Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19

Trên đường trở về phủ, Nguyễn Nhược Nhược hỏi Nguyễn Nhược Long làm thế nào mà quen biết Thủy Băng Thanh.

“Lúc đầu ta cùng mấy bằng hữu đi Hoa Nguyệt lâu uống rượu, gọi nàng ra phụng bồi rượu. Nàng là thanh quan nhân, bán nghệ không bán thân. Hơn nữa còn nghe nói nàng là tiểu nữ của một phạm quan nên không giống những cô gái thanh lâu khác, ngược lại còn là một cô nương khí chất lãnh nhược băng sương. Tam muội, không sợ ngươi chê cười, đại ca ta vừa nhìn nàng lập tức động tâm.” Nguyễn Nhược Long không hề che giấu, thẳng thắng thừa nhận với nàng.

Dừng một chút lại nói tiếp: “Nàng bề ngoài mặc dù nhu nhược, tính tình cũng rất cương liệt. Vốn là đầu tháng mười này tú bà sắp xếp nàng chính thức tiếp khách, nàng thà đập đầu vào cột thà chết không nghe theo. Ngày đó nàng mất rất nhiều máu, thiếu chút nữa là không còn cứu kịp.”

Đầu tháng mười, Nguyễn Nhược Nhược âm thầm gật đầu, đúng rồi, tính ra nàng và Lưu Đức Hoa cùng một ngày bị tai nạn xe cộ mà xuyên đến đây. Một đôi hồn phách song song tiến vào đời Đường tại Trường An thành, cũng không biết cơ duyên thế nào sắp xếp hai người nhập vào thân thể của hai thiếu nữ đang tự vẫn.

“Nàng mặc dù đã được cứu nhưng tính tình thay đổi rất nhiều. Cả ngày buồn bực không nói một lời, hơn nữa còn quên mất nhiều chuyện trước kia, thậm chí cũng không nhớ được ta. Vốn là, khách nhân tại Hoa Nguyệt lâu nàng không để ý đến bất cứ ai, duy độc đối với ta là…vài phần kính trọng.”

Nguyễn Nhược Nhược hiểu, xem ra cô nương Thủy Băng Thanh này đối với Nguyễn Nhược Long là có tình. Chỉ sợ hai người bọn họ từ lâu đã thề non hẹn biển cũng chưa biết chừng, bất quá Thủy Băng Thanh hôm nay chính là bị Lưu Đức Hoa thay mận đổi đào, làm hại Nguyễn Nhược Long mất ý trung nhân.

“Sau khi nàng quên mất ta liền không đáp lại tình cảm của ta nữa, ngày đó nghe người ta nói ngươi tại bờ sông cứu người liền đột ngột tìm ta nói muốn gặp ngươi, ta ngay lập tức dẫn ngươi tới gặp nàng. Tam muội, các ngươi cùng là nữ nhi nên hãy vì ta nói tốt một tiếng, giúp nàng nhớ lại…và đừng làm…chuyện dại dột nữa. Lần kia nàng gặp chuyện không may, trái tim ta suýt chút nữa là rớt mất rồi.” Nguyễn Nhược Long vừa nói vừa thở dài, “Chuộc thân mặc dù rất khó làm, nhưng nói cho nàng biết ta sẽ cố gắng suy nghĩ biện pháp. Vô luận ngàn vạn khó khăn, muôn vàn khó khăn nàng cũng còn có ta, ta sẽ không rời xa nàng bất kể thế nào.”

Trong lòng Nguyễn Nhược Nhược không khỏi chấn động, Nguyễn Nhược Long một mảnh thâm tình tựa như biển. Nữ tử phong trần gặp gỡ công tử phú gia, tình chàng ý thiếp thường chẳng qua là ân ái trong lúc nhất thời. Không nghĩ tới hắn đúng là toàn tâm toàn ý yêu thương cô nương kia.

“Đại ca, ngươi…ngươi đối xử tốt với Băng Thanh cô nương như vậy, nếu như…nàng không đáp lại tình cảm của ngươi thì làm sao bây giờ? Phải biết rằng, nàng cũng đã quên ngươi rồi.”

“Ta tin sẽ có một ngày nàng nhớ lại ta.” Nguyễn Nhược Long tin tưởng mười phần. Không đành lòng đả kích hắn nữa, Nguyễn Nhược Nhược đành ngậm miệng không nói. Còn có thể nói gì nữa đây? Cũng không thể nói thật cho hắn biết ngươi đừng uổng phí công sức nữa, Thủy Băng Thanh thật ra không phải là Thủy Băng Thanh mà là nam nhân tên Lưu Đức Hoa tới từ thế kỷ hai mươi mốt. Nguyễn Nhược Nhược không muốn đem sự thật này trút lên đầu hắn.

“Đại ca, chuộc thân là chuyện phi thường phiền phức, chi bằng trước mắt chúng ta nghĩ cách để tú bà không buộc nàng tiếp khách.”

“Ta cũng đang suy nghĩ! Tú bà thật sự khó mà thuyết phục.” Nguyễn Nhược Long than thở.

“Tú bà ham tiền, muốn bắt bà ta thỏa hiệp thì ngoài cách dùng ngân lượng xem ra không còn phương án nào khác. Đại ca, ta còn có nhiều châu báu. Ngươi quay trở lại thương lượng với tú bà, ta trở về đem châu báu đổi thành ngân phiếu, cùng tú bà mua một khoảng thời gian cho Thủy Băng Thanh, không để nàng đi tiếp khách. Ngươi thấy thế nào?”

“Tam muội, ta không thể dùng…châu báu của ngươi!”

“Không sao không sao, Tam muội của ngươi cũng một một tiểu phú bà. Ngươi chỉ cần dùng tốt là được, huynh muội một nhà khách khí cái gì.” Suy nghĩ một chút, Nguyễn Nhược Nhược thập phần tiếc nuối mà kêu tiếng, “Lần trước cứu Tiểu vương gia, Vương phi mang hôn nhân tới đáp tạ. Ta tại sao không bảo nàng đáp tạ thêm mấy hộp châu báu chứ, thật là thất sách nha Đại ca!”

Nguyễn Nhược Long nhìn vị muội tử có ý nghĩ kì lạ này nhịn không được đưa tay xoa xoa đầu nàng nói, “Vốn gả vào vương phủ đã là một cơ hội đáng giá hơn tài lượng, một mình ngươi không chịu nắm chặt lấy, giờ hối hận rồi sao? Bất quá…Tam muội à, ngày đó ngươi nói một câu “ta mặc dù cứu Tiểu vương gia nhưng cũng không cần hắn lấy thân báo đáp” thật là khiến ta thiếu chút nữa vỡ bụng vì nhịn cười.” Hắn vừa nói vừa bật cười thật to.

Nguyễn Nhược Nhược cũng cất tiếng cười to, bất quá là bởi vì nàng nhớ tới lời của Thủy Băng Thanh (Lưu Đức Hoa) “Hắn mỗi lần đến đều sống chết nhìn ta chằm chằm, ta thật sự chịu không nổi”, thật sự là không nhịn cười được.

Tiếng cười của hai huynh muội thanh thúy như ngọc châu, từ đầu đường trong Trường An thành bay đi thật xa. Tiếng cười sảng khoái như vậy tự nhiên thu hút ánh mắt chú ý của không ít người. Một chiếc xe ngựa buông rèm xanh chạy ngang qua bên cạnh bọn họ, trong xe là một vị mỹ phu nhân mặc cung trang, nàng ta liếc mắt nhìn qua rèm xe trông thấy cảnh tượng này. Ánh mắt từ trên người Nguyễn Nhược Long quét qua, dừng lại trên người Nguyễn Nhược Nhược trong bộ dáng nam trang. Tựa hồ cảm thấy kinh ngạc, hơi ngây ngốc, nàng quay đầu sang người ngồi bên cạnh nói:

“Hơi Nhi, ngươi nhìn đi, đây không phải là Nguyễn gia…Tam nha đầu sao, thếnào mà lại ăn mặc như thế đi đi lại lại ở đầu đường?”

Người nọ nghe vậy ngẩng đầu lên, mi thanh mục tú ngũ quan chính là Tiểu vương gia Lý Hơi. Hắn hướng ra ngoài nhìn lại, liếc mắt thấy Nguyễn Nhược Nhược đang tươi cười vui vẻ. Nàng mặc một bộ trường sam màu thanh thúy, yêu thúc ngọc đái, đầu đội mũ màu đen. Trong bộ dạng nam trang như vậy thật sự là đẹp mắt. Cả người nàng tươi mát như xuân liễu đầu mùa, xuân quang tràn đầy.

Thu hồi ánh mắt, Lý Hơi nhàn nhạt trả lời mẫu thân: “Trang phục đó cũng không kém!” Đây là nhận xét thật lòng, mặc dù ấn tượng của hắn đối với Ngưyễn Nhược Nhược cũng không tốt lắm, những đinh là đinh mão là mão, không thể vơ đũa cả nắm được.

“Còn không sao? Nữ nhi phải ở chốn thâm khuê thêu thùa may vá, làm sao lại có thể chạy bát nháo trên đường phố như vậy. Nguyễn gia thật không biết dạy nữ nhi, hoàn hảo ngày đó hôn sự này không thành, tuy nói là trắc phi nhưng gia thế nhân phẩm cũng rất quan trọng.” Vương phi kinh ngạc trách Nguyễn nhà quản giáo nữ nhi không nghiêm, lòng thầm kêu may mắn vì ngày đó hôn sự bị từ chối.

Lý Hơi không nói. Sự tình cầu hôn ngày đó hắn vốn là không muốn, chỉ vì Vương phi khổ cầu khuyên nhủ hắn, nói nào là cô gái kia đã bất chấp danh tiết…xả thân cứu hắn, nên hắn mới bất đắc dĩ để nàng ta “áp giải” tới Nguyễn phủ. Kết quả…kết quả cơ hồ khiến hắn tức đến suýt hộc máu. Cái cô nương…cô nương Nguyễn Nhược Nhược kia làm gì mà “mềm nhũng” như cái tên, chờ người tới bảo toàn danh tiết cho nàng ta. Chẳng những cự tuyệt hôn sự phũ phàng, một mặt lại còn nói hắn không cần lấy thân báo đáp, mặt mũi Tĩnh An vương thế tử không biết bị nàng ta đem vứt ở đâu? Bây giờ nhớ tới vẫn còn rất buồn bực.

Vừa nghĩ vậy, Lý Hơi không nhịn được lại liếc mắt nhìn…đằng kia một cái. Nhìn  Nguyễn Nhược Nhược một thân nam trang, hắn không khỏi hồi tưởng lại đêm gặp gỡ đầu tiên đó, Nguyễn Nhược Nhược trong trang phục “váy lửng”. Nếu để Vương phi nhìn thấy kiểu trang phục đó chẳng phải sẽ còn kinh hãi hơn sao. Nhưng tất cả những điều kinh hãi đó xem ra vẫn chưa bằng vụ việc nàng cứu sống hắn trên bờ sông. Lúc ấy hắn vô tri vô giác, cái gì cũng không biết. Sau khi nghe Tần Mại tinh tế nhắc tới, hắn ngạc nhiên đến độ khó có thể tin. Nam nữ thụ thụ bất thân, nàng sao dám ở trước mắt mọi người…dùng phương thức…không tưởng tượng nổi mà cứu sống hắn? Kinh ngạc trôi qua, hắn nhịn không được trên mặt nóng rần lên, chuyện này…cực kỳ khó chịu. Vốn nghĩ nàng trong lúc tình thế cấp bách nên nhất thời phải xuất hạ sách này, nhất định không nghĩ nhiều như vậy. Cũng là ngày đó ở Nguyễn phủ, thái độ  nàng lạc quan hào phóng, trong lời nói đem sự việc kinh thế hãi tục như vậy biến thành một chuyện tầm thường. Kỳ quái, trong đám nữ nhân từ khi nào lại xuất hiện một nhân vật lạ lùng như vậy…

 

 

Chương 20

 

Thủy Băng Thanh đã mua được một khoảng thời gian ngắn thái bình. Nguyễn Nhược Nhược khẳng khái mang nửa hộp trân châu quí báu đến cửa tiệm đổi lấy chi phiếu rồi bày ra trước mặt tú bà. Vừa trông thấy xấp ngân phiếu, tú bà lập tức cười không thấy mắt: “Nguyễn công tử, vậy cứ làm theo lời ngươi, trong hai tháng ngày Băng Thanh cô nương tuyệt đối không chính thức tiếp khách. Nhưng cũng phải để nàng ra phụng bồi rượi, đánh đàn ca hát nhảy múa…chút ít thôi.”

Cứ như vậy, xấp ngân phiếu đủ để cho gia đình bình thường sống hai năm chỉ có thể đổi lại hai tháng thanh tĩnh, Nguyễn Nhược Nhược không thể không mắng tú bà của Hoa Nguyệt lâu tham lam, quả thực là hổ ăn thịt người không nhả xương. Nguyễn Nhược Long thể làm gì, “Cũng không còn cách nào khác, đây là nơi hấp thu ngân lượng mà. Vàng bạc tuôn vào nơi này thật không khác gì nhỏ nước xuống tảng đá bị nướng nóng. Lại nói Băng Thanh cô nương ca múa giỏi, cả sắc lẫn nghệ đều tuyệt vời, chẳng những là hoa khôi đứng đầu ở Hoa Nguyệt lâu, nàng đồng thời cũng là nhân vật có tiếng tại thành Trường An. Biết bao nhiêu đại quan, quý nhân, vương tôn công tử sẵn sàng ném tiền vàng tới xem nàng thanh ca mạn vũ, tú bà rộng lượng hoãn cho hai tháng đã là nể mặt mũi lắm rồi.

“Đại ca, ta cũng biết tú bà đối với ngươi rất khách khí, chỉ là bà ta tại sao lại nể mặt mũi ngươi đến thế?”

Nguyễn Nhược Long nói: “Thật ra rất đơn giản, Nguyễn gia nhà chúng ta buôn bán tơ lụa vải vóc đẹp nhất lẫn mới nhất tại thành Trường An này. Các cô nương trong Hoa Nguyệt lâu đều yêu thích vải lụa từ phường dệt của chúng ta, cung không đủ cầu. Ta vừa rồi bảo với tú bà sẽ phá lệ chiếu cố Hoa Nguyệt lâu, không những cung cấp đầy đủ mà còn giảm giá tiền. Tú bà thấy có lợi dĩ nhiên sẽ khách khí với chúng ta một chút.”

Thì ra là như vậy. Cũng không lạ a! Người trên giang hồ thường không tránh được cái lợi trước mắt, có qua có lại. Chỉ cần không thương thiên hại lý là không chừa thủ đoạn nào, cũng không mất một mối quan hệ làm ăn lâu dài.

Thủy Băng Thanh ý tứ bảo Nguyễn Nhược Long đợi dưới lầu, Nguyễn Nhược Nhược một mình đi lên chỗ nàng báo cáo kết quả. Bước đầu tiên của kế hoạch đã thành công, trì hoãn kỳ hạn chính thức tiếp khách của nàng ta, giữ vững thân phận thanh sạch bán nghệ không bán thân.

Vốn tưởng rằng Thủy Băng Thanh nghe được sẽ như trút được gánh nặng, nào ngờ nàng chau mày đứng lên: “Cái gì? Phụng bồi rượu, đánh đàn ca hát, còn nhảy múa nữa. Miễn cưỡng ta có thể làm được điều thứ nhất, nhưng ba điều sau chắc chắn là không được nha!”

Nguyễn Nhược Nhược sửng sốt, suy nghĩ một chút liền hiểu, một nam nhân ở thế kỷ hai mươi mốt làm sao bảo hắn biểu diễn thanh ca mạn vũ? Nhưng…nàng có chuyện muốn hỏi: “Vậy những ngày trước đây ngươi làm sao trốn được?”

“Dưỡng thương a!” Thủy Băng Thanh vừa nói vừa chỉ vào trán cho Nguyễn Nhược Nhược xem, vạch tóc ra liền phát hiện có một vết thương vừa mới lành lại, mỏng mỏng cong cong nhìn như nửa vầng trăng.

Nguyễn Nhược Nhược không khỏi dậm chân, “Vậy phải làm sao bây giờ? Vết thương cũng đã lành lại rồi, ngươi không thể không bán nghệ nha, không có chuyện tú bà  để ngươi nhàn rỗi mà không hiến nghệ kiếm tiền cho mụ ta đâu.”

Thủy Băng Thanh kêu khổ cả ngày, “Ta có thể hiến cái quái gì chứ! Nhất – không  hát, Hai – không nhảy, khỏi bàn vụ cầm-kỳ-thư-họa gì gì luôn.”

“Vậy ngươi còn làm được cái gì nữa? Ngươi ở thế kỷ hai mươi mốt rốt cuộc là làm công việc gì vậy? Có cái gì…có thể ở trước mặt người khác biểu lộ bản lãnh không?” Nguyễn Nhược Nhược cứ như pháo liên thanh mà đặt câu hỏi.

“Ta kinh doanh bất động sản, mở công ty tư vấn xây dựng đo đạc. Nếu muốn ta làm đúng nghề chi bằng để ta mở văn phòng địa sản đặt tại thành Trường An này để tư vấn kinh doanh đất đai cho bọn quan nha quý tộc!” Thủy Băng Thanh nói một cách nghiêm trang.

“Ngươi còn tâm tư nói đùa nữa hả, tỉnh lại đi, mau tìm biện pháp vượt qua cửa ải khó khăn này mới đúng. Kiến thức chuyên môn của ngươi ở Đại Đường này coi như đồ bỏ, vậy tính qua lĩnh vực nghiệp dư đi, ngươi bình thường có sở thích thích giết thời gì không?”

“Sở thích của ta rất nhiều nha, ta là một người yêu thích vận động mà. Thích chạy bộ, bơi lội, leo núi, phiêu lưu, bóng rỗ, đá banh, bơi thuyền trên biển…”

“Đủ rồi, đủ rồi”, không thèm đợi Thủy Băng Thanh nói xong, Nguyễn Nhược Nhược vẻ mặt cau có không khách khí cắt ngang lời nàng. “Chẳng có thứ gì dùng được. Ngươi…tại sao cũng chỉ biết chơi những thứ này, tinh hoa văn hóa Trung Hoa năm ngàn năm của chúng ta tại sao ngươi một chút cũng không chịu học? Cầm-kỳ-thư-họa chỉ cần ngươi tinh thông một môn thì bây giờ cũng đâu đến nổi nào.”

Khẩu khí của nàng nghe giống như bà mẹ đứng trong bếp giáo huấn con, Thủy Băng Thanh nghe được không phục lắm. “Nghe nói Nguyễn Tam tiểu thư cũng là một tài nữ cầm-kỳ thư-họa lẫn thêu thùa may vá không thứ nào mà không tinh thông, ngươi cứ tùy tiện thi triển một thứ cho ta nhìn thử coi.”

Nguyễn Nhược Nhược bị cứng lưỡi, nhưng mau miệng nói: “Đúng đó, ta không làm được, nhưng ở đây cũng không có ai bắt ta đi ra ngoài hiến nghệ gì gì đó. Lão huynh, ngươi nên rõ tàng tình hình của mình lúc này nha, bây giờ không phải là lúc tị nạnh. Ngươi mà còn mạnh miệng với ta nữa thì ta sẽ mặc kệ ngươi, để cho ngươi tự sinh tự diệt đi.”

So với tình thế đôi bên, đối phương mạnh hơn mình nên nàng không thể không cúi đầu. Thủy Băng Thanh lập tức mềm đi, “Ngươi đừng mặc kệ ta nha! Ngươi nhanh nhanh nghĩ kế đi, ngươi muốn ta làm thế nào thì ta sẽ làm thế ấy, toàn bộ đều nghe theo ngươi sắp xếp.”

Nguyễn Nhược Nhược không cười nói, “Đừng nói như vậy, ta cũng không vì ngươi mà sắp xếp cái gì hết.”

Nhìn lại bộ dáng của Thủy Băng Thanh, nàng không nhịn được bật cười: “Bộ dáng của ngươi bây giờ còn không nói là anh tư kiều diễm?” Thủy Băng Thanh nhìn qua ôn nhu, nhẹ nhàng phảng phất như có thể cưỡi gió bay đi.

“Đừng nói nữa” Thủy Băng Thanh vẻ mặt buồn chán, “Từ sau khi ta nhập vào thân thể này thì bao nhiêu thể lực rèn luyện trước kia không biết chạy đi đâu rồi, biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi, ta thật muốn treo giải thưởng cho người tìm được nó về đây. Nếu không phải như vậy, tại tình cảnh này ta cũng có thể đánh ngã vài người rồi bỏ chạy, cũng không sợ hãi quan phủ truy bắt. Phải biết rằng ta trước kia cũng là thân thủ đai đen quyền đạo tam đẳng.”

Nguyễn Nhược Nhược giật mình, “Vậy tại sao ngươi lại ra nông nổi này? Lúc ta nhập vào thân thể này cũng nghe nói trước đây nó thuộc về một cô nương gió thổi một phát là gục, yếu ớt vô cùng. Kỳ quái là sau khi ta “mượn” liền cảm thấy nó cũng…tốt lắm. Ngũ tạng lục phủ rồi da thịt xương, tinh lương giống như chế phẩm từ hợp kim vậy, nửa điểm hư hỏng cũng không có, từ trên xuống dưới phải gọi là hoàn hảo.”

Thủy Băng Thanh vạn phần uất ức, “Ngươi chính là vận khí tốt hơn so với ta, hai chúng ta cùng một lúc lưu lạc khó khăn, tại sao ta thành nữ tử thanh lâu còn ngươi lại thành đại gia khuê tú. Cơ thể vốn bệnh hoạn liền biến thành sinh long hoạt hổ, lão Thiên thật không công bằng.”

Nguyễn Nhược Nhược cười, “Có thể vì ngươi vốn là một nam nhân nên khi nhập vào thân thể nữ nhi không thể phù hợp được. Ta thì khác, cùng là thân nữ nhi lại mạnh mẽ khỏe khoắn, khi nhập vào cơ thể này chỉ có bồi bổ chứ không suy hại. Giống như nâng cấp một chiếc CPU vậy, bộ nhớ lập tức được tăng lên, chỉ có thể vận hành nhanh hơn lúc trước chứ không kém hơn được.”

“Ngươi cứ nâng cấp đi, nâng cấp không tính phí” Thủy Băng Thanh cũng nhịn không được nữa mà mỉm cười.

Hai người thương lượng một hồi lâu cũng chết sống nghĩ không ra được đối sách. Cuối cùng Nguyễn Nhược Nhược liền đưa ra một biện pháp cũng không hẳn là biện pháp, “Thật sự không có biện pháp triệt để, chi bằng ngươi dứt khoát một lần nữa hướng cây cột kia mà đập đầu đi. Không cần dùng sức quá mạnh, chỉ cần chấn động não một chút là có thể nằm dưỡng bệnh trên giường mấy ngày.”

Thủy Băng Thanh hai con mắt trợn trắng nhìn Nguyễn Nhược Nhược thật lâu mới vừa nói: “Ngươi thật là độc ác, bộ ta đập đầu không cảm thấy đau hả?”

Nguyễn Nhược Nhược hai tay giơ lên đầu hàng, “Ta cũng biết kế này không được, nhưng ngươi nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn chưa! Được rồi, không phải ngươi có thể bơi lội đó sao? Nếu không ngươi dứt khoát đem một đám khách dẫn tới bờ hồ rồi trước mặt mọi người biểu diễn “bài ca thiếu nữ bơi lội” hay “hát trù thiếu nữ bơi lội” gì gì đấy. Ta đảm bảo người nhất cử thành danh, thiên hạ đều biết, tuyệt đối so với sự kiện lần kia của ta danh tiếng vang dội hơn rất nhiều”.

Thủy Băng Thanh bật cười, “thôi thôi, ta thà chọn cách đập đầu vô cột còn hơn, không dám ở thời Đại Đường mà bôi nhọ danh tiếng của cái mặt này, ta để một mình Tam tiểu thư ngươi nổi tiếng đó.”

Đây chính là quyết định cuối cùng, thảo luận một hồi cũng chỉ có thể đưa ra được một biện pháp không thể gọi là biện pháp này. Trước khi chia tay Nguyễn Nhược Nhược nói, “Bây giờ còn có thể thong thả mấy ngày, ngươi cũng không không nên vội vàng làm ẩu…cũng không nên có cái chủ ý dại dột gì đó…”

Suy nghĩ một chút nữa, nàng nói thêm: “Nếu thật sự nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, nhất định không được nghĩ quẫn, đập đầu cũng phải cẩn thận chú ý đó nha! Ta cũng không muốn để đại ca của ta vì ngươi mà chết đi sống lại một lần nữa.”

“Ngươi yên tâm, đầu là đầu của ta, ta còn có thể bạc đãi nó sai.” Thủy Băng Thanh nhìn nàng hầm hầm, “Còn nói…ngươi làm ơn đừng để gã đại ca…si tình kia tới làm phiền ta, không có hắn ta cũng không cần nghĩ đến chuyện dại dột. Ngươi biết lần trước sau khi ta bị thương nằm liền mấy ngày không dậy nổi, hắn mỗi ngày đều tới trước mặt ta kể lể tình hình ngày trước, dùng một vài lời tâm tình trước đây kể lại để ta có thể nhớ ra cái gì đó. Những lời này để chủ nhân chân chính của thân thể này nghe chắc chắn sẽ rơi lệ. Nhưng ta là người ngoài nha, nghe được cũng không có chút cảm giác gì, thật là phiền phức. Thật vất vả mới yên tĩnh hai bên tai được một chút, ta cũng không muốn hắn tới đây trêu chọc nữa.”

Thủy Băng Thanh nói như chuyện lặt vặt những khi rỗi rảnh, thần thái vân đạm phong thanh như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng Nguyễn Nhược Nhược nghe được tâm tình liền chùng xuống, nhịn không được thở dài một tiếng: “Ta phải làm sao với vị đại ca si tình này bây giờ a! Hắn đem một mảnh si tâm tất cả đặt lên người Băng Thanh cô nương này a!”

Vừa nói nàng vừa không tự chủ nhìn về phía Băng Thanh xinh đẹp đang đứng trước mặt. Ánh mắt kia thấy vậy liền run run, lập tức giống như bị roi ngựa quất một cái: “Ngươi đừng trông cậy vào ta, ta không thể cùng hắn nói tàm xàm những lời yêu thương. Hắn là nam nhân, ta cũng là nam nhân, để hai chúng ta khanh-khanh ta-ta…ta sẽ ói ra đó.”

“Ta hiểu, ta không làm khó ngươi. Bất quá, xin ngươi đừng làm ra bộ dáng quá …vô tình vô nghĩa với hắn. Hắn bây giờ là một khối thiết bỏ trong lò nung, nhiệt lực mười phần. Nếu bị đẩy vào nước lạnh đột ngột ta sợ hắn sẽ bị vỡ ra thành nhiều mảnh nhỏ. Coi như ngươi nể mặt ta đi, trước mặt xin ngươi đáp ứng hắn vài phần có được hay không?” Nguyễn Nhược Nhược năn nỉ nói.

Thủy Băng Thanh khó khăn miễn cưỡng đáp ứng nàng.

Nguyễn Nhược Nhược sau đó xuống lầu gặp Nguyễn Nhược Long bảo cùng trở về phủ. Vẫn một thân nam trang ở đầu đường Trường An bước đi, chỉ là lần nàng vừa đi vừa lo lắng, phải như thế nào hóa giải được một phiến si tâm của Nguyễn Nhược Long đây? Chẳng lẽ cứ để vậy phó mặc cho dòng nước đẩy đi…

 

 

 

Chương 21

 

Buổi trưa rảnh rỗi, Nguyễn Nhược Nhược ở trong vườn đi dạo một mình. Ngày xuân tại hoa viên, cây xanh tươi mát, tiên hoa nở rộ, tràn đầy hồng hương lục ngọc nhìn không hết.

Đang thẩn thờ chợt nghe một tiếng nói thanh lãng cất lên: “Tam biểu muội, một mình trốn ở chỗ này nghĩ ngợi gì vậy?”

Nàng bị dọa nhảy dựng lên, theo điều kiện phản xạ nhìn về hướng phát ra tiếng nói.  Ngọc Liên Thành đang từ từ đi tới, thói quen cười mà không cười, bất quá chỉ là một nụ cười nhạt nhưng cũng đem cả vườn xuân sắc làm nhòe đi. Nguyễn Nhược Nhược không nhịn được rũ mi mắt xuống âm thầm thở dài: nam nhân này, quả thực sắp để thiếu nữ trong thiên hạ đỡ không nổi nữa.

“Biểu ca, ngươi lại đem Nhị tỷ của ta đuổi xuống phòng bếp?” Nguyễn Nhược Nhược không đáp mà hỏi ngược lại.

“Ngươi không biết sao? Đại nương và Nhị tỷ của ngươi mỗi tháng vào ngày mười sáu đều đến miếu dâng hương khấn nguyện. Hôm nay chính là ngày mười sáu.”

Hai mẫu tử này bình thường cũng không phải là thiện nam tín nữ, hết lần này tới lần khác vẫn một lòng hướng phật, đúng là mâu thuẫn nha.

“Biết Nhị tỷ không có ở đây vậy ngươi còn tới làm gì?” Nguyễn Nhược Nhược nói xong liền thấy mình ngốc ngếch, đấy là hắn né tránh Nguyễn Nhược Phượng đặc biệt tìm đến nàng mà.

Quả nhiên Ngọc Liên Thành khẽ cười nói: “Lần trước ta cùng Tam biểu muội hàn huyên chưa tận hứng cho nên hôm nay cố ý đến đây muốn cùng biểu muội một lần nữa trò chuyện.”

Nguyễn Nhược Nhược trong lòng tất nhiên kêu khổ cả ngày, lần trước cùng Ngọc Liên Thành nói chuyện một phen, quả thực là vừa đánh vừa mở đường máu thoát thân. Nàng suýt nữa bị hắn đánh cho tơi tả, vạn vạn lần không muốn tái khơi mào khói lửa chiến trận nữa.

“Ai nha…biểu ca, ngươi tới không đúng lúc rồi, ta đang dự tính ra ngoài đây, không thể cùng ngươi nói chuyện phiếm rồi. Xin lỗi nha!” Nguyễn Nhược Nhược cười hi hi ha ha, chỉ cần ngăn được hắn thì đi đâu cũng được.

“Không sao nha! Ta dù sao cũng nhàn rỗi, có thể phụng bồi biểu muội đi ra ngoài, chúng ta vừa đi vừa hàn huyên cũng được.”

“Biểu ca, ta không dám đi cùng ngươi đâu.” Nguyễn Nhược Nhược huơ hai tay la hoảng, “những nữ nhân xinh đẹp tại Trường An thành hướng ngươi tát tiên hoa, ta không nằm trong cái hội đó mà ta cũng không muốn trở thành cục diện “toàn dân công địch” nha”.

Ngọc Liên Thành nghe qua không hiểu, chân mày nhẹ nhướn lên, che không được phong hoa lưu chuyển. Lời nói của hắn mang ý nghi ngờ, “Toàn dân công địch? Từ này…giải thích thế nào?”

“Chính là trở thành địch nhân của tất cả nữ tử trong Trường An thành, bị các nàng hợp sức tấn công. Biểu ca, ngươi không nên làm hại ta ở Trường An thành không có đất đặt chân.” Nguyễn Nhược Nhược chỉ ra chỗ nguy hiểm.

Ngọc Liên Thành lại nói: “Vậy ngươi đổi lại nam trang được không?”

Nguyễn Nhược Nhược ngạc nhiên, “Ngươi thấy ta cải nam trang bao giờ?”

“Tam biểu muội, ta thấy ngươi cải nam trang cùng Đại biểu huynh đi trên đường không chỉ một lần”.

Nguyễn Nhược Nhược suy nghĩ một chút, lại nói: “Ta dù mặc nam trang cũng không thể cùng ngươi đi chung một chỗ, kéo theo phía sau cả một đại bang anh hùng…ta không được tự nhiên, đặc biệt không được tự nhiên.” Nàng dùng ngữ khí cực mạnh diễn tả.

“Chúng ta ngồi xe ngựa vậy.” Ngọc Liên Thành trả lời lưu loát.

Nguyễn Nhược Nhược bị hắn từng bước bít chặt đường lui, cực chẳng đã đành phải mang Nguyễn Nhược Phượng ra làm bia đỡ đạn. “Biểu ca, ngươi tha cho ta đi. Ta thật sự không dám một mình cùng ngươi đi ra ngoài, nếu bị Nhị tỷ biết được nàng ta chắc chắn sẽ giết ta đó nha. Ngươi biết nữ nhân ghen tuông vô cùng đáng sợ…”

Nói còn chưa dứt lời, lại bị Ngọc Liên Thành một tay che môi của nàng lại. Mặt của hắn gần nàng trong gang tấc, một đôi mắt cười và hàm răng như trăng sáng, sóng mắt lưu động mê hoặc lòng người. Hết lần này tới lần khác một thanh âm mang theo ai oán vang lên: “Tam biểu muội, nếu ngươi còn ba lần bốn lượt muốn đẩy ta ra như vậy thì ta sẽ rất thương tâm đó nha”

Lời dụ dỗ hoành thiên xuất thế, đánh thẳng vào cửa. Không còn kịp phòng bị, nàng liền bị hắn câu dẫn vùi lấp, vùi lấp, vùi lấp… Một cái chớp mắt này, Nguyễn Nhược Nhược xem như đã nếm qua cái gì gọi là “Thôi miên”. Giống như bị Ngọc Liên Thành hạ thủ thôi miên, bao nhiêu kiên trì trước giờ của nàng trong khoảnh khắc liền như vỡ đê, để mặc nước ngập lênh láng. Lý trí nàng còn muốn cậy mạnh nhưng miệng đã đầu hàng: “Cũng tốt, biểu ca, ta đi theo ngươi. Cùng lắm thì sau khi trở lại cùng với Nhị tỷ ra Hoa Sơn luận kiếm vậy.”

Xe ngựa lúc lắc chạy đi, tiếng sỏi đá lạo xạo dưới bánh xe khi chạy trên đường thật có tiết tấu, giống như đang thầm hát một tiểu hành khúc vui vẻ vậy. Trong xe ngựa, Ngọc Liên Thành mỉm cười tự nhiên, lộ ra tâm tình thoải mái. Nguyễn Nhược Nhược một bên đang buồn bực.

Nàng đang giận chính mình, tại sao lại hứa hẹn với hắn! Còn chưa tranh tài mười mấy hiệp đã bị trúng một chiêu “mỉm cười nhu hòa” của Ngọc Liên Thành đánh bại. Bất quá nói gì thì nói, chiêu này của Ngọc Liên Thành quả thật lợi hại, lực sát thương lên tới hai trăm phần trăm, quả thực có thể so sánh với “Hóa công đại pháp”. Dù tâm địa ngươi sắt đá thế nào cũng sẽ bị hắn hóa thành chất lỏng, khiến cho thần hồn điên đảo, ngàn y trăm thuận. Người này còn là con người sao? Nguyễn Nhược Nhược không khỏi quay đầu liếc nhìn hắn một cái, dung nhan tuấn mỹ vô song như vậy, bộ dáng không thể chống đỡ được…Nguyễn Nhược Nhược không nhịn được hoài nghi hắn là…yêu quái thành tinh, nếu không làm sao lại có thể mê hoặc lòng người đến thế này?

Nàng không dám nhìn lâu để tránh bị chìm luân trong đó, Nguyễn Nhược Nhược nhóng đầu nhìn người đi đường bên ngoài cửa xe, phát hiện xe ngựa đã ra khỏi thành Trường An, hướng ngoại thành đi tới.

“Biểu ca, chúng ta đang…đi đâu?”

“Nếu không muốn bị một đám người bám theo, chỉ còn cách ra khỏi thành đi dạo dã ngoại.”

“Biểu ca, đừng đi tới những chỗ hoang dã vắng người! Ta sợ không an toàn.” Nguyễn Nhược Nhược là từ thế kỷ hai mươi mốt đến nên đối với trị an của Đại Đường thịnh thế cũng mang theo thói quen cảnh giác cao độ.

Ngọc Liên Thành hiểu sai ý, tự tiếu phi tiếu nói: “Biểu muội chẳng lẽ không tin ta?”

“Không phải không phải” Nguyễn Nhược Nhược vội vàng thanh minh, “Ta sao có thể không tin tưởng ngươi! Ta biết biểu ca tuyệt đối là chính nhân quân tử.”

Một nhân vật như Ngọc Liên Thành cứ coi như không phải chính nhân quân tử thì cũng không cần dùng đến sức mạnh để chiếm đoạt tình yêu nam nữ. Chỉ cần hắn nguyện ý, thiếu nữ muốn ngủ với hắn chỉ sợ có thể xếp hàng dài ra khỏi Trường An thành năm trăm dặm.

“Ta sợ trên đường gặp cướp. Nếu chỉ cần để lại tiền mãi lộ cũng không sao, nhưng nếu lỡ cướp tài còn muốn…cướp sắc, biểu ca nha, không chừng cả hai chúng ta đều gặp phải tai ương. Phải biết rằng dáng điệu của ngươi còn đáng giá hơn ta nữa.”

Một câu nói xong, Ngọc Liên Thành dở khóc dở cười, “Tam biểu muội, ngươi cứ yên tâm đi, ta đem ngươi mang đi ra hoàn hảo thì cũng sẽ nhất định đem ngươi mang về lành lặn. Việc đó ngươi không cần lo lắng.”

“Biểu ca, ngươi nói vậy ta đây yên tâm rồi. Ngươi cứ tùy tiện dẫn ta đi, dù là nơi hoang vu giống như cảnh địa liêu trai ta cũng không sợ.”

“Ta dẫn ngươi đến chỗ hoang vu làm chi? Cũng không phải là đi xem cô hồn dã quỷ. Tam biểu muội, ta dẫn ngươi đi ngắm hoa.”

“Ngắm hoa? Ngắm hoa cần chạy xa như vậy làm chi? Hậu viên nhà ta rộng lớn…chẳng lẽ hoa này có cái gì đặc biệt?”

“Cũng không đặc biệt, chẳng qua là hoa đào tầm thường thôi.”

“Lúc này mà còn hoa đào sao! Biểu huynh, “Nhân gian tứ nguyệt phương phỉ tẫn” (tháng tư ở nhân gian hoa đào đã nở hết), chúng rụng sắp hết rồi. Nếu còn sót lại mấy phần thì cũng chỉ là “tàn hồng túng hữu tam thiên thụ, bất cập sơ khai nhất chi tiên” (ba ngàn cây hoa đào nở rộ cũng không bằng một cành hoa mới nở), có cái gì nhìn đâu?”

“Hoa đào dưới chân núi đúng là đã nở hết, nhưng hoa đào trên núi bây giờ mới bắt đầu nở rộ.”

Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là ngẩn ra, chợt kịp phản ứng, thầm mắng mình ngu đần, đã biết câu “Nhân gian tứ nguyệt phương phỉ tẫn” (Nhân gian tháng tư hoa đào rụng hết)” tại sao lại quên mất câu kế tiếp là “Sơn tự đào hoa thuỷ thịnh khai” (hoa đào trên núi mới bắt đầu nở), hoa trên núi so với dưới chân núi nở chậm hơn một chút. Được rồi, nếu biết xuân về đến nơi nào thì hôm nay cứ làm khách đến thăm xuân đi. Vì vậy nàng rất hớn hở, “Biểu ca, ở đâu ở đâu, đến nhanh đi”.

“Nhanh, lập tức xuống xe treo lên núi đi. Đây, cho ngươi.” Ngọc Liên Thành từ bên dưới chỗ ngồi lấy ra vài cái giỏ mây, chia cho nàng một nửa.

“Cầm cái này…làm chi?” Nguyễn Nhược Nhược nghĩ không ra.

Ngọc Liên Thành nhìn nàng cười một tiếng, “Tam biểu muội không phải đã đáp ứng thay ta chuẩn bị mấy thùng tùng châm tuyết đó sao? Bây giờ không phải là lúc thu tuyết, chi bằng ngươi…trước tiên giúp ta đi hái hoa đào đi. Ta có việc cần dùng.”

A! Nguyễn Nhược Nhược không khỏi cười nói: “Thì ra không đơn giản chỉ là tới ngắm hoa, quan trọng hơn chính là tới giúp ngươi hái hoa. Cũng được cũng được, cứ coi ta là trợ lý hái hoa của ngươi đi. Sếp a, ngươi cần bao nhiêu hoa cứ nói, ta đây cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Nguyễn Nhược Nhược liền biết không ổn. Đáng chết, cùng Thủy Băng Thanh-Lưu Đức Hoa dùng từ ngữ hiện đại đấu khẩu, lại cùng người đời Đường nói chuyện nên bị nhầm lẫn đôi lời. Như vậy không được a! Một gã hiện đại cùng với một gã cổ đại làm nàng choáng váng quay cuồng. Nàng lấm lét nhìn Ngọc Liên Thành, hắn chăm chú quan sát nàng. Ánh mắt kia…Nguyễn Nhược Nhược chỉ cảm thấy đỡ không được, “Biểu ca, ngươi đừng nhìn ta như vậy có được hay không, ta sẽ có ý xấu với ngươi đó.”

Ngọc Liên Thành khẽ cười một tiếng đã mở miệng: “Tam biểu muội, ta nghĩ nói chuyện với ngươi so sánh với hồi trước thú vị hơn, con người cũng càng ngày càng thú vị đó nha.”

Nguyễn Nhược Nhược cười ha ha, “Nữ tử đến mười tám tuổi trở nên xinh đẹp hơn, đáng yêu hơn nên thu hút người khác cũng là tự nhiên.” Sau đó lập tức chuyển đề tài, “Biểu ca, tại sao còn chưa tới?”

Phảng phất như để trả lời vấn đề của nàng, xe ngựa đánh tiếng dừng lại, hán tử đánh xe ở bên ngoài nói: “Công tử, đã đến Tê Hà Sơn.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+