Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 40

 

Sau sự kiện Thủy Băng Thanh nhảy lầu, Nguyễn Nhược Long càng thêm kiên định ý muốn đem nàng nhanh chóng thoát khỏi Hoa Nguyệt Lâu. Hắn nói với Nguyễn Nhược Nhược, “Tam muội, nghĩ tới nghĩ lui cũng không tìm ra được biện pháp. Chuyện đến nước này ta chỉ còn cách liều mạng.”

Nghe khẩu khí này, người không biết chuyện còn tưởng rằng hắn đang âm mưu cướp nhà bank. Nguyễn Nhược Nhược nghe được liền kinh hãi run sợ, “Đại ca, ngươi muốn làm gì?”

“Ta quyết định dẫn Băng Thanh thoát ly Hoa Nguyệt Lâu, trốn khỏi Trường An rồi đi khắp chân trời góc bể.” Nguyễn Nhược Long nói ra dự tính trong đầu.

Nguyễn Nhược Nhược vội vàng ngăn cản, “Đại ca, ngươi đừng loạn, cái gì mà đi khắp chân trời góc bể, đấy là ngươi bỏ trốn đó! Trốn luật không phải chuyện đùa, luật pháp cực kỳ nghiêm khắc a. Thiên hạ to lớn, các ngươi có thể chạy ra khỏi Đại Đường không? Đến lúc đó bị tóm trở lại chắc chắn sẽ rất thê thảm.”

Khổ sở đem hết lời ra khuyên nhủ nhưng Nguyễn Nhược Long một chút cũng không lay chuyển, giống như cái đầu gỗ, đem hết sức gõ vào cũng vô ích. “Tam muội, ta cũng biết đây là hạ sách, nhưng ta không nghĩ ra được biện pháp nào khác. Ta là bất đắc dĩ, vô luận thế nào cũng không thể để Thủy Băng Thanh tại Hoa Nguyệt Lâu làm thêm chuyện dại dột một lần nữa. Đây đã là lần thứ hai rồi, may mà mỗi lần đều hữu kinh vô hiểm, mà không phải lúc nào cũng vận khí tốt như vậy. Ta đã quyết định dù phải bỏ trốn cũng phải mang nàng đi.”

Nguyễn Nhược Nhược nghe ngữ khí của hắn liền biết vấn đề này khó mà dây dưa thêm nữa, “Hạ sách này…ngươi khoan làm, chậm rãi…đợi ta tìm gặp Lý Hơi một chuyến, để hắn ra mặt giúp Thủy Băng Thanh chuộc thân. Chỉ cần chuộc thân, các người cũng không cần lưu lạc bốn phương bỏ trốn nữa.”

“Tĩnh An vương thế tử Lý Hơi?” Ánh mắt Nguyễn Nhược Long sáng ngời, nhưng rất nhanh chóng ảm đạm đi, “Hắn chịu ra mặt tự nhiên dễ xử lý hơn, nhưng là…Tam muội muội, hắn chịu không?”

“Không chịu ta cũng bắt hắn chịu”, Nguyễn Nhược Nhược cứng rắn nói, “Nếu không ta sẽ bám chặt lấy hắn làm phiền cho đến khi nào hắn đáp ứng mới thôi.”

Nguyễn Nhược Long bán tín bán nghi nhìn Nguyễn Nhược Nhược, “Tam muội, biện pháp này của ngươi có được không? Tiểu vương gia bị ngươi làm phiền sẽ…nể mặt sau?”

“Có bao nhiêu tác dụng thì tốt bấy nhiêu! Hơn nữa bọn ta cũng đã cùng nhau trải qua khó khăn, coi như là hoạn nạn chi giao đi. Ta tìm tới bảo hắn trả nợ ân tình cho ta, chắc sẽ không quá khó khăn. Đại ca, ngươi an tâm một chút đi, chờ ta tìm hắn trước.”

Vì vậy Nguyễn Nhược Nhược lần thứ hai đến Tĩnh An vương phủ tìm Lý Hơi, đãi ngộ so với lần đầu tiên giống nhau như đúc. Bọn gác cửa không chịu để nàng đi vào, chẳng qua là lần nàng không thể nhẫn nại ngổi ở cửa từ từ chờ đợi. Hỏi rõ mới biết được Lý Hơi đang ở trong phủ, nàng đem năm lượng bạc cho tên gác cửa nhờ hắn gọi Tần Mại ra.

Tần Mại vừa thấy nàng đã ngạc nhiên, “Nguyễn…” hắn liếc sang mấy tên gác cửa một chút, “Nguyễn công tử, ngươi lại tới tìm Tiểu vương gia.”

“Đúng nha Tần Mại, ta có việc gấp nhất định phải gặp hắn. Mấy người gác cửa chết sống không cho ta đi vào, ngươi làm ơn giúp ta, dẫn ta đi gặp hắn được không?”

Tần Mại do dự một chút rồi đồng ý dẫn Nguyên Nhược Nhược vào trong vương phủ.  Đúng là trạch phủ của hoàng tộc, bày trí thật đẹp! Thủy quang sơn sắc, ốc vũ khôi hoành, không gian rộng rãi, cảnh trí ưu mỹ. Các đình đài điêu khắc tinh xảo, nhã trí thanh tĩnh.

Nguyễn Nhược Nhược vừa đi vừa nhìn, chỉ cảm thấy dùng mắt ngắm thôi cũng không đủ. Tần Mại dẫn nàng xuyên vài dãy hành lang, đi qua một hồ nước, lại quẹo vào một cánh cổng đá. Trước mắt chợt hiện lên một khối núi đá lung linh dịch thấu, loại đá này vô cùng trân quý, trước kia Nguyễn Nhược Nhược đi qua Tô Châu viên lâm từng gặp qua loại hồ thạch này. Tuy nhiên một khối lớn như thế này thì là lần đầu tiên trông thấy, nhịn không được phải dừng bước ngắm. Nàng trước giờ vẫn luôn yêu thích tự nhiên, sơn thủy hoa cỏ, đến cả gỗ đá cũng không buông tha. Tấm tắc một hồi, nàng được dẫn đi vòng qua khối hồ thạch, lập tức bước vào một tĩnh viễn trang nhã. Trong viện có một hồ nước nho nhỏ, thủy trúc xanh mướt. Nước hồ màu ngọc bích, phảng phất như một khối lưu ly.

Chỗ tốt nha! Nguyễn Nhược Nhược tự động thốt lên trong đầu. Cảnh trí như vậy quả thực có thể khiến người ta thoát ly hồng trần, đem rượu hòa với xuân phong. Lý Hơi người này cũng biết hưởng thụ quá chứ, được ngụ ở phủ đệ thần tiên như vậy thật khiến cho Nguyễn Nhược Nhược hâm mộ không thôi. Nàng đem cảnh đẹp trước mắt nhìn hồi lâu mới nhớ ra chính sự, “Lý Hơi đâu? Tại sao không thấy hắn?”

Tần Mại nhìn nàng một cái, muốn nói rồi lại thôi. Nguyên lai hắn muốn nhắc nhở nàng không nên gọi thẳng danh tự của Tiểu vương gia, nhưng là…Tiểu vương gia của mình không thèm để ý thì thôi, hắn là hạ nhân xen vào hình như có chút…lắm mồm.

“Tiểu vương gia ở trong phòng, ta vào trước bẩm báo một tiếng, Nguyễn Tam tiểu thư xin ở chỗ này chờ trong chốc lát” Tần Mại nói.

Nguyễn Nhược Nhược thấy bên cạnh rừng trúc có một bộ bàn đá liền tự động ngồi xuống. Ngồi xuống rồi mới phát hiện ra băng ghế đá không lạnh như mình tưởng mà ấm áp ôn hòa. Đây nhất định không phải loại đá bình thường, nàng không khỏi cảm thán: người có tiền đúng là thoải mái nha!

Mới ngồi một chút đã thấy Lý Hơi vội vã từ trong nhà đi ra, vẻ mặt vừa mừng vừa sợ, “Nguyễn Nhược Nhược, ngươi cố ý tới tìm ta sao?”

Nguyễn Nhược Nhược biết chính sự quan trọng hơn, không rảnh cùng hắn nói chuyện khách sáo nên trược tiếp vào đề, “Đúng nha! Là vụ việc lần trước, ngươi phải giúp ta nha, mặc dù danh dự rất quan trọng nhưng mạng người còn quan trọng hơn.”

“Ra là vì chuyện này.” Lý Hơi bất giác cảm thấy hơi thất vọng, “Nữ nhân kia…cử chỉ phóng đãng, ngươi cần gì phải giúp nàng ta như vậy?”

“Hiểu lầm hiểu lầm” Nguyễn Nhược Nhược vội vàng nói, “Chuyện hôm đó ở trên xe ngựa nàng đã nói cho ta biết rồi. Nhưng thật ra là nàng cố ý chọc ghẹo ngươi, bởi vì nàng nghe ta nói ngươi rất dễ thẹn thùng, nàng không tin nên cố ý thử ngươi một chút.”

“Ngươi… Ngươi tại sao nói với nàng những…lời này?” Lý Hơi đại quẫn.

“Ta sai rồi, ta sai rồi” Nguyễn Nhược Nhược biết mình sai lầm, “Ta cam đoan sau này không cùng người khác nói chuyện của ngươi nữa.”

Lý Hơi giận không được, nói cũng không được, trợn mắt nhìn nàng một hồi, rốt cục bật cười nói, “Ta thật không không biết phải làm gì với ngươi”.

“Được rồi, ngươi cũng đã hết giận, nhanh nhanh giúp ta mang người ra.” Nguyễn Nhược Nhược vừa thấy mặt hắn có phần vui vẻ liền lập tức “rèn sắt lúc còn nóng” nói ra yêu cầu, “Cầu ngươi đó, Lý Hơi”.

Nghe được nàng mềm giọng nói ra ba chữ “Cầu ngươi đó” Lý Hơi không khỏi nhớ tới tình hình hôm ấy, sau khi ăn nhầm dâu độc nàng liền hái một đống dâu tây tới năn nỉ hắn ăn. Lúc đó hắn tức giận không chịu ăn, nhưng bây giờ nhớ tới chỉ cảm thấy một cảm giác ngọt dịu trong lòng. Phảng phất như vị ngọt trái dâu tây vẫn còn lưu lại trên môi.

Tự nhiên là không thể…cự tuyệt nữa. “Được rồi, ta thay các ngươi ra mặt thử một lần xem sao”. Lời nói vô cùng khiêm nhường, “thử một lần”, nhưng thật ra nếu hắn đã chịu xuất ngựa thì còn không phải là mã đáo thành công! Nguyễn Nhược tất nhiên mừng rỡ cực kỳ, tóm lấy tay phải của hắn mà lắc không ngừng. “Cám ơn cám ơn cám ơn…”

Thật giống như nhân công bị thiếu mấy tháng tiền lương đình công, đột nhiên có lãnh đạo trung ương đến cấp phát tiền lương liền kích động mà cảm tạ không ngớt.

Lý Hơi bị ngọc thủ “ác độc” kia tóm chặt liền cảm thấy như lò nướng phát nhiệt, cánh tay hắn lập tức bị thiêu sống. Ngọn lửa vô hình này từ bàn tay phừng phừng lan ra, nhanh chóng thiêu rụi toàn thân. Hắn chỉ cảm thấy cả người nóng hừng hực, bị lửa đốt thành tro, nóng bỏng vô cùng…

Nguyễn Nhược Nhược cầm tay lắc một hồi lâu mới chú ý đến gương mặt tuấn tú kia đang đỏ bừng, nàng vội vàng rút tay về, trong lòng cười trộm. Tên Tiểu vương gia này thật là thuần khiết đáng yêu nha! Nàng nghĩ rất đơn giản, cho rằng hắn chẳng qua là thẹn thùng khi tiếp xúc với nữ nhân, nhưng không biết…

“Được rồi, ngươi định lúc nào làm việc này?” Nàng đột nhiên nhớ ra vấn đề thời gian, “Cũng không thể ngâm mười ngày nửa tháng nha.”

“Gấp gáp vậy sao?” Lý Hơi ngạc nhiên.

“Dĩ nhiên, đây là chuyện không thể chần chừ, phải càng nhanh càng tốt. Hơn nữa Thủy Băng Thanh hai ngày trước bị khách nhân bạo hành đã nhảy lầu một lần rồi. Để đề phòng chuyện này tái diễn nữa, càng sớm mang nàng ra càng an tâm hơn.

Vừa nghe nói Thủy Băng Thanh vì thủ thân như ngọc mà nhảy lầu, Lý Hơi cũng có chút chấn động. “Được rồi, ta ngày mai sẽ làm chuyện này.”

“Thật tốt quá, Lý Hơi, ngươi giúp ta đây một lần, ngày sau nếu có chuyện gì ta có thể giúp được thì chỉ cần ngươi mở miệng, ta tuyệt đối không từ chối.” Nguyễn Nhược Nhược khẩu khí hứa hẹn.

Lý Hơi nhìn nàng hồi lâu, nhoẻn miệng cười. “Được, một lời đã định.”

Chính sự nói xong, Nguyễn Nhược Nhược mới rảnh tâm mà nói chuyện phiếm với hắn, “Lý Hơi, vườn nhà ngươi quả thật thần tiên cũng có thể dọn vào ở được rồi!”

Lý Hơi nói: “Nơi này gọi là <Lưu Tiên Cư>!”

“Quả nhiên tên rất hợp nha. Nếu ta là thần tiên, thấy một nơi đẹp như vậy cũng sẽ muốn lưu lại.”

Nguyễn Nhược Nhược nói chơi một câu, nhưng Lý Hơi nghe được trong lòng chợt động. Nếu như có thể lưu được nàng, chẳng phải cũng giống như lưu lại một vị tiên tử đó sao! Chẳng qua là…trong lúc Lý hơi đang suy nghĩ vạn ngàn tâm tư thì thạch môn bỗng xuất hiện nha hoàn mặc cung trang đang dìu đỡ một phu nhân dung mạo tiếu lệ đi tới. Đó chính là Tĩnh An vương phi phong tư xước hẹn, khí chất cao quý. Vương phi liếc mắt thấy bên rừng trúc có hai người liền nhợt nhạt cười nói: “Hơi Nhi, ra là ngươi có khách!”

Nguyễn Nhược Nhược vừa nghe có người nói chuyện, bản năng xoay người nhìn lại, vừa lúc cùng chạm vào ánh mắt của Tĩnh An vương phi. “Là ngươi?”, vương phi nhất thời kinh ngạc.

Nguyễn Nhược Nhược lập tức nhớ lại những động tác thỉnh an tiêu chuẩn trong đầu rồi lặp lại động tác đó một lần nữa, “Thỉnh an vương phi”.

Vương phi kinh ngạc một hồi lâu cũng không trở lại bình tĩnh, Nguyễn Nhược Nhược đành phải duy trì tư thế nữa đứng nữa quỳ. Lý Hơi thấy vẻ mặt nàng khổ sở không thể tả, nhịn không được liền thay vương phi lên tiếng, “Đứng lên đi, không cần đa lễ.”

Nguyễn Nhược Nhược như trút được gánh nặng mà đứng lên. Ánh mắt Vương phi liếc sang con mình một cái, lại hướng sang Nguyễn Nhược Nhược liếc một cái, nét mặt dường như đang có điều suy nghĩ.

Thứ nhất, có vương phi sẽ không thể nói chuyện tự nhiên. Thứ hai, Nguyễn Nhược Nhược không chịu đựng được những lễ tiết ước thúc. Vậy nên nàng nhanh chóng cáo từ. Lý Hơi thật sự rất muốn tiễn nàng đến tận cửa nhưng phiền nỗi có Vương phi ở đây hắn ly khai không dễ. Hắn chỉ có thể phân phó Tần Mại đánh xe đưa nàng trở về phủ.

 

Chương 41

 

“Hơi Nhi, Nguyễn gia cô nương tại sao lại đến vương phủ?” Khách vừa bước chân ra tới cửa thì trong này vương phi đã lôi con trai ra hỏi.

“Nàng có chút việc muốn nhờ ta hỗ trợ” Lý Hơi đáp đơn giản.

“Chỉ vậy thôi sao?” Vương phi không tin.

Lý Hơi không vui, “Mẫu thân, người nghĩ chuyện phức tạp gì vậy?”

Vương phi vừa trông thấy hắn sắc mặt không vui liền cười khẽ, “Ý ta cũng không phải vậy, chẳng qua là kỳ quái, nàng ta tại sao lại vô duyên vô cớ tới tìm ngươi hỗ trợ? Ngươi cùng nàng cũng không quen biết lắm! Bất quá là ở Nguyễn phủ có gặp qua một lần, lúc xe ngựa chạy loạn gặp thêm lần nữa, duờng như cũng chỉ mới hai lần thôi, đúng không?”

Lý Hơi bị mẫu thân hỏi như vậy, không nhịn được liền đáp: “Sau đó lại gặp mặt vài lần, ở chung một chỗ nói chuyện cũng nhiều, có thể xem là bằng hữu quen thuộc. Nàng có chút viêc phải nhờ ta ra mặt hỗ trợ nên đến tìm.”

“Là chuyện gì mà phải vội vàng vậy?” Vương phi lập tức ép hỏi, Lý Hơi trán toát mồ hôi. Phải đáp như thế nào đây? Sự thật không thể nói ra, làm sao bảo rằng nàng nhờ ta ra mặt chuộc thân cho một nữ tử thanh lâu! Nếu phải nói dối, trước mắt cũng không nghĩ ra phải nói thế nào. Hiểu con không ai bằng mẹ, vương phi vừa bắt gặp Lý Hơi sửng sốt hồi lâu liền biết rõ đây không phải chuyện tốt lành gì, trong lòng không khỏi sinh nghi: Nha đầu Nguyễn gia không có quy củ kia lại muốn nhờ vả con trai bảo bối của nàng làm chuyện gì đây?

Lý Hơi không biết phải làm gì, chỉ đành ngậm miệng không nói tiếng nào. Vương phi hiểu đứa con trai này, nếu nó đã không muốn nói thì đừng hòng moi ra được nửa chử. Vì vậy nàng thản nhiên nói: “Ta cũng thiệt là, hỏi nhiều như vậy làm gì! Ngươi cũng không phải là tiểu hài tử nữa, làm chuyện gì cũng có cân nhắc. Mẫu thân rất yên tâm về ngươi.”

Vương phi không hỏi tới, Lý Hơi như trút được gánh nặng, “Mẫu thân, người thật tốt.”

Vương phi mặt ngoài cười cười nói nói những trong lòng lại có chút chua xót. Nhìn gương mặt anh tuẩn ngây thơ của con trai, nàng nhớ tới bộ dáng của nó lúc mới chào đời. Một đứa trẻ mập mạp hồng hào, khuôn mặt bầu bĩnh, nhìn chỗ nào cũng thấy đáng yêu. Có đến mất người nuôi quan tâm chăm sóc hắn, nhưng hắn vẫn chỉ coi nàng là mẫu thân, vừa thấy nàng là vươn hai tay ôm chặt, mà một khi đã ôm rồi là không chịu buông ra, nếu không sẽ oa oa khóc lớn…lúc ấy trong mắt con trai nàng là người quan trọng duy nhất không muốn xa rời. Vậy mà hôm nay, hài tử đã trưởng thành, không còn giống như trước giữ nàng ở vị trí quan trọng nhất trong lòng, ra ngoài được gặp bằng hữu…rồi lại vì chuyện của bằng hữu mà giấu kín không chịu nói với nàng.

Vương phi tùy tiện cùng Lý Hơi nói một chút sau đó mỉm cười rời đi. Tuy nhiên,  vừa ra khỏi “Lưu tiên cư” sắc mặt của nàng liền khó coi, phân phó nha hoàn bên cạnh, “Phẩm Hương, ngươi cử người điều tra xem mấy ngày nay Tiểu vương gia đã đi đến nhưng nơi nào, làm gì. Chuyện lớn chuyện nhỏ đều phải báo lại cho ta.”

“Tuân lệnh, vương phi” Nha hoàn cung kính đáp.

 

***

 

Lý Hơi ra tay, đúng là vừa trôi chảy vừa tốt đẹp. Lấy danh nghĩa Tĩnh An vương phủ muốn đem Thủy Băng Thanh rời khỏi Hoa Nguyệt Lâu, tú bà còn không nể mặt. Chỉ là…ba trăm lượng bạc ban đầu đã trở thành sáu trăm năm mươi lượng bạc, căn cứ theo danh tiếng của Thủy Băng Thanh mà nói, con số này xem ra vẫn còn thấp. Những chuyện sau đó đơn giản hơn nhiều, Tiểu Vương gia Lý Hơi nói một câu, Thủy Băng Thanh đã được phủ nha cho phép chuộc thân hoàn toàn.

Nguyễn Nhược Long và Thủy Băng Thanh, đôi uyên ương khốn khổ cuối cùng cũng được bên nhau liền vui mừng hướng nàng cảm tạ, Nguyễn Nhược Nhược vội nói, “Đừng đừng, đừng cảm tạ ta, các ngươi đến tạ ơn Tiểu vương gia đi. Nếu không phải nhờ hắn, chuyện cũng không dễ dàng như vậy.”

“Đương nhiên là bọn ta đã đến tạ ơn Tiểu vương gia, nhưng chờ hoài cũng không thấy người, vì vậy chỉ còn nhờ cậy Tam muội thay ta tạ ơn Tiểu vương gia.” Nguyễn Nhược Long nói.

“Cái…này, cũng được” Nguyễn Nhược Nhược đáp ứng, “Chẳng qua là…Đại ca, Thủy Băng Thanh cô nương đã rời khỏi Hoa Nguyệt Lâu, ngươi tính an bày nàng thế nào đây?”

Nguyễn Nhược Long nói không chút do dự, “Đương nhiên là mang nàng trở về Nguyễn phủ.”

Nguyễn Nhược Nhược lấy làm kinh hãi, dĩ nhiên nàng không ngại ngần gì về chuyện “nữ tử thanh lâu không được bước vào cửa”, nhưng còn Nguyễn lão gia và Nguyễn phu nhân thì sao? “Phụ thân mẫu thân…ngươi có tính báo cho họ biết trước không?” Nàng không thể không hỏi một câu.

“Còn không sao, chỉ là ta sợ bọn họ có thành kiến với Băng Thanh nên nghĩ rằng chi bằng trực tiếp mang nàng vào phủ, để phụ mẫu nhìn thấy nàng là người sạch sẽ thanh nhã như thế nào…”

Người ta nói những kẻ yêu nhau đều hóa thành người ngốc ngếch, Nguyễn Nhược Nhược bây giờ mới xem như chân chính hiểu rõ những lời này. Nguyễn Nhược Long thật ngây thơ, muốn dùng cách này để đưa Thủy Băng Thanh vào Nguyễn phủ thì khác nào rước lấy nhục nhã. Nàng không nhịn được than thở, “Đại ca, ngươi nếu thật lòng muốn tốt cho Thủy cô nương thì đừng lỗ mãng cư nhiên mang nàng tới cửa như vậy. Ngươi nên về nhà, trước cùng phụ mẫu nói rõ ràng, sau đó mang nàng trở về cũng không muộn.”

“Đúng đó! Nguyễn lang” Thủy Băng Thanh cũng đồng ý, nét mặt buồn bã, “Ta thật ra cũng không muốn lỗ mãng như vậy trở về, nếu phụ mẫu ngươi có thành kiến, ta đây cư nhiên chạy tới nhà ngươi chính là…hạ tiện.” Vừa nói mắt nàng vừa đỏ lên, sắp sửa rơi lệ.

“Băng Thanh, ngươi đừng khóc, ngươi thật tốt, được rồi, nếu ngươi không muốn thì…để ta về báo trước với phụ mẫu, sau đó lại đến đón ngươi…được không?” Nguyễn Nhược Long luống cuống tay chân trấn an nàng.

Nói thế nào thì khóc cũng sẽ khóc, nước mắt kia như vòi nước chảy ào ào. Thủy Băng Thanh này hơi…xa lạ nha! Mà…bọn họ một người khóc lóc một người dỗ dành náo nhiệt cả lên, Nguyễn Nhược Nhược thức thời tránh ra.

Chỗ bọn họ nói chuyện là lầu hai của một quán trà thanh nhã, nàng dựa vào lan can nhìn bâng quơ, không khỏi nghĩ tới Lưu Đức Hoa. Tên này sau khi nhập vào người Diêu Kế Tông tại sao còn chưa chịu chạy tới tìm nàng? Chuyện gì thì cũng nên…

Nguyễn Nhược Nhược đang thả hồn đi lung tung thì phía dưới lầu đột nhiên có vật gì ném lên, một con cá nướng nóng giòn a! Mùi thơm làm nàng tỉnh lại, vội vàng chụp được gói cá. Là người phương nào đưa tới thức ăn ngon? Nàng liếc mắt liền trông thấy một vẻ mặt tươi cười, chính là Diêu Kế Tông. Không còn bộ mặt ba phần tà khí bảy phần háo sắc nữa, nụ cười kia thanh thản, giống như ánh mặt trời nhiệt liệt quang minh. Hắn một mặt hướng nàng cười, một mặt giơ cao khối lá sen bọc một đống cá nướng bên trong, cất giọng hô: “Cá nướng nóng giòn đây, khách quan muốn mua không?”

Nguyễn Nhược Nhược không khỏi cười phá lên, vừa cười vừa nói: “Muốn muốn, ta mua hết. Chờ ta a, ta xuống liền đây.” Nàng quay người lại nhảy phốc mấy bước phóng xuống lầu, hai chiến hữu tụ hội thắng lợi ở trước cửa trà lâu.

“Ngươi tại sao lâu như thế mới đến tìm ta nha?” Nguyễn Nhược Nhược lên tiếng hỏi trước tiên.

“Lãnh đạo ơi, ta cũng phải chờ đến tận bây giờ mới ra khỏi cửa được a!” Vẫn là giọng nói không phục của Diêu Kế Tông ngày xưa nhưng giờ đây lại thập phần thân thiết, “Ngươi biết ta chết đi sống lại hồi mà, cái kia…mẫu thân trong Diêu phủ cơ hồ muốn đem ta biến thành trẻ sơ sinh mà chiếu cố nha. Giường cũng không chịu để ta bước xuống chứ đừng nói ra khỏi cửa. Ta bị nàng bắt uống một đống thuốc, ăn một mớ dược liệu đại bổ, ăn đến muốn ói ra. Vừa ra được cửa là ta đã “ngựa không ngừng vó” chạy tới tìm ngươi. Vừa may gặp ngay ngươi trên đường.”

Nghe hắn một hơi nói như vậy, Nguyễn Nhược Nhược cười nói: “Ta bất quá chỉ nói một câu, ngươi cũng không ném một đống chữ vào ta như vậy chứ.” Vừa dứt lời nàng liền đánh giá hắn từ trên xuống dưới, “Thế nào, thân thể bây giờ cũng được chứ hả?”

“Dĩ nhiên, cuối cùng cũng thoát được lớp da mỹ nhân, khôi phục lại được bản sắc nam nhi của ta. Sớm biết như vậy, ta đây việc gì phải chịu khổ hết ngày này sang ngày khác, từ sớm nhảy xuống chẳng phải tốt hơn rồi sao?”

“Hừ! Sớm nhảy chưa chắc có được kỳ ngộ như vậy. Gặp đúng dịp nhảy xuống trúng người…tỷ số này chính là một trên một ngàn vạn đó. Cũng không biết ngươi vận khí gì!”

“Đại tỷ a, ta xui xẻo triền miên như vậy thì cũng nên hưởng chút vận khí chứ. Ngươi đây đừng so đo như vậy?” Diêu Kế Tông giả vờ lộ ra bộ dáng đáng thương.

“Ta so đo với ngươi làm gì? Ta cũng không phải đội lốt nam nhân.” Nguyễn Nhược Nhược cười nói.

“Khó khăn mới ra khỏi cửa, đi thôi, chúng ta đi dạo Trường An thành một phen đi. Hôm nay ta có thể từ từ bước đi, từ từ ngắm ngía, thời gian là…vô hạn,” Diêu Kế Tống vẻ mặt hào hứng.

Suy nghĩ một chút, dù sao thì cũng chỉ có hai người, nàng lại vô cùng vui sớng vì gặp lại hắn nên thập phần thống khoái đáp: “Được, hôm nay ta với ngươi đi dạo, cùng ngươi ngắm cổ thành Trường An.”

Vì vậy hai người hăng hái bừng bừng bước đi, tựa như đi du lịch mà đem thành Trường An đạp dưới chân nhìn ngắm. Toàn thành kiến trúc phân thành ba phần lớn: cung thành, hoàng thành và ngoại thành. Cung thành nằm ở trung tâm phía bắc, hoàng thành nằm ở phía nam cung thành, ngoại thành bao quanh cung thành. Hoàng thành làm trung tâm, đô thị theo bốn hướng đông tây nam bắc mà triển khai. Bên trong thành ngã tư đường giăng khắp nơi, phân ra một trăm mười phường. Ngoài ra còn có đông thị, tây thị buôn bán sầm uất và công viên náo nhiệt. Thành thị phân bố chỉnh tề, bố cục nghiêm chỉnh, có thể gọi là đô thành điển hình của Trung Quốc cổ đại. Diêu Kế Tông vừa đi vừa nói không ngừng: “Đệ nhất đô thành ngàn năm trước quả nhiên danh bất hư truyền.”

Cung thành là chỗ ở của hoàng đế, người rỗi rảnh không được tới gần. Cách không xa chỗ này là hoàng thành, bốn bề tường thành vây cao, trên căn bản chỉ có phủ đệ của hoàng thân quốc thích, đạt quan quý nhân. Vì vậy hai người cuối cùng chuyển đến ngoại thành, là nơi tụ tập của bá tánh bình dân, cửa hàng mua bán tấp nập. Bọn họ đến nơi nào cũng nhìn nhìn ngó ngó, thoạt trông chẳng khác gì hai nhà khảo cổ, đến cả lối trang trí hay chi tiết hoa văn bé tí trên tường nhà người ta cũng đứng lại bình luận một phen.

Đi một hồi, hai người đến được một con đường khá yên tĩnh. Nguyễn Nhược Nhược nhìn phía trước tựa hồ không có gì thú vị, đang chuẩn bị lôi kéo Diêu Kế Tông quay đầu lại thì hắn khoát khoát tay nghiêng đầu nói: “Ngươi nghe thấy gì không?”

“Nghe gì?” Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là sửng sốt, sau đó dỏng tay lắng nghe, phía trước tựa hồ có thanh âm nữ nhân mơ hồ truyền đến. “Các ngươi đừng tới đây, không được tới đây!” tiếng hô mang theo kinh hoàng.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, rón rén hướng phía trước bước đi. Phía trước có  nhóm người vòng vây một thiếu nữ khoảng mười bảy mười tám tuổi bên trong. Một nam tử khuôn mặt tươi cười hướng nàng động thủ động cước. “Tiểu nương tử, thiếu gia ta xem trúng ngươi không phải là một ngày hai ngày, ngươi né ta cũng không phải là một ngày hai ngày rồi nha. Ngươi càng như vậy ta lại càng là thấy thú vị, hôm nay ngươi nên biết điều hầu hạ ta một chút đi.”

Nguyễn Nhược Nhược thấy vậy liền hít vào một ngụm lãnh khí, không phải nói Đại Đường thịnh thế ca múa thanh bình sao? Tại sao lại có loại người vô sỉ ban ngày ban mặt mà dám lộng hành. Nàng đang nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ thì Diêu Kế Tông xoay đầu lại nhỏ giọng hỏi: “Làm sao bây giờ?”

“Lập tức báo cảnh sát.” Nàng không chút nghĩ ngợi nói.

Diêu Kế Tông mắc cười, “Có muốn…ta cho mượn điện thoại di động để ngươi gọi 110 không?”

Nguyễn Nhược Nhược mới sực nhớ ra mình vừa nói điều ngu ngốc, nàng nhịn không được dậm chân, “Phải làm sao bây giờ? Ta không thể cứu người, mà người lại không thể không cứu. Aiii! Lý Hơi có ở chỗ này thì tốt rồi, hắn võ nghệ cao cường, có hắn mấy tên đốn mạt này chẳng là gì hết!”

Diêu Kế Tông cao hứng nói, “Ê, còn có ta ở chỗ này nha, quên rồi hả? Ta thân thủ cũng không tệ.”

Nguyễn Nhược Nhược lúc này mới nhớ ra, “Đúng nha! Ngươi không phải là quyền đạo hắc đai sao! Bây giờ đã khôi phục thân thể nam nhi rồi, thi triển ra chắc hẳn không thành vấn đề. Vậy ngươi còn không mau đi tới cứu người?”

“Đợi lát nữa đã, đợi đến thời khắc nguy cấp nhất ta đây sẽ nhảy ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, như vậy mới thú vị” Diêu Kế Tông vừa nói vừa làm ra bộ dáng anh hùng tuấn lãng.

“Ngươi nói nhảm nhiều quá, lập tức lăn tới đằng kia cho ta!” Nguyễn Nhược Nhược một bên cười mắng, một bên đá một cước đem hắn đẩy lên phía trước.

 

 

 

Chương 42

 

Thân thủ của Diêu Kế Tông quả nhiên không tệ, đừng xem đối phương có nhiều người, kì thật chẳng ai có thể chạm đến hắn. Nằm trừ hai còn ba, đánh cho bọn chúng ôm đầu trốn chui trốn nhủi như chuột. Diêu Kế Tông vô cùng tiêu sái thu chiêu, xoay người mỉm cười nhìn thiếu nữ bị đùa bỡn kia mà ôn nhu hỏi: “Cô nương, ngươi không sao chứ?”

Trong tưởng tượng của hắn, thiếu nữ kia hẳn phải cảm kích vô hạn, vừa thẹn thùng vừa liếc nhìn hắn, dùng thanh âm kiều mị mềm nhũn mà đáp: “Đa tạ công tử cứu giúp”. Trừ điều này ra, hắn vẫn chờ mong có thể nghe được câu “Ân cứu mạng của công tử, tiểu nữ cam nguyện lấy thân báo đáp”, đại khái giống như trong mấy bộ phim cổ trang chiếu trên ti vi vậy. Dĩ nhiên hắn không thật sự cần nàng lấy thân báo đáp, bất quá nếu nghe được lời như thế thì cũng xem như cho hắn một chút đắc ý nho nhỏ.

Kết quả hắn còn chưa kịp chuẩn bị thì thiếu nữ kia không những không cảm tạ hắn, ngược lại tựa như không thấy quỷ, “Ngươi đừng lại đây, ngươi đừng lại đây nha!” Tiếng la hét giống hệt như vừa rồi bị đám người kia đùa bỡn, cả người nàng xoay đi rồi ba chân bốn cẳng chạy như chú thỏ trắng bị lang sói đuổi theo, liều mạng lao ra khỏi ngõ hẻm. Diêu Kế Tông không nghĩ tới cảnh “Anh hùng cứu mỹ nhân” lại trở thành tràng diện thế này, hắn đứng khinh ngạc một hồi lâu cũng không nhúc nhích.

Ở một chỗ khác Nguyễn Nhược Nhược đang ôm bụng cười lăn lộn, cười đến suýt tắc thở. Diêu Kế Tông mang trăm câu hỏi không giải thích được trở về bên cạnh nàng, chờ cho tiếng cười vơi bớt mới vô cùng buồn bực hỏi: “Nếu ngươi cười đủ rồi thì làm ơn nói cho ta biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

Nguyễn Nhược Nhược vừa cười vừa đứng dậy nói, “Mới đầu ta cũng không hiểu, nhưng suy nghĩ một chút đã hiểu ra.”

“Rốt cuộc là chuyện gì? Ngươi nói nhanh một chút đi! Ta không hiểu tại sao lại thành ra như vậy.” Diêu Kế Tông đối với chuyện vừa mới xảy ra vẫn canh cánh trong lòng. Cũng khó trách hắn, mới vừa khôi phục lại thân thể nam nhi, còn một phen làm chuyện tốt “Anh hùng cứu mỹ nhân” không ngờ bị đối phương dội ngược. Cứu người còn bị mắng lại nên trong lòng hắn rất buồn bực.

“Thật ra cũng rất đơn giản. Thân thể tiền nhậm của ngươi đích thị là một tên háo sắc. Đừng nói là đùa bỡn nữ tử, đến cả nam nhân tuấn tú ngươi cũng không tha, có thể nói là sắc danh vanh dội. Ta đoán chừng thiếu nữ ban nãy đã từng bị ngươi chọc ghẹo qua, vì vậy khi ngươi xuất thủ cứu người liền bị nàng cho là “trước hổ sau lang”, sợ ngươi có tâm bất lương nên vội vàng chạy trốn.” Nguyễn Nhược Nhược vừa cười vừa nói.

Diêu Kế Tông lúc này mới chợt hiểu ra, “Tại sao ta lại nhập hồn vào một tên sắc lang như vậy chứ, ta thanh danh trong sạch a! Bây giờ lại thay hắn hứng chịu danh tiếng háo sắc…Oan! So sánh với Thường Nga còn oan ức hơn a!”

“Danh tiếng dù bị phá hư một chút không sao, ngươi có thể cố gắng sửa đổi mà! Lãng tử quay đầu vẫn còn kịp!” Nguyễn Nhược Nhược an ủi hắn.

“Được, bắt đầu từ bây giờ ta sẽ vì danh tiếng mà phấn đấu. Ta không thể chịu đựng cảnh “Người người e sợ” này thêm một lần nào nữa.” Diêu Kế Tông tuyên thệ.

Nguyện vọng chủ quan đương nhiên là tốt, chỉ là sự thật khách quan không phải nhất thời liền có thể thay đổi được. Điển hình như lúc này, trong lúc hai người đang sóng vai vừa đi vừa cười nói vui vẻ ở đầu đường Trường An thì bị Lý Hơi phát hiện, hắn vô cùng kinh hãi.

Quát Tần Mại dừng xe ngựa, Lý Hơi phi thân nhảy xuống xe, vọt tới trước mặt bọn họ, bước tới kéo Nguyễn Nhược Nhược lui ra sau vài bước rồi mới vừa chỉ Diêu Kế Tông vừa hỏi nàng: “Nguyễn Nhược Nhược…ngươi…ngươi tại sao lại cùng loại người này…vừa nói vừa cười một chỗ?”

Nguyễn Nhược Nhược ngày thường thông minh linh hoạt, nhưng gặp phải trường hợp này một chữ cũng không phun ra được. Nàng nói không ra lời, tự nhiên có người nhảy vô lấp chỗ. Diêu Kế Tông đối với giọng điệu của Lý Hơi bất mãn hết sức, hắn tức giận nói: “Ê, ngươi nói chuyện khách khí một chút nha, cái gì gọi là loại người như thế này hả? Tất cả đều là người, chúng sinh ngang hàng!”

Lý Hơi càng nổi điên, vốn dĩ hắn đối với nam nhân đã từng “đùa giỡn” mình trong lòng vẫn mang phẫn hận, “Ngươi…ngươi cũng dám tự xưng là người, ta nói ngươi quả thực heo chó cũng không bằng.”

“Ngươi nói cái gì?” Diêu Kế Tông vô duyên vô cớ bị hắn sỉ nhục bản thân không bẳng súc sinh phừng phừng tức giận, hai tay nắm thành quyền, “Dám mắng ta không bằng heo chó? Thiếu gia ta không giáo huấn ngươi một chút quả thực khó tiêu hóa mối hận trong lòng. Đừng tưởng rằng ngươi là Tiểu vương gia mà ta sợ, bước ra đây!”

Lời cuối cùng này vừa nói ra xong, hắn liếc nhìn thấy Tần Mại đứng bên cạnh đang nhìn hắn trừng trừng. Hắn nhìn ra được bộ dáng Tần Mại võ công không tệ, lấy một Diêu Kế Tông địch lại hai người bọn họ sợ là…

“Được thôi! Muốn đánh thì đánh, ta còn có mối hận trong lòng vẫn chưa tiêu đây!”, Lý Hơi thù mới hận cũ bốc cao, tay áo phất lên chuẩn bị khai chiến.

Nguyễn Nhược Nhược vừa thấy đã biết tình hình không ổn, hai oan gia này muốn xông vào choảng nhau! Nếu lần này Diêu Kế Tông chính là tên Diêu Kế Tông kia thì nàng sẽ không can ngăn, để cho hai người bọn họ đánh nhau một trận thống khoái. Nhưng bây giờ…không thể đánh, hai hổ vồ nhau tất có thương vong, lúc đó người nào bị thương Nguyễn Nhược Nhược cũng sẽ đau lòng. Diêu Kế Tông là “đảng nội đồng minh”, Lý Hơi mặc dù là “đảng ngoại nhân sĩ” nhưng cũng là “hữu hảo liên minh”, cũng xem như một nửa là người của mình. Người của mình sao lại có thể đánh người của mình được? Không được đánh, không được đánh, vô luận thế nào cũng không được đánh nhau.

Nguyễn Nhược Nhược vội vàng nhảy vào giữa hai nam tử can ngăn, “Ai muốn động thủ? Muốn đánh thì đánh ta trước, đem ta đánh ngã rồi muốn làm gì thì làm. Nếu không ta dứt khoát không làm người đứng nhìn.”

“Nguyễn Nhược Nhược, ngươi…” Lý Hơi không nghĩ là nàng lại đứng ra che chở cho cái tên “heo chó không bằng” này, lần trước ra tay ở quán ăn, nàng…nàng đâu phải bộ dáng này.

Bị nàng cản lại như vậy dĩ nhiên không ai dám động thủ, chỉ có thể hung hăng dùng ánh mắt chém giết đối phương, trong không khí dày đặc phi đao vô hình đang cật lực phóng vọt tới.

“Diêu Kế Tông, ngươi đi về trước.” Nguyễn Nhược Nhược nhìn qua trận thế, xem ra không thể không ly khai một người trước, chỉ sợ ai đó nói năng không cẩn thận khiến hai người xông tới choảng nhau một trận.

“Tại sao phải là ta đi về trước?” Diêu Kế Tông tức giận nói lớn, “Tại sao không để cho hắn đi về trước?”

“Bảo ngươi đi về trước thì ngươi đi đi, lệnh lãnh đạo cũng không nghe sao? Có muốn ta đuổi ngươi ra khỏi tổ chức không?” Trước mắt chỉ có thể bắt hắn tránh đi, nếu không Lý Hơi vô luận thế nào cũng sẽ không đồng ý để nàng tiếp tục ở chung một chỗ với “loại người này”. Nguyễn Nhược Nhược cứng rắn, Diêu Kế Tông vô cùng không tình nguyện bỏ đi.

Lý Hơi thấy nàng đem Diêu Kế Tông đuổi đi trước nên trong lòng nhất thời vui sướng, chỉ là vẫn còn nửa điểm trách cứ, “Ngươi tại sao lại không cẩn thận, một mình đi cùng với tên nhân phẩm bại hoại như vậy?”

Nguyễn Nhược Nhược liều mạng nghĩ lời đối ứng, “Cái này…hắn bây giờ…không như trước kia nữa, đã tự sửa đổi, bỏ đồ đao lập địa thành phật đó nha! Lãng tử quay đầu không muộn mà, chúng ta không nên hẹp hòi như vậy.” Nàng biết mình nói năng loạn xạ, nhưng cũng không thể im lặng.

Lý Hơi dĩ nhiên không đồng ý, “Hắn là người hư hỏng đến tận xương tủy, còn có thể quay đầu lại sao? Thậm chí nếu hắn quay đầu lại thì cũng không thể nhất thời sửa đổi ngay lập tức, ngươi đi cùng với hắn như vậy là rất nguy hiểm, có biết không? Sau này cũng không nên đến gần hắn nữa.” Những lời nói này vô cùng ân cần.

Nguyễn Nhược Nhược mặc dù hơi nhức đầu đối với thái độ trông nom lo lắng này của Lý Hơi nhưng cũng không thể không cảm tạ tấm chân tình của hắn, “Ta đã biết, sau này sẽ chú ý.” Bây giờ tốt nhất không nên nói gì hết, mà có nói cũng vô ích, ấn tượng bất lương của Diêu Kế Tông đối với Lý Hơi không thể một sớm một muộn là có thể xóa bỏ được.

Lý Hơi vô luận thế nào cũng không chịu để Nguyễn Nhược Nhược một mình đi trên đường, hắn kiên trì tiễn nàng trở về Nguyễn phủ.

Nguyễn Nhược Nhược vừa vào phủ đã thấy có điểm khác thường, bọn nha hoàn nha đinh đều có vẻ lo lắng, nàng vừa hỏi đã có người lên tiếng, “Đại thiếu gia nửa canh giờ trước trở về cùng lão gia phu nhân ở tiền sảnh nghị sự. Chỉ là…lão gia cũng phu nhân vô cùng tức giận.”

Nguyễn Nhược Nhược vừa nghe liền hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngày hôm nay thật không yên ổn mà! Một đợt sóng vừa qua thì đợt thứ hai đã ập tới.

Tại tiền sảnh, Nguyễn lão gia đang nổi trận lôi đình, “Ngươi ngươi ngươi, ngươi lại muốn thành thân với một nữ tử thanh lâu, ngươi muốn tổ tông tám đời vì ngươi mà xấu hổ phải không? Ta tại sao lại có một đứa con như ngươi…”

Nguyễn phu nhân đưa tay gạt lệ, “Nhược Long, ngươi tại sao có thể bị loại nữ nhân này mê hoặc? Nữ nhân như vậy…chơi một chút thì có thể, nhưng nếu muốn rước về làm thê tử thì vạn vạn không được!”

Nguyễn Nhược Phượng vẻ mặt khinh thường, “Đại ca, ngươi đang nghĩ cái gì vậy, tự dưng lại muốn rước một kỹ nữ thanh lâu về nhà, ta tuyệt đối sẽ không nhận một đại tẩu như vậy đâu.”

Nguyễn Nhược Long một thân đấu ba cường địch, vốn đã không thể ứng phó nổi, vì vậy hắn quyết định không khẩu chiến với họ nữa mà tổng kết những lời cuối cùng, “Kiếp này ta chỉ lấy Thủy Băng Thanh làm thê tử. Nếu không được đáp ứng, ta xuống tóc đi tu, dù sao ta cũng không cần nữ nhân khác.”

Nói xong nổi giận đùng đùng ra khỏi sảnh đường, hoàn toàn không để ý Nguyễn phu nhân phía sau đang thất thanh gọi, “Nhược Long, Nhược Long ngươi trở lại đây! Ngươi muốn mẫu thân giận chết phải không?”

Nguyễn Nhược Nhược trốn ở phía ngoài hồi lâu, cũng không dự định đi vào. Có vào cũng vô dụng, chuyện này Nguyễn lão gia và Nguyễn phu nhân căn bản không tiếp thu được, vậy cần gì uổng phí nước bọt. Không bằng nghĩ biện pháp khác, đường hoàng chính chính không qua được thì dứt khoát dùng “bàng môn tả đạo” đi.

Vậy nên Nguyễn Nhược Nhược trực tiếp nêu chủ ý với Nguyễn Nhược Long, “Bỏ trốn đi, đem gạo nấu thành cơm rồi mang tiểu bảo bảo trở về. Cho dù không nhìn con dâu thì cũng phải nhìn tôn tử, đến lúc đó không thể không chấp nhận a!”

Nguyễn Nhược Long ngạc nhiên nói: “Tam muội, ngươi lần trước không đồng ý chúng ta bỏ trốn! Tại sao bây giờ lại chấp thuận?”

“Lần trước là đào phạm bỏ trốn, so với tình huống lần này không giống. Ta có mang theo ngân lượng, các ngươi mau mau đi du sơn ngoạn thủy đi thôi. Quả thực chính là đi hưởng tuần trăng mật.”

“Tuần trăng mật?” Nguyễn Nhược Long nghe không hiểu.

“Chính là hướng thụ năm tháng ngọt ngào như mật ong.” Nguyễn Nhươc Nhược căn cứ theo từ ngữ mà giải thích cho hắn nghe.

Hắn vừa nghe liền cảm thấy rất cao hứng, “Thật tốt, ta đây mang Thủy Băng Thanh đi hưởng tuần trăng mật.”

“Ngân lượng có đủ hay không? Ra ngoài nếu không có tiền trong tay thì chẳng khác gì lưu đãng, còn hưởng tuần trăng mật gì nữa. Ta còn một ít châu báu, bán đi cũng được một mớ đó!”

“Tam muội, ta sao lại dùng tiền của ngươi nữa. Ta ngày thường cũng có một chút để dành, duy trì cuộc sống một năm rưỡi cũng không thành vấn đề. Ngươi yên tâm đi!”

“Được, tốt lắm, các ngươi chuẩn bị đi đâu?”

“Thiên nam địa bắc, tới chỗ nào cũng được, ta cũng muốn đi du lịch một phen. Dẫn kiều thê đi du ngọan, chuyện này thật hạnh phúc a!” Nguyễn Nhược Long chỉ nghĩ thôi đã thấy thập phần hào hứng, hắn quyết định, “Tối nay sẽ lên đường.”

Hắn quả nhiên nói được là làm được, đêm khuya thừa dịp trăng mờ gió lớn liền mang theo vàng bạc ngân lượng dẫn theo nữ nhân hắn yêu mến bỏ trốn. Nguyễn phủ đến giữa trưa ngày thứ hai mới phát hiện thư từ biệt hắn để lại trong phòng, Nguyễn phu nhân ngất đi, Nguyễn lão gia bị chọc giận suýt nhồi máu cơ tim, Nguyễn Nhược Phượng tay chân luống cuống không biết phải làm gì. Nhị di nương chỉ biết khóc. Tam di nương ôm hai nam hài tử mặt mày lo lắng. Nguyễn Nhược Nhược đành phải ra ngoài chủ trì đại cục, chỉ huy bọn gia đinh mang tới cái này, mang cái kia đi, mời Liễu đại phu tới bắt mạch, kê thuốc…Qua ba năm bảy ngày cuối cùng mọi việc cũng tốt hơn. Một tháng đầu…Nguyễn phủ tức giận tuyên bố không nhận đứa con “bất hiếu” này nữa; Hai tháng sau…ai đó nói lời nhớ nhung thương cảm; Tháng thứ ba…lại ăn không ngon ngủ không ngon, không biết người bên ngoài thế nào; Tháng thứ tư…tóm lại đều nhất trí tha thứ cho tên “bất hiểu tử” này. Chỉ cần hắn trở về, đem con dâu gạo nấu thành cơm kia vào nhà cũng được.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+