Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

 

Đương giấc mộng đẹp thì chợt có người lay gọi, âm thanh vội vội vàng vàng bên tai: “Tiểu thư, tiểu thư người mau tỉnh lại a!”

Nguyễn Nhược Nhược mơ màng nửa tỉnh nửa ngủ nhìn người trước mắt một hồi mới có phản ứng: “Hạnh Nhi nha! Tại sao đánh thức ta? Để ta ngủ tiếp một chút đi, “Nữ Giới” để một giờ nữa chép cũng không sao mà.”

“Tiểu thư, không phải gọi người dậy để chép sách. Là người của Tĩnh An vương phủ tới, lão gia đang chuẩn bị tiếp khách.”

Tĩnh An vương phủ? Cái tên nghe quen tai nhưng Nguyễn Nhược Nhược nhất thời nhớ không nổi là ai tới, “Tĩnh An vương phủ?”

Hạnh Nhi dậm chân nói: “Trời ơi, Tam tiểu thư của ta ơi, là Tĩnh An vương gia, đây chính là hoàng thân quốc thích đó nha! Bọn họ phái người trong phủ đến, gọi tên muốn gặp tiểu thư người kìa!”

Nguyễn Nhược Nhược lúc này mới tỉnh hồn lại, “A, ra là cái tên tiểu vương gia kia  phái người tới. Tới liên hệ thế nào? Người ta đang làm gì vậy?”

“Người tới là một vị thái y, nói là đến xem vết thương ở chân của tiểu thư. Ngoài ra còn có một vị nãi nãi quản gia họ Từ mang theo hai người tỳ nữ dâng quà lễ. Họ hiện giờ đang đợi ở ngoài phòng.” Hạnh Nhi thấp giọng nói.

A! Để nhiều người như vậy ở ngoài phòng chờ nàng, Nguyễn Nhược Nhược lo lắng, “Để bọn họ vào, nhanh lên.” Vừa nói một bên tay vừa vén rèm trắng, chuẩn bị bò xuống giường lại bị Hạnh Nhi ấn trở xuống, “Tiểu thư, ngươi không cần vội vàng xuống giường, thái y muốn vào xem vết thương nê chiếc rèm này phải…thả xuống.”

Đúng là nhiều quy củ, Nguyễn Nhược Nhược bị nàng ta chặn lại trong tấm rèm trắng, chỉ trông thấy một thân ảnh mờ mờ từ ngoài cửa bước tới. Mà người tiến vào đâu chỉ là người của Tĩnh An vương phủ, Nguyễn gia toàn thể những cá nhân đã tham gia “hội nghị gia đình” đêm qua một người cũng không thiếu. Đúng là bình thương chẳng thấy đâu, khi có chuyện thì tò mò kéo đến xem náo nhiệt.

Cách một mảnh rèm, Nguyễn Nhược Ngược vươn đôi chân ngọc ra để cho vị lão thái y râu bạc trắng xem xét một phen. Lão thái y rất nhanh hạ phán đoán, bất quá chỉ là một vết thương nhỏ không đáng lo ngại, chỉ cần trích máu rồi uống thuốc, tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi.

Sau khi lão thái y rời khỏi phòng Hạnh Nhi mới kéo rèm lên. Từ thị quản gia bước lên nói: “Nguyễn tam tiểu thư, đêm qua là Tiểu vương gia của chúng ta đánh xe ngựa nhất thời không cận thận đã làm kinh động đến tiểu thư. Hôm nay đặc mệnh giao phó nô tỳ đến dâng lễ vật tạ lỗi với Tam tiểu thư” Nói xong khẽ nâng tay trái ý bảo hai người tỳ nữ lập tức đem hộp đang cầm trên tay mở ra.

Nắp hộp mở ra, mặc dù Nguyễn Nhược Nhược nhất thời nhìn chưa ra đó là thứ gì. Trong hộp mơ hồ có bảo quang lưu động, trong lòng cũng đoán được lễ vật này không tệ. Mà đám nữ nhân Nguyễn thị đứng một bên đã không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.

Nguyễn lão gia sợ hãi bước tới, “Tiểu vương gia thật…tiểu nữ bất quá chỉ bị thương nhẹ, không dám nhận hậu lễ như vậy. Xin hãy Từ quản gia hãy thu hồi lại.”

Từ quản gia vẻ mặt cười nhạt, “Đây là tâm ý của tiểu vương gia, Nguyễn lão gia không cần từ chối”. Rồi ý bảo hai tỳ nữ đem hộp lễ vật đặt lên chiếc bàn lớn, “Nếu Tam tiểu thư không còn điều chi đáng ngại, ta đây cũng không dám ở lại, xin phép trở về phủ phục mệnh.”

Nguyễn lão gia và phu nhân nói vài lời khách sáo sau đó tự mình tiễn khách. Hôm nay vương phủ phái tới một vị quản gia lại càng không thể chậm trễ. Bọn họ đúng là  khách khí đem đám người này tiễn khỏi đại môn mới lặn lội quay trở về.

Nguyễn Nhược Nhược trong phòng liền vây bắt hai người kia bình luận về lễ vật.

“Một hộp đầy trân châu.” Hạnh Nhi con mắt vừa nhìn thấy đã không nhịn được mà hô to. Nàng coi như đã diện kiến qua bộ mặt của nha đầu này. Đối với đống trân châu, mỗi viên đều là oánh bạch thượng phẩm, nàng không không thể không tấm tắc.

“Đây là phỉ thúy trạc tử, đã lên nước nha! Những phỉ thúy thành sắc như vậy quả thực không gặp nhiều lắm.” Nguyễn Nhược Phượng cầm lấy trạc tử yêu thích không buông tay.

Tam di nương Hà thị cầm lên một bức tượng ngọc “Vô lượng thọ phật” mà tấm tắc, “Đây chính là điền dương chi mỹ ngọc điêu khắc thành, cũng chỉ có vương phủ mới có thể đem báu vật như vậy mà tiện tay biếu tặng. Tam tiểu thư ngươi thật là có phúc nha!” Trong lời nói không phải là không có ý hâm mộ.

“Các ngươi nhìn cái chén thú thủ mã não này đi, trong suốt côi lệ, trạm khắc tinh tế, quả là khác biệt!” Trong số ngọc ngà châu báu, thứ duy nhất thu hút ánh mắt của Nguyễn Nhược Long chính là một…cái chén.

“Hừ, đúng là không có mắt!”, Nguyễn phu nhân và Nguyễn lão gia cùng nhau bước vào cửa, nàng nhanh tay cầm lên một món lễ vật mà nói, “Trong số những món này, quý giá nhất phải kể đến tử ngọc như ý…có vậy mà cũng nhìn không ra.” Miệng nói mắt hướng về ngọc như ý lưu luyến không nỡ dời đi.

Nguyễn Nhược Nhược dĩ nhiên biết mình phải làm gì, đây chính là thời cơ tốt nhất để thu mua lòng người. Số bảo bối mà Tĩnh An vương phủ đưa tới đây vừa lúc để ta mượn hoa dâng phật.

“Phụ thân, đại nương, tử ngọc như ý này nữ nhi hiếu kính dâng lên hai người. Xin phụ thân mẫu thân nhận lấy để nữ nhi vui lòng” Nàng lời vừa nói ra, Nguyễn lão gia còn không biết ra sao thì Nguyễn phu nhân đã mi cười mắt cười vui vẻ nhận lấy.

Nhận ra xung quanh nhiều ánh mắt chiếu vào mình liên tục, Nguyễn Nhược Nhược thập phần hào sảng quơ tay nói, “Những món đồ trong hộp, mọi người thích gì chọn nấy đi”.

Trong phòng lập tức dấy lên một thanh âm hoan hỉ không tự kìm hãm được, e sợ cho nàng có thể đổi ý, Nguyễn Nhược Phượng lập tức đem tay nhón lấy phỉ thúy trạc tử áp vào lòng thốt lên: “Tam muội, ta đây muốn trạc tử này.”

“Cầm đi cầm đi, đừng để ý gì mà cầm đi. Còn trân châu thì sao, Nhị tỷ không muốn lấy vài viên sao?” Nguyễn Nhược Nhược vô cùng hào phóng. Nguyễn Nhược Phượng cười đến không thấy mắt, “Đúng nha, ta cầm thêm mấy viên trân châu nữa. Cám ơn Tam muội nhé.”

“Tam muội, ta lấy…cái chén này.” Nguyễn Nhược Long nói.

“Đại ca, huynh hãy chọn thêm đi.” Nguyễn Nhược Nhược đối với vị ca ca đã “cứu nàng trong biển lửa” rất hài lòng, vui vẻ tặng hắn cái chén.

“Không cần đâu, ta đây chỉ thích cái chén này, dùng để uống rượu nhất định so với cái chén đêm qua…thú vị hơn nhiều.” Hắn nửa điểm cũng không tham, Nguyễn Nhược Nhược càng cảm thấy yêu thích vị ca ca này hơn.

Tam di nương chọn tượng ngọc “Vô lượng thọ phật”, lại cầm thêm một đôi đích dương chi bạch ngọc giống nhau, còn nói nếu mang kỳ lân bội thì sẽ thiên ân vạn tạ. Nguyễn Nhược Long, Nguyễn Nhược Phượng cũng rời đi, Hạnh Nhi cũng mang tử ngọc như ý tặng Nguyễn phu nhân và Nguyễn lão gia đem về phòng.

Trong phòng cuối cùng chỉ còn lại hai mẫu tử Nguyễn Nhược Nhược, “Mẫu thân, ngươi thích cái gì thì chọn đi.” Nếu như nàng đã mượn thân xác của Nguyễn Nhược Nhược thì dĩ nhiên muốn thay nàng ta hiếu thuận thật tốt vị mẫu thân này.

“Nhược Nhược, mẫu thân muốn những thứ này để làm gì, chỉ cần ngươi mạnh khỏe ở bên cạnh mẫu thân là ta đã mãn nguyện lắm rồi. Hai ngày qua ngươi toàn gặp chuyện không may, lòng ta vì ngươi mà lo lắng mãi.”

“Mẫu thân yên tâm đi, những chuyện sau này người không cần quan tâm nữa”. Nguyễn Nhược Nhược mạnh miệng nói, “Mấy phần hậu lễ này một khi đã tặng đi, những ngày thái bình còn dám không tới sao.”

Lời này cũng không sai. Cổ nhân nói rất hay: Được nhân tiền tài thế nhân tiêu tai (nhận tiền của người thì thay người chịu tai). Những phu nhân tiểu thư này vừa nhận đồ của nàng, sau này có không vừa ý với nàng thì cũng phải méo miệng mà cười. Không nghĩ tới đêm đó cùng xe ngựa của Tiểu vương gia tông phải nhau, một chút vết thương nhẹ lại buôn bán lời đến như vậy, đánh đổi được cả bộ mặt tươi cười của đám người trong Nguyễn phủ. Lão tổ tông từng nói: Tắc ông thất mã, yên biết phúc họa. Quả nhiên là danh ngôn a.

 

 

Chương 8

Nguyễn Nhược Nhược ngồi chép “Nữ Giới” vô cùng khổ cực.

“…bỉ nhân ngu ám, thụ tính bất mẫn, mông tiên quân chi dư sủng, lại mẫu sư chi điển huấn. Niên thập hữu tứ, chấp cơ trửu vu tào thị, vu kim tứ thập dư tái hỹ. Chiến chiến căng căng, thường cụ xuất nhục,…”

Toàn là những từ khó hiểu, nàng gục gặc đầu thiểu não. Vậy cũng không nói đi, vấn đề phiền phức chính là công cụ chép phạt thật sự không thuận tay. Nàng cho tới bây giờ chưa từng viết chữ bằng bút lông, cầm còn không quen tay thì làm sao có thể hạ bút viết nổi thành chữ? Đáng tiếc một xấp giấy trắng tinh giá trị không hề rẻ lại bị nàng một tay ngệch ngoạc như vẽ quỷ.

Hạnh Nhi nhìn qua liền kinh ngạc, nàng ta mặc dù không biết chữ nhưng cũng có thể nhìn ra chữ viết của Nguyễn Nhược Nhược quả thật không giống trước đây. “Tiểu thư, người đang viết chữ gì vậy, trông không giống với sách mà người đã viết trước kia nha?”

Nguyễn Nhược Nhược vứt bút sang một bên, vừa xoa bóp cánh tay đau nhức vừa bực tức đáp: “Viết in và viết thảo không giống nhau, ngươi nhìn cho kỹ đi, đây là loại chữ thảo đang thịnh hành…”

Hạnh Nhi tin là thật: “Thì ra đây chính là cách viết thảo! Quả thật chữ viết ra nhìn như rồng rắn, linh động phiêu dật. Tiểu thư người quả nhiên rất có “long xà chi thế” đó nha!”

Nguyễn Nhược Nhược nghiêng mình vặn vẹo “long xà chi thế”, cười không nổi. Nàng cũng chẳng muốn viết nữa, tay đem bút cất đi, nghỉ ngơi một chút đã.

Đột nhiên nàng nhớ tới một chuyện, “Hạnh Nhi, ngươi tới đây, ta có thứ này cho ngươi.” Nói xong từ bên dưới chiếc gối móc ra một thanh trân châu.

Hạnh Nhi giật bắn người, “Tiểu thư, vật quý…quý trọng như vậy, Hạnh Nhi không dám nhận.”

“Cái gì mà không dám nhận, ta cho ngươi thì ngươi cứ cầm đi. Ta còn rất nhiều nha…” Đây chính là lời nói thật, nàng có đầy một hộp châu ngọc, cũng không biết chúng có giá trị như thế nào. Nàng vốn dĩ hào phóng, nếu mình chỉ có nửa đấu gạo thì nếu cần cũng sẵn sàng san sẻ cho người khác. Nguyễn Nhược Nhược (Tô San) có lẽ không đủ cao thượng, nhưng nàng là một người chân thật.

Hạnh Nhi tất nhiên cảm kích đến rơi nước mắt. Sau khi cất kỹ bảo vật mới hướng nàng tò mò hỏi: “Tiểu thư, Tiểu vương gia đêm đó đụng phải người…hắn bộ dáng trông như thế nào?”

Nhớ lại Tiểu vương gia Lý Hơi đêm đó quả là rất thanh hoa cao quý, nửa đêm ở đầu đường sáng ngời như ánh trăng, Nguyễn Nhược Nhược liền mi phi sắc vũ đứng lên diễn tả, “Cái tên Tiểu vương gia kia thật là một nhân vật mị lực bắn ra bốn phía, rất có phong cách nha,  là một tên sát thủ thiếu nữ điển hình.” Nàng nhất thời quên mất, dùng ngôn ngữ hiện đại thường dùng để bình luận các minh tinh đem đi đánh giá Tĩnh An vương thế tử thời cổ đại.

Hạnh Nhi nghe được mặt mày ngây ngất, “Tiểu thư, lời của người có ý gì?! Ta tại sao nghe không hiểu.”

Nguyễn Nhược Nhược lập tức đổi lại phương thức biểu đạt, đơn giản đem một câu giải thích rõ ràng: “Tóm lại, Tiểu vương gia quả là một nhân vật phiên phiên trọc thế giai công tử đó nha”.

“A, nói như thế, vậy Tiểu vương gia cũng là một mỹ nam tử như Phan An.”

“Đúng nha đúng nha! Long chương phượng chất, tuấn sảng hảo phong tư!” Nguyễn Nhược Nhược hưng phấn tán đồng.

“Vậy nếu cùng biểu thiếu gia so sánh thì ai phong tư xuất chúng hơn ai?” Hạnh Nhi vừa rào đón vừa hỏi, Nguyễn Nhược Nhược ngẩn ra, “Biểu thiếu gia hình dáng ra sao?! Ta không nhớ được.”

“Tiểu thư, ngươi thật sự là đã quên sạch sẽ, Liên biểu thiếu gia rốt cuộc hình dáng như thế nào cũng không nhớ được.” Hạnh Nhi dở khóc dở cười.

“Ta nửa điểm cũng không nhớ ra hắn trông ra sao. Chẳng lẽ hắn cũng là một mỹ nam tử?” Lần này đổi lại là Nguyễn Nhược Nhược đặt câu hỏi.

“Trời ơi! Tiểu thư của ta ơi. Cái gì mà mỹ nam tử, người còn nhớ mình trước kia đã hình dung biểu thiếu gia như thế nào không?” Hạnh Nhi không nghĩ ngợi liền bật thốt lên, “Người nói những người khác bên ngoài xuất hiện trước mặt người đều thoáng qua như gió. Duy độc biểu thiếu gia là rạng rỡ như ánh mặt trời”

Cái gì, so sánh như vậy không phải là quá khoa trương sao! “Ta thật sự đã nói như vậy sao? Biểu thiếu gia mặc dù phong tư thần mạo, nhưng cũng không thể nào tới mức đó được. Có lẽ là ta trước kia đối với hắn có tình nên nhìn muôn vàn xuân sắc đều thấy đẹp, phá lệ xem hắn cùng người khác bất đồng. Trên thực tế cũng coi như hắn có vài phần sắc đi.” Nguyễn Nhược Nhược không chịu nhận nợ cũ.

Hạnh Nhi không phục nói, “Tiểu thư tại sao lại trở mặt không nhận. Biểu thiếu gia cũng không phải là cái gì phiếm phiếm chi tư, hắn là một trong hai mỹ nam tử của Trường An thành. Hắn mỗi lần xuất hành, phía sau thường thường có một đám nữ tử đi theo mà “ném quả Phan An”. Bất quá không phải là ném nước trái cây, mà là tát tiên hoa lên trên người hắn. Mỗi lần biểu thiếu gia trở lại phủ đều toàn thân sực nức hương hoa.”

Nguyễn Nhược Nhược nghe mà khó tin. Ném quả Phan An, đây là truyền thuyết xa xôi nào rồi! Không nghĩ tới ở đời Đường lại có phiên bản mới thế này. Người đẹp Trường An thành đuổi theo một vị mỹ nam tử “tư nghi tú dật” mà tát tiên hoa, đây quả thực là một màn “khuynh thành chi mến”. Thật không khác phụ nữ thế kỷ hai mươi mốt theo đuổi minh tinh, hơn nữa phương thức biểu đạt ái mộ vẫn còn cao hơn một bậc, vừa đẹp vừa lãng mạn. Nguyễn Nhược Nhược nghĩ qua không nhịn được tâm thần thơ thẩn, cũng muốn gặp vị nam tử này một phen, nếu không chẳng phải uổng phí một lần tiến nhập Đường triều đó sao?

“Hạnh Nhi, biểu thiếu gia đến khi nào sẽ đến phủ?” Nguyễn Nhược Nhược vội vã hỏi.

“Cái này…cũng không rõ là khi nào, biểu thiếu gia ít khi ra ngoài, bản thân cũng không thích sang phủ lắm”, Hạnh Nhi lộ ra ngữ khí có phần u ám.

Nguyễn Nhược Nhược hiểu liền, làm sao mà không trêu ghẹo, “A, Hạnh Nhi, ngươi không phải cũng mong biểu thiếu gia đến đó chứ?”

Hạnh Nhi mặt đỏ lên, “Tiểu thư, người tại sao lại trêu ghẹo ta. Biểu thiếu gia như thế…bọn nha đầu chúng ta làm sao với tới. Nếu trót động tâm tư không phải là tự mình làm khổ chính mình sao. Chúng ta bất quá chỉ là mong có thể được gặp hắn vài lần cũng đã mãn nguyện rồi.”

“Các ngươi? Các ngươi ở đây là ai vậy?” Nguyễn Nhược Nhược hỏi tiếp.

Hạnh Nhi mang chút xấu hổ cười một tiếng, “Là bọn nha đầu trong phủ, có cùng tâm như người vậy!”

A! Nguyễn Nhược Nhược không khỏi sợ hãi trong lòng, vị biểu thiếu gia này chẳng lẽ dáng vẻ khuynh thành đến thế sao, nếu không thì tại sao toàn thể nữ nhân trong Nguyễn phủ đều bị hắn khuynh đảo. Thật hận không thể lập tức canh ba đem hắn ra tỉ mỉ thưởng thức từ trên xuống dưới.

Đột nhiên nhớ tới một chuyện, Nguyễn Nhược Nhược vội hỏi: “Hạnh Nhi, biểu thiếu gia tên là cái gì…cái gì Liên Thành?”

“Ngọc – Liên – Thành.” Hạnh Nhi nhả chữ như châu, mượt mà ôn uyển. “Trong thành Trường An, những nữ tử ái mộ xưng hắn là…Ngọc lang.”

“Ngọc Liên Thành, Ngọc lang. Ta có nên gặp hắn không nhỉ?” Tâm tư Nguyễn Nhược Nhược không khỏi lộ ra rõ ràng trên nét mặt.

 

 

 

Chương 9

 

Mất khoảng thời gian vài ngày vết thương ở chân của Nguyễn Nhược Nhược bắt đầu hồi phục lại, nhưng đánh vật với “Nữ Giới” tới bây giờ cũng chỉ mới chép được ba bản, xem như là một phần trăm số lượng yêu cầu đi. Nàng đã quyết định không thèm chép nữa, dù sao Nguyễn lao gia cũng không quản chế.

Chẳng qua là nếu không chép “nữ giới” thì cả ngày nàng cũng không biết phải làm gì nữa. Thú tiêu khiển của nữ tử khuê các không nằm ngoài cầm-kỳ-thư-họa, thêu thùa may vá. Trong số ấy, thứ nào nàng cũng không đụng tới nổi. Đánh đàn đi, nàng chẳng biết âm luật là cái quái gì; đánh cờ đi, mấy con cờ trắng đen cũng không phải là thứ nàng có thể lĩnh hội được mà cũng không hứng thú học hỏi; đọc sách đi, sách cổ đại là thứ không nên chạm vào; hội họa càng không cần phải nói, viết vài chữ đã khốn khổ thế này thì còn nói gì tới hội họa; đến cả việc thêu thùa, Hạnh Nhi cầm một vật nhỏ đến đưa nàng xem, bảo rằng đây chính là tác phẩm ngày trước nàng đã thêu. Một chiếc túi thơm nhỏ thêu “bách điểu triêu phượng”, màu sắc huyến lệ làm cho nàng hoa cả mắt, thật không dám tin tưởng một người chỉ dùng đường kim mà có thể tạo nên một tuyệt tác thế này.  Thưởng thức một hồi, nàng quyết định “buông tha” thêu thùa, tiếp tục công cuộc ngồi chép “Nữ Giới”. Thứ này còn có thể nguệch ngoạc vài nét rồi cho qua, nhưng thứ kia thì chỉ cần bất cẩn một chút là hỏng bét hết.

Hạnh Nhi cảm thấy nghi ngờ: “Tiểu thư, người rốt cuộc làm sao vậy? Trước kia người cầm kỳ thư họa đến thêu thùa mỗi loại đều tinh thông, bây giờ tại sao cái gì cũng không được.”

Nguyễn Nhược Nhược liều mạng nặn óc tìm lý do để giải vây, cuối cùng nghĩ ra một cách. “Ta là người đã chết một lần rồi, đánh một vòng qua quỷ môn quan mới trở lại, những chuyện trước đây quên sạch cũng là điều bình thường.”

Lý do này hiển nhiên rất có sức thuyết phục, Hạnh Nhi cũng không dám nói về vấn đề này nữa, lo sợ tiểu thư nhớ lại chuỵên thương tâm ngày xưa.

Lúc rảnh rỗi thôi thì dứt khoát lên giường đi ngủ. Nguyễn Nhược Nhược hay là Tô San trước khi mỗi ngày điều thống khổ nhất chính là không được ngủ đầy đủ. Nàng thích nằm nướng trên giường. Bình thường lúc tám giờ sáng đồng hồ báo thức sẽ lôi nàng dậy, nếu không muốn dậy cũng phải đứng lên trừ phi không cần đến ngân hàng làm việc.  Cho nên được ngủ thẳng cẳng rồi tự nhiên tỉnh dậy chính là tâm nguyện lớn nhất của nàng lúc này. Hiện tại thì tốt rồi, cả ngày không cần phải đi làm, muốn ngủ bao lâu thì ngủ bấy lâu. Nàng muốn đem khoảng thời gian thiếu ngủ trước kia đều bù trở lại.

Khuê phòng tĩnh lặng, trong lò thoảng thoảng mùi hương tinh tế,  Nguyễn Nhược Nhược chìm sâu trong hương mộng. Đang ngủ say lại bị ai đó lay dậy, “Tiểu thư, tiểu thư, mau tỉnh lại a!”

Bị quấy rầy đương lúc ngủ ngon thế này là điều Nguyễn Nhược Nhược cực kỳ căm tức. “Hạnh Nhi, ngươi gọi là ta tỉnh làm chi? Chẳng lẽ người của Tĩnh An vương phủ lại đến?”

“Tiểu thư, không phải là Tĩnh An vương phủ, là biểu thiếu gia, biểu thiếu gia hắn đến phủ.” Hạnh Nhi hai gò má ửng đỏ, hơi thở không định, hiển nhiên đã chạy một mạch về đây.

Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là ngẩn ra, chợt sực tỉnh. “Ngọc Liên Thành, hắn tới?”

“Đúng nha, biểu thiếu gia là thuận đường mang tặng vật của Ngọc phu nhân nhờ giao cho đại phu nhân nên ghé qua. Hắn lập tức sẽ phải cáo từ, tiểu thư người không nhanh chân sẽ không thấy được đâu.”

“Ở đâu, ở đâu, người kia đang ở đâu!” Nghe nói thời gian gấp gáp như thế, Nguyễn Nhược Nhược phiên thân xuống giường, hài cũng không kịp mang vọt thẳng ra ngoài. Thật vất vả mới có cơ hội nhìn thấy Trường An thành đệ nhất mỹ nam nhân nha, cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ qua. Bộ dáng của nàng như dẫm núi băng sông mà chạy.

“Tiểu thư” Hạnh Nhi cũng không phát hiện tiểu thư nhà mình đến cả hài cũng chưa mang, chỉ lo chạy theo nàng. “Ngươi còn chưa chép xong “Nữ Giới”, lão gia không cho phéo người ra khỏi phòng mà, người ngàn vạn lần không thể lộ diện nha, chúng ta trốn ở ngoài nhìn một cái là được a!”

Nguyễn Nhược Nhược một thân trang phục vướng víu. Thời Đường váy áo nữ tử rất dài tạo nên dáng người nhẹ nhàng thanh toát. Nhưng nếu mặc nó mà chạy bộ thì thật là…tệ! Còn chưa vọt ra khỏi cửa, Nguyễn Nhược Nhược một cước bước lên chính gấu váy của mình, nếu không phải Hạnh Nhi kịp thời đỡ lấy, nàng suýt nữa đã ngã lăn ra khỏi cửa.

“Tiểu thư đừng vội, coi chừng ngã.”

Nàng đang nhớ đến cái “váy lửng” thập phần hoạt động, chỉ là không dám ở trong phủ mà ăn mặc như thế được. Nguyễn Nhược Nhược đành phải “tùy cơ ứng biến” kéo váy lên, hai bàn chân được được giải phóng, sau vài bước đã như sao chổi hướng thẳng ra ngoài mà chạy. Nàng một khi đã chạy thì Hạnh Nhi có đuổi cũng không kịp. Tô San năm đó chính là nhân vật giật giải nhất điền kinh trong đợt đăng cai vận động hội do trường đại học tổ chức.

Nguyễn phủ rất lớn, gia quyến đều ở tại hậu viện. Từ hậu viện đến sảnh đường  phải đi qua không ít đình đài lầu các, sân vườn. Nguyễn Nhược Nhược xắn quần chạy đi, đâm thẳng vào đường mòn trong vườn! Có thể từ chỗ này trực tiếp chạy đến hậu viện, nàng vượt qua mấy khóm hoa như tham gia cuộc thi chạy vượt chướng ngại vật. Nàng chạy nhanh, nhảy cũng cao, chỉ có mấy khóm hoa là gặp phải tai ương. Vốn chúng đang hân hân hoan hoan khoe sắc liền bị nàng ào ào đổ bộ tới, hoa rụng lả tả.

Thóang thấy trước mắt có một đám người đang đi tới, Nguyễn Nhược Nhược vội vàng thu thế chạy, liếc mắt nhận ra trong đám người có một vị công tử trẻ tuổi. Hắn ở trong đám người thật giống như châu ngọc bị vây khốn. Minh châu tự sinh khí, mỹ ngọc tất có ánh quang, đó là một thứ khí tức bẩm sinh khó mà che giấu, dễ dàng đem đám người bên cạnh biến vật tạo nền.

Nguyễn Nhược Nhược không tự chủ được, đình chỉ hô hấp. Đừng tưởng rằng chỉ có mỹ nữ mới có mị lực làm chúng nhân khuynh đảo, mỹ nam tử cũng tương tự như vậy, làm người ta ngây ngất. Đúng là “khuynh thành chi mị”.

Một đám người vây quanh lấy Ngọc Liên Thành rời tới tiền sảnh, Nguyễn Nhược Phượng theo sát ở bên cạnh hắn, cười tươi và cùng hắn đang nói gì đó. Hắn cũng không đáp lại, chẳng qua là có chút mỉm cười lắng nghe. Nụ cười kia —— thật giống như ánh trăng rằm trong đêm hè.

Dù cách xa như vậy, Nguyễn Nhược Nhược cũng bị nụ cười của hắn làm hoa mắt, một cảnh tượng không thể không nhìn lại. Ngọc Liên Thành —— thật là một nhân vật đầy sức hấp dẫn. Không phải là thần tiên mà tựa như thần tiên. Cứ như vậy mà phong hoa cái thế, bao nhiêu nữ nhân đã vì hắn mà rước khổ đến thân thể tiều tụy.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+