Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 39 -40 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Giờ phút này, Chu Tráng Tráng rất muốn
hàm răng có thể dài ra, nhắm ngay cổ mình, “Răng rắc” một tiếng, tự mình
hủy diệt, miễn khỏi rơi vào tình trạng vạn phần xấu hổ như hiện tại.

Gặp mặt bạn trai trước thôi đã rất này nọ
rồi, bạn trai cũ còn mang theo bạn gái mới nữa thì thật éo le, mà
chuyện xấu bạn trai của mình lại cùng bạn gái hiện tại của bạn trai cũ
ầm ĩ tranh cãi một trận thì lại càng không biết nói gì, Chu Tráng Tráng
buồn bực, chỉ có thể cúi đầu.

Quan hệ này quá rối loạn, bọn họ đều có thể đi đóng phim truyền hình 《 loạn thế luyến ái 》 được rồi.

Không ai thèm để ý thấy Chu Tráng Tráng
buồn bực bởi vì giây phút này cả đoàn người đang toàn lực tập trung chú ý
vào Thường Hoằng.

Mĩ Địch vẫn như cũ, sợ thiên hạ chưa đủ loạn, chậm rãi nói: “Đúng vậy, Thường Hoằng, Hải Nhĩ hỏi em kìa, trả lời đi.”

Thường Hoằng cũng không thèm nhìn bọn họ, nói thẳng: “Dùng bữa đi.”

Không hổ là một quân nhân, lời nói cũng
không phải là ra lệnh, nhưng có thể làm cho mọi người đều cầm đũa lên
ăn, không dám tiếp tục đấu võ mồm nữa.

Bất quá, Chu Tráng Tráng nghĩ, hắn đây
xem như ngầm đồng ý quan hệ cùng Phó Dương Dương sao? Suy nghĩ đến đây,
mắt liền ê ẩm, chua xót đến cảm thấy tự xấu hổ — Chu Tráng Tráng ngươi
quá cực phẩm rồi, lúc trước không biết quý trọng, đến khi Thường Hoằng
thay đổi người mới khổ sở, ngươi ra vẻ đạo đức giả gì nữa ah!

Vì trừng phạt bản thân, Chu Tráng Tráng bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn thịt, nàng phải nghẹn chết chính mình. (trừng phạt gì nhằm đúng sở thích mà tận hưởng thế TT)

Phó Dương Dương dù sao cũng là Boss, sau khi nghỉ ngơi xong xuôi liền nhận được điện thoại, thanh âm hiền lành ngoan hiền: “Dạ thưa dì, con cùng Thường Hoằng đang ở cùng, ha ha (cười),
Dì àh, dì nói vậy con thật xấu hổ, dạ, con biết, không ạh, Thường Hoằng
tính tình rất tốt, dạ dạ, con biết ạh, Dì, hẹn gặp lại.”

Tắt di động, Phó Dương Dương cười hướng Thường Hoằng báo cáo:
“Dì đang ở nhà em cùng mẹ em chơi mạt chược, bọn họ toàn người lớn hợp
lại thì thích suy đoán, còn vui đùa nói chờ em tốt nghiệp xong chúng ta
sẽ  . . . . . Ai, em thật không biết nói với họ sao nữa.”

Tuy là nói với Thường Hoằng, nhưng ai ở
đây có tai đều có thể nghe hiểu đây là đối với người nào đó tuyên cáo
chủ quyền của mình.

Chu Tráng Tráng không ngu ngốc, đương
nhiên biết đó là nói cho nàng nghe. Người nhà Thường Hoằng thích Phó
Dương Dương, đây là chuyện không thể tranh cãi, Phó Dương Dương có thể
cho Thường Hoằng sự bình yên mà nàng vô luận như thế nào cũng không cho
được, từ điểm này thôi, Chu Tráng Tráng toàn bại rồi.

Cho nên nàng chỉ có thể tiếp tục vùi đầu
vào dùng bữa, đem tất cả ưu tư đều dồn vào động tác mà nhai nuốt. Chu
Tráng Tráng còn hy vọng mọi người ở đây học tập theo nàng, có thể ăn
nhiều đồ ăn một chút, ít nói đi một chút.

Nhưng cả nhà Thường Hoằng này đều toàn là kì ba (người kì lạ, khác thường), tất cả đều là một đám người có tuồng hay liền bu xem, tuồng không hay cũng phải sáng tạo thành tuồng hay cho người bu xem.

Mĩ Địch dẫn đầu lên sân khấu, nói: “Xem
ra dì Hai rất thích Dương Dương, Dì nhỏ cũng rất thích Tráng Tráng.
Chẳng qua, sự tình trên đời này lại rất quái đản, cha mẹ thích chính
mình liền cố tình không thích. Ha ha, mọi người đừng suy nghĩ nhiều, chị
đây là nói chung thôi, hoàn cảnh chung thôi.”

Dì hai trong lời Mĩ Địch đương nhiên chỉ
mẹ Thường Hoằng, dì nhỏ chỉ chính là mẹ Hải Nhĩ, Chu Tráng Tráng thật
không suy nghĩ nhiều, nàng chỉ thầm nghĩ phải biết một sự kiện —— dì cả
nhà bọn họ là mẹ ai?

Phó Dương Dương lập tức hiểu ẩn ý trong
lời nói, tuy rằng không thể đắc tội chị họ tương lai, nhưng nếu bà chị
này nhìn lên nhìn xuống, nhìn tới nhìn lui đều muốn giúp đỡ người phụ nữ
khác, Phó Dương Dương cũng bỏ quên liên quân, lúc này mỉm cười đánh
trả: “Nghe nói lúc trước dì cả anh Thường Hoằng rất thích anh Tần
Trung, dựa theo cách nói của chị Mĩ Địch thì chẳng lẽ lúc trước chị cố
tình hết lần này tới lần khác không thích anh Tần Trung sao? Em đây cần
phải thay anh Tần Trung lên tiếng uỷ khuất rồi, luận về nhân tài, gia
thế, tướng mạo, có chỗ nào không xứng đôi đâu?”

Lời này vừa nói ra, Tần Trung bị gợi lên thù mới hận cũ, lúc này lạnh lùng nhìn về phía Mĩ Địch.

Mĩ Địch bị uy hiếp chế trụ, lúc này không
thể động đậy, chỉ có thể đem ánh mắt hướng Chu Tráng Tráng, ý tứ thực
rõ ràng: Chu Tráng Tráng, ta vì ngươi lừng lẫy hy sinh, ngươi không thể
không thay ta báo thù.

Nhưng Chu Tráng Tráng thật không có năng
lực báo thù này là thứ nhất, đối phó Phó Nguyệt Nguyệt còn tạm được, còn
Phó Dương Dương này công lực thâm hậu, cứng đối cứng nàng sẽ chết rất
thê thảm; Thứ hai, nàng rốt cục từ trong lời nói của Phó Dương Dương suy
đoán ra một chuyện làm cho nàng kinh ngạc, thì ra dì cả Thường Hoằng
chính là mẹ Mĩ Địch. (pó tay TT luôn, giờ phút này mà còn để ý chuyện này)

Có thể sinh ra người kì ba như Mĩ Địch này, không hổ danh là dì cả đại danh đỉnh đỉnh.

Đang đắm chìm trong vui sướng khi biết dì
cả là mẹ ai, Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhận được một cuộc gọi từ dãy
số xa lạ, tiếp nghe, bên kia lại truyền đến một giọng nói có chút quen
quen.

“Chu Tráng Tráng, em đang ở đâu?” Thanh âm bá đạo, mang theo chút không kiên nhẫn, quen thuộc quen thuộc rất quen thuộc.

“Tôi ở khách sạn Tường Lệ, anh là ai?” Chu Tráng Tráng vẫn là không nhận ra giọng ai.

“Không có việc gì sao lại khách sạn hả? Anh tới đón em.” Thanh âm như cũ bá đạo mãnh liệt.

“Tôi đang ăn tiệc cưới người khác, anh làm chi tới đón tôi? Còn có, anh rốt cuộc là ai?” Chu Tráng Tráng vẫn là một đầu úng nước.

“Anh là Tả Nhất, em thật đúng là, chỉ mới vài ngày không gặp mặt đã lập tức quên anh rồi.” Tả Nhất rất không vui.

Chu Tráng Tráng vừa nghe, cái đầu này vốn
đã đủ loạn như sắp rối nùi thành một nồi cháo thịt rồi. Ông trời ơi, có
phải ông thấy còn chưa đủ loạn, còn muốn phái người này đến góp vui!
Chu Tráng Tráng không nghĩ nhiều, liền tắt điện thoại. Nhưng Tả Nhất là
ai a, luôn luôn chỉ có hắn cúp điện thoại người khác, chưa có ai dám cúp
máy trước, thế là liền tiến hành cuộc gọi đoạt mệnh vô song vô cùng tàn
ác – call.

Chu Tráng Tráng luống cuống tay chân loạn
tắt tiếng chuông, lúc tắt xong trên trán đầy mồ hôi, thở ra ngụm khí
ngẩng đầu lên, lại phát hiện toàn bộ người trên bàn tiệc đều dùng ánh
mắt hoài nghi nhìn nàng.

Hải Nhĩ ngồi gần nhất, dẫn đầu đặt câu hỏi: “Tráng Tráng, là ai gọi vậy?”

Chu Tráng Tráng hít sâu, trấn tĩnh nói: “Là điện thoại lừa đảo.”

Nói xong cũng không quản bọn họ tin hay không, tiếp tục cầm lấy chiếc đũa gắp thức ăn trên bàn.

Nhưng vận khí không tốt, món ăn yêu thích Sóc Quế Ngư  đường đường chính chính đặt trước mặt Thường Hoằng cùng Phó Dương Dương.

Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới
không phải khoảng cách sống hay chết, không phải ta đứng trước mặt mi mà
mi không biết ta yêu mi, mà là mi biết ta yêu mi, mà mi lại nằm trước
mặt bạn trai cũ cùng bạn gái mới của hắn.

Sóc Quế Ngư a, hôm nay vô duyên với mi rồi, Chu Tráng Tráng lệ rơi.

Có lẽ tiếng nuốt nước miếng có đê-xi-ben
quá lớn, kinh động Hải Nhĩ bên cạnh, Hải Nhĩ không hổ là người cùng nàng
cùng nhau ngắm mưa sao băng, lúc này hiểu được  tâm tư Chu Tráng Tráng,
liền chậm rãi chuyển động kính bàn xoay, muốn đem đĩa Sóc Quế Ngư
chuyển tới trước mặt Chu Tráng Tráng.

Nhưng hành động này lại bị người ngăn lại — Phó Dương Dương lúc này mặt không biến động đè kính bàn xoay lại, để nó đứng yên.

Hai đại cao thủ bắt đầu tiến hành cuộc
đua khí lực, Phó Dương Dương tuy rằng ngày thường nhìn qua ôn nhu yếu
ớt, nhưng thời khắc mấu chốt lại như thuỷ thủ vạm vỡ ăn rau chân vịt (mọi người nhớ phim hoạt hình này không: Hoạt hình Thủy thủ Popeye),
kính bàn xoay kia bị tay nàng ta nhấn một cái, lúc này vững vàng đứng
im, vững như bàn thạch ven hồ Đại Minh nơi mà Hạ Vũ Hà cùng hoàng a mã (nhân vật này là cha mẹ Hạ Tử Vi trong Hoàn Châu Công Chúa), Hải Nhĩ có chuyển như thế nào vẫn như cũ không chút sứt mẻ.

Thấy em trai nhà mình bị nữ nhân mới khi
dễ mình ăn hiếp, thù mới hận cũ, Mĩ Địch lập tức nổi giận, lúc này cũng
gia nhập chiến cuộc, đưa tay lên bàn kính, xoay một vòng, dùng lực đem
Sóc Quế Ngư xoay hướng đến bên Chu Tráng Tráng.

Phó Dương Dương tuy nói là thần lực vô
khí, nhưng Mĩ Địch lúc ấy cũng giống được ăn rau chân vịt, kết quả là,
đĩa quay thuỷ tinh bắt đầu chuyển động, Sóc Quế Ngư bắt đầu từng chút
từng chút một hướng về phía Chu Tráng Tráng.

Ngay tại thời khắc chị em hợp lực, bỗng
nhiên một bàn tay cũng đặt lên bàn xoay, hơi dùng một chút lực, Sóc Quế
Ngư lại trở về trước mặt Phó Dương Dương.

Chủ nhân bàn tay đó chính là ông xã Mĩ
Địch – Tần Trung, hắn cùng Chu Tráng Tráng không thù, cũng cùng Phó
Dương Dương không oán, chỉ là đối nghịch cùng Mĩ Địch.

Bốn người, bốn bàn tay đều ra vẻ vô lực
huy động đĩa thuỷ tinh, chỉ có mỗi kính bàn xoay biết bản thân mình vặn
vẹo chịu đựng bao nhiêu áp lực. (hahaaaaa, chết ta mất, cái gia đình này, khôi hài quá mức đi)

Sáu người ở đây mặc dù không nói chuyện, ánh mắt lại ở không trung tiến hành trao đổi không tiếng động.

Chu Tráng Tráng: “Mọi người sao đều biết tôi thích ăn cái này vậy? Quá hiểu lòng tôi nha.”

Hải Nhĩ: “Bởi vì Tráng Tráng em nhìn món Sóc Quế Ngư kia mà nước miếng đều sắp chảy ướt quần anh, em biểu hiện quá rõ rồi còn gì.”

Mĩ Địch: “Không có hứng thú hiểu mi, ta chỉ muốn cùng Phó Dương Dương kia đấu một trận.”

Phó Dương Dương: “Ta không rảnh cùng
ngươi đấu, Chu Tráng Tráng hôm nay nếu ăn thứ này, lần sau sẽ ăn Thường
Hoằng, ngươi muốn cả cá lẫn Thường Hoằng chắc, không có cửa, no door, no
door!”

Tần Trung: “Ta chỉ là tiện tay (not sure), không cần quản ta.”

Ngay khi Tần Trung Mĩ Địch Hải Nhĩ Phó
Dương Dương tiến hành tranh đấu nội lực, thời khắc Chu Tráng Tráng chảy
nước miếng nhìn món ngon, Thường Hoằng bưng đĩa Sóc Quế Ngư kia lên,
đứng dậy trực tiếp đặt ở  trước mặt Chu Tráng Tráng. (iu anh chết mất, anh Hoằng muôn năm *tung hoa*, liếc PDD: đáng đời nhà mi)

Toàn bộ yên lặng.

Thường Hoằng cũng chẳng nhìn ai, nói thẳng: “Vui vẻ dùng bữa.”

Lời nói của chú giải phóng quân phải nghe
theo, bốn người trên trận tuyến đếu thu tay lại, nhưng thật không may
trên kính bàn xoay đã có một vết nứt.

Đáng thương cho bàn xoay thủy tinh.

Chu Tráng Tráng nhìn thấy Sóc Quế Ngư trước mặt, cũng không dám động đũa, thần trí đến tận bây giờ vẫn còn có chút mê huyễn.

Đây là của Thường Hoằng bưng sang cho nàng?

Ký ức phiền muộn lại lần nữa buông xuống,
lúc trước khi hai người hẹn hò, Thường Hoằng từng đưa nàng tới một nhà
hang nổi tiếng các món ngon Trung Quốc, Chu Tráng Tráng về điểm này ăn
thật sự vui sướng, không bao lâu đã sạch một đĩa to, xem bộ dáng còn
chưa đã ghiền.

“Nếu em nói một tiếng em yêu anh, anh sẽ lại gọi thêm một đĩa nữa.” Thường Hoằng cám dỗ.

Chu Tráng Tráng liều chết không theo.

“Như vậy đi, nói tiếng em thích anh, anh sẽ gọi thêm một đĩa nữa.” Thường Hoằng hạ thấp yêu cầu.

Chu Tráng Tráng như cũ không theo.

“Vậy em muốn như thế nào?” Thường Hoằng hỏi.

“Như vậy đi, về sau anh không được bức
tôi nói ‘ em yêu anh ’ ‘ em thích anh ’ linh tinh đó nữa, tôi liền cho
phép anh … gọi cho tôi thêm một đĩa nữa.” Chu Tráng Tráng nói.

Thường Hoằng trả lời chỉ có ba chữ: “Nghĩ đến Mĩ.”

Tuy rằng như thế, nhưng cuối cùng vẫn là gọi thêm một đĩa Sóc Quế Ngư to cho Chu Tráng Tráng ăn thoã sức một phen.

Hải Nhĩ lội nàng từ trong ký ức ra nói:  “Tráng Tráng, ăn đi a, anh họ tự mình đem cho em đó.”

Chu Tráng Tráng mặt liền đỏ rần rần, Hải
Nhĩ này đến tột cùng là muốn đùa giỡn nháo loại thế nào a? Sao lại cứ
phải nói chuyện không nên nói như thế? Khiến cho nàng nghĩ hắn như cái
bô đó! (đại loại ý bảo giống đàn bà)

“Đúng vậy, Tráng Tráng em cứ ăn đi,
chị bị hội chứng sợ những vật xù xì chen chúc, Sóc Quế Ngư này nhìn thấy
liền khủng bố, vẫn là đặt ở phía bên em tốt hơn.” Phó Dương Dương lập tức đem hành động của Thường Hoằng quy kết cho rằng đang quan tâm nàng bị chứng sợ hãi kia.

Hải Nhĩ không để ý tới Phó Dương Dương, tiếp tục nói: “Quan hệ giữa hai người, ngẫu nhiên cũng sẽ có cãi nhau chút ít có thể giúp tăng thêm tình cảm, nhưng dù sao cũng phải đem nói cho rõ ràng, hiểu lầm là trở ngại lớn nhất trong tình cảm.”

 

chương 40

 

“Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? Em chỉ tin vào mắt thấy là sự thật.” Phó Dương Dương nâng lên ánh mắt, mỉm cười: “Ví như, người nào đó trong khi đã có người yêu lại lén lút hẹn hò ngắm cảnh với người khác đều là chuyện thật.”

Nói đã muốn quá rõ rang như thế, Chu Tráng Tráng hít sâu, ngực có chút đau.

“Tôi cũng tin tưởng mắt thấy là chân
thật, tận mắt thấy sau khi chia tay nam thì tự nhiên không vui, nữ rơi
lệ thương tâm, nếu đều còn tình cảm với đối phương, sao lại phải tách
ra, ngàn sai vạn sai, chẳng qua là lỗi của người bên ngoài.” Hải Nhĩ bỗng nhiên bưng cái ly lên, rót tràn đầy ly rượu, giơ lên đối Thường Hoằng nói: “Anh họ, em lấy rượu tạ tội, chuyện trước kia đều là lỗi em gây nên.”

Nói xong, cũng không quản Thường Hoằng nhận hay không, ngữa cổ lên, một ngụm uống cạn.

Mĩ Địch, Tần Trung muốn đoạt đi, nhưng tốc độ quá nhanh, không kịp ngăn lại.

Thường Hoằng mặt âm trầm: “Càn quấy, sức khoẻ em không tốt, còn uống rượu gì chứ!”

Mĩ Địch thần sắc cũng lo lắng: “Đúng đó Hải Nhĩ, em không được uống rượu đâu.”

Hải Nhĩ mỉm cười: “Cho dù uống không được, ly rượu này nhất định phải uống, vì để xin lỗi trước kia bản thân em quá ngang bướng.”

Ở đây ngoại trừ Phó Dương Dương không
biết rõ tình hình, còn lại mọi người vẻ mặt đều buộc chặt, Chu Tráng
Tráng hiểu được, bệnh tình của Hải Nhĩ ở trong nhà không phải là cái bí
mật.

Bọn họ từ trước đến nay đều là gạt hắn.

“Anh họ, xin anh tha thứ.” Hải Nhĩ định tiếp tục rót thêm một ly nữa nhưng bị Chu Tráng Tráng cùng Mĩ Địch đoạt được.

Thường Hoằng rốt cục nói: “Không ai trách em. . . . . . Không trách bất luận kẻ nào.”

“Anh họ, cám ơn anh.” Hải Nhĩ tự đáy lòng nói.

Loại cảnh tượng này khiến Chu Tráng Tráng
tâm can rối rắm siết chặt, đang lúc vướng mắc, ai ngờ trong lúc vô tình
cúi đầu lại phát hiện một tin nhắn làm cho nàng càng rối rắm hơn.

“Anh đang ở cửa khách sạn Tường Lệ, cho em năm phút để đi ra, nếu không anh sẽ tự mình vào đó bắt người.”

Người gởi tín nhắn đúng là Tả Nhất.

Nhìn kỹ thời gian, đã là năm phút đồng hồ trước, trên trán Chu Tráng Tráng đột nhiên lại túa ra dào dạt mồ hôi hột.

Tả Nhất này, thật sự là đủ loạn thêm mà.

Đóng nắp di động, ngẩn đầu ngó chung
quanh, quả nhiên phát hiện Tả Nhất đã đi vào trong phòng đãi tiệc, đang
nhìn ngó lung tung xung quanh.

Chu Tráng Tráng nhất thời giống một con
mèo long xù, cả kinh nhất thời đứng phắt dậy, động tác độ ngột này khiến
toàn bộ ánh mắt mọi người trong bàn đều dồn về phía nàng.

“Em phải . . . . . . đi tiểu gấp.” (TT thật thô bĩ quá đi àh) Chu Tráng Tráng chỉ có thể tự hủy hình tượng, lấy cớ này thoát bàn Hải Nhĩ ngồi này, hướng Tả Nhất chạy đi.

Cũng may hình tượng của nàng cũng giống nhân phẩm, không có chừng mực nên không có ai cảm thấy kỳ quái.

Chu Tráng Tráng lập tức chạy hướng Tả Nhất, lôi hắn kéo vào trong một góc, tức giận hổn hển hỏi: “Anh có bệnh phải không hả? Sao lại tới đây làm gì?”

“Anh thích, em quản được sao?” Tả Nhất vẫn tinh nghịch ngạo nghễ.

“Chỉ cần anh đừng tới phiền tôi, tôi tình nguyện ăn no ói ra cũng không nguyện ý quan tâm anh!” Chu Tráng Tráng cay độc.

Những lời này đã làm lòng tự trọng Tả Nhất bị thương tổn, lúc này trừng mắt Chu Tráng Tráng, hung tợn.

Chu Tráng Tráng cũng không sợ, quay về trừng hắn, cũng tức giận.

Anh mắt hai người trong khaỏng không tiến hành giao phong, ngộ thương vô số người qua đường.

Cuối cùng Tả Nhất chấm dứt trận này trước: “Đúng
là chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó địch nhất, không cùng em tranh
luận nữa, đến ăn cơm trước, ăn xong rồi anh đưa em ra ngoài chơi.”

Nói xong liền lôi kéo Chu Tráng Tráng ngồi xuống bàn tiệc bên cạnh.

“Anh đúng là mặt dày, anh không quen biết chủ nhân người ta, cũng dám ngồi xuống ăn tiệc?” Chu Tráng Tráng khinh bỉ.

“Anh lúc vào đã bỏ tiền mừng, sao lại không được ăn a? Ít nói nhảm, ăn mau.” Tả Nhất kéo nàng ngồi xuống ghế.

Chu Tráng Tráng đầu óc vẫn còn loạn: “Tôi
hỏi sao anh lại tới đây? Còn có, lần trước tôi đã nói rõ rang với anh
rồi còn gì, xin anh đừng quấn quít lấy tôi nữa, sao anh nghe lại không
hiểu chứ?”

“Anh phải nhập học rồi, cho nên mới trở lại.” Tả Nhất tự phục vụ, vừa ăn vừa giải thích: “Còn có, em nói em không đồng ý theo anh thì có thể không theo anh sao? Em cho em là ai?”

Nếu không tiếc thức ăn trước mặt, Chu Tráng Tráng chắc chắn đem chén đĩa đập lên đầu hắn.

Thừa lúc Chu Tráng Tráng đang tức giận, Tả Nhất lại nói: “Đúng rồi, em không phải cùng bạn tới đây sao, nếu không chúng ta đi qua, em giới thiệu anh với họ chút.”

Chu Tráng Tráng vừa nghe, huyệt Thái
Dương đều đau. Người nhà Hải Nhĩ bên kia đã muốn đủ loạn rồi, làm sao
còn chịu nổi Tả Nhất này chạy tới làm rối?

Vì thế vội nói dối: “Không không không, một mình tôi tới, cô dâu là một người bạn của tôi.”

“Oh.” Tả Nhất cũng không nghi ngờ.

“Cái kia, anh cứ ăn ở đây trước đi, tôi muốn đi tiểu, đi WC đây.” Chu Tráng Tráng đứng dậy nói.

Nói đi tiểu thật đúng là một cái cớ tốt.

Lúc nàng đang định chạy đi, Tả Nhất mở miệng: “Chu Tráng Tráng, anh cảnh cáo em mau mau trở lại, nếu không đợi lát nữa anh đến WC bắt người.”

Chu Tráng Tráng đặc biệt buồn rầu, vì cái
gì hàm răng trắng sắc kia sắp xếp cho Thường Hoằng mà không sinh trưởng
trong miệng mình đi, nếu không có thể một ngụm cắn chết tên Tả Nhất kia
thì tốt biết mấy!

Bởi vì răng không dài, Chu Tráng Tráng chỉ có thể lại chạy về bàn Hải Nhĩ, còn chưa có ngồi xuống đã bị Mĩ Địch đặt câu hỏi: “Tráng Tráng em đi toilet thế nào mà đầu đầy mồ hôi thế kia?”

Chu Tráng Tráng chỉ có thể nói: “Em táo bón.”

“Em không phải nói đi tiểu sao?” Mĩ Địch khó hiểu. (Thế mà cũng ráng hỏi)

“Ân, thấy bồn cầu, cảm giác thân thiết, kìm lòng không đậu đại tiện một cái.” Chu Tráng Tráng bình tĩnh trả lời.

Toàn bộ người trên bàn dung ánh mắt ai
oán nhìn Mĩ Địch, oán hận nàng vì cái gì muốn hỏi Chu Tráng Tráng những
vấn đề mất hình tượng nữ nhân như vậy.

Đi một chút, khi trở về, Chu Tráng Tráng phát hiện trong bát mình có thêm nhiều thức ăn, lúc này sung sướng chuẩn bị ăn.

Chu Tráng Tráng đã ăn cá, Phó Dương Dương
tuyệt đối không cho phép nàng lại ăn Thường Hoằng, thừa dịp Chu Tráng
Tráng đang ăn đến sung sướng, bắt đầu một vòng công kích mới: “Đúng
rồi Tráng Tráng, nghe nói mấy ngày trước đây Nguyệt Nguyệt đến tìm em.
Con bé đó rất tùy hứng, lúc trở về mới nói với chúng tôi rằng nó đi tìm
em bảo em đem Hải Nhĩ trả lại cho nó, cả nhà chúng tôi đều khiển trách
nó, dù sao em cùng Hải Nhĩ mới là một đôi, nó cố chấp chen vào không
tốt. Bất quá nó sau lại nói cho chúng tôi biết em không có tức giận, còn
nói em sẽ hạnh phúc bên Hải Nhĩ, khiến nó đã hết hy vọng. Như vậy cũng
tốt, về sau nếu nó lại đến tìm em, em cũng đừng lo lắng cho nó, trực
tiếp nói cho nó là được.”

Thốt ra lời này, Hải Nhĩ thật vất vả uống chén rượu mới giải thích rõ rang mọi chuyện, mắt thấy sẽ bị phá thất bại.

Hải Nhĩ duỗi tay chĩa chĩa Chu Tráng Tráng: “Em đã nói như vậy sao?”

“Nguyên gốc nói không phải như thế.”
Chu Tráng Tráng oán hận nhóm người này vì cái gì nhất định phải nhằm
ngay lúc miệng nàng đang ngấu nghiến phồng mang mà đặt vấn đề dưới tình
huống này? Các người quá tàn ác rồi.

“Nguyệt Nguyệt con bé này mọi người
cũng không phải không biết, từ nhỏ nói chuyện cứ thích bẻ cong sự thật,
lúc còn nhỏ làm gãy cây lược của chị, xin lỗi thì có thể xong rồi, kết
quả nó lại nói là chị đây làm gãy, còn nói chị nói xấu nó, aizz, nhỏ như
vậy đã có tâm cơ, thật sự là. . . . . . chắt chắt chắt (tiếng chắt lưỡi) . . .” Nói đến này, Mĩ Địch bỗng nhiên vỗ đầu, biểu tình có chút khoa trương: “Sai
rồi sai rồi, oan uổng nó quá, bỗng nhiên nhớ tới lần đó không phải
Nguyệt Nguyệt, mà là Dương Dương em nha, aizz, em xem trí nhớ chị nè,
ngại quá, ngại quá.”

Tuy nói ngượng ngùng nhưng ánh mắt công
kích lại trực tiếp vọt tới Phó Dương Dương, Phó Dương Dương trên mặt
xuất hiện một trận xấu hổ, nhưng đã biến hoà ngay tức khắc: “Chị Mĩ Địch nếu đã nói là trí nhớ không tốt, chuyện này hẳn là cũng nhớ lầm đi, em cũng không nhớ cái lược gì hết.”

“Chuyện này chị chắc không nhớ lầm đâu.” Mĩ Địch cười hì hì nói: “Lúc ấy bởi vì chuyện này, chị bị mẹ đánh cho mông sưng lên ba ngày, nào dám quên.”

Chu Tráng Tráng run lên, dì cả nhà Thường Hoằng quá hung tàn a!

Mới vừa ăn xong một chén đích đồ ăn, di
động lại truyền tới cuộc gọi của Tả Nhất, Chu Tráng Tráng sợ Tả Nhất
chạy tới tìm, lúc này lại đứng dậy: “Cái kia. . . . . . em còn muốn đi toilet.” (nói thế phải vệ sinh hơn không?)

Trải qua cảnh vấn đáp vừa rồi cùng Mĩ
Địch, không ai còn dám hỏi Chu Tráng Tráng vấn đề gì, kết quả là Chu
Tráng Tráng có thể tự do rời đi.

Bước nhanh chạy đến Tả Nhất bên kia, phát hiện trên mặt hắn tràn đầy không kiên nhẫn: “Sao lại đi lâu như vậy? Rơi vào đó mới vừa bò lên sao?”

“Anh quản trời quản đất thì kệ, còn quản tôi thời gian đi nhà xí, từ khi nào mà cho mình không phải là người ngoài?” Chu Tráng Tráng bất mãn.

“Anh vốn không phải người ngoài, anh là bạn trai chuẩn của em.” Tả Nhất tiếp tục gắp thức ăn cho nàng, nhô cao sắp tràn đầy ra.

“Canh này rất thích hợp cho anh nè, uống đi.” Chu Tráng Tráng đem canh trong chén sứ trắng chuyển tới trước mặt Tả Nhất.

“Nga? Đây là canh gì?”

“Canh vương bát.” (vương bát: con rùa)

“. . . . . .”

Tả Nhất nuốt xuống khí, quyết định không so đo cùng tiểu nhân cũng như nữ nhân, chỉ nói: “Ăn
nhanh lên, ăn xong anh đưa em đi gặp các bạn anh, hôm nay là sinh nhật
anh, bọn họ có tổ chức cho anh một bữa tiệc sinh nhật.”

“Tôi không đi, tôi còn có việc, anh lát nữa tự đi đi.” Chu Tráng Tráng cự tuyệt không lưu tình chút nào.

“Việc gì?” Tả Nhất truy vấn tới cùng: “Anh cùng em đi làm, xong xuôi lại theo anh tham gia tiệc sinh nhật.”

“Anh sao lại phiền như vậy a?” Chu Tráng Tráng nổi giận. (tự nhiên thấy tội tội Tả Nhất, bị từ chối thẳng thừng vậy mà bám riết, tính ra cũng thật dũng cảm)

Tả Nhất ngay từ đầu phát giác ra có chút không thích hợp: “Em không phải là trong khoảng thời gian này đi tìm nam nhân đó?”

“Nếu đúng thì liên quan gì tới anh?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Nếu đúng, phải đưa anh đi gặp mặt hắn, anh sẽ cùng hắn so sánh, anh cũng không tin mình thua hắn.” Tả Nhất khí thế có đủ.

Chu Tráng Tráng đưa dáng người hắn cùng Thường Hoằng so sánh trong não, hình như là không thua kém bao nhiêu.

Bất quá, nếu Tả Nhất thực cùng Thường
Hoằng gặp mặt, kia có thể còn rối loạn hơn 2012, Chu Tráng Tráng kiên
quyết không thể làm cho chuyện này phát sinh, lúc này phủ nhận: “Không, không có nam nhân nào hết.”

Cùng Tả Nhất ngồi một tí, ăn xong thức ăn
trong bát lại lấy cớ đi toilet chạy về bên Hải Nhĩ, sau một lúc lại giở
trò cũ chạy về bên Tả Nhất, vòng đi vòng lại vài lần.

Nhưng ngày bão bất ngờ, dạ dày không
thích ứng nổi chủng loại thức ăn, Chu Tráng Tráng qua lại ăn hai bàn, ăn
quá nhiều, dạ dày có ý kiến, lần này là thật sự muốn đi WC.

Ở toilet bùm bụp rào rào huyên náo hồi lâu, rốt cục đi ra, nhưng vừa ló mặt ra tới liền gặp Tả Nhất.

“Anh làm gì lại đứng trước WC nữ chứ, biến thái!” Chu Tráng Tráng tức giận.

“Anh đến xem em rốt cuộc có ở trong toilet nữ hay không.” Tả Nhất nói.

“Kết quả sao?”

“Kết quả . . . em đi WC thanh âm thật lớn.”

“. . . . . .” . . . .”

Nếu đều đã đến WC, Tả Nhất cũng không đến không, vào WC nam, bắt Chu Tráng Tráng ở bên ngoài toilet chờ hắn.

“Tôi cũng không phải biến thái, sao phải chờ anh ở đây chứ!” Chu Tráng Tráng không muốn.

Tả Nhất lại cúi đầu, uy hiếp nói: “Nếu em không đợi, anh lại sẽ giống như lần trước, hôn cho em trời đen kịt.”

Uy hiếp này thật là đúng chỗ, Chu Tráng Tráng chỉ có thể cắn răng đáp ứng.

Đợi sau khi Tả Nhất đi vào, Chu Tráng
Tráng cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy chạy tới chạy lui như vậy không phải
biện pháp hay, liền gọi điện thoại cho Hải Nhĩ, nói với hắn mình không
thoải mái, đi về trước, Hải Nhĩ quan tâm vài câu, không lay chuyển được
nàng, liền đáp ứng.

Buông điện thoại, mới vừa thở phào ra, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một giọng nói: “Chu Tráng Tráng, thói quen một chân đứng hai thuyền em vẫn chưa sửa sao?”

Chu Tráng Tráng chậm rãi quay đầu lại,
thấy người từng là huấn luyện viên, từng là bạn trai, hiện là sĩ quan
đang tại ngũ với khuôn mặt âm lãnh – Thường Hoằng đại nhân.

 

P/S: Cảm ơn sự trợ giúp của các tiền bối nhà truongton.net đã hỗ trợ.

 

Quạ: Thế là đã đi được ½ chặn đường rùi. Thật cảm ơn mọi người đã
cổ vũ cho ta thêm động lực tiếp tục edit truyện này. Dài dòng văn hoa
quá, nói chung
tiết tấu truyện từ đây sẽ có nhiều chuyển biến khá thú vị (vì anh Hoằng
xuất hiện rùi mà). Một Hải Nhĩ thành tâm tác thành, một Tả Nhất lém
lĩnh bá đạo chen ngang, một Phó Dương Dương mưu mô, thủ đoạn khá nguy
hiểm sẽ khiến cục diện ra sao? Đón đọc, đón dọc nhé!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+