Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 46

 

Sáng sớm hôm sau, tại khoảng đất trống trải vắng người cách Trường An thành ba mươi dặm.

Diêu Kế Tông từ xe ngựa leo xuống, trên xe chất đầy dụng cụ đồ đạc. Hắn phân phó Nguyễn Nhược Nhược và Ngọc Liên Thành một tiếng rồi ba người cùng nhau mang tất cả đồ đạc xuống xe. Một đống củi khô, nhiều cuộn dây thừng, hai trụ sắt lớn có gắn móc câu ở hai đầu, một thùng gỗ lớn…còn có một đống vải bố lùng nhùng. Nguyễn Nhược Nhược nhìn thấy đống đồ đạc lung tung này nhịn không được đành hỏi, “Đừng nói với ta là ngươi muốn bay lên trời bằng đống vật dụng linh tinh này nha!”

Ngọc Liên Thành nhìn đống tạp vật “loạn thất bát tao” kia, lắc đầu khẽ cười.

“Cái gì mà vật dụng linh tinh! Nói cho ngươi biết…đây chính là các bộ phận của khinh khí cầu!” Diêu Kế Tông nghiêm trang nói.

Nguyễn Nhược Nhược cơ hồ cười suýt chết, “Chỉ bằng những thứ này…mà đòi làm khinh khí cầu á? Vậy đóng cửa Viện khoa học kỹ thuật Trung Quốc được rồi!”

“Dĩ nhiên không sánh được với trình độ kỹ thuật khoa học cao vì không có đủ dụng cụ thiết bị. Nhưng cái này…cứ coi như là khinh khí cầu nguyên bản sơ khai đi”.

Diêu Kế Tông vừa nói vừa động thủ chỉ trỏ những vật dụng dưới đất, “Hai người các ngươi cũng đừng đứng nhàn rỗi ở đó, vào giúp một tay đi”.

Nguyễn Nhược Nhược và Ngọc Liên Thành vì vậy mà trở thành trợ lý của hắn, bị sai hết chỗ này đến chỗ kia, làm không kịp ngơi tay. Tất cả đều vì sự nghiệp “du lịch hàng không” mà phấn đấu.

Bận rộn một canh giờ, cuối cùng cũng đã nhận ra hình dáng của khinh khí cầu. Nguyễn Nhược Nhược lúc này mới hiểu ra, “Thì ra ngươi muốn làm nhiệt khí cầu!”

“Nhiệt khí cầu là gì?” Ngọc Liên Thành đứng một bên không hiểu liền hỏi.

“Nhiệt khí cầu là phương tiện bay trên không tương đối đơn giản của thế kỷ hai mươi mốt, được tạo thành từ ba bộ phận: cầu nang, điếu lam và thiết bị gia nhiệt. Bên trong cầu nang sẽ chứa nhiệt khí, giống như một cái phao mà bay lên trên…Ngồi bên trong chúng ta sẽ được đưa lên cao…đây chính là nguyên lý nhiệt khí nhẹ hơn không khí…” Diêu Kế Tông tận lực đem kiến thức nhiệt khí giảng giải cho một người đời Đường.

Ngọc Liên Thành nghe xong, suy nghĩ một chút rồi chỉ vào một bộ phận của khinh khí cầu hỏi: “Cái này là điếu lam?”

“Đúng rồi”.

“Còn cái này…dùng để tạo lửa đúng không?”

“Chính xác, cái này chính là thiết bị gia nhiệt”.

Rồi hắn lại chỉ vào đống vải lùng nhùng, “Cái…này…chính là cầu nang gì đó đúng không?”

“Ngọc Liên Thành, ta không thể không khen ngươi, năng lực tiếp thu của ngươi thật mạnh a!” Diêu Kế Tông nhịn không được tán dương hắn.

“Chỉ là…tại sao nó phải là hình cầu?” Ngọc Liên Thành nhìn vào đống vải chất chồng như ngọn núi nhỏ mà hỏi.

“Cái này sẽ nương theo sức gió bay tới, vì điều kiện không cho phép nên ta cũng chỉ có thể tự làm thủ công.”

“Vậy làm sao mới có thể bay lên được, chúng ta phải dùng một khối lượng lớn nhiên liệu đốt cháy!” Nguyễn Nhược Nhược lên tiếng hỏi.

“Ta tự nhiên có biện pháp, hai người các ngươi trước hết mang củi khô đốt lên đi”.

Vì vậy hai người đốt củi khô, Diêu Kế Tông mang vải bố kéo ra thật xa. Sau khi kéo đến độ căng thích hợp liền kéo theo cầu nang phía sau mà…chạy như điên. Cầu nang giống như cánh buồm bọc gió mau chóng căng phồng thành một quả bóng tròn khổng lồ. Diêu Kế Tông không giảm tốc độ, đem cầu nang điều chỉnh ngay vị trí đối diện với hỏa bồn. Hắn cùng hai người Nguyễn Nhược Nhược và Ngọc Liên Thành đem cầu nang móc chặt vào hỏa bồn bằng dây sắt rồi buộc thật chắc chắn. Sau khi tiếp nhận đầy đủ lượng nhiệt khí, cầu nang…từ từ bay lên. Đúng vậy…nó đang nhích rời khỏi mặt đất.

Diêu Kế Tông vui mừng nhảy nhót, “Thử nghiệm thành công, thử nghiệm thành công rồi, ta sẽ cho các ngươi hưởng thụ cảm giác vui thú được bay lên trời.”

Diêu Kế Tông nhảy luôn vào bên trong. Nguyễn Nhược Nhược cơ hồ ngừng thở nhìn khinh khí cầu từng chút từng chút một nâng lên, đem theo hắn bay lên trời. Một thước, hai thước, ba thước…mười thước…hai mươi thước…Nàng nhịn không được, hai chân nhảy lên hoan hô, “Trời ạ! Quá tuyệt vời! Lần bay thử thành công rồi!”

Ngọc Liên Thành ngửa đầu nhìn vật đang trôi nổi trên trời, vẻ mặt vừa kinh dị vừa kích động, miệng lẩm bẩm không ngừng, “Không thể tin được, thật không thể tin được!”

Khinh khí cầu sơ khai tại đời Đường này bay lên cao chừng năm mươi thước liền ngừng lại, không thể bay cao thêm được nữa. Nó chậm rãi lơ lửng giữa lưng chừng không rồi theo gió trôi đi. Nguyễn Nhược Nhược và Ngọc Liên Thành nhịn không được đuổi theo, chưa được bao lâu thì khinh khí cầu dần dần hạ xuống. Giữa không trung, Diêu Kế Tông vẫy tay hướng bọn họ la: “Củi cháy sạch rồi, vậy nên bây giờ nó sẽ hạ xuống, các ngươi mau mang củi tới bổ sung nhiên liệu!”

Vì vậy Ngọc Liên Thành phi thân đi lấy một đống củi khô thật lớn, đợi khi khinh khí cầu vững vàng hạ xuống liền giao cho Diêu Kế Tông bổ sung vào hỏa bồn. Diêu Kế Tông nhảy ra, nhìn hai người bọn họ cười nói, “Tốt lắm, bay thử đã thành công, bây giờ đến phiên hai ngươi. Ngọc Liên Thành, ngươi là người đời Đường đâu tiên được bay lên trời đó nha!”

Ngọc Liên Thành cười rạng rỡ như kim cương, “Vô cùng vinh hạnh!”

“Có thể…ngồi hai người không?” Nguyễn Nhược Nhược có chút không yên lòng.

“Ngươi yên tâm, ta ở Bắc Kinh từng tham gia câu lạc bộ nhiệt khí cầu, đối với việc tạo khinh khí cầu hiểu như lòng bàn tay. Mặc dù ở đời Đường này nguyên vật liệu có chút giới hạn, nhưng ta có thể cam đoan hệ số an toàn. Lên đi, còn không lên thì khí cầu sẽ bay đó!”

Nếu hắn đã tự xưng là chuyên gia thì Nguyễn Nhược Nhược và Ngọc Liên Thành cũng có thể an tâm leo lên khinh khí cầu.

Quả bóng tròn lại một lần nữa chậm rãi bay lên không trung, gió mát thổi tới, đưa bọn họ bay càng lúc càng cao…Ngày mùa hạ an nhàn, mây trắng xóa, da trời xanh trong, tựa như giữa một cao nguyên bát ngát xuất hiện một hồ nước tinh khiết vô cùng mỹ lệ.

Nguyễn Nhược Nhược bị màu thanh thiên ấy hấp dẫn, nhịn không được liền đưa tay hướng lên bầu trời…sờ soạng. Rõ ràng cái gì cũng không sờ trúng được, nhưng cảm giác bản thân tựa như đã hòa lẫn làm một với màu xanh tinh khiết này. Nàng mỉm cười, thanh âm trong vắt từ nội tâm vang lên.

Lại quay đầu nhìn về phía Ngọc Liên Thành đang đứng bên cạnh, hắn một thân bạch y phiêu diêu trên chín tầng trời làm người ta liên tưởng đến phiên tiên bạch hạc, phảng phất như bất kì lúc nào cũng có thể cưỡi gió bay đi. Ở nơi khung cảnh biển trời mênh mông, hắn dường như không thuộc về cõi hồng trần này mà chính là thiên tiên hạ phàm. Nguyễn Nhược Nhược đứng nhìn ngây dại.

Phát hiện được Nguyễn Nhược Nhược nhìn mình, Ngọc Liên Thành vốn đang thưởng thức bầu trời xanh liền xoay đầu sang, mỉm cười nhìn nàng. Nụ cười hắn cũng giống như bầu trời kia, tinh khiết không tạp chất, làm cho lòng người say đắm đến tận cùng.

“Biểu ca, ngươi có thích không?” Nguyễn Nhược Nhược cười hỏi.

“Thích!” Hắn gật đầu.

“Cảm giác bay trên trời rất tốt đúng không?”

“Đúng vậy, cảm giác rất tốt, phong cảnh đẹp trước mắt, còn có…” Ngọc Liên Thành do dự một chút, cuối cùng cũng nói ra, “còn có người bên cạnh”. Đôi mắt tập trung lên nàng.

Nguyễn Nhược Nhược cảm thấy lòng mình cứng lại. Nàng cho rằng mình không thể kháng cự nụ cười của Ngọc Liên Thành, càng không thể kháng cự vẻ mặt u buồn của hắn. Giờ phút này đây, nàng đột nhiên phát hiện ra bản thân mình còn không thể kháng cự ánh mắt của hắn. Con ngươi đen nhánh, trong suốt như thủy tinh…

Đúng lúc đó gió bỗng nhiên thổi mạnh lên, tốc độ bay đột ngột tăng nhanh, Nguyễn Nhược Nhược theo quán tính lảo đảo suýt ngã. Ngọc Liên Thành vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng. Hắn đưa tay giữ chặt bờ vai ấm áp của Nguyễn Nhược Nhược, chần chừ một hồi, cuối cùng đem hai tay mình nhẹ nhàng trượt xuống, cầm lấy hai bàn tay nàng nâng lên. Bốn bàn tay hợp chung một chỗ. Ngọc Liên Thành vô cùng dịu dàng đem Nguyễn Nhược Nhược như báu vật ôm vào lòng.

Nguyễn Nhược Nhược không cự tuyệt, tại một nơi phong cảnh đẹp tuyệt vời lại được phu quân như ngọc ôm vào lòng thế này…muốn cự tuyệt phải có một định lực rất lớn a! Nguyễn Nhược Nhược là người, không phải thần thánh, nàng không thể kháng cự lại sức hấp dẫn lớn như vậy. Giờ khắc này nàng chân chính không cách nào chống đỡ được lực hấp dẫn từ Ngọc Liên Thành, hắn là sự hấp dẫn…là dụ dỗ…là tâm ma.

Từ trong nội tâm, Nguyễn Nhược Nhược nghe thấy một thanh âm nho nhỏ, “Mau thanh tĩnh, mau thanh tĩnh, không thể chìm luân trong sự ôn nhu này. Hắn mặc dù nhân mỹ tâm thiện, nhưng không thể kết hợp, nếu không sau này sẽ nếm mùi đau khổ”.

Nhưng mặt khác cũng có thanh âm phản bác: “Chuyện tình cảm có bao giờ lại tránh được khổ đau? Giờ khắc này chỉ cần hưởng thụ là được!”

Hai thanh âm trong lòng đấu đá một hồi, mặc dù linh hồn nàng không dễ dàng đầu hàng nhưng thân thể đã chào thua. Nguyễn Nhược Nhược vô cùng quyến luyến tựa đầu vào lồng ngực ấm áp, dịu dàng…

Bên ngoài quan đạo có một đoàn nhân mã đang chậm rãi tiến tới. Giữa đội hình là một cỗ xe ngựa buông rèm gấm sang trọng, phía sau là mười mấy thị vệ trẻ tuổi cưỡi ngựa thân mặc cẩm y. Giữa số đó có một người phục sức vô cùng hoa quý, khí thế xuất chúng…chính là Tiểu vương gia Lý Hơi. Hắn cưỡi một con bạch mã cao lớn thần tuấn, từ từ đi bên cạnh xe ngựa.

Màn xe vén lên, Tĩnh An vương phi hướng ngoài cửa sổ kêu: “Hơi Nhi, đường tới Lâm viên vẫn còn khá xa, bên ngoài lại rất nóng, chi bằng ngươi vào xe ngồi kẻo cảm nắng!” Ngồi bên cạnh nàng chính là Lô gia thiên kim Lô U Tố đang len lén liếc nhìn Lý Hơi.

“Không cần, hôm nay khí trời không quá nóng. Bên ngoài sảng khóai thoải mái hơn, ta vừa cưỡi ngựa vừa đi còn hơn là ngồi trong xe buồn bực.” Lý Hơi vô luận thế nào cũng không chịu leo lên bởi vì trong xe hiện đang có mặt một nữ nhân khác, hắn…không thích ứng được.

“Nói cũng phải, bên ngoài xe cũng là thoải mái hơn. U Tố, ngươi biết cưỡi ngựa không? Có muốn…ra ngoài cưỡi ngựa một chút không?”

“Vương phi, U Tố không biết cưỡi ngựa.” Lô U Tố vừa đáp vừa tiếc nuối vạn phần.

“Vậy ngươi qua cửa số bên này ngồi đi, cũng có thể hóng gió mát một chút”, Vương phi thật là hao tổn tâm trí.

Hai người vì vậy liền thay đổi chỗ ngồi, Lô U Tố len lén từ cửa sổ nhìn về phía Tiểu vương gia anh tuấn, nhịp tim bất giác như thỏ chạy loạn. Lý Hơi lúc đầu không phát hiện sự tình, sau lại dần dần hiểu ra nên không khỏi bị ánh mắt của nàng làm mất tự nhiên. Hắn vội vội vàng vàng thúc ngựa đi nhanh mấy bước.

“Nhìn… Mau nhìn…” Đột nhiên có một thị vệ kinh ngạc chỉ lên bầu trời hô to, “Đằng kia…”

Mọi người rối rít theo hướng hắn chỉ mà nhìn lên, chỉ thấy thật xa nơi chân trời có một vật phiêu phiêu bay về phía trước, nhìn kỹ liền nhận ra đó là một quả cầu thật to có gắn bệ đỡ bên dưới. Càng làm cho người khác giật mình chính là bên trên bệ đỡ đó lại có thể dễ dàng nhận ra…hai nhân ảnh.

“Là thần tiên đúng không?”

“Nhất định là thần tiên, thần tiên hạ phàm a!” Người đời Đường vô tri vô thức lập tức rối rít xuống ngựa quỳ bái. Vương phi và Lô U Tố trong xe cũng vội vàng bước xuống, trợn mắt hốc mồm nhìn cảnh không thể tin được đang diễn ra trước mắt mình. Chỉ có Lý Hơi vẫn ngự trên lưng ngựa, phảng phất ngây dại như một tảng đá. Hắn kinh ngạc nhìn bầu trời phía trước một lúc lâu, roi ngựa đột nhiên vút lên, người ngựa lập tức lao đi.

Vương phi khẩn trương: “Hơi Nhi, ngươi đi đâu? Ngươi trở lại đi! Hơi Nhi”.

Làm sao mà gọi về được! Lý Hơi trên lưng ngựa đã phi mất dạng tự đời nào.

 

 

Chương 47

 

Củi khô trong hỏa bồn dần cháy hết, nhiệt khí cầu từ từ hạ thấp xuống mặt đất. Phảng phất như tỉnh dậy sau một giấc mộng tuyệt đẹp, Nguyễn Nhược Nhược thập phần luyến tiếc nhẹ nhàng rời khỏi ngực của Ngọc Liên Thành. Cái đẹp vĩnh viễn không bao giờ nắm bắt được vì nó chỉ thoáng qua rồi biến mất. Tất cả chỉ như một khoảng khắc say mê nhưng sẽ vĩnh viễn khắc sâu đến trọn đời. Nguyễn Nhược Nhược quay đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của Ngọc Liên Thành. Nàng biết, suốt cuộc đời này sẽ không thể nào quên được đôi mắt kia, nó ở sẽ mãi mãi chôn sâu trong tâm trí nàng.

“Biểu ca, thật xin lỗi. Ta…” Nguyễn Nhược Nhược chần chừ nói.

Dường như đoán được nàng muốn nói điều gì, đôi mắt lung linh của Ngọc Liên Thành trở nên ảm đạm. Giống như viên kim cương không còn lấp lánh ánh sáng.

“Ê, hai người tại sao lại bay ra xa quá vậy?!” Đột nhiên Diêu Kế Tông từ đằng xa chạy tới, “Hại ta dưới này đuổi theo mệt muốn chết!”

Hắn còn chưa chạy tới nơi thì chợt thấy một tuấn mã màu trắng từ hướng thảo nguyên rầm rập lao tới. Vó ngựa nện xuống, cát bụi tung bay cực kỳ khẩn cấp. Ngựa chạy thẳng đến đến chỗ khinh khí cầu đáp xuống, ngay lập tức kỵ sĩ trụ dây cương, kỹ thuật cưỡi ngựa hiển nhiên vô cùng điêu luyện, phi với tốc độ như thế mà vẫn có thể vững vàng chế ngự sức ngựa. Thân thủ kỵ sĩ tinh tế nhạy bén, mỗi động tác đều toát lên vẻ đẹp kiêu hùng làm người khác thẫn thờ chiêm ngưỡng. Diêu Kế Tông nhịn không được thốt lên một tiếng “Hảo”, đến lúc này mới nhận ra kỹ sĩ trên lưng ngựa chính là Tiểu vương gia Lý Hơi.

Hắn tại sao ở nơi này? Lại còn vội vã chạy tới đây làm gì? Diêu Kế Tông vẫn còn  đang ngỡ ngàng thì bỗng nghe Nguyễn Nhược Nhược thốt lên một tiếng sợ hãi. Theo tiếng nhìn lại đã thấy nàng bị Lý Hơi đặt lên lưng ngựa, tay trái ôm chặt lấy nàng, tay phải giữ cương, tuấn mã lập tức lao vọt lên, bốn vó như thiểm điện chạy sâu vào trong thảo nguyên mênh mông…

“Hey! Ngươi làm gì a!” Diêu Kế Tông thất thanh la lên, không tự chủ đuổi theo mấy bước mới biết làm vậy cũng chỉ phí công. Dừng bước lại, trơ mắt nhìn tuấn mã mang theo hai người biến mất trong thảo nguyên bao la như biển, thật lâu sau hắn mới từ kinh ngạc trở lại bình tĩnh, quay đầu nhìn lại thấy Ngọc Liên Thành vẫn đứng ở chỗ cũ. Hắn vẫn nhìn đăm đăm lên bầu trời xanh thẳm, trong đôi mắt kia hoàng hôn nặng nề buông xuống. Sau lưng hắn, nhiệt khí cầu thật lớn đang cạn dần không khí mà từ từ rũ xuống, thật giống như tâm tư ai kia đang héo rút đi.

Thảo nguyên xanh ngát mênh mông, một màu xanh trải dài đến tận chân trời. Ánh hoàng hôn vàng vọt, gió thổi vi vu như rượu say, hàng ngàn bông hoa dại nho nhỏ rực rỡ muôn sắc màu tựa như dải ngân hà lung linh bí ẩn. Ngựa phi thật nhanh, gió mạnh ào ào bạt tới, mái tóc dài của Nguyễn Nhược Nhược như dải lụa kiêu sa loạn bay trong gió. Nàng cảm giác như mình đang bay, nhưng là bay trong câu chuyện cổ tích ngày xưa. Bạch mã công tử trên lưng bạch mã đem nàng công chúa yêu dấu của mình đi thật xa, rồi hai người sống bên nhau hạnh phúc trọn đời…Quả là một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp. Tình tiết truyện cổ tích phương tây lại áp dụng tại đông phương Đại Đường, nam chính là Tiểu vương gia Lý Hơi, nữ chính là nàng. Trong lòng Nguyễn Nhược Nhược mê mang vui mừng, một giấc mộng hư ảo trong truyện cổ tích lại trở thành sự thật. Phải chẳng đây chính là cơ duyên ngàn năm gặp lại, để cho nàng có thể xuyên qua một ngàn năm đến đây hưởng thụ khoảng khắc bày tỏ tình yêu cổ điển lãng mạn này?

Bây giờ, nàng đã hoàn toàn hiểu được tâm ý của Lý Hơi đối với mình. Từ giây phút hắn ôm nàng mang lên ngựa, nàng liền sáng tỏ. Thì ra hắn trước kia ở trước mặt nàng lộ ra đủ loại vẻ mặt ngượng ngùng, nguyên nhân không đơn giản là vì cảm giác xấu hổ khi tiếp cận nữ nhân, chính là thế này đây…nên mặt mới càng thêm đỏ, tim lại càng đập nhanh. Hắn ở phía sau nàng, vòng tay xiết chặt nàng áp vào ngực mình, dưới sức mạnh này nàng căn bản không cách nào nhúc nhích. Một cái ôm mạnh mẽ hoàn toàn khác hẳn với phong cách ôn nhu nhã nhặn hằng ngày. Ở trên lưng ngựa chật hẹp, từng đợt từng đợt chấn động liên hồi, thân thể hai người hoàn toàn tựa chặc chẽ vào nhau. Nguyễn Nhược Nhược áp sát vào một bên mặt của Lý Hơi nên có thể dễ dàng cảm thấy lỗ tai hắn đang phát nhiệt. Không cần nghĩ cũng biết mặt của hắn hiện giờ đỏ như lửa, nhưng vòng tay ôm chặt cũng vẫn mạnh mẽ như vậy, một chút cũng không chịu buông lỏng. Giống như một hài đồng trông chừng món đồ chơi yêu thích nhất, dù thiên hạ có xúm lại giật lấy hắn cũng sẽ không chịu buông tay.

Bao la…bát ngát…thảo nguyên đến tận cùng vẫn một màu xanh biếc như hải dương…

Nếu là mộng, nếu chỉ là mộng, thì đây quả là một giấc mộng đẹp đến mơ màng, nàng cam tâm ở mãi trong mộng để không bao giờ tỉnh dậy nữa…

Tiếc là…mộng rồi cũng phải tỉnh. Cảnh đẹp như mơ sở dĩ được khen là đẹp chính vì nó vô cùng ngắn ngủi, không có nhiều nên mới được thế nhân trân quí. Nếu mỗi nơi đều là cảnh đẹp thần tiên, sự hưởng thụ cũng sẽ khác.

Ngựa chạy đã mệt, cước bộ dần dần ngừng lại. Lý Hơi xuống ngựa trước rồi xoay người vươn hai tay ra ý bảo Nguyễn Nhược Nhược nhảy xuống, hắn có thể đỡ được nàng. Nàng hơi do dự, chẳng lẽ lại nhảy xuống! Lý hơi hai tay ôm một vòng, đem nàng bế xuống. Ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của Lý Hơi, chỉ thấy trong đó một ngọn lửa nóng rực, nàng chỉ cảm thấy hắn sắp đả thương mình nên sợ sợ, khẽ tránh xa ra. Tuy nhiên vòng tay ngang hông vẫn không chịu buông lỏng, gương mặt anh tuấn của Lý Hơi đỏ như mặt trời lặn, đôi mắt không né tránh nhìn nàng chằm chằm, trong đấy chứa đựng “thiên ngôn vạn ngữ” không nói nên lời…

Thật sự không đành lòng nhìn “đại nam hài” luôn xấu hổ ngượng ngùng này đương đầu với hiện trạng “tâm sự khó nói”, Nguyễn Nhược Nhược vì vậy mở miệng giải vây, hướng hắn nói, “Lý Hơi, ngươi không cần nói gì cả, tâm tư của ngươi, ta hiểu, ta hiểu”.

Thở phào một hơi, vẻ mặt Lý Hơi như trút được một gánh nặng khổng lồ. Tay hắn buông lỏng ra, nụ cười sáng rỡ như mặt trời, ánh mắt càng thêm say sưa nhìn Nguyễn Nhược Nhược, “Vậy ngươi sau này…”, cuối cùng cũng nói được câu tiếp theo, “Không nên cùng biểu ca của ngươi ở cùng một chỗ nữa.”

“Tại sao?” Nghe được câu nói không đầu không đuôi của hắn, Nguyễn Nhược Nhược không chút nghĩ ngợi hỏi liền. Vừa hỏi xong đã phát giác ra, nàng không khỏi mắc cười. Ra là hắn vì chuyện Ngọc Liên Thành mà đang ăn giấm chua! Chẳng qua là, điểm này hắn không thể quản nàng.

“Lý Hơi, ta nghĩ ngươi có điểm hiểu lầm. Ta mặc dù hiểu tâm tư của ngươi, nhưng cũng không có nghĩa là ta đón nhận tình cảm của ngươi.”

Phảng phất như giữa ngày đẹp trời tự dưng sấm sét giáng ầm một tiếng. Nụ cười Lý Hơi chợt tắt, vẻ mặt đỏ ửng như sóng triều tầng tầng ập tới. Bỗng nhiên hô hấp dồn dập, hắn nhìn về phía Nguyễn Nhược Nhược một cách khó tin, “Ngươi…”

Mặc dù không đành lòng thương tổn hắn, nhưng Nguyễn Nhược Nhược vẫn phải kiên trì nói ra. Nếu chỉ vì nhất thời mềm lòng chiều theo, đối với hắn cũng không tốt, mà nàng hy sinh như vậy cũng không có giá trị, đó là khổ do mình tự tạo ra! Nàng hết sức ôn nhu nói: “Lý Hơi, hai chúng ta bên nhau không thích hợp đâu. Tin tưởng ta, sau này ngươi chắc chắn sẽ gặp đối tượng so với ta tuyệt đối sẽ thích hợp hơn.”

Lý Hơi nhịn không được cắn chặc hàm răng, từ lúc sinh ra đến tận bây giờ, chưa có thứ gì hắn muốn mà không chiếm được. Chỉ duy đối với nữ tử này, hết lần này đến lần khác đều kiên quyết cự tuyệt hắn. Hai nắm đấm xiết chặc, móng tay đã cắm thật sâu vào lòng bàn tay, trái tim tựa hồ bị một bàn tay vô hình bóp chặc, Lý Hơi thống khổ hít thở không thông. Trầm mặc một lúc lâu, hắn vừa giãy dụa vừa hỏi ra một câu. “Là bởi vì Ngọc Liên Thành đúng không? Ngươi cũng giống như bọn tỷ tỷ muội muội của ta, đều thích hắn đúng không?”

“Không phải vậy đâu, Lý Hơi.” Nguyễn Nhược Nhược hết sức ôn hòa đối với hắn lên tiếng, nhìn thấy nam tử đáng yêu này lộ ra bộ dáng bị đả kích khiến nàng không khỏi xót xa.

“Ngươi gạt ta!” Lý Hơi đột nhiên thống khổ rống lên, “Ta biết là bởi vì hắn, mới vừa rồi ngươi và hắn cùng nhau bay trên trời, hắn ở phía sau ôm ngươi, ngươi cười rất vui vẻ.”

“Lý Hơi, ta thừa nhận mới vừa rồi cùng biểu ca ở chung một chỗ rất vui vẻ. Nhưng ban nãy khi ta và ngươi cùng nhau giục ngựa bôn ba, ta cũng rất vui vẻ giống như vậy. Ta và các ngươi ở chung một chỗ đều rất vui vẻ, nhưng vui vẻ là một chuyện, tình yêu lại là một chuyện khác, không thể đánh đồng được.” Nguyễn Nhược Nhược cố gắng nói thật nhu hòa, nàng biết Tiểu vương gia này trước giờ luôn thuận buồn xuôi gió, vốn dĩ đã không chịu đựng được đả kích bị cự tuyệt, ngàn vạn lần không nên khích thích hắn nữa.

Lý Hơi có chút nghe không rõ, thanh âm nóng giận hỏi: “Tình yêu và vui vẻ, chẳng lẽ lại không phải là một một chuyện?”

“Vui vẻ có rất nhiều loại, nhưng tình yêu chỉ có một. Tình yêu có thể mang đến thời khắc vui vẻ, nhưng mọi thời khắc vui vẻ không nhất định đều vì có tình yêu. Ngươi hiểu chưa?”

“Hiểu. Vậy ngươi nói cho ta biết, ngươi mới vừa rồi vui vẻ cũng không phải bởi vì tình yêu. Đúng không?” thanh âm Lý Hơi càng lúc càng thấp đi, “Mà sự vui vẻ của ta…cũng không phải vì tình yêu.”

Nguyễn Nhược Nhược không đáp lời. Nói nhiều sai nhiều, lúc này im lặng là trên hết.

Một lúc lâu, Lý Hơi không nói một lời quay đầu rời đi. Trong nháy mắt lúc hắn quay đầu đi, ánh mặt trời lưu chuyển, một tia sáng chợt lóe lên, ánh sáng tinh khiết như châu như ngọc. Lệ đã rơi…

Nhìn Lý Hơi leo lên ngựa, cũng không quay đầu lại mà quất roi rời đi. Nguyễn Nhược Nhược cười khổ lắc đầu, Tiểu vương gia này thật là…nói thế nào đây? Một giây đồng hồ trước còn nói lời yêu, một giây sau liền bảo không phải, đem nàng ném ở nơi thảo nguyên vô tận này rồi bỏ đi, trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn a! Bất quá Nguyễn Nhược Nhược cũng không giận, dù sao hắn cũng bị đả kích không nhỏ, cơ hồ muốn khóc, cử chỉ thất thường cũng có thể giải thích được.

Nghĩ đến đôi mắt của Ngọc Liên Thành trong nháy mắt ảm đạm liễu quang, lại nghĩ đên bộ dáng kiêu hùng của Lý Hơi lảo đảo muốn rơi nước mắt, Nguyễn Nhược Nhược nhịn không được thở dài, bỗng nhiên có cảm giác bản thân đã gây nên tội nghiệt sâu nặng…

Nguyễn Nhược Nhược ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nàng nhịn không được than vãn: Diêu Kế Tông, nhanh nhanh mang khinh khí cầu tới cứu ta đi! Bây giờ ta chỉ có thể trông cậy vào ngươi thôi.

Nàng vừa đi vừa than vãn, chưa đi được bao xa thì phía sau lại có tiếng vó ngựa truyền đến. Quay đầu nhìn, lại là Lý Hơi. Gương mặt tuấn tú kia chẳng khác gì núi lửa phun trào, đem toàn bộ nham thạch phun ra hết rồi sẽ cứng lại thành đá tảng. Không nói gì, hắn lặng lặng bế nàng lên ngựa phi trở về. Nguyễn Nhược Nhược không phải không trách móc hắn, mặc dù nàng có thể giải thích hắn trong cơn tức giận đem nàng vứt trên thảo nguyên, nhưng nếu muốn thông cảm thì quả thật có vài phần miễn cưỡng. Rốt cuộc cũng là nam nhân, tại sao lại không có khí lượng phong độ như vậy? Hoàn hảo hắn đã quay lại, xem như còn có thể cải tạo nha!

Vẫn như cũ, thân thể hai người dính sát vào chung một chỗ, nàng áp sát vào một bên mặt của hắn. Nhưng lần này gương mặt anh tuấn không hề tỏa nhiệt nữa, thậm chí độ ấm áp cũng không, dường như đã trở nên lạnh như băng như sắt…

***

Nguyễn Nhược Nhược được Lý Hơi mang về tận cửa Nguyễn phủ, Diêu Kế Tông và Ngọc Liên Thành vẻ mặt ngưng trọng đang đứng chờ nàng ngoài cửa. Vì đợi đã lâu rồi nên Diêu Kế Tông dứt khoát leo lên bậc thang ở đại môn ngồi xuống, Ngọc Liên Thành ngọc thụ lâm phong vần im lặng đứng nghiêm.

Nhìn thấy tuấn mã mang theo hai người trở về, Diêu Kế Tông lập tức nhảy dựng lên. “Nguyễn Nhược Nhược, ngươi đã trở về! Tiểu vương gia ngươi làm sao vậy hả! Không nói tiếng nào đã bắt người đi, ngươi là cư..ớ..”

Lý Hơi lạnh lùng liếc hắn một cái, ánh mắt kia lạnh lùng như băng, sắc bén như kiếm, Diêu Kế Tông “được” hắn nhìn như vậy liền giống như bị ai đó đâm một nhát ở chỗ yếu, nhất thời ngắc ngứ nói không ra lời.

Lý Hơi không nói một lời đem Nguyễn Nhược Nhược từ trên lưng ngựa trực tiếp đặt xuống đất, sau đó giục ngựa xoay người rời đi, không thèm nói chuyện với ai.

Hắn vừa đi, Diêu Kế Tông cảm giác loại áp lực vô hình kia biến mất nên đã có thể vội vàng hỏi thăm Nguyễn Nhược Nhược, “Tại sao vậy? Tại sao vậy? Hắn bắt ngươi đi làm gì vậy?”

Nguyễn Nhược Nhược không quen cưỡi ngựa, thân thể rã rời, máu sôi trào lên. Đi một quãng đường xa như vậy, nàng lúc này đã kiệt sức, chỉ muốn nhanh nhanh leo lên gường nằm xuống nghỉ ngơi, “Ta không sao, ta bây giờ tốt nhất là lên gường nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật ngon. Có gì ngày mai hỏi đi, Diêu thiếu gia”.

Diêu Kế Tông không muốn buông tha, “Ngươi bây giờ đi ngủ? Còn ta làm sao? Thôi mà, nói tùy tiện vài câu với ta đi!”

“Đừng hỏi nữa, để biểu muội nghỉ ngơi trước đi. Sắc mặt của nàng quả thật không tốt, nhất định phải nghỉ ngơi.” Ngọc Liên Thành đi tới giải vây.

Nguyễn Nhược Nhược như được đại xá, “Biểu ca, người là tốt nhất!”

Bất kể Diêu Kế Tông lẩm bẩm điều gì, Nguyễn Nhược Nhược vội vã trở về khuê phòng, ngã nhào xuống gường nghỉ ngơi…

 

 

Chương 48

 

“Cái gì? Ngọc Liên Thành và Lý Hơi đều tỏ tỉnh với ngươi, mà ngươi lại cự tuyệt toàn bộ?”

Diêu Kế Tông từ sáng sớm đã chạy vội đến Diêu phủ ngóng tin tức mới nhất. Nguyễn Nhược Nhược khiến Hạnh Nhi vô cùng kinh ngạc khi đem cái tên “cầu hôn bị cự tuyệt” ngày trước nghênh vào nhà. Hạnh Nhi đem trà đãi khách, rót ba lần thì cả ba lần đều đổ ra ngoài chén.

Đuổi Hạnh Nhi ra ngoài phòng, Nguyễn Nhược Nhược đem chuyện ngày hôm qua thuật lại cho Diêu Kế Tông nghe. Hắn vừa nghe xong liền vỗ ngực dậm chân, uất hận nói: “Cơ hội tốt như vậy tại sao ngươi một người cũng không nắm bắt? Hai người kia, dù ngươi chọn ai cũng tốt. Một người là nam tử độc thân hoàng kim, một người là vương gia hột xoàn, nếu là ta, ta còn hận không thể một lúc quơ cả hai người mới phải. Lý gia và Ngọc gia, ngươi có thể hưởng thụ đồng thời cả vật chất lẫn tinh thần đó nha.”

Nguyễn Nhược Nhược nhìn hắn lắc đầu không ngớt, đem tên thật của hắn ra mà gọi, “Lưu Đức Hoa, ngươi coi như xong rồi, coi như xong rồi! Ta thấy ngươi căn bản không có chút tố chất nào của bà mai hết.”

Diêu Kế Tông bày ra bộ dáng hiên ngang lẫm liệt nói, “Ta đây chỉ muốn tốt cho ngươi mà đứng trên lập trường chiến hữu phân tích. Có nam nhân tốt đến, ngươi nhất định phải mau chóng tóm lấy chứ.”

“Mau chóng tóm lấy?”, Nguyễn Nhược Nhược cười mếu, “Ngươi làm ơn đừng nói cứ như đầu trộm đuôi cướp có được không. Tình cảm nam nữ thiêng liêng, tại sao ra khỏi miệng ngươi liền trở thành như vậy, quả thực khiến ta đây nghe không vô”.

“Nói thật đi, tại sao ngươi lại cự tuyệt? Bọn họ có chỗ nào không tốt?” Diêu Kế Tông tò mò cực kỳ.

Nguyễn Nhược Nhược ngẩng đầu suy nghĩ một chút, vẻ mặt phảng phất chút tiếc nuối, “Công tâm mà nói, thật ra điều kiện của hai người kia đều tương đối khá. Nhưng từ góc độ thực tế mà xét thì đều không phù hợp. Giống như một món ăn không thích hợp với ta vậy, thật không nên động đũa tới. Nếu cứ ngoan cố ăn vào thì ngược lại sẽ không tốt cho sức khỏe.”

Diêu Kế Tông nghe được mắc cười, “Ngươi nói lời này thật truyền cảm nha!”, cười một trận xong, hắn bày ra bộ dáng rửa tai cung kính lắng nghe, “Đến tột cùng chỗ nào không thích hợp? Ta nguyện ý ngồi nghe ngươi giải thích”

“Thật ra, ta đối với Ngọc Liên Thành tương đối có hảo cảm, từ lần đầu tiên nhìn thấy ta đã bị chấn động, hắn thật sự có mị lực làm người khác choáng váng, không tự chủ được mà bị hắn hấp dẫn. Nhưng hay quá hóa dở, mị lực như thế khiến ta hiểu hắn tuyệt đối không thích hợp làm trượng phu. Không phải ta sợ không dám song song đi bên cạnh hắn. Hắn có gương mặt quá mức tuấn tú, là “nữ nhân sát thủ” trời sinh, vì thế sẽ lôi khéo vô số ong bướm bay tới. Nếu ta phó thác cả đời cho hắn, chỉ sợ đổi lấy mỗi ngày lo lắng bất an, môi đêm ngủ không yên. Thôi thôi, tốt nhất là biểu huynh muội đi. Đúng nha! Hắn là anh họ của ta, đây chính là quan hệ cận hôn, ta và hắn không thể phát sinh quan hệ nam nữ, không phải sao?”

Diêu Kế Tông cật lực gật đầu, “Đúng nha! Ngươi không nói ta cũng suýt chút nữa cũng quên, thân tộc thì không thể kết hôn, nếu không thế hệ tương lai tám chín phần sẽ bị khuyết tật.”

Dừng một chút, hắn hỏi tiếp: “Còn…Tiểu vương gia Lý Hơi kia? Ngươi tại sao cũng không cần, trẻ tuổi anh tuấn, thân thủ nhất lưu, nam tử xuất sắc như thế bỏ công tìm kiếm còn không được. Hơn nữa xét về xuất thân bối cảnh, tài hùng thế đại, gả cho Lý thị hoàng tộc bọn họ làm con dâu cũng uy phong nha!”

“Lý Hơi là một nam hài tử đặc biệt đáng yêu, nam nhân xứng đáng hai chữ “nam nhân” mặc dù hết lần này tới lần khác có một số việc xấu hổ ngượng ngùng như nữ tử. Cùng là một người, nhưng phong thái có lúc lại giống như hai người hoàn toàn khác nhau, cương nhu hài hòa. Không ngại nói cho ngươi biết, thật ra ta vô cùng thích nam nhân có thể hài hòa hai tính chất cương và nhu, xét về điểm này mà nói, Lý Hơi quả thật vô cùng phù hợp. Chỉ tiếc là…”

“Tiếc cái gì?” Diêu Kế Tông hỏi tới.

“Tiếc là hắn sinh ở Lý thị vương triều, gia đình bối cảnh như vậy, người bình thường quả thật ăn không tiêu.”

“Cái gì mà ăn không tiêu? Biết bao nữ tử muốn được gả vào gia đình giàu có như vậy, có phúc hưởng mà ngươi cũng không biết!” Diêu Kế Tông vẫn chưa hiểu Nguyễn Nhược suy nghĩ điều gì.

“Hưởng thụ và quyền lợi đi cùng với nghĩa vụ đó lão huynh! Ngươi tưởng phúc khí có thể hưởng không hả? Ngươi vừa bị bọn họ quản lý vừa bó tay bó chân, cá tính hoàn toàn bị triệt tiêu, toàn bộ đều cuộc sống đều nằm trong tay bọn họ. Lúc ban đầu có thể không tệ lắm, ăn ngon mặc đẹp ở nhà cao cửa rộng. Nhưng con người đâu phải chỉ cần đời sống vật chất, tinh thần cũng vô cùng quan trọng. Đến một lúc nào đó ngươi sẽ muốn đem đời sống tinh thần nâng lên cùng cấp độ với đời sống vật chất, để có thể hưởng thụ một cách trọn vẹn. Nhưng có khả năng không? Hoàng tộc nhiều quy củ quản thúc nghiêm ngặt, giống như một cái bao thật lớn đem người ta nhét vào bên trong, mỗi cử động nhấc tay nhấc chân đều bị kiềm chế. Tính cách của ta như thế này làm sao chịu đựng được?”

“Nói cũng có đạo lý nha! Chỉ là, không phải có rất nhiều nữ hài tử hướng tới đời sống vật chất ưu đãi như vậy mà tình nguyện buông tha đời sống tinh thần đó sao? Ngươi tại sao lại không như vậy? Đừng nói với ta ngươi xem tiền tài như cỏ rác nha!”

“Làm gì có! Lời cao thượng như vậy ta nói không ra đâu, ta chính là phàm nhân nha!” Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là cười, sau đó nghiêm nét mặt nói, “Tiền tài…cho tới bây giờ không có nó ta sống không nổi, nói thẳng một câu, ta thích tiền. Cũng giống như bao nhiêu người khác, ta muốn có tiền càng nhiều càng tốt. Có tiền, ta có thể tạo dựng một cuộc sống thoải mái hơn, ngày qua ngày an nhàn tự tại, không cần phải bươn chải trong một cuộc sống quá kham khổ. Chẳng qua là ta mặc dù thích tiền, nhưng không thích vì nó mà bỏ qua tất cả. Nói cách khác, ta chưa tới mức phải vì nó mà buông lơi toàn bộ những thứ khác.”

“Tiền tài không nặng không nhẹ, ngươi muốn nói vậy sao?” Diêu Kế Tông nghe không hiểu lắm.

“Tất nhiên, một người mà cuộc sống không được thành công lắm sẽ rất xem trọng tiền bạc. Chẳng hạn gặp phải tình trạng khẩn cấp phải cần đến tiền để giải quyết, lúc đó không thể không xem trọng nó rồi.”

Nguyễn Nhược Nhược nói xong thấy Diêu Kế Tông lộ ra bộ dáng không hiểu rõ lắm liền lấy ví dụ chứng minh. “Giả sử ta bây giờ là Cô bé lọ lem nha, một cô bé lọ lem đang bị mẹ kế ngược đãi. Lúc này có một hoàng tử đến đây nói yêu ta, ta cũng sẽ không chút do dự mang giày thủy tinh vào rồi theo hắn leo lên xe ngựa dát vàng. Ta mặc kệ tình yêu của hoàng tử có phải là nhất thời ý loạn tình mê hay không, điều này không quan trọng. Đến cả những việc phát sinh sau này cũng không để vào mắt, như là quan hệ trong hoàng cung có phức tạp hay không, các thành viên trong hoàng tộc đối xử với nhau như thế nào…Điều quan trọng chính là ta có thể thoát khỏi cuộc sống kham khổ trước mắt. Vậy nên ta nguyện ý phóng lao theo lao, nhảy vào vận mệnh của mình, tùy cơ ứng biến. Ngay cả thua, ta cũng cam tâm tình nguyện đánh rồi mới thua.”

“Nhưng cuộc sống hiện tại của ta không tệ nha! Là Nguyễn gia Tam tiểu thư, ta có cây to bóng mát che chở. Ta ăn sung mặc sướng, có lẽ so sánh với vương phủ chưa bằng, nhưng ta chấp nhận ở bậc dưới chứ không thèm vài phần hơn thua đó, cũng không muốn hy sinh tự do của chính mình. Ta đối với cuộc sống hiện giờ vô cùng thõa mãn, không cần phải rước lo lắng vào mình. Vào vương phủ có cái gì tốt? Vương phi bất quá chỉ là hư danh, huống chi ta còn không được làm vương phi, nếu muốn đi theo Lý Hơi thì chỉ có thể làm trắc phi. Ta cũng là một người, tại sao phải chấp nhận cho hắn lấy thêm lão bà? Mỗi đêm khuya chong đèn cô đơn trong phòng ai biết, chờ đến phiên mình thì hắn mới tới ngủ với ta! Thảm quá nha! Nếu ta cần một nam nhân, ta sẽ phải thâu tóm toàn bộ. Ta sẽ không trở thành một giai đoạn trong cuộc đời người khác, ta sẽ đóng vai chính và diễn từ đầu cho đến cuối bộ phim.”

Diêu Kế Tông nghe đến nhập thần, nhịn không được khen: “Nguyễn Nhược Nhược, ngươi thật sự là nữ nhân lý trí đầu tiên mà ta đến bây giờ mới thấy nha, nhìn vấn đề thấu triệt, tư tưởng chủ quyền, một chút cũng không dối trá, đúng là chân thật đáng yêu.”

“Thật sự ta đối với ngươi nói nhiều cũng vậy, hai chúng ta cùng xuyên qua ngàn năm đi đến Đại Đường này, dù ngươi không phải thân nhân nhưng ta cũng xem ngươi như người nhà, có cái gì cũng sẽ nói hết ra.”

“Nếu ta đây tỏ tình với ngươi, mà ngươi lại không chấp nhận hai tên kia, chi bằng để ta làm “hộ hoa sứ giả” cho, thấy được không?” Diêu Kế Tông nửa đùa nửa thật nói.

“Ngươi!” Nguyễn Nhược Nhược mắc cười, “Quan hệ của chúng ta là chiến hữu vô cùng thuần khiết, ta cũng không muốn để nó pha lẫn tập chất.”

“Làm chiến hữu vô cùng thuần khiết cũng được chứ sao, có cái gì không thể? Nói không chừng sau này chúng ta không thể trở lại thế kỷ hai mươi mốt, khi đó chỉ còn hai chúng ta sống nương tựa lẫn nhau. Ngươi bây giờ không chấp nhận ra, đến lúc đó đừng có hối hận a”.

“Không nên tiến triển thêm. Lưu huynh đệ, ta có thể ở trước mặt ngươi nói tự nhiên như vậy, không chút nào che giấu chính là vì ta hoàn toàn xem ngươi là huynh đệ. Nếu như ta đối với ngươi có tình cảm, ta còn dám nói lung tung như vậy không? Ta sẽ lo lắng lúc nào nói sai trước mặt ngươi, cố gắng giữ hình tượng tốt trước mặt ngươi…Chi bằng như bây giờ, ta và ngươi ở trước mặt nhau muốn nói gì thì nói, hoàn toàn không cấm kỵ hay giả vờ. Chúng ta đều giống nhau, xem đối phương như huynh đệ tỷ muội mà đối đãi, nói như ban nãy, chính là “không phải thân nhân thắng tựa thân nhân.”

Diêu Kế Tông xúc động hồi lâu mới mạnh mẽ gật đầu. “Đúng nha, nhờ ngươi nói ta mới hiểu được, đúng là như vậy. Xem ra chúng ta chỉ có thể tiếp tục giữ vững quan hệ cách mệnh hữu nghị mà thôi.”

“Ta bây giờ chỉ còn một người bằng hữu là ngươi, hai người kia ta đều đắc tội rồi. Ngọc Liên Thành có thể không sao, nhưng ta đoán chừng Lý Hơi đang hận ta đến tận xương. Ta biết hắn trước giờ chưa bao giờ ăn gậy, mà ta đã quất hắn một gậy, không biết tới bao giờ mới có thể trở lại như trước.” Nguyễn Nhược Nhược cười khổ.

 

***

 

Tĩnh An vương phủ.

Tại Lưu Tiên Cư, Lý Hơi giam mình trong phòng khóa kín, Vương phi đứng bên ngoài đập cửa, ôn nhu gọi: “Hơi Nhi, ngươi mở cửa đi, là mẫu thân a!”

Trong phòng một hồi không có ai đáp. Tần Mại đứng phía sau Vương phi thấp giọng nói: “Tiểu vương gia cả ngày không chịu mở cửa, không ăn không uống. Bữa sáng cũng còn nguyên, một chút cũng không đụng tới. Vương phi người mau tìm biện pháp đi!”

Vương phi vừa tức vừa vội. Ngày hôm qua đang trên đường đi Lâm Viên, Lý Hơi đột nhiên thúc ngựa rời đi, Vương phi liền sai bọn thị vệ đuổi theo. Thứ nhất vì xuất phát chậm hơn, sau là vì tuấn mã của Lý Hơi là ngựa tốt nên bọn họ có đuổi thế nào cũng không kịp. Cuối cùng đành phải thấp thỏm bất an quay về phủ, vừa đợi vừa chờ, cuối cùng một hồi lâu sau Lý Hơi mới trở về. Vừa nhìn mặt con, Vương phi vô cùng sửng sốt, khuôn mặt vốn dĩ như ánh sáng mặt trời rực rỡ giờ phút này u ám như nhật thực, nàng nhịn không được cuống quít hỏi: “Hơi Nhi, ngươi làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Hơi im lìm thẫn thờ, một lời cũng không chịu nói, một mạch trở về phòng, đóng cửa, ai gọi cũng không mở. Vương phi lo lắng, rồi lại biết đối với đứa con này không nên dùng biện pháp mạnh. Nàng biết tâm tình của hắn hiện tại rất tệ, không muốn làm cho hắn quá nóng nảy nên đành phải tạm thời để hắn một mình an tĩnh. Nào ngờ từ ngày hôm qua cho tới hôm nay, hắn không chịu ra khỏi phòng, cũng không chịu ăn uống khiến nàng hoảng sợ, nàng nhịn không được vừa đập cửa vừa gọi: “Hơi Nhi, mẫu thân van cầu ngươi, mau mở cửa ra! Hài tử này, tại sao lại tự nhiên không hiểu chuyện như vậy chứ, ngươi muốn chọc giận mẫu thân đúng không?”

Gọi hoài vẫn không mở cửa, Vương phi chỉ còn cách tung đòn sát thủ, “Hơi Nhi, nếu ngươi không mở cửa ra thì ta chỉ còn cách nói cho phụ thân ngươi biết, để người đến đây hỏi cho ra lẽ.”

Tĩnh An vương uy nghiêm, đối với con cái luôn trông nom giáo dục cực nghiêm, Lý Hơi rất kính sợ phụ thân. Lời vừa nói ra, quả nhiên hiệu quả, cửa phòng rốt cuộc cũng đã mở ra.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+