Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hủ nữ GAGA – Chương 46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 46

Vì sợ đống GV quý giá bao năm tích trữ bị hạ độc thủ, hôm sau đi làm, cả người ta cứ bồn chồn không yên. Vốn muốn tìm cớ đến gõ cửa văn phòng của Nhậm Hàn, khổ nỗi công việc sau kỳ nghỉ nhiều như lông trâu (Miao: *Toát mồ hôi* Mong mọi người đừng để ý đến trình độ thành ngữ của Tiểu Ngưng Tử), hết sáng đi họp, rồi ban biên tập thảo luận chọn đề tài mới, lại đến phân công nhiệm vụ, ta thậm chí không có nổi thời gian uống lấy một miếng nước.

Nhưng công việc càng nhiều, phiền phức cũng càng nhiều. Mà phiền phức này vừa khéo lại rơi xuống đầu ta.

Sếp giao cho ta một nhiệm vụ độc nhất vô nhị, bảo là Hiểu Tại bộ phận phóng viên lấy được một hợp đồng làm hồ sơ mời đầu tư cho khách hàng, hẹn sau một tuần giao hàng, hơn nữa còn chỉ định cho ta đi làm bộ hồ sơ này.

Lời sếp vừa dứt, đám chị em ban biên tập đang ngồi liền xù hết cả lông lên.

Chị Tiếu Phù: “Tòa soạn thành công ty planning từ khi nào vậy? Không phải công ty đã có văn bản quy định rõ, ngoại trừ hoạt động quảng cáo, cấm nhân viên nhận thực hiện các loại hình khác sao?”

Xán Xán: “Đúng vậy, làm thế khác nào vô hình gia tăng áp lực công việc cho chúng ta! Mọi người xem, kỳ này Bạch Ngưng đã phụ trách biên tập tám bản thảo rồi, giờ còn muốn nó phải đi phỏng vấn nữa chứ, phòng phóng viên có ý gì đây?! Coi chúng ta là trâu bò để dắt mũi à?”

Sếp cầm tài liệu gõ gõ vào lưng, chán nản nhắm mắt, “Vấn đề này tôi cũng đã đề cập qua với Đại BOSS rồi, nhưng BOSS trả lời là ‘Đã bảo làm là phải làm’! Cho nên,” Sếp nhún vai, “Bây giờ tôi tặng nguyên câu này lại cho mọi người.”

Tiểu Duy nghiến răng nghiến lợi,”Rất, rất là… ức hiếp… người!”

Ta sợ sệt giơ tay, “Được rồi, em làm, nhưng mà…thời hạn một tuần có phải là quá quá quá ngắn không?” Từ sơ thảo đến chi tiết, đến bản chính, rồi đến bố trí mỹ thuật, hiệu đính, phòng phóng viên xác nhận, khách hàng xác nhận, cuối cùng là định trang, đánh mục lục, đấy là cả một công trình.

Ngày trước làm trợ lý biên tập, ta chỉ cần để ý bản thảo của mình là được, bản thảo được duyệt là OK, hoàn toàn phủi mông rũ trách nhiệm. Nhưng bây giờ làm biên tập viên ta mới biết sau bản thảo còn rất nhiều trình tự cần thực hiện, cho nên ta tương đối hiểu, chỉ có một tuần thì chắc chắn không hoàn thành kịp.

Xán Xán khịt mũi, “Một tuần thì quen tay như chị Tiếu Phù muốn xong nổi cũng sẽ rất vật vã, nếu quả thật Hiểu Tại bị khách hàng dục gấp thì cũng nên chỉ định chị Tiếu Phù hoặc vài người khác đến làm cùng chứ, cố tình chỉ định em, haizz, em còn chưa rõ sao Bạch Ngưng? Bọn họ đang cố tình làm khó em!”

Ta làm vẻ mặt đáng thương, thở dài, “Người ta nhìn em thăng liền hai cấp không vừa mắt, muốn bắt chẹt một phen cũng là bình thường mà!” Lời ấy là thật 100%, từ sau khi ta thăng chức liên tục xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, mà chuyện nào chuyện nấy cũng đều liên quan tới Nhậm Hàn, vì thế, đối với chuyện xấu của ta và Nhậm Ma Vương, công ty xuất hiện hai phe phái lớn:

Phái thứ nhất là phái ủng hộ Xán Xán Tiểu Chí Tiểu Duy, hiềm nỗi việc gọi là ủng hộ chính là mỗi ngày lôi ta ra giải trí, nếu cần sử dụng một câu tục ngữ để diễn tả thì đó là “Chỉ cần biết rằng ta không vui vẻ nổi là bọn họ yên tâm rồi”.

Phái thứ hai có Hiểu Tại và Slime phòng phóng viên cầm đầu đám người phản đối, đã hơn một năm phòng phóng viên nằm dưới sự chỉ đạo anh minh của Nhậm Hàn, công trạng liên miên. Không chỉ có Đại BOSS vui mừng, đám phóng viên được nhận tiền phần trăm cũng mừng không kém, bọn họ hoàn toàn tin tưởng vào năng lực thưởng thức và ánh mắt của sếp mình, cho rằng chuyện anh ta với ta là một sai lầm cực lớn. Suy tính một hồi, phòng phóng viên lừa mình dối người cho rằng Nhậm Hàn chỉ đang bồng bột, cho nên cả hội quay sang làm khó ta.

Tiểu Duy uốn uốn cái lưỡi to đùng, bất ngờ nói: “Nghe, nghe nói… Hiểu, Hiểu Tại kia là, là… thân thích của BOSS, cho…cho nên mới được dung túng như vậy.”

Xán Xán: “Dù là thân thích cũng không thể ức hiếp người khác như vậy được! Bình thường mụ đấy có cái gì hơn người đâu, không phải là bà cô già đầu ba rồi vẫn chưa ai thèm rước sao?” Dừng một chút, Xán Xán mới nghiêng đầu nhìn ta nói:

“Bạch Ngưng, hay là đi tìm Nhậm Hàn nhà em, kề gối thủ thỉ đi?”

Nghĩ đến Nhậm Hàn, sự kiện GV ta vốn đã quên lại hiện về trong đầu, nghĩ đến đống GV quý giá vất vả tàng trữ mấy năm nay, ta liền ngao ngán thở dài,”Không cần, nếu BOSS đã ngầm đồng ý rồi thì có ai nói gì đi nữa cũng vô dụng. Bọn họ muốn chèn ép em, em trốn cũng không thoát được đâu.”

Kế sách duy nhất hiện nay cũng chỉ có thể là tăng ca làm thêm, xem có thể hoàn thành tới đâu thì hoàn thành, dù sao BOSS cũng là người hiểu chuyện, chỉ cần làm cho ông ấy hiểu được ta đã thực sự cố gắng là được rồi.

Lão đại mím môi vuốt cằm: “Thật ra lần này đúng là họ cố ý chơi em rồi, anh đã hỏi qua phòng hành chính, CASE này được nhận từ trước kỳ nghỉ, hợp đồng cũng ký từ lúc ấy. Nếu Hiểu Tại nói sớm một chút, Bạch Ngưng em bớt nghỉ hai ngày là sẽ không thành vấn đề, bực là tối qua cô ấy mới gọi điện nói với anh chuyện này, tài liệu cho hồ sơ cũng đã được gửi đến hòm thư của anh trước lúc bắt đầu kỳ nghỉ.”

Lời dứt, tất cả chúng ta đều há miệng thành hình chữ O, mới hồi nãy còn tưởng chỉ là trò chọc phá nho nhỏ của Tiểu Tại, không ngờ mụ này đã bày mưu từ sớm? Sếp đem mail Hiểu Tại gửi lúc trước cho chúng ta xem, subject của mail là “Khuyến mãi lớn nhân dịp XX năm khánh thành”, người gửi không phải là hòm mail của Hiểu Tại, tên file đính kèm cũng là một đống ký tự linh tinh tạo thành, trong mail không có nửa câu nhắc nhở “Đây là tài liệu công tác”.

Sếp là quản lý cấp cao, công ty có chỉ định trợ lý riêng, bình thường mail của lão đều qua tay trợ lý kiểm duyệt một lần, phân loại mail cá nhân, mail công việc, mail rác ra, sau đó mới giao cho sếp xử lý. Cái mail này hiển nhiên đã bị trợ lý xếp vào loại thư rác.

Chị Tiếu Phù nhả một hơi, khói trắng lượn lờ: “Bạch Ngưng, em hết đường lui rồi. Mail đã được gửi từ trước kỳ nghỉ, thời gian rõ ràng, nếu đến lúc đó Hiểu Tại một mực khăng khăng đã nói chuyện này với Tử Nho từ trước, người gặp xui xẻo chắc chắn là em.”

Ta im lặng, vô cùng rõ ràng tình thế của bản thân.

Đúng như chị Tiếu Phù phân tích, nếu Hiểu Tại vu cáo rằng đã đem công việc bàn giao cho phòng biên tập từ trước kỳ nghỉ, ta sẽ không thể lấy cái cớ “Một tuần không xong nổi” ra làm lý do. Không thể hoàn thành công việc, sẽ không đơn giản chỉ là trừ lương, chẳng lẽ… Số làm biên tập viên của ta lại ngắn như vậy?

Mới có mấy tháng thôi mà!

Xán Xán tưởng tượng ra tình cảnh, thấy thế lập tức giậm chân, “Thế thì bây giờ phải làm sao? Sếp à, Bạch Ngưng là do anh tiến cử, anh cũng không thể nhìn con bé chết chứ?”

Tiểu Duy: “Phòng, phòng phóng viên càng ngày… càng khinh người quá đáng!”

Sếp nhướng mày, trả lời vô cùng bình tĩnh, “Đương nhiên không thể nhìn con bé chết, cho nên——–” Lý Tử Nho thừa nước đục thả câu đẩy gọng kính, nở ra một nụ cười thản nhiên: “Cho nên tối qua tôi đã quay lại công ty làm việc suốt đêm, bản thảo cuối đã được chuẩn bị tốt, Bạch Ngưng, em có thể cầm đi sắp chữ luôn được rồi.”

Lời này vừa dứt, đám cấp dưới bọn ta trợn mắt nhìn nhau.

Thức một đêm mà đã… My God! Sếp quả không hổ danh là sếp, quả thực quá là siêu nhân! Một tuần chỉ phải sắp chữ, quả thực là quá thỏai mái rồi! Ta cảm động không biết nói gì, chỉ còn biết đứng tại chỗ quay vòng vòng:”A a, sếp, anh thật là tốt quá, chờ CASE này qua, em mời anh đi ăn một bữa thật hoành tráng, chay mặn đủ cả. Thật sự… Em xúc động đến mức không biết nên nói gì cho phải.”

Sếp nghe vậy, chỉ khẽ nhếch môi, trong mắt lóe ra tia sáng khác thường, “Khách sáo cái gì, em là em dâu của anh, việc nên làm mà.”

-_-|||

Quạ đen ào ào bay qua, phòng biên tập vừa rồi còn náo nhiệt vô cùng trong nháy mắt gió lạnh từng cơn, ta bị sét đánh tanh bành, hồn lìa khỏi xác.

Em dâu…

Vợ của anh em…

Nhậm Hàn phu nhân…

Quả nhiên, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, trước kia tại sao ta lại không nhìn ra sếp của ta nói chuyện ác độc như vậy! !
————————————————————————–

Để sớm ngày báo cáo kết quả công tác, sếp lại chỉ định biên tập viên mỹ thuật cao cấp giỏi nhất, hiệu suất cao nhất tới hỗ trợ ta sắp chữ, khổ nỗi, việc nào có lợi tất cũng có hại, tuy rằng bạn học lão Trương này trình độ chuẩn không cần chỉnh, nhưng lại có một đặc điểm vô cùng cá tính: Tính tình hung hãn!

Nhớ ngày đó ta còn là một trợ lý quèn ở phòng biên tập, cũng thường phải điều chỉnh bản thảo hoặc sửa lỗi chính tả, mỗi lần đến phòng thiết kế là trong lòng đều thấp thỏm không yên. Bởi vì lão Trương có ba nguyên tắc làm việc:

Thứ nhất, thay đổi bảo thảo ngoài trình tự ông đây không làm, muốn sửa đám biên tập các ngươi tự đến mà sửa! (Bình thường công tác biên tập hậu kỳ sau khi tạo bản in có ba lần hiệu chỉnh đầu, giữa và cuối. Các thay đổi ngoài trình tự, trừ ba lần hiệu chỉnh này, đôi khi còn tùy theo yêu cầu của khách hàng hoặc cấp trên mà biên tập mỹ thuật phải vất vả điều chỉnh hoặc chải chuốt thêm một chút)

Thứ hai, về phương diện thiết kế tạo hình mỹ thuật, người ngoài không được chõ miệng ý kiến!

Thứ ba, biên tập không được tùy ý nói chuyện, đi lại trong quá trình trình bày bản in, trừ khi ông đây cao hứng chịu tán gẫu với ngươi vài câu!

Mà lúc này, sếp khoan hồng độ lượng, trang bị nhân viên kỹ thật cao cấp giỏi nhất công ty cho ta, ta vẫn không tài nào phấn khởi nổi. Số là chuyện sếp thức suốt đêm viết bản thảo đến mức có thể trực tiếp dựng bản in cho ta chưa đến buổi chiều đã lọt vào tai phòng phóng viên.

Tuy Hiểu Tại không thể chơi khó ta như ý nguyện, đâm khó chịu trong lòng, nhưng ngại Lý Tử Nho là cấp trên nên không dám ý kiến gì, thành ra quay sang thiết kế bài khác.

Lúc đó, đúng lúc ta đang hướng dẫn lão Trương dựng trang in, Hiểu Tại phòng phóng viên đột nhiên giá lâm ban biên tập, đúng vào lúc giữa trưa, mọi người trong phòng đều đã đi ăn cơm, chỉ có mình ta bơ vơ cơ nhỡ tiếp khách quý.

Hiểu Tại khoanh tay ôm ngực, vẻ mặt vênh váo, “Bạch Ngưng, còn chưa đi ăn à?”

Ta trợn trắng mắt, Sh*t! Tôi mà đi ăn cơm, cô còn có thể thừa dịp đến đây chế nhạo tôi được à? “Tôi còn công việc chưa hoàn thành mà, ha ha.”

“Ù,” Hiểu Tại gật đầu, liếc mắt cười nói, “Tự nhiên giao cho em nhiệm vụ nặng như vậy, không có trách chị chứ?”

“Không đâu ạ.” Đương nhiên tôi sẽ không trách cô, bình thường trong tình huống này, tôi đều ghi thù trong lòng, muốn tính sổ còn nhiều thời gian mà.

Hiểu Tại giả bộ thở dài, từ trên tay hiện ra một tập tài liệu như làm ảo thuật, “Em không trách chị là tốt rồi,vừa rồi chị nghĩ đi nghĩ lại, phát hiện hồ sơ có vài chỗ chưa thật hoàn thiện, đây này, chính là chỗ này, còn có chỗ này, chị đã chỉnh lại hết rồi, em bảo lão Trương sắp xếp làm lại một lần nữa đi!”

Sét! Đánh! Trời! Quang!

Hiểu Tại cố ý, chắc chắn là cố ý, mụ biết rõ nguyên tắc cấm kỵ của lão Trương, cố tình làm khó ta, nhưng mà, rốt cuộc thì ta đã đắc tội gì với bà hổ cái này? Bình thường ta với mụ không có mấy khi gặp mặt mà! Nhìn mụ uốn éo lắc mông rời đi, ta phát điên vò đầu.

Hết cách, vẫn phải chịu khó vào phòng thiết kế, vì thời gian gấp rút, lão Trương cũng chưa ăn cơm, lấy đồ ăn tinh thần là thuốc lá nhồi no bụng. Vừa nghe thấy lý do ta đến, lão quả thực nổi điên.

“Đám biên tập các cô bất tài từ bé à? ! Sao trước khi hoàn thành bản thảo không đem đống chữ nghĩa này chuẩn bị cho kỹ rồi mới đưa cho chúng tôi? Bây giờ bản in đã dựng xong rồi mới nói muốn chỉnh lại! Chỉnh chỉnh chỉnh, chỉ vì một câu của các cô mà cả ngày làm việc của tôi trở thành công cốc, còn nữa cô có biết không, thiếu nhiều chữ như vậy, đống hình ảnh đằng sau lại phải điều chỉnh vị trí lần nữa, đám các cô óc heo hết cả hay sao? Còn dám tự nhận là văn nhân à, sh*t dog!”

Ta bị mắng như tát nước vào mặt, lại còn phải ngồi tươi cười niềm nở, khuyên nhủ mãi, cuối cùng hứa sẽ giới thiệu bạn gái cho lão Trương mới có thể bình ổn phong ba. Nhưng mà, Hiểu Tại quả thực là một nhân tài, nhân tài vĩ đại. Không tới ba tiếng, lại quang lâm ban biên tập, nói là khách hàng không hài lòng, yêu cầu dựng lại bản in một lần nữa, đau đớn là, lần này lại muốn ta hiệu chỉnh hồ sơ lần hai.

Cái gọi là hiệu chỉnh lầ hai chính là trong đống chữ nghĩa ngập ngụa, soát từng chữ từng chữ rồi dùng bút khoanh một cái vòng tròn nhỏ đánh dấu chấm câu, ta ngồi giữa trưa soi chữ đến mày choáng mắt hoa, cánh tay đánh dấu câu run lên, cuối cùng vất vả nhìn đại công cáo thành, nhưng đúng lúc ấy Hiểu Tại lại đột ngột hiện ra như thánh.

Lần này ta mặc kệ, khóc lóc đi tìm sếp, yêu cầu đổi biên tập mỹ thuật. Ta cân nhắc rồi, không biết sau này Hiểu Tại còn bày ra trò gì nữa. Trước nay có lão Trương hợp tác với ta, tuy rằng quả thật là tốc độ có nhanh hơn một chút so với các biên tập mỹ thuật khác, nhưng phỏng chừng ta sẽ như cái bánh kẹp, bị lão Trương và Hiểu Tại ép thành nhân thịt.

Biện pháp duy nhất chính là đổi biên tập viên mỹ thuật.

Nghe xong đề nghị của ta, sếp trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc đẩy gọng kính vàng trên mắt, nhíu mày: “Bạch Ngưng, em có biết nguyên tắc thứ tư của lão Trương hay không?”

“Dạ?”

“Cái nguyên tắc thứ tư này là, bản in hắn làm tốt, tuyệt đối sẽ không cho phép nhân viên thiết kế khác chỉnh lại lần nữa. Một lần có một biên tập mỹ thuật trẻ không hiểu chuyện, phát hiện ảnh lão Trương cho vào hơi nhỏ một chút, liền sửa giúp, lão Trương tự thấy vô cùng nhục nhã, kiên quyết muốn từ chức. Sau khi dàn xếp xong xuôi, kết quả là biên tập mỹ thuật trẻ này rưng rưng tự nhận lỗi từ chức.”

“…” Nói như vậy, bản in đã sắp xếp một nửa của ta sẽ không có biên tập mỹ thuật nào dám nhận làm tiếp.

Sếp: “Bạch Ngưng, đừng mơ mộng nữa. Nếu vì em mà khiến cho nhân viên kỹ thuật giỏi nhất công ty phải ra đi thì không phải chỉ cần từ chức là Đại BOSS sẽ tha cho em.”

… Đây không phải là bức ta đến đường cùng sao?

Chẳng lẽ, thực sự phải về kề gối thủ thỉ mới được? Oạch ~ Cái này có tính là nghĩa vụ khi sống chung của Nhậm Hàn không?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+