Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 45 – 46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Theo lời mấy cô trong khu phố nói, con chó hoang kia cũng bị mẹ nó bỏ rơi.

Theo lời bác gái trong khu phố nói, con
chó hoang kia cũng biết tự cam chịu số phận mình không may cho nên cũng
chẳng ai thèm để ý đến.

Theo Chu Tráng Tráng tận mắt chứng kiến,
con chó hoang kia cũng thường xuyên dùng loại ánh mắt khinh đạm lại tịch
liêu này nhìn về xa xăm.

Thế nhưng cuối cùng, nó lại bắt cóc Tiểu Bác Mĩ nhà nàng đi.

Cho nên. . . . . . tuyệt đối không thể đồng tình!

Chu Tráng Tráng dùng sức lắc đầu, đem thiên tính người mẹ trổi dậy trong phút chốc tống khứ ra khỏi đầu.

Đồng tình có hại, đồng tình có hại a!

“Tôi biết tuổi thơ của anh trải qua
không dễ dàng gì, nhưng cũng không nên vì vậy mà chà đạp bản thân mình
a. Bọn họ mặc kệ anh thì anh sống không ra gì, cuộc đời này là của họ
hay của anh hả? Hơn nữa, anh cho là anh không tốt thì bọn họ sẽ khổ sở
sao, đừng hòng có chuyện như vậy. Anh nha, nên thành công rồi sau đó đến
trước mặt bọn họ nói, cám ơn a, nếu lúc trước đi theo các người, ta làm
sao có thành tựu như ngày hôm nay? Như vậy mới hả giận a!” Chu Tráng Tráng nén hơi nói một mạch lời khuyên bảo.

Sắc mặt Tả Nhất chậm rãi thả lỏng: “Chu Tráng Tráng, em khi nào thì biến thành cố vấn tinh thần rồi?”

“Bởi vì tôi cũng từng có kinh nghiệm giống như anh vậy.” Chu Tráng Tráng thở dài, nhìn lên không trung: “Hồi
trước mỗi khi cha mẹ tôi khóc lóc kể lể nói, bởi vì sức ăn của tôi quá
lớn, mỗi lo ăn trong nhà thôi cũng khiến họ không có tiền đi chơi mạt
chược, tôi đã nghĩ nếu họ dám bỏ rơi tôi, tôi nhất định rất tức giận mà
phấn đấu, lớn lên sẽ trở thành giám đốc cửa hang đồ ăn vặt, sau đó trở
về cầm một bao lớn bánh trái ném vào họ!”

“Em thật sự cảm thấy . . . . . . chúng ta có cùng chung kinh nghiệm thời thơ ấu sao?” Lần này đổi lại Tả Nhất buồn bực.

“Xấp xỉ bảy tám phần rồi.” Chu Tráng Tráng cho rằng thiên hạ nhất trí.

“Ở bên cạnh em, thật không biết nên khóc hay nên cười.” Tả Nhất thở dài.

“Được rồi, đừng quan tâm nên khóc hay nên cười, đem cuốn băng kia cho tôi trước đi.” Chu Tráng Tráng nói đến chính sự.

“Muốn băng video cũng được, có điều, em phải tặng quà sinh nhật cho anh.” Tả Nhất đưa ra yêu cầu: “Anh muốn một cái khăn quàng cổ chính tự tay em đan.”

“Ngươi xem phim thần tượng nhiều quá
rồi đó? Bây giờ là mùa hè, ngươi kêu ta tặng ngươi khăn quàng cổ, là
muốn thắt cổ tự tử hay là muốn nóng chết bản thân a?” Chu Tráng Tráng hết chỗ nói rồi.

“Em quản anh làm gì, dù sao cho em thời gian một tháng, em nếu không tặng, anh lập tức đem video giao cho thượng cấp của hắn!” Tả Nhất uy hiếp.

Người đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Chu Tráng Tráng chỉ có thể đáp ứng trước.

Nhưng tự dưng bị người uy hiếp, trong
lòng Chu Tráng Tráng không quá thoải mái, lúc đi bệnh viện thăm Hải
Nhĩi, có chút thất thần.

“Tráng Tráng em có phải đang lo lắng cho anh họ không?” Hải Nhĩ hỏi.

“Không phải.” Chu Tráng Tráng khoát tay: “Anh ấy da dày thịt béo như vậy, cần gì em lo lắng chứ?”

“Vậy em sao lại giống như người mất hồn vậy?” Mỹ Địch phụ trách săn sóc Hải Nhĩ đem táo đã gọt vỏ đưa cho nàng: “Phụ nữ không nên đem tâm sự viết lên trên mặt, cẩn thận da sẽ bị nhăn nheo.”

Chu Tráng Tráng vội vàng tìm gương soi, may quá may quá, chưa có nếp nhăn, Mĩ Địch muốn hù chết người mà.

“Àh, anh rễ Tần Trung đi đâu rồi ạ?” Chu Tráng Tráng cũng bày đặt học cách đánh trống lãng.

“Hắn đến công ty, nói lát nữa sẽ tới.” Mĩ Địch chà chà tay, vén tóc rũ hai bên tai, nói với Chu Tráng Tráng: “Chị hỏi em rốt cuộc em có biết hôm nay mình bị chụp lén hay không?”

“A?” Chu Tráng Tráng thật đúng là không biết.

“Cho nên mới nói những người yêu nhau
thường theo quy luật bù trừ, Thường Hoằng gian xảo như vậy, kết quả tìm
một người ngu ngốc như em.” Mĩ Địch bất cứ lúc nào cũng không quên mắng Thường Hoằng một tiếng: “Hôm
nay em gặp mặt tên con trai kia, đều bị Phó Dương Dương thuê thám tử tư
chụp được, nếu không nhờ chị liều mình giật lấy máy ảnh đập tan, hình
chụp đã bị xoá, thì không chừng Thường Hoằng chắc đã sớm xách dao đến
đây tiêu diệt em rồi.”

Thanh âm Mĩ Địch rất bình tĩnh, nhưng
nghe vào trong lỗ tai Chu Tráng Tráng lại như là sét đánh bên tai, sờ
phía sau lưng, toàn thân ướt sủng.

Thật nguy hiểm a, dựa theo tính cách Thường Hoằng kia, làm sao chịu nghe nàng giải thích, tuyệt đối là diệt trước nói sau. (Q: sao lại nghĩ anh tàn bạo vậy nè)

“Phó Dương Dương sao cái gì cũng biết a?” Chu Tráng Tráng cảm thấy đáng sợ.

“Cái con đó, từ nhỏ đã có dã tâm,
trước mặt người lớn giả vờ dịu dàng hiểu biết, nó luôn thích Thường
Hoằng như vậy, dĩ nhiên sẽ không chịu thua, phật chắn giết phật, thần
chắn tể thần, huống chi em còn là một tiểu yêu tinh chứ.” Nói đến đây, Mĩ Địch nhìn thấy Chu Tráng Tráng, hỏi: “Em sao lại đỏ mặt?”

“Chưa từng có ai nói em là yêu tinh hết.” Chu Tráng Tráng sờ sờ đầu.

Mĩ Địch: “. . . . . .”

Thật vất vả khôi phục lại, Mĩ Địch tiếp tục nói: “Tuy
rằng lúc này đây chị đã cảnh cáo nó, nhưng ai biết nó có lại tiếp tục
dùng chiêu này nữa không, Tráng Tráng tự em phải cẩn thận chút, thế nào
cũng đừng nhằm ngay lúc Thường Hoằng không ở đây lại xảy ra chuyện ong
bướm gì nữa, biết không?”

“Dạ dạ dạ, chị họ anh minh, thiên thu vạn tuế.” Chu Tráng Tráng liên tục gật đầu.

“Em xem chị hôm nay đã giúp em một chuyện phiền phức như vậy, lần sau lúc chị cần em hỗ trợ, em không được từ chối đó.” Trong mắt Mĩ Địch chợt hiện lên tia sáng.

“Cho dù chị bảo em đi trộm quần lót đàn ông hay là tã lót con nít, em cũng bất chấp gian nguy không hề do dự!” Chu Tráng Tráng tuyên thệ.

Lúc Hải Nhĩ xuất viện, đã khai giảng gần
nửa tháng rồi, trong khoảng thời gian này, Chu Tráng Tráng vẫn cảnh giác
thám tử tư của Phó Dương Dương, vừa nhìn thấy bên cạnh có tên xa lạ nào
đó liền đề phòng, nếu tên kia tay còn cầm camera hay cầm vật gì khả
nghi đại loại như thế, Chu Tráng Tráng lập tức xông lên phía trước, trực
tiếp tước vũ khí.

Khoảng thời gian đó, trong trường nơi nào
có mặt Chu Tráng Tráng quả thực chính là thần hồn nát thần tính, ai nấy
đều bất an, nam giới nhìn thấy Chu Tráng Tráng liền chạy vòng xa ba
mét.

Không làm chuyện sai trái, cũng không sợ Thường Hoằng đến gõ cửa cho nên Chu Tráng Tráng mỗi tối tán gẫu với hắn thật say sưa.

Bất quá lâu ngày, không khỏi nhung nhớ,
Thường Hoằng liền gửi vé máy bay cho Chu Tráng Tráng nhân dịp cuối tuần
đến quân khu thăm hắn, hơn nữa dụ dỗ nói hắn ở đây có rất nhiều đặc sản,
tuyệt đối có thể làm cho người người thèm thuồng. (Q: Đúng đó, nhiều thức ăn lắm, ăn nhiều mồi nhử vào nhé!)

Vừa nghe có ăn, Chu Tráng Tráng làm sao chần chờ nổi, vừa đến cuối tuần liền bay đi.

Xuống phi cơ liền đến khách sạn gần quân
khu ở, bởi vì một đường bôn ba rất mệt mõi, gửi tin nhắn báo cho Thường
Hoằng biết tin nàng đã tới cùng số phòng nàng ở liền lăn ra giường ngủ
say.

Đang mơ mơ màng màng ngủ, Chu Tráng Tráng
lại mộng thấy con báo kia với bốn chữ “Tinh trung báo quốc” được khắc
trên lưng, thằng nhãi này vẫn giống như lần trước, đem miệng nàng biến
thành miệng heo, ra sức cắn gặm. Chu Tráng Tráng nổi điên, xoay người
một cái lại đạp thẳng vào mặt nó —— cú đá dường như còn mạnh hơn lần
trước. Thấy thắng lợi, Chu Tráng Tráng rất đắc ý, chống nạnh ngửa mặt
lên trời huýt sáo, bỗng nhiên cảm giác không thở nổi, mở mạnh mắt ra,
phát hiện Thường Hoằng vừa bóp mũi nàng vừa nhìn căm tức.

Quan trọng hơn là trên mặt người này lại xuất hiện một dấu ngón chân khả nghi nha.

Chu Tráng Tráng suy nghĩ liền hiểu được  —— Thường Hoằng thừa dịp nàng ngủ đánh lén, kết quả lại bị nàng đá vào mặt.

Nếu cứ như vậy đạp tiếp không biết khuôn mặt tuấn tú này có thể biến thành cái đệm lót giày hay không ta?

Nhưng bây giờ không phải lúc lo lắng cho
chuyện này, nên lo lắng chính là tính tình Thường Hoằng, Chu Tráng Tráng
vội đảo nhanh nói sang chuyện khác: “Ơ, anh vào bằng cách nào? Em nhớ rõ là đã khoá cửa rồi mà?”

“Cửa như vậy làm sao có thể khóa nổi anh?” Thường Hoằng khinh thường.

Chu Tráng Tráng cầm tay hắn, giọng điệu chân thành:
“Ở quân đội xem ra chịu khổ rồi, chúng mình trở về tổ chức thành đoàn
mở khoá gì đó, 30 giây liền kiếm được 100 đồng, đám ngưu lang kia còn
thua xa ah.” (Q: Ngưu lang: trai bao. Ngụ ý nói tới trai bao kiếm tiền còn thua TH mở khoá)

Thường Hoằng nhẹ nhàng mà nhìn nàng, không nói câu nào.

“Anh đang suy nghĩ gì?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Anh đang nghĩ, sao lại tìm được người vợ như em chứ?”

Chu Tráng Tráng thần kinh thô kệch, tự động suy những lời này thành khen ngợi, kết quả là, lại vô sỉ đỏ mặt.

Thường Hoằng nhìn nàng hai gò má ửng hồng lên, nhịn không được liền đưa tay vuốt, vuốt thôi còn chưa đủ, lại đưa miệng hôn.

Nụ hôn này thật sự nóng bỏng, tình cảm
triền miên kia, lực đạo kia, độ ấm kia, ở trong thế giới Chu Tráng Tráng
đó gọi là kỳ tích trước nay chưa từng có.

Nhưng chỉ miệng hôn thôi còn chưa đủ, tay
Thường Hoằng cũng bắt đầu không an phận chạy loạn trên người Chu Tráng
Tráng, từ vạt áo nàng thân nhập vào trong lập tức tiếp xúc thân mật nhất
với da thịt nàng. (Q: Ta bảo mà, xong đời nàng rùi, chưa được ăn mà đã bị ăn rùi)

Chu Tráng Tráng cảm giác như có một con
rắn từ lòng bàn tay hắn chui ra nóng rực tê dại chui vào trong làn da
mình, mỗi một nơi hắn chạm đến, cơ thể nàng cũng như có ngàn vạn con rắn
bò.

Đang lúc thần trí nàng sắp tán loạn, Thường Hoằng bỗng nhiên dùng sức véo một khối mỡ trên bụng nàng lên, biết rõ còn cố hỏi: “Đây là cái gì?” (Q: trời, lãng xẹt…)

“Thịt.” Chu Tráng Tráng thở hồng hộc trả lời.

“Em còn không biết xấu hổ nói ra.” Thường Hoằng trong nụ cười mang theo mờ ám: “Mấy ngày không gặp, lại béo nhiều như vậy.”

Chu Tráng Tráng không đổi sắc mặt trực tiếp đưa tay xuống phía dưới hắn, thật mạnh sờ, nói: “Mấy ngày không gặp, lại gầy nhiều như vậy.” (Q: … pó tay, thật xứng lứa vừa đôi mà, tự tìm đường chết rùi)

Khoảnh khắc khi bị chạm đó, trên mặt
Thường Hoằng bỗng nhiên loé ra một tia cảm xúc khó nhịn được, đôi mắt
lập tức bị mây mù che khuất.

Chu Tráng Tráng đang vui vẻ nháy mắt cảm
thấy được bản thân sai lầm rồi, hành động này có khác gì đồng nghĩa với
việc tự đem bản thân vào miệng báo đâu chứ?

Sự thật chứng minh, suy nghĩ của nàng
hoàn toàn chính xác, tay Thường Hoằng tiếp tục hướng lên trên, trực tiếp
xoa vào chỗ một khi chạm sẽ bị mắng là lưu manh.

“Ân, nơi này cũng béo, không tồi không tồi.” Thường Hoằng đối với lượng mỡ tăng lên trên ngực Chu Tráng Tráng thực vừa lòng.

“Anh sao lại đối xử khác biệt như vậy a?” Chu Tráng Tráng kêu oan thay cho mỡ bụng mình.

“Chu Tráng Tráng, lúc này, miệng không phải dùng để nói chuyện, mà là dùng để. . . . . .” Thường Hoằng lại hôn nàng, lấy hành động thực tế chứng minh cho lời nói.

Hắn hôn, nhiệt liệt triền miên, tay hắn
nóng bỏng mân mê, Chu Tráng Tráng cảm giác bản thân mình giống như khối
chocolate, sắp tan chảy.

Ngoài cửa sổ vẫn là nắng gắt cuối thu,
giống như ngày hai người gặp nhau, không khí bị ánh nắng mặt trời chiếu
rọi bỏng rát. Nhưng cảnh xuân bên trong càng khô nóng hơn so với bên
ngoài, Chu Tráng Tráng cảm giác da thịt hai người bọn họ sắp dán chặt
hợp lại cùng nhau.

Hắn vén áo sơ mi của nàng lên, bắt đầu
hôn bụng nàng, cái loại nhiệt nóng kỳ dị này đột ngột lan tràn trong
khắp cơ thể nàng, Chu Tráng Tráng vội nói: “Thường Hoằng, em  . . . . .”

“Không được cử động.” Thường Hoằng kìm đè nàng lại, môi tiếp tục quẩn quanh trên bụng, đầu lưỡi vươn ra, trên da thịt mềm mại xoay chuyển.

“Thường Hoằng, bụng em  . . . .” Chu Tráng Tráng vội duỗi tay ngăn lại.

Thường Hoằng nhanh nhẹn đè hai tay không nghe lời của nàng lại, lông mày nhíu chặt: “Chu Tráng Tráng, im lặng chút!”

Nói xong, lưỡi tiếp tục di chuyển xuống phía rốn, liếm ngay chỗ mẫn cảm này.

Ngay lúc bầu không khí vô cùng hoàn mỹ,
bụng Chu Tráng Tráng bỗng nhiên phát ra một tràng tiếng vang “rồn rột
rồn rột”, không khí mập mờ lập tức bị đánh vỡ.

“Thật ra em muốn nói chính là. . . . . . Thường Hoằng, em đã đói bụng.” Chu Tráng Tráng nhìn thấy hai tròng mắt Thường Hoằng bốc hỏa, vô tội nhìn các ngón tay.

 

c 46

Vốn định muốn ăn nàng, kết quả cuối cùng chỉ có thể mang nàng đi ra ngoài ăn.

Nhìn thấy bộ dạng Chu Tráng Tráng miệng
đầy thức ăn, hai mắt thỏa mãn híp thành một đường thẳng, Thường Hoằng
lắc đầu, trong lòng vẫn là câu nói kia: “Sao lại tìm được người vợ như em chứ?”

Chu Tráng Tráng nhìn một bàn đầy món ngon
thịnh soạn, cảm thấy mạo hiểm ngồi máy bay đến đây hoàn toàn là đáng
giá, trên thế giới này, quả nhiên chỉ có Thường Hoằng mới hiểu khẩu vị
của nàng và vô điều kiện thỏa mãn dạ dày nàng mà thôi.

Chu Tráng Tráng cảm thấy mình yêu Thường Hoằng sắp chết đi được.

Mà giờ phút này, Thường Hoằng cũng đang liếc mắt đưa tình nhìn nàng: “Tráng Tráng, anh cảm thấy em càng ngày càng đẹp nha.”

Chu Tráng Tráng nhất thời lâng lâng, vừa
cho nàng ăn, lại nói những lời ngon tiếng ngọt khiến nàng vui vẻ, không
phải sắp, mà nàng thật sự yêu Thường Hoằng chết đi được.

Ai ngờ bay tới giữa không trung, Thường Hoằng lại thốt ra một câu: “Cư nhiên sẽ xuất hiện ảo giác như vậy, đúng như người ta nói, đi lính ba năm, heo mẹ cũng có thể sánh với Điêu Thuyền.”

“. . . . . .”

Chu Tráng Tráng quyết định thu hồi những lời vừa nghĩ kia ngay tức khắc.

Vừa ăn Thường Hoằng vừa bắt đầu hỏi: “Gần đây có ngoan không?”

“Đương nhiên là có.” Chu Tráng Tráng nuốt thức ăn trong miệng xuống, nhìn kỹ Thường Hoằng: “Vì sao lại hỏi như vậy?”

“Anh chỉ tùy tiện hỏi thôi.” Thường Hoằng nhìn kỹ Chu Tráng Tráng: “Vì sao lại khẩn trương thế?”

“Em không có khẩn trương, vì sao anh lại cho rằng em khẩn trương?”

“Nếu em không có khẩn trương, vì cái gì lại sợ anh cho rằng em khẩn trương?”

Chu Tráng Tráng bị Thường Hoằng từng bước
ép sát, mồ hôi lạnh trên trán túa ra, lúc này một hình ảnh bỗng loé
lên, sử dụng chiêu bài của Mĩ Địch đã truyền thụ cho nàng về chiến thuật
giữa đàn ông và phụ nữ.

“Đúng rồi có chuyện vẫn chưa có hỏi anh.” Chu Tráng Tráng ngồi thẳng lưng, bày ra bộ dáng vợ cả: “Anh cùng Phó Dương Dương kia rốt cuộc đã phát triển tới mức quan hệ nào rồi?”

“Cô ấy là con gái nuôi ba mẹ anh.” Thường Hoằng thông minh thế nào cũng không dự đoán được sẽ gặp phải chuyện này, ngay lập tức sửng sốt.

“Nói cách khác, là em gái nuôi của anh.”

“Cũng có thể nói như vậy.”

“Anh chẳng lẽ không biết câu anh trai kết nghĩa, em gái nuôi là dễ dàng xảy ra chuyện nhất sao?”

“Không biết.”

“Không biết anh còn nhận loạn, thành thật khai báo, rốt cuộc sờ qua người ta chưa?”

“Thứ nhất không phải là anh nhận nuôi, thứ hai chỗ nào cũng không có sờ.”

“Cái gì cũng chưa sờ qua thì sao người ta lại cuốn lấy anh như vậy?”

“Anh cũng không hiểu lòng dạ phụ nữ các em.”

“Phụ nữ chúng em không có việc gì
tuyệt đối sẽ không săn đón xum xoe người khác, cho nên nhất định là anh
đã làm gì bất nhã với Phó Dương Dương khiến cô ta cảm thấy bị thiệt thòi
nên cứ quấn quít lấy anh, không phải anh không lấy làm chồng, Thường
Hoằng nếu về sau em lại nhìn thấy cô ta quấn quít anh, em không nói hai
lời, lập tức bay tới đem bộ phận kia của anh chà đạp cho càng ngày càng
gầy.” (Q: Hahaaa, TT àh, anh Hoằng để cho nàng chà đạp mà không phải là ngược lại sao)

Cuộc chuyện trò này, Chu Tráng Tráng đem Thường Hoằng từng bước ép sát, thành công trả thù.

Thường Hoằng cũng không ngăn cấm nhe ra tiểu bạch nha: “Chu Tráng Tráng, em có tiến bộ.”

Chu Tráng Tráng không có tiểu bạch nha, chỉ có đắc ý.

Cơm ăn xong, dựa theo nguyện vọng Thường
Hoằng chỉ mong sao lập tức quay về khách sạn, nhân cơ hội màn đêm đang
buông xuống đem Chu Tráng Tráng “xử lý”. Nhưng Chu Tráng Tráng cho dù có
là sinh vật đơn bào nàng cũng sợ đau, nói sao cũng không chịu, cố gắng
lôi kéo Thường Hoằng đi vào nội thành chơi game.

Chu Tráng Tráng gắp thú nhồi bông rất
thành thạo, hầu như lần nào cũng có thể gắp lên, nghĩ bình thường rất ít
khi có thể thắng được Thường Hoằng, Chu Tráng Tráng càng muốn ở phương
diện này chế nhạo hắn một lần, bèn đề cập muốn thi đấu cùng Thường
Hoằng.

Thường Hoằng đồng ý, nhưng có một yêu cầu: “Trong vòng mười phút, ai gắp được nhiều hơn thì người đó thắng, nhiều hơn mấy con thì đối người thua phải cởi mấy món quần áo.”

Chu Tráng Tráng cẩn thận suy xét, nghĩ
mình từ nhỏ đều là cao thủ gắp búp bê, hơn nữa nàng thật sự muốn nhìn
cảnh tượng Thường Hoằng xấu hổ che “…”, bởi vậy liền đồng ý.

Đáng tiếc, Chu Tráng Tráng bại trận, bại thảm hại — Thường Hoằng gắp nhiều hơn nàng tới sáu con.

Là sáu con nha!

“Thành thật khai báo, mục đích anh tới trái đất này là gì?” Chu Tráng Tráng vẫn không muốn tin tưởng chuyện này là thật. (Q: TT àh, thua quá rồ rùi sao, nghĩ anh là người ngoài hành tinh àh)

“Nếu không có chiêu này, anh sao có thể bắt được con cá chạch trơn bóng là em không chạy trốn nữa đây?” Thường Hoằng uống nước nhớ nguồn, nhưng cũng không quên bỏ đá xuống giếng: “Anh
đếm thử xem toàn thân em trên dưới nào là áo trong, quần lót, áo sơ mi,
quần soóc tất cả là bốn thứ, cỡi hết vẫn còn thiếu anh hai cái, bất quá
anh đại nhân đại lượng, sẽ không so đo, sau khi trở về khách sạn cởi
sạch hết cho anh là được rồi.”

Chu Tráng Tráng lập tức che ngực, làm như mình là Hỷ Nhi bị Hoàng Thế Nhân cưỡng ép (*), thà chết chứ không chịu khuất phục.

(*) Tên
hai nhân vật trong phim Bạch Mao Nữ. Hỷ Nhi là nông dân nghèo làm thuê
cho địa chủ Hoàng Thế Nhân mà quanh năm chẳng đủ ăn, chẳng đủ tiền nộp
tô, dẫn đến mắc nợ không gì trả nổi cho hắn. Dùng đủ mọi âm mưu, ngay
trước Tết Nguyên đán, Hoàng Thế Nhân đã bắt Hỷ Nhi mang về để trừ nợ.

“Chu Tráng Tráng em muốn chống chế sao?” Thường Hoằng khơi mào đôi mắt, từng bước tới gần nàng: “Nếu em như vậy, anh đây liền. . . . . .”

“Liền như thế nào, anh không cần xằng bậy a!” Chu Tráng Tráng vừa nói xong lời thoại cũ rít vừa đi lùi dựa lưng vào vách tường.

“Anh liền. . . . . .” Thường Hoằng
giả vờ câu dẫn nâng cằm nàng lên, vẻ mặt hung tàn, trong mắt mọi người
xung quanh hắn cũng giống như tên nhà giàu đẹp trai đang đùa bỡn con gái
nhà lành.

Tuy nói Chu Tráng Tráng cách cảnh giới
điềm đạm đáng yêu này còn xa hơn đoạn đường chinh phạt của chú lính Hồng
Quân, nhưng vẫn có người thấy việc bất bình ra tay tương trợ, túm cánh
tay Thường Hoằng quặc ra sau, hét lớn một tiếng: “Lưu manh, đi theo ta đến đồn công an mau!”

Chu Tráng Tráng đang định giải thích thì
Thường Hoằng xoay người một cái, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai,
bưng tai không kịp rung chuông khéo léo đem người kia lật úp nằm trên
mặt đất, nhàn nhạt nói: “Tiểu Lưu, cậu vừa mới gọi tôi là cái gì hả?”

Tiểu Lưu quay đầu nhìn, lập tức cuống cuồng: “Đội, trung đội trưởng? Anh, anh, anh làm diễn viên đóng vai lưu manh hả?” (Q: Cậu tiểu Lưu này hỏi gì cũng để chữ “咧”tạm dịch “hả” ở cuối hết)

Thì ra tiểu Lưu là một binh nhì dưới
trướng Thường Hoằng, thừa dịp cuối tuần đi ra mua vài đồ vật, không nghĩ
lại đánh phải Thường Hoằng.

“Không phải diễn, anh ta đúng là lưu manh!” Chu Tráng Tráng còn định nói tiếp lại bị Thường Hoằng che miệng lại, nhỏ giọng uy hiếp: “Trở về anh sẽ trừng trị em!”

Xoay người, Thường Hoằng khôi phục thái độ bình thường, nói với tiểu Lưu: “Tiểu
Lưu a, nói cậu bao nhiêu lần rồi, tính tình sao vẫn còn nóng nảy trẻ
con như vậy, cậu thử nói xem nếu hôm nay không phải anh mà là một cặp
tình nhân khác đang đùa giỡn, cậu đi tới túm người ta chẳng phải muốn
gây chuyện sao, trong lúc ra ngoài mà gây ra rắc rối gì cấp trên sẽ
nghiêm trị biết không.”

Chu Tráng Tráng vừa nghe, mí mắt liền giật giật, thoáng cái đã nghĩ tới băng ghi hình trong tay Tả Nhất.

Trải qua giải thích, tiểu Lưu thế mới biết Chu Tráng Tráng nguyên lai là bạn gái Thường Hoằng, lập tức nói: “Chào chị dâu!”

Chu Tráng Tráng chớp mắt, nghĩ đến đây
đúng là cơ hội tốt để lật đổ Thường Hoằng, tức khắc trưng ra vẻ mặt ôn
hoà đối với tiểu Lưu nói: “Tiểu Lưu a, chị vừa rồi quả thật là đang
cùng đội trưởng em cãi nhau, đó là bởi vì chị nghe nói mấy ngày chị
không đến, có rất nhiều cô gái đều chạy đến bên cạnh quân khu tìm anh
ấy.”

Tiểu Lưu lập tức phủ nhận: “Tung tin vịt, đây hoàn toàn là tin đồn nhảm, làm sao có rất nhiều, rõ ràng chỉ có một.”

Thường Hoằng vừa nghe, lập tức định ngăn
cản, nhưng bị Chu Tráng Tráng từ phía sau nhéo một cái, coi như cảnh cáo
không được lộn xộn nữa.

Sau khi đè Thường Hoằng lại, Chu Tráng Tráng tiếp tục vẻ mặt ôn hoà: “Tiểu
Lưu a, cô gái kia thật ra là em gái chị, chị nhờ cô ấy mang ít thức ăn
đến cho trung đội trưởng bọn em đó mà. Trung đội trưởng các em có phải
đối với người ta không lễ độ phải không?”

“Chị dâu, đó là em gái ruột của chị hả? Cô ấy mới từ nước ngoài về hả?” Tiểu Lưu có chuyện muốn nói, nhưng lại có chút khó mở miệng.

“Không phải em gái ruột, mà là em gái nuôi. Đúng vậy, nàng từ nhỏ sống ở nước ngoài. Không có việc gì, có gì em cứ nói.” Thật ra Chu Tráng Tráng đặc biệt muốn đem từ “nuôi” này đọc thành thanh tư. (Q: trong tiếng hoa có 4 (5) thanh, từ nuôi-干/g¯an/ có thanh 1, nhưng TT muốn đọc thành thanh 4 /gàn/ sẽ thành từ khác nghĩa khác)

“Em nói mà, thì ra là người nước ngoài, khó trách vừa nhìn thấy liền ôm trung đội trưởng rồi.” Tiểu Lưu vỗ vỗ ngực, cuối cùng thì cũng đã hiểu rồi.

“Ohh ~~~~” Lúc Chu Tráng Tráng
thốt chữ “Ohh” này ngoàn ngoèo uốn éo. Đương nhiên, ngón tay đồng thời
cũng ngoàn ngoèo uốn éo véo cánh tay Thường Hoằng một cái.

Thường Hoằng dù là người sắt đá, cũng phải đau đến nhíu mày

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+