Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 10 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 28

 

Nguyễn Nhược Nhược sau khi về phủ đã bị Nguyễn lão gia khí thế bừng bừng giáo huấn một trận. Giáo huấn xong còn bắt nàng sao chép “Nữ Giới” với số lượng gấp đôi, sáu trăm lần a! Hơn nữa, Nguyễn lão gia râu mép rúng động, hai mắt trợn trắng bảo rằng lần này sẽ tuyệt đối không tha nàng dễ dàng qua cửa như lúc trước, phải chép sáu trăm lần không thiếu một chữ. Lão gia sẽ đích thân “nghiệm hàng”, chép không xong không cho rời khỏi khuê phòng nửa bước.

“Không còn ra thể thống, quả thật không còn ra thể thống gì hết! Ngươi còn là nữ nhi không? Một gia đinh nha đầu cũng không mang theo, cứ thế mà lén lén lút lút như ăn trộm chạy ra ngoài. Lại còn trên đường trêu ghẹo Diêu gia Nhị tiểu tử, làm hại Tiểu vương gia đi theo ngươi gặp rủi ro…”

Biết Nguyễn lão gia đang nổi giận, can hỏa hừng hực nên nàng cũng không dám mạnh miệng sợ đổ dầu vào lửa. Nhưng…tội danh này thực sự quá oan uổng, Nguyễn Nhược Nhược không thể không phản bác, “Phụ thân, không phải nữ nhi hại hắn đi lạc, là do vận khí cửa hắn không tốt nên nữ nhi đi theo hắn gặp rủi ro. Nữ nhi cứ tưởng nhờ hắn đưa về một đoạn đường, nào ngờ những con ngựa nổi điên đem bọn ta ném xuống vách núi. Đám vương phủ bọn họ cũng thiệt là…có tiền cũng không nên đem những con ngựa tốt như vậy thắng xe, báo hại bọn chúng một khi phi nước đại là không ai đuổi kịp, khiến cho ta suýt chút nữa là bị ngã chết.”

“Cái gì, ngươi đến giờ còn trách cứ người ta! Tại sao ngươi không ngẫm lại, nếu ngươi an phận ở trong nhà thì việc này có xảy ra hay không?” Nguyễn lão gia hỏi ngược lại.

Nguyễn Nhược Nhược bị nói trúng tim đen, không dám cãi nữa. Nguyễn lão gia vì vậy không phải là không có cảm giác thắng lợi mà quát một tiếng: “Còn không mau trở về phòng chép “Nữ Giới” đi!”

Đuối lý, Nguyễn Nhược Nhược thất tha thất thểu trở về phòng. Chân trước mới bước vào khuê phòng thì chân sau Nguyễn Nhược Long đã nối bước vào theo. Nguyễn Nhược Nhược như gặp được cứu tinh: “Đại ca, ta tất cả đều là vì Băng Thanh cô nương của ngươi nên mới xuất môn gặp chuyện xui xẻo này. Giờ phụ thân phạt ta, ngươi cũng nên nói gì đi chứ?”

“Đó là  tự nhiên” Nguyễn Nhược Long nói, “Tam muội, ngươi phải biết phụ thân đã nói sẽ không rút lại, kẻ làm đại ca này cũng hết cách. Lần trước ngươi đi miếu hội không phải là rất thích tượng đất sét nặn hình người sao? Ta đây sẽ bảo Minh Nhi mua về cho một cái đẹp nhất, như thế nào?”

Nàng có nói quá không? Dường như nàng còn chưa đi miếu hội bao giờ mà. Nàng vừa nghĩ tới đã hiểu, có lẽ là tiền nhậm Nguyễn Nhược Nhược yêu thích cái tượng đất sét gì đó. Nhưng mặc kệ, hiện tại cũng không liên quan gì đến thứ vớ vẩn đó. Nguyễn Nhược Nhược có yêu cầu khác: “Đại ca, tượng đất ta không cần, ngươi giúp ta đem cái “Nữ Giới” này sao chép sáu trăm lần đi, vậy coi như xong!”

Nguyễn Nhược Long nhất thời ngạc nhiên, một hồi sau mới cười khổ nói: “Tam muội, cái…này…nhiệm vụ này quá gian nan, đại ca không có lòng tin đâu nha!” Xem ra hắn cũng không thuộc loại văn sĩ thích ở trong phòng đọc sách-viết chữ-vẽ tranh.

“Nhiệm vụ không khó khăn thì ta cũng không cần ngươi hỗ trợ. Nếu không chép được sáu trăm lần thì chí ít cũng nên ôm về một phần mười đi chứ. Đại ca, chuyện ngươi với Băng Thanh cô nương vẫn còn chờ ta “xỏ kim dẫn chỉ” nha. Nếu ta mà ô hô ai tai thì có phải ngươi bị mất đi cánh tay phải hay không?”

Tuyệt chiêu cũng đã dùng đến, Nguyễn Nhược Long thế nào mà còn chưa chịu đáp ứng nàng, ngay cả khi gương mặt khổ não thì miệng cũng phải đồng ý. “Tam muội, ngươi yên tâm, sáu trăm lần “Nữ Giới” này ta nhất định hỗ trợ, cần gấp không?”

Thành công bắt được một tráng đinh rồi, Nguyễn Nhược Nhược lập tức sai sống:  “Nè, đại ca, ngươi cầm cái này về coi theo mà chép đi”.

Thứ nàng đưa tới chính là một trong ba phần bản sao “Nữ Giới” mà nàng đã chép lúc trước. Nguyễn Nhược Long cầm trên tay, vừa nhìn đã cả kinh: “Ai chép vậy, là Hạnh Nhi đúng không? Nét chữ thật là tệ.”

Hạnh Nhi mặc dù là một tiểu nha đầu nhưng cũng không chịu bị oan uổng, lập tức ở một bên đính chính: “Đại thiếu gia, đấy không phải ta chép đâu.”

“Vậy là ai?”

Nguyễn Nhược Nhược lo lắng nói lí nhí: “Là…là ta.”

Nguyễn Nhược Long ánh mắt trợn tròn, giống như không nhận ra mà đem Nguyễn Nhược Nhược từ trên xuống dưới đánh giá một phen: “Tam muội, ta nhớ kỹ chữ viết nhỏ của ngươi vô cùng đẹp, tại sao cái…này…” Hắn giơ đống giấy lên, nhìn chằm chằm vào Nguyễn Nhược Nhược đợi nàng trả lời.

Nguyễn Nhược Nhược ngồi một hồi cũng không đáp được tiếng nào, Hạnh Nhi mở miệng nói: “Đại thiếu gia, tiểu thư nói đây là người rèn luyện kiểu chữ phác thảo.”

Nguyễn Nhược Nhược trong lòng nhịn không được một tiếng thở dài. Viết thảo, lời này lừa Hạnh Nhi dễ dàng nhưng nếu muốn dùng để lừa Nguyễn Nhược Long thì …khiến người khác chê cười rồi.

Quả nhiên hắn ha ha cười lớn, “Cái…này là chữ thảo? Tam muội, ngươi quả thật biết đùa nha.”

“Đại ca, ta bây giờ không thể viết chữ được.” Nghĩ tới nghĩ lui, Nguyễn Nhược Nhược quyết định nói thật.

“Tại sao?” Nguyễn Nhược Long ngạc nhiên hỏi.

“Ta cũng không biết tại sao?” Nguyễn Nhược Nhược kiên trì đến cùng, “Ta sau khi cùng Diêm Vương lão gia đạt thành thương lượng sống thêm mấy năm liền không thể viết chữ được nữa”.

Hạnh Nhi lắm chuyện vẫn ở một bên bổ sung thêm, “Tiểu thư chẳng những không biết viết chữ cũng không thể thêu thùa, vẽ tranh, đánh đàn, đánh cờ…nữa nha!” Nha đầu này vẽ rắn thêm chân còn dám đứng đó bổ sung, chọc giận Nguyễn Nhược Nhược, chỉ hận không thể khóa mồn nàng ta lại được.

“Tại sao lại có thể như vậy?” Nguyễn Nhược Long càng nghe càng giật mình.

“Ta cũng không biết tại sao, ta đã đi xem qua đại phu…” Nguyễn Nhược Nhược vắt óc tìm lý do, “Đại phu kia nói…ta bởi vì chết đi sống lại một hồi, tựa như đầu thai lại nên có một số chuyện cũ trước kia không nhớ được. Bất quá cũng không sao, đây chỉ là tạm thời, có lẽ một lúc nào đó sẽ đột nhiên nhớ lại toàn bộ.”

“Thì ra là như vậy.” Nguyễn Nhược Long tin là thật, “Nếu có quên mất cũng chẳng sao…việc này…cũng không quan trọng. Thân thể của ngươi trước kia không tốt, ta vốn không muốn để ngươi học những thứ…như thế này, quá tổn hao sức khỏe, tiêu phí tâm tư, chẳng ích lợi gì cho bệnh của ngươi. Chẳng qua là một mình ngươi muốn học, chuyện cũng đã qua rồi…”

“Đại ca, ngươi thật tốt”, Nguyễn Nhược Nhược may mắn vượt qua kiểm tra, thật sự cảm kích Nguyễn Nhược Long mà lên tiếng.

Hắn đem những tờ giấy trong tay nhìn một chút, giọng lo lắng, “Chẳng qua là chữ viết của ngươi như vậy…ta cũng không bắt chước được, giao cho phụ thân cũng không thể có hai loại bút tích nha! Làm sao bây giờ? Cũng không thể để ta một người thế ngươi chep toàn bộ sáu trăm lần.”

Đúng là không thể để hắn một người gánh vác trách nhiệm. Nhưng hai người chia sẻ không được! Một người cũng không thể có hai kiểu bút tích. Làm sao bây giờ? Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, hai mặt nhìn nhau thì đột nhiên nghe thấy một thanh âm thanh lãng vang lên: “Bất quá…việc sao chép sáu trăm lần “Nữ Giới” này ta sẽ thay hai ngươi lo liệu vậy.”

Hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại, người đang đứng trước cửa mỉm cười lên tiếng chính là Ngọc Liên Thành. Hắn đứng ngược sáng, thân hình phủ dưới ánh trăng như dát bạc, mờ ảo lung linh.

Nguyễn Nhược Long vừa thấy hắn liền vui mừng quá đỗi. “Tam muội, ngươi không phải là muốn tìm cứu binh sao? Liên Thành biểu đệ là một tay viết chữ tốt, ngươi nhanh nhanh năn nỉ hắn giúp đỡ đi”.

Nguyễn Nhược Nhược vừa nghe đã mừng húm, lập tức nhào tới, đem Ngọc Liên Thành cung nghênh vào cửa. “Liên Thành biểu ca, đi vào ngồi, mời vào tới ngồi, mau mời đi vào ngồi.” Liên tiếp phun ra một chuỗi từ ngữ loạn xạ.

Không những lời nói vô cùng khách khí mà hành động lại càng chu đáo có đẳng cấp hẳn hoi. Nguyễn Nhược Nhược cực kỳ ân cần từ từ bước lui dẫn dường cho Ngọc Liên Thành vào phòng, trước khi hắn ngồi xuống còn dùng ống tay áo lau sạch bụi vốn dĩ không tồn tại trên ghế, phảng phất giống như tiểu đệ cung nghênh bang chủ, mười phần mười “Hoan nghênh”.

Đợi Ngọc Liên Thành bình yên ngồi xuống, Nguyễn Nhược Nhược vội vàng kêu lên: “Hạnh Nhi, dâng trà, thượng hảo trà.”

Nguyễn Nhược Long bị một màn “nịnh nọt” này làm bật cười ha ha, vừa cười vừa vỗ vai Ngọc Liên Thành nói: “Biểu đệ, Tam muội của ta cơ hồ đem ngươi như đương kim hoàng đế mà nghênh đón đó nha.”

Ngọc Liên Thành cũng đang cười, bất quá là cười khẽ. Thần giác lay động, ánh mắt cũng lay động, nụ cười như ánh trăng nón tỏa sáng lung linh. “Lễ hạ cho nhân, tất có sở cầu,  Tam biểu muội ân cần như vậy ta ắt phải hồi báo, nào dám không công mà hưởng thụ.”

“Tốt, biểu đệ, không công mà thụ hưởng chắc chắn là không tốt. Đây nè, còn nhiều lắm, chép một lần cũng được, chép hai lần cũng không sao, nhất định không cần so đo.”

“Biểu huynh đừng khách khí, chúng ta đều là người một nhà, ta tại sao có thể cùng biểu muội so đo. Biểu muội ngươi yên tâm đi, sáu trăm lần “Nữ Giới” này toàn bộ để ta hoàn thành. Cũng không cần thiết làm phiền biểu huynh, hắn cũng không phải là người am hiểu vấn đề này.” Ngọc Liên Thành quả nhiên là một người sảng khoái, không đợi Nguyễn Nhược Nhược mở miệng nhờ đã chủ động đem “trọng trách” này tiếp nhận vào mình.

Nguyễn Nhược Nhược và Nguyễn Nhược vẻ mặt cảm kích đến rơi nước mắt.

“Ân cùng tái tạo, ân cùng tái tạo nha! Biểu đệ.” Nguyễn Nhược Long chắp tay thi lễ không dứt.

“Biểu ca, đại ân đại đức của ngươi, kiếp sau ta làm trâu làm ngựa báo đáp ngươi nha.” Nguyễn Nhược Nhược kích động, đến kiếp sau cũng mang ra hứa hẹn.

“Biểu muội, chuyện kiếp sau còn chưa biết, chi bằng kiếp này tính toán báo đáp ta thế nào đi.” Ngọc Liên Thành mỉm cười, sóng mắt đen lưu chuyển, nếu như có thể sinh ra lửa liền có thể đem tâm can người khác đốt dễ dàng như thanh củi khô.

Nguyễn Nhược Nhược không dám nói nữa, nói nhiều mất nhiều, nàng bây giờ khắc sâu điểm này vào lòng. May mắn Ngọc Liên Thành cũng không cạn tàu ráo máng, cùng Nguyễn Nhược Long nói sang chuyện khác, hỏi thăm tình hình “gặp rủi ro” của nàng. Hắn vừa nghe nói Nguyễn Nhược Nhược xảy ra chuyện liền nữa đêm cố ý đến thăm, vì vậy Nguyễn Nhược Nhược đem tình hình đơn giản kể qua một lần, tỷ như việc ngựa nổi điên chạy loạn trong thành nguy hiểm như thế nào; tỷ như biểu hiện anh dũng của Lý Hơi khi chế ngự ngựa…Dĩ nhiên chuyện Lý Hơi hiểu lầm đem “hôn môi” đòi cứu nàng một phen cũng không đề cập tới. Nói đến đoạn nàng bắt Lý Hơi ăn trái cây dại, Nguyễn Nhược Long cơ hồ cười đến bể bụng, “Tiểu vương gia đời này cũng chưa từng ăn loại trái cây dại này, vậy mà Tam muội ngươi lại khiến hắn ăn dâu độc, ta không tưởng tượng được bộ dáng của hắn lúc đó.”

“Đừng nói nữa, hắn bị chọc giận thiếu chút nữa không chịu nghe ta nói. Cuối cùng ta cũng dễ dàng dụ dỗ được hắn ăn trái cây.”

Ngọc Liên Thành rỗi rảnh hỏi: “Ngươi làm thế nào dụ dỗ được hắn?”

“Lấy lòng hắn, liều mạng lấy lòng hắn. Ta thiếu chút nữa hại chết hắn, coi như vì hắn chịu khuất tất một chút cũng không sao”. Nguyễn Nhược Nhược đáp.

Ngọc Liên Thành không hề hỏi thêm gì nữa, ngồi một chút liền đứng dậy cáo từ. “Hôm nay cũng đã trễ, không làm phiền biểu muội nghỉ ngơi, ta…cáo từ trước.”

“Cái kia…sáu trăm lần “Nữ Giới”…ngươi…chừng nào xong?” Nguyễn Nhược Nhược thấy hắn cáo từ liền nhớ ra chính sự còn chưa xác định.

Ngọc Liên Thành mỉm cười đáp: “Biểu muội yên tâm, nội trong mười ngày ta sẽ mang tới cho ngươi.”

Nội trong mười ngày là có thể xong? Thật lợi hại, nếu đổi thành Nguyễn Nhược Nhược hạ bút thì một trăm ngày chưa chắc đã xong. Nàng tất nhiên gật đầu không ngừng nghỉ, “Vậy nhờ cậy biểu ca ngươi rồi.”

 

 

 

Chương 29

 

Tĩnh An vương phủ.

Tiểu vương gia Lý Hơi sau khi tắm rửa, thay quần áo cũng đã dùng xong bữa tối. Vương gia, Vương phi cùng một số nhân vật đến thăm dần dần tản đi, riêng Vương phi trước khi rời khỏi đã liên tục nhắc nhở hắn nên nghỉ ngơi sớm một chút. Thật ra ban ngày quá mệt mỏi nên hắn cung mong muốn nhanh chóng lên giường ngủ một giấc. Đột nhiên Tần Mại ở bên ngoài gõ cửa: “Tiểu vương gia.”

“Vào đi.”

Tần Mại tiến vào, cầm trong tay một bọc đồ. “Tiểu vương gia, cái này…rơi trong xe ngựa, có phải là của ngài không?”

Lý Hơi ngẩng đầu nhìn lại, ngây ngốc một chút rồi nói, “Để đó đi.”

Cũng không nói phải hay không phải, chỉ bảo hắn để đó, điều này có điểm nằm ngoài suy nghĩ của Tần Mại. Nhưng hắn dĩ nhiên cũng không nhiều lời, đem bọc đồ để lên bàn tròn rồi khom người lui ra ngoài.

Lý Hơi bước đến, mở bọc đồ ra liền thấy bên trong chứa rất nhiều lá xanh, lại thêm một đống quả đỏ tươi tựa hồng châu. Nhìn hồi lâu, hắn đưa tay lấy một trái bỏ vào miệng, nhất thời một hương vị ngọt ngào ngập tràn bốn phía…

“Ăn đi ăn đi, mùi vị thật ngon. Là thực phẩm xanh thuần thiên nhiên không bị ô nhiễm, rất nhiều chất dinh dưỡng.”

“Lý Hơi, những trái cây này tất cả là dâu tây thượng phẩm ta đã tinh tế tuyển chọn, cố ý giữ lại cho ngươi ăn. Ngươi nếm thử đi.”

“Nè, mớ dâu tây này của ta không có vấn đề, ngươi ăn một chút đi, coi như ta năn nỉ ngươi vậy. Mới vừa rồi ngươi ói hết, bây giờ bụng trống trơn, không ăn một chút thì chúng ta làm sao có thể lên đường? Nếu ngượi kiệt sức ngã xuống, ta không vác ngươi nổi đâu.”

Bên tai hắn văng vẳng thanh âm của Nguyễn Nhược Nhược, nữ nhân đã chọc giận hắn đến độ không thể tức giận hơn nữa. Nhưng…hắn không thể không thừa nhận, nàng ta tương đối đặc biệt hơn những nữ nhân khác. Giống như…nếu là những nữ nhân yếu đuối khác gặp hiểm cảnh nặng nề như vậy thì sắc mặt đã sớm tái xanh mà khóc thành sông. Nàng ta lúc ở trong xe ngựa mặc dù có hơi thất sắc một chút, nhưng sau khi rơi xuống vách đá liền tỉnh táo lại, đem ba phần tinh thần trấn an hắn, chỉ ra việc cần thiết là phải rời khỏi rừng rậm. Sau đó, nàng đã thành công mang hắn từ chốn thâm u ra tới bìa rừng. Do một chút sơ ý khiến hắn ăn nhầm quả độc nhưng công bằng mà nói…nếu không phải nàng tìm được thứ…dâu tây có thể ăn được này thì hắn cũng không được no bụng để có sức đi xa như vậy. Nếu chẳng may bị vùi lấp ở đâu đó trong rừng rậm ra không được thì người vương phủ cũng không thể nhanh chóng tìm thấy, lúc đó hậu quả…thật khó lường. Nguyễn Nhược Nhược này…mặc dù ngày thường thanh tú yểu điệu nhưng đến cùng thì nửa điểm nhu nhược cũng không có, phải gọi là mạnh mẽ như một gốc cây bồ thảo…

Không phải mình muốn sớm lên gường nghỉ ngơi sao, trầm tư một hồi Lý Hơi bỗng nhiên sực nhớ, cớ gì lại ngồi ngây ngốc ở chỗ này suy nghĩ đến nữ nhân Nguyễn Nhược Nhược đó. Mặc dù không nhận ra nhưng trong lòng hắn đã phát sinh vài phần tâm tình không được tự nhiên. Chính phần tâm tình không được tự nhiên này khiến hắn nhớ lại sai lầm buổi trưa, cái phương thức… “hôn môi cứu người”, lại còn ở trước mặt Nguyễn Nhược Nhược lộ ra thái độ lúng túng. Hắn nhất thời tâm tư phát loạn, lúng túng rối rít, rối rít lúng túng, trên mặt lại bắt đầu nóng lên…Hắn vội vàng thổi tắt nến. Trong bóng tối, hắn có thể dễ dàng che giấu những tâm tư không muốn để lộ ra ngoài.

 

***

 

Ngọc Liên Thành quả nhiên nói được là làm được, kỳ hạn mười ngày vừa đến liền “giao hàng”. Nguyễn Nhược Nhược cầm một xấp dày những tờ giấy chép tay “Nữ Giới”, tâm tình không cần phải nói.

Sau khi tiện tay lật xem mấy tờ, Nguyễn Nhược Nhược than thở không dứt. “Biểu ca, chữ viết tay của ngươi…đường nét rõ ràng, vuông vắn, tay ra tay, chân ra chân! Thật là…!”

Không phải vì Ngọc Liên Thành đã giúp đỡ mình mà vội vàng khách sáo mấy câu, những lời này nàng thật sự chân thành thốt ra thành lời. Mặc dù Nguyễn Nhược Nhược không am hiểu thư pháp, chữ xấu hay đẹp nàng cũng không biết thưởng thức. Tuy nhiên, chữ viết của Ngọc Liên Thành đường nét thanh kỳ, bút họa tú nhuận, đúng là chữ đẹp!

“Tay ra tay, chân ra chân?” Ngọc Liên Thành nhịn không được mắc cười, “Tam biểu muội, ta được nghe người khác khen ngợi cũng nhiều, chỉ là chưa từng nghe qua lời khen nào thú vị như vậy nha.”

Nguyễn Nhược Nhược biết mình nhất thời quên béng mà nói lung tung, nàng âm thầm le lưỡi không nói thêm gì nữa.

“Đây là ta bắt chước chữ viết của ngươi trước đây mà chép lại. Nếu muốn thay ngươi chép phạt rồi nộp cho di phụ, dĩ nhiên phải làm cho giống. Nếu không di phụ nhìn chữ của ta, lại so sánh với chữ trước đây của ngươi nhất định sẽ phát hiện được vụ nhờ vả này, như vậy chẳng phải là lãng phí công sức sao?” Ngọc Liên Thành cười nói. Quả nhiên tâm tư kín đáo, Nguyễn Nhược Nhược không thể không bội phục hắn.

Điều đáng ca ngợi chính là hắn “giao hàng không công” cho nàng xong liền đứng lên cáo từ, cũng không nói những câu đại loại như “Biểu muội, ta đây chép phạt giúp ngươi, ngươi phải cám ơn ta thế nào đây?”. Điều này làm cho Nguyễn Nhược Nhược hơi ngại, “Biểu ca, ta còn muốn lưu ngươi lại uống chén trà? Ngươi đã muốn đi rồi sao!”

Nụ cười của Ngọc Liên Thành đẹp tựa như trăng non, “Trà của biểu muội ngày khác ta uống cũng được.” Hắn xoay người tiêu sái rời đi, trường sam nhẹ phất như cánh chim tung bay.

Nguyễn Nhược Nhược đưa mắt nhìn hắn rời đi, trong lòng đột nhiên có cảm giác mất mát…Chỉ là…đúng vào lúc nàng đang tựa cửa ngây ngốc như vậy thì trước mắt một hồng ảnh nhoáng lên…là Nguyễn Nhược Phượng.

Phục hồi tinh thần lại, Nguyễn Nhược Nhược thầm nghĩ nàng ta đến đây nhất định có điều bất thiện. Nàng tỉnh táo lại, đem tinh thần tiến vào trạng thái chuẩn bị tác chiến.

Nguyễn Nhược Phượng tự bước vào phòng, liếc mắt nhìn thấy xấp giấy chép tay “Nữ Giới” đặt trên bàn. Nàng ta đưa tay lật một hồi, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh, cơ hồ có thể đóng thành băng. Nguyễn Nhược Nhược sợ nàng ta nổi giận phát hỏa rồi đem mớ giấy này xé thành từng mảnh nhỏ, nếu thế thì nàng sẽ cực kỳ thê thảm. Nguyễn Nhược Nhược nhanh chóng ôm đống giấy đi, cẩn thận cất vào ngăn kệ cho an tâm.

Nguyễn Nhược Phượng cũng không ngăn trở, chẳng qua là mắt lạnh nhìn nàng. Một hồi sau đột nhiên khóc òa, vẻ mặt từ băng hóa thành nước. “Tại sao, tại sao Liên Thành biểu ca lại đột nhiên đối xử tốt với ngươi như vậy?”

Nguyễn Nhược Nhược thiết tưởng nàng ta sẽ phản ứng như bình thường, tỷ như giận dữ lôi đình, tỷ như mở miệng mắng to…chỉ là không ngờ tới điểm này. Nguyễn Nhược Phượng thường ngày như hổ mẹ, luôn làm người khác rơi nước mắt, bây giờ lại đứng đây khóc oa oa? Sửng sốt một hồi, Nguyễn Nhược Nhược mới trấn tỉnh, miệng nói: “Nhị tỷ, ngươi…ngươi đừng khóc, bị người khác nghe được còn tưởng là ta khi dễ ngươi.”

“Chính là ngươi khi dễ ta, chính là ngươi khi dễ ta.” Nguyễn Nhược Phượng càng khóc rống lên, “Ngươi nói đi, ngươi đã dùng mưu kế gì để mê hoặc biểu ca, để hắn đối với ngươi tốt như vậy. Ngươi…hồ ly tinh!” Câu nói cuối cùng ngữ khí khẳng định như đinh chém sắt, trực tiếp định tội Nguyễn Nhược Nhược.

Thật là quá oan uổng, nàng tại sao lại biến thành hồ ly tinh? Hết thảy đều là Ngọc Liên Thành tự nguyện sẽ đối với nàng tốt, nàng có cần dùng đến mưu kế quái quỷ nào đâu. Có một loại nữ nhân như thế này đây, một khi chuyện tình cảm của mình phát sinh vấn đề, trước nhất không tự tìm hiểu nguyên nhân từ chính bản thân mình, sau lại không chịu tìm hiểu từ nam nhân mình yêu thương, mặt khác lại nhận định nữ nhân khác là xấu xa, là hồ ly tinh chuyên dùng bàn môn tả đạo dụ dỗ chiếm đoạt nam nhân của nàng ta. Nguyễn Nhược Phượng chính là điển hình.

“Nhị tỷ” Nguyễn Nhược Nhược lên tiếng, “Tại sao ta lại biến thành hồ ly tinh? Ngươi không nên mở miệng hồ đồ loạn định tội danh cho ta có được hay không? Biểu ca tại sao đối với ta tốt, vấn đề này ngươi phải đi hỏi hắn chứ ta biết phải trả lời ngươi thế nào!”

“Ngươi cho rằng ta có thể hỏi sao? Lần kia các ngươi từ Tê Hà Sơn trở về ta đã hỏi rồi, hắn nói…hắn nói…hắn nói hắn muốn đối xử tốt với ngươi, còn nói ta nếu cứ làm khó ngươi chính là làm khó hắn, hắn cũng sẽ không quan tâm đến ta nữa.” Nguyễn Nhược Phượng càng nói càng thương tâm, đôi môi hé ra nụ cười vô cùng nặng nề.

Nguyễn Nhược Nhược ngơ ngẩn, khó trách từ sau chuyện đó Nguyễn Nhược Phượng không còn tìm đến nàng gây sự, hóa ra là Ngọc Liên Thành âm thầm che chở nàng. Thật may mắn, nữ tử trong Trường An thành này nhất mực xem trọng lời của Ngọc Liên Thành, chính vì vậy mà nàng mới an bình một chút. Chẳng qua là, Nguyễn Nhược Nhược cảm thấy phiền lòng, nhận ân này cũng giống như vay tiền, lãi suất cực kỳ cao, đến lúc thanh toán cả vốn lẫn lãi thì e là nàng táng gia bại sản cũng không trả nổi.

“Ta vốn còn chưa tin biểu ca thật sự đối với ngươi tốt, bất quá chỉ xem ngươi như một tiểu nha đầu mang ra ngoài chơi một chút cũng không sao. Không nghĩ tới hắn lại thay ngươi chép phạt sáu trăm lần “Nữ Giới”. Biểu ca ghét nhất là sao chép sách, cũng không thích viết chữ nhỏ, hắn nói loại chữ này chỉ dành cho nữ tử khuê các, quá mức câu nệ, quả thật không thích hợp cho nam nhi. Hắn vốn thích lối viết chữ linh động tiêu sái, phóng khoáng không ràng buộc. Vậy mà…hắn lại vì người tình nguyện dùng thứ chữ mà hắn ghét sao chép sáu trăm lần “Nữ Giới”. Nguyễn Nhược Nhược ngươi…ngươi thật là yêu nữ mê hoặc.”

Nguyễn Nhược Nhược không biết phải nói gì mới đúng. Nguyễn Nhược Nhược hao tốn biết bao tâm tư cũng không được Ngọc Liên Thành đáp lại, còn nàng đối với hắn hoàn toàn không để tâm câu dẫn, vậy mà hắn là hết lần này đến lần khác đợi chờ nàng.

Thế sự đều như thế, càng trông mong nhiều thì lại càng thất vọng, thứ bản thân mình khó cầu thì đối với người khác dễ như trở bàn tay.

Nguyễn Nhược Phượng vẫn không chịu buông tha, cứ đứng đó mà khóc oa oa. Nguyễn Nhược Nhược nhịn không được, đành kiếm lời khuyên.

“Nhị tỷ, ngươi đừng khóc, ngươi khóc có ích lợi gì? Ngươi ăn cơm gạo của cha mẹ, mặc xiêm y cha mẹ cho, tại sao lại đứng ở chỗ này vì một nam nhân mà khóc như khóc tang, chuyện này nói thế nào cũng không được! Hơn nữa, biểu ca không đối xử tốt với ngươi thì đã sao, hắn có gì đặc biệt chứ? Trên đời này cũng không phải chỉ có hắn một là nam nhân, nếu không phải Trương Tam thì Lý Tứ, chắc chắn sẽ có nam nhân yêu ngươi.” Nguyễn Nhược Nhược loạn thất bát tao, mở miệng khổ sở khuyên nhủ.

“Ta không cần nam nhân khác, ta chỉ thích một mình biểu ca.” Nguyễn Nhược Phượng vẫn ngoan cố.

“Ngươi không nên vì một thân cây buông tha cho cả rừng rậm! Biểu ca mặc dù tốt, nhưng nam nhân tốt trong thiên hạ vẫn còn nhiều, ngươi từ từ chọn, không khéo còn tìm được người tốt còn hơn hắn nữa kìa.” Nguyễn Nhược Nhược mặc dù biết rõ trong thiên hạ người có thể thắng được Ngọc Liên Thành đích thị chọn không ra mấy người, nhưng vẫn là muốn dùng chuyện không nói có, trước tiên dụ dỗ Nguyễn Nhược Phường ngừng khóc rồi hẳn hay.

Mà Nguyễn Nhược Nhược cũng không dễ lừa gạt: “Không có, không có ai có thể hơn được biểu ca. Bây giờ ở trong mắt ta, không ai là có khả năng đó.”

Bệnh nặng cần thuốc mạnh, nếu nàng ta cứ như vậy chấp mê không tỉnh, Nguyễn Nhược Nhược đành phải đánh ra chiêu cuối cùng, “Đúng, biểu ca ngàn vạn lần đều tốt, nhưng trong lòng hắn căn bản không chứa ngươi, đối với ngươi không tốt. Ngươi cần hắn làm cái gì đây?”

Nguyễn Nhược Phượng đang khóc liền ngừng lại một chút, một hồi sau lại khóc òa lên, lần này còn dữ dội hơn hơn lần trước, hiển nhiên đã bị nàng thọc vào chỗ đau.

Quả thật, điều kiện đầu tiên không phải là tài đức phẩm mạo, điều cần thiết chính là hắn đối với ngươi tốt. Hắn anh tuấn tiêu sái, học phú hơn người, nhà hắn tài vạn không kể hết, lại còn trẻ tuổi… Hắn cái gì cũng tốt, duy chỉ đối với ngươi không tốt. Ngươi còn cần hắn làm gì? Chẳng lẽ muốn biến hắn thành bức họa treo lên tường để thưởng thức?

Nguyễn Nhược Phượng không phải là không nghĩ tới điểm này, nhưng là không chịu thừa nhận, luôn bảo dưỡng một phần si tâm, hy vọng có một ngày thành công đem điều “không tốt” này trở thành “tốt”. Một hy vọng hư vô mờ ảo, nếu nàng ta chịu hiểu thì mọi thứ sẽ sáng tỏ như ánh mặt trời buổi sớm mai, tâm tư u khuất cũng sẽ dễ dàng tản đi. Nhưng nàng lại cố đem ác lưu giữ trong lòng, “Ta cần biểu ca, ta chỉ cần Liên Thành biểu ca, thiếu hắn ta sống không nổi.”

Lời này của nàng ta Nguyễn Nhược Nhược nghe được thật sự rất khó chịu, tại sao cứ phải như vậy, yêu không được một nam nhân sẽ muốn chết muốn sống. Thật là nhu nhược! Một nữ nhân nếu như không hiểu được thế nào là yêu thì làm sao nhận được tình yêu đích thật từ người khác. Oán không được Ngọc Liên Thành thì đem nàng ra đổ tội.

“Nhị tỷ, ta cuối cùng khuyên ngươi một câu, thứ của ngươi thì chính là của ngươi, không phải là của ngươi thì vĩnh viễn sẽ không thuộc về ngươi, ngươi có gào khóc cũng vô ích. Hơn nữa, khóc có gì tốt? Thế giới ngày lại qua ngày, mặt trời mọc hướng đông rồi lặn hướng tây, ai có thể sống mãi? Tình cảm chẳng qua là một phần của cuộc sống, không phải là toàn bộ cuộc sống. Ngươi không nên vì một phần cuộc sống mà trả giá toàn bộ cuộc sống.” Nguyễn Nhược Nhược vô cùng đau đớn.

Nguyễn Nhược Phượng cứ tiếp tục khóc, hiển nhiên nửa lời cũng không nghe lọt. Thôi tùy nàng ta khóc, những lời đã khuyên thì cũng đã khuyên rồi, sự thật rõ ràng trước mắt, nếu Nguyễn Nhược Phượng còn muốn chấp mê không tỉnh thì đó là nàng ta tự chuốc khổ. Nguyễn Nhược Nhược thở dài.

 

 

 

Chương 30

 

Sáu trăm lần “Nữ Giới” giao cho Nguyễn lão gia một lần liền thông qua. Nguyễn Nhược Nhược cuối cùng cũng được giải phóng khỏi án “treo giò”. Vừa được tự do, Nguyễn Nhược Nhược chân ngựa phi nước đại đi tìm Nguyễn Nhược Long, “Đại ca, ngươi mau nghĩ biện pháp mang ta đi ra cửa. Nếu không Thủy Băng Thanh chỉ sợ gặp chuyện không hay.”

“Đúng nha, những ngày này nàng đều đeo bám ta hỏi thăm ngươi chừng nào mới có thể ra cửa. Hai người các ngươi nha, cứ như đã quen biết từ trước, lập tức trở nên thân thiết như vậy. Nữ nhi với nữ nhi đúng là dễ dàng kết giao bằng hữu.” Nguyễn Nhược Long tự cảm khái, Nguyễn Nhược Nhược nhịn cười. Nếu để hắn biết Thủy Băng Thanh cô nương của hắn đích thật là linh hồn nam nhân trong thể xác nữ nhân thì không biết lúc đó phản ứng của hắn sẽ như thế nào.

Nguyễn Nhược Long suy nghĩ biện pháp làm sao mang Nguyễn Nhược Nhược ra ngoài một hồi lâu, rốt cuộc cũng tìm được một cách. Hắn chạy đến chỗ Nguyễn lão gia xin xỏ, “Phụ thân, bây giờ cũng sắp vào hạ rồi, cửa hàng vừa nhập năm trăm thất xiêm y mùa hè. Tam muội năm vừa rồi thân thể không khỏe, suốt thời gian đều nằm ở trên gường nên không có nhiều xiêm y. Năm nay cũng đã đến lúc nên sắm thêm rồi. Nhi tử sẽ mang nàng đến cửa hàng để lựa một vài món xiêm y, Đỗ đại nương nói có một số kiện xiêm y mới có thể nàng sẽ thích.”

Nếu là ca ca dẫn đi ra ngoài, Nguyễn lão gia dĩ nhiên không lo lắng gì. Chẳng qua là Nguyễn phu nhân ngồi một bên không cao hứng mở miệng nói: “Tại sao cũng chỉ nhớ kỹ Tam muội ngươi vậy? Muội muội của ngươi cũng cần sắm thêm xiêm y.” Lời vừa dứt đã phân phó nha hoàn Mai Nhi đứng một bên, “Mai Nhi, mời Nhị tiểu thư đến đây, nói Đại thiếu gia muốn dẫn nàng đi cửa hàng chọn xiêm y.”

Nguyễn Nhược Long và Nguyễn Nhược Nhược hai mặt nhìn nhau, khổ nạn nói không ra.

Nguyễn Nhược Phượng lát sau cũng đến, vừa nghe nói chỉ cần mua một vài bộ bình thường liền một miệng hét lên: “Một vài bộ không đủ, ta thiếu rất nhiều, áo khoác ngoài bốn bộ, bốn chiếc váy, bốn quần dài, váy ngoài bốn bộ, thắt lưng bốn cái…nếu không thì ta sống qua mùa hè này thế nào đây?”

Nguyễn Nhược Nhược ngạc nhiên: “Chẳng lẽ ngươi không có xiêm y mặc? Vậy ngươi làm sao qua được mùa hè năm ngoái?” Nàng vừa nói liền biết mình hớ, nhanh chóng ngậm miệng lại. Cũng may là người khác trong phòng cũng không để ý.

“Những xiêm y cũ ta đã sớm vất đi rồi.” Nguyễn Nhược Phượng vẻ mặt khinh thường.

Nguyễn Nhược Long vô cùng đau đớn nói: “Nhị muội, cái gì xiêm y cũ! Những thứ xiêm y đó chỉ mặc mùa hè, đừng nói một năm, mười năm tám năm vẫn còn mặc tốt mà.”

“Dù sao năm nay ta cũng không thích mặc lại, ta phải sắm bộ mới thường xuyên.” Nguyễn Nhược Phượng khẩu khí núi đè không khom lưng mà lên tiếng trả lời.

Nguyễn Nhược Long còn muốn nói gì đó nhưng bị cái nhíu mày của Nguyễn phu nhân chặn lại, “Nhược Long, ngươi làm sao vậy? Muội muội của ngươi muốn mặc đồ mới ngươi cũng la mắng là thế nào? Nguyễn gia chúng ta không phải thiếu tiền, đừng nói là vài món áo váy bình thường, cho dù là kim y ngọc quần cũng có thể mua được.” Khẩu khí nàng ta thật giống một con gấu mẹ.

Nguyễn Nhược Nhược âm thầm lắc đầu, hai mẫu tử này đúng là quá mức xa xỉ. Hẳn là sinh ra trong phú quý, chẳng biết cái gì gọi là “tiết kiệm”.

Nguyễn Nhược Phượng thấy có chỗ dựa càng đắc ý, “Đợi ta đến cửa hàng xem thử, nếu thích thì có thể mua thêm vài món nữa.”

Nguyễn Nhược Long giận mà không dám nói gì. Nguyễn Nhược Nhược nhìn chằm chằm nàng ta hồi lâu liền xác định một việc, Nguyễn Nhược Phượng chắc chắn không vì một chữ “Tình” mà đi tìm chết. Nàng thuộc loại người thích hưởng thụ cuộc sống, khó bỏ được thói quen xem trọng những thứ nhân sinh bình thường như ăn ngon mặc đẹp. Nàng ta yêu Ngọc Liên Thành đơn giản chỉ vì nhất thời mê luyến, muốn chết muốn sống chẳng qua vì nhất thời tức giận không chiếm được cái mình muốn. Nàng sinh ở Nguyễn gia giàu có, thực tế cuộc sống không cần gánh vác bất cứ trách nhiệm gì, rảnh rỗi thì ra hoa viên ngắm bạch hải đường, không cần phấn đấu cũng có được cái mình muốn. Đây đúng là phúc phận tổ tiên để lại mà. Nhưng chỉ là cuộc sống vật chất quá đầy đủ nên mới khiến nào lao đầu vào thú vui tinh thần hư hư ảo ảo, vĩnh viễn không tóm giữ trong tầm tay.

Nguyễn Nhược Nhược trước kia không hiểu tại sao ở cổ đại lại có những tài tử giai nhân, thiên kim tiểu thư dũng cảm vì tình lang hoặc là bỏ trốn, hoặc là tuyệt đối trung thành. Phụ nữ hiện đại cũng không to gan như vậy, vì một mối nhân duyên mà chấp nhận phó thác cả đời! Bây giờ nàng từ trên người của Nguyễn Nhược Phượng đã thấu hiểu, thay vì nói các nàng yêu một nam nhân tuấn tú, không như nói là yêu chính bản thân mình. Các nàng thâm khuê tịch mịch, tạo ra một tình yêu tưởng tượng, một khi có nam nhân tuấn tú xuất hiện trước mắt liền lập tức đem hắn trở thành tình nhân trong mộng, thành nơi kí thác tình cảm của mình. Đây đến cùng có phải là yêu?

Ba người một nhóm ra cửa, mà không chỉ ba người, trước khi đi Nguyễn phu nhân còn dặn dò hai vị tiểu thư đi ra ngoài phải mang theo mấy nha đầu tiểu tử hầu hạ. Nguyễn Nhược Long đem theo A Phúc, Nguyễn Nhược Nhược mang theo Hạnh Nhi còn Nguyễn Nhược Phượng dẫn nha đầu Lan nhi sát một bên. Một chiếc xe ngựa đầy người lịch kịch chạy ra khỏi phủ, Nguyễn Nhược Nhược không ngừng kêu khổ, nhiều người như vậy thì làm thế nào đến được Hoa Nguyệt Lâu. Thật uổng công xuất phủ một chuyến!

Bước vào Vân Cẩm phường, Nguyễn Nhược Nhược cảm thấy hoa cả mắt. Vải vóc tràn đầy trên kệ đủ mọi màu sắc rực rỡ. Vừa tới nơi, Nguyễn Nhược Phương đã dẫn Lan Nhi chạy thẳng tới, chủ tớ hai người hăng hái cao hứng sà hết chỗ này đến bám vào chỗ kia chọn vải. Hạnh Nhi cũng nhảy nhảy muốn thử nhưng bắt gặp ánh mắt chủ nhân vẫn còn hướng ra ngoài cửa lớn, không khỏi kinh ngạc, “Tiểu thư, ngươi đang nhìn cái gì vậy?”

“Không có gì.” Nguyễn Nhược Nhược thu hồi ánh mắt, dù sao cũng không trốn đi được, chi bằng ở nơi này đàng hoàng chọn vải đi. Nguyễn Nhược Long cũng bước tới thấp giọng nói: “Tam muội, hôm nay đi không được rồi, nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy…Nếu để phụ mẫu biết ta dẫn người đến mội nơi như Hoa Nguyệt Lâu, sợ rằng ta cũng bị phạt chép sách mất.”

“Ta biết, đại ca, ta chọn vải đây.”

“Tam muội, ta sẽ giúp ngươi chọn mấy kiện vải may nam trang. Sau này nếu ngươi muốn leo tường trốn ra thì mặc nam trang sẽ dễ dàng hơn một chút, hơn nữa y phục của ta cũng không vừa với ngươi.”

Dĩ nhiên là được, Nguyễn Nhược Nhược vui vẻ đồng ý.

Bọn tiểu nhị của Vân Cẩm phường từ ngày đó mỗi lần nhắc đến Tam tiểu thư liền nói tốt không ngừng. Chọn lựa vài lần là xong, mua thứ gì cũng quyết định ngay lập tức. Không thể so với Nhị tiểu thư, phiền toái cơ hồ sắp sửa đem cửa hàng lật tung lên, cuối cùng bọn tiểu nhị cũng chào thua, để mặc nàng từ từ mà chọn.

Nguyễn Nhược Phượng dùng “Thiết can ma thành châm” mà tả xung hữu đột, lăn qua lộn lại khắp cửa hàng để chọn xiêm y. Nguyễn Nhược đã chọn xong từ lâu, không biết làm gì liền “tọa thiền” kiên nhẫn, đè nén tính tình mà ngồi một bên vừa uống trà vừa chờ đợi.

Một lát sau phía bên ngoài cửa hàng có vài người đi tới, đi đầu là một vị phu nhân tuổi chừng bốn mươi, dung mạo đoan chính. Nguyễn Nhược Nhược cảm thấy người này quen quen, đang tự hỏi không biết đã gặp qua khi nào thì vừa đúng lúc phu nhân kia trông thấy nàng liền bước lại chào hỏi.

“Nguyễn Tam tiểu thư, hôm nay nàng cũng đến cửa hàng chọn xiêm y sao?”

Người vừa mở miệng, Nguyễn Nhược Nhược liền nhớ ra, đây chính là quản gia mà ngày đó Tiểu vương gia Lý Hơi đã sai đem lễ vật đến tạ ơn nàng, Từ quản gia a! Nàng vội vàng đứng dậy, cười nói: “Từ quản gia, ngươi cũng tới của hàng nhà ta mua vải sao?”

“Trong Trường An thành, Vân Cẩm phường là cửa tiệm nổi tiếng, lại cung ứng nhiều loại vải tốt nhất, nếu không đến đây thì ta còn biết đến đâu để mua nữa. Tam tiểu thư chẳng lẽ lại không biết điều này sao?” Từ quản gia cười nói.

Xem ra “Vân Cẩm phường” còn là một thương hiệu nổi tiếng ở Trung Hoa, căn cơ Nguyễn gia thật không nhỏ.

“Từ quản gia muốn vải như thế nào, ta sẽ giúp người chọn lựa!” Mặc dù có chút bất đắc dĩ, Nguyễn Nhược Nhược nhìn tới nhìn lui cũng là thành viên của của Nguyễn gia nên tự nhiên phải giúp Nguyễn gia chào hỏi khách nhân.

“Không làm phiền Tam tiểu thư, sáng sớm đã quyết định xong rồi. Mùa hè sắp tới, xiêm y của Vương phi, Vương gia còn có Tiểu vương gia cần phải chuẩn bị sớm. Nếu không thì làm sao đổi y phục qua mùa?”

Đúng là cùng một giọng điệu với Nguyễn Nhược Phượng. Hóa ra là một tập quán, xiêm y năm ngoái bỏ đi, năm nay toàn bộ đổi mới, xiêm y còn tốt cũng không cần, cái này…tạo nghiệt nha! Nguyễn Nhược Nhược nhịn không được lên tiếng hỏi: “Vậy xiêm y  năm ngoái không dùng nữa phải làm sao? Xử lý thế nào đây?”

“Đều phân thưởng cho bọn hạ nhân trong phủ.” Từ quản gia đáp.

Ra là như vậy, xem như không lãng phí lắm! Trong lúc nói chuyện, chưởng quỹ của Vân Cẩm phường bước tới ân cần chào hỏi một phen, sắp xếp tiểu nhị đem vải vóc sáng sớm đã chuẩn bị tốt giúp đỡ Từ quản gia đưa lên xe, Nguyễn Nhược Nhược phụng bồi Từ quản gia ngồi một bên nói chuyện phiếm.

“Tam tiểu thư, lần trước ngươi và Tiểu vương gia nhà ta bị những con ngựa dở chứng phóng loạn trên đường nhất định là rất kinh hãi.” Từ quản gia nói.

“Không sao không sao”, Nguyễn Nhược Nhược cảm ơn nàng quan tâm, “Trên căn bản không có gì hù dọa kinh hãi hết.”

“Sau khi trở về phủ có xem qua đại phu hay không? Đừng để phát sinh di chứng sau này…”

“Không có, ta rất khỏe, di chứng gì cũng không có.” Nàng sự nhớ một chuyện, “Vậy Tiểu vương gia thì sao, hắn sau khi trở về phủ có xem thái y không?”

“Đương nhiên là có, vừa hồi phủ đã cho gọi thái ý tới, nhìn chung thân thể cũng không có gì đáng ngại. Lần đó xe ngựa phóng loạn thật đúng là làm Vương gia lẫn Vương phi sợ không nhẹ a! May là là hữu kinh vô hiểm.”

“Đúng nha, hữu kinh vô hiểm, cát nhân thiên tướng. Đại nạn không chết, sau này tất có khí phúc.” Nguyễn Nhược Nhược đem những từ ngữ sáo rỗng phụ họa Từ quản gia coi như trát vào khoảng trống.

Những tưởng rằng một hồi nói chuyện vô cùng bình thản như vậy thì chỉ cần hư ứng tùy tiện vài câu là đủ, nào ngờ một lời kế tiếp của Từ quản gia dọa Nguyễn Nhược Nhược cả kinh, “Thái y lúc ấy xem qua cũng không phát hiện chỗ nào không ổn, nhưng không hiểu tại sao tới nửa đêm Tiểu vương gia bỗng nhiến phát sốt, thượng thổ hạ tả, cả đêm phải tuyên thái y vào phủ. Sau khi trở về phủ, thức ăn của Tiểu vương gia đều do một tay Vương phi tự mình chuẩn bị, cẩn thận lựa chọn món ăn thanh đạm tinh tế vì sợ Tiểu vương gia đói quá mà dạ dày không tiêu hóa tốt, thế nào mà trở thành thức ăn không tốt chứ?”

Nguyễn Nhược Nhược nói không ra lời, cúi đầu không dám giương mắt nhìn người ta. Nàng tự biết mình tội nghiệt sâu nặng, nhưng vẫn không hiểu căn nguyên từ đâu: không lý nào trái dâu kia…vẫn còn lưu lại độc tính? Tại sao phải qua mấy ngày mới phát tác? Bất quá cũng nghĩ vẫn còn may mắn là qua mấy ngày độc tính mới phát tác, nếu không để hắn tại chốn thâm sơn dã lĩnh phát bệnh thì nàng chắc chắn không chạy thoát tội rồi. Mà…chẳng phải lúc ấy đã bảo hắn ói ra rồi sao, ói thế nào mà không chịu ói cho sạch sẽ đi…

“Sau đó chúng ta phát hiện trong phòng Tiểu vương gia có một bọc đựng dâu dại để trên trên bàn, hình như đã ăn hết một nửa. Thái y nói loại trái cây dại này có thể ăn được, chỉ là tràng vị của Tiểu vương không thể thích ứng nên mới sinh bệnh, đến khi đó mới tìm được nguyên nhân. Nhưng Vương phi rất buồn bực, trái cây kia là ở đâu ra.”

A! Đúng rồi, đây là mớ dâu tây mà nàng hái sau khi trở lại đã để quên ở chỗ xe ngựa, trước đó nàng đã bắt Lý Hơi mang theo để ăn dần. Kỳ quái, hắn trở về phủ không ăn thức ăn bình thường lại còn ăn dâu tây làm chi, sai người đưa tới cho nàng ăn có phải tốt không. Kết quả để cho tên thái y ngu xuẩn kia đổ họa cho mấy trái dâu tây vô tội. Nguyễn Nhược Nhược vừa nghe vừa nghĩ thầm trong bụng. Khi nghe đến Từ quản gia nói đến vấn đề kia  liền không nghĩ ngợi mà đáp: “Những trái dâu tây là ta đã hái ở trong rừng, chúng ta cầm theo để làm lương khô ăn lót dạ.”

“Ta cũng đoán như thế, Tiểu vương gia nhất định không thể nhận biết được loại trái cây này. Chẳng qua là, Tam tiểu thư, ngươi cũng là thiên kim tiểu thư ở chốn thâm khuê, như thế nào lại nhận ra được?”

Câu hỏi làm Nguyễn Nhược Nhược sửng sốt, đúng nha! Làm sao “nàng” biết được chứ? Đang bối rối thì chưởng quỹ đã tới: “Từ quản gia, vải vóc của người đã chuẩn bị xong”.

Nguyễn Nhược Nhược nhân cơ hội nói sang chuyện khác: “Từ quản gia, trong vương phủ chuyện cũng nhiều, ta không làm trễ nải ngươi nữa, để ta tiễn ngươi lên xe.”

Từ quản gia có thể ở trong vương phủ leo đến cấp bậc quản gia cũng không phải bình thường. Nghe được liền biết Nguyễn Nhược Nhược không muốn trả lời vấn đề này nên biết điều mỉm cười cáo từ lên xe. Trước khi đi, Nguyễn Nhược Nhược đột nhiên nhớ ra, “Từ quản gia, vậy…Tiểu vương gia bây giờ thế nào? Không có việc gì đúng không?”

“Đã không sao, Tiểu vương gia thân thể tráng kiện, ngày thứ hai đã tốt hơn phân nửa, ngày thứ ba liền khỏi hẳn.”

Vậy thì tốt vậy thì tốt, Nguyễn Nhược Nhược đỡ lo lắng, nếu lỡ độc tính của trái dâu đó vẫn còn thì…dù sao hắn bị thế cũng là do sơ sót của nàng. Nàng nghĩ đến Lý Hơi vừa thổ vừa tả vừa nghiến răng nghiến lợi trách mình…hay là sắp tới ít ra ngoài một chút. Nếu để hắn gặp lại, e rằng ánh mắt kia cũng có thể giết người. Nhớ lại lúc hắn kiên trì chế ngự xe ngựa, ánh mắt như đao phong, chính là Tiểu Lý phi đao đó nha, đoạt hồn lấy mạng, giết người đến vô thanh vô tức. Nguyễn Nhược Nhược không dám lấy thân thử đao…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+