Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huyên thảo chưa tàn – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

 

CHƯƠNG VI: VŨ – TRÁI TIM TỰ DO
Em biết, em phải tự mình vượt qua dãy núi cao, nhưng em không sợ

1.
Tề Vũ và Hạ Dương lại quay lại với nhau như chưa hề có việc gì xảy ra.

Mặc dù anh không nói gì, nhưng Đồng Đồng vừa nhìn ra biết anh đang rất vui. Sau khi xuất viện, sắc mặt anh vẫn còn hơi tái, nhưng trông có vẻ rất thỏa mãn. Khi anh nhìn vào cái gì, khóe miệng anh cũng nở một nụ cười hạnh phúc.

Đồng Đồng vẫn tới phòng tranh như trước.

Chỉ là từ đó về sau, Đồng Đồng luôn cố để giữ mối quan hệ khách sáo với Tề Vũ, duy trì một khoảng cách vừa phải. Có thể Tề Vũ cảm động vì sự chăm sóc tận tình của Đồng Đồng khi ở bệnh viện nên đối xử với cô thân mật hơn trước nhiều, hình như là thật lòng coi cô như anh em của mình. Đồng Đồng buồn bã nghĩ, anh nghĩ cô vô tư quá, vĩ đại quá.

Giờ học vẽ chân dung hôm đó diễn ra vào buổi tối, tới lúc tan học là khoảng 9 giờ. Lúc Đồng Đồng đi ra cửa, Tề Vũ từ phía sau vỗ vào lưng cô, nói:

– Muộn lắm rồi, để anh đưa em về ký túc.

Đồng Đồng lắc đầu từ chối anh:

– Không cần đầu.

Xe của Tề Vũ khi đó đã ở ngay đằng sau cô, nhưng cô vẫn kiên quyết từ chối.

Mặc dù cô biết Tề Vũ thật lòng quan tâm tới cô.

Chiều thứ bảy, trời âm u, Đồng Đồng từ phòng tranh đi ra, mới đi được nửa đường thì những giọt mưa to như hạt ngô rơi xuống. Người cô thấm ướt, nhưng bỗng kinh ngạc phát hiện ra có một chiếc ô che trên đầu mình. Tề Vũ đứng sau lưng cô, như một cây đại thụ ấm áp và an toàn. Đồng Đồng nhìn sững vào anh, trong lòng thấy nhoi nhói đau.

Anh từ từ bước tới, trong màn mưa mờ đục, không gian của chiếc ô nhỏ bé nhốt chặt họ trong đó, giống như cảnh quay trong một bộ phim điện ảnh.

Tề Vũ nói:

– Anh mời em đi ăn cơm, anh còn nợ em mấy bữa mà.

Đồng Đồng không hề do dự, từ chối anh:

– Em có việc rồi.

Cô im lặng đi về phía trước, Tề Vũ đi theo sát gót, khiến những cô gái ở cổng trường đều quay lại nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng cô lại cảm thấy vô cùng khó chịu. Khi đi tới quảng trường trước cửa nhà ăn, cô quay lưng lại đứng sát vào gốc cây long não, nước mắt ứa ra.

Tề Vũ ngạc nhiên hỏi:

– Đồng Đồng, em nổi giận hả?

Đồng Đồng không quay đầu lại, tránh khỏi chiếc ô, đập mạnh vào cành cây đang xòa trước mặt, khiến những giọt nước mưa trên cây rơi xuống mặt cô, len vào từng kẽ tóc, cô nói:

– Đâu có!

Tề Vũ đưa ô cho cô, nói:

– Vậy tại sao em lại tránh anh?

Đồng Đồng không nhịn được nữa, giận dữ quay đầu lại:

– Tại sao em lại không được tránh mặt anh? Anh muốn em thế nào? Em biết anh cảm kích em, muốn đối xử tốt với em, em rất hiểu? Nói thật, em rất nhỏ mọn, làm ơn, nếu anh không thích em thì đứng đối xử với em quá tốt, OK?

Tề Vũ sững sờ, mở lớn mắt nhìn cô.

Đồng Đồng nói:

– Ở quá gần anh khiến em thấy khó chịu. Công việc ở phòng tranh em cũng chỉ làm tới hết tháng này thôi, còn ba ngày cuối cùng nữa.

Nói xong, cô không chờ anh trả lời đã chạy đi. Cô chạy một mạch lên tầng hai của nhà ăn, ngồi xuống gần cửa sổ nhìn ra ngoài, trên quảng trường bị phủ kín bởi màn mưa dày đặc, chiếc ô đen như một đám mây vẫn đứng lại ở đó. Bóng người cao to bên dưới chiếc ô hình như đang trầm tư suy nghĩ.

Cô thấy trái tim mình chua xót.

Tối cuối cùng ở phòng tranh, mặt trăng rất tròn, nhưng ánh sáng lại yếu ớt, giống như một chiếc bánh hạnh nhân bị ngâm trong axit. Cơn gió đêm vô hình thổi tới, mang theo chút lạnh lẽo của mùa thu, khiến mọi người cảm thấy sảng khoái. Đồng Đồng ngồi trên ghế lặng im.

Có người vừa huýt sáo vừa dán hồ lên khung tranh, cả căn phòng ngập trong tiếng huýt sáo vui vẻ của anh ta. Hạ Khả thì mệt mỏi nằm ngủ trên ghế, tai nghe nhét ở tai, chiếc điện thoại bên cạnh nhấp nháy ánh đèn xanh.

Đồng Đồng thấy Tề Vũ và ba người bạn khác ở góc phòng đang đắp lại chiếc tai phải cho bức tượng David bằng thạch cao. Anh bảo người đặt một bức tranh David rất lớn đằng trước bức tượng, cho thạch cao vào thùng nước khuấy đều lên, sau đó mấy người cùng nhấc bức tượng thạch cao lên, quay ngược lại, đổ thạch cao vào bên trong, sau đó họ lại xoay bức tượng, để thạch cao chảy dần vào chỗ bị khyết. Nước thạch cao khô rất nhanh, tốc độ chuyển động cũng phải rất nhanh. Họ vui vẻ xoay bức tượng.

Sau khi thạch cao khô lại, Tề Vũ lại nhìn vào bức vẽ, sau đó dùng một con dao điêu khắc từng chút một để bức tượng trở về hình dáng như ban đầu.

Hội họa, điêu khắc, tất cả đều nằm trong tầm tay của vị “quốc vương” như anh.

Đồng Đồng từ trước tới giờ luôn say mê Tề Vũ, cho dù là lúc anh vẽ tranh, hút thuốc hay đang trầm tư suy nghĩ, vẻ đẹp của anh, sự nam tính, vững chãi của anh, tất cả đều khiến trái tim Đồng Đồng rung động sâu sắc. Chỉ đáng tiếc, sau này cô không còn tới phòng tranh nữa. Đồng Đồng nghĩ, ngốc nghếch cũng có giới hạn của nó.

Lúc này có người đẩy cửa bước vào, tổng cộng có ba người, người đi đầu là Đạt Tử. Anh ta đưa theo một anh chàng rất béo và một người vừa cao vừa gầy tới. Họ đứng ở cửa phòng, nhìn một lúc hai bức tranh treo trên tường rồi nói với người bên cạnh:

– Hạ Khả đâu?

Người bị hỏi đang cúi đầu gọt bút chì, tiện tay chỉ về phía trước.
Đạt Tử lại tới gây chuyện với Hạ Khả. Anh ta đi qua chiếc ghế, gõ mấy tiếng “cốc cốc” vào chiếc bàn ở gần chỗ Hạ Khả.

Hạ Khả mắt nhắm mắt mở, liếc Đạt Tử một cái, nói:

– Anh có phiền không hả, ra ngoài mau!

Đạt Tử nắm chặt tay cô:

– Sự kiên nhẫn của anh có giới hạn, em phải làm hòa với anh.
Họ giằng qua kéo lại khiến mấy cái ghế và cái bàn để bên cạnh đổ nghiêng xuống đất.

– Dừng tay! – Tề Vũ bực bội vẫy tay, hai tay anh dính đầy bột thạch cao trắng tinh.

– Không liên quan tới mày. – Đạt Tử kéo mạnh tay Hạ Khả,
nhướng mày, ánh mắt dữ dằn nhìn Tề Vũ.

– Cô ấy là học trò của tôi, bây giờ là giờ lên lớp, mời cậu đi ra, ngay lập tức! – Tề Vũ rất kiên quyết.

Đạt Tử chỉ chép miệng, hai người kia bèn đi lên trước, chắn trước mặt Tề Vũ. Họ đã chuẩn bị rất sẵn sàng trước khi tới đây, không biết định giở trò gì.

– Nếu đã như vậy thì chúng ta chỉ có thể giải quyết vấn đề ở đây thôi. Hạ Khả, rốt cuộc là em muốn anh thế nào? Em bảo chia tay thì chia tay, tuyệt tình quá đấy! Anh không đồng ý! Anh có chỗ nào không tốt? Em thấy ai không vừa mắt, anh lập tức sai người đi tẩn nó, thậm chí anh còn vì em mà lén đi xem trước đề thi, thay đổi điểm số, tại sao em lại đối xử với anh như vậy?

– Sao mà anh đáng ghét vậy! Tôi nói rồi, tôi không thích anh, bảo anh đừng tới làm phiền tôi, sao anh cứ như con chó đuổi đi không được thế? Tôi cảnh cáo anh, đừng gọi tôi là “bà xã” nữa! Cũng không biết đường mà nhìn lại bản thân, anh là cái thứ gì chứ, lại còn đến đây kêu ca, đúng là nực cười. – Hạ Khả chán ghét trả lời.

– Em thực sự tuyệt tình như vậy sao?

– Cút!

Đạt Tử nổi trận lôi đình, anh ta lao lên, giơ tay ra kẹp chặt vào cổ Hạ Khả. Các thớ thịt trên mặt anh ta co lại, chứng tỏ anh ta đang dùng sức rất mạnh. Hạ Khả bị nhấc bổng lên, bàn tay cô huơ huơ trong không trung. Đạt Tử kẹp chặt cổ cô, dồn cô tới góc tường. Các học sinh có mặt ở đó như những chú chim sợ hãi, dồn hết ra ngoài cửa.

Tề Vũ ném chiếc dao khắc trong tay sang một bên, lao vào hai người đằng trước, đẩy mạnh Đạt Tử. Đạt Tử buông Hạ Khả ra, nắm đấm lao về phía Tề Vũ, “bụp” một tiếng, nắm đấm rơi trúng mặt anh.

Khóe môi Tề Vũ rách ra rồi chảy máu. Anh đưa tay lên lau đi, rồi giơ một nắm đấm trở lại, Đạt Tử tránh qua, suýt nữa thì ngã xuống đất.

Hai người kia cũng lao vào Tề Vũ, ba người quấn lấy nhau. Họ dường như cũng biết mình không phải là đối thủ của Tề Vũ, bởi vậy chỉ lo trói chặt anh. Mặc dù Tề Vũ vẫn chưa hoàn toàn bị trói chặt, nhưng không thể nào tiến về phía trước. Đôi mắt của Đạt Tử vằn vện tia máu, hắn đi lên phía trước, trả lại Tề Vũ một nắm đấm rất mạnh.

Tình trạng hỗn loạn này Đồng Đồng mới chỉ được xem trên tivi, cô không biết nên làm thế nào. Chỉ thấy Hạ Khả bê một chiếc ghế lên đập về phía hai người kia. Đồng Đồng trong lúc lo lắng, chỉ biết hét:

– Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa! Dừng tay!

Hạ Khả nổi giận, cô cầm con dao điêu khắc mà Tề Vũ vừa ném xuống đất lao về phía Đạt Tử – cô thực sự là điên mất rồi! Cô đâu phải đối thủ của Đạt Tử, chỉ khoa tay lên một cái, Đạt Tử đã nắm được bàn tay cầm dao của cô. Nhưng mặc cho Đạt Tử mạnh tay như thế nào, Hạ Khả vẫn không chịu buông dao ra, hình như thực sự muốn giết chết hắn. Đồng Đồng đứng ở bên cạnh chạy qua chạy lại, không biết phải làm gì. Tề Vũ quật ngã tên béo xuống đất, gọi:

– Hạ Khả, bỏ dao xuống! – Lúc nói chuyện, Tề Vũ bị tên cao gầy đấm một đấm!

Đồng Đồng không lo được nhiều nữa, cô chạy lại vụng về ôm ngang bụng tên cao gầy kéo về đằng sau. Khuỷu tay của tên đó húc về sau một cái, Đồng Đồng ngã lăn ra đất.

– Đồng Đồng! – Tề Vũ hét, lông mày anh dựng lên, mắt anh hình như tóe lửa. Anh nổi giận tống cho gã đàn ông đó một đấm rồi đưa tay ra kéo Đồng Đồng đứng lên. – Em đi ra ngoài kia được không? Cả em nữa, Hạ Khả, mau bỏ dao xuống, mau bỏ xuống!

Bọn họ vẫn quấn vào với nhau.

– Cô có bỏ tay ra không? – Đạt Tử hỏi.

– Anh chết đi! – Hạ Khả vẫn không chịu buông tay, cô đá mạnh vào quần của Đạt Tử.

Đạt Tử đau đớn hét lên, hắn nắm chặt bàn tay cầm dao của Hạ Khả, bỗng dưng đẩy mạnh, Hạ Khả mất trọng tâm, không khống chế được cơ thể mình, quay người lại ngã nhào về phía Tề Vũ!

Có lẽ chỉ khoảng bốn giây, cũng có thể chỉ có ba giây… Tóm lại, giây phút đó có lẽ cả đời Đồng Đồng cũng không quên được.

Trong suốt nửa năm trời sau đó, Đồng Đồng thường gặp ác mộng – con dao điêu khắc bám đầy bụi thạch cao trắng tinh run rẩy lao tới, thọc mạnh vào cơ thể cô. Máu dần dần thấm lên lưỡi dao trắng muốt, rồi thấm vào ngực áo, cảm giác đó thật kinh hoàng. Đồng Đồng như bị điện giật, ngồi bật dậy khỏi giường, mồ hôi toát ra ướt đẫm, run rẩy.

Đúng vậy, vào giây cuối cùng, giống như những tình tiết vẫn thường xuất hiện trên phim ảnh, Đồng Đồng đẩy Tề Vũ, chặn con dao lại. Con dao điêu khắc rất nhỏ, có lẽ chỉ dài khoảng ba, bốn thốn, mũi dao vừa mỏng vừa sắc, lúc đâm vào thịt, hình như còn đụng cả vào xương.

Đồng Đồng rất sợ chết, cũng sợ máu, sợ dao, nhưng khi đó cô chỉ muốn đẩy Tề Vũ ra, nhưng vì cô gấp quá nên con dao đâm thẳng vào người mình. Lúc dao đâm vào, cô không cảm thấy đau, chỉ thấy lạ, không ngờ rằng những tình tiết vốn tưởng chỉ có ở trên phim nay lại xuất hiện ngay tại đây, ngay trên người cô.

Đồng Đồng rất sợ, nhưng cô không khóc.

Cô nhìn thấy ở chỗ con dao tiếp xúc với da thịt cô, những tia máu hồng phọt ra – có lẽ vì tốc độ nhanh quá, cô kinh ngạc quá nên không cảm thấy đau, cũng giống như cô không tin vào đôi mắt và cảm giác của thân thể mình, giây phút đó, sự việc diễn ra đột ngột đã khiến cô tê liệt.

Đồng Đồng nhìn thấy bàn tay cầm dao của Hạ Khả không ngừng run rẩy, cô bé như một chú gà con đã bị người ta nhổ hết lông, sắc mặt tái xanh, hoảng loạn.

Người Đồng Đồng mềm nhũn ra, cô vội dựa vào tường, nhưng chân cô cứ như đang dẫm lên một đám mây thật mềm. Cô thực sự không muốn đổ gục xuống trước con mắt của mọi người. Thế giới hình như trong phút chốc trở nên yên tĩnh, giống như bộ phim đang chiếu thì bị ai đó ấn nút dừng. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Đồng Đồng, mắt họ mở rất lớn, cứ như thể cô vừa biến thành yêu quái… Cô càng sợ hãi, cảm thấy rất lạnh, rất lạnh, cứ như thể cả cái tủ lạnh đã chui vào người cô.

Một cô gái trong phòng học hét lên thất thanh:

– Giết người, giết người rồi!

Tiếng hét xé toang sự tĩnh lặng ngộp thở, cả phòng học nhanh chóng xuất hiện những tiếng hét có to có nhỏ, rất nhiều người vây lại. Ghế, bàn, khung tranh, cả bút nữa đều đổ rào rào xuống mặt đất, đập vào nhau, rồi lại bị hàng chục bàn chân dẫm lên. Căn phòng vốn yên tĩnh bỗng biến thành một cái chợ, mọi người vây chặt lấy Đồng Đồng, cô nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt non nớt đang nhìn cô như nhìn một người sắp chết.

– Đồng Đồng! – Trong lúc sắp rơi vào trạng thái giữa tỉnh và mê, cô nghe thấy tiếng Tề Vũ khóc gọi tên mình.

Giây phút đó, cô bắt đầu cảm thấy sự đau đớn nơi vết thương, cái đau lan dần từ vết thương cho tới toàn thân cô, nhói lên như muốn xé nát toàn bộ thân thể cô. Ngón tay cô bắt đầu run rẩy, rồi cả người cô run lên bần bật, nhiệt độ xung quanh bỗng giảm xuống tới mức thấp nhất.

Tề Vũ ôm chặt Đồng Đồng trong tay, khuôn mặt anh tái nhợt, bàn tay và khóe môi run rẩy.

– Đồng Đồng, em thế nào? – Tề Vũ nắm tay cô, rồi quay đầu lại hét với Hạ Khả. – Còn đứng đơ ra đấy làm gì, mau gọi 120, mau gọi xe cứu thương, mau!

Anh quay người lại túm mảnh vải trắng vẫn che trên bức tượng, ấn vào vết thương của Đồng Đồng. Đồng Đồng cúi đầu nhìn máu đang chảy ra, mảnh vải màu trắng trong phút chốc như nở hoa, nhanh chóng chuyển sang màu đỏ.

– Nghe đây! Đồng Đồng, đừng nhìn xuống dưới, đừng sợ! Không sao đâu, em tin anh! Anh ở đây, anh không để em bị làm sao đâu…

Bức tượng thạch cao bên cạnh bị Tề Vũ kéo đổ, nhào về phía trước, vỡ tan tành. Mặt Đồng Đồng trắng như một tờ giấy.

– Xe cứu thương tới rồi, đi ra thôi. – Tề Vũ đặt tay lên mặt Đồng Đồng, ánh mắt kiên nghị cho cô thêm dũng khí.

Tề Vũ ôm chặt Đồng Đồng trong tay, chạy như bay ra ngoài. Xe cứu thương dừng cách cửa phòng 200m. Đôi cánh tay mạnh mẽ của anh ôm lấy cô, Đồng Đồng nghe thấy tiếng tim anh đập rất nhanh, mặt cô sát vào áo anh, cảm thấy cả thế giới này ở rất xa, chỉ còn lại mỗi cô và anh.

Ngực lại nhói lên một cơn đau dữ dội, đau tới mức cô không đủ sức để thốt lên thành lời. Đồng Đồng bám chặt vào vạt áo Tề Vũ, bàn tay vẫn không ngừng run rẩy. Cô nằm trên chiếc giường đẩy, bị đẩy vào xe cứu thương, nhanh chóng tới bệnh viện, sau đó cô bị đưa vào phòng cấp cứu. Cơn đau xé ruột của vết thương khiến đầu óc Đồng Đồng suy nghĩ lộn xộn, thứ đầu tiên mà cô nghĩ tới là – hãy để cho tôi được chết trong lòng Tề Vũ. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi kinh hoàng đang bóp chặt tim cô, ngay sau đó là sự ấm áp của tuyệt vọng.

Hai tay Tề Vũ nắm chặt vào tay Đồng Đồng, đặt chúng lên mặt anh:

– Đồng Đồng, không sao đâu, em sẽ không sao đâu, không sao… – Từ miệng anh phả ra hơi thở ấm áp, những giọt mồ hôi lớn từ trên trán rơi xuống.

Sau đó, tiếng chuyển động của bánh xe dừng lại, Đồng Đồng được đẩy vào một căn phòng, những ngọn đèn lớn treo trên trần lần lượt được bật lên, chiếu rọi cả căn phòng. Cô ngửi thấy mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, trước mắt mình là một màu trắng toát, ngọn đèn màu trắng, cái rèm màu trắng, những dụng cụ bằng sứ trắng phản quang dưới ánh đèn. Các bác sĩ đi đi lại lại – có lẽ đây chính là ngày tàn của thế giới.

Cô dần dần mất đi ý thức…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+