Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25

 

Xe ngựa lại chuyển bánh, trên giá xe có hai người ngồi, một người là Tần Mại, một người là Nguyễn Nhược Nhược.

“Nguyễn Tam tiểu thư, ngươi xác định không muốn ngồi phía trong xe?” Tần Mại hỏi Nguyễn Nhược Nhược lần thứ N, “Ngồi ở ngoài đây…ta sợ ngươi không cẩn thận sẽ bị ngã xuống.”

“Không sao không sao không sao” Nguyễn Nhược Nhược đáp nhanh, “Ngồi ở ngoài này thật tốt nha! Có gió thổi vu vu rất thoải mái, còn có thể nhìn phong cảnh trên đường, chẳng phải tốt hơn nhiều so với bên trong xe ngột ngạt sao? Ngươi lo việc đánh xe của người đi, ta không té được đâu.”

Tần Mại vì vậy không thể làm gì khác hơn là im miệng, nhưng đi được vài bước liền nhìn sang Nguyễn Nhược Nhược đang ngồi bên cạnh, gương mặt lộ ra e sợ rằng nàng có thể bị quẳng xuống xe ngựa.

Xe ngựa chạy qua hai con đường liền dừng lại ở một cửa hàng vẻ ngoài thập phần thanh nhã, “Tiểu vương gia, thuộc hạ đi vào lấy chữ họa của ngài.” Tần Mại cung kính hướng vào trong xe nói.

Trong xe Lý Hơi nhàn nhạt “ừ” một tiếng, Tần Mại xuống xe, suy nghĩ một chút liền quay đầu nhìn lại chỗ ngồi của Nguyễn Nhược Nhược. “Nguyễn Tam tiểu thư, những con ngựa này tính tình hung dữ, không quen tay thì không thể chế ngự được. Ngươi ngàn vạn lần không nên…”

“Ta hiểu ta hiểu” Nguyễn Nhược Nhược nghe thấy đoán biết nhã ý, “Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không làm gì bọn chúng chúng đâu. Đối với những sự vật bản thân không biết thì ta luôn luôn duy trì tâm lý kính sợ, tuyệt đối sẽ không đón họa mà chỉ huy xông loạn bọn chúng.”

Tần Mại vì vậy mà yên tâm rời đi, Nguyễn Nhược Nhược hai tay đan lại, tinh tế đánh giá mấy con ngựa phía trước. Ngựa tốt đúng là ngựa tốt, từ ngoại hình cũng có thể nhận ra. Chẳng những cao lớn thuần tuấn, hơn nữa còn được trang sức cẩn thận, quả thật xinh đẹp. Nhìn qua có thể đoán biết ngay thân phận của chủ nhân thập phần tôn quý. Đem những tuấn mã như vậy để kéo xe đúng là quá xa xỉ. Giống như…nhà giàu nuôi quá nhiều ngựa trong chuồng, rảnh rỗi không dùng làm gì liền đem ra thắng vào xe ngựa.

Ở cổ đại, xe ngựa phảng phất giống như ô tô ở thời hiện đại, không chỉ đơn giản là một phương tiện di chuyển mà còn có thể đại diện cho thân phận của chủ nhân. Người ta ngắm một chiếc xe ngựa là có thể đem thân phận chủ nhân suy đoán, tám chín phần mười là đoán đúng.

Nguyễn Nhược Nhược ở đây tinh tế đánh giá mấy con ngựa, ở một bên có hai tiểu hài tử đang chơi trò ném đá. Cũng không biết thế nào, một đứa chơi chán đứng lên. Tiểu hài tử kia tức giận, đem cục đá nắm trong tay chọi tới “Ta không chịu.”

Cục đá bị chọi văng xuống đất, bị lực bắn ngược bay vụt tới. Trong chớp mắt, con ngựa bên trái hí lên một tiếng hung bạo, chồm lên cao suýt nữa đem Nguyễn Nhược Nhược hất xuống xe, may mắn nàng phản ứng không chậm liền tóm chặt khung xe, hơn nửa người nàng đu đưa giữa không trung. Dọa nàng sợ đến mặt mày thất sắc là thế nhưng con ngựa kia vẫn chưa chịu từ bỏ ý đồ. Hai chân trước hạ xuống liền bốn chân phát lực hướng về phía trước lao đi. Nó chạy, những con khác không thể làm gì khác hơn là cùng phối hợp chạy theo. Tám con ngựa như gió lốc lao thẳng lên, đem đá xanh lót đường của Trường An thành bắn lên tung tóe. Vô số người đi đường kinh hãi thất sắc, rối rít nhảy tránh xa, một ít không kịp dời đi liền bị tát ngược trở lại.

Nguyễn Nhược Nhược kinh hãi thất sắc, nửa người vẫn treo bên ngoài xe. Nàng một mặt sợ hãi, một bên hối hận không thôi. Sớm biết như thế thì từ ban đầu chui vào trong xe có phải tốt không, hệ số an toàn dù sao cũng cao hơn. Làm sao bây giờ, tốc độ này…nếu đem nàng hất văng xuống thì liệu có còn sống nổi không? Coi như không chết đi, chỉ sợ cả người xương cốt cũng không tìm lại được đầy đủ. Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Ai tới cứu mạng a!

Phảng phất như đáp lại tiếng gào thét trong lòng của nàng, cửa xe mở ra. Gương mặt anh tuấn của Lý Hơi như một đạo quang thoáng hiện, hắn vươn tay nắm chặt cổ tay của Nguyễn Nhược Nhược đang đu bám một bên xe, dùng sức đem nàng kéo vào trong. Một nửa là vì tư thế khó khăn, một nửa là vì tốc độ xe quá cao, sau khi Nguyễn Nhược Nhược nhào vào trong xe liền ngã nhào vào người của Lý Hơi.

Kinh hoảng. Sợ hãi. Từ trong tình trạng nguy hiểm thoát ra, nàng nhào đầu vào trong ngực của hắn. Thật là rắn rỏi…ấm áp…! Phảng phất như người sắp chết đuối với được thân cây nổi, nàng ôm thật chặt lồng ngực ấm áp, run rẩy không muốn rời đi.

Nhưng Lý Hơi một tiếng đẩy nàng ra, “Ngươi ở đây ngồi cho vững.” Nói một câu, hắn liền nhảy ra phía trước xe ngựa. Hắn muốn kềm giữ lại những con ngựa đang chạy như điên.

Roi ngựa sớm đã bị vứt đi nơi nào, dây cương cũng rơi xuống kéo lê trên mặt đường. Lý Hơi tay phải bám cửa xe, tay trái giơ lên môi hướng về phía những con ngựa huýt ra dấu, thanh âm cao vút. Nếu là ngày xưa, những con ngựa có lẽ sẽ nghe lời, nhưng giờ đây hoàn toàn không chút tác dụng.

Suy tư một thoáng, Lý Hơi bỏ đầu xe, lui vào bên trong bảo Nguyễn Nhược Nhược lùi sang một bên.

“Ngươi muốn làm gì?” Nguyễn Nhược Nhược kiền trì ngồi vững một bên bất an hỏi.

“Ta phải nhảy lên lưng ngựa.” Lý Hơi nói đơn giản.

“Ngươi điên rồi!” Nguyễn Nhược Nhược kinh hãi, “Như vậy rất nguy hiểm, đừng động tới bọn chúng, chạy mệt tự nhiên sẽ dừng lại. Dù sao chúng ta ở trên xe cũng không sợ ngã.”

“Những con ngựa này thuần tuấn phi phàm, lúc đầu ta cũng muốn chờ cho bọn chúng chạy mệt nhưng không được. Chúng ta cố nhiên là không sao, những nếu cứ để chúng chạy loạn như vậy thì sớm muộn cũng làm người bị thương thậm chí là đạp chết người.”  Lý Hơi liếc ngang nhìn nàng.

“Nhưng ngươi nhảy lên lưng ngựa thì có ích lợi gì? Bọn chúng đã nổi điên, ngươi có thể chế ngự không cho bọn chúng chạy không?”

“Ta có thể ước thúc bọn chúng hướng chỗ ít người mà chạy, tránh làm loạn hơn nữa. Ngươi đừng nói nhảm, mau tránh ra.” Lý Hơi quả quyết quát lên. Ánh mắt kia bình thường lạnh nhạt, giờ phút này bén nhọn như bảo kiếm tuốt ra khỏi vỏ, quang hàn thập phần, khí thế bức người. Nguyễn Nhược Nhược tay chân chấn động, chỉ đành biết điều tránh ra một chút.

Màn Lý Hơi phi thân thúc ngựa Nguyễn Nhược Nhược không nhìn thấy. Nàng không dám nhìn, lấy tay bưng kín mắt. Đợi không nghe được trọng vật rơi xuống đất cùng với tiếng la của người đi đường thì nàng mới như trút được gánh nặng mà hạ tay xuống. Nàng nhìn kỹ ngoài cửa xe, trông thấy Lý Hơi đã ngồi trên lưng một con ngựa, thúc ép nó hướng ngoại thành chạy đi.

Ra khỏi Trường An thành, đường đi trở nên gồ ghề, những con ngựa phóng như…bay. Mặt đất không còn lát đá xanh mà là đường núi cao thấp lồi lõm, Nguyễn Nhược Nhược cảm giác không phải là ngồi trên một chiếc xe ngựa mà giống như bị cuốn theo cuồng phong, dập cùng sóng lớn ngập trời trên vùng biển bão bùng. Xương cốt đau nhức, ngũ tạng lục phủ lẫn lộn vào nhau. Nàng thật sự nhịn không được nữa, hướng ra bên ngoài xe la lên: “Lý Hơi, Lý Hơi” bất chấp cái gì lễ tiết quy củ, “Những con ngựa này còn muốn chạy bao lâu? Ta chịu không nổi nữa.”

Lý Hơi quay đầu lại lớn tiếng hồi phục nàng, “Rất nhanh thôi, ngươi cố gắng một chút. Bám chặt vào, đường núi gập ghềnh, xe ngựa sẽ càng chấn động hơn.”

Nguyễn Nhược Nhược không ngừng kêu khổ, sớm biết như vậy thà rằng cứ lạc ở ngã tư đường, còn hơn bây giờ nhiều. Chỉ là…việc đã đến nước này, hối hận cũng vô dụng, đành phải từ trong khổ nạn mà lạc quan: coi như là bị xe đụng vậy, không sao hết.

Xe ngựa vọt ra hơn trăm dặm, lao vào một vùng đất trũng. Con đường xem ra bỏ hoang đã lâu, thỉnh thoảng có gỗ đá chặn ngang. Xe ngựa càng chấn động, bay lên rơi xuống, lại bay lên rơi xuống. Nguyễn Nhược Nhược kiên trì lâu như vậy thật sự là không còn tái xanh hơn được nữa. Trong bụng bị đảo lộn điên đảo, nhịn không được ụa một tiếng nôn mửa.

Đang cực kỳ khó chịu, phía trước Lý Hơi đột nhiên lớn tiếng quát: “Cẩn thận.” Hắn phát hiện một tảng đá lớn chặn ngang một nửa đường đi, những con ngựa có thể dễ dàng phóng qua, nhưng xe ngựa thì…trong lúc bất chợt toàn bộ xe đều bay trên trời, ít nhất là ba thước cao, Nguyễn Nhược Nhược cổ tay mềm nhũn chưa nắm chặt, cả người tống ngược đập vào trần xe. Lúc xe rơi xuống, mặt bên tiếp xúc đất bị văng một bánh xe. Những con ngựa vẫn liều mạng phóng về phía trước, thân xe bị kéo đi với tốc độ cao, không thể thắng lại nên chiếc xe cứ điên cuồng chấn động. Nguyễn Nhược Nhược vật vờ, va trái va phải, toàn thân đau đớn vô cùng, thật là khổ không thể tả.

Mà lúc này Lý Hơi vừa nhìn thấy cách đó không xa có một gốc cây khô ngã ngang đường, nếu một lần nữa đụng vào, xe ngựa nhất định sẽ vỡ tan nát, người trong xe ngựa… Lý Hơi không hề chần chừ, từ trên lưng ngựa xoay người lại, muốn quay trở lại bên trong xe. Chỉ là…nhảy trở vào thì khó khăn hơn, thùng xe bị kéo lên trên mặt đất, vô cùng nguy hiểm. Lý Hơi cắn răng, nhảy…

Phảng phất như đang một mình giãy dụa trong vực sâu kinh hãi lại xuất hiện một người đến cứu vớt nàng. Nguyễn Nhược Nhược liền nhào tới ôm cứng lấy Lý Hơi, cả người mềm nhũng không thể kiên trì thêm một khắc nào nữa. Lý Hơi một tay ôm nàng,  một cước đá vào cửa sổ xe, hai người ôm thành một khối lao ra khỏi xe ngựa vốn đã tan nát không còn chịu nổi nữa.

Cơ hồ ngay sau khi nhảy ra, chiếc xe ngựa lao thẳng vào gốc cây khô nằm ngang đường. “Ầm” một tiếng thật lớn, xe ngựa sau khi bay lên hạ xuống không còn là xe ngựa nữa, mà là một đống gỗ bay tứ túng, nát vụn.

Mà hai người thoát ra ngoài là Lý Hơi và Nguyễn Nhược Nhược vận khí cũng không coi là tốt. Bọn họ lao xuống mặt đất, lăn đến gần sát sườn núi trước mặt rồi lăn thẳng xuống tầng tầng lớp lớp bụi rậm cỏ mọc xum xuê dày đặc, hai người trông như cục đá từ trên trời cao rơi xuống. Rơi xuống nơi nào đây? Nguyễn Nhược Nhược mơ hồ nghĩ, lẽ nào lại đọa vào vực sâu vạn trượng? Lần này nàng hoàn toàn kiệt sức, không nhận ra mình đã ngất đi. Một mảnh rừng lạnh lùng trong trẻo, trước mắt nàng mọi thứ cứ rơi…rơi…rơi…

 

 

Chương 26

 

Hai người trong nháy mắt rơi xuống làn nước lạnh như băng. Bọt nước văng tung tóe, liền ngay sau đó trở nên tĩnh lặng. Nước gợn ôn nhu bao quanh bọn họ nhưng cất giấu nguy hiểm tiềm tàng. Nguyễn Nhược Nhược không tự chủ được, ở trong nước chìm chìm nổi nổi, ý thức tản dần đi. Nàng phảng phất trở lại ngày xưa khi còn nhỏ, rất nhỏ, nằm trong tử cung của mẹ, xung quanh là làn nước ấm áp để có thể an tâm…an tâm ngủ thiếp đi.

Từ rất sâu trong tiềm thức nàng dần dần tỉnh dậy, một phần vì cảm giác tiếp xúc vô cùng mềm mại lẫn ấm áp trên môi mình. Có vật gì đó cứ dính sát vào môi nàng, lại có chút ẩm ướt? Nguyễn Nhược Nhược nghi ngờ, từ trong mê man chậm rãi mở mắt, liếc nhìn thấy Lý Hơi —— là Lý Hơi đang cúi xuống ngậm môi của nàng. Răng môi tiếp xúc, thân mật không một khe hở.

“Ngươi làm gì vậy?” Nàng cả kinh, đây không phải chuyện đùa. Một tiếng đẩy hắn ra, Nguyễn Nhược Nhược ngồi bật dậy, chỉ tay vào hắn thốt lên, “Lý Hơi…Ngươi…Ngươi muốn làm gì? Ngươi dám phi lễ…?”

Lý Hơi không chuẩn bị trước, lại bị nàng một tiếng đẩy ra thật xa, rồi cứ như vậy chỉ thẳng vào mũi định tội danh, gương mặt tuấn tú nhất thời đỏ lên. “Ngươi… ngươi chớ có hồ đồ! Ta là cứu ngươi, ngươi lần trước…không phải cứu sống ta như vậy sao?”

Thì ra là như vậy, Nguyễn Nhược Nhược một hơi xìu xuống, vừa giận buồn cười. “Như vậy là cứu ta đó hả, ta lần trước cứu ngươi chính là phương pháp hô hấp nhân tạo. Còn ngươi lần này căn bản là…” Nàng cũng đỏ mặt nói không được nữa.

“Hô hấp nhân tạo? Có ý gì?” Nghe được một từ mới mẻ, Lý Hơi nhịn không được hỏi.

Nguyễn Nhược Nhược mừng rỡ nói sang chuyện khác. “Đối với những người bị ngộp nước, nguyên do vì thiếu dưỡng khí nên sinh ra hiện tượng hít thở không thông, dẫn đến ngưng hô hấp tự chủ. Lúc này phải dùng phương pháp bị động, dùng miệng đưa khí vào phổi giúp phổi căng lên, cung cấp đầy đủ thể thích để phổi có thể trao đổi khí, từ đó bắt hấp thu được dưỡng khí. Phưong thức này gọi là hô hấp nhân tạo.”

Nàng đã một lần đem điều này giải thích cho Hạnh Nhi nhưng nàng ta không hiểu. Lần này vừa dứt lời, nàng liền liếc sang Lý Hơi xem hắn rốt cuộc có…hiểu hay không.

Lý Hơi nghe được ngơ ngẩn, chợt mặt mũi đỏ ửng lên. Xem ra hắn rất thông minh, nghe xong giải thích của Nguyễn Nhược Nhược liền biết đây chính là một phương pháp cứu người thực sự, hắn nhận ra mình đã…sai lầm. Nói vậy…hắn căn bản không phải cứu Nguyễn Nhược Nhược mà là…hôn nàng, cư nhiên chiếm tiện nghi của nàng.

Lý Hơi lúc này trong lòng vô cùng ảo não rất khó giải thích. Hắn đem Nguyễn Nhược Nhược từ trong nước tha lên bờ, sau đó nhìn thấy nàng vẫn hôn mê bất tỉnh, thử vài loại phương pháp cấp cứu không có tác dụng. Cuối cùng hắn nhớ ra biện pháp ban đầu nàng đã dùng để cứu hắn. Chẳng qua là biện pháp này…ngay cả khi thân ở một nơi hoang vắng không có người, hắn cũng phải chần chừ chốc lát. Nam nữ thụ thụ bất thân a! Nghĩ tới nghĩ lui, thôi thì không nghĩ nhiều như vậy…trước cứu người quan trọng hơn. Ai biết được, cứu một hồi lâu nhưng…phương pháp dùng đúng là sai lầm rồi, không phải cứu mà là…Gương mặt tuấn tú của hắn đỏ lên, hồng còn hơn những cánh hồng hoa đào mà Nguyễn Nhược Nhược đã hái ở Tê Hà Sơn. Ánh mắt lo lắng như bị ong châm, phiêu hốt né tránh không dám nhìn thẳng Nguyễn Nhược Nhược nữa.

Trông thấy Lý Hơi xấu hổ ngượng ngùng như thế, so với hắn vừa rồi anh dũng quả cảm chế ngự ngựa quả thật…cứ như không phải cùng một người. Nguyễn Nhược Nhược ngây ngốc, một phần vì thấy hắn xấu hổ, một phần vì bản thân cũng không được tự nhiên nên vội vàng nói sang chuyện khác: “Đi lạc vào rừng thật khó chịu a! Chúng ta đi tìm một chỗ hong khô quần áo đi.”

Vừa nói vừa đứng lên nhìn hoàn cảnh bốn phía. Thì ra là một thung lũng nhỏ, một bên là sườn núi cao vút, chính là nơi bọn họ ngã xuống. Cũng may bên dưới là hồ sâu, mặt hồ xanh rêu một màu như phỉ thúy. Bên kia là rừng cây rậm rạp, chằng chịt khó đi. Gần hồ nước là một khoảng cỏ xanh mướt, ánh mặt trời từ trên soi xuống một đường thẳng đứng. Những khóm hoa dại rực rỡ nhìn hoa cả mắt, có gió nhẹ nhàng thổi vào mặt, mùi hoa cỏ thơm thoang thoảng, phảng phất cảm giác say sưa như rượu. Nguyễn Nhược Nhược từ trước đến giờ đối với cảnh đẹp tự nhiên không được chiêm ngưỡng nhiều, nhất thời liền say.

“A, thật là đẹp nha! Cảnh trí đại tự nhiên quả thực là sản phẩm tuyệt vời của Tạo Hóa. Viên lâm ở Tô Châu xưng là đẹp nhưng làm sao sánh được với núi thật nước thật ở nơi này, đây chính là thiên nhiên thuần túy đó nha!” Nguyễn Nhược Nhược một mực khen ngợi.

Lý Hơi không phải là không kinh ngạc mà liếc nhìn nàng một cái. Một thân lạc vào rừng hoang âm u, y phục ướt sũng, không biết sống chết trước mắt thế nào mà nàng ta còn ở đây thưởng thức cảnh đẹp.

“Đi, Lý Hơi, tìm chỗ hong khô quần áo thôi!” Cũng không quay đầu lại nhìn hắn một cái, Nguyễn Nhược Nhược tự chạy về phía trước. Lý Hơi do dự một chút cũng theo sau.

Nguyễn Nhược Nhược vừa đi vừa cởi dây buộc tóc, mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai, mềm mại như thủy nguyệt. Sau đó nàng thản nhiên cởi áo ngoài ra. Lý Hơi đi theo phía sau nàng vội vàng xoay người đi chỗ khác hỏi, “Ngươi làm gì vậy?”

Nguyễn Nhược Nhược ngạc nhiên nói: “Ngươi không định đem mớ y phục tầng tầng lớp lớp này đi hong khô sao, ta dĩ nhiên muốn đem áo ngoài cởi ra rồi mắc lên cây phơi khô.”

“Chỉ là…một nữ nhi như ngươi tại sao lại có thể ở trước mặt người ngoài tùy tiện cởi áo như vậy chứ?” Lý Hơi giáo huấn nàng.

Nguyễn Nhược Nhược vừa bực mình vừa buồn cười, vốn là muốn chọc hắn: ôm cũng bị ngươi ôm qua, hôn cũng bị ngươi hôn qua, ai là người ngoài thì cũng chắc chắn không phải là ngươi rồi.

Nhưng ý nghĩ chỉ ngừng ở đó, loại trêu chọc này không áp dụng cho hắn được. Hắn vốn là người dễ dàng ngượng ngùng, nếu nàng còn nói nữa không khéo làm cho gương mặt của hắn đỏ bừng lên rồi nổ tung mất thôi.

Vì vậy Nguyễn Nhược Nhược tìm một bụi rậm mọc cao nửa người ẩn thân trong đó, lại cất giọng nói: “Lý Hơi, ta ở chỗ này phơi xiêm y. Ngươi cũng tự tìm nơi hong khô đi thôi.”

Lý Hơi dừng một chút mới xoay người lại, bóng dáng của Nguyễn Nhược Nhược đã không thấy đâu. Cách đó không xa là váy áo màu xanh của nàng đang treo trên cây dại. Hắn bỏ đi mấy bước về hướng ngược lại, tìm một bụi rậm trốn vào rồi cởi y phục hong khô.

Ánh nắng gay gắt giữa trưa đem xiêm y của bọn họ nhanh chóng hong khô, sau đó hai người đứng chung một chỗ, không hẹn mà cùng nghĩ đến chuyện đói bụng.

“Đi thôi, chúng ta đi tìm thức ăn.” Nguyễn Nhược Nhược hướng Lý Hơi nói. Ánh mắt của hắn tràn đầy kinh ngạc, “Ở nơi rừng núi hoang sơ này tìm đâu ra thức ăn?”

Nguyễn Nhược Nhược liếc hắn một cái, nhịn không được cười. “Tiểu vương gia, nếu như ngươi muốn ăn thịt cá thì đúng là không có. Nhưng nếu chỉ cần no bụng thì có thể tìm ra cái gì đó để ăn, ngươi chỉ cần đi theo ta là được”.

Phân biệt phương hướng một chút, Nguyễn Nhược Nhược chỉ tay nói, “Chúng ta đi hướng bên kia, chẳng biết có thể leo ngược trở lại trên vách núi không. Vừa đi vừa tìm thức ăn, không được chần chừ nữa.” Trong xe ngựa lao như điên khi nãy, Lý Hơi là sức mạnh duy nhất có thể dựa vào. Giờ đây, tại chốn sâm lâm hoang dã này, Lý Hơi hoàn toàn không biết đầu đuôi để Nguyễn Nhược Nhược cầm quyền “lãnh đạo”.

Lý Hơi vì vậy đi theo Nguyễn Nhược Nhược vào đám bụi rậm chằng chịt trong rừng. Đi khỏi không xa, Nguyễn Nhược Nhược hái một đóa hoa màu hồng trên đường nói, “Lý Hơi, đây là hoa Đỗ Quyên, có thể ăn được.”

Nhìn Nguyễn Nhược Nhược xé một cánh hoa cho vào miệng nhai, Lý Hơi vô cùng kinh ngạc. “Mặc dù mùi vị không ngon lắm, hơi chua, lại đắng đắng. Những bây giờ ta đã đói bụng nên cũng không tệ. Ngươi có muốn…nếm thử không?”

Mặc dù Nguyễn Nhược Nhược đã ăn trước, lại còn kể ra mùi vị nhưng Lý Hơi từ chối, “Không, ngươi ăn đi.”

Nguyễn Nhược Nhược cười được giống như đã bắt được điểm yếu của hắn, “Lý Hơi, ngươi toàn ngồi mát ăn bát vàng, đúng là Tiểu vương gia nha, để ngươi ăn những thứ này thật là làm khó ngươi rồi.”

Bị nàng cứ như vậy cười giễu một tiếng, Lý Hơi lập tức đưa tay hái một cành hoa, xé bỏ vào miệng nhai. Nguyễn Nhược Nhược một tay ngăn trở, “Chờ một chút, chờ một chút, ngươi nhìn rõ ràng mới ăn chứ, chỉ có thể ăn cánh hoa, không được ăn nhụy hoa. Ở chỗ này nếu ngươi bị đau bụng thì cũng không có thái y tới cứu người đâu nha.”

Lý Hơi đỏ mặt, bực tức xé mấy cánh hoa bỏ vào miệng nhai liền cảm nhận được vị chua, hai chân mày cau lại. Nguyễn Nhược Nhược vừa cười vừa nói: “Ta đã nói cho ngươi biết mùi vị hơi chua, ngươi lần đầu tiên ăn cũng không nên ăn một mớ như vậy chứ?”

Bị nàng chọc ghẹo thêm một lần nữa, Lý Hơi giận đến không nói được, vì vậy liền không để ý nàng mà bỏ đi về phía trước. Nguyễn Nhược Nhược cầm một bó hoa đi theo phía sau hắn, vừa đi vừa ăn vừa cười. Đi chừng nửa dặm đường, Lý Hơi đột nhiên nghe Nguyễn Nhược Nhược thốt lên, “A, dâu tây, một chùm dâu tây thật to! Lý Hơi ngươi đừng đi nữa, nhanh đến bên này.”

Hắn vừa quay đầu nhìn đã thấy Nguyễn Nhược Nhược hướng một bụi cây bên phải chạy đi. Hắn vội vàng theo sau liền thấy cách đó không xa, giữa một đám cây lá xum xuê có một chùm quả đỏ tươi. Giống như phát hiện bảo tàng, Nguyễn Nhược Nhược hưng phấn hò reo: “Quá tuyệt vời quá tuyệt vời, ta từ lâu đã thèm dâu tây, không ngờ nơi này lại có nhiều như vậy!” Vừa nói vừa vội vã hái một trái bỏ vào miệng nhai nhai, “Ngon thật, chua chua ngọt ngọt! Lý Hơi, ngươi cũng tới nếm thử đi, tuyệt đối ngon hơn hoa Đỗ Quyên”.

Lý Hơi chần chừ, Nguyễn Nhược Nhược vì vậy liền hái mấy trái đưa tới cho hắn. “Ăn đi ăn đi, mùi vị thật ngon. Đây chính là thực phẩm xanh thuần thiên nhiên không bị ô nhiễm, rất nhiều chất dinh dưỡng.”

Mặc dù không hiểu lắm hai câu sau cùng của nàng nhưng đại khái Lý Hơi có thể đoán được là nàng đang khen ngợi thứ trái cây này. Vì vậy hắn nhận lấy, bỏ đại vào miệng. Ừm, mùi vị quả thật ngon hơn nhiều so với hoa Đỗ Quyên.

“Thế nào, không tệ phải không. Nơi này có rất nhiều, ngươi từ từ hái, muốn ăn bao nhiêu thì hái bấy nhiêu”, Nguyễn Nhược Nhược như một nhân viên phục vụ nhiệt tình, ân cần chiêu đãi khách cũ.

Hai người vì vậy vào đấy hái một mớ dâu tây đã chín. Lý Hơi đang hái thì đột nhiên thụt tay lại, cảm giác giống như bị điện giật. “Sao vậy sao vậy?” Nguyễn Nhược Nhược dù mê ăn trái cây nhưng cũng không quên phóng mắt bốn phương tám hướng xem đường.

Lý Hơi không trả lời, chẳng qua là vung tay một cái. “Bị gai đâm? Ta quên nhắc nhở ngươi, loại dâu tây này cũng còn gọi là dâu gai vì nó sinh trưởng trong bụi gai rậm, gai đâm rất nhiều, lúc hái ngươi nhớ phải cẩn thận nha.” Nguyễn Nhược Nhược mới vừa nhớ ra, vội vàng nhắc nhở hắn.

Hai người vừa vùi đầu hái dâu tây ăn, một lát sau đó Nguyễn Nhược Nhược ngẩng đầu nhìn Lý Hơi, sắc mặt đại biến. Nàng phóng vọt đến bên cạnh hắn, một tay hất văng thứ trái hắn vừa kê lên miệng.

“Ngươi làm gì vậy?” Lý Hơi ngạc nhiên hỏi.

 

 

 

Chương 27

 

Nhặt lại trái cây mới vừa nãy bị chính mình gạt văng đi, Nguyễn Nhược Nhược giơ trước mắt Lý Hơi vội vàng hỏi: “Thứ trái cây bên ngoài trông giống như thế này…ngươi đã ăn chưa, ăn mấy trái rồi?”

“Tại sao vậy?” Lý Hơi hỏi lại, “Ta không biết, những trái này…không phải đều giống nhau sao?”

Nguyễn Nhược Nhược gấp gáp, “Cái này…không giống với dâu tây dại, cái này gọi là Dâu Ấn (Indian strawberry), có độc. Ngươi cẩn thận ngẫm lại xem đã ăn hay chưa?”

“Có độc!” Lý Hơi kinh hãi, “Cái…này cùng cái…kia tại sao không giống nhau?”

“Dâu Ấn đỏ thẩm, dâu tây dại đỏ tươi. Dâu Ấn có mùi vị…”

“Được rồi được rồi” Lý Hơi điên tiết cắt đứt khóa học kiến thức sinh thực vật hoang dã của Nguyễn Nhược Nhược, “Bây giờ nói nhiều như vậy có ích lợi gì? Ta ngay từ đầu đã ăn, ngươi tại sao không nhắc nhở ta trước?”

Nguyễn Nhược Nhược thấp giọng: “Ta…ta…”

“Ngươi ngươi cái gì? Nếu không chê phiền toái thì trước hết nên nói rõ cho ta biết có được hay không? Bây giờ có nói cũng đã muộn, ta trúng độc mất rồi. Ngươi là cố ý muốn hại chết ta sao?” Lý Hơi thật là nuốt không thông sự tình này, hắn đường đường là  Tĩnh An vương thế tử tính mạng quý giá, lại phải bỏ mạng ở nơi này chỉ vì…một thứ trái cây nho nhỏ?

“Ta làm sao có ý nghĩ này trong đầu chứ!” Nguyễn Nhược Nhược oan khuất nói, “Đây là rừng rậm hoang dã, ta chỉ có một mình người là đồng bọn, hại chết ngươi đối với ta có cái gì lợi? Ta thật là quên mà…”

“Không có lợi cũng đã bị ngươi hại chết rồi.”

“Dâu Ấn độc tính không mạnh như vậy đâu, hơn nữa ta đoán chừng ngươi cũng không ăn nhiều, mau đến dòng suối nhỏ đằng kia uống nhiều nước vào bụng rồi móc họng ói ra, chắc hẳn cũng không có gì đáng ngại.” Nguyễn Nhược Nhược nghĩ đến biện pháp “giải độc”. Lý Hơi tức giận liếc nhìn nàng một cái, thừa dịp còn chưa “độc phát” mà vội vàng hướng dòng suối chạy đi.

Một hồi sau.

“Lý Hơi, tất cả những trái cây này là dâu tây dại thượng phẩm mà ta đã tinh tế tuyển chọn mới hái được, cố ý giữ lại cho ngươi ăn. Ngươi nếm thử đi.” Nguyễn Nhược Nhược dùng một lá cây xanh biếc thật to đựng mớ cỏ dại môi đỏ tươi đem đến trước mặt Lý Hơi đã “giải độc”, thái độ thập phần nịnh nọt.

“Không cần”, Lý Hơi nghiêng đầu đi, ngữ khí cực kì trẻ con nói, “Ta nhịn đói một hồi lâu vẫn không chết, đi theo ngươi ăn mớ trái cây quái quỷ đó thật đúng là ăn để chết mà.”

“Ăn không chết ăn không chết” Nguyễn Nhược Nhược vội vàng trấn an hắn, “Ta thừa nhận mới vừa rồi là ta quên, nhất thời không cảnh báo ngươi dâu Ấn cùng dâu tây dại khi chín giống nhau như huynh đệ. Mà tại sao vận khí của ngươi đen như vậy chứ, nơi đó có hàng vạn trái dâu tây, chỉ có mấy trái dâu Ấn mà ngươi lại cứ hái nhầm dâu Ấn là thế nào?” Nàng vừa nói vừa thở dài không dứt, thật sự tỷ lệ hiếm hoi còn hơn mua vé số trúng độc đắc nữa mà.

“Ngươi đang trách ta đó hả?” Lý Hơi bị nàng làm cho nổi nóng.

“Trách ta trách ta, dĩ nhiên trách ta. Sao có thể trách ngươi, đều là lỗi của ta.” Nguyễn Nhược Nhược nhanh nhẹn nhận sai. “Nè, đống dâu tây này cam đoan không có vấn đề, ngươi ăn một chút đi, coi như ta năn nỉ ngươi. Mới vừa rồi ngươi ói ra hết, bây giờ bụng trống trơn, không ăn một chút thì làm sao chúng ta lên đường được? Nếu ngươi kiệt sức thì ta làm sao đây, ta cũng không thể vác ngươi theo được.”

Lý Hơi không để ý tới nàng, nhưng thái độ rõ ràng đã mềm xuống. Nguyễn Nhược Nhược quán sát nét mặt rồi đem đống dâu tây mạnh mẽ nhét vào tay hắn. Lý Hơi lấy một trái rồi lại thêm một trái bỏ vào miệng.

“Ngươi ăn được, ăn được a! Ta lại…đi hái thêm một ít. Lúc lên đường có thể làm  lương khô. Có trời mới biết người trong vương phủ của ngươi lúc nào mới tìm ra chúng ta, chuẩn bị trước vẫn tốt hơn.” Nguyễn Nhược Nhược nói xong xoay người chạy đi hái dâu tây. Lý Hơi nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt phức tạp, nhất thời cũng khó kết luận việc đi cùng nàng như vậy là tốt hay xấu? Nhưng vô luận là tốt hay xấu cũng không được lựa chọn, chỉ có thể đi cùng nàng.

Nguyễn Nhược Nhược không biết từ nơi nào hái một đống dâu tây. Hai người tiếp tục lên đường, cây cối càng lúc càng rậm rạp, căn bản không có đường đi. Bọn họ trong đám cỏ dại di chuyển vô cùng khó khăn, chưa được hai dặm đường đã sức cùng lực kiệt.

Thật vất vả mới trông thấy một chỗ hơi hơi trống trải, Nguyễn Nhược Nhược liền ngã phịch xuống. Trên chân nàng là một đôi giày vải sớm đã rách nát, bên trong mơ hồ lộ ra một mảnh da thịt như tuyết trắng còn mang chút trầy xước chảy máu. Nguyễn Nhược Nhược vừa nhẹ vỗ về hai chân vừa cúi đầu ai oán: “Haizz, nếu có một đôi giày du lịch thật là tốt, ít nhất cũng đã có thể đi thêm một dặm đường.”

Nói xong ngẩng đầu nhìn bầu trời, đi một hồi lâu, mặt trời đã dần ngã về tây, ước chừng bây giờ đã là bốn giờ chiều rồi. Nàng không khỏi lo lắng: “Lý Hơi, đám nhân viên trong vương phủ các ngươi làm việc thế nào vậy? Tại sao đánh mất một Tiểu vương gia như ngươi mà lâu như vậy cũng còn không tìm tới đây. Hiệu suất làm việc quá thấp, ngươi phải sa thải một nửa nhân viên để củng cố kỉ cương nha.”

Lý Hơi ngồi nghỉ mệt ở một bên nghe vậy ngẩng đầu kinh ngạc nhìn nàng. “Ngươi nói quái quỷ gì vậy, ta nghe chẳng hiểu gì hết?”

Nguyễn Nhược Nhược sợ run một hồi, đành phải đổi lại cách giải thích: “Chẳng lẽ bọn thị vệ trong vương phủ nhận bổng lộc mà không chịu làm việc? Tiểu Vương gia đánh xe ngựa chạy mất tích mà đến giờ vẫn chậm chạp chưa tìm tới.” Rồi đó, giờ thì ngươi đã hiểu ta muốn nói gì chưa?

“Ngươi biết ngựa hoảng loạn chạy bao nhiêu xa không? Ít nhất cũng hai trăm dặm. Hơn nữa trên đường đi dấu vết để lại không đều, những con ngựa lại phi không có mục đích nên dù bọn họ có đoán điểm tới cũng không được”, Lý Hơi nói.

“Được thôi, còn những con ngựa…tại sao trong lúc bất chợt lại dở chứng chạy như điên vậy?” Nguyễn Nhược Nhược đột nhiên nhớ ra điều này…thật không giải thích được.

“Ta ngay từ đầu cũng không rõ, sau khi nhảy lên lưng ngựa mới phát hiện mắt bên trái một con ngựa bị đổ máu, hình như là do vật gì đó đập vào.”

A! Nguyễn Nhược Nhược nghĩ ra, “Vậy là do hai tiểu hài tử chơi đá, đập loạn làm bay trúng mắt ngựa khiến nó nổi điên phóng chạy loạn, báo hại chúng ta gặp rủi ro đến tận nơi này…dã ngoại. Cứu binh bao lâu mới tới đây!” Nguyễn Nhược Nhược âu sầu nói.

“Bọn họ sớm muộn cũng sẽ đến, ngươi không cần nóng lòng.” Lý Hơi đổi lại trấn an nàng.

“Vấn đề là có thể kiên trì bao lâu? Bảo ta không nóng lòng mới là lạ. Ngươi có biết nơi đây thâm sơn rậm rạp, khi trời tối có biết bao dã thú xuất hiện không? Nếu không muốn chôn thân nơi này thì tốt nhất ngươi nên cầu viện binh tới nhanh một chút đi.”

“Nếu là vậy thì chúng ta đừng nghỉ ngơi quá lâu ở đây, nhanh đứng dậy lên đường.” Lý Hơi vừa nói vừa đi tới. Nguyễn Nhược Nhược mặc dù ngàn vạn lần không muốn đứng lên nhưng lý trí bắt buộc nàng phải đi tiếp. Haizz! Hai chiếc giày này nếu là giày du lịch thì thật là tốt nha! Nàng tuyệt đối có thể bước đi như bay.

Thấy nàng đứng một chỗ một hồi lâu cũng không bước đi, Lý Hơi đi mấy bước liền quay đầu lại thúc giục: “Ngươi tại sao còn không đi.”

“Đôi giày của ta…thật sự không dễ đi đường rừng, so với dùng chân không đạp gai bụi rậm cũng không sai biệt lắm.” Nguyễn Nhược Nhược cúi đầu rầu rĩ nhìn hai chân của mình, thuận mắt liếc sang hai chân của Lý Hơi, mắt nàng sáng lên. Một đôi giày da chắc chắn dày cộp nha!

Lý Hơi theo ánh mắt của nàng nhìn xuống chân mình, ngây ngây ngốc ngốc một hồi liền chủ động cởi giày ra nói, “Vậy cho ngươi mang cũng được”. Đúng là có nghĩa khí, đừng xem Lý Hơi lúc bình thường dễ dàng thẹn thùng đỏ mặt, nhưng khi cần hắn là một nam nhân đúng nghĩa nam nhân. Nguyễn Nhược Nhược âm thầm khen ngợi.

“Ngươi cho ta một chiếc là được.” Nguyễn Nhược Nhược hướng hắn nói.

“Tại sao?” Lý Hơi ngạc nhiên.

“Ngươi để chân không cũng không cách nào đi được, không bằng chúng ta mỗi người một chiếc, có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu.”

“Không cần, ta là nam nhân, không mềm yếu như ngươi đâu.”

“Vấn đề không phải là mềm yếu hay không mềm yếu, sự thật chính là như thế. Ngươi cứ thử đi chân không lên bụi gai rậm là biết lợi hại ngay. Ngươi chia cho ta một chiếc, tự ta sẽ có biện pháp.”

Lý Hơi bán tính bán nghi đưa nàng một chiếc giày, đợi xem nàng nghĩ ra biện pháp gì. Nguyễn Nhược Nhược đem gấu váy xé một đoạn, buộc hai chiếc giày rách te tua lại với nhau rồi cột chặt vào chân. Giờ thì trông nó chẳng khác gì chiếc giày của Lý Hơi. “Tốt rồi, bây giờ có thể bắt đầu lên đường, ta cam đoan đi sẽ nhanh hơn ban nãy.”

Quả nhiên không phải nói mạnh miệng, sau khi đổi thành “một đôi giày” như vậy, Nguyễn Nhược Nhược đi nhanh hơn rất nhiều. Trước khi trời tối, bọn họ cuối cùng cũng thoát ra khỏi rừng rậm, đến một vùng đất trống. Đang đi dọc theo vách núi thì phía trước một đội nhân mã đang ồn ào chạy lại. Người đi đầu trước mặt chính là Tần Mại, vẻ mặt lo lắng khẩn cấp, vừa nhìn thấy bọn họ liền thở phào như trút khỏi lưng một gánh nặng khổng lồ. Từ thật xa hắn đã hô to: Tiểu vương gia, thuộc hạ đến chậm…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+