Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huyền của Ôn Noãn – Chương 21 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Khi ánh sớm ban mai đầu tiên phá tan làn sương mờ, trong ghế lô ở Kim Bích Vương Triều vẫn u ám chẳng phân biệt được ngày đêm, trên chiếc sofa lớn hình chữ U bốn người đàn ông nằm lộn xộn, bình rượu tán loạn trên bàn hoặc lăn lóc dưới đất, dựa vào khuôn mặt đang ngủ say nhíu lại và quần áo không chỉnh của mấy người này hiển nhiên đều là say rượu chưa tỉnh.

 

Trong yên tĩnh không biết di động ai vang lên tiếng chuông báo, Cao Phóng bật dậy đầu tiên, vừa trợn mắt đã thấy Chiếm Nam Huyền ngồi dậy, tiếp theo Âu Dương Cúc Hàm cũng mở mắt, trong mơ màng nhìn thấy hai người, vừa ngáp vừa đá Quản Dịch đang ngủ say như chết:”Quản tiểu trư, dậy đi học đê!”
Cao Phòng dường như thanh tỉnh cùng lúc với Chiếm Nam Huyền, anh lo lắng nói:’Nam Huyền, hôm nay cậu kết hôn?”

 

Tiếng anh còn chưa dứt Chiếm Nam Huyền đã cầm lấy cái di động bị Quản Dịch chơi game cả đêm, bước ra ngoài, vừa đi đầu ngón tay vừa chạm vào mà hình điện thoại, nhanh chóng phát ra chỉ thị với vệ tinh. 

 

“Chiếm mĩ nam!” Quản Dịch phía sau hô toáng lên, ba người chạy chậm đi theo:”Chúng ta có phải về đường Lạc Dương chuẩn bị xe hoa trước không? Rồi sau đó đi đón Nhất Tâm?”

 

“Ừ.” Anh đáp lại, thấy bên trái phía dưới màn hình rốt cục cũng nhấp nhoáng ánh đỏ, nhưng anh chưa kịp mở ra, một dãy số đột nhiên lọt vào mắt, anh nhận điện thoại:”Nhất Tâm? Được, anh biết rồi….Em đừng lo lắng, anh sẽ bảo Cao Phóng lập tức qua đó.”

 

Cao Phóng quan tâm hỏi:”Làm sao thế?”

 

“Cô ấy lại nhận được thư đe dọa, cậu đi xử lý đi.”

 

Bỗng nhiên mất kiên nhẫn, anh có chút phiền muộn trực tiếp bỏ điện thoại vào túi quần, mở cửa xe:”Cúc Hàm, cậu đi với Cao Phóng, Quản Dịch và tôi quay về đường Lạc Dương chuẩn bị, đúng mười giờ chúng ta đi đón dâu.”

 

Ba người nghệt mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Cao Phóng nói:”Cậu thật sự muốn kết hôn?”

 

Anh nhếch miệng:”Tôi đã nói dối bao giờ chưa?” Tiếng chưa dứt đã lên xe phóng như tên rời đi.

 

Ba người đành phải chạy nhanh lên xe, sau đó mỗi người rẽ một ngả.

 

Ở nơi nào đó, Ôn Noãn sớm đã yên lặng tỉnh dậy từ giấc ngủ say, nhưng không mở to mắt.

 

Cảm giác được mình đang nằm, dưới thân truyền đến xúc cảm với gỗ, cô khẽ giật giật cổ tay phía sau lưng, nhận ra đã bị dây thừng trói chặt, ngay cả hai cổ chân cũng không thể nhúc nhích được, hơn nữa cũng không thể há miệng, miệng bị người ta dính băng dính, tập trung lọc lại toàn bộ các sự kiện liên quan đến mình, nhưng thế nào cũng không nghĩ ra rốt cuộc cô đã đắc tội với ai.

 

Rốt cuộc là ai? Hơn nữa vì cái gì lại muốn bắt cô đến nơi này? Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân líu ríu vang lên, càng lúc càng gần.

 

“Tại sao cô ấy còn chưa tỉnh?” Một giọng nói cực kì trẻ tuổi mang theo chút kích động nói.

 

“Trông coi cô ta.” Một người khác không kiên nhẫn lên tiếng trả lời, nghe ra thì cũng lớn tuổi hơn tên đầu là bao, có lẽ khoảng 17,18 tuổi.

 

“A Quyền, không phải là chúng ta dùng thuốc quá liều đấy chứ?”

 

Có một ngón tay đặt xuống mũi cô kiểm tra hơi thở, bả vai cô bị người đẩy mạnh:”Này! Tỉnh tỉnh! A Long, mày cầm một bát nước đến đây.”

 

Ôn Noãn bị lắc lư choáng váng đầu óc khi nghe thấy câu đó không thể không làm bộ tỉnh dậy, hơi mở mắt, chợt thấy bao phủ trước mắt là hai mặt nạ quỷ trố mắt nanh răng, cô hoảng sợ, vẻ kinh hoảng biểu lộ không bỏ sót.

 

“Cuối cùng cũng tỉnh rồi.” A Long thân hình hơi nhỏ gầy giống như nhẹ nhõm thở dài một hơi.

 

“Khiêng cô ta ra ngoài, người đó sắp tới đây rồi.” A Quyền cao lớn phân phó.

 

Hai người cùng nắm chân và tay cô khiêng cô từ phòng ra ngoài, đặt lên ghế.

 

Trong lúc di chuyển bắt gặp ánh mắt cầu xin của cô, A Long lưỡng lự một lúc, đôi mắt sau mặt nạ ngẩng lên nhìn đồng bọn, thấy A Quyền chỉ bĩu môi cũng không có ý phản đối, cậu ta nói với Ôn Noãn:”Cô…cô không được hét đâu đấy nhé?”

 

Ôn Noãn vội vàng gật đầu.

 

Băng dính ngoài miệng bị xé mở, cảm giác hít thở không thông bay đi, cô thở một hơi dài.

 

Căn phòng cũ nát dường như chỉ có bốn bức tường, ngoài một chiếc TV đã cũ, một bộ sofa gỗ, một chiếc bàn và ba cái ghế dựa, thì cũng chỉ có một chiếc đồng hồ điện tử treo trên tường kêu tích tắc, kim đồng hồ đang chỉ chín giờ bốn mươi lắm phút sáng.

 

Tiếng đập cửa vang lên, hai cậu trai bỗng đảo mắt, cảnh giác hỏi:”Ai?”

 

“Tôi.”

 

Ôn Noãn ngẩn ra, giọng nói kia có chút quen thuộc, giống như đã từng nghe qua nhưng không có ấn tượng lắm.

 

Thân hình người vừa vào thuộc dạng trung, không có đặc điểm đặc biệt dễ nhận thấy, cũng đeo mặt nạ, khi đón nhận ánh nhìn chăm chú của Ôn Noãn hắn theo bản năng quay đầu đi, móc túi quần ra một xấp tiền lớn đưa cho hai người:”Đây là một trăm nghìn tệ, các cậu đếm đi.”

 

A Quyền nhận lấy, tùy tay đếm đếm, sau khi đếm xong nói với A Long:”Chúng ta đi.”

 

A Long theo sau cậu ta rời đi, khi đi tới cửa bất giác quay đầu lại nhìn Ôn Noãn.

 

Nhìn thấy ánh mắt có chút lo lắng của cậu ta, suy nghĩ nhanh chóng thay đổi, cô khẽ nói:”Tại sao chỉ có một trăm nghìn?”

 

Hai người lập tức dừng lại, ánh mắt ba người tìm tòi trên người cô.

 

Ánh mắt người đàn ông đến sau lóe sáng, lấy cuộn băng dính trên mặt đất định bịt miệng cô lại.

 

A Quyền lạnh lùng nói:”Chú à, chờ một lát, tôi muốn nghe cô ta nói hết.”

 

Người đàn ông bị gọi là chú nhìn A Quyền và A Long bên cạnh cậu, hai mạnh hơn một , hơn nữa tiền đã trao tay, nếu giờ phút này đối phương trở mặt đối với hắn chỉ có bất lợi, vì vậy hắn không thể không bỏ tay xuống.

 

Khoảnh khắc đó Ôn Noãn nhận ra ba người này không phải là trộm cướp đơn thuần, lòng cố gắng trấn định thoáng thở nhẹ ra.

 

A Quyền nhìn về phía cô:”Cô tốt nhất đừng có đùa chúng tôi.”

 

“Đừng nóng, mời ngồi.”

 

Cô nhìn về phía ông chú:”Vị tiên sinh này, cho dù ông có nguyên nhân gì bắt tôi đến đây thì xin hãy nói cho tôi biết mục đích của ông, để tôi xem có thể giúp ông hay không.” Thái độ bình tĩnh thương lượng mọi chuyện của cô khiến ba người cùng ngẩn ra, ông chú trung niên phản ứng lại bàn tay nâng lên giữa không trung, cuối cùng không biết tại sao lại dừng lại nhưng không hạ xuống, gân xanh nắm chặt dữ dội hiện lên, ánh mắt sau mặt nạ cực kì dữ tợn:”Ngay cả một con nhóc mày cũng dám dạy bảo tao?”

 

Ôn Noãn khiếp sợ nhìn ông ta, rốt cuộc là ai? Bạc Nhất Tâm? Chu Lệnh Hồng? Hay là—–trong đầu đột nhiên hiện lên một cái tên, càng nhìn thân hình trước mắt càng có khả năng, nhưng điều khiến cô cực kì khó hiểu chính là ông ta và cô chỉ gặp nhau đúng một lần, tại sao ông ta lại tìm cô? Chuyện này căn bản không hề có lí.

 

Ánh mắt lơ đễnh lướt qua đồng hồ trên tường, kim đồng hồ đã chuyển tới mười giờ, cô có chút thất thần, nửa giờ nữa hôn lễ của anh sẽ cử hành trong giáo đường.

 

A Quyền đứng một bên đã cực kì mất kiên nhẫn:”Này! Cô nói sao chỉ có một trăm nghìn là có ý gì?”

 

Cô nhìn cậu ta, lại nhìn đồng hồ, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên chiếc TV đã cũ, lúc đó bỗng như mây bay trời quang, vẻ lo lắng vẫn bồi hồi trong mắt cô chợt tản đi, trên mặt chậm rãi hiện lên ý cười, nụ cười kia từ khẽ cười thành cười mỉm, sau đó nhanh chóng trở thành một nụ cười rạng rỡ, giống như ánh sáng muôn ngàn vì sao đang hội tụ trên mặt cô, sáng rõ mà hồn nhiên, xinh đẹp đến mức kinh tâm đoạt phách.

 

Nhưng ông chú và hai chàng trai đeo mặt nạ đằng sau đều kinh sợ vì nụ cười đó, ngơ ngác nhìn cô.

 

“A Quyền, A Long, chú, cám ơn ba người, cám ơn! Tôi nhất định sẽ hậu tạ các người thật hậu hĩnh, cho dù các ngươi muốn gì, tôi sẽ sẽ làm đúng như những gì các người muốn.”

 

Cô ta nói gì? Cám ơn—hậu tạ bọn họ?! Những lời này phát ra từ miệng một người đang bị trói, tuyệt đối sẽ khiến người khác hoài nghi có phải cô sợ tới mức đầu óc choáng váng nói năng lộn xộn rồi không, A Long lo lắng kéo kéo áo A Quyền,”Cô ấy—cô ấy—-có cần đưa cô ấy đi khám không?”

 

A Quyền quay đầu lại bực mình mắng:”Mày cũng điên rồi à?!” Lại nhìn vẻ mặt vô cùng chân thành của Ôn Noãn, không giống nói dối hoặc hù dọa người khác, cậu ta không nhịn được bĩu môi:”Nếu cô thật sự có bản lĩnh như vậy, cho tôi một triệu là được rồi.”

 

“Được, tôi cho cậu.” Cô lập tức đồng ý.

 

A Long ngây ngốc:”Một, một, một triệu?!”

 

Ôn Noãn nhìn về phía ông chú:”Ông biết tôi có thể cho con số này, đúng không?”
Đôi mắt nhíu lại sau mặt nạ tức khắc đảo vô số lần, giống như đang cân nhắc điều gì đó, mà ông ta chần chờ không lên tiếng phủ nhận không thể nghi ngờ cũng ngầm thừa nhận lời cô, điều này khiến A Quyền cũng như A Long trợn tròn mắt, trong mắt bất giác toát lên vẻ sợ hãi.

 

Bởi vì cần gấp một số tiền cứu mạng, cho nên ở một đêm nào đó trong ngõ nhỏ hắc ám bị ông chú này ngăn lại, muốn bọn họ giúp bắt một cô gái đến để dạy cho một bài học, không cần vài phút cậu và A Long đã bị thuyết phục, lấy trước năm mươi nghìn sau đó thêm một trăm nghìn thù lao, không kịp nghĩ lại nếu ông chú này có tiền như vậy sao không tìm người trên đường, sau khi nghe đối phương hứa hẹn sẽ không đả thương người ông ta liền đồng ý.

 

Nhưng, một triệu…. Cô gái xinh đẹp nhìn qua khí chất vô cùng quý nhã lại khiến người ta có cảm giác đã gặp qua ở nơi nào này lại đồng ý cho bọn cậu một triệu! Con số trên trời như vậy ám chỉ rằng—-rất có thể bọn họ đã bắt người cả đời này không thể đắc tội nổi.

 

Cậu túm chặt lấy tay A Long:”Chúng ta đi, đi mau!”

 

“A Quyền, làm sao vậy? A Quyền?!” A Long lảo đảo theo sau cậu.

 

Ôn Noãn lo lắng muốn nhảy lên khỏi ghế:”Đừng đi! Tôi nói thật!” Quên mất cổ chân đang bị trói, cô mới đứng lên đã ngã xuống mặt đất, khẽ kêu đau, đồng hồ trên tường đã chỉ mười giờ mười lăm, giãy dụa muốn đứng dậy nhưng vẫn là phí công, hốc mắt cô đỏ bừng:”Xin hai người, đừng đi…” Mái tóc ngắn mỏng như hoa lê đái vũ mang theo khuôn mặt yếu đuổi lộ vẻ bất lực, cực kì giống một đứa bé lạc đường, A Long quay đầu lại nhìn thấy cô chợt  thấy ngực đau xót, cậu giật tay A Quyền chạy lại nâng cô lên, nói với ông chú:”Chúng tôi trả tiền lại cho ông, ông thả cô ấy đi.”

 

“Cám ơn cậu.” Ôn Noãn cắn môi dịu đi chút cảm xúc, nếu không nói sẽ không kịp, cuối cùng bất chấp tối kị vạch trần thân phận toán cướp, cô vội vàng nói:”Dương Văn Trung, tôi không biết tại sao ông lại bắt tôi, nhưng xin hãy nghe tôi nói, cho dù ông muốn cái gì muốn làm thế nào, có một người nhất định có thể làm được.”

 

Dương Văn Trung bị tố cáo thân phận tháo mặt nạ xuống, áp bức nhìn cô chằm chằm:”Chu Lâm Lộ ở đâu?”

 

Ôn Noãn ngẩn người, sao ông ta lại muốn tìm Chu Lâm Lộ? Lâm Lộ đã làm gì ông ta—–“Anh nuôi Dương Văn Trung lâu như vậy đơn giản chỉ vì ngày hôm nay.”—-lời Chu Lâm Lộ từng nói thoáng hiện lên trong đầu cô, cô giật mình hiểu ra, hiển nhiên là anh sai cấp dưới tiết lộ bản ghi chép ăn hối lộ của Dương Văn Trung mới có thể khiến vụ hợp tác giữa Đại Trung và Đại Hoa mắc cạn, đồng thời cũng khiến Dương Văn Trung thân bại danh liệt.

 

“Lâm Lộ đi Macao, hơn nữa ông tìm anh ấy cũng không ích gì đâu, chúng tôi đã li hôn rồi.”

 

“Cái gì?!”

 

“Ngày chúng tôi kết hôn ở Florida cũng đã li hôn rồi.”

 

“Cô muốn đùa tôi?” Ông ta đột nhiên rút một khẩu súng từ túi quần ra.

 

A Quyền nhanh tay kéo A Long đang shock ra sau mình, cảnh giác nhìn họng súng tối om của Dương Văn Trung đang đặt trên huyệt thái dương Ôn Noãn.

 

Dương Văn Trung nở miệng nói:”Mày có biết tao đã phải khó khăn thế nào mới bắt được mày đến đây không? Nó li hôn với mày?! Nó li hôn với mày còn có thể thuê người mỗi ngày âm thầm đến bảo vệ mày? Nó li hôn với mày mà lại tuyên bố với bên ngoài không ai được động đến mày?”

 

Nỗi đau bên tai truyền đến khiến Ôn Noãn nhíu chặt mày, cô trầm giọng nói:”Tôi không lắm ông đang nói gì, nhưng tôi không đùa ông, bây giờ ông tìm Lâm Lộ thật sự chẳng có tác dụng gì, người ta không ở trong nước, chưa chắc tôi đã có thể liên lạc với anh ấy. Nhưng có một người, anh ấy có thể trả lại tất cả cho ông, khôi phục lại danh dự cho ông, cho ông công ty hoặc một khoản tiền lớn, cho dù ông muốn gì, tin tôi, anh ấy nhất định sẽ thỏa mãn ông.”

 

Dương Văn Trung cười lạnh:”Người mày nói là thần tiên à? Tao nói thẳng cho mày biết, hôm nay cho dù có là thần tiên cũng không thể cứu nổi mày.”

 

“Chiếm Nam Huyền.” Cô cố lấy dũng khi nhìn về phía Dương Văn Trung:”Chỉ cần ông lấy điện thoại của tôi gọi cho Chiếm Nam Huyền, nói cho anh ấy biết tôi đang ở trong tay ông, tin tôi, cho dù ông muốn thần tiên anh ấy cũng sẽ lấy xuống cho ông.”

 

“Chiếm—-Chiếm Nam Huyền?” A Long nhô đầu ra khỏi lưng A Quyền, sợ hãi cứng lưỡi:”Là—là Chiếm Nam Huyền hôm nay kết hôn?”

 

“A Long, mở TV ra hộ tôi, hôm nay có tường thuật trực tiếp hôn lễ của anh ấy.”

 

Ôn Noãn chăm chú nhìn ánh mắt đầy ngạc nhiên của Dương Văn Trung, “Không phải ông còn hiểu rõ năng lực của anh ấy hơn cả tôi sao? Muốn ảnh hưởng tới giới tư pháp tuy rằng không phải dễ dàng như xoay chong chóng, nhưng tôi tin anh ấy sẽ không khó khăn gì mà bác bỏ tin đồn, giải thích những chuyện lên án ông tất cả chỉ là hiểu lầm.”

 

Họng súng rốt cuộc cũng dời khỏi huyệt thái dương của cô, tinh ranh như Dương Văn Trung cũng không thể phủ nhận mình bị lời nói của cô làm xao động, nếu trong thành phố này có ai có thể như lời cô nói, giúp ông hoát khỏi tội danh, khôi phục thân phận, còn có tài phú, Chiếm Nam Huyền chính là một trong số đó, anh ta hoàn toàn có thể làm được tất cả những điều cô vừa kể trên.

 

So sánh giữa lưu vong cả đời hoặc ngồi chồm hỗm trong ngục giam nửa đời sau, điều này quả thực rất hấp dẫn đối với ông ta.

 

A Long bỗng nhiên nói:”A, tao nhớ ra rồi! A Quyền, khó trách tao cảm thấy cô ấy quen mặt, cô ấy là Ôn Noãn! Là Ôn Noãn có scandal với Chiếm Nam Huyền!”

 

Cho dù là Dương Văn Trung trời sinh tính đa nghi cũng không nhịn được xao động trong lòng, scandal này của hai người lúc trước cả thành phố đều biết, lại nhìn vẻ mặt cô chắc chắn như thế, tựa như điều đó không phải là tin đồn vô căn cứ? Chiếm Nam huyền thật sự có thể làm những điều đó vì cô ta? Tuy rằng anh ta hôm nay muốn kết hôn với Bạc Nhất Tâm, nhưng có người đàn ông nào không giấu một hai kim ốc ở ngoài đâu? Nhưng cuối cùng ông ta vẫn hơi lưỡng lự:”Tại sao cô lại phải làm như vậy?” Cô ta tại sao phải giúp ông? Tại sao phải vội vàng muốn ông liên lạc với Chiếm Nam Huyền như vậy? Liệu có phải muốn chơi mánh khóe gì không?

 

Ôn Noãn giống như không nghe thấy lời ông ta nói, hai tròng mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào màn hình TV, trong nhà thờ đã ngồi đầy khách, không phải thương gia phú quý thì là quyền lực thế phái, không phải nhân vật nổi tiếng thì là siêu sao, dường như trước mỗi gương mặt ở đó người xem TV đều có thể gọi tên, cha xứ mặc áo bào đen nghiêm chỉnh đứng trang nghiêm ở một bên, im lặng chờ nghi thức bắt đầu.

 

Chiếm Nam Huyền một thân mặc bộ lễ phục màu trắng thanh nhã thần thanh khí sảng tùy ý đứng trước lễ án, thoát tục phiêu dật, khóe môi tuấn mĩ như thường nhếch lên một nụ cười nhạt.

 

Phù rể Quản Dịch đứng đằng sau anh.

 

Đúng mười rưỡi, nhạc dạo hôn lễ vang lên, cửa lớn bị mở ra, không ngờ là Phan Duy Ninh dắt tay Bạc Nhất Tâm đi vào giáo đường.

 

A Long xem choáng váng, kéo tay A Quyền kêu lên:”Mày nhìn Bạc Nhất Tâm đi! Bộ váy trên người cô ấy chính là bộ váy cưới trị giá ba triệu đô la mà báo chí nói đấy!”

 

Trái tim Ôn Noãn đã dâng đến yết hầu khi nhìn thấy ánh mắt nhấp nhoáng dịu dàng trong mắt Chiếm Nam Huyền trực tiếp chìm thẳng xuống thâm cốc vạn trượng, cô đột nhiên quay đầu lại, vẻ mặt khẩn thiết mà tuyệt vọng nói với Dương Văn Trung:”Không phải là tôi muốn giúp ông, mà là tôi thà chết trong tay ông cũng không muốn nhìn thấy anh ấy lấy Bạc Nhất Tâm!”

 

Khi khúc nhạc vui vẻ trong giáo đường dừng lại, Bạc Nhất Tâm đi đến trước mặt Chiếm Nam Huyền.

 

Cho dù có là áo cưới đẹp đẽ quý giá cũng không che giấu được cái bụng hơi hơi nhô lên của cô, đối lập với nụ cười vui sướng tuyệt thế vô song của Bạc Nhất Tâm, Chiếm Nam Huyền trước mặt cùng với Phan Duy Ninh đang dắt tay cô, vẻ mặt hai người tuy cũng đang cười, thế nhưng nhìn kĩ lại có điểm không giống vui mừng, mà giống như có tâm sự không thể nói ra.

 

Hai người đàn ông trao đổi ánh mắt, Phan Duy Ninh mím môi, đưa tay Bạc Nhất Tâm cho Chiếm Nam Huyền.

 

Bạc Nhất Tâm nghiêng đầu nhìn về phía Phan Duy Ninh, nở một nụ cười tuyệt đẹp:”Cám ơn.”

 

Mặt có chút trắng bệch, Phan Duy Ninh không nói tiếng nào, im lặng lui ra. 

 

Chiếm Nam Huyền nắm tay Bạc Nhất Tâm đi về phía cha xứ, Quản Dịch bỗng nhiên nghiêng người lùi nửa bước, tránh đi ánh mắt của mọi người lặng lẽ lấy điện thoại di động của Chiếm Nam Huyền đang rung trong túi ra, vừa thấy dãy số của Ôn Noãn lấp lóe trên màn hình, anh lưỡng lự nhìn về phía Chiếm Nam Huyền.

 

Thu vẻ mặt của Quản Dịch vào mắt, Chiếm Nam Huyền đưa lưng về phía mọi người, nụ cười trên mặt đã hoàn toàn rút lui, có chút lạnh lẽo không nói nên lời, gương mặt lãnh đạm nhếch miệng:”Mời bắt đầu.”

 

Cha xứ nghe lời mở thánh kinh ra, bắt đầu tụng kinh cầu nguyện.

 

Quan Dịch thầm thở dài, thả điện thoại vào trong túi, lấy chiếc hộp nhung đựng nhẫn trong túi ra, điện thoại không người tiếp ngừng rung trong túi quần, nhưng chỉ một giây sau lại bắt đầu rung lên dữ dội, anh khó xử lần thứ hai lén nhìn Chiếm Nam Huyền.

 

Bạc Nhất Tâm khẽ liếc hai người, nụ cười trên mặt không biết từ lúc nào đã có chút cứng nhắc.

 

Chiếm Nam Huyền khẽ mím môi lộ ra sự tức giận thấu xương, anh đè thấp giọng lạnh lùng nói:”Nếu cô ấy muốn nói chúc mừng thì cám ơn cô ấy giúp tôi, nếu là việc khác, tất cả đều không tiếp.”

 

Thánh chỉ đã hạ, Quản Dịch vội vàng lấy di động ra, nhẹ tay nhấn:”Ôn Noãn?”
Cha xứ đã tụng kinh cầu nguyện xong ngẩng đầu lên,”Chiếm Nam Huyền tiên sinh, ngài có đồng ý——“

 

“Nam Huyền!” Quản Dịch thất thanh kêu lên, nghi thức bị cắt ngay tại chỗ.

 

Bất chấp vẻ mặt ngạc nhiên của cha xứ và khách quý dưới đài, Quản Dịch vội vàng nhét di động vào trong tay Chiếm Nam Huyền,”Không phải cô ấy không muốn đến, mà căn bản là cô ấy không thể đến được!”

 

Chiếm Nam Huyền quan sát Quản Dịch, cầm lấy điện thoại đưa tới bên tai, không biết đối phương nói gì, anh hơi chấn động, giống như không chắc chắn:”Ông nói lại lần nữa xem?!”

 

Dường như đối phương nói lại một lần, anh hạ nửa đôi mi dài xuống, vẻ mặt bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhìn không ra nửa điểm rung chuyển:”Tôi biết rồi, ông đừng ngắt điện thoại, chờ tôi một chút.” Anh buông điện thoại, nhưng không ngắt, chỉ là buông xuống.

 

Một tay cầm điện thoại, một tay đút vào túi quần, nghiêng đầu nhìn quyển thánh kinh trước mặt cha xứ, mâu quang vô thức dừng lại trên mặt giày da bóng loáng của Quản Dịch, trong vài giây ngắn ngủi cánh môi mím chặt, buông ra, lại cắn, tựa như cho đến tận lúc này anh mới tiếp nhận được sự thật truyền đến trong điện thoại, vẻ mặt bình tĩnh từng tấc từng tấc khẽ nứt, hiện ra điềm báo một trận phẫn nộ điên cuồng.

 

Ngay sau đó tất cả người xem truyền hình trực tiếp trên TV đều kinh sợ nhảy dựng lên, chỉ thấy chú rể một thân lễ phục màu trắng giống như thiên sứ kia bỗng nhiên tung chân đá vào lễ án, lực tác động quá mạnh khiến lễ án làm bằng gỗ trầm nguyên khối đổ sập xuống ngay lập tức, nếu không phải là Quản Dịch nhanh nhẹn kéo cha xứ đang bị dọa choáng váng, giờ phút này có lẽ ông ta đã trở thành oan hồn dưới án rồi.

 

Cơn bùng phát bất chợt của anh khiến cô dâu sợ hãi lùi về phía sau, một bóng người nhanh chóng chạy đến đỡ lấy eo Bạc Nhất Tâm, theo bản năng kéo cô vào trong ngực, Phan Duy Ninh hét lớn:”Chiếm Nam Huyền, anh điên rồi?!”

 

Lễ án sập đụng lẵng hoa bên cạnh và các mối trang trí liên tiếp, tiếng đổ rầm rầm dẫn đến tiếng thét chói tai kinh hoảng của các bà các cô, hiện trường cực kì hỗn loạn.

 

Chiếm Nam Huyền lấy hộp nhẫn trong tay Quản Dịch đưa cho Phan Duy Ninh:”Bây giờ cậu lấy cô ấy ngay cho tôi! Nếu trong nửa giờ hôn lễ vẫn chưa hoàn thành, tôi sẽ cho người tới đánh chết tươi đứa con của cậu trong bụng cô ấy.”

 

Đi nhanh ra ngoài, cuối cùng anh cầm lại di động, thanh âm như lưỡi dao băng cắt ngang bầu trời dưới ánh nắng chói chang:”Dương Văn Trung, ông nghe đây, cho dù ông có yêu cầu gì tôi đều đồng ý, nhưng có một điều, tim Ôn Noãn không được tốt lắm, phiền ông để ý kĩ cô ấy, nếu cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ treo một nhà mười bảy khẩu của ông lên nóc đỉnh quảng trường Thiển Vũ.”

 

Không đợi đối phương trả lời Chiếm Nam Huyền đã ngắt điện thoại.

 

Khi anh đi ra khỏi giáo đường tín hiệu TV ngay lập tức bị gián đoạn, trên màn hình còn lại những bông hoa tuyết xào xạc, quảng cáo chen vào, cho thấy trực tiếp đã hết, A Long chăm chú nhìn chằm chằm vào TV lúc này mới khép lại cái miệng đang mở to.

 

“Thật là lợi hại…” Cậu quay đầu lại nhìn Dương Văn Trung, có chút vui sướng thấy người gặp họa:”Ông xong đời rồi, anh ta tức giận như thế kia mà.”

 

Dương Văn Trung cực kì lo lắng, giương cao tay tát Ôn Noãn một cái;”Mày hãm hại tao?!”

 

“Đừng quên một nhà mười bảy khẩu của ông.” Giọng nam lạnh lùng xen vào khiến Dương Văn Trung cố gắng thu lại cánh tay đang giơ giữa không trung, nổi giận ông ta trả lời lại một cách mỉa mai:”Mày cho rằng sau khi chuyện này lộ ra bọn mày còn có thể đi sao?”

 

A Quyền bĩu môi:”Sao chúng tôi phải đi?”

 

Cậu liếc về phía Ôn Noãn:”Một triệu còn tính không?”

 

“Tính.” Cô lên tiếng trả lời, bình tĩnh nói với Dương Văn Trung không biết làm sao đang đi tới đi lui:”Dương tiên sinh, ông đừng kích động, tôi không hề hãm hại ông, anh ấy tức giận không phải là vì ông bắt cóc tôi.”

 

Ba người giống như quân cờ bị bài bố vô hình không thể hiểu.

 

“Vậy thì là vì cái gì?” A Long hỏi.

 

Ôn Noãn mỉm cười, anh tức giận là bởi vì—–anh vĩnh viễn không bao giờ còn cơ hội biết cô rốt cuộc có đến hay không nữa.

 

Không có ai nói nữa, một lát sau, hai chân Ôn Noãn vì bị trói quá lâu máu không lưu thông được nên dần dần run lên, cô khó chịu dãy giụa.

 

A Long nhìn cô, vươn tay tháo mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt khoảng chừng mười lăm tuổi cực kì thanh tú:”Dù sao thì cũng lỡ rồi.” Cậu ngồi xổm xuống giúp Ôn Noãn bởi dây thừng ở hai chân, ngẩng đầu nhìn A Quyền, lại nhìn Dương Văn Trung:”Phải làm sao bây giờ?”

 

Chuyện này vừa nói ra, đến cả Dương Văn Trung quen nhìn gió chuyển khôn lường trên thương trường cũng há hốc mồm, đấu đá với người ông lành nghề, nhưng bắt cóc không may gặp chuyện bất lợi, kế tiếp nên làm gì ông cũng không biết.

 

Kế hoạch vốn dĩ của ông là muốn lợi dụng Ôn Noãn để tra tấn tên Chu Lâm Lộ xảo trá, còn việc đi hay ở của cô phải phải đến lúc đó mới có thể quyết định, tuy rằng nóng nảy sinh độc ác, nhưng ông ta biết tội nhận hối lộ và giết người khác nhau cực kì lớn, mua súng lục là để tiến hành bắt cóc và phòng thân, ông vẫn chưa ngu đến mức trở thành tội phạm án mạng nghiêm trọng.

 

Chính là không ngờ lại bị dăm ba câu của Ôn Noãn dụ đến một kẻ trộm thuyền ngoài dự liệu, lời uy hiếp của Chiếm Nam Huyền còn vang vẳng bên tai, hiện tại cho dù ông thật sự dám quyết tâm giết cô, cũng không dám đặt cược tính mạng người nhà mình từ trên xuống dưới, đã đâm lao đành phải theo lao, ông thật sự không biết phải làm sao bây giờ.

 

Dây thừng trên cổ tay cũng bị cởi bỏ, Ôn Noãn được tự do đứng lên hoạt động tay chân.

 

A Quyền vẫn có chút dè chừng:”Cô phải cam đoan chúng tôi có có việc gì.”

 

Ôn Noãn khẽ cười:”Cậu yên tâm, Nam Huyền sẽ không làm gì các cậu đâu.”

 

“Bảo bối, em chắc chắn?” Tiếng nói lãnh đạm mang theo chút giễu cợt không biết từ nơi nào truyền đến, nhưng lúc này Ôn Noãn chỉ cảm thấy hoa mắt, phút chốc mấy bóng đen phá cửa sổ lao vụt vào, ba người trong phòng còn không kịp quay đầu lại đã bị sáu khẩu súng lục dí vào đầu.

 

Chiếm Nam Huyền đi vào từ cửa chính, theo thứ tự bước vào còn có Cao Phóng, Âu Dương Cúc Hàm và Quản Dịch, Quản Dịch đong đưa cái đầu:”Tiểu Ôn muội muội, em rất không ngoan nhé.”

 

Giống như không nghe thấy gì, Ôn Noãn bình tĩnh nhìn Chiếm Nam Huyền, nhìn bộ lễ phục màu trắng trên người anh.

 

Nụ cười được tạo thành nhờ tình huống bất ngờ bên môi cô chướng mắt khác thường, anh dịu dàng nói:’Em chơi rất vui?”

 

Trong nháy mắt, thật sự chỉ là trong nháy mắt, hai hàng lệ chảy xuống gò má cô.

 

Anh cuối cùng không nói nên lời, tầm mắt dừng lại trên chiếc ghế dựa phía sau cô, bỗng nhiên đá một cước, chiếc ghế bị đá xa hai met rầm cái đạp vào người Dương Văn Trung, trong không gian yên tĩnh như chết chợt vang lên một tiếng thét thảm thiết, anh khẽ thở dài, tiếng thở dài mỏng manh giống như ẩn chứa áp lực vạn năm, mà cho tới hôm nay vẫn khó có thể giải phóng.

 

Anh nghiêng đầu:”Cao Phóng.”

 

“Yên tâm, tôi sẽ xử lý.” Cao Phóng phất tay, những người mặc comple đen giầy da lập tức lui xuống phía sau.

 

Ánh mắt vô tình lướt qua mặt cô, Chiếm Nam Huyền xoay người bước đi.

 

Cô ngơ ngác nhìn theo bóng dáng anh sải bước rời đi, người giống như cắm rễ không thể động đậy, nước mắt trên mặt không tiếng động càng chảy nhiều.

 

Âu Dương Cúc Hàm lắc đầu, đẩy đẩy cô:”Ôn mĩ nhân, đi đi.” Suy nghĩ vì sinh linh thiên hạ vẫn nên chạy theo nhanh đi, nếu không một lúc sau đừng nói là núi lửa núi băng, mà ngay cả Himalaya cũng sẽ nổ tung.

 

Cô “a” một tiếng, nhìn về phía Âu Dương Cúc Hàm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lại nhìn vẻ mặt bất bình của Quản Dịch và nụ cười cổ vũ của Cao Phóng, người như mới tỉnh mộng, vội vàng nói:”Cao Phóng, xin đừng làm khó bọn họ, tôi đã đồng ý—-“

 

“Tôi biết rồi, mau đi đi.”

 

Cô chạy như bay ra ngoài, dùng tốc độ nhanh nhất bổ nhào ra khỏi tòa nhà, chặn trước đầu xe thể thao vừa khởi động của anh, hai người đối diện qua lớp kính thủy tinh, cô lao tới mở cửa chạy vào trong xe, giây tiếp theo xe đã phóng vụt ra ngoài.

 

Dọc đường đi không ai nói gì, cô biết lúc này anh thật sự tức giận.

 

Sợ hãi nhìn anh, anh nhìn không chớp mắt bầu trời u ám đầy mây đen bên cạnh.

 

Cắn chặt môi dưới, cô cúi đầu, nhìn đầu gối mình.

 

Giống như mười năm trước, không có lời giải thích nào, cô vẫn im lặng không nói một câu, thứ đổi lại chính là vô lăng bị anh nắm càng lúc càng chặt, trên bề hợp kim titanium dường như in lại dấu tay anh, vòng tròn trong tay đột nhiên xoay tròn 180 độ, xe vốn chạy về đường Lạc Dương bỗng nhiên thay đổi tuyến, cô còn chưa hiểu được tại sao sự tức giận của anh lại tăng vọt, xe rất nhanh đã dừng trước Nhã Trúc viên cô ở.

 

Anh một cước đá văng cửa xe.

 

Cô sợ hãi theo sát xuống xe, trong trí nhớ anh chưa từng thực sự tức giận với cô, Chiếm Nam Huyền như thế này rất xa lạ, khồng hề quen biết, làm cô sợ tới mức hoàn toàn không biết phải làm sao.

 

Mở cửa vào nhà, anh sải bước đi vào phòng cô, tìm loạn cả bàn trang điểm lên.

 

“Anh….tìm cái gì?” Cô hoang mang hỏi.

 

Anh không nói một tiếng, duỗi tay kéo ngăn kéo ra, dùng sức quá mạnh nên cả ngăn kéo rơi bộp xuống sàn, vé máy bay, hộ chiếu và chứng minh thư của cô văng ra, anh mím chặt môi, cúi người một tay quơ lấy, cuối cùng cũng nói chuyện nhưng giọng lại lạnh như hàn băng:”Mười một giờ năm mươi? Còn kịp.” Xoay người bước đi.

 

Ôn Noãn từ khi lên xe vẫn lo lắng đề phòng, bây giờ rút cục cũng biết anh muốn làm gì.

 

Cô đứng tại chỗ không nhúc nhích, để mặc nước mắt trên mặt tùy ý giàn dụa.

 

Anh đã ra khỏi phòng bỗng nhiên quay lại, nắm chặt lấy cổ tay cô lôi ra ngoài.

 

“Em không muốn đi!” Cô thét chói tai, một tay bấu chặt khung cửa.

 

Anh tách tay cô ra, ôm ngang lấy cô đang giãy dụa, để mặc hai đấm tay cuồng loạn nện vào ngực mình, gương mặt lạnh như băng dứt khoát đến mức không gì có thể lay chuyển.

 

Khi anh ôm cô bước từng bước đi qua cửa thư phòng, hai người đều không nhìn thấy, bức tranh đặt trên mặt bàn chưa cuộn lại bị luồng gió mạnh thổi từ ngoài cửa sổ vào không tiếng động cuốn rơi xuống sàn.

 

Cửa bị một lực lớn đập vào phát ra tiếng vang rung trời.

 

Vào thang máy, xuống dưới lầu, ném cô vào trong xe, anh khởi động chạy nhanh về hướng sân bay, cô bị giữ chặt trong dây an toàn khẽ nức nở, khi tốc độ xe càng lúc càng nhanh, cô cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng.

 

Không lâu sau trong sân bay xuất hiện một màn khiến người khác đều phải ghé mắt nhìn.

 

Chú rể một giờ trước còn ở trong TV kia, ngũ quan tuấn mĩ chứa đầy tức giận mà siết chặt thành đường cong sắc bén, tay trái anh cầm vé máy bay, hộ chiếu, chứng minh thư và một số đồ nhỏ linh tinh này nọ, tay phải nắm chặt cổ tay một cô gái, cưỡng ép kéo cô đến lối đi cửa kiểm soát.

 

Ôn Noãn mặt đầy nước mắt đã buông tha giãy dụa, hai mắt sưng đỏ không chịu nổi, đờ đẫn tùy ý anh kéo đi làm thủ tục, lại bị kéo vào trạm kiểm soát, miệng một lần lại một lần thì thào nói:”Em không muốn đi, em không muốn đi….”

 

Dòng người xếp hàng rất nhanh đến lượt cô, anh buông tay cô ra, nhét giấy chứng minh thư vào tay cô, lấy mu bàn tay lau sạch nước mắt trên mặt cô, đôi môi mỏng nhếch lên, nụ cười nhạt lộ vẻ sầu thảm không có lấy một chút sinh khí:”Ngoan, đi đi, coi như là cho anh một con đường sống.”

 

Nói xong cũng không quay đầu lại xoay người rời đi.

 

Kinh ngạc nhìn bóng dáng nhanh chóng đã di xa của anh, nước mắt đã ngừng lại trào lên, cô vừa khóc vừa vươn tay lau, thê lương tới mức làm những người đứng xem rầu rĩ, một bác xếp hàng phía sau cô nói:”Cháu à, đừng khóc, về tìm cậu ấy giải thích rõ ràng sẽ không có việc gì.”

 

Cô không nói lời nào, chỉ khóc, vừa khóc vừa tiến vào cửa kiểm quan.

 

“Ting, ting, ting—–“ cửa kiểm quan phát ra tiếng cảnh báo.

 

“Tiểu thư, mời đi theo bên này.” Nhân viên kiểm an sân bay mời cô đang khóc thút thít không để ý đến ai sang một bên, dụng cụ đo lường kiểm an quét cả người cô từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại trước ngực cô, tiếng “ting, ting” đúng là phát ra từ chỗ này:”Mời cô tháo sợi dây chuyền xuống.”

 

Cô đờ đẫn tháo sợi dây chuyền bạch kim xuống, nhân viên kiểm an dùng bộ đàm báo cáo lên cấp trên.

 

Trong lúc chờ đợi mỗi lượt khách đi qua đều dùng ánh mắt khác thường nhìn cô, mấy người phụ trách mặc bộ đồng phục cấp cao vội vàng chạy đến, trong đó có một người cầm một dụng cụ nhỏ giống như là quang phổ tia hồng ngoại đảo qua dây chuyền và mặt đá của Ôn Noãn, trên mặt người nọ lộ vẻ kinh hãi.

 

“Không có gì, vị tiểu thư này, cô có thể đi vào.” Anh ta nói, nâng tay ngăn cản nghi vấn của những người khác, đem sợi dây chuyền bạch kim trả lại cho Ôn Noãn.

 

Cô nhận lấy nhưng không đeo lại, chỉ cầm ở trong tay, mơ màng đi theo hướng các hành khách khác.

 

Cho đến khi cô đi khuất, đồng nghiệp của người nọ không nhịn được thấp giọng hỏi:”Sao lại thế? Sợi dây chuyền của cô gái ấy rốt cuộc là vật gì? Tại sao anh lại để cô ấy đi?”

 

“Sợi dây chuyền kia không có gì, nhưng các cậu có biết mặt đá kia trị giá bao nhiêu không?”

 

“Bao nhiêu? Mấy triệu?”

 

Người nọ cười:”Toàn cầu có ba hệ thống vệ tinh định vị lớn, một là hệ thống CL của Nga, hai là hệ thống GPS của Mĩ, hai hệ thống này được tạo thành từ 24 vệ tinh tĩnh ở khu vực xích đạo ba mươi nghìn met trên không, cái thứ ba là hệ thống Galileo của châu Âu đang trong giai đoạn thử ngiệm, dự tính được tạo thành từ 30 vệ tinh, ba hệ thống vệ tinh định vị này trị giá bao nhiêu tiền, mặt đá của cô ấy có trị giá bấy nhiêu.”

 

“Cái gì?! Nhìn qua không phải chỉ là một viên đá bình thường thôi sao, có liên quan gì tới vệ tinh chứ?”

 

“Viên đá thì bình thường, nhưng mảnh tinh thạch màu xanh được khảm trên nó là dụng cụ thu tín hiệu vệ tinh cực kì tinh vi, có thể đồng thời tiếp thu sóng điện từ phát ra từ ba hệ thống lớn. Nguyên lý của CL và GPS là dù thế nào cũng có thể đồng thời tiếp thu sóng điện từ từ ít nhất bốn vệ tinh, nói cách khác, cho dù cô ấy có ở góc nào trên thế giới hay là không gian gần đất, ví dụ như trên máy bay, ít nhất sẽ bị bốn vệ tinh bắt được tín hiệu trên người. Tín hiệu này sau khi truyền đến trạm thu sóng, thông qua dụng cụ tính toán thu được thời gian chính xác, hơn nữa còn có thể biết được tọa độ không gian ba chiều kinh độ, vĩ độ và độ cao. Nếu muốn chính xác hơn nữa, có thể sử dụng vệ tinh chụp ảnh cao cấp theo dõi chặt chẽ sóng điện từ, cấu thành radar khẩu độ để có được biểu ngữ, hình ảnh trinh sát địa điểm xác định, độ chính xác nhỏ nhất là nửa feet.”

 

Người nghe bên ngoài không ai không líu lưỡi.

 

“Vậy nên các cậu hiểu rồi chứ? Có người sử dụng ba hệ thống vệ tinh định vị lớn mở ra chức năng dân dụng để xác định hành tung hằng ngày của cô ấy.”

 

Hành khách dần dần đông lên, sau đó những nhân viên ngiệp vụ đang rỉ tai tán phét cũng tản đi.

 

Ngoài sân bay, trong dòng xe cộ đi đi lại lại, có một chiếc xe thể thao màu sapphire vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

 

Ánh nắng mặt trời ngoài kia chói chang khác thường, nhưng trong xe lại u ám tới mức không gì có thể sống sót.

 

 

 

Ôn Noãn lẳng lặng ngồi trong đại sảnh chờ máy bay, cho tới khi mọi người đều đã đứng lên đi đăng kí, cho tới khi loa phát thanh phát ra vô số lời thúc giục cô nắm chắc thời gian, cho tới khi trễ giờ máy bay đã cất cánh, cô vẫn ngơ ngác ngồi trong đại sảnh thưa thớt bóng người.
Khi di động trong túi vang lên, cô không biết mình đã ngồi bao lâu.

 

Đây tôi đứng giữa Bressanone
với những vì sao trên trời
phải chăng chúng sáng hơn cả Brenner
và đang theo một hướng khác
em sẽ là sự từ bỏ nhẹ nhàng,
tôi phải đi theo con đường khác
và chuyến tàu sẽ mang tôi về phía trước
mặc dù trái tim tôi chắc sẽ còn ở lại 

Những đám mây giờ đang bay qua tôi,
và vầng trăng vừa nhô lên
tôi phải để lại những vì sao phía sau lưng,
chúng là những gì lấp lánh trên bầu trời em.

 

Cô bình tĩnh nhìn tên Chiếm Nam Huyền chớp lóe trên màn hình di động, không biết nó vang mấy lần, chỉ biết giây tiếp theo ngay sau khi tiếng ca kết thúc tiếng chuông biến mất vẫn sẽ nhấp nhoáng lặp đi lặp lại.
Nhẹ nhàng cắt đứt điện thoại, cô đứng dậy rời đi.
Men theo lối ngược lại đi ra khỏi trạm kiểm quan, cô tới quầy bán vé mua vé chuyến bay sắp cất cánh nhất, sau đó đi từng bước tới chỗ đăng kí thủ tục, lại đi vào cửa kiểm quan lúc trước anh tiễn cô, khi qua sợi dây chuyền trong tay cô lại bị cảnh báo, nhân viên kiểm an kinh ngạc nhìn cô, lấy dụng cụ đảo qua cho có lệ rồi để cô đi.
Đi qua một lối đi thật dài, tìm được cửa đăng kí, xếp hàng, kiểm vé, tiến vào lối làm thủ tục, mãi cho đến khi vào trong khoang tìm được chỗ ngồi xuống, cô vẫn mông lung không biết mình sắp bay đến nơi nào.
Di động vẫn không ngừng vang lên, một lần, một lần, lại một lần.
Cuối cùng cô nhấn nút nhận cuộc gọi, chậm rãi đưa di động áp vào bên tai:”Tổng giám đốc Chiếm, không phải ngài muốn tôi cho ngài một con đường sống sao?” Cô nói, nước mắt đã ngừng từ lâu lại yên lặng ứa ra, từng giọt từng giọt thành dòng chảy xuống, thấm ướt mảnh đá trong tay.
“Xin lỗi.” Giọng anh khàn khàn.
Nỗi tủi hờn nháy mắt tràn ra, cô nức nở không kiềm chế được.
“Bao nhiêu năm qua tại sao anh vẫn không để em một con đường sống? Bao nhiêu đêm, khi em ngồi một mình trong bóng tối nhắm mắt lại đều cầu nguyện ông trời, cầu ông sáng hôm sau khi tỉnh lại đã quên anh, chỉ cần quên anh, lòng sẽ không đau nữa, anh đã thử qua cảm giác nhớ đến nỗi đau không thể đè ép xuông chưa? Anh đã thử qua cảm giác khóc mãi khóc mãi cho đến khi hương vị nóng hổi trở nên lạnh lẽo như băng chưa? Anh đã thử qua cảm giác nhớ một người nhớ đến không thể kìm chế lại không thể gặp chưa? Anh đã thử qua cảm giác nhìn người mình yêu sóng đôi bên người con gái khác chưa?”
Bên kia lâm vào trầm tĩnh im lặng.
“Anh đã thử qua cảm giác giằng xé khi yêu một người lại cảm thấy mình không thể hưởng hạnh phúc đó bao giờ chưa? Anh đã thử qua cảm giác hận một người lại giống như bị trúng độc, không thê rời đi mà chỉ có thể ở yên tại chỗ thừa nhận nỗi đau đớn thương tổn không ngừng chưa? Anh đã thử qua cảm giác sợ hãi tột độ khi nhìn thấy người mình yêu nhất đứng với người con gái khác trong giáo đường chưa? Anh có biết lúc ấy em nghĩ thế nào không? Em tự nói với chính mình, nếu anh thật sự cưới cô ấy, em sẽ đoạt lấy súng của Dương Văn Trung tự sát, anh đã muốn tra tấn em như thế, vậy em chết, em chết anh đã vừa lòng chưa?”
Tiếng khóc của cô còn chưa dứt, một bóng hình đã xuất hiện cạnh cửa khoang máy bay, trong mắt hằn nổi tơ máu.
Nước mắt giàn dụa, trước mắt tất cả đều mơ hồ, giống như làn sương mù trên mặt biển, cô không nhìn rõ được gương mặt anh.
Anh đi tới ôm ngang lấy cô, cô khóc quá mệt hoàn toàn đã không còn chút sức lực nào chống cự.
Ôm cô đi ra khỏi khoang máy bay, đi qua lối đi thật dài, đi khỏi trạm kiểm quan, đi ra sân bay, anh đặt cô vào trong xe, lẳng lặng lau đi nước mắt và hơi nước trên đôi mắt sưng đỏ không chịu nổi của cô, thắt dây an toàn cho cô.
Xe chạy nhanh khỏi sân bay trong ánh nắng chiều rực đỏ.
Đi một đoạn lại thấy đường ra đường vào trên trên dưới dưới, hoặc là một ngã ba đường cao tốc, nhiều con đường ra như vậy có lẽ tùy tiện chọn một đều có thể tới nơi bọn họ muốn trở về, nhưng mà theo thói quen mọi người vĩnh viễn sẽ chọn con đường nào tiện và nhanh nhất, trực giác cho rằng các hướng khác đều là đi vòng vèo, mà lại quên rằng có đôi khi con đường tiện và nhanh nhất cũng có thể là con đường dài nhất.
Một đường đi tới cuối, rốt cuộc tới một lối ra duy nhất.
Khi đường tròn mặt trời hoàng hôn ẩn vào sau góc tòa cao ốc, xe trở lại dưới lầu nhà cô.
Anh tắt máy, tiếng vang dần im bặt, hai người ai cũng không nhúc nhích.
Hồi lâu sau, bàn tay tĩnh lặng như ánh trăng nhạt của anh rốt cuộc cũng buông xuống, thọc vào trong túi quần:”Hôn lễ là anh chuẩn bị cho Nhất Tâm, còn em, anh chỉ chuẩn bị vật này.” Giọng anh thong thả vang lên mang theo tiếng khàn khàn xa lạ cô chưa từng nghe qua, quanh quẩn trong không gian xe rộng rãi khiến người ta kì quái cảm thấy xa xôi, hoang vắng và trống trải.
Trong lòng bàn tay mở ra của anh có một chiếc hộp đã mở hé, trong hộp là một cái nhẫn bạch kim không khảm loại đá quý nào, tạo hình độc đáo tao nhã giống hệt cái anh đang mang trên ngón áp út.
“Anh không thích cái nhẫn em đeo, cho nên khi đi Mĩ đặt làm một đôi này.”
Ai biết sau khi trở về cảm xúc mâu thuẫn của cô đối với anh lại lớn như thế, bởi vậy cũng khiêu khích sự tức giận của anh, có chút tự giễu cong miệng, khi anh một mình đối mặt với cô sẽ không thể khống chế được tính tình, cũng không biết đó là bất hạnh của cô hay là bất hạnh của anh? “Khi đó anh nghĩ, không đưa nhẫn để xem cô gái này liệu có thể không quan tâm, tự cho mình khoan dung, ngấm ngầm chịu đựng như lúc trước được nữa không.”
Cô bình tĩnh nhìn phía ngoài cửa kính xe, không lên tiếng, cũng không quay đầu lại.
“Không nói một tiếng đi biệt bảy năm, vừa trở về bên cạnh đã vướng một tên Chu Lâm Lộ, biết cảm giác của anh không?” Tuy rằng ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng đã muốn nhe răng cắn chết hắn.
“Năm em tốt nghiệp đại học anh bắt đầu xây nhà, toàn bộ dựa vào sở thích của em, lớn từ phong cách chỉnh thể đến các đồ trang trí thiết bị nhỏ nhặt, ngay cả một cái lót chén vụn vặt nhất hay một cái thìa cũng không thoát khỏi thường thức sang quý mà hà khắc của em, nhưng mà lại không cách nào bỏ xuống tôn nghiêm sớm đã bị em chà đạp, anh không thể chủ động bày tỏ, cho dù anh cũng cảm thấy cách nghĩ này không thể tha thứ.” Giống cô, trên lưng anh cũng mang theo vong hồn của cha, buông tha chính mình? Nói dễ hơn làm.
“Bảy năm mọi chuyện thay đổi giống như một cái vực sâu, em sẽ không đi đến, anh cũng không thể bước qua, nhưng không từ bỏ được, vẫn luôn không từ bỏ được, cuối cùng đành phải tự lừa mình dối người, cố ý vô tình để mẹ biết được lòng anh, lợi dụng bà nghĩ cách đưa em vào Thiển Vũ…Hai năm trôi qua anh vẫn luôn chờ, chờ khi em chịu buông chuyện cũ xuống, chịu buông tha anh và chính bản thân em, nhưng không thể, anh không thể đợi được, dường như em không định làm gì, em căn bản không định đối mặt với anh, suốt hai năm, tên người đứng cạnh tên em bị người ta chỉ trỏ bình luận, ngoài Chu Lâm Lộ vẫn là Chu Lâm Lộ.”
Bởi vì anh hoàn toàn đã hết kiên nhẫn, nên sắp xếp Dương Ảnh thăng chức rồi xuất ngoại, bảo Trì Bích Tạp chọn thư kí mới cho anh, không ngoài dự kiến, người mẹ hiền lành tốt bụng của anh quả nhiên nhúng tay vào, sau mười năm chia cách cuối cùng cô vẫn quay trở về bên anh.
“Anh rất rõ ràng, mối tình trong quá khứ kia đối với em là một tai họa mang tính hủy diệt, đằng sau cái vẻ giống như tự tin của em thật ra là sự nhút nhát vô cùng, rõ ràng muốn anh lại luôn chùn bước, vừa sợ không chịu đựng nổi sự cự tuyệt của anh, vừa sợ chính mình không thể cho anh hạnh phúc, một khi đã bị rắn cán, có thể em còn sợ hãi hơn cả anh, lo lắng không biết khi nào mình sẽ lại làm tổn thương anh giống như lúc trước.”
“Anh có thể hiểu nỗi khổ của em, nhưng không thể chấp nhận em bởi vì vậy mà chùn bước, anh chờ em đã lâu lắm, lâu lắm rồi, bởi vậy anh gấp gáp khát khao em yêu anh, khát khao em chung thủy, kiên định, quên quá khứ, yêu anh đến chết không từ bỏ.”
Bởi vậy anh mới không nhịn được ra tay, từng bước từng bước dụ cô tiến vào cái bẫy tình yêu anh bố trí.
“Mục đích của anh đối với em chỉ có một, lúc trước là em không cần anh, cho nên nhất định phải là em tự chủ động mở miệng yêu cầu anh trở về bên em, cho dù em làm gì anh đều có thể bao dung, nhưng em nhất định phải có một câu trả lời cho bao năm chờ đợi này của anh.”
Anh không định giẫm lên vết xe đổ lỗi lầm đã từng mắc phải, anh sẽ không để cho tình yêu của mình lần thứ hai đi tới tình thế mất cân bằng.
“Anh nghĩ, anh không thể giống như trước đây tự đóng gói mình đưa tới trước mặt em, mà phải để em học được cách có thể lấy tình cảm sâu sắc đồng dạng của em đổi với anh, để em học được cách mở miệng cầu xin anh, bởi vì chỉ khi em yêu cầu hứa hẹn với anh, khi em chủ động hứa với anh, em mới có thể hiểu rõ trách nhiệm của bản thân đối với tình cảm này, chỉ có như vậy em mới có thể hiểu rõ tầm quan trọng tồn tại của anh, quý trọng nỗ lực của anh.”
Anh cho rằng mình không hề sai, cho nên căn bản không ngờ lại dồn ép cô tới mức chạy đi kết hôn.
“Quãng thời gian em xuất ngoại anh thực hoang mang, vì em, anh thành lập Thiển Vũ, vì em, anh bố trí vệ tinh trên trời, vì em, anh xây nhà, vì em, anh không biết dáng vẻ những người phụ nữ khác ra sao, anh mua nhà máy sản xuất dược nổi tiếng nhất thế giới chỉ vì muốn tìm ra loại thuốc trị vết thương trong trái tim em, từ khi biết em đến nay, em chính là cả thế giới của anh. Mười năm trong thế giới không có em anh thậm chí còn không biết nó có hình dạng thế nào nữa.”
“Anh nhiều lần tự hỏi mình, hao hết tâm huyết và tâm cơ cả đời như vậy, tại sao đến cuối cùng lại là bức em đi? Anh không hiểu, tại sao anh làm nhiều như vậy mà vẫn không thể cho em hạnh phúc, cho dù em vội vàng trở về trước khi anh kết hôn, cũng chỉ là vì muốn nhổ dứt căn bệnh kéo dài kia, muốn cởi bỏ khúc mắc tình yêu sâu vô cùng của anh với em, mà cũng không hạ quyết định ở lại giữ chặt tay anh……Anh không biết mình sai ở đâu, anh không biết điều gì đã khiến em sợ hãi, anh tự hỏi chính mình, thật sự là anh đã yêu em quá mù quáng, là anh đang ép em sao?”
Anh im lặng, ánh mặt trời xuyên thấu qua tán cây phản chiếu lên kính xe thành những ngôi sao lấp lánh.
“Thật ra, bảy năm em bỏ đi, anh không ngừng có ý nghĩ buông tha trong đầu, anh không phải là thánh nhân, mịt mù chờ đợi so với mười tám phương thức cực hình còn tàn khốc hơn rất nhiều, hơn nữa dựa theo tính cách bướng bỉnh của em, cho dù anh đợi em về cũng không thể biết kết quả rồi sẽ thế nào, rất nhiều đêm mất ngủ anh nghĩ, không bằng quên đi, cứ như vậy, cứ để quá khứ trôi đi, để chúng ta trời nam đất bắc bắt đầu lại một lần nữa.”
“Nhưng không thể, anh vẫn không thể quên được, tên của em giống như bị người ta dùng dao khắc vào trái tim anh, không thể xóa bỏ dù chỉ một nét, anh chỉ có thể không ngừng tự tìm cớ cho mình, anh tự nói với bản thân anh chờ em chẳng qua chỉ là anh có trách nhiệm không thể trốn tránh với quá khứ , nếu không phải tại anh, cuộc đời em sẽ không phải trải qua kiếp nạn lớn đến vậy, có lẽ dùng hết cả nửa đời sau của anh cũng không thể bù đắp nổi những nỗi đau em đã phải chịu đựng, nhưng anh muốn tận mắt được nhìn thấy em hạnh phúc.” Anh dừng một lát, bên môi lướt qua một chút bất đắc dĩ cùng phức tạp lúng túng.
“Em hy vọng anh hạnh phúc, nhưng lại sợ chính mình chưa chắc có thể đảm bảo cho tương lai của anh, cho nên vẫn luôn do dự, em sẽ không nói câu muốn anh ở lại, sẽ không nói muốn anh ở bên cạnh em, sẽ không nói muốn nghe anh nói anh yêu em, cũng sẽ không hỏi đến bất kì chuyện gì của anh, cho dù là Nhất Tâm hay là chiếc nhẫn trên tay anh, từ khi trở về đến nay em không hề có yêu cầu gì với anh, em thậm chí ngay cả hỏi cũng không hỏi, rốt cuộc anh có còn yêu em không.”
“Anh hy vọng em hạnh phúc, cũng sợ mình không thể cho em nhiều hạnh phúc, cho nên không ngừng làm mọi việc, tốn hết hàng vạn hàng nghìn cơ mưu, bức thiết muốn bù đắp cho em, muốn đem những thứ tốt đẹp nhất thế gian đưa tới trước mặt em…..Không phải là mê cung, cũng không phải là trò chơi, chỉ là anh không thể nói ra tâm tư của mình, mỗi lần tiếp cận là mỗi lần muốn nói với em, hạnh phúc của anh phụ thuộc vào em, chỉ khi em quý trọng anh nó mới trọn vẹn.”
Hai người cùng một suy nghĩ lại đi tới hai con đường hoàn toàn tương phản, phản ứng của cô khiến anh sợ hãi, thiếu cảm giác an toàn cực độ, cô càng lùi anh lại càng uy hiếp, anh khát vọng khi nào cô không thể nhịn được nữa, sẽ mở lòng gọi tên anh thật to như trước đây, bắt anh chạy đông chạy tây, đấm đá anh, điều anh muốn là sự đối xử công bằng của cô, mà không phải chỉ có một mực im lặng, khoan dung và nhẫn nại.
Đôi mi dài khẽ buông xuống, ánh mắt dừng trên tay lái lộ ra nét ưu thương.
“Mười năm, anh tưởng rằng em vẫn là em năm đó, em hy vọng anh vẫn là anh năm đó, lại không biết rằng chúng ta đã khác trước, em đã trưởng thành, anh cũng thay đổi.” Khoảng thời gian tốt đẹp từng không thể thay thế được, thì ra chỉ có thể gửi gắm trong quá khứ đã trôi qua.
“Em bây giờ và anh, rõ ràng còn yêu nhau hơn lúc trước, nhưng vẫn đi tới con đường tương phản xa cách, là vì em yêu anh không đủ ư? Anh biết không phải, nguyên nhân chính và vì yêu anh quá sâu nên em mới có thể do dự. Là vì anh yêu em quá điên cuồng sao? Nhưng nếu anh thật sự buông tay, liệu em có càng đau đớn hơn không?” Không liên quan đến đúng hay sai, nên hay không nên, nhưng cách nghĩ của anh và cô lại không thể hòa hợp, yêu, hai người có hai tín ngưỡng hoàn toàn khác nhau, giống như một trận giằng co quyết liệt, thời gian càng dài dây dưa càng sâu, tổn thương càng lớn, anh và cô càng ngày càng mệt mỏi, mà anh vẫn luôn có một khát khao thầm kín cấp thiết đối với tình yêu của cô, cứ như thế ngay cả thời gian chung sống hòa bình bọn họ cũng không thể kéo dài lâu một chút.
“Em là em, anh là anh, cho dù mấy tháng này quay lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm tất cả mọi thứ giống y như vậy, cho dù em chấp nhận hay không chấp nhận, anh vẫn sẽ không giải thích bất cứ điều gì, vậy nên, anh bây giờ….cũng không đủ tin tưởng và cũng không có cách nào bảo đảm, nếu cứ tiếp tục như thế, liệu có đẩy em vào một vòng đau khổ và tra tấn mới hay không.” Lời anh nói càng lúc càng thương cảm, loáng thoáng mang theo tự trách và sự thê lương bất lực.
“Liên tục gây cho em những vết thương lớn như vậy, sớm đã rời xa ước nguyện ban đầu muốn em hạnh phúc của anh.”
Cuối cùng cô cũng từ từ quay đầu lại, con ngươi cô đơn đã không còn chảy nước mắt nhìn về phía anh.
Anh nâng tay trái của cô lên, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, thói quen cong môi giờ phút này chỉ khẽ mở một đường, nhạt nhòa đến mức dường như không thể nhận ra:”Anh chờ giây phút này, đã chờ lâu tới mức sánh cùng thiên địa.”
Không biết vì sao cô cảm thấy chiếc nhẫn kia rất lạnh, rất lạnh, từng chút thẩm thấu vào mạch máu nhỏ bé dưới làn da mỏng, sau đó theo máu đưa hơi lạnh đến xương, rồi cảm giác lại truyền đến ngực, khiến trái tim hơi co lại.
“Noãn, chúng ta chia tay đi.” Anh khẽ nói.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+