Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 11-12 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 11

Dù Chu Tiểu Bạch chỉ muốn bình yên sống trong “xa xỉ thối nát” cho qua ngày nhưng hiện thực vốn tàn nhẫn, Chu Tiểu Bạch mang theo chỉ thị tối cao của Mặc Duy Chính kiên trì giải thích tất cả với hội buôn tin vỉa hè chuyên nghiệp trong công ty, liền trở thành nhân vật tiêu điểm trong tuần. Tình huống so với Chu Tiểu Bạch tưởng tượng còn phức tạp hơn nhiều, may thay đúng lúc bạn bắt tay vào tính toán xem cuộc sống lao tù bao giờ mới kết thúc mà mục tiêu vĩ đại của bản thân thủy chung không có tiến triển, Tiểu Bạch đột nhiên thấy được ánh rạng đông phía chân trời —— nữ vương thụ!

 

Chén xong McDonald vác bụng về phòng làm việc , Chu Tiểu Bạch không ngờ ngay cửa thang máy tầng 40  gặp được Lã Vọng Thú đang do dự, Chu Tiểu Bạch chần chờ một chút đợi óc heo của bạn chuyển một vòng mới từ trong mớ hỗn độn  tràn ngập SHO với TAIKI (1) lôi ra tên của nữ vương thụ, “Lã quản lí?”

Lã Vọng Thú cùng trợ lý bên cạnh xoay người lại, “Chu tiểu thư?”

“Anh còn nhớ tôi sao…” Chu Tiểu Bạch được sủng mà kinh (2), không dè “mặt phổ thông quần chúng” như mình cũng được người ta ghi nhớ.

“Đó là vì… Chu tiểu thư có điểm đặc biệt.” Lã Vọng Thú cười ngượng ngùng, chỉ là không nói người động kinh như thế muốn quên cũng khó.

“Đến tìm tổng tài?” Chu Tiểu Bạch nhiệt tình nói, dạo này quả là khác thường, tiểu thụ lại chủ động tìm tổng công.

Lã Vọng Thú tuy với hành vi của Chu Tiểu Bạch cũng có chút ý kiến, nhưng nghĩ bạn dù sao cũng là trợ lý của người ngụp lặn nhiều năm trong thương trường như Mặc Duy Chính, cũng tin vào mắt nhìn người của hắn, đối với Chu Tiểu Bạch thủy chung vẫn có ý tôn trọng, “Đúng vậy, cũng đang định vào trong.” Hắn mỉm cười, trợ lý bên cạnh đưa tay kéo cửa kính.

Chu Tiểu Bạch liền nhắc nhở đầy thiện ý, “Cửa này phải đẩy đấy.”

Trợ lý có chút xấu hổ, “Sao trên không có dán gì cả…”

“Dán rồi…” Chu Tiểu Bạch vội giải thích, “Sau lại xé…” Có điều tổng tài quả thật nói là làm, không đến nỗi bắt cả tòa nhà phải xé, nhưng tầng này thì dứt khoát xé cho bằng hết. Thấy Lã Vọng Thú có vẻ không hiểu, Chu Tiểu Bạch bèn đổi đề tài, “Lã quản lí tới bàn chuyện hợp tác sao?”

“Đúng vậy.” Lã Vọng Thú đáp, “Sau này còn bàn bạc nhiều, phải thường xuyên tới đây nữa.”

Thường xuyên? Chu Tiểu Bạch mừng rỡ, đúng là chuyện tốt bạn đang chờ, một gian phòng, đế vương công VS nữ vương thụ, còn gì hưng phấn hơn?”Quá tuyệt vời…” Tiểu Bạch không chút do dự bật thốt.

“Hợp tác… đúng là một chuyện rất tuyệt.” Lã Vọng Thú tự động lý giải lời Chu Tiểu Bạch, hắn trước giờ chưa từng thấy trợ lý nào lại tích cực với chuyện hợp tác như vậy, lẽ nào đây là lý do Mặc Duy Chính chọn bạn làm trợ lý? Lòng yêu nghề kính nghiệp mãnh liệt? Đó quả thực là ưu điểm, phát hiện này khiến hắn cảm thấy rất đắc ý, hiểu được suy nghĩ của đối tác là một mặt quan trọng không thể thiếu khi hợp tác.

Lã Vọng Thú cùng Mặc Duy Chính ân cần chào hỏi, nhân tiện nhắc đến “sóng thần”, “Hoàng quản lí vốn cũng muốn tới tiếc là hôm nay có chút việc, nên chỉ đành mình tôi qua đây.”

“Lã quản lí khách khí rồi.” Mặc Duy Chính nghiêm túc đáp, “Còn phiền anh tự mang tới.”

Hai bên cứ thế khách khách sáo sáo , Chu Tiểu Bạch bưng trà vào thấy hai người còn mải “vờn quanh”, thật sự thất vọng chết đi được, đặt trà lên bàn, ân cần nói với người đang đứng, “Mời Lã quản lí ngồi.” rồi quay sang cười với Mặc Duy Chính, không chút khách khí cũng chen vào chiếc sofa vốn chỉ có chỗ cho 3 người, Mặc Duy Chính bị ép ở chính giữa cùng Lã Vọng Thú tự nhiên là dựa sát vào nhau, nhưng đó cũng là Chu Tiểu Bạch cam tâm tình nguyện muốn thấy, ai ngờ Mặc Duy Chính lập tức cũng không khách khí nói với Chu Tiểu Bạch, “Cô ngồi đây làm gì, xuống phòng quảng cáo đem dự án tuyên truyền hợp tác lần này về mau!”

Chu Tiểu Bạch không còn cách nào khác đành rời khỏi sofa, lứu luyến nhìn Mặc Duy Chính gia tăng cự ly với Lã Vọng Thú , trăm phương ngàn kế nghĩ bước tiếp theo.

Nội dung nói chuyện Chu Tiểu Bạch hoàn toàn không hiểu, nghe được nửa ngày sau cùng quyết định rút lui về “tổ”, tìm người hỗ trợ.

Bạn Bạch: Nữ vương thụ ngay trước mắt, nhưng không có thấy không khí màu hồng xuất hiện.

Bạn Nhã: Không khí phải do hoàn cảnh làm nền, không có nến hồng rượu đỏ thì màu hồng cái P (2) ấy…

Bạn Hề: … Ít nhất … Cũng phải có bối cảnh tương đối đã.

Bạn Bạch: Ta hiểu rồi, bồi dưỡng cảm tình chút là được.

Mắt thấy sắp tới giờ tan sở, trao đổi dường như rất thành công mà vẫn chưa đi đến đâu. Chu Tiểu Bạch liền tận dụng đề nghị, ” Chi bằng tổng tài cùng Lã quản lí ăn một bữa cơm rồi nói chuyện tỉ mỉ hơn là được…”

Trợ lý này thật có đầu óc… Lã Vọng Thú lại càng tán thưởng Chu Tiểu Bạch, hắn liếc qua Mặc Duy Chính chờ người kia mở miệng, nhưng Mặc Duy Chính hoàn toàn không chịu phối hợp với Chu Tiểu Bạch, “Thật ngại quá, tối nay tôi lại có chút việc tư cần giải quyết rồi.”

“Không vấn đề gì.” Lã Vọng Thú cũng không để ý, “Hôm khác tôi nhất định phải mời Mặc tổng tài một bữa mới được.”

“Lã quản lí khách khí rồi…”

Kế hoạch tạo không khí Chu Tiểu Bạch tỉ mỉ bố trí cứ thế bị hai người khách sáo bỏ qua, tổng tài có việc riêng? Hắn thì có việc riêng quái gì ! Tiểu Bạch khinh thường bĩu môi, rõ là muốn chống đối bạn! Chờ Lã Vọng Thú đi, Chu Tiểu Bạch lập tức hỏi, “Tổng tài có việc riêng ư, sao lại không nói với tôi một tiếng, ít nhiều gì tôi cũng tính vào thời gian biểu cho anh.” Kinh qua bao lần giao chiến, Chu Tiểu Bạch cũng học nổi một ít tiêu chuẩn giao tiếp khách sáo cơ bản.

“Với trợ lý tan tầm bỏ chạy ngay như cô , dù có đi làm việc công, nói cũng vô ích.” Mặc Duy Chính không buồn nhìn bạn lấy một cái, ung dung “hạ gục” Chu Tiểu Bạch.

“Hừ!” Chu Tiểu Bạch hừ lạnh, chuyện riêng không nói được với bạn không biết là cái quỷ gì đây, lẽ nào tổng tài muốn cùng ai đó đi “trước hoa dưới trăng” (3) ? Đúng là tiếng chuông báo nguy, tổng tài nhất định là đi hẹn hò, nếu là nam thì coi như xong đời, sự nghiệp vĩ đại bẻ thẳng nam thành cong của Chu Tiểu Bạch đã bị người khác nhanh chân cướp mất rồi. Nếu là nữ lại càng không ổn, BI của mình sao chắp tay dâng cho người khác được… Người chưa từng có cái gọi đời sống cá nhân gì đáng nói như Mặc Duy Chính lại muốn đi làm chuyện tư, Chu Tiểu Bạch quyết định phải theo dõi!

Chu Tiểu Bạch theo Mặc Duy Chính ra thang máy, ra cửa, tới gara, lại thở hồng hộc chạy sau con BMW bạc của hắn đến mấy trăm mét mới lên được một chiếc taxi, đuổi theo xe Mặc Duy Chính tới một khách sạn xa hoa, bèn dừng lại cách cửa hơn trăm mét, thấy Mặc Duy Chính đi vào, Chu Tiểu Bạch mới chui khỏi xe, ai dè bị tài xế gọi lại, “Chưa trả tiền cô ơi!”

Chu Tiểu Bạch thanh toán xong, vừa rình rập mon men đến cửa đã bị lễ tân cản lại, “Tiểu thư, khách sạn chúng tôi chỉ đón chào người có hành vi đúng mực.”

Chu Tiểu Bạch xấu hổ đứng thẳng người, bày ra bộ điệu tươi cười ưu nhã, vào khách sạn thì bóng dáng Mặc Duy Chính đã mất tăm mất tích.”Anh có thấy vị tiên sinh kia đi hướng nào không?” Chu Tiểu Bạch tận lực lịch sự hỏi lễ tân.

“Vị tiên sinh kia đi về phía nhà hàng xoay tròn (4).”

Chu Tiểu Bạch liền theo chỉ dẫn hướng phía nhà hàng xoay tròn mà chạy, xa xa đã thấy Mặc Duy Chính ngồi ngay cạnh cửa sổ, bên cạnh còn có một người, nhìn bóng lưng là một phụ nữ cỡ khoảng 50 tuổi, Chu Tiểu Bạch không rõ hắn định làm gì, đành núp vào một xó len lén rình, nhưng Chu Tiểu Bạch rình cũng không trót lọt vì nhân viên phục vụ rất ân cần kiên nhẫn hỏi bạn gọi món gì, Chu Tiểu Bạch xua cũng xua không được, càng không thấy chỗ đối diện Mặc Duy Chính có người tới, bèn thừa dịp quay sang tùy tiện đáp, “Cho tôi suất một người là được.”

Nhưng phục vụ cũng không chịu buông tha, cầm thực đơn hỏi Chu Tiểu Bạch chọn loại nào, Chu Tiểu Bạch đang định liếc sang, bỗng thoáng thấy bóng người rất quen bước vào nhà hàng, Hoàng sóng thần nghênh ngang bộ ngực F đi vào, đằng sau là một phụ nữ cũng “sóng thần” tương tự, làm Chu Tiểu Bạch sợ đến tùy tiện chỉ trỏ, cúi đầu, đã nghe phục vụ hỏi, “Là loại C ạ?” Chu Tiểu Bạch còn mải mê rình rập hàm hồ đáp, đã thấy hai “sóng thần” ngồi xuống đối diện Mặc Duy Chính.

BI của bạn phải dâng cho người ta rồi, lúc ấy trong đầu Chu Tiểu Bạch chính là suy nghĩ này…

.

.

.

Chú thích :

(1)    Taiki : diễn viên GV nổi tiếng của Nhật cùng Sho và Nagi

(2)    P : ý nghĩa tương tự PP

(3)    “trước hoa dưới trăng” : ý chỉ chỗ trai gái hò hẹn yêu đương, xuất xứ từ “lão bệnh” của Bạch Cư Dị :

“Tẫn thính sênh ca dạ túy miên, nhược phi nguyệt hạ tức hoa tiền.”

(Nghe tận sênh ca say triền miên, dẫu không phải trước hoa thì cũng là dưới trăng”

(4)    Nhà hàng xoay tròn : nhà hàng thường nằm trên tầng cao nhất của các tòa nhà hoặc tháp cao tầng, sàn có thể xoay 360o để thực khách ngắm trọn cảnh bên ngoài

 


Chương 12

Chu Tiểu Bạch xác nhận xong hai vị “sóng thần” đích thực là ngồi cùng bàn với Mặc Duy Chính thì suất C của bạn cũng đưa lên rồi, bèn cầm dĩa tùy tiện xiên một miếng bỏ vào miệng, “Ngon thật…” Bạch ta lập tức dời đường nhìn qua đồ ăn trước mặt, xem ra giờ cũng chỉ đành bám vào thứ này giúp vỗ về “tâm hồn thương tổn” của bạn thôi.

 

Vì rình mò từ xa, Chu Tiểu Bạch chỉ thấy mà nghe không được, suy tính nửa ngày cũng không hiểu Mặc Duy Chính sao lại có quan hệ với sóng thần, tối hậu cho ra một kết luận, hai người kia ở hội nghị có qua lại với nhau, hơn nữa là qua lại không cạn, còn tiếp tục thông đồng đến tận đây!

Bên kia, vị phu nhân ngồi cạnh Mặc Duy Chính đương cùng lão sóng thần đối diện khách sáo mấy câu còn tiểu sóng thần lại hướng Mặc thẳng nam nhất nhất ra vẻ thụ sủng mà kinh, “Thật không ngờ lại khéo như thế, mẹ tôi nói chuyện đi xem mắt cũng không biết là anh…”

Đáng tiếc hoa rơi có ý nước chảy vô tình, Mặc Duy Chính bình tĩnh đáp, “Trước khi xem mắt chí ít cũng biết đối tượng là ai chứ.”

Hoàng sóng thần tái cả mặt, may mà nàng ta có trang điểm, dù có nhất thời mặt xám đen cũng khó nhìn ra, “Ưm… Tôi còn tưởng Mặc tổng tài sẽ không đi xem mắt nữa.” Nói gần nói xa, cốt ý là Mặc Duy Chính anh cực phẩm như vậy sớm biết là cùng sóng thần tôi xem mắt nên mới đến, chính là tự cấp bản thân một viên an thần.

Có điều thuốc an thần Hoàng sóng thần uống còn chưa kịp trôi theo nước, thứ mắc trong cổ họng chung quy vẫn là không chắc ăn bằng đã tiêu hóa tại dạ dày, Mặc Duy Chính đã lại bình tĩnh đáp, “Mẹ đặt đâu con ngồi đấy, có không muốn cũng phải vâng theo ý của bề trên.” Đặc biệt Mặc Duy Chính phát hiện đối tượng xem mắt lại chính là Hoàng quản lí, dù không thích nhưng nghĩ đến chuyện hai công ty hợp tác – đương nhiên chuyện này không thể vì bọn họ căng thẳng mà thủ tiêu, song bầu không khí tốt đẹp thì thuận lợi hơn nhiều, Mặc Duy Chính đời nào thích tự tìm phiền phức lãng phí thời gian nên mới đồng ý gặp mặt.

Hoàng sóng thần thoáng cái thành thứ chẳng ai thèm, mặt có trang điểm thì sắc giận cũng rõ như ban ngày, Mặc Duy Chính có chút hối hận, lẽ nào gần đây ở chung với Chu Tiểu Bạch thành quen, nhất thời không sửa được cũng ăn nói kiểu đó với người khác, vội chỉnh lại, “Ý của tôi là Hoàng tiểu thư nhất định có rất nhiều người theo đuổi, chuyện xem mắt thực sự là dư thừa mà thôi.”

Hoàng sóng thần mới vì lời của Mặc Duy Chính phun thuốc an thần ra, không đầy ba giây đã lại nuốt vào, “Mặc tổng tài nói đùa rồi.”

Vị phu nhân bên cạnh Mặc Duy Chính xem ra chính là “bề trên” trong miệng hắn, nghe Mặc Duy Chính cùng Hoàng sóng thần trao đổi, có chút ngạc nhiên, “Hai đứa quen nhau?”

“Là quản lí của công ty muốn hợp tác, đã gặp qua.” Mặc Duy Chính lời ít ý nhiều giải thích một chút.

Vừa nghe đã gặp mặt, lão sóng thần có vẻ đặc biệt kích động, vốn cho rằng xem mắt cũng giống xếp hàng mua này nọ, chiếm chỗ tốt là coi như con gái có lợi thế, “Vậy là được rồi, hai đứa cứ thoải mái giao lưu đi.” Vừa nói vừa liếc nhìn Mặc Duy Chính đầy ẩn ý rồi quay sang bắt chuyện với mẹ hắn.

Ai ngờ bên kia hỏa nhiệt bên này băng lãnh, Mặc Duy Chính ngoài công việc cũng không cùng phái nữ nói chuyện bao giờ, trừ mấy câu châm chọc ngoài miệng “đàn áp” Chu Tiểu Bạch . Không biết sao đi xem mắt lại nhớ tới bạn… xem ra thấy phái yếu chính tông là lại nghĩ đến kẻ “đột biến” rồi. Thấy bầu không khí nhạt phèo như vậy, Hoàng sóng thần bèn mở màn, “Chúng ta bắt đầu chọn món thôi, tôi hơi đói rồi…”

Một câu phá vỡ cục diện tẻ ngắt, Mặc Duy Chính vẫy gọi nhân viên phục vụ, vừa nghiêng người liền thấy trong góc phòng một thân hình quen thuộc đương cắm đầu cắm cổ ăn, thiếu điều vục mặt xuống bàn. Mặc Duy Chính sửng sốt, có điều rất nhanh liền bình tĩnh chọn món.

Thấy bầu không khí như đông đá cũng không có giảm bớt, mẹ Mặc Duy Chính bèn lên tiếng hỏi, “Không biết Hoàng tiểu thư sở thích thế nào?”

Hoàng sóng thần nghe câu hỏi của trưởng bối đương nhiên phải trả lời cho tốt, ” Bình thường trừ làm việc cháu thỉnh thoảng cũng chơi violon.”

“Con gái có học nhạc khí là tốt…” Mặc lão nương(1) tựa hồ có chút thoả mãn.

Mặc Duy Chính bỗng lại nhớ đến sở thích của Chu Tiểu Bạch cùng tiếng rên ngập phòng, so sánh Hoàng sóng thần ưu nhã kéo violon cùng Chu Tiểu Bạch thô tục cười xem GV, hắn bật cười một tiếng, vừa khéo đánh vỡ cục diện bế tắc.

“Cười cái gì?” Mặc lão nương kỳ quái hỏi, con trai bình thường nhất định không ở trong hoàn cảnh này mà lại cười đến thất thố như vậy.

Mặc Duy Chính thu lại sắc diện, nghĩ xem mắt quả nhiên là chuyện ngang với nằm gai nếm mật, như đứng đống lửa như ngồi đống than vậy, thật muốn mau kết thúc quách cho rồi, “Có chút khó chịu… ho khan thôi.” Mặc Duy Chính không muốn cực lực lấp liếm tiếng cười vừa rồi thành tiếng ho, nhưng….

“Vậy ăn xong về nhà nghỉ ngơi cho khỏe…” Lão sóng thần tận hiển hình tượng từ ái dịu dàng nói.

“Nhất định là Mặc tổng tài công tác quá vất vả rồi.” Hoàng sóng thần cũng cực kỳ ôn nhu.

Mặc Duy Chính đã nói trong người khó chịu, tự nhiên là có thể đường đường chính chính vờ trầm mặc không cần đáp lại, không nói lời nào.

Có điều trầm mặc cũng không duy trì được lâu, mà người đánh vỡ trầm mặc cũng chẳng phải Mặc Duy Chính mà là Chu Tiểu Bạch râu ria bên ngoài .

“A… Đắt vậy!” Tiểu Bạch nhìn hóa đơn biến sắc, gió cuốn mây tan, hạ gục nhanh tiêu diệt gọn suất C của bạn xong lại thấy chả còn gì đáng xem bèn chuẩn bị tính tiền rút lui không kèn không trống nhưng kết quả với Tiểu Bạch mà nói là con số hàng ngàn, cái gì chứ… suất ăn như vậy thường là trong khoảng 50 tệ mới phải… Chu Tiểu Bạch ngây người, lẽ nào bạn dự đoán sai rồi?

Tuy Chu Tiểu Bạch có vẻ cực kỳ không lý trí, song nhân viên phục vụ vẫn rất lý trí đứng một bên không nói một lời, Tiểu Bạch không thể làm gì hơn là soát trên lục dưới, tài chính thiếu thốn bạn mới miễn cưỡng trưa xuống canteen tối húp canh suông duy trì sinh kế, giờ còn cách cuối tháng mấy ngày, gắng gượng lê lết như vậy cộng với thập thò ăn chực nhà Cố Nhã, Chu Tiểu Bạch mới chống chọi được đến cuối tháng. Tiểu Bạch mò mẫm trong ví, cố mò chút tiền còm từ một đống card GV cùng thẻ giảm giá McDonald.

“Năm mươi… mười…” Chu Tiểu Bạch lục lọi tìm tiền, cứ đà này không sớm thì muộn đến cả tiền xu cũng phải lôi ra nốt. Tiểu Bạch vốn cho rằng lấy 50 tệ ăn một bữa kết quả là 10 ngày còn lại có thể đi nhà khác ăn chực duy trì, giờ xem ra bạn sai rồi, vấn đề tuyệt đối không thể dùng ăn chực mà giải quyết được nữa, mà bạn rất có thể sẽ trở thành nhân viên nghèo rệp đầu tiên của công ty KM ra ngoài ăn cơm bá vương rồi.

“Hình như thiếu…” Chu Tiểu Bạch cầm tiền trong tay cười ngượng ngập nhìn nhân viên phục vụ, công bằng mà nói, bạn chưa từng nghĩ mình có ngày cười đến như thế hèn mọn.

Ngay lúc Chu Tiểu Bạch xấu hổ, bỗng dưng có tiền mặt từ đâu bay qua, “Cô ta thiếu bao nhiêu, không cần trả lại.”

Tiền trên trời rơi xuống? Tiểu Bạch sửng sốt nhìn theo hướng tiền “bay”, liền thấy sắc diện viết “Cô thật mất mặt” của Mặc Duy Chính…”Chào tổng tài…anh thật tốt…” Ngụ ý của Tiểu Bạch là tiền của tổng tài thật tốt.

Phục vụ chỉ nhận tiền không nhận người, Tiểu Bạch chẳng qua thiếu một ít  mà cuối cùng lại để cô ta kiếm được một đống tiền boa, liền cầm tiền đi trong chớp mắt.

Mặc Duy Chính lôi theo Chu Tiểu Bạch còn ngây ngốc ra ngoài, nhân tiện quang lại bên kia một câu, “Con đi trước.” Hoàng sóng thần sững sờ, nhìn Chu Tiểu Bạch, vừa rồi Mặc Duy Chính đứng dậy nói có việc, thì ra là gặp được trợ lý. Tuy từng gặp qua Chu Tiểu Bạch nhưng Hoàng sóng thần có chút hoang mang, giúp bạn trả tiền cũng đâu cần rời đi?

Thẳng đến bị đẩy vào trong xe Mặc Duy Chính, Chu Tiểu Bạch mới tỉnh lại, “Tổng tài… tiền kia…”

Mặc Duy Chính khởi động xe xong mới mở miệng, “Trừ vào tiền lương của cô”

“Cái gì!” Chu Tiểu Bạch hét thảm một tiếng, “Trừ vào lương của tôi còn bảo cô ta miễn trả lại!” Nguyên vốn tưởng là tổng tài phung phí, ai ngờ nói nửa ngày mới hay tổng tài phung phí tiền của bạn!

. ________________________

Chú thích

.(1) lão nương : mẹ

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+