Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10

 

Đám người vây quanh Ngọc Liên Thành dần dần đi xa rồi biến mất ở khúc quanh. Phảng phất như mặt trời bất chợt tắt đi, cả thế giới chìm trong ảm đạm. Nguyễn Nhược Nhược buồn bã đứng tại chỗ, một lúc sau cũng không nhúc nhích. Đó cũng là phản ứng bình thường sau khi chiêm ngưỡng cái đẹp.

“Tam muội, Tam muội.” Có người gọi nàng.

Thật giống như tỉnh dậy sau giấc mộng, Nguyễn Nhược Nhược ngạc nhiên: “Đại ca, huynh làm ta giật mình.”

“Đang giữa ban ngày nha, ta bất quá chỉ gọi một tiếng tại sao lại bảo dọa ngươi giật mình.” Nguyễn Nhược Long tự tiếu phi tiếu, một mặt hỏi một mặt đánh giá Nguyễn Nhược Nhược. Nhìn đôi mắt ý loạn tình mê, bởi vì cắm đầu chạy nhanh nên gương mặt đã chuyển sang màu hồng phấn, váy kéo cao để đôi chân ngọc, mắt cá chân trong suốt dính vài ngọn cỏ xanh, hắn không tự chủ được thầm thở dài một tiếng.

Cài này…Nguyễn Nhược Nhược nhất thời quẫn bách nói không ra lời, mặt càng lúc càng đỏ hồng. Nguyễn Nhược Long nhìn nàng cười vang, rồi đem nụ cười thu lại, nghiêm mặt nói: “Tam muội, đừng bảo ta làm đại ca mà không quan tâm đến ngươi. Có một số việc có nghĩ đến vô ích, sẽ không như mong muốn đâu.”

Khi không hắn lại phán một câu như vậy, Nguyễn Nhược Nhược ngẩn người, chợt hiểu được đấy là ca ca quan tâm đến tâm tư của muội tử. Hắn tưởng rằng Nguyễn Nhược Nhược giống như trước đây si tâm nên mới có ý tốt nhắc nhở. Chỉ là Nguyễn Nhược Nhược bây giờ không phải là Nguyễn Nhược Nhược lúc trước nữa.

Không sai, Ngọc Liên Thành là một nhân vật có thể lay động nhân tâm, cũng có thể nhờ đó để một lần nữa khẳng định Nguyễn Nhược Nhược đã bị hăn cuốn hút hoàn toàn.  Nhưng là…mọi việc cũng chỉ có thế. Hôm nay đứng ở đây không phải là Nguyễn Nhược Nhược mà là Tô San đến từ thế kỷ hai mươi mốt, một người sinh trưởng trong một thời đại đề cao lý trí, người thành phố làm bất cứ chuyện gì cũng dùng lý trí để xử lý, đến cả những chuyện đầy cảm tính như tình yêu, nếu tâm đầu ý hợp thì mới tiến tới, không thì quả thật chẳng đáng nghĩ tới nữa. Tình yêu cũng giống như sự mua bán, ai cũng hy vọng đầu tư sinh lãi, nếu không thì cũng chẳng còn chút giá trị gì. Nếu nàng đem lòng yêu thương một nam nhân như Ngọc Liên Thành nhất định là một chuyến đi buôn lỗ vốn. Ngươi đây yêu hắn vô cùng, hắn cũng không nhận ra. Ngươi đây đau đớn đến chết đi sống lại, hắn vẫn như vậy vô tri vô giác. Ngàn lần yêu thương e cũng chỉ là một mảnh tình si trôi theo dòng nước chảy.

Có thể tưởng tượng…nếu cùng Ngọc Liên Thành thâm nhập tình trường thì cục diện sẽ chẳng khác gì “Nhất tướng công thành vạn khô cốt”. Bại quân dưới tay hắn sợ rằng chính mình cũng nhớ không rõ bao nhiêu người. Mỹ nam tử như thế này chỉ để ngắm, những vấn đề khác coi như không bàn tới nữa.

Nguyễn Nhược Nhược nghĩ vậy nên mới mỉm cười, hướng Nguyễn Nhược Long nói: “Đại ca, ý của huynh ta hiểu. Một chút thời gian cũng không thể nào cùng người ta trò chuyện, vậy thì tại sao ta lại phải khổ sở suy nghĩ quá nhiều?! Lại nói…cho dù có thể thì cũng chưa chắc là lương duyên.”

Nguyễn Nhược Long không ngờ nàng lại thanh tĩnh nói ra những lời như vậy, đôi mày kiếm không khỏi giương lên, mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. “Tam muội, ca ca ta nhìn ngươi cũng giống như trước đây. Chỉ là…tại sao giống như thay đổi một người khác vậy. Ta quả thật có điểm không thông”.

Vốn chính là thay đổi người mà, chẳng qua các ngươi không biết thôi. Nguyễn Nhược Nhược không trả lời, mím môi cười. Đằng kia Hạnh Nhi từ xa đã chạy tới, vừa chạy vừa huơ huơ một đôi tú hài trong tay, “Tiểu thư, tiểu thư, ngươi vẫn còn chưa mang giày a.” Thì ra nàng ta đuổi theo một đoạn đường mới phát hiện tiểu thư của mình để chân không mà chạy đi. Nàng cả kinh, đây không phải chuyện đùa, liền lập tức quay trở về lấy hài, khó trách lâu như vậy mới đuổi kịp.

“Đại ca, ta đi đây.” hướng Nguyễn Nhược Long vẫy tay, Nguyễn Nhược Nhược chạy về phía Hạnh Nhi, cước bộ phiên nhiên nhẹ nhàng như cánh chim chao lượn. Phảng phất không nhận ra Nguyễn Nhược Long đang nhìn theo bóng lưng nàng đến thất thần một hồi lâu.

Chủ tớ hai người từ trong vườn chậm rãi đi ra, Hạnh Nhi vừa đi vừa hỏi: “Thế nào, tiểu thư, người có nhìn thấy biểu thiếu gia không?”

“Thấy rồi, quả nhiên danh bất hư truyền.” Nguyễn Nhược Nhược tâm phục khẩu phục. Trường An thành đệ nhất đệ nhị mỹ nam tử tuyệt đối không phải là hư danh.

“Dĩ nhiên, biểu thiếu gia ở Trường An thành không ai không biết tiếng mỹ nam tử.” Hạnh Nhi nói xong lộ ra bộ dáng vô cùng đáng yêu.

Nguyễn Nhược Nhược tin không nghi ngờ. Nhân vật phong hoa như vậy muốn giấu cũng không giấu đươc, muốn che cũng che không được, đi tới chỗ nào là liền thu hút sự chú ý của mọi người. Hào quang càng sáng, số người biết đến hắn tự nhiên cũng sẽ cao.

“Tiểu thư, vậy thì vị Tiểu vương gia kia so ra nhất định kém hơn biểu thiếu gia?” Hạnh Nhi một hồi cũng không quên đem hai người này ra so sánh.

Nguyễn Nhược Nhược suy nghĩ một chút mới đáp: “Nếu bàn về xinh đẹp, Lý Hơi đúng là kém một bậc. Nhưng nói về thần thái, hai người kia thật ra…không khác biệt. Cả hai đều là phong hoa quang thải, khác hẳn với thường nhân.”

Hạnh Nhi chỗ hiểu chỗ không, “Tiểu thư, ý của người là bọn họ không sai biệt lắm.”

“Đúng vậy, không sai biệt lắm.” Nguyễn Nhược Nhược gật đầu một cái thật mạnh, “Nếu như nói Ngọc Liên Thành là phảng phất thần tiên như mây như gió thì Lý Hơi chính là kiểu điềm nhiên nếu như trăng sáng. Nhưng thật ra ấn tượng sâu nhất bọn họ lưu lại trong ta cũng không phải là dung mạo tuấn mỹ như thế nào, mà chính là ở trên người của bọn họ, đều không hẹn mà cùng có một loại khí tức cao quí vượt qua cái đẹp tầm thường.”

Nói một hồi, lại nhìn qua Hạnh Nhi vẫn bộ dáng không minh bạch lắm, nàng giải thích “Chính là nói bọn họ trên người có một loại khí chất đặc biệt làm cho người ta nhìn qua một lần liền khó quên.”

“Tiểu thư…khí chất đó là gì vậy?” Hạnh Nhi vừa hỏi thì Nguyễn Nhược Nhược đã thở dài, “Haiz, phải nói như thế nào cho ngươi rõ ràng. Bỏ qua đi, ta còn phải trở về chép “Nữ Giới” nữa, đi thôi”

Đúng vậy! Như thế nào mới có thể giảng giải hai từ “khí chất” cho tiểu nha đầu cổ đại không biết chữ này đây? Đó là một loại mị lực của nhân cách bên trong, một loại phong mạo tinh thần tốt đẹp, vô hình mà phát ra. Giống như một loại lực hấp dẫn tự nhiên. Thật giống như ánh trăng sáng, có thể dễ dàng chảy vào trăm ngàn đôi mắt mà không hề gặp chút cản trở nào vậy.

 

 

Chương 11

 

Mùng ba tháng ba, tiết xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.

Tháng ba ở cổ đại là tiết thanh minh, trải qua các đời Chu-Tần-Hán mỗi gia đình đều ra trước cửa vẫy nước mang ý nghĩa rửa trôi những điều dơ bẩn, cầu mong hạnh phúc, diệt trừ điềm xấu nên còn gọi là “Ngày thanh tẩy”. Đến đời Đường thì tập quán này dần dần biến mất, chỉ còn chú trọng hội đạp thanh thưởng xuân. (Đạp thanh: đạp lên cỏ)

Cứ đến tháng ba hàng năm người dân thành Trường An đều kéo đến gần bờ sông kết nhóm đạp thanh, xuất du. Đây chính là Đại Đường thời kỳ hưng thịnh nhất, phong khí nhất thời vô cùng lãng mạng. Người đi đạp thanh thưởng xuân tại thành Trường An không chỉ có những tiểu thư quý tộc, gia đình giàu có. Đương triều hoàng đế và những gia đình quyền quí hoặc là trầm rộ tổ chức, hoặc đơn giản chỉ là cưỡi ngựa xuất du ra ngoài thưởng xuân.

Từ mấy ngày trước, Nguyễn Nhược Nhược biết được tháng ba có lễ hội đạp thanh liền kích động, mấy đêm liền đều ngủ không ngon giấc. “Tam nguyệt tam nhật thiên khí tân, Trường An thuỷ biên đa lệ nhân” (Mồng ba tháng ba khí trời tươi sáng, bên bờ sông Trường An lắm người đẹp), Đỗ Phủ – thi nhân nổi tiếng đời Đường đã từng ca ngợi như thế trong tập thơ “Mỹ Nhân Hành” đó thôi, nàng sớm đã đọc qua, không nghĩ tới hôm nay thân lạc vào cảnh giới kỳ lạ, làm sao không kích động vạn phần. Vì kích động nên nàng nhất thời ngẩn ngơ, ngâm cho Hạnh Nhi nghe bài thơ này. Kết quả, Hạnh Nhi vẻ mặt mờ mịt, “Tiểu thư, trong số những thi nhân có người gọi là Đỗ Phủ sao?”

Nguyễn Nhược Nhược thiếu điều muốn nhảy dựng lên chỉ vào Hạnh Nhi mà phồng mang trợn má, “Cái gì mà có hay không, coi như ngươi không biết chữ đi nhưng trông cũng thông minh sáng láng mà. Là người thời Đường mà không nhận ra Lý – Đỗ hai người này có còn dám tự xưng là Đường nhân sao?”

Hạnh Nhi ham học hỏi nên không ngại lên tiếng hỏi, “Tiểu thư, Lý – Đỗ là hai người như thế nào?”

“Lý – Đỗ hai người…chính là Lý Bạch và Đỗ Phủ. “Lý Đỗ văn chương tại, quang mang vạn diễm trường” (văn chương Lý Đỗ, tỏa sáng ngàn dặm trường). Hạnh Nhi ngươi không phải là quá dốt thơ rồi sao?” Nguyễn Nhược Nhược bị nàng ta làm cho dở khóc dở cười.

“Ta quả thật chưa nghe nói qua hai người kia nha!”, Hạnh Nhi thật thà nói, “Ta chỉ nghe nói qua Vương Duy, Vương Xương Linh, Mạnh Hạo Nhiên, Hạ Tri Chương…”

“Tốt lắm tốt lắm, đừng để tâm nha! Ta đã trách lầm ngươi, là ta nghĩ sai rồi! Xin lỗi, xin lỗi.” Hạnh Nhi ngạc nhiên, không biết vị tiểu thư này tại sao bất chợt lại thay đổi thái độ hoàn toàn như vậy.

Chỉ bởi vì Nguyễn Nhược Nhược đột nhiên tỉnh ngộ, nhận ra chính mình vừa phạm vào một sai lầm lớn. Đỗ phủ viết “Mỹ Nhân Hành” khi đang là hồng nhân bên cạnh Yết Lộ hoàng đế, bây giờ mới chỉ là khai nguyên năm thứ chín. Lý Bạch cũng đã là thanh niên, đáng tiếc vẫn còn đang du sơn ngoạn thủy trong nhân gian, muốn hắn làm ra những bài thơ động thiên địa thì phải đợi thêm mười năm tám năm nữa. Nàng đây ở tại nơi này cùng người khác bàn về văn chương Lý – Đỗ quả thực hơi sớm một chút.

Không nói nữa, Nguyễn Nhược Nhược bò lên giường ngủ. Ngủ lúc này là tốt nhất, sáng sớm ngày mai đã được đi đạp thanh rồi. Từ lúc lạc tới cổ đại đến giờ, trừ đêm đó leo tường xuất du, nàng cũng đã nhiều ngày rồi chưa bước qua được đại môn của Nguyễn phủ. Giống như chim bị nhốt trong lồng, nàng đã sớm không nhịn được muốn rộng cánh bay đi.

***

Mồng ba tháng ba, bến Trường An.

Gió ấm như rượu, mặt hồ như gương, cành liễu xanh mướt, núi xanh như mi, vô số người đẹp rực rỡ. Bên bờ sông “xuân quang ba phần tiếu, diễm sắc bảy phân nghiên”, khung cảnh đẹp như một bức tranh hoa xuân diễm sắc.

Nguyễn phủ tất cả các vị thái thái tiểu thư, không tính tới Nguyễn phu nhân không xuất du vì không có nhã hứng, Nhị di nương, Tam di nương cùng Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư đều dẫn theo nha hoàn làm thành một đoàn xuất phủ đạp thanh. Tam di nương vẫn mang theo cặp song sinh, Nguyễn Nhược Nhược cũng là lần đầu trông thấy hai tiểu đệ này. Mi mắt tuấn tú, da tuyết trắng như phấn, chân chính là “phấn điêu ngọc trác”. Hai đứa nhóc này quả rất hiếu động, chạy nhảy một hồi là không có một khắc an bình.

Một đoàn ba chiếc xe ngựa thẳng hướng bờ sông đi tới. Nơi này từ sớm đã đông đúc du khách, vô số giai nhân lui tới. Những chàng công tử “cẩm y ngọc đái” ra vô nườm nượm, thật giống như đàn ong bướm bay rập rờn. Tháng ba đạp thanh thưởng xuân chính là cơ hội tốt cho vô số tài tử giai nhân gặp nhau, tình chàng ý thiếp, ngây ngất trong cảnh xuân quang mị hoặc.

Du khách quá đông, người Nguyễn phủ liền bị tản mát. Hạnh Nhi như hình với bóng không rời khỏi Nguyễn Nhược Nhược đang hướng đến một chỗ trống gần bờ sông mà chen tới. Sắc xuân thật là đẹp, vô số gốc hoa đào tựa như một dải lụa màu hồng, cành liễu xanh nhè nhẹ lay động trong gió, gió xuân lại ấm áp khiến nàng cảm thấy như sắp sửa bị cảnh xuân quang này chuốc say.

Nguyễn Nhược Nhược đang say sưa thưởng thức cảnh đẹp thì chợt thấy phía trước một trận tao động, vốn là một đám người đang ồn ào bước tới, vây quanh dày đặc đến độ không chỗ chen chân vào. “Hạnh Nhi, phía trước sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

Hạnh Nhi nhìn quanh một lượt liền chín mười phần khẳng định: “Tiểu thư, không phải xảy ra chuyện gì, nhất định là biểu thiếu gia tới. Hàng năm tháng ba hắn sẽ phụng bồi Ngọc phu nhân tới đạp thanh thưởng xuân.”

“Ngươi chắc chứ?” Nguyễn Nhược Nhược hỏi lại, “Một mình hắn đã làm thiên hạ loạn đến dường này sao?”

“Điều này là tất nhiên, không phải nói quá, biểu thiếu gia bình thường xuất hành đều có một đám thiếu nữ tụ tập phía sau đi theo hắn. Hôm nay tháng ba, bờ sông có biết bao nữ tử tụ tập, hắn nửa bước cũng khó đi.”

A ha, hắn chỉ mới đi tới đằng kia thì ở đây trật tự giao thông đã loạn thành thế này rồi, ai nói mị lực vô hình? Mị lực của Ngọc Liên Thành đích thị là có thể sờ thấy được. Không tin thì cứ thử nhìn cái đám đông bát nháo phía trước xem.

Đám người nọ tụ tập càng lúc càng đông, thỉnh thoảng lại có ba bốn thiếu nữ cầm giỏ hoa gia nhập, đây là muốn chuẩn bị tát tiên hoa cho hắn nè. Nguyễn Nhược Nhược từ lâu đã muốn tận mắt chiêm ngưỡng phương thức biểu đạt tình ý lãng mạng của các thiếu nữ Trường An thành, chẳng qua là…”bức tường người” đó nước chảy còn không qua lọt thì nàng làm sao nhìn thấy được bên trong? Ngó quanh quẩn, vừa may thấy gốc cây đào to lớn bên cạnh, cành lá cứng cáp xum xuê có thể dễ dàng leo lên. Không cần suy nghĩ nhiều, Nguyễn Nhược Nhược sẽ phải trèo lên đấy.

“Tiểu thư, ngươi định làm gì?” Hạnh Nhi đứng bên  cạnh kinh ngạc nhìn nàng.

“Ta không trèo lên thì làm sao nhìn thấy người kia được?” Nguyễn Nhược Ngược còn nghĩ là nàng ta “chậm tiêu”.

“Tiểu thư, nơi này người đông…người…người thân nữ nhi tại sao có thể leo trèo như thế được” Hạnh mà dậm chân trách móc.

Nguyễn Nhược Nhược tỉnh ngộ, thở dài một tiếng, chỉ đành phải đàng hoàng làm một nữ nhi đoan trang. Nhìn đám người nọ từ từ bước qua đây, nàng liều mạng nhón mũi chân, đầu ngóng cao. Chỉ thấy được đám đông lúc nhúc vây cứng xung quanh, cứ như là bao thành một vòng vây đi tới, đến cả cái bóng của Ngọc Liên Thành cũng không nhìn thấy. Nàng lại nhìn thấy vô số cánh hoa bị ném vào trung tâm đám đông đó, dày đặc như một cơn mưa hoa. Tình huống như vậy đúng là trước đây chưa từng gặp, nàng cứng lưỡi trừng mắt nhìn. Đám người dần dần dời đi, Nguyễn Nhược Nhược tỉnh hồn lại, sinh ra cảm xúc vô hạn, “Hạnh Nhi, biểu thiếu gia được hoan nghênh như vậy, nhìn qua là cảnh tượng vô hạn nhưng thật ra khổ tâm kể không hết nha. Hắn đi tới, đám người kia liền bám theo, y hệt như một bức tường, còn có chút gì tự do cá nhân nàp đâu. Nếu không phải hắn tinh thần cứng cỏi, cũng chỉ e là…” Nói cao hứng, suýt nữa nàng đã phát ra mấy lời bất hảo nên liền ngậm miệng lại.

Hạnh Nhi mở to hai mắt, “Tiểu thư, cái gì là tự do cá nhân?” Nha đầu này thật đúng là có tinh thần cầu học, không hiểu liền hỏi. Nguyễn Nhược Nhược đang có hứng, hăng hái định giải thích thì chợt thấy phía trước xáo động.

“A, sao vậy? Chẳng lẽ lại có thêm một mỹ nhân tới nữa?” Nguyễn Nhược Nhược hỏi Hạnh Nhi.

Không đợi Hạnh Nhi trả lời, nàng cũng đã nghe ra đám bát nháo phía trước có người khàn giọng la: “Không xong, có người rơi xuống nước rồi. Mau cứu người a!”

 

 

Chương 12

 

Người bên bờ sông lập tức hò hét loạn lên, mọi người rối rít hướng tiếng la chạy tới. Nguyễn Nhược Nhược chủ tớ hai người cũng chạy theo, ở bên kia đã có vài người nhảy xuống nước cứu người rồi. Mặt nước vốn là phẳng lặng như gương giờ phút này sóng gợn nặng nề, bọt nước tung tóe khắp nơi. Bên bờ truyền tới tiếng tiếng khóc thê thiết.

“Ai rơi xuống nước ? Ai rơi xuống nước ?” Có người nhiều chuyện kìa, mọi người dỏng tai lên nghe.

“Là hai tiểu hài tử, ở trên bờ đuổi chạy, kết quả không cẩn thận bị té xuống sông.”

Nghe được Nguyễn Nhược Nhược trong lòng chấn động, chẳng lẽ là… Không dám nghĩ tới thì Hạnh Nhi đã ở một bên hoảng sợ nói: “Tiểu thư, dường như là Tam di nương đang khóc.”

Nhanh chóng tách đám người chen vào, nàng nhìn thấy người đang ngồi khóc bên bờ không đâu khác chính là Nguyễn phủ Tam di nương! Nhị di nương cũng ở một bên tuôn trào nước mắt. Phía sau hai nha đầu Đào Nhi và Cúc nhi sắc mặt cũng tái mét, muốn khóc cũng khóc không nổi. Để hai tiểu thiếu gia rơi xuống nước, các nàng chạy không thoát tội giám hộ bất lực. Mắt thấy Tam di nương đã khóc sắp ngất đi, Nguyễn Nhược Nhược tiến lên nói lời động viên: “Tam di nương, ngươi đừng nóng lòng, đã có người xuống nước cứu rồi. Không có việc gì, chắc chắn không có việc gì, hai tiểu đệ là cát nhân thiên tướng. Nhất định không có việc gì đâu.”

Quả nhiên như nàng nói, hai tiểu nam hài rất nhanh được cứu lên. Tuy sặc mấy ngụm nước, những chỉ là sợ quá nên vừa lên bờ đã oa oa khóc lớn. Hữu kinh vô hiểm, coi như là vận khí.

Những anh hùng nhảy xuống sông cứu người cũng rối rít lên bờ, Nhị di nương Tam di nương và bọn nhóc ôm một khối khóc lóc, Nguyễn Nhược Nhược đành phải thay mặt đa tạ chư vị ân công. Đang lúc nàng còn chưa mở miệng thì thấy đám người đằng kia bỗng nhiên sắc mặt đại biến: “Tiểu vương gia vẫn còn chưa lên bờ?”

Tiểu vương gia? Nguyễn Nhược Nhược ngẩn ra…cái người mà bọn họ đang nhắc tới…không lẽ là hán tử đêm đó trên xe ngựa a!

Hắn lời vừa nói ra vài người còn lại toàn thất sắc kinh hãi. Lập tức hô lên một tiếng toàn bộ nhảy xuống nước. Bên bờ người xem náo nhiệt vốn đã rời đi được vài chục liền quay trở lại “quần long tụ hội”.

“Dưới sông còn có người sao?” Một người không biết chuyện lên tiếng hỏi.

“Đúng nha! Nghe nói còn là một Tiểu vương gia.” Có người biết chuyện liền trả lời hắn.

“Là Tĩnh An vương thế tử, ta nhận ra hắn.” Còn có ngươi biết gốc biết rễ bổ sung nói rõ.

“Tiểu vương gia tại sao lại cũng nhảy xuống sông cứu người?” Có người không tin.

“Tại sao lại không, ta tận mắt nhìn thấy, hai hài tử kia vừa rơi xuống nước chính là Tiểu vương gia đầu tiên một thân nhảy xuống cứu người. Hắn vừa nhảy xuống mấy người hầu môn bên cạnh liền nhảy xuống theo.” Có người ra mặt chứng minh.

“Tĩnh An vương trước giờ hiền đức thuần lương, yêu dân như con, Tiểu vương gia là trưởng nam tự nhiên cũng là thánh đức.” Còn có người cảm khái kết luận.

Nguyễn Nhược Nhược một lòng nổi sóng. Một mặt dỏng tai nghe bàn tán, một mặt an ủi di nương cùng ấu đệ, một mặt khác nhìn chằm chằm xuống mặt sông đợi chờ từng động tĩnh. Mấy người kia ở dưới sông ồn ào tìm kiếm, nhưng vẫn chưa tìm ra tung tích của Tiểu vương gia Lý Hơi. Tâm tư nàng chùng xuống, người rơi xuống nước càng lâu thì hy vọng cứu sống lại càng xa vời.

Rốt cục cũng có người kéo một thân người trầm trầm nổi lên mặt nước, chính là vị hán tử đánh xe hôm nọ. Những người còn lại lập tức tụ lại dưới nước, cùng nhau đem Tiểu vương gia hôn mê cứu lên bờ. Hắn hai mắt nhắm nghiền, hé ra gương mặt tuấn tú trắng bệch, giống như tùy lúc có thể bất chợt tan ta như tuyết. Hán tử kia vội vàng để hắn ở bên bờ liều mạng đập vào lưng hắn, đem tay ấn vào bụng đẩy nước ra. Trường sam hắn ướt đẫm, có thể nhìn thấy nơi mắt cá chân có một đoạn tảo quấn quanh, nguyên căn khiến hắn bị kéo xuống nước.

Một hồi cố gắng cứu giúp nhưng tình hình Tiểu vương gia cũng không có khởi sắc. Nhìn thân thể vô tri vô giác kia, có người ở một bên nhỏ giọng nói: “Thật giống như… đã không còn thở .”

Hán tử kia giống như bị chém một đao, tức giận rống lên, “Ai, là ai hồ ngôn loạn ngữ?”

Đám người nhất thời câm như hến, thở cũng không dám thở. Trong không khí tĩnh lặng như vậy càng thấy rõ Tiểu vương gia vô thanh vô tức, hắn quả thật đã không có hô hấp. Hán tử gắt gao nhìn chằm chằm hắn, toàn thân run rẩy đứng lên, đôi mắt hổ đã không tự chủ được ngấn đầy lệ. Còn lại mấy người kia, đừng xem đều là kẻ bộ dáng vũ phu hiên ngang, giờ phút này tất cả đều đang muốn khóc.

Nguyễn Nhược Nhược đứng một bên nhìn hồi lâu liền kiềm chế không được, những người này tại sao cứu người lại chỉ cứu một nửa, mới đó đã muốn buông tay? Nhịn không được hô hô quát quát đứng lên: “Các ngươi đứng đó mà lo lắng làm chi? Mau đưa thân thể hắn lật lại.” Nàng hùng hổ chỉ huy đám anh hùng vương phủ thị vệ.

Họ chẳng biết nàng muốn làm gì, nhưng lập tức theo lời phối hợp.  Chuyện cho tới bây giờ…muốn đem ngựa chết chữa thành ngựa sống sao?

Để thân thể Lý Hơi nằm ngửa, Nguyễn Nhược Nhược cúi người xuống, áp tai trên ngực hắn cẩn thận nghe ngóng. Hoàn hảo, nhịp tim vẫn còn, chẳng qua là hít thở không thông nên hô hấp mới ngừng lại. Phải nhanh chóng làm hô hấp nhân tạo cho hắn thì mới mong cứu được. Không kịp nghĩ nhiều, Nguyễn Nhược Nhược một tay kéo thắt lưng của hắn ra, một tay bóp chặt mũi của hắn, chính mình hít vào một ngụm tân khí, sau đó cúi người xuống, dùng miệng hoàn toàn áp chặt miệng Lý Hơi rồi đem ngụm khí trong miệng này cho hắn.

Ngụm khí này vừa đẩy vào ngực của hắn thì đám người xung quanh cũng nhất tề hít một hơi, thanh âm tựa như hít phải một luồng lãnh khí. Mọi người cả kinh ngây người như phỗng, trên mặt vẫn duy trì cùng một loại bộ mặt phảng phất như trong phim kinh dị.

Thật lâu sau này, người ở Trường An thành còn xôn xao kể về một màn kinh thế hãi tục đã phát sinh vào một ngày tháng ba. Mặc dù có nhiều dị bản khác nhau, nhưng nội dung cũng không khác mấy…hơn nữa những người đầu tiên nghe kể chuyện này đều không nhịn được mà mào đầu một câu: “Các ngươi nghe nói qua chưa? Hôn môi cũng có thể cứu sống người nha.”

Ngày đó Nguyễn Nhược Nhược cứu người rất khổ cực. Lý Hơi bởi vì ngộp nước quá lâu nên hô hấp chậm chạm không thể khôi phục ngay lập tức. Nàng đành phải một ngụm đón một ngụm đem hắn tiếp tục làm hô hấp nhân tạo, đến hơn nửa canh giờ hắn mới ho lên một tiếng, từ đó có thể tự chủ hô hấp. Chẳng qua là người còn chưa thể tỉnh táo lại, vẫn như trước hôn mê. Nguyễn Nhược Nhược sức cùng lực kiệt, biết hắn đã ổn nên cả người ngồi bệt ở một bên hít thở.

Nhìn thấy Tiểu vương gia có biến chuyển tốt, vị hán tử kia vẻ mặt khẩn trương cuối cùng cũng đã hòa hoãn xuống bước tới, vội vàng ôm quyền nói: “Tại hạ Tần Mại, đa tạ Nguyễn tam tiểu thư đã cứu tánh mạng Tiểu vương gia nhà ta”. Hắn đã nhận ra nàng.

Nguyễn Nhược Nhược vô lực khoát khoát tay, “Không cần khách khí, không cần khách khí, các ngươi cũng đã cứu hai tiểu đệ của ta, xem như có qua có lại.” Chỉ là…có kiểu “qua lại” như vậy sao!

“Hắn uống nước quá nhiều nên hao tổn nguyên khí, các ngươi hãy mau chóng mang hắn trở về phủ, để thái y kê khai mấy thang thuốc điều hòa khí tức.” Nguyễn Nhược Nhược nhắc nhở hắn.

Tần Mại vừa nghe nói có lý, liền nhanh chóng mang Tiểu vương gia đang hôn mê trở về phủ. Nguyễn Nhược Nhược lúc này mới phát giác bốn phía đang nhìn mình khác thường. Lưu mắt để ý, chung quanh đều là một đôi con ngươi đen trắng như đá xuyên qua không khí thanh minh mà hướng nàng công kích. Vừa mới vội vã cứu người không có suy nghĩ nhiều, giờ phút này bị nhiều đôi mắt nhìn trừng trừng mình như vậy, nàng mới  tỉnh hồn lại, mới nhận ra cử chỉ vừa rồi là…là không-hợp-lễ-nghi. Nguyễn Nhược Nhược không nhịn được lấy tay áo quệt mồ hồi, lòng thất thanh kêu khổ: xong rồi, xong hết rồi, thanh danh của Nguyễn gia tam tiểu thư này đã bị một chổi quét thẳng ra sân rồi…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+