Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 09-10 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương chín

Thẳng đến lúc ăn trưa Mặc Duy Chính mới nói việc mình đem Chu Tiểu Bạch “bỏ” ra ngoài, nguyên nhân chính vì Chu Tiểu Bạch kiên trì tình nguyện bị chê cười cũng muốn dán bùa mới xin ở đạo quán lên trán vào nhà hàng dùng cơm . Mặc Duy Chính vì bảo vệ hình tượng của bản thân cùng công ty, chỉ đành nói ra hành vi “Dời heo” nửa đêm của mình, có điều cũng không nói ra lý do chân chính, tùy ý tìm cớ bao biện . 

“Tổng tài mộng du?” Chu Tiểu Bạch vừa lầm bầm vừa tháo lá bùa trên trán cho vào túi, “Tổng tài… Anh khỏe thật đấy!” Chu Tiểu Bạch tán thán từ tận đáy lòng, thật không hổ là tổng công!

Tuy Mặc Duy Chính cũng thấy viện cớ mộng du nghe quá giả tạo, nhưng nhất thời không tìm được lý do nào chỉ đành nói bản thân mộng du không tự chủ khiêng Chu Tiểu Bạch ra ngoài. Thành thật mà nói, chính hắn cũng thấy kinh ngạc về bản thân, có lẽ đúng như người ta nói, người trong lúc nguy cấp luôn bộc phát tiềm lực không ngờ.

“A?” Chu Tiểu Bạch vốn đã bình tĩnh ăn tiếp đột nhiên lại phát ra quái thanh, Mặc Duy Chính dõi theo đường nhìn của bạn, liền thấy Hoàng quản lí vừa bàn chuyện hợp tác hôm qua cũng vào nhà hàng này, bên cạnh còn có một nam tử cao gầy.

“Ả ngực lớn cùng chó săn?” Chu Tiểu Bạch bĩu môi, thấy “sóng thần” mang theo cỡ G của cô nàng hiên ngang đi về phía bọn họ, còn đưa tay ra chào hỏi, không phải định ngồi chung bàn đấy chứ! Trong lúc Chu Tiểu Bạch mải oán giận đã thấy Mặc Duy Chính cũng đưa  tay về phía cô ta, “Hoàng quản lí.”

Khi hai người kia lại gần, Chu Tiểu Bạch cảm thấy ánh dương quang vốn rọi vào bàn mình nãy gờ bị che khuất rồi, căm giận ngẩng đầu hướng ả ngực lớn bất đắc dĩ cất tiếng, “Hoàng quản lí cũng tới, thật khéo quá…”

“Sóng thần” nhận được lời mời liền cùng nam tử kia ngồi xuống mấy ghế còn trống đối diện với hai người, “Sáng họp xong, chiều rảnh chân đi loanh quanh một chút.” Nàng ta nói xong quay sang giới thiệu nam tử cao gầy khí độ bất phàm đi cùng, “Đây là lã quản lý của công ty chúng tôi, vì có chút việc nên giờ mới tới.”

Nam tử nho nhã đứng dậy đưa danh thiếp, “Tôi là Lã Vọng Thú.”

Chu Tiểu Bạch vốn đang bận ăn lập tức ngã lăn từ trên ghế xuống đất, “Sao? Nữ vương thụ (1)?” Chu Tiểu Bạch từ gầm bàn chui lên, kêu lớn.

Lã Vọng Thú lạ lùng nhìn bạn , Mặc Duy Chính cảm thấy mất mặt vô cùng bèn lên tiếng xin lỗi, “Trợ lý của tôi, sức khỏe hôm nay không được tốt…” Trừ lý do này Mặc Duy Chính cũng không biết làm sao giải thích hành vi của Chu Tiểu Bạch, chuẩn xác mà nói là trước giờ cả hắn cũng chẳng hiểu tí ti nào.

“Không có gì…” Chu Tiểu Bạch cố kiềm chế “sóng lòng cuồn cuộn”, cầm tay Lã Vọng Thú, “Lã quản lí, gặp anh tôi thật quá hạnh phúc, Khổng Tử nói, có thụ từ xa tới, công lẽ nào chẳng vui?” Ngay lúc đế vương công Mặc Duy Chính đương cô đơn, lại có ả ngục lớn kè kè bên cạnh, lại có ngay một cực phẩm nữ vương thụ tới gõ cửa, còn chuyện gì đáng mừng hơn nữa chứ!

Sắc mặt Lã Vọng Thú từ xấu hổ thành hoảng hốt, từ hoảng hốt chuyển sang màu gan heo, “Ưm…”

“A?” Chu Tiểu Bạch tỉnh hồn, buông lỏng tay, Lã Vọng Thú mới rút lại được bàn tay bị nắm đến biến dạng, gượng cười, “Tôi… cũng rất vui được gặp cô, xin hỏi …”

“Tôi là Chu Tiểu Bạch, Chu của Chu Nguyên Chương , Tiểu… của cái gì tiểu, Bạch… Bạch… bạch của bạch thái (cải trắng).” Chu Tiểu Bạch vốn muốn giới thiệu bản thân cho hoành hoành tráng tráng, ngờ đâu lại thành lấy tên danh nhân mở đầu, lấy tên rau chốt hạ.

“Chu tiểu thư khó chịu trong người?” Hoàng quản lí lên tiếng dàn hòa.

“Ừm… Có chút cảm mạo.” Chu Tiểu Bạch đáp, trừng mắt với Mặc Duy Chính một cái, đêm qua thu ý đương nồng, tổng tài ngang nhiên đem bạn vứt ra ngoài, tàn nhẫn biết bao !

Mặc Duy Chính tự biết sai, chỉ đành xấu hổ cúi đầu ăn canh không nói lời nào.

“Tôi nghe nói ở đây có suối nước nóng rất tuyệt, chi bằng ăn xong chúng ta đi ngâm mình một chuyến.” Hoàng “sóng thần” nói tiếp, “Đằng nào chiều nay cũng rảnh rỗi, Chu tiểu thư lại đang có bệnh.”

Mặc Duy Chính chưa kịp có ý kiến, Chu Tiểu Bạch liền tranh trước một bước, “Tốt tốt…” Đế vương công cùng nữ vương thụ tắm nước nóng, cảnh đẹp biết bao nhiêu… Bạch ta mắt sáng như sao nhìn Lã Vọng Thú, “Lã quản lí cũng đi nhé.”

“Ừm… Nếu vậy thì cùng đi thôi.” Lã Vọng Thú khẽ cười gật đầu.

“Vậy các vị mau ăn đi!” Chu Tiểu Bạch vừa ngoạm một miếng thịt to vừa giục “sóng thần” cùng tiểu thụ, thời khắc ấy bạn chờ không biết đã bao lâu rồi.

Mặc Duy Chính bên cạnh kinh ngạc nhìn bọn họ, lẽ nào hắn là không khí, ý kiến hay không cũng như nhau?

Phòng tắm nữ.

Chu Tiểu Bạch ngâm mình trong nước nóng , mắt tỏa hào quang, không biết có vì hôm nay thứ hai, bên phòng nữ chẳng thấy bóng ai, chỉ có bạn và nàng hàng khủng, chiếm luôn chỗ 2 người rưỡi. Vòng một đè chết người của nàng kia chiếm 1 chỗ, “đồng bằng Tứ Xuyên ” của Chu Tiểu Bạch lại giảm nửa chỗ, cộng lại vừa khéo 2,5 chỗ.

“Lớn quá…” Chu Tiểu Bạch nhìn hai quả cầu phập phồng bên cạnh không nhịn được cảm thán.

Hoàng quản lí nhìn thấy ánh mắt của Chu Tiểu Bạch, mỉm cười liếc Tiểu Bạch định nói vài câu khách khí, ai dè lại thành nghẹn lời, nghẹn nửa ngày mới nói một câu, “Chu tiểu thư rất có cảm giác (2)…”

Rất có cảm giác? Chu Tiểu Bạch sửng sốt, nhớ lại bản thân từng sờ cánh cửa nhà Cố Nhã nói, “Rất có cảm giác…” Bạn cúi đầu nhìn xuống… rất có cảm giác?

Hoàng “sóng thần” hình như cũng tự biết nói sai, đứng dậy nói, “Tôi thấy hơi khát, đi mua đồ uống đã vậy.”

Nàng ta vừa đi, Chu Tiểu Bạch liền thực hiện ngay mơ ước nãy giờ, quấn khăn tắm dán sát tai vào tường trúc nghe động tĩnh bên phòng tắm nam.

“A… hơi nóng.” Kiều mị như vậy quả nhiên là nữ vương thụ … Không biết cái gì nóng đây!

“Không sao, cũng được mà.” Hùng hồn như thế thật không hổ danh đế vương công… Tổng tài, anh thấy cái gì “được” vậy?

“Chật một chút…” Tiểu thụ đột nhiên nói một câu, Chu Tiểu Bạch tâm thần chấn động, “chặt” (3)? Bên này còn chưa hết kích động, bên kia thanh âm của Mặc Duy Chính lại truyền tới, “Vậy anh vào (4) từ đây đi…”

“Vào”? Móng heo của Chu Tiểu Bạch run lên, vào? Vào! Vào… Cỡ nào động lòng người chứ.

“Vậy tôi bắt đầu đây, chờ một lát…” Thanh âm của tiểu thụ tiếp tục truyền lại.

Thượng (5)? Quả không hổ là nữ vương thụ nha, Chu Tiểu Bạch đứng lên trong nháy mắt, nhìn tường trúc cao cao, nhất định phải trèo qua! Làm một hủ nữ, đối mặt tình này cảnh này mà không có chí trèo tường là không thể nào !

Hít sâu liền mấy hơi, Chu Tiểu Bạch làm tư thế lấy đà chạy, hai tay tóm chặt bờ tường, gắng gượng gắng gượng…

“Mắt mình hoa sao?” Lã Vọng Thú bên kia dụi dụi mắt, sao lại thấy như tường trúc lung lay…

Liên tiếp ba lần đều thất bại, Chu Tiểu Bạch ngồi bệt lên đá thở dài, nhưng đối mặt nam nam, hủ nữ sao có thẻ buông tha! Chu Tiểu Bạch xoay xoay tay, đánh cược cả chí khí của hủ nữ cùng sức mạnh của bạn, Chu Tiểu Bạch thực hiện ”công thành lần cuối”. Tục ngữ nói quá tam ba bận, không biết là ai nhỉ? Chu Tiểu Bạch quá là kính trọng vị vĩ nhân này, vì lần thứ ba của bạn quả thật thành công, treo được mình lên, đôi tay gọng kìm tuyệt thế của Chu Tiểu Bạch lần thứ hai bạo phát, bám chặt không buông, nỗ lực vươn đầu thò cổ, ai ngờ móng heo của Chu Tiểu Bạch đột nhiên bị trượt, mình heo chới với, chân heo đạp một cái, tường trúc lung lay, .cứ thế ngả hướng phòng tắm nam bên kia mà đổ…

Chờ Chu Tiểu Bạch ngẩng đầu, liền thấy bên nam một mảnh thê lương, suối nước nóng đầy những người bị tường trúc nện thẳng xuống đầu, ”xác” nằm la liệt, sau đó lại thấy Mặc Duy Chính đang vuốt mặt, cùng Lã Vọng Thú đứng bên bể tắm trong cảnh ”chân trong chân ngoài”.

“Haha…” Chu Tiểu Bạch xấu hổ cười, “Tổng tài… Tôi qua gọi anh, đang định gõ cửa, ai ngờ cửa tự mở rồi…”

Lã Vọng Thú rút nốt chân ra, “Người quả nhiên rất đông… Đều từ bên nữ chạy sang cả…”

___________________________________________

Chú thích :

(1)   Lã Vọng Thú và ”Nữ vương thụ”  trong tiếng Trung phát âm rất giống nhau

(2)   Ở đây nguyên văn dùng từ ”chất cảm”, rát khó giả thích, cách dịch này đã là tương đối sát, song nếu bạn nào có cách dịch dễ hiểu và hay hơn xin chỉ giáo cho ^^

(3)   “tễ” trong tiếng Trung vừa nghĩa là “chăt”, “chật”, ngoài ra nếu là động từ còn nghĩa là “bóp” :”>

(4)   ”sáp” có thể hiểu là ”cắm vào”, ”xuyên qua”

(5)   Thượng : một loại động từ đặc sắc cần giữ nguyên, ai không hiểu thì … bôi đen chỗ này (ý là chỉ bạn A đè bạn B á, bạn đè thường là công, bạn bị đè thường là thụ, cơ mà nếu bạn thụ đè bạn công, người ta gọi đó là ”take-turn”)

 

Chương mười

Chu Tiểu Bạch chẳng ngờ duyên phận trên đời lại kỳ diệu cỡ ấy, ngồi trên máy bay mà bạn hết cảnh giác liếc nhìn nét mặt thập phần bình tĩnh của Mặc Duy Chính lại đảo sang nàng tiếp viên hàng không cũng đang khẩn trương nhìn bạn, “Khéo quá nhỉ…” Gặp ân nhân giữa đường tương trợ bạn thoát khỏi ma trảo của Mặc Duy Chính, Chu Tiểu Bạch thân thiện hỏi han, lòng thầm kêu đúng là quả đất tròn. Chu Tiểu Bạch vốn có tâm như thế, tiếc là người ta nhìn xong Chu Tiểu Bạch mặt mũi bầm dập với Mặc Duy Chính bộ dạng tăm tối, chỉ cười xấu hổ, chậm rãi lùi một bước, lại một bước… Chu Tiểu Bạch thấy kỳ quái làm sao, “Vì sao bỏ chạy, tôi nào phải hành khách phiền phức gì đâu…” 

“Hiếm thấy cô tự đánh giá cao thế đấy!” Mặc Duy Chính lạnh lùng liếc bạn một cái.

Chu Tiểu Bạch ngượng ngùng cười, “Chỉ là ngoài ý muốn, tôi vốn nghĩ đó là cửa…”

Mặc Duy Chính buông tạp chí trong tay, “Phải, là cách gõ cửa của Chu tiểu thư đặc sắc làm sao, không chờ mở liền tông cửa xông vào?”

“Chẳng phải trên cửa thường viết ‘Đẩy vào’ ư…” Chu Tiểu Bạch nghiêm túc đáp.

Mặc Duy Chính nghĩ ngợi rồi gật đầu, “Về công ty nhớ quăng hết mấy cái biển “Đẩy vào” trên cửa…”

Chu Tiểu Bạch khóe miệng giật giật, “Ai… Thế là tốt, kẻo lại làm người khác hiểu lầm.”

Chờ Chu Tiểu Bạch trở lại công ty, quá trình đi công tác của bạn với tổng tài tự nhiên thành đề tài buôn dưa nóng hổi trong đám nhân viên nữ. Tỉ như Chu Tiểu Bạch buổi trưa ăn xong cơm canteen đương vội vội vàng vàng về phòng xem GV khiêu chiến sức nhẫn nại của Mặc Duy Chính, ấy thế mà lại bị một đám nữ nhân viên cản đường, trong có cả mấy người quen biết từ thời làm ở phòng quảng cáo.

“Vờ vịt gì nữa…” Một người thúc nhẹ Tiểu Bạch một cái, đầy vẻ chế nhạo khiến Chu Tiểu Bạch giật thót mình.

“Vờ gì chứ?” Chu Tiểu Bạch nhăn trán cau mày, lẽ nào bản chất bị phát hiện rồi? Bạn xem GV vốn rất bí mật mà…

“Này…” Nàng kia lườm bạn một cái, “Ôi, cả nhà đều là thân thuộc cả, cần gì phải…”

Chu Tiểu Bạch nghĩ nghĩ, tám phần mười là tên đê tiện vô sỉ Mặc Duy Chính đem chuyện bạn xem GV đi tung tin khắp công ty rồi, lẽ nào hắn cho rằng dưới áp lực dư luận bạn phải bỏ GV? Hắn cũng quá coi thường bạn đi!

“Ừm, tôi là thế thì có sao nào, vẫn rất đáng tự hào!”

Thốt ra lời này, người vây quanh Chu Tiểu Bạch đều có vẻ kinh dị, “A… Mình còn tưởng cô nàng xấu hổ cơ…” “Đúng vậy, tháng trước XX chẳng phải rất thảm sao, còn không muốn nhắc tới…”

“Này có gì phải xấu hổ…” Chu Tiểu Bạch nghe đến váng cả đầu, tự nhủ bạn chưa bao giờ thấy thẹn, cùng lắm là sợ mọi người không tiếp thu được, mình lại thành đối tượng bị nhòm ngó, bạn vốn có hơi sợ bị “Cưỡng bức thị giác” …

“Vậy cô…” Một người chỉ vào vết bầm trên mặt Chu Tiểu Bạch hỏi, “Thành công không?”

“Thành công?!” Chu Tiểu Bạch gật đầu, bạn tự cho mình làm hủ nữ coi như tương đối thành công đi, tuy tương lai kế hoạch bẻ cong tổng tài còn rất mờ mịt.

“A…” Mọi người một mảnh thổn thức, “Thành công rồi?” “Ở chung một phòng rồi?”

Chu Tiểu Bạch lại gật đầu, nếu phủ nhận thì vấn đề sẽ ngày càng nhiều, mà bạn phải nhanh chóng kết thúc buổi “tọa đàm”  này, trở về chỗ ngồi ấm áp của bạn, nhưng Chu Tiểu Bạch sai rồi, bạn thừa nhận rốt cuộc lại gặp vấn đề còn lớn hơn. Huống hồ bạn với tổng tài quả thực ở chung một phòng, trên đường cũng đi cùng nhau, chỉ là bị vứt ra ngoài, tuy bạn không biết làm hủ nữ rất thành công với việc cùng một thẳng nam ở chung thì liên quan gì, chẳng lẽ là ở cùng một cực phẩm thẳng nam một đêm mà không xảy ra chuyện có thể khẳng định bạn là hủ nữ thuần khiết?

“A… Cô làm sao thành công vậy?” “Lẽ nào trên mặt là tổng tài…” “Còn cổ nữa!”

“Đại khái là xem thấy kích động, rồi cứ thế duy trì…” Chu Tiểu Bạch thành thật trả lời, từ đọc truyện tranh chuyển qua xem anime, cuối cùng là GV. Sau đó bạn cúi đầu nhìn xuống cổ, bị thương ở chỗ suối nước nóng, cũng may khi đó có quấn khăn, bằng không chẳng phải cả người bị thương rồi!”Cổ không phải tại tổng tài…” Nhưng Chu Tiểu Bạch nói phân nửa liền hối hận, nếu không phải tổng tài với nữ vương thụ nói mấy câu dễ hiểu lầm, bạn thế nào lại trèo tường! Chẳng qua là bể chật người đông, thế mà cứ hết “vào” lại “thượng”! Vì vậy Chu Tiểu Bạch dứt khoát đáp, “Là tổng tài làm! Còn có một nam nhân khác!”

“Cái gì! Còn có một nam nhân?”

“Phải…” Dù là thụ thì cũng là nam nhân, Chu Tiểu Bạch đáp, muốn mau chóng hạ màn, “Vậy tôi đi trước nhé…”

“Ai…” Cả đám muốn giữ Tiểu Bạch, nhưng Tiểu Bạch bước nhanh như điện, Tử (2) bên bờ sông nói: GV như lưu thủy, làm sao ngã…

Mặc Duy Chính ngồi ở phòng làm việc giương mắt thấy Tiểu Bạch đẩy cửa vào, biết “ hoạt động buổi trưa” của bạn lại đến rồi, tức giận đóng ập văn kiện trong tay, “Hôm nay muộn nhỉ…”

“Có mấy đồng sự kéo lại bắt chuyện…” Chu Tiểu Bạch vừa nói vừa đi về phía  máy tính.

“A.” Mặc Duy Chính gật đầu, “Hiếm thấy cô cũng có bạn bè bình thường…”

“…” Chu Tiểu Bạch liếc hắn một cái, “Tổng tài, anh cũng quá nhỏ mọn đi, tôi chẳng qua vô tình thấy anh để trần nửa người mà thôi, từ trên đường về đến giờ còn không chịu thôi trả đũa tôi.”

Mặc Duy Chính chẳng hiểu thế nào, bạn sao có thể cứ thế nói toạc ra, lại còn ra bộ bị bắt nạt nữa.

Thấy Mặc Duy Chính không nói lời nào, Chu Tiểu Bạch hít một hơi, mở ví, lấy ra một thứ trông như tấm card, “Quên đi… Tôi cũng không có ý xem chùa, cho anh xem bồi thường đấy.” Nói xong liền ném về phía Mặc Duy Chính.

Mặc Duy Chính đón lấy, cúi đầu vừa xem, liền thấy hai nam nhân khỏa thân đang quấn lấy nhau, máy tính của Chu Tiểu Bạch đã truyền ra tiếng rên rỉ, thanh âm của Chu Tiểu Bạch cũng theo nền “nhạc” mà véo von, “Nhìn nửa thân của anh, tôi bồi hai khỏa thân, SHO và NAGI(1) là tôi yêu vô cùng…”

Mặc Duy Chính biến sắc, muốn nói cũng không nên lời, đạp cửa xông ra, nhưng ra ngoài lại không có an tĩnh như hắn tưởng tượng, đột nhiên cảm thấy hết thảy nhân viên đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình, ánh mắt khiến hắn nghĩ tới Chu Tiểu Bạch, nếu ánh mắt nhân viên cả công ty đều thành như Chu Tiểu Bạch, thì thực là chuyện kinh khủng biết chừng nào, Mặc Duy Chính bị ý nghĩ này dọa đến không nhẹ.

Hắn tuy thấy kỳ quái song cũng không nghĩ nhiều, đi về phía một phòng hội nghị be bé, còn chưa đẩy cửa chợt nghe bên trong như có mấy người đang nói chuyện, làm tổng tài mà nghe trộm là sai, nên Mặc Duy Chính xoay người định đi, rồi lại bất đắc dĩ dừng chân, vì hắn nghe thấy tên mình cùng Chu Tiểu Bạch song song xuất hiện…

“Thật sao, tổng tài dũng mãnh thế ư?”

“Chu Tiểu Bạch nói rồi, nàng ta ở chung một phòng với tổng tài.”

“Thấy trên cổ không, là tác phẩm của tổng tài!”

“Thì ra tổng tài thích SM …”

“Thật nhìn không ra, cả XX cũng thất bại, không ngờ Chu Tiểu Bạch lại thừa dịp đi công tác mà nắm được tổng tài…”

“Đây gọi là không thể trông mặt bắt hình dong được…”

Chu Tiểu Bạch vốn đang đắc ý vì chọc tức được “ai đó”, nhàn nhã gác chân lên bàn, cửa đột nhiên bật mở, theo đó là gương mặt đỏ ửng của Mặc Duy Chính.

“Tổng tài, chính anh nói, cửa phải đẩy chứ không phải tông vào…” Chu Tiểu Bạch ngẩng đầu nói rất nghiêm túc…

.

.

.

.

Chú thích :

(1)  Sho và Nagi là hai diễn viên gay porn (GV) nổi tiếng của Nhật Bản, google ra là có rất nhiều, ta tự nghĩ không cần nói kỹ…

(2)  Tử : ý chỉ Khổng Tử ( nguyên văn : “Tử tại xuyên”)

.

.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+