Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huyền của Ôn Noãn – Chương 13 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13: Đoạn tuyệt, ích kỉ (1)

 

Hơn mười nhân viên an ninh bày sẵn thế trận, xếp thành hàng dài, chặn rất nhiều phóng viên trong tay cầm các loại thiết bị ở phía ngoài Nhã Trúc Viên, khi nhìn thấy một chiếc xe bình thường lắp kính phản quang chạy vụt qua, biển số và lái xe đều rất lạ, các phóng viên tưởng là gia đình nào đó trong khu nên hoàn toàn không thèm để ý.

Bỏ lại tòa nhà đằng xa Cao Phóng không nhịn được bật cười, vỗ vỗ Ôn Noãn đang ngồi chồm hỗm trốn phóng viên bên chân anh.

Rất nhanh đến nhà Ôn Nhu.

Ôn Nhu vốn giận dữ nhìn thấy sắc mặt thảm hại của cô, ủ rũ không buồn nói, trông vô cùng sa sút đáng thương, lòng không khỏi mềm nhũn, không nói gì, sau khi thở dài một tiếng thì đi pha trà. 

Mấy ngày liên tiếp Ôn Noãn không ló đầu ra khỏi nhà.

Nhưng cho dù cô có làm cách gì, suýt nữa đập vỡ điện thoại, cũng không thể liên lạc với Chu Lâm Lộ.

Cuối cùng Ôn Nhu cũng không chịu nổi:”Mày đừng cố chấp như vậy nữa được không? Nếu cậu ta muốn gặp mày tự nhiên sẽ tìm mày, nếu cậu ta không muốn gặp, mày tìm cậu ta thì có tác dụng gì?”

Hai ngày trôi qua, cô quyết định ra khỏi nhà, nói với Ôn Nhu:”Cho em mượn xe chị.”

Ôn Nhu trợn trắng mắt nhìn cô:”Tiểu thư, tôi chỉ sợ cô vừa ra khỏi nhà đã bị người ta ném trứng chim đầy người thôi.”

Cô tự mình cầm chìa khóa xe:”Cái phải đến rồi cũng sẽ đến, tùy bọn họ thôi.”

Từ sau cái hôm Chiếm Nam Huyền lười biếng ra mặt lại vô cảm tặng quần chúng, phóng viên và Bạc Nhất Tâm cùng một câu:”Không thể trả lời”, và để đáp lại món quà đó của anh, tình hình càng ngày càng thêm hỗn loạn.

Hình tượng ngọc nữ của Bạc Nhất Tâm nhiều năm qua không hề dính scandal, đâu chỉ có hàng vạn fan, từ độc giả các báo lớn đến những comment trên các diễn đàn, Ôn Noãn bị dè bỉu là đồ lẳng lơ, trơ trẽn, thủ đoạn nham hiểm, ai cũng có thể lấy làm chồng, những tính từ thô tục làm người ta phải than lên sợ hãi đều đủ cả.

Tổng kết lại thành một câu, cô là hồ ly tinh phá hoại tình cảm của người khác, hẳn là nên bị thiên đạo vạn quả rồi ném xác xuống vạc dầu luộc một ngàn năm, mỗi ngày đều thấy Ôn Nhu ôm bụng cười to, phải biết rằng trong đời cô em gái của chị chưa bao giờ trải qua một chuyện phấn khích như thế.

Khi Ôn Noãn rời đi rất thuận lợi.

Đến tòa nhà Chu Lâm Lộ ở, bảo vệ cửa nhận ra cô, rất nhanh cho đi, khi cô vừa mới lái xe vào, nhìn sau kính không biết từ đâu chui ra hơn mười mấy bóng người cầm cameras, may mà khi bọn họ định tiến lên bị bảo vệ ngăn lại, mới không chạy lại đây bò nhoài lên đuôi xe của cô.

Ấn chuông cửa hơn nửa giờ vẫn không có ai ra mở cửa, cô cuối cùng cũng chấp nhận sự thật Chu Lâm Lộ không có ở nhà.

Cô ngồi chờ ở cửa.

Từ giữa trưa đến khi bầu trời đã tối đen, anh vẫn chưa về, sau 12 giờ đêm cô đi ra ngoài theo cửa nách phía Tây, gọi taxi rời đi.

Hôm sau Ôn Nhu cho thư kí đến lấy xe, sau khi tan làm về nhà ném một xấp báo lên bàn:”Mấy người này có tài viết thật đấy.”

Ôn Noãn liếc mắt nhìn, chỉ thấy tiêu đề viết:”Ôn Noãn ra ngoài trong tình hình nước sôi lửa bỏng, đi gặp bạn trai cũ một đêm không về”.

Ôn Nhu phẫn nộ không thôi:”Rõ ràng là công ty của Bạc Nhất Tâm nhân cơ hội xào nấu, khơi chuyện này lên chậm chạp không giải quyết, giẫm lên đồ ngốc mày để giúp cô ta càng hot hơn, giỡn à! Ra vẻ thần bí không chịu trở về, trước để cảnh tượng này cho người xem no mắt, sau đó về đương nhiên sẽ thu hút hết ánh mắt của mọi người.” Sau đó lại ra vẻ điềm đạm đáng yêu khoan dung độ lượng, đẩy cao trào lên đỉnh điểm, cứ như vậy bộ phim nhựa cuối tháng Bạc ngọc nữ định đưa ra thị trường rất có thể tạo thành thế cục tất cả mọi người đều đổ xô ra đường, phòng vé không muốn được lợi cao cũng khó.

Cho dù Ôn Nhu nói gì Ôn Noãn đều chỉ cười, nụ cười kia giống như thờ ơ với chuyện này, bây giờ cô chỉ có một ý nghĩ, đó là bằng cách nào cũng phải tìm thấy Chu Lâm Lộ.

Chạng vạng tối cô lấy chìa khóa một chiếc xe khác của Ôn Nhu, lại đi ra ngoài.

Ba ngày liên tiếp, Ôn Noãn trốn tránh sự truy đuổi của phóng viên đến tòa nhà Chu Lâm Lộ ở ôm cây đợi thỏ, bởi vậy “thời gian đau khổ cuồng dại” của cô cũng bị báo chí viết suốt ba ngày liền, tin đồn bay loạn đầy trời, sự hứng trí của công chúng đều chuyển đến diễn biến tiếp theo của cô và Chu Lâm Lộ.

Nhất thời cô trở nên vô cùng nổi bật, rất nhiều công ty liên lạc với Ôn Nhu, muốn nhờ chị thuyết phục Ôn Noãn ngoại hình so ra chẳng kém Bạc Nhất Tâm, về khí chất lại càng đặc biệt bước vào làng giải trí.

Ôn Nhu cực kì cui vẻ:’Cười chết tao, chỉ có vài ngày thôi, Bạc ngọc nữ ở các trang báo đã bị hồ ly tinh mày thay thế, bọn họ có lẽ cũng không thể ngờ rằng tính toán cẩn thận cuối cùng lại đưa mày lên, sau này tao phải bày mấy mâm bào ngư vi cá cảm ơn bọn họ mới được.”

Cuối cùng công ty của Bạc Nhất Tâm cũng tuyên bố, cô sẽ đáp chuyến bay trưa hôm sau trở về.

Tin tức này lại kéo theo một phen xôn xao.

Ôn Nhu lạnh lùng trào phúng:”Thật đúng là không ngoài suy đoán của tao, chẳng có ý tưởng gì mới mẻ cả.”

Ôn Noãn im lặng nhìn điện thoại của mình, số của cô chỉ có vài người biết, Ôn Nhu, Chu Lâm Lộ, Cao Phóng, Đinh Tiểu Đại và Chiếm Nam Huyền…Chỉ có ngày đầu tiên Đinh Tiểu Đại gọi điện tới gào thét một trận, sau đó nó không còn vang lên nữa.

Ôn Nhu liếc mắt nhìn cô một cái, không lên tiếng.

Trưa hôm sau, Ôn Nhu sống chết lôi cô xem tường thuật trực tiếp.

“Màn ngọc nữ chưởng môn hóa trang lên sân khấu biểu diễn, mày làm đương sự sao có thể bỏ qua?”

Trong TV chỉ nhìn thấy lối cửa ra đã đông nghìn nghịt chật ních người, không chỉ có rất nhiều phóng viên, còn có các fan điện ảnh cầm hoa tươi và quà đến đón Bạc Nhất Tâm.

Ôn Noãn nằm nghiêng người trên sofa, chậm rãi uống trà.

Cuối cùng, dưới sự bảo vệ của trợ lý và rất nhều nhân viên đi theo, khuôn mặt mỉm cười mang phong thái độc nhất vô nhị mà cô không hề xa lạ xuất hiện trên màn hình, ngũ quan và dáng người tuyệt đẹp e rằng có thể điên đảo khuynh quốc khuynh thành, hiện trường ánh chớp flash lóe sáng liên tục.

Vô số microphone đưa tới trước mặt Bạc Nhất Tâm.

“Bạc tiểu thư, xin hỏi cô có ý kiến gì về chuyện Chiếm Nam Huyền và Ôn Noãn không?”

Cô ta quyến rũ nghiêng đầu, đang định nói gì đó bỗng nhiên im bặt, khuôn mặt xuất hiện sự vui mừng và thùy mị động lòng người, tất cả phóng viên có mặt ở hiện trường đầu quay đầu nhìn theo ánh mắt cô ta, một dáng hình ngọc thụ lâm phong ngay lập tức lọt vào mắt người xem TV.

Chiếm Nam Huyền cách vài bước ngắn ngủi, ánh mắt mỉm cười không hề rời khỏi Bạc Nhất Tâm, anh không nói gì, trong sự vây quanh của phóng viên và đám người cúi đầu xuống phủ lên miệng cô, fan điện ảnh liên tục hét chói tai, trong màn hình tiếng vỗ tay và hoan hô lan tràn khiến người khác cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Ôn Nhu nhảy dựng lên khỏi thảm, đụng phải chén trà trong tay Ôn Noãn dừng giữa không trung, Ôn Noãn thờ ơ bị nước trà bắn hết lên người, chỉ lẳng lặng nhìn hai người tình nùng ý mật ôm nhau trong TV, giờ phút này cho dù là ai cũng không thể phủ nhận, đôi kim đồng ngọc nữ này thực sự yêu nhau rất sâu đậm.

Đàn ông hư hỏng gặp dịp thì chơi, sau đêm xuân lãng tử quay đầu đối với nữ chính trung trinh không đổi, chuyện cũ tình yêu không thể cảm động bằng các tình tiết rối tung rối mù kinh điển, vì thế cô mới nổi tiếng ba ngày tức khắc bị cho là nguyên hình tiện nhân cuối cùng vẫn không phá hoại được tình cảm của người khác.

“Có lẽ công ty của Bạc Nhất Tâm nhờ cậu ta phối hợp diễn màn này.” Ôn Nhu nói.

Ôn Noãn nhìn chị cười, cái này quả thực là lời an ủi người ta vụng về nhất, cô thật sự không biết trong thành phố này ai có mặt mũi lớn đến mức có thể nhờ Chiếm Nam Huyền giúp đỡ.

Trừ phi, là chính anh đồng ý.

Khi vị hôn thê của anh giẫm lên cô bước đi trên đại lộ siêu sao, anh chẳng những không gọi được cho cô một cú, mà còn không ngần ngại tỏ vẻ đồng tình với vị hôn thê, đó cũng giống như anh đã nhấc chân giẫm lên, giống như không biết người bị giẫm nát dưới chân là cô, hoặc là biết, nhưng không thèm để ý, khi cô phải chịu sự giày xéo nặng nề của hai người họ, anh dùng hành động thực tế tâng bốc vị hôn thê tràn đầy hạnh phúc kia lên vị trí cao nhất.

Một giây kia cô nghĩ, không biết Chu Lâm Lộ sẽ lại cười nhạo cô như thế nào.

“Em ra ngoài một lát.” Cô lần thứ tư đi tìm Chu lâm Lộ, lần này không che dấu, ngoài tòa nhà đã không còn một bóng người, tất cả phóng viên ở đây đều đã tụ tập trong sân bay

Ấn chuông tầng 1, tiếng tút tút vang thật lâu, vẫn không có người trả lời, cô không lên tầng, ngồi cạnh khu vườn nở rộ đầy hoa tường vi, thỉnh thoảng giật mấy cây cỏ dại thưa thớt trong vườn, không biết đã qua bao lâu.

“Em ngồi ở đây làm gì?” Có người kinh ngạc kêu lên.

Cô ngẩng đầu, khuôn mặt quen thuộc của Chu Lâm Lộ mệt mỏi treo trên đỉnh đầu cô.

Pút chốc nước tràn ngập hốc mắt, anh bỗng nhiên bắt lấy tay cô,”Tay chảy máu!”

“Xin lỗi, Lâm Lộ.”

Anh theo thói quen vuốt vuốt tóc cô, nhe răng cười:”Đúng là đồ ngốc, không được khóc!”

Cánh tay thật to mở ra, ôm chặt cô vào trong lòng, thương tiếc không thôi:”Em xem em đi, năm đó như thế này, bây giờ vẫn như thế này, không có anh em sống kiểu gì đây?”

Cô lẩm bẩm:”Ông trời để em quen anh ấy, có phải thật sự chỉ là vì muốn em tác thành cho anh ấy và Bạc Nhất Tâm?” Vậy còn cô thì sao? Ai sẽ đến tác thành cho cô? Nước mắt bất tri bất giác chảy xuống.

Khi nghiêng đầu áp vào ngực anh, cô thấy một cô gái xinh xắn trong tay cầm 1 chiếc cameras đứng cách đó không xa lẳng lặng nhìn cô, cô hoảng sợ ngẩng đầu, bóng dáng cô bé kia đã nhanh chóng biến mất ở chỗ ngoặt.

“Em đến bao lâu rồi?” Chu Lâm Lộ hỏi.

“Lâu như cả đời vậy.”

“Anh đi Macao.”

Bọn phóng viên phiền muốn chết, lúc đó anh dứt khoát tắt hết máy,”Lên nghe thử một lát, anh mang về cho em một cái đĩa CD.”

Chuyện đầu tiên cô làm khi vào nhà là mở chai rượu vang quý của anh, sau đó ngã lên sofa nghe cái đĩa anh mang về, đó không phải là một ca khúc mới, nhưng quả thực, đó là giai điệu tuyệt đẹp mà cô thích.

 

Không, em không muốn kết thúc, em vẫn chưa kết thúc, con đường không thể có điểm cuối.

Nhìn những bước chân không ngừng nghỉ của em, em đã quên mình đang ở nơi nào rồi.

Ai có thể thay đổi chiều dài cuộc đời con người, ai biết vĩnh hằng kinh khủng đến nhường nào.

Ai biết sống còn tàn khốc hơn cả vận mệnh, chỉ là không có ai bằng lòng chịu thua.

Chúng ta đều đang chạy không ngừng trên con đường quên mất lối thoát, trong thất vọng theo đuổi sự thỏa mãn tình cờ.

Chúng ta đều giải thoát cái đau đớn trong mộng, lang thang nơi ngọn đèn tàn lụi.

Đi không đến lại trở về điểm xuất phát, con đường đi mãi không hết.

Nếu cuối cùng không trở về điểm xuất phát, em nghĩ chúng ta đều không…không sao cả.

 

Cho đến giờ phút này cô mới hiểu rõ, thì ra Chu Lâm Lộ vẫn luôn đúng, anh biết cô sẽ bị đá đến mức cửa sắt cũng tan tành, anh biết cô thích loại nhạc nào, khi anh giúp cô băng bó ngón tay, cô tựa đầu vào vai anh,”Chúng ta kết hôn đi.”

Anh cười lớn:”Trừ phi em xin anh.”

“Em xin anh, Lâm Lộ, chúng ta kết hôn đi.” Cô chân thành nói.

“Bây giờ đã biết anh tốt rồi hả?” Anh vỗ bộp một cái lên đầu cô, trong mắt tất cả đều là ý cười trêu tức:”Đồ ngốc này, lại đây, quỳ gối xin anh ba ngày ba đêm.”

Cô bị anh chọc cười:”Em ngốc lắm đúng không?”

“Đương nhiên.”

“Lâm Lộ, em nghĩ mãi vẫn không hiểu, rốt cuộc em đã làm sai điều gì?”

Tại sao mọi chuyện lại trở nên rối tinh rối mù như thế này? Tại sao Chiếm Nam Huyền lại đối xử với cô như vậy? Tất cả tốt đẹp trong một đêm vỡ tan thành bọt nước, hỗn loạn đến ngay cả trí nhớ cũng trở nên sai lệch.

Chu Lâm Lộ sợ hãi biến sắc:”Đến bây giờ mà em vẫn không biết mình sai ở đâu?”

Cô lắc đầu.

Vẻ mặt anh bi tráng như ngậm máu;”Đồ ngốc, cái lỗi lớn nhất của em chính là—-không yêu một người phong lưu lỗi lạc độc nhất vô nhị như anh!”
Cô cười đến chảy cả nước mắt, từng giọt từng giọt như chuỗi ngọc trai bị đứt, trong suốt vô cùng rơi vào trong ly rượu màu đỏ, muốn ngừng cũng không ngừng được.

Đêm đó cô uống đến say mèm.

Khi hầu như tất cả các báo đều lấy ảnh nụ hôn của Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm làm tiêu đề, chỉ có duy một nhà lại làm trái, đưa tin về Ôn Noãn và Chu Lâm Lộ.

Trên báo mỗi tấm ảnh đều cực kì sắc nét, cô ngồi tựa vào khóm hoa tường vi lớn màu đỏ sậm, gương mặt đau thương u sầu chân thành tha thiết động lòng người, sau đó Chu Lâm Lộ xuất hiện, cô ngửa đầu vui mừng như điên, trong con ngươi lấp lánh một giọt nước mắt trong suốt, mà đầu ngón tay rớm máu của cô, khi vòng tay ôm chặt lấy anh nhiễm đỏ cả áo sơ mi của anh.

Ôn Nhu cười nhe nhởn:’Trời ạ, cả thế giới này đều sẽ nghĩ mày yêu cậu ta.” 

Ngay cả Ôn Noãn sau khi xem xong bài báo này cũng không nhịn được nghĩ, nhất định phải gọi điện thoại nói cho Chu Lâm Lộ, cô đã khóc vì anh.

Bài văn viết thực sự rất hàm súc, phóng viên tận mắt nhìn thấy thấy thật cảm động, cố gắng giải oan cho Ôn Noãn, nhấn mạnh phụ nữ hiện đại trước khi kết hôn có ai không từng qua lại với vài người khác phái? So sánh và lựa chọn vốn không có gì đáng trách, hành động của Ôn Noãn không đáng bị chỉ trích.

Cuối cùng là một đoạn vô cùng cay độc, mỉa mai nói Chiếm Nam Huyền ở nhà Ôn Noãn một đêm cũng không chiếm được lòng cô, ngược lại cô đợi Chu lâm Lộ mấy ngày mấy đêm, đợi anh suốt đêm không đi. Chiếm Nam Huyền lén lút hại người so ra năng lực vẫn kém Chu Lâm Lộ.

Ôn Nhu cười lăn lộn trên sofa.

Giống như kéo dài nhiều thế kỉ, khi điểm nóng mới hấp dẫn hết sự chú ý của mọi người, chuyện này cuối cùng cũng bị bỏ quên lại phía sau, chỉ có vết xước trên tay Ôn Noãn là kỳ lạ không khỏi được hoàn toàn, cái miệng vết thương nhỏ bé kia giống như không thể tự khép lại, mãi mãi không thể phục hồi lại như cũ.

Khi Ôn Nhu hỏi cô có quay về Thiển Vũ làm không, cô chắc chắn lắc đầu.

Nhưng mà ngày thứ hai sau khi cô vừa dọn về nhà, Cao Phóng đã xuất hiện trước cửa nhà cô.

Khoảnh khắc đó cô cảm thấy mình giống như phi tần của đế vương cổ đại, vạn tuế gia mất hứng một cái liền đẩy cô vào lãnh cung, không biết khi nào hoàng thượng bỗng nhớ tới người này, vì thế một đạo chỉ ban xuống, cô hoảng sợ diện thánh.

Sau khi lo lắng, cô vẫn đi theo Cao Phóng về Thiển Vũ.

Đến tầng 66 cô thấy vị trí của mình đã thay đổi người, Đinh Tiểu Đại không biết đi nơi nào, Trương Đoan Nghiên ngồi trên chiếc ghế vốn dĩ là của cô lễ phép chào hỏi, tất cả bài trí trên bàn làm việc đều đã bỏ đi thay mới hoàn toàn, một chút dấu vết cô từng làm việc ở đây cũng không có.

Cô suýt nữa bật cười, còn tưởng rằng Cao Phóng đến đón cô về là vì Chiếm Nam Huyền cho rằng trò chơi vẫn chưa kết thúc, cho nên không cho cô cởi bỏ trang phục diễn xuống sân khấu, mà nay xem ra ngay cả điểm này cũng là tự mình đa tình.

Đi đến trước phòng tổng giám tốc, cô nhấc tay gõ cửa.

“Vào đi.” Nghe thấy tiếng nói quen thuộc mười mấy năm lại vì chia xa mà trở nên có chút xa lạ lạnh nhạt, bàn tay đặt trên tay nắm cửa của cô không khống chế được khẽ run nhè nhẹ, đứng bất động rất lâu, cho đến khi cảm xúc đã ổn định, cô mới đẩy cửa đi vào.

Chiếm Nam Huyền vẫn như cũ không ngẩng đầu lên, khi làm việc luôn luôn tập trung, ngón tay thon dài gõ như bay trên bàn phím laptop cực mỏng màu bạc.

“Tìm tôi có việc?” Cô lạnh nhạt hỏi.

“Giám đốc bộ phận thư kí Lưu Đan Nhiên mang thai xin phép nghỉ dài hạn, cô ấy đề cử cô tới nhận chức, Trì Bích Tạp sau khi đánh giá cho rằng có thể được, theo quy định tôi phải hỏi ý kiến cô.”

Đoạn đối thoại này không nằm trong dự liệu, cô giật mình, sau đó phản ứng lại nói:”Tôi định quay về Anh tiếp tục học.”

“Xin học vị tiến sĩ?” Tiếng anh vô cùng ôn hòa.

“Gần như thế.”

Cuối cùng anh cùng ngừng công việc lại, mười ngón tay đan vào nhau, tầm mắt vẫn như cũ dừng lại trước màn hình máy tính, đôi mi rậm cụp một nửa che đi sắc con ngươi, đường cong rõ ràng bên mặt khéo léo gợi lên một vòng cung nơi khóe môi:”Lần trước vừa đi đã là bảy năm, còn lần này? Em lại định rời khỏi tôi bao lâu?”

Trong nháy mắt cô nghĩ mình nghe lầm,  giọng anh sao có thể mang theo sự đau đớn lăn tăn, còn có hận ý lúc ẩn lúc hiện, cô không lên tiếng, chỉ cảm thấy không thể thích ứng được sự thay đổi của anh, hoàn toàn không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.

Anh nghiêng đầu qua, dường như cô nhìn thấy sự hoài niệm trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của anh, nhưng câu tiếp theo của anh làm cô lập tức hiểu rõ, chẳng qua tất cả đều chỉ là ảo giác.

“Chu Lâm Lộ làm được hơn tôi?” Anh hỏi, khóe miệng lạnh nhạt nhếch lên giống như cực kì hoài nghi.

“Hả?” Trái tim tức khắc chua xót đến cực điểm, cô không biết đã có ai nói với anh chưa, rằng trên thế giới này anh là người biết cách đả kích người khác nhất.

“Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Cô hỏi.

“Còn em? Em muốn thế nào? Chạy thêm lần nữa? Nhưng mà bảo bối, nước Anh vẫn chưa đủ xa, lúc nào anh cũng có thể nửa đêm dò hỏi giường em, nếu em thật sự muốn nhắm mắt làm ngơ, anh đề nghị em nên tìm một nơi khác thì tốt hơn.”

Cô lấy tay ấn ngực, hít thật sâu, không, cô đến đây không phải là để cãi nhau với anh,”Nam Huyền, nói như vậy, anh muốn em thế nào?” Cuối cùng là cô phải làm thế nào, anh mới bằng lòng buông tha cô?

Đối mắt lạnh lùng quắc sáng của anh giống như hiện lên một sự căm hận và bi ai, đột nhiên đứng dậy, vung tay hất toàn bộ văn kiện trên mặt bàn xuống đất, giọng nói phát ra từ khóe miệng vô cùng dịu dàng:”Anh muốn em nằm lên đó, sau đó nói cho anh biết ai làm được hơn.”

Cô bất lực đứng yên tại chỗ, không biết chọc giận anh chỗ nào, suýt nữa bật khóc:”Em biết là em có lỗi với anh, nếu tất cả có thể quay lại từ đầu….”

“Quay lại từ đầu?” Anh tựa như cười khẽ, lại mang theo chút thê lương cô chưa từng thấy,”Cho dù tất cả quay lại từ đầu thì sao? Bây giờ anh có thể chắc chắn, lựa chọn của em vẫn giống hệt hồi trước.”

“Rốt cuộc anh muốn nói gì?”

Anh xoay người nhìn về phía bên ngoài màn kính, giọng nói lạnh buốt vô cùng:”Em không yêu anh.”

Cô nhìn bóng lưng anh, rạn khóe miệng:”Đương nhiên, thiên hạ đều biết người em yêu là Chu Lâm Lộ.” Cho dù cố nén thế nào, cuối cùng vẫn không nhịn được nước mắt trào ra.

Cảm thấy mọi chuyện vô cùng buồn cười, đồng thời ngực đau đến mức gần như khô kiệt, cách đây không lâu anh đã làm gì với cô? Nhanh như vậy đã quên? Hay anh cho rằng có thể tùy ý tổn thương cô mà không sao cả? Tại sao nhanh như vậy đã dõng dạc nói chuyện yêu hay không yêu với cô?

Anh cũng không nhúc nhích, thật lâu sau, giọng nói như mệt mỏi không chịu nổi vang lên trong không gian:”Nói cho anh biết em làm như thế nào, cho dù là năm đó hay là hiện tại, nói cho anh, em làm thế nào mà có thể từ đầu đến cuối chỉ nghĩ cho mình em?”

Khoảnh khắc đó cô thật sự thật sự rất muốn cười, nhưng cô không thể, bởi vì chỉ cần tác động đến da mặt một chút nước mắt sẽ tiếp tục trào mạnh, hiểu lầm lớn của hôm nay rốt cuộc tại sao lại xảy ra? Vết xước trên ngón áp út vì đau lòng mà không thể khỏi hẳn, vậy mà giờ đây anh lại không kiêng nể gì trách cô ích kỉ.

Ba năm mối tình đầu, bảy năm li biệt, một năm sau khi trở về nhìn anh thành đôi với người khác chỉ có thể đau khổ nhung nhớ, mất hai năm cố gắng đến bên anh, anh chiếm một nửa năm tháng trong cuộc đời cô, nhưng hóa ra trong mắt anh, người cô yêu lại là bản thân mình.

Vẫn cứ như vậy đi.

Đã không còn gì để nói nữa rồi.

Cô đi lên phía trước, đặt con dấu bị nắm đến rướm vệt máu hồng lên mặt bàn, sau đó xoay người.

Nghe thấy tiếng bước chân của cô, nghe thấy tiếng đóng cửa, sau đó tất cả đều trở về yên lặng.

Anh đứng trước màn kính vẫn không hề nhúc nhích, văn phòng rỗng rãi yên tĩnh đến dọa người, giống như có chút gì đó khi tiếng “cạch” đóng cửa vang lên cũng theo đó ra ngoài, hút hết sinh khí vốn chuyển động quanh đây, cô quạnh đến mức giống như đã chết đi trong yên lặng.

Ước chừng lâu như một vòng luân hồi, anh mới xoay người lại, tầm mắt dừng lại trên con dấu hình chữ nhật màu vàng to bằng hai ngón tay, dần dần trở thành không thể tin, đó là lời hứa của anh với cô, là năm đó anh cầm dao tự tay khắc lên mặt ngọc một dòng chữ dài chạy thẳng trước mắt.

Huyền của Ôn Noãn, bốn chữ này, thể hiện tình cảm chân thành tha thiết nhất của anh đối với cô.

Cô thế nhưng….trả lại cho anh? Cô—-trả lại cho anh?! Lồng ngực bị ép đến như không thể hô hấp, hai bàn tay chống lên trên mặt bàn vì dùng sức quá mức mà ngón tay trắng bệch trở nên tím ngắt, rốt cục, là anh mềm lòng với cô, cắn chặt môi, trên mặt anh xuất hiện một màu băng lạnh căm hận muốn hủy diệt cả thế giới.’

Có một số việc, có lẽ đã chấm dứt, mà một số việc khác, lại vẫn xa vời chưa tới lúc.

Ngày hôm đó Phan Duy An của Ích Chúng xuất hiện ở tầng 66 Thiển Vũ, Cao Phóng và Quản Dịch đã đến từ sớm, cùng Chiếm Nam Huyền một nhóm bốn người ngồi trong phòng họp.

Cao Phóng nói:”Phan tổng, tôi không nói mấy lời khách sáo nữa, chúng ta đi thẳng vào vấn đề, chuyện dự án lần trước bị lệnh đệ và Chu lệnh Hồng cướp đi.”

Hồi trước Chiếm Nam Huyền từng âm thầm tìm Phan Duy An nói chuyện, đồng ý có thể có điều kiện lấy lại dự án này,”Bây giờ chúng tôi đã có cách.” 

Phan Duy An có chút nghi ngờ,”Các vị hẹn tôi đến chính là muốn nói chuyện này?”
Quản Dịch đưa tài liệu trong tay cho ông ta,”Đây là kế hoạch lúc trước chúng tôi làm cho quý công ty, còn đây là hợp đồng cuối cùng của quý công ty kí với Đại Trung, phần này là thỏa thuận mua công ty ODS của Mĩ của chúng tôi từ rất lâu trước.”

Phan Duy An nhận lấy ba tập hồ sơ, cẩn thận xem.

Cao Phóng nói:”Bởi vì trong phương diện quản lý và khai thác khách hàng, kỹ thuật của công ty chúng tôi đứng đầu toàn cầu, cho nên kế hoạch lúc trước chúng tôi làm cho quý công ty, trong đó có một module kinh doanh thông minh quan trọng là sản phẩm do chúng tôi tự nghiên cứu.”

“Ngài hãy xem lại hợp đồng của Đại Trung.” Quản Dịch nói tiếp, “Bởi vì module kinh doanh thông minh là khâu yếu nhất của bọn họ, vậy nên trong kế hoạch, bọn họ định mua module thông minh từ công ty ODS nổi danh của Mĩ.”

Phan Duy An nhíu mày:”Mà các vị lại mua công ty ODS….” Ông ta bừng tỉnh đại ngộ, gương mặt hiên lên vẻ tôn kính và bái phục:”Chiếm tổng quả nhiên là Chiếm tổng.”

Chiếm Nam Huyền khẽ nhếch miệng.

Kế hoạch lúc trước của Thiển Vũ quả thực vô cùng xuất sắc, nếu nó có sơ suất, cho dù là Phan Duy Ninh và Chu Lệnh Hồng không nhìn ra,  thì nhân viên kĩ thuật dưới trướng bọn họ cũng sẽ phát hiện ra, vậy nên thứ Phan Duy Ninh lấy được ở biệt thự đường Lạc Nham chính là một bản kế hoạch hoàn mĩ.

Nhưng kế hoạch này, về phần module thông minh, Thiển Vũ có thể ứng dụng chính sản phẩm mình nghiên cứu ra, nhưng dựa vào điều kiện của Đại Trung thì không thể nào làm được, bởi vậy bọn họ phải đi mua phần mềm bên ngoài.

Mà trên thế giới, về phương diện module kinh doanh thông minh, công ty làm được xuất sắc chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngoài Thiển Vũ thì chính là ODS, anh biết ODS và Chu Lệnh Hồng đã bàn bạc bước đầu với nhau, cũng đã dùng điều kiện cực ưu đãi đàm phán ổn thỏa.

Khi Đại Trung vì dự án của Ích Chúng mà đi thỏa thuận với từng công ty lớn buôn bán phần mềm thông minh, anh âm thầm chỉ thị tổng giám đốc ODS đích thân tới thành phố này, lấy giá cực ưu đãi và hứa hẹn chăm sóc sau mua bán hoàn hảo, lạt mềm buộc chặt đi đàm phán với Chu Lệnh Hồng.

ODS không chỉ là công ty lớn số 1 trên thế giới, hơn nữa còn có thể đưa ra giá cả thuận lợi và những điều kiện hấp dẫn, tất cả đều rõ ràng giấy trắng mực đen, Chu Lệnh Hồng đương nhiên vô cùng vui mừng, còn tưởng rằng mình ép giá giỏi đến mức đối phương không thu tay được, không hề nghĩ rằng sau lưng lại có Càn Khôn khác.

“Tình hình trước mắt là, nếu chúng tôi thà bồi thường hợp đồng cũng không bán sản phẩm cho Đại Trung, như vậy kế hoạch của Đại Trung sẽ không thể thực thi.” Quản Dịch nói.

Phan Duy An gật đầu, “Không sai, lúc đó Đại Trung nhất định sẽ phải đến tìm Ích Chúng thương thảo lại hợp đồng, hy vọng chúng tôi có thể cho bọn họ đổi nhãn hiệu phần mềm và nhà cung cấp, chỉ cần chúng tôi kiên quyết không đồng ý, bọn họ tất nhiên sẽ vi phạm hợp đồng, chiêu rút củi dưới đáy nồi này của Chiếm tổng quả nhiên là đã cao lại càng cao!”

Cao Phóng cười:”Như vậy dự án này chẳng phải hợp tình hợp lý xuôi về tay Phan tổng rồi sao? Trước kia lệnh đệ hao tổn tâm cơ cướp nó, kết quả lại khiến nó rơi vào hố vô kế khả thi, còn phải nhờ ngài ra cứu giúp, Phan tổng phải nói là giành được chiến thắng huy hoàng.”

Phan Duy An cười ha hả:”Giám đốc Cao, không cần nhiều lời khách khí, chúng ta đều vui vẻ, điều kiện của Thiển Vũ là gì?”

“Nếu Phan tổng đã hỏi, tôi cũng nói thẳng, thứ nhất là tiếp tục kế hoạch hợp tác của chúng ta lúc trước, hai bên cùng hoàn thành dự án này.”

“Đó là đương nhiên, dự án này không phải của Thiển Vũ thì là của ai?”

“Thứ hai, trong hợp đồng của chúng tôi, quý công ty phải chuyển toàn bộ tiền bồi thường của Đại Trung vào Thiển Vũ, dùng để bù lại phí bồi thường của ODS với Đại Trung.”

“Giám đốc Cao, để tôi nói vài câu, dù sao ODS chỉ bán module thông minh cho Đại Trung, cho dù không bán, phí bồi thường nhiều nhất cũng chỉ trên triệu, nhưng vụ làm ăn của chúng tôi và Đại Trung cũng phải mấy trăm triệu, nếu bọn họ vi phạm hợp đồng cũng phải bồi thường cho chúng tôi ba mươi bốn mươi triệu, Thiển Vũ lấy toàn bộ số tiền này có vẻ không hợp lý lắm?”
Chiếm Nam Huyền cười nhạt:”Phan tổng, tiền chúng tôi bồi thường cho Đại Trung quả thực rất ít, nếu đơn thuần chỉ là chút tiền như vậy, dựa vào giao tình của tôi với Phan tổng, tôi tặng không ngài còn không đáng là một món nhân tình có phải hay không? Nhưng Phản Tổng ngài có thể tượng tượng được, vì ngài cái thứ chúng tôi bồi thường còn có cả danh dự của ODS, chỉ riêng điểm này, đã có giá bao nhiêu?” Đó còn chưa nói số vốn đầu tư Thiển Vũ mua lại ODS.

Cao Phóng cười nói tiếp;”Thẳng thắn mà nói, dự án này của Ích Chúng chúng tôi không nhận không sao cả, quả thực đúng như lời Chiếm tổng, chúng tôi lại còn hơn lợi, chẳng qua lần trước chuyện đó xảy ra ở công ty chúng tôi, thương trường trọng hai chữ “thành tín”, tôi vẫn muốn tìm cơ hội bù đắp lại cho Phan tổng, cho nên đã rất vất vả thuyết phục Chiếm tổng đồng ý kế hoạch này, nếu Phan tổng cảm thấy điều kiện của chúng tôi hà khắc, không nhận cũng không sao.”

Phan Duy An trầm ngâm một lúc.

Trên thương trường ai thật sự tốt hơn ai? Không phải là ông không biết thủ đoạn đe dọa dụ dỗ này của Chiếm Nam Huyền và Cao Phóng, theo ông thấy, cho dù không có chuyện của Đại Trung và Ích Chúng, Chiếm Nam Huyền sớm đã muốn thu mua ODS, chẳng qua là chuyện trùng hợp đồng thời xảy ra, cho nên anh ta mới nhân cơ hội tấn công Đại Trung, dù sao cũng không cần tốn quá nhiều sức.

Thiến Vũ muốn nuốt trôi toàn bộ tiền bồi thường của Đại Trung cho Ích Chúng, điều này không cần nghi ngờ chính là công phu sư tử ngoạm, nhưng bọn họ đã nhìn đúng, Phan Duy An ông chỉ có cơ hội duy nhất này có thể đoạt lại giang sơn, hơn nữa bản thân ông cũng hiểu rõ, không liên minh với Thiển Vũ ông căn bản không có khả năng xoay chuyển tình thế.

Dằn lòng xuống, ông nói:”Được, tôi đồng ý, nếu Chiếm tổng đã để mắt tới Phan mỗ như vậy, vì Phan mỗ mà không tiếc tổn hại một công ty, coi như là tôi báo đáp Chiếm tổng ân tình này.”

Chiếm Nam Huyền mỉm cười:”Tôi xin cám ơn Phan tổng trước, ngoài ra còn có một vấn đề nho nhỏ, Phan tổng nghe xem có thể giúp đỡ hay không.”

“Mời nói.”

“Nếu tôi bảo Phan tổng, đuổi Phan Duy Ninh ra khỏi Phan gia, không biết ý Phan tổng như thế nào?”

Lời này lọt vào tai Phan Duy An làm ông ta cực kì hoảng sợ, hơi đề phòng:”Ý của Chiếm tổng là—“

“Xin Phan tổng đề cập với lệnh tôn, nghĩ biện pháp đoạn tuyệt quan hệ với lệnh đệ.”

Sự đề phòng trong mắt Phan Duy An có vẻ dịu đi:”Thật không dám giấu diếm, tôi đã sớm có ý này, nhưng vẫn chưa có cơ hội thích hợp.”

“Lần này không phải ư?”

Phan Duy An hơi do dự:”Dựa vào sự thất bại của dự án này, vẫn không đủ.”

“Yên tâm, sẽ có người giúp ngài.”

“Ai?”

Khóe môi Chiếm Nam Huyền khẽ cong lên:”Đối thủ của tôi.”’

Từ khi về từ Thiển Vũ, Ôn Noãn tự nhốt mình trong nhà.

Lơ đãng lấy hộp xếp hình 5000 miếng từ trong cái góc nào đó ra, cô ngồi xuống đất xếp, mất ăn mất ngủ xếp, cho dù mặt trời mọc mặt trời lặn cô cũng không để ý, sau vài ngày cuối cùng chỉ còn lại phần giữa, cho dù eo đau lưng đau cũng vẫn hết sức chăm chú ghép từng miếng một.

Ngay khi cô nghĩ sắp xếp xong rồi, mới phát hiện còn một miếng không thấy là quan trọng nhất, lúc tung cả nhà vẫn không thấy bóng dáng, vết xước trên tay lưu lại một rãnh nhỏ đen đen, giống như vết thương không thể nào bù đắp.

Giống như không lâu sau, lại giống như không biết năm nào tháng nào, Chu Lâm Lộ gọi điện đến hẹn cô đến câu lạc bộ tư nhân, từ sau khi từ chức tổng giám đốc Đại Trung anh một mực ở lại thành phố, bay tới bay lui qua Macao và Flo Rida, so với hồi trước cô càng khó gặp được anh hơn, mỗi lần chỉ có thể chờ anh xuất hiện. 

Khi nhìn thấy cô Chu Lâm Lộ giật nảy mình:’Noãn Noãn, em bị ốm?!”

Cô sờ sờ khuôn mặt gầy sọp đi của mình, không cần soi gương cũng biết dung nhan tiều tụy, nhìn anh cười:”Đúng vậy, bệnh tương tư, nhớ anh tới mức mất hồn mất vía.”

Anh vừa tức giận vừa buồn cười:”Còn biết nói giỡn, xem ra cũng không nghiêm trọng lắm.”

“Lâm Lộ.” Cô nhịn không được hỏi vấn đề đã nghẹn rất lâu trong lòng:”Anh từng bước lợi dụng kế hoạch của Nam Huyền để phá đổ Đại Trung?”

“Đúng là anh lợi dụng hắn, nhưng quan trọng là hắn cũng tình nguyện bị anh lợi dụng, em tưởng rằng hắn ta không biết ý đồ của anh? Nuốt Đại Trung đối với Thiển Vũ trăm lợi không một hại, cho nên hắn mới vui vẻ bơi theo sợi dây câu dài của anh.”

Cô hơi buồn:”Hai người các anh trong lòng biết rõ, lại gạt một mình em, sao anh không nói cho em biết trước một tiếng?” Hại cô một lần nữa lại oan uổng làm kẻ phản diện.

Chu Lâm Lộ cười:”Nếu nói trước cho em, sao anh biết được em sẽ xử anh như thế nào?”

Cô sém tí nữa muốn cầm đũa gõ anh một cái “Bây giờ anh hài lòng rồi chứ?!”

“Hài lòng, vô cùng hài lòng, ha ha!” Chu Lâm Lộ mặt cười nở hoa tránh chiếc khăn ăn đã bị cô vo thành một cục ném tới,”Anh biết, trên thế giới này em duy nhất chỉ yêu anh thôi, đúng không?” Con mắt tinh ranh cười đến nheo một nửa lại, lơ đãng lướt qua phía cửa không xa sau lưng cô.

Ôn Noãn bực mình đứng dậy.

Chu Lâm Lộ cuống quít giơ hai tay lên đầu hàng:”Bạn gái đại nhân, anh sai rồi! Anh đáng chết! Anh xin lỗi em, cho anh thêm một cơ hội nữa nhé…” Anh vô cùng đáng thương vẫy vẫy đuôi.

Cô không nhịn được bị anh chọc cười, lườm anh một cái, cuối cùng vẫn ngồi xuống.

Anh phụ họa cười cười nheo đôi mắt hẹp dài, cô đưa lưng về phía cửa nên không thấy vừa rồi có hai bóng người đi qua, khi anh cố ý khiêu khích nói ra câu nào đó vốn chỉ thuộc về lời thề của cô và ai đó, không ngoài dự tính nhận được cái lườm từ đôi mắt lạnh lùng của anh ta.

Dường như mỗi lần anh hẹn Ôn Noãn, người nào đó sẽ xuất hiện, anh không tin trùng hợp đến vậy, điều anh không tin nhất chính là, lần này lại trùng hợp đến mức người nào đó tuấn dung cũng hao gầy, dáng vẻ lườm anh kia chưa từng thấy sa sút không có sức sống như vậy.

Mắt đảo ngược về Ôn Noãn ngồi đối diện, trong mấy ngày anh không ở đây đã xảy ra chuyện gì?! Cô cũng không nhận ra sự khác thường của anh, hỏi:”Bây giờ anh đã rời khỏi Đại Trung, không còn việc gì với—–Chiếm Nam Huyền nữa, đúng không?”

Anh không chút do dự bĩu môi:”Không có việc gì? Anh nói cho em, giữa anh và hắn ta còn nhiều món lắm!”

Cô giật mình:”Tại sao?”

Một bàn tay lớn vượt bàn đập vào đỉnh đầu cô:”Em còn dám hỏi anh tại sao?! Tự hỏi chính em đi! Là ai cắm cho anh một cái sừng lớn như thế hả? Nếu không phải niệm tình em cuồng dại hối hận ngồi đợi ba ngày ba đêm dưới nhà anh, em xem anh còn để ý đến em không?!”

Nghĩ lại buổi tối hôm nào ai đó đang ngạo mạn đắc ý tươi cười bỗng dưng nổi trận lôi đình! Không có việc gì? Mơ à!

Ôn Noãn xấu hổ cúi đầu, không dám nói thêm gì nữa.

Nói đến cuối rốt cục ít nhiều vẫn là do cô dựng nên, nếu không phải cô không biết nội tình bảo vệ Chu Lâm Lộ trước mặt Chiếm Nam Huyền, giữa hai người bọn họ vốn dĩ cũng chỉ là vương không thấy vương thôi, không phát triển thành thế cục thủy hỏa bất dung như ngày hôm nay.

Mặt khác cô cũng tủi thân, Chu Lâm Lộ không vui khi cô làm việc bên Chiếm Nam Huyền, cho nên rất nhiều lúc dùng thủ đoạn, cố ý giấu cô, còn Chiếm Nam Huyền lại chưa bao giờ giải thích gì cho cô, chỉ lạnh lùng nhìn cô sắm vai sứ giả chính nghĩa.

Kết quả là hai kẻ cố chấp kia đều biết rõ ràng, duy chỉ có cô giống như một đứa mù, đụng chạm lung tung trong ván cờ giao chiến mưu lược của bọn họ.

Cuối cùng, Chiếm Nam Huyền ẩn nhẫn lâu ngày cũng tức giận, vừa ra tay liền dựng sacandal Chu Lâm Lộ mất mặt xấu hổ bị bạn gái phản bội.

Trong một gian ghế thanh nhã cuối dãy hành lang dài, Bạc Nhất Tâm nửa nằm trên chiếc tràng kỉ nhỏ kiểu Hàn, đôi mắt trong trẻo nhìn Chiếm Nam Huyền đối diện, từ lúc bước vào anh vẫn chưa nói gì, chỉ im lặng thong thả uống từng ly rượu, gương mặt giống như mê ly mơ hồ, lại giống như trầm ngâm suy nghĩ xa xôi.

Thật lâu sau, anh nói:”Nhất Tâm.”

“Hả?”

“Giúp anh một chuyện.”

“Anh nói đi.”

Anh cầm chiếc áo khoác đang vắt tùy ý ở trên tràng kỉ, lấy ví tiền bên trong ra, đưa về phía đối diện.

Bạc Nhất Tâm cầm lấy, mở ra, trong ví tiền lộ ra một tấm ảnh nhỏ, cô rút ra nhìn kĩ.

Đó là tấm ảnh chụp chung đã lâu rất có ý nghĩa, anh trẻ trung và Ôn Noãn mặc cùng một bộ áo trắng quần soóc trắng, còn có giày chơi bóng màu trắng, ngồi cùng nhau trên bãi cỏ tràn đầy ánh nắng, Ôn Noãn dựa vào lòng anh, hai tay anh ôm chặt eo cô, mặt áp lên mặt cô, hai người đều cười tít mắt, dáng vẻ trẻ con hồn nhiên vô cùng vui vẻ.

Bạc Nhất Tâm xoa xoa bụng, thả ảnh xuống, mỉm cười nói:”Em phải vào toilet một lát.”

Đứng dậy đi ra ngoài, đi đến cuối dãy hành lang, khoảnh khắc đẩy cửa vào cô ngẩn ra.

Ôn Noãn đang rửa tay nhìn thấy cô cũng kinh ngạc, lập tức phản ứng lại, cười cười với cô.

Bạc Nhất Tâm bình tĩnh nhìn cô.

Ôn Noãn đi về hướng cửa, trong chớp mắt hai mắt giao nhau, Bạc Nhất Tâm bỗng nhiên nói:”Chờ một chút.”

Cô dừng bước, nghiêng đầu dừng lại.

Một đôi mắt gần như lạnh lùng sáng tuyệt đẹp liếc đến:”Cô thật sự không hận tôi?”

“Hận cô gì chứ?”

“Tôi và Duy Ninh hãm hại cô.”

Ôn Noãn lắc đầu:”Không hận.”

“Tại sao? Trước kia cô không hề độ lượng như vậy, sao bây giờ lại thay đổi? Muốn đóng vai thiên sứ trước mặt Nam Huyền? Hay là trong những năm bỏ đi đầu óc cô bị cháy hỏng rồi, thực sự cho rằng mình là Quan Thế Âm cứu khổ cứu nạn?”
Ôn Noãn bình tĩnh:”Nhất Tâm, có một câu tôi đã muốn nói với cô từ rất lâu rồi. Cám ơn cô, thực sự rất cám ơn, cám ơn cô đã đi cùng anh ấy qua những năm tháng đau khổ nhất.”

Bạc Nhất Tâm hơi nghẹn lại, sau đó lạnh lùng châm chọc:”Thật buồn cười, cái gọi là cám ơn của cô chính là quay về đoạt anh ấy với tôi?”
“Tôi không phủ nhận tôi đã từng có ý nghĩ này, tôi thực sự muốn ở cạnh anh ấy một lần nữa, nhưng mà tôi nhận ra tôi đã sai rồi.”

Bạc Nhất Tâm liếc mắt nhìn cô:”Cô cũng sẽ sai?”

“Sau khi tiếp xúc với anh ấy tôi mới biết, thì ra tất cả đều đã sớm thay đổi, khi đối mặt với tôi anh ấy vẫn không thể quên hết đau khổ trước kia, từ đầu đến cuối chỉ có tức giận trả thù cùng bất an, nhiều năm như vậy là cô cho anh sự bình tĩnh, còn tôi, chỉ khiến cảm xúc của anh ấy hỗn loạn.”

Vẻ mặt châm chọc khiêu khích của Bạc Nhất Tâm hơi hơi thả lỏng.

“Nếu cô đã từng trải qua giống như tôi và anh ấy thì sẽ biết, lý tưởng thế giới của một người phải xây lại sau khi bị sụp đổ, đó là một quá trình vô cùng vô cùng khó khăn và tăm tối, phải khó khăn lắm anh ấy mới thoát ra được bằng sự ngoan cường của bản thân, trong lúc rất mâu thuẫn tôi tự hỏi, tôi thực sự có khả năng xóa tan tất cả mọi thứ đã xảy ra sao? Anh ấy muốn chấp nhận tôi một lần nữa, thì nhất định phải lật lại những vết thương tôi đã từng để lại cho anh ấy. Tôi thật sự muốn anh ấy lại một lần nữa trải qua quá trình sụp đổ lòng tin và xây dựng lại ư?” Dư âm tiếng vọng vang rộng trong không gian tĩnh lặng.

“Tôi biết anh ấy vẫn còn dư tình với tôi, nhưng hôm nay anh ấy đã không còn là cậu thiếu niên mới bước vào đời nữa, bây giờ so với bất cứ ai anh ấy đều hiểu rõ ràng làm thế nào mới có thể giành được thứ tốt nhất, những thứ như tình cảm, đối với cô, tôi anh ấy hiện tại mà nói, có lẽ đã không còn là thứ quan trọng nhất, tôi hà tất phải dùng chính sự tồn tại của mình để ép anh ấy phải đối mặt với những vết thương trong quá khứ.” Cô nhìn về phía Bạc Nhất Tâm.

“Bởi vì chuyện cũ phức tạp như vậy, giữa anh ấy và tôi vĩnh viễn sẽ có vài thứ trở thành tiêu điểm đau đớn, tôi ở bên cạnh anh ấy lâu như thế, cái thu được duy nhất là đành phải thừa nhận tôi không còn….hiểu anh ấy nữa, tôi không biết anh ấy đang nghĩ gì, tôi không biết trái tim của anh ấy ở đâu, thứ tôi cảm nhận được chỉ có một điều, đó là tôi mang lại cho anh rất nhiều mâu thuẫn và xung đột, rất ít vui vẻ.”

Một nụ cười thương cảm bất đắc dĩ hiện lên trên khóe miệng cô.

“Không phải tôi muốn đoạt anh ấy với cô, tôi chỉ hy vọng anh ấy hạnh phúc, sở dĩ tôi muốn trở lại bên cạnh Nam Huyền, là bởi vì tôi cứ tưởng rằng mình có thể đem lại hạnh phúc cho tương lai của anh ấy, nếu anh ấy hạnh phúc bên tôi, cho dù cô thế nào, cho dù sống hay chết tôi cũng sẽ không buông tay lần nữa, nhưng mà nếu anh ấy hạnh phúc bên cô, thì cho dù cô có yêu cầu tôi đời này đừng quay về đây nữa, tôi cũng có thể làm được vì hai người.”

Vẻ mặt Bạc Nhất Tâm trong khoảng thời gian ngắn thay đổi mấy trăm lần, muốn nói gì đó, rốt cục vẫn ngậm miệng, đợi sau khi Ôn Noãn nói xong toàn bộ, cô yên lặng nhìn Ôn Noãn thật lâu, cuối cùng đôi mắt vẫn phát ra ý chế giễu.

“Ôn Noãn, bây giờ tôi tin rằng cô thực sự không hề hiểu anh ấy, bởi vì cô vẫn tự cho mình là đúng, cô tạo cho mình nhiều lý do hợp tình hợp lý như vậy, nói đến cùng là cô sợ lại làm tổn thương anh ấy, hay là sợ làm tổn thương chính cô? Cô chắc chắn anh ấy sợ bị tổn thương lần nữa chứ? Cô có tư cách gì trùm suy nghĩ của cô lên đầu anh ấy? Cô hiểu rõ tâm ý thật sự của anh ấy sao? Không phải cô nghĩ rằng cái gọi là từ bỏ và hy sinh của cô thật vĩ đại đấy chứ? Đúng là buồn cười chết mất! Cô cần gì phải dối trá tìm lý do tô son trát phấn lên sự ích kỉ của cô như vậy? Nói trắng ra không phải là cô yếu đuối không dám lại chịu trách nhiệm với tương lai của anh ấy ư?!” Thản nhiên liếc cô một cái cuối cùng, Bạc Nhất Tâm mở cửa đi ra ngoài.

Ôn Noãn đứng im tại chỗ rất lâu, vẻ mặt hơi ngẩn ngơ, rất lâu sau mới đi đến gần bồn rửa tay, vốc nước lên mặt hết hất lại hất. Đó chính là lí do tại sao ngày hôm đó cô lại cãi nhau với Chiếm Nam Huyền? Anh cho rằng sự lui bước của cô là ích kỉ, yếu đuối, không có dũng khí……Chịu trách nhiệm cho tương lai của anh?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+