Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 13-14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Xe của Mặc Duy Chính rời gara khách sạn, Chu Tiểu Bạch lòng đầy căm uất mà không sao mở miệng được, chỉ đành cúi đầu vẻ sa sút cực kỳ.

Mặc Duy Chính đột nhiên nói một câu, “Tôi đi xem mắt với cô ấy.”

“Hả?” Chu Tiểu Bạch ngẩng đầu mơ hồ nhìn Mặc Duy Chính, “Cái gì cô ấy?” Tiểu Bạch giờ còn đang thương tiếc 100 tệ vô duyên vô cớ tan mất tiêu vào không khí.

 

Mặc Duy Chính thấy bạn hồn vía đâu đâu, có chút tức giận nói, “Cô chẳng phải theo dõi tôi sao?”

“Ai…” Tiểu Bạch hồi phục tinh thần lại, tiền không cháy túi khiến bạn quên luôn việc bị bắt quả tang theo dõi, “Không… Là tình cờ thôi, chẳng qua tôi muốn ra ngoài ăn…”

Mặc Duy Chính nhìn bạn hai chân không ngừng ngọ nguậy, cọ cọ thảm xe là biết ngay người này khẩu thị tâm phi , “Cải thiện bữa ăn ấy à…”

“Phải, phải rồi…” Tiểu Bạch vội vàng hùa theo, “Tổng tài anh thật là hiểu tôi.”

“Mang 87 tệ đi cải thiện bữa ăn… Đây đúng là chuyện cô làm.” Mặc Duy Chính nghiêng đầu hơi cười nhìn Tiểu Bạch.

Hắn cười khiến Tiểu Bạch cảm thấy toàn thân gấp gáp, “Haha…” Thiên hạ duy nhất có thể đối chọi nụ cười gian hiểm của Mặc Duy Chính chỉ có điệu cười này của Tiểu Bạch.

Mặc Duy Chính nhìn bạn toe toét cười, rẽ ngoặt vào trước cửa một nhà hàng cơm Tây, nói với Tiểu Bạch, “Xuống xe.”

“Hừ…” Tiểu Bạch bĩu môi, “Tôi còn tưởng tổng tài anh đưa tôi về nhà nữa…” Bạn đã cạn cả tiền ngồi xe, bỏ bạn lại chỗ kỳ quái thế này cả đường về hướng nào bạn còn chẳng biết.

Mặc Duy Chính tức giận nói, “Tôi còn chưa có ăn…”

“Nhưng tôi ăn xong rồi…” Chu Tiểu Bạch đáp, tổng tài sao lại ngốc thế nhỉ?

Mặc Duy Chính mỉm cười, “Vậy cô xem tôi ăn.”

Chu Tiểu Bạch đưa tay lên đếm đếm, tính ra những thứ bạn đã xem thật đúng là không ít, người khác xem bạn đã xem, người khác không xem bạn cũng xem, chỉ riêng xem người khác ăn là chưa từng có.

“Cô cứ thả lỏng đi…” Mặc Duy Chính nhìn Chu Tiểu Bạch bộ dạng xấu hổ ngồi ngay ngắn phía đối diện, nói đùa.

Tiểu Bạch nheo mắt nhìn Mặc Duy Chính ưu nhã ngồi ăn, nói thật… Tuy bạn đã ăn hết một suất không sai, nhưng chưa kể đồ ăn chốn xa hoa ít thấy thương, lại kinh qua một màn cả kinh hoảng lẫn quẫn bách, tiêu hóa nhanh hơn không nói, còn bị mùi thơm trước mặt kích thích, Tiểu Bạch nghĩ nước miếng tiết ra có hơi nhiều, “Tổng tài anh ăn nhanh lên chút…” Nhanh một chút kết thúc căn nguyên gây thống khổ cho bạn.

“Ăn nhanh vậy là thói quen của cô.” Mặc Duy Chính tiếp tục bảo trì ưu nhã khiến Tiểu Bạch chỉ hận không thể quăng thẳng miếng thịt bò trên bàn vào mặt hắn, sau đó cầm lấy bánh mì trên bàn … cất vào túi làm điểm tâm sáng mai.

“Đó là …” Đứng dưới tổng công, chỉ đành vờ thụ.

“Bất quá…” Mặc Duy Chính dường như chợt nhớ chuyện gì, “Cô hết tiền rồi sao?”

Nếu là người khác hỏi Tiểu Bạch như vậy, Tiểu Bạch nhất định sẽ nước mắt nước mũi ròng ròng ôm chân xin tiền xin cơm, nhưng người hỏi lại là Mặc Duy Chính, y theo bản chất biến thái của hắn, ra tay giúp bạn mấy đồng tiền lại lãng phí 100 tệ, đổ tất lên đầu bạn còn vờ vịt hỏi han, đừng kể nhìn bạn khinh khỉnh, rất có thể sẽ trắng trợn cười nhạo bạn, nếu tới cầu hắn giúp đỡ, tên âm hiểm giảo hoạt kia nhất định sẽ lần lần đặt điều kiện áp chế bạn, khả năng xấu nhất là cướp đoạt quyền xem GV của Tiểu Bạch.”Tôi à… Hôm nay không mang tiền mà thôi. Tiền để ở nhà, gần đây bên ngoài không an toàn, ra cửa không nên mang nhiều tiền.”

“A…” Mặc Duy Chính dài giọng, tiếp tục ưu nhã dùng cơm.

Tiểu Bạch nghĩ thật sự quá khó tiếp thu rồi, bao tử co bóp còn mạnh hơn, phản ứng trực tiếp là đột nhiên “hát” lên, “Ục ục…”

Mặc Duy Chính đương cúi đầu nghe rất rõ, “Tiếng gì vậy…”

Xong! Chu Tiểu Bạch sững người, chống lại ánh mắt của Mặc Duy Chính, phải nói thế nào đây, nhưng tuyệt đối không thể nói mình đói bụng được, tổng tài nhất định sẽ khoe khoang ra vẻ trả tiền hộ rồi lại trừ lương, đồng lương ốm o của Chu Tiểu Bạch gánh làm sao nổi chi phí cho nhà hàng xa hoa thế này. Vậy nói là xì hơi được rồi, nhưng từ này… Tiểu Bạch liếc nhanh như điện, người bàn bên cũng không chú ý, cảnh ưu nhã phải ăn nói tương xứng… Tiểu Bạch ghé sát vào Mặc Duy Chính nghiêm túc nói, “Mông tôi lên tiếng…”

“Đang yên đang lành sao lại nghẹn…” Chu Tiểu Bạch vỗ vỗ lưng thuận khí cho Mặc Duy Chính.

“Khụ khụ…” Mặc thẳng nam mặt đỏ lên, thấy người xung quanh đều che miệng cười trộm, đúng là xấu hổ, vội gọi phục vụ ra tính tiền.

“Tổng tài anh còn chưa ăn xong…” Tiểu Bạch nhìn salad, sốt cùng bánh mì còn sắp chỉnh tề trên bàn, nghĩ rất lãng phí.

“Còn ai ăn được!” Mặc Duy Chính đỏ mặt quát khẽ.

Mặc Duy Chính nói chính là câu khẳng định, Chu Tiểu Bạch nghe thấy từ nghi vấn liền hiểu thảnh câu nghi vấn, “Tôi ăn được này…” Nói xong liền ra hiệu, “Đóng gói.”

Ngồi vào xe, Chu Tiểu Bạch ôm bánh mì còn nóng rất là đắc ý, nhưng thể diện không thể vứt bừa được, “Tổng tài, anh đừng hiểu lầm đấy, tôi chẳng qua cho con mèo đi bụi dưới nhà chút đồ ăn thôi.”

“Tôi biết.” Mặc Duy Chính nhìn bạn, giật luôn túi trong tay Tiểu Bạch, “Dưới nhà tôi cũng có chó đi hoang.”

“Tổng tài anh…” Tiểu Bạch căm giận nhìn hắn, ngang nhiên tranh ăn với bạn, a, không phải… Chó của tổng tài ngang nhiên tranh ăn với bạn!

Mặc Duy Chính nhìn bạn cười cười, “Thì ra trợ lý của tôi nhân hậu như vậy, tôi cũng phải học tập mới được…”

Vì sao… Tiểu Bạch nghĩ, tổng tài là cố ý chống đối bạn… Quả nhiên hủ nữ và thẳng nam khó mà cùng tồn tại được.

“Nhà cô ở đâu?” Mặc Duy Chính hỏi.

“Đi Bloody Mary được rồi…” Tiểu Bạch cài dây an toàn đáp, có thể ăn nhờ bữa cơm đây…

Bloody Mary.

Mặc Duy Chính ngồi bên quầy bar uống rượu nói chuyện với Tiểu Hòa.

“Ngươi khuya thế còn qua sao.” Tiểu Hòa đứng trong quầy bar cười nói.

“Tiện đường thì qua thôi…” Mặc Duy Chính hất đầu chỉ về phía Tiểu Bạch.

“Là ngươi đưa cô ấy tới?” Tiểu Hòa có chút giật mình, vừa rồi Mặc Duy Chính đi tìm chỗ đậu xe, hai người vào kẻ trước người sau, cho nên hắn cũng không lưu ý.

“Ngốc ngếch…” Mặc Duy Chính nhìn Tiểu Bạch bên kia cọ cọ Cố Nhã thấp giọng nói.

Tiểu Hòa gia thêm rượu vào ly cho hắn, “Mặc tổng tài gần đây nhã hứng không tồi nhỉ…”

Mặc Duy Chính quay đầu, “Ngươi nói gì?”

“Không có gì.” Tiểu Hòa đặt chai rượu xuống nói, “Có quen không?”

“Hừ…” Mặc Duy Chính hừ một tiếng, “Quen cái gì nổi, quái nhân một người, sở thích thấp kém, hành vi quỷ dị, nói năng càng chẳng ra thể thống gì!” Vừa nói vừa khinh khỉnh liếc Tiểu Bạch đang bận nhìn GAY.

“Ý ta hỏi rượu của ngươi.” Tiểu Hòa cười nói, chỉ vào rượu trước mặt Mặc Duy Chính, “Rượu hôm nay là tự tay ta pha, vài người uống không quen.”

Mặc Duy Chính biến sắc, ho khan một tiếng, “Ừm… Cũng được.”

.

.

Chương 14

Chu Tiểu Bạch ở nhà Cố Nhã một đêm, bớt xén được bữa sáng ngày thứ hai, cùng 100 tệ chống đỡ 10 ngày. Tuy Cố Nhã còn định cho thêm một ít, nhưng Tiểu Bạch kiên quyết từ chối, vay nhiều tiêu nhiều, đằng nào cũng phải trả, chi bằng tỉnh táo một chút, hơn nữa 100 tệ cho 10 ngày cũng là tạm ổn.

 

Tiểu Bạch đang bận tính toán chi tiêu, nữ vương thụ cùng Hoàng sóng thần không biết khi nào xuất hiện trong phòng làm việc.

Lần gặp thoáng qua hôm qua khiến thái độ của Hoàng sóng thần đối Chu Tiểu Bạch hôm nay có chút là lạ, ánh mắt cứ đi tới đi lui trên người bạn, Tiểu Bạch bị nhìn dến toàn thân khó ở, lẽ nào nàng ta đang khoe khoang khiêu khích là mình cỡ F, Tiểu Bạch có ưỡn ngực mấy lần cũng không ra nổi cỡ B, không cam lòng chỉ hận không thể đem chiếc tách trên bàn nhét vào, đúng lúc này Lã Vọng Thú mở miệng, “Xin hỏi Mặc tổng tài đi đâu?”

“Anh ấy đi họp…” Tiểu Bạch đáp, không kìm được lại liếc cái tách thêm một lần, “Hai vị cứ ngồi trước đã.” Nói xong liền xoay người đi châm trà.

Lúc mang trà lại, Lã Vọng Thú chưa uống đến hai hớp đã nói phải xuống phòng quảng cáo có việc liền một mình đi ra, trong phòng chỉ còn lại Hoàng sóng thần hàng khủng cùng Chu Tiểu Bạch đồng bằng, ngực lớn lên tiếng trước, “Hôm qua thấy Chu tiểu thư, không biết Chu tiểu thư có thấy tôi không…”

“A… Đương nhiên thấy rồi.” Tiểu Bạch cười nói, ngực thầm nghĩ, ngực cô lớn như vậy không thấy họa chăng người mù.

“Thật là khéo, không biết tại sao nhỉ?” Hoàng sóng thần tùy ý hỏi.

“A… là tình cờ tình cờ thôi.” Tiểu Bạch căn bản không muốn nói chuyện với một cô cỡ F, nhất là Hoàng sóng thần vóc dáng rất cao, so với Chu Tiểu Bạch hơn nửa cái đầu, một cặp núi nhỏ ngang ngay tầm cằm Chu Tiểu Bạch, “Sau đó thì…” Tiểu Bạch vừa lùi về sau vừa hàm hồ nói “Tổng tài giúp tôi trả tiền rồi đưa tôi về…”

“Anh ấy có ăn gì không?” Hoàng sóng thần hỏi, tiến lên một bước.

“Ăn?” Tiểu Bạch sửng sốt, “À… Ăn rồi ăn rồi…” Địch lớn ta nhỏ, địch tiến ta lùi…

“Ai.” Hoàng sóng thần lập tức bày ra bộ dạng nhất nhất an tâm, Tiểu Bạch đột nhiên có cảm giác hệt như nàng ta để tổng tài ở đây cho Tiểu Bạch quản lý, sinh hoạt hằng ngày đều phải quan tâm không được chậm trễ. Tiểu Bạch không nhịn được bĩu môi, thì thầm, “Cái này mà cũng quản…”

Có điều Hoàng sóng thần căn bản không hề lưu ý Tiểu Bạch, đúng hơn là trước giờ chưa từng lưu ý, chỉ tự mình đánh giá phòng làm việc ngăn nắp sạch sẽ của Mặc Duy Chính cùng với thứ duy nhất không ngăn nắp sạch sẽ là cái bàn của Tiểu Bạch, không biết hôm qua sau khi xem mắt xảy ra cái gì, nhưng Tiểu Bạch bỗng nghĩ Hoàng sóng thần có vẻ đang nghĩ về bản thân nàng ta rất tốt đẹp. Một đôi sóng thần lắc lư trước mắt Tiểu Bạch, thực là khó chịu, Tiểu Bạch thẳng thắn cầm văn kiện mượn cớ ra ngoài, để nàng ta lại một mình trong phòng.

“Người gì chứ… Xem mắt thôi mà cũng ra vẻ đắc ý…” Tiểu Bạch đứng trong thang máy lẩm bẩm, “Tổng tài đồng ý rồi à? Có gì đáng hưng phấn chứ, hơn nữa… nam nhân với nữ nhân kinh chết được…” Tiểu Bạch nhớ lại kinh lịch kinh khủng của bản thân một lần tải nhầm GV thành AV, thật muốn nôn… Nương theo cơn nôn khan của Tiểu Bạch, cửa thang máy “tinh” một tiếng mở ra, Tiểu Bạch ngẩng đầu thấy bên ngoài đứng đầy những người, hơn nữa đều là chóp bu trong công ty, Tiểu Bạch nghiêng đầu nhìn, sao lại xuống đến đúng tầng đang họp cơ chứ! Bạn vội nắn thẳng lại thắt lưng vừa cúi xuống nôn khan, vô cùng quẫn bách nhìn Mặc Duy Chính đứng ở trước mặt, lau lau nước miếng, “Tổng tài… haha.”

Mặc Duy Chính khẽ cau mày, một bước tiến đến, đưa tay đóng cửa thang máy không nhanh khong chậm nói, “Có việc gấp, các vị chờ thang máy bên cạnh vậy.” Căn bản cả cơ hội để thuộc cấp đáp lại cũng không cho, cửa thang máy đã đóng lại.

“Cô lại sao thế?” Mặc Duy Chính quay đầu nhìn bạn.

“Không có gì… Chỉ hơi khó chịu.” Tiểu Bạch ngốc cỡ nào cũng đâu thể nói vì nghĩ tới nam nữ YY mà phát nôn, bèn chuyển luôn đề tài, “Tổng tài, anh và Hoàng quản lí xem mắt rốt cuộc…” Nói phân nửa Tiểu Bạch tự thấy có chút nhiều chuyện, ngoan cường nuốt phần còn lại vào bụng.

Mặc Duy Chính còn đang chờ bạn nói tiếp, nhưng đợi nửa ngày cũng không thấy bạn hé răng, bèn quay lại nhìn Tiểu Bạch đang nhắn tin đằng sau, “Cô…”

“Hm? Tổng tài anh có việc gì?” Tiểu Bạch ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn.

“Còn không nói nốt!” Mặc Duy Chính không ngờ nộ bất khả át quát lên, hoàn toàn không thèm để ý đến thân phận, có lẽ là vì trong thang máy chỉ có hắn cùng Tiểu Bạch.

“A… Cái kia à.” Tiểu Bạch tỉnh hồn, vừa rồi cũng đúng lúc Cố Nhã nhắn tin cho bạn, “Tôi nghĩ hỏi vậy thất lễ quá nên thôi…”

“Dù có thất lễ cũng không thể nói nửa chừng được…” Mặc Duy Chính trừng mắt hung dữ nhìn bạn.

“Thế nào rồi!” Chu Tiểu Bạch đột nhiên hét lên ba chữ làm Mặc Duy Chính giật bắn mình, “Cái gì?”

“Chẳng phải tổng tài muốn tôi nói nốt còn gì!” Chu Tiểu Bạch cứng ngắc đáp.

Mặc Duy Chính nhìn bạn vẻ bất đắc dĩ, “Ngu ngốc…”

“Vậy…” Tiểu Bạch lại tiếp tục hỏi, “Tôi hỏi anh thế nào rồi, anh lại nói ‘Ngu ngốc’ là ý gì, Hoàng quản lí rất ngu ngốc?” cách tự lý giải này không hiểu sao khiến Tiểu Bạch cảm thấy rất thoải mái.

“Không hề nghi ngờ là cô hiểu lầm rồi.” Mặc Duy Chính bước ra thang máy thẳng thắn đáp.

“A..” Tiểu Bạch cúi đầu, rốt cuộc là thế nào chứ.

Vào phòng làm việc đã thấy Hoàng sóng thần cùng nữ vương thụ ngồi đợi bên trong, Mặc Duy Chính sửng sốt, Tiểu Bạch vội giải thích, “A… Lúc mấy người Lã quản lí tới anh còn đang họp nên chờ ở đây.”

“Cô lại để khách ngồi chờ mà chạy lung tung?” Mặc Duy Chính trừng mắt.

“A…” Chu Tiểu Bạch đang muốn thanh minh, Lã Vọng Thú đã giành trước, “Không có gì, Chu tiểu thư cũng có việc cần làm mà.”

“Phải rồi…” Tiểu Bạch cảm kích nhìn nữ vương thụ, quả nhiên là thụ đều hiểu nhau,… ít nhất … dưới sự đàn áp của Mặc Duy Chính Tiểu Bạch nghĩ bản thân càng ngày càng bị ép thành thụ.

Mặc Duy Chính vốn định không chút lưu tình răn dạy Tiểu Bạch, kể cả đoạn nói chuyện trong thang máy khi nãy, nhưng ngại mặt người ngoài hắn đành nhịn xuống, quay lại nói với Tiểu Bạch, “Đi châm trà.”

“Nhưng…” Tiểu Bạch chỉ hai tách trà trên bàn, “Tôi châm rồi.”

“Hình như cô cho rằng tôi là không tồn tại?” Mặc Duy Chính nhướn mày nhìn bạn.

Tiểu Bạch vội thanh minh, “Tổng tài anh tuyệt đối là một tổng công có cảm giác tồn tại cực kỳ cường liệt!”

Vèo một tiếng, Hoàng sóng thần còn đang sững sờ, Lã Vọng Thú đã bật cười , Mặc Duy Chính biến sắc, “Cô cô cô…”

Nhưng Lã Vọng Thú lập tức nói, “Mặc tổng tài đừng nóng giận, cứ theo lời Chu tiểu thư nói thì cô ấy đối với anh rất kính ngưỡng đấy.” Vừa nói vừa nhìn về phía Tiểu Bạch có chút mỉm cười.

Tuy Tiểu Bạch rất tò mò về Lã Vọng Thú, nhưng nhìn sắc mặt tối tăm của Mặc Duy Chính bạn nghĩ nhanh chân đi châm trà là hay nhất, có điều Tiểu Bạch nhìn nước từ bình từ từ chảy ra mà ngây ngốc, vì sao Lã Vọng Thú lại có vẻ rất thông hiểu, lẽ nào cũng là “đồng đạo”? Quả nhiên là nữ vương thụ … Nhất định phải giao lưu với hắn nhiều hơn mới được!

.

.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+