sao hôm nay ta lại thấy Nhậm Ma Vương có vẻ là lạ vậy nhỉ, ánh mắt cũng vô cùng ai oán, như là…A ~~ Đúng rồi! Oán phu, WTF? Thái độ này, giọng nói này hình như không phải đang cảm kích ta ?

Ta đáng thương nhìn mấy quả cam vàng, nồi cháo bí đỏ thơm ngào ngạt, đầu hàng, “Ăn cơm trước được không? Tôi đói sắp chết rồi.” Cho dù ta hại ngươi bị thương thật, hợp đồng với Sophie cũng suýt bị nẫng mất, nhưng bây giờ ta lấy lại được rồi, dù không có công thì cũng coi như là sửa sai rồi! Muốn ăn một bữa cơm mà ngươi cũng tra tấn ta như vậy?

Vốn tưởng rằng Nhậm Hàn chắc chắn sẽ bỏ qua cho ta, ai ngờ hắn lại giở giọng điệu quái gở: “Sao nào? Kiền Trần Cẩm không mời cô ăn cơm à?”

Ta câm nín, đầu óc xoay một vòng mới nhớ ra cái tên Kiền Trần Cẩm vừa xa lạ vừa thân quen này là tên húy của Hổ Mập. Lại nhớ hồi ấy mẹ Hổ Mập còn đắc ý nói, “Tên này đồng âm với câu tiền trình tự cẩm (Tiền đồ như gấm)”, bởi vậy mà bị mọi người trong chung cư khinh bỉ đến mười mấy năm. Không ai tin thằng nhóc tròn xoe ngày nào cũng nước mũi ròng ròng, cái cây còn không trèo nổi thì có cái tiền đồ gì.

Nhưng sự thật chứng minh, mẹ Hổ Mập nói đúng.

Ta tỉnh lại, lúc này mới nhớ ra Nhậm Hàn vẫn đang chịu trách nhiệm đàm phán với hãng rượu Marquis, chắc chắn đã gặp mặt đại diện của hãng ở Trung Quốc là Hổ Mập, “Anh ấy —————–”

Chưa kịp nói hết câu, Nhậm Hàn đã dứt khoát chặn họng ta: “Bạch Ngưng, giỏi lắm.”

Ta ngây người, tay còn đang dừng giữa không trung, rốt cuộc cũng cảm nhận thấy có cái gì đấy không bình thường: “Ý gì đây?”

Nhậm Hàn nhắm mắt lại, lăn xe quay lưng về phía ta, một lúc lâu sau mới tự giễu nói: “Tôi còn có thể có ý gì được nữa? Cô đi đi.”

“Tiện thụ thối, tiện thụ chết dẫm, tiện thụ quái gở, bóp chết ngươi! Bẻ chết ngươi! Grào grào!” Ngồi trong nhà Xán Xán, ta nghiến răng nghiến lợi bóp cổ Ultraman. Ultraman bị ta đè lên người, ngước đôi mắt sũng nước vô tội nhìn ta chằm chằm, cuối cùng đoán chừng không thở nổi nữa mới “âu âu” loạn lên.

Xán Xán ngồi cạnh thấy thế chịu không nổi, dứt khoát nhào sang ngăn chặn hành vi giết hại động vật của ta: “Làm ơn đi, Ultraman không phải là Nhậm Băng Sơn, em có bóp chết nó cũng không bõ tức đâu.”

Ultraman dường như hiểu được Xán Xán đang xin xỏ hộ mình, ba chân bốn cẳng quẫy đạp, chạy thoát khỏi bàn tay ác độc của ta, ta chán nản dừng tay, cuối cùng không chịu nổi hét lên “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa” Không hiểu kiếp trước ta đã đắc tội với vị thần tiên nào, tại sao kiếp này ta lại đen đủi như vậy?

Khó khăn lắm mới hạ quyết tâm đi làm osin hầu hạ cho Nhậm Ma Vương, vừa vào tẩm cung chưa đến hai ngày đã bị đuổi ra, được rồi, đuổi thì đi, khổ nỗi khi ta trăm đắng ngàn cay ôm Ultraman và đống hành lý quay về chung cư mới phát hiện ra nhà mình đã có người ở.

Trong cơn hoảng loạn, ta vội vội vàng vàng gọi điện cho mẹ già, bên kia điện thoại, mẹ già vừa vuốt vuốt “Yêu Kê” (một quân mạt chược ) vừa trả lời: “Không phải mày đến nhà bạn ở à con? Mẹ nghĩ cái phòng kia để không phí quá, đúng lúc lại có đôi vợ chồng trẻ muốn thuê, thế là… A! Cửu Điều! Đái Yêu Tự Mạc Liễu (ù), chung tiền chung tiền đi, ha ha ha!”

Đẩy điện thoại ra thật xa khỏi tai vẫn còn nghe thấy tiếng mẹ già đang cười man rợ như cũ, đợi đến khi nghe được tiếng xào bài, ta mới lệ rơi đầy mặt nắm điện thoại nói: “Bây giờ con về đấy được không? Con hết chỗ ở rồi.”

“Được.”

“Thật ạ?” Mẹ già à mẹ thật là vĩ đại, con biết cha mẹ không giống người người khác, chắc chắn không để con gái độc nhất lang thang đầu đường xó chợ mà.

“Bọn họ vừa mới thanh toán trước nửa năm tiền thuê nhà, mỗi tháng hai nghìn, mày kiếm mười nghìn hai cộng thêm tiền bồi thường hợp đồng tổng cộng hai vạn đưa họ là được. Ah ah, đúng rồi, mẹ cho mày mượn hai vạn của bố bao giờ trả đây, bố mày đang xiết nợ mẹ đây này!”

“…” Ta không nhịn được ngắt luôn điện thoại, “Máu mủ tình thâm” cái f**k ấy, mẹ ta mỗi tối nằm ngủ cũng chỉ mơ thấy Ultraman với Yêu Kê chứ không thèm mơ thấy ta.

Vì thế, trăn trở đi trăn trở lại, ta lại lết đến ôm đùi Xán Xán, mang theo Ultraman chui vào căn phòng không đến 40 m² của chị ấy. Xán Xán uống một ngụm nước lớn, nhún vai nói: “Bạch Ngưng, mày đến ở đây một hai buổi tối cũng không sao, nhưng lâu dài thì…. Đừng trách chị mày nhẫn tâm, thẻ tín dụng của chị bây giờ siêu số âm, tiền thuê nhà tháng sau cũng thành vấn đề rồi.”

Ta rơi nước mắt, “Em biết mà, em sẽ nghĩ cách.”

Ta ôm Ultraman trong lòng, cảm giác cô đơn bỗng chốc nổi lên. Trước kia trong thời điểm khó khăn, ít nhất ta cũng có một chỗ che nắng che mưa, bây giờ thì sao? Rốt cuộc một năm tới ta sẽ phải sống ra sao đây? Lúc này ta không chỉ mắc nợ một khoản chết tiệt mà ngay cả chỗ ở cũng không có luôn! Mà một khi nghĩ đến đầu sỏ gây nên tình hình hiện tại rất có khả năng đang thảnh thơi ngồi nhà xem tivi uống cà phê, ta không kìm được nổi trận lôi đình:

“Grào grào! Dựa vào cái gì chứ? Anh ta bắt em phải đến hầu hạ anh ta, anh ta đuổi em đi em cũng phải khổ sở kéo theo vali hành lý mà đi à? Dựa vào cái gì chứ? Anh ta bảo em làm gì là em phải làm cái đấy chắc!”

Nghe vậy, hai mắt Xán Xán lóe sáng, gật mạnh đầu: “Đúng thế đúng thế, chi bằng như thế này đi———–”

Ta chăm chú lắng nghe, lòng đầy chờ mong xem Xán Xán có ý gì hay ho, kết quả lại vẫn là: “Bạch Ngưng, tốt nhất em nên về đi.”

o(╯□╰)o

Sĩ khả sát bất khả nhục, ta đã đi xa như vậy rồi, giờ này mà quay lại thì quả là ————–

Xán Xán vỗ vai ta, giọng điệu chân thành: “Vợ chồng son mà, cãi nhau thì cãi nhau, đầu giường cãi cuối giường hòa. Để một mình Nhậm Băng Sơn ở nhà em cũng không lo lắng sao?”

Nghe xong câu này ta nhảy dựng lên như con gà bị nhổ lông, “Ai vợ chồng son với anh ta? Ai cãi nhau với anh ta? Tự nhiên anh ta vô lý đùng đùng đuổi em đi!” Đã thế, tức nhất là, ta đói bụng cả một ngày, đói đến ong đầu hoa mắt, ninh được bát cháo chưa kịp hớp ngụm nào đã bị đuổi ra khỏi nhà.

Nghe mà khiến người ta phải đau xót, khiến người ta rơi lệ.

Xán Xán nhướng mày, “Hai người không cãi nhau? Đừng đùa nữa.”

“Không giận dỗi thật.” Thật ra ta cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Nếu Nhậm Hàn vẫn cứ đem việc đùa bỡn ta ra làm trò vui thì tốt rồi, tự nhiên lại từ bi thả ta đi.

Xán Xán lắc đầu, “Chị không tin.” Dứt lời, lại lạch cạch onl QQ, mở conversations history rồi quay màn hình ra trước mặt ta, bày ra bộ dáng “tự đi mà xem đi”. Ta nhìn vào, thật xấu hổ, không hổ là…

Bát quái nguyên lão viện (Hội nhân viên thâm niên chuyên buôn chuyện).

[Tiểu Chí bộ phận hành chính] Sáng cả mắt, anh Kiền tổng hồi nãy đẹp zai quá.

[Tiểu Trịnh bộ phận phát hành] Cô chậm chân rồi, có nhìn thấy không? Tiểu Ngưng Tử đã gian díu thành công rồi.

[Tiểu Chí bộ phận hành chính] Kỳ lạ ghê, không phải Tiểu Ngưng Tử với Nhậm Băng Sơn đang có tình cảm rất tốt sao?

[Lão Huyền phòng phóng viên] Chuyện này mà các cô cậu cũng không hiểu sao? Cái này gọi là quăng lưới to, bắt nhiều cá. Còn có một tin cực hot, mọi người biết chưa? Nghe nói vì muốn câu được anh chàng đẹp zai này, Bạch Ngưng đã đứng chờ trước cửa khách sạn cả tối hôm qua.

[Tiểu Phù bộ phận biên tập] … Lão Huyền, ăn có thể ăn linh tinh nhưng nói không được nói lung tung.

[Lão Huyền phòng phóng viên] Chính xác 100%! Tôi lấy đầu ra đảm bảo, là nguồn tin đáng tin cậy cung cấp.

[Tiểu Chí bộ phận hành chính] Thôi đi, nếu lời cam đoan của anh mà thành thật được thì cái đầu anh đã phải rơi đến cả chục lần rồi ấy chứ.

[Lão Huyền phòng phóng viên] Lần này là thật!! Theo nguồn tin đáng tin cậy, Bạch Ngưng đứng chờ Kiền đẹp zai ở cửa khách sạn nguyên một tối, đầu tiên là dùng khổ nhục kế lôi kéo tình cảm của hắn, sau đó sử dụng mỹ nhân kế, ngay trong khoảnh khắc Kiền đẹp zai xuất hiện, nhanh như cắt giả vờ ngã vào lòng hắn, tiếp theo chỉ nói thêm có vài ba câu mà dành lại được hợp đồng vốn đã tưởng mất. Siêu cao thủ chưa?

……………

Nhìn cái máy tính trước mặt, ta tỉnh ngộ sâu sắc, Slime, hóa ra tiềm chất buôn chuyện của cô còn trên cả Tiểu Trịnh, quả thật ta đã xem thường cô.

Xán Xán lặng lẽ cười: “Mặc dù lúc này là quãng thời gian khó khăn của em, chị biết làm như thế thì không hay cho lắm, nhưng quả thật chị cũng rất muốn biết, em làm thế nào mà dụ được anh Kiền đẹp zai kia vậy?”

Nhìn khuôn mặt nịnh nọt tươi cười của Xán Xán, ta giật mình nhớ ra một vấn đề quan trọng: Hình như ngoại trừ hai người ta và Hổ Mập, người khác đều không biết chúng ta là người quen cũ, giờ này chuyện ta nói vài câu đã lôi được một bản hợp đồng lớn quay lại chắc chắc đã bị đồn đại xuyên tạc tung trời khắp tòa soạn. Mà căn cứ theo cái tính vừa đồi trụy vừa nhiều chuyện của tòa soạn từ trước đến nay, ta dám chắc mười người thì hết chín người rưỡi đã hoàn toàn hiểu sai quan hệ giữa ta và Hổ Mập.

Nhậm Ma Vương đang ở nhà tĩnh dưỡng cho dù thần thông quảng đại, cũng có phải có khả năng đã… hiểu sai hay không?

Hả hả? Đợi chút, nếu đúng như thế mà suy luận tiếp, biểu hiện bất bình thường của hắn ở nhà hôm nay cũng có thể được giải thích là do hắn ghen không? Ăn dấm chua của ta? Hay là dấm chua của Hổ Mập?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+