Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 63 – 64 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Có lẽ là bởi vì câu nói của Chu Tráng Tráng, có lẽ là vì hương trà thơm ngát lượn lờ, cũng có lẽ là vì chuyện đã lâu chưa kể ra, Tả Nhất mở miệng.

Chuyện xưa bắt đầu, Tả Nhất là một thiếu gia con nhà giàu bởi vì người cha phụ bạc mẹ mình mà tính tình trở nên nổi loạn. Mà những cậu con trai vào thời kỳ trưởng thành này thì càng dễ phát sinh ẩu đả với bạn cùng lứa, đánh nhau trốn học đó là chuyện thường tình, tuy cha Tả Nhất thường quyên tiền đóng góp cho trường học, nhưng vẫn không kham nổi số lần oanh tạc của Tả Nhất, liên tục bị nhà trường buộc thôi học.

Cuối cùng, cha Tả Nhất phải xuất ra một con số không nhỏ, quyên góp xây một thư viện cho một trường trọng điểm, cuối cùng mới bảo lưu được hắn.

Tả Nhất ấy vậy mà chút thấu hiểu cũng không mảy may, nghiện game online, trốn học trở thành chuyện thường, trung bình mỗi nửa tháng đến trường học một lần, nhưng tần suất này lại bởi vì sự xuất hiện của Đa Đa mà bị đánh vỡ.

Đa Đa vốn tên là Mễ Đa, là con gái người bạn thân cha Tả Nhất. Lần đầu tiên hai người gặp mặt là trong một buổi tiệc rượu, Tả Nhất ngồi bên cạnh Đa Đa, vốn đang chuyên chú vào trò chơi PSP, nhưng bộ dáng ăn uống của Đa Đa quả thật quá kinh người.

Đương nhiên, đứa nhỏ này cũng còn biết thục nữ, ăn cơm vẫn là cái miệng nhỏ nhắn nhóp nhép, tuy rằng cho vào miệng ít nhưng tần suất cùng tốc độ không tài nào đếm xuể — từ khi ngồi vào bàn cái miệng chưa từng dừng lại dù một giây.

Vốn chỉ là một cửa ải vô cùng đơn giản trong game thế mà làm sao cũng không qua được, Tả Nhất bắt đầu tìm kiếm nguyên nhân bên ngoài, quay đầu nói với Mễ Đa đang dùng cái miệng anh đào nhỏ nhắn của mình cắn bánh chẻo tôm: “Cô ăn ít chút sẽ chết sao?”

Vốn nghĩ Mễ Đa sẽ dừng lại, hoặc trả lời một cách mỉa mai, hoặc là yên lặng khóc, nhưng Tả Nhất tuyệt đối không dự đoán được hắn sẽ nghe thấy một câu như vậy: “Uhm, tuyệt đối sẽ chết.”

Trong giọng nói hoàn toàn không có tức giận, ngược lại có loại vui mừng khi rốt cục cũng có người hiểu mình. Mà giọng nói kia ngọt ngào mềm mại, giống bánh trôi, nghe vào tai kẻ khác đều mềm nhũn.

Vì thế, hắn cứ thế chú ý đến cô gái nhỏ có cái tên Mễ Đa, thường gọi là Đa Đa này.

May mắn chính là, Đa Đa cũng học trong trường này, hai người thường xuyên gặp mặt, thường xuyên qua lại, cũng không biết như thế nào cảm giác thân thương trổi dậy. Ở giai đoạn hormone thanh xuân kích thích, hai người kết giao.

Đa Đa yêu nhất chính là ăn uống, ăn không ngừng nghỉ, cho dù lúc lên lớp thầy giáo xoay lưng viết bảng cô sẽ móc đồ ăn vặt ra nhét vào miệng mình. Vì thế, Tả Nhất mỗi ngày không ngừng chạy ra các tiệm tạp hoá trước cổng trường, bổ sung lương thực cho cô.

Nhưng sau một đoạn thời gian Tả Nhất cùng Đa Đa kết giao, cảm giác quá bình thản. Hắn thích đến quán bar, mà nàng thì thích đến thư viện, hắn nhân nhượng nàng, nhưng dần dà có chút không quen. Hơn nữa vào thời điểm đó có một tiểu học muội xinh đẹp chủ động theo đuổi hắn, Tả Nhất nhất thời không cầm trụ được, liền chia tay với Đa Đa, xoay qua quen tiểu học muội.

Chia tay phát sinh trước sân trường, trong một buổi tối tự học ngày nào đó, Tả Nhất nói dứt khoát với Đa Đa: “Chúng ta chia tay đi.”

Ngoài ý muốn chính là, Đa Đa đáp ứng rất sảng khoái.

Không thể không nói, Tả Nhất đã lén thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sau này cùng tiểu học muội bên nhau, Tả Nhất cảm giác bản thân mình cũng không vui vẻ, luôn cảm thấy hai người bên nhau cũng chẳng có gì để nói. Đang định chia tay tiểu học muội thì tiểu học muội giành lên tiếng trước, bỏ hắn theo một cậu bạn khác.

Tả Nhất cảm thấy đây đúng là báo ứng, nhưng lại không để ở trong lòng, người hắn để trong lòng chính là cô gái mỗi ngày không ngừng miệng ăn kia.

Có lẽ mất đi rồi mới biết quý trọng, Tả Nhất phát giác cái loại bình thản khi bên cạnh Đa Đa chính là một phương thuốc hay kiềm chế tính nông nổi của hắn.

Đương nhiên rất muốn cùng Đa Đa hợp lại, nhưng lại sợ hãi bị cự tuyệt, chỉ có thể mỗi ngày ở một góc bí mật gần đó quan sát động tĩnh của nàng, thậm chí còn vô tình biến thành kẻ cuồng theo dõi.

Cây kim trong bọc cũng có ngày lộ ra, lúc bị Đa Đa bắt được, Tả Nhất đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nghênh đón sự mỉa mai hay oán hận của nàng, nhưng Đa Đa chỉ là nhẹ nhàng nói một câu: “Chúng ta hợp lại đi.”

Thanh âm vẫn mềm ngọt như bánh trôi nếp trong trí nhớ hắn.

Tả Nhất đương nhiên cầu còn không được.

Hai người một lần nữa quay lại bên nhau, Tả Nhất rất vui vẻ, cũng bắt đầu biết hưởng thụ khoảnh khắc yên bình Đa Đa cho hắn. Theo nguyện vọng của Đa Đa, hắn thậm chí bắt đầu bỏ thói quen không hề hứng thú với sách vở, hai người đi học cùng làm bài, ôn tập, thay đổi như vậy ngay cả kính dày cộm của hiệu trưởng cũng rớt xuống.

Đoạn thời gian kia, Tả Nhất thật lâu không đi chơi cùng đám bạn mèo mã gà đồng của mình, đều bên cạnh Đa Đa.

Mà chính vì điều này, đến lúc cùng lũ bạn này tụ họp, Tả Nhất bị bạn bè châm chọc nói bị vợ quản lý. Tả Nhất tuổi trẻ bồng bột, coi trọng sĩ diện lúc này liền phản bác.

Mà đám bạn mèo mã gà đồng này không hổ danh hiệu, bảo Tả Nhất đi quyến rũ một hoa khôi trường khác, mới có thể chứng minh khí khái đàn ông, không sợ bạn gái.

Những lời này nghe vào tai quả thực là chó má, nhưng mỗi người đều có thời điểm mất bình tĩnh, Tả Nhất điên rồ một lần thế đấy.

Một lần thôi, tình cảm của hắn cũng xong rồi.

Ngay lúc hắn đang quyến rũ hoa khôi trường kia để chứng minh “khí khái đàn ông” của mình, Đa Đa cũng nhìn thấy cảnh tượng hắn cùng với hoa khôi kia.

Tả Nhất vĩnh viễn nhớ rõ ngày đó, hắn không để ý đến ánh mắt mọi người, bỏ lại hoa khôi kia, hoảng loạn chạy tới nắm chặt tay Đa Đa.

Nhưng mà lòng bàn tay ấm áp nhu hòa quen thuộc trong giây phút ấy lại trắng bệch lạnh băng.

Đa Đa lần đầu tiên không cười, đôi mắt đen nháy to tròn im lặng nhìn Tả Nhất, chỉ hỏi một câu: “Tả Nhất, anh chắc chắn rằng em sẽ không rời anh đi sao?”

Giọng nàng là bánh trôi đã lạnh, đường đã cứng, nguội rồi.

Tả Nhất nắm chặt tay nàng, như thế nào cũng không nguyện buông ra.

Tim hắn như có dây leo quấn, rối ren vô tận, như người đứng trên vách núi đen buông mình xuống.

Cho dù Tả Nhất lần nữa không muốn buông tay, Đa Đa vẫn đi rồi — xuất ngoại du học.

Tả Nhất nhớ rõ cô từng nói qua, mong muốn duy nhất trong đời này chính là sống trên mảnh đất quê hương thân thuộc, giống như ngọn cỏ nhỏ dưới bóng mát cây đại thụ. Một cô gái tinh khiết với nguyện vọng đơn giản trong tim ấy thế mà cuối cùng lại biến thành hoa bồ công anh, bay đi tha hương nơi phương trời xa lạ.

Phải tổn thương thế nào mới có thể khiến cô làm ra quyết định như vậy, Tả Nhất hiểu được, đều là lỗi của hắn.

Hắn muốn đi theo, muốn tìm cô quay về, nhưng chỉ một câu nói của Đa Đa đã khiến cho hắn không thể không dừng chân.

“Em tạm thời vẫn không có cách nào để đối mặt anh. Cho nên nếu anh tới cũng chỉ làm tăng thêm phức tạp cho em. Tả Nhất, em không phải đang chơi trò anh truy em đuổi, nếu anh thật sự muốn xin lỗi em, xin hãy cho em một khoảng lặng.”

Tả Nhất cho, cho nàng một năm, đổi lấy là tin tức cô có vị hôn phu ở Anh quốc.

Ngay khi vừa biết được tin tức này, Tả Nhất liền mua vé máy bay muốn đến Anh quốc, nhưng Đa Đa lại đúng lúc gửi cho hắn một bưu kiện.

Trong bưu kiện chỉ ghi có một câu.

“Em chỉ muốn một cuộc sống yên bình.”

Trong bưu kiện là bức ảnh chụp nàng cùng vị hôn phu nho nhã, trong ánh hoàng hôn chiếu rọi, hai người dựa sát vào nhau, nụ cười Đa Đa làm đau đớn mắt Tả Nhất.

Hắn không nhớ rõ mình có khóc không, chỉ nhớ rõ rằng đã xé nát vé máy bay kia.

Nàng bên cạnh hắn chưa từng đòi hỏi bất cứ thứ gì, hiện tại mở miệng duy nhất yêu cầu, chính là yên bình.

Như vậy, hắn chỉ có thể cho nàng yên bình.

Sau đó, Tả Nhất không bao giờ đi quấy rầy Đa Đa nữa, nhưng trong lòng vẫn tồn tại hình bóng nàng, không kết giao với bất kỳ cô nàng nào hết.

Cho đến khi gặp Chu Tráng Tráng, một cô gái khá giống Đa Đa, trái tim mới có một ít lay động.

Sau khi nghe xong chuyện xưa này, Chu Tráng Tráng đưa ra một đánh giá: “Anh thật sự là đồ cặn bã a.”

 

chương 64

Tả Nhất không vui: “Anh giãi bày tâm sự là muốn em an ủi anh mà.”

“Em nói anh là đồ cặn bã đã rất an ủi rồi đó.” Chu Tráng Tráng là một sinh viên rất ư là trung thực.

Tả Nhất đột nhiên bày ra bộ dạng như không tin nàng tình vô nghĩa tới vậy.

“Tả Nhất, mặc kệ về sau chúng ta có cảm tình sâu đậm thế nào, chỉ cần Đa Đa trở về, anh vẫn sẽ lựa chọn bên cạnh cô ấy.” Chu Tráng Tráng chắc chắc.

Tả Nhất định phản bác, nhưng lại sợ hãi phản bác của chinh mình quá mức yếu ớt, đành trầm mặc.

“Cho nên, chúng ta vẫn là bạn bè, về sau cũng đừng nghĩ nhiều.”

Tả Nhất quay đầu, nhìn vào chén trà trắng trong in hình khóm trúc xanh, kiểu dáng thanh nhã, hơi nóng của trà đã bay dần theo câu chuyện xưa của mình: “Chu Tráng Tráng, em không muốn ở bên anh cũng là nguyên nhân này đúng không? Em cũng hiểu được, mặc kệ em ở cùng ai, mặc kệ cảm tình sâu đậm, chỉ cần hắn quay lại, em vẫn là lựa chọn hắn.”

Chu Tráng Tráng miệng ngậm mứt, từ từ nhấm nháp hương vị chua ngọt, nhẹ giọng nói: “Tả Nhất, anh thật sự là một tên siêu cặn bã.”

Nghỉ hè này, Chu Tráng Tráng đều giúp Tả Cửu Cửu học thêm, thành công biến khả năng tiếng Anh của hắn tăng lên mấy bậc — ít nhất khi bị người ta mắng,cũng có thể cãi lại.

Ngoài ra, còn kiếm được không ít tiền, Chu Tráng Tráng lặng lẽ tiết kiệm — chờ ngày nào đó cha mẹ thật sự nuôi không nổi nàng, lặng lau nước mắt mà vứt bỏ nàng thì cũng không đến nỗi đói chết.

Chu Tráng Tráng chờ đến tận ngày cuối cùng mới quay về thành phố A, nơi nàng đã từng tràn đầy nhiệt huyết mà nay lại là cảm giác thực hoảng hốt.

Bạn sẽ luôn luôn bởi vì yêu hận một người mà yêu hận một nơi chốn.

Thành phố này từng là nơi Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng có một quãng thời gian tươi đẹp sống động, mà hiện giờ lại tràn đầy kỉ niệm đau buồn, làm cho nàng tránh không nổi. Kỷ niệm thực khó khăn và tàn nhẫn, tuy rằng mọi chuyện đã qua một thời gian, nhưng Chu Tráng Tráng vẫn luôn sợ hãi và trốn tránh.

Nàng rất ít khi đi qua khu trung tâm, bởi vì ở đó có một gian “tân phòng”; nàng đi bứơc ngang sân thể dục trong trường cũng rất nhanh, bởi vì nơi ấy có bóng dáng hắn cùng với nàng trò chuyện; nàng thậm chí không hề sử dụng loại băng vệ sinh thường dùng, bởi vì hắn đã từng giúp nàng mua. Cho dù chuyện nhỏ nhặt thề nào cũng vẫn cứ nhớ mãi không quên.

Chu Tráng Tráng lên năm ba, Hải Nhĩ cũng bước sang năm tư, Chu Tráng Tráng xoè bàn tay bắt đầu liệt kê hai người chỉ còn có một năm học chung trường nữa thôi, Hải Nhĩ thản nhiên nói mình muốn tiếp tục làm nghiên cứu.

Kỳ thật mảng Sinh học ở đại học bọn họ cũng không phải là tốt nhất trong cả nước, Chu Tráng Tráng liền cổ vũ Hải Nhĩ tới trường đại học X mà nghiên cứu – dựa  theo thành tích cùng nhiệt tình của hắn nắm chắc ít nhất tám phần sẽ nghiên cứu thành công.

Nhưng Hải Nhĩ lại cự tuyệt, nói rằng chỉ muốn học ở đây.

“Tại sao?” Chu Tráng Tráng nhớ rõ lúc ấy mình đã hỏi như thế.

“Muốn ở cùng em thêm một đoạn thời gian nữa.” Chu Tráng Tráng nhớ rõ lúc ấy Hải Nhĩ đã trả lời như vậy. (Đau lòng chết ta mất thui)

Chu Tráng Tráng hắt hơi, hỉ mũi ra khăn tay nói chính mình có lẽ bị cảm mạo, che dấu đi ánh mắt đang đỏ lên vì cảm động.

Lúc trước có lễ nên kiên quyết yêu đương với Hải Nhĩ, Chu Tráng Tráng đôi khi cũng nghĩ như vậy.

Nhưng mà mỗi lần trong mơ, người nắm tay nàng, vẫn luôn là người đàn ông với hàm răng trắng bóng kia.

Giấc mơ mới đáng tin cậy nhất, Chu Tráng Tráng không thể không thừa nhận, nếu quay lại một lần nữa, nàng có lẽ vẫn lựa chọn Thường Hoằng.

Nếu có thể dùng lý trí lựa chọn thì đó không phải là tình yêu, đó là việc kinh doanh.

Nhưng tình yêu dù thế nào cũng bị thời gian đánh bại, Chu Tráng Tráng tin tưởng vào vị thần thời gian, rồi sẽ có một ngày, nàng chắc chắn sẽ quên Thường Hoằng.

Lên năm ba, nàng vùi đầu vào sách vở cùng các hoạt động trường, trải qua cuộc sống sinh khí dồi dào cộng thêm tâm thanh quả dục.

Đương nhiên, trong tâm thanh quả dục thì vẫn pha chút màu hồng.

Học kỳ hai năm thứ ba xuất hiện một tiểu đệ học khoa lịch sử, nhìn cũng rất thuận mắt, cũng thuộc loại môi hồng răng trắng (í bảo xinh đẹp), hắn cùng với Chu Tráng Tráng quen biết nhau trong một hoạt động trường, lúc đầu thì xin địa chỉ QQ của Chu Tráng Tráng, không có việc gì cũng chạy tới hỏi nàng một ít vấn đề, sau khi quen thân thì hẹn nàng ra ngoài chơi.

“Anh nói em có nên đi không?” Chu Tráng Tráng trong phòng thí nghiệm hỏi ý kiến của Hải Nhĩ.

“Em không phải đã có quyết định rồi sao?” Hải Nhĩ ánh mắt cũng không ngước lên, bắt đầu nói: “Váy mới cũng đã mua? Giày mới cũng đã sắm? Lông chân tối qua cũng cạo sạch rồi còn gì?” ( Q: cái này đúng là cạo lông chân rùi Bí ạh ^.^ )

Chu Tráng Tráng cảm thấy Hải Nhĩ chơi thân với mình càng lâu, miệng lưỡi càng ngày càng độc.

Cuối cùng nàng quyết định cho tất cả nam sinh thêm một cơ hội, đáp ứng hẹn hò với tên nhóc kia.

Sinh viên hẹn hò thì chỉ có vài nơi để đi.

Tiểu đệ hẹn Chu Tráng Tráng đi xem phim, là một bộ phim hài nổi tiếng, nhưng Chu Tráng Tráng vẫn nể tình lắm mới nở được nụ cười.

Nàng nghĩ mình nên cho tất cả nam nhân một cơ hội.

Sau đó, hắn đưa nàng ra ngoài đi dạo ở một thị trấn nhỏ vùng ngoại thành.

Đây là một điểm du lịch mới được phát triển, buôn bán chằn chịt, du khách đông đúc, chen chúc không chịu nổi, mấy giờ đi lại, chân Chu Tráng Tráng bị giẫm sưng lên, nhưng nàng vẫn như cũ nói cười vui vẻ.

Mình nên cho tất cả nam đồng bào một cái cơ hội, Chu Tráng Tráng vẫn là nghĩ như vậy.

Sau đó, tiểu đệ lại hẹn nàng buổi tối tản bộ ở vườn trường, trên con đường mòn u tĩnh vắng người, tiểu đệ kể một câu chuyện cười, Chu Tráng Tráng khẽ cười.

Cũng không biết như thế nào, không khí bắt đầu có chút ám muội, tiểu đệ vươn tay giữ vai Chu Tráng Tráng, trong mắt ánh lên một ngọn lửa nhỏ, ngọn lửa bùng lên càng ngày càng lớn, môi cũng tiến lại càng gần.

Khi hai môi chạm vào nhau, Chu Tráng Tráng thấy tim vẫn lặng yên, nhưng cũng không có đẩy hắn ra.

Lần này cái nàng nghĩ đến không phải là muốn cho tất cả nam đồng bào một cơ hội, mà là nhớ tới cảnh Phó Dương Dương thân thiết hôn Thường Hoằng tại sân bay.

Còn chưa kịp nhớ lại cảnh tượng khiến mình khó chịu kia, bỗng nhiên có một âm thanh hung tợn vang lên bên tai hai người: “Không muốn chết thì ngoan ngoãn nghe lời tao nói.”

Tiếng nói cố ý bị đè ép lại, nghe sơ qua giống như chỉ làm ra vẻ có ác ý.

Quay đầu lại, phát hiện hai người đàn ông to lớn, một nửa mặt bịt kín vải đen, không biết khi nào đã xuất hiện ở bên người họ, một tên bắt lấy tay Chu Tráng Tráng, người kia dùng một con dao sáng bóng để ở cổ tiểu học đệ.

Cho nên mới nói, đêm đen gió lớn ở chỗ không người quả nhiên là hại người a.

“Đại ca, tôi chỉ có chừng này tiền, toàn bộ hiếu kính cho các người! Van cầu anh tha cho tôi đi!”Tiểu học đệ dù sao cũng chỉ là tên nhóc con, sợ tới mức ánh mắt đều đỏ, nhanh chóng rút tiền ra khỏi ví của mình.

“Tao nói muốn lấy tiền của mày sao? Tao chính là muốn bạn gái mày! Tiểu tử, không muốn chết thì biến cho nhanh, nếu không. . . . . . có thấy lá cây ở trên cao kia không? Tao một đao đâm xuống cam đoan máu của mày có thể phun tới độ cao kia.” Tên bịt mặt đang kề dao vào cổ hắn uy hiếp.

Tiểu đệ vừa nghe, ánh mắt không đỏ, thân mình không run lên.

Cũng không phải toàn lực bộc phát bảo vệ bạn gái cùng kẻ bắt cóc tiến hành quyết đấu, mà là. . . . . . xoay người chạy.

Tốc độ kia, Chu Tráng Tráng cảm thấy hắn không vào đội điền kính quả là đáng tiếc.

Người bịt mặt giữ tay Chu Tráng Tráng nhìn thấy tiểu đệ chạy nghiêng ngả lảo đảo, khinh thường “Phi” một tiếng, xoay người lại đối diện Chu Tráng Tráng nói: “Cô gái về sau muốn kết giao với ai, cần phải mở to mắt ra mà xem xét cho kỹ, kiếm được một nam nhân như vậy, trời tối còn mang cô đến nơi này thân thiết, thực không biết xấu hổ.” (Bí: 2 anh này đáng nghi quá Quạ ah. Quạ: hehe, đúng là rất khả nghi Bí ơi. Mọi người nhớ anh này nha, thêm một nhân vật mới lên sàn)

Chu Tráng Tráng nghĩ từ khi nào mà đạo tặc trở nên có lễ nghĩa liêm sỉ như vậy, kẻ đêm hôm đi cướp bóc mà còn bày đặt coi rẻ kẻ đêm khuya thanh tĩnh bị cướp ah.

“Đại ca, quên đi, cô gái này đã thảm lắm rồi, chúng ta đi nơi khác cướp sắc đi.”

“Ừ, cũng tốt, miễn cho chuyện hôm nay truyền ra bên ngoài lại nói huynh đệ chúng ta không trượng nghĩa.”

Tổ hai người cướp sắc cứ như vậy kẻ xướng người tuỳ rồi bỏ đi.

Sau đó, tiểu đệ đến cầu xin Chu Tráng Tráng tha thứ, Chu Tráng Tráng vẫn mỉm cười, không có việc gì phát sinh.

Chỉ là từ nay về sau không đáp ứng cùng tiểu đệ đi ra ngoài nữa.

Tuy rằng rất muốn cho nam đồng bào một cơ hội, nhưng Chu Tráng Tráng cảm thấy, gần đây nam đồng bào rất không có thực lực a

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+