Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 19-20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19

Xe của Lã Vọng Thú dừng ngay dưới “ổ heo” chuyên chở toàn bộ đạo cụ “hành nghề” hủ nữ của Chu Tiểu Bạch, Tiểu Bạch xuống xe, tuy bộ dáng lúc này thảm cực kì, nhưng có thảm cũng phải nói vài lời kịch kinh điển, “Anh…có muốn lên nhà một chút?” 

Đây chẳng qua là câu hỏi lịch sự, cứ theo kết quả thống kê không chính thức, nam nhân chịu nhận lời mời của nữ nhân “lôi thôi lếch thếch” như Tiểu Bạch lúc này xác suất bằng 0.

Ấy thế mà Lã Vọng Thú lại cười đóng cửa xe, “Được. . .”

Vốn chỉ định khách sáo một câu, không ngờ hắn thực sự muốn lên , Tiểu Bạch có phần quẫn bách, thiếu chút đã nói “Không được!”. Suy suy tính tính, nếu bạn nói vậy thật e bị tiểu thụ cho là người bị bệnh tâm thần, chỉ đành nói, “Vậy… anh theo tôi.”

Tới cửa, Chu Tiểu Bạch móc chìa khóa, run rẩy xoay chìa, hết qua trái rồi qua phải, “Hả! Sao không tra vào được. . . Khóa có vấn đề rồi, phải đi tìm thợ sửa mới được.” Tiểu Bạch giơ chìa khóa nói rất nghiêm túc.

Lã Vọng Thú không đáp, chỉ cười nghiêng đầu nhìn, đưa ngón tay trắng trẻo thon dài chỉ vào chìa khóa, “Cô tra ngược mất rồi?”

“Ái. . .” Tiểu Bạch khóe miệng giật giật, lại tra chìa, khóa kêu “tách” một tiếng mở ra, Tiểu Bạch cũng thở dài một hơi, bước vào.

Tiểu Bạch gạt đống tiểu thuyết đam mỹ (1) sang một bên, nói với Lã Vọng Thú, “Anh ngồi đi. . .”

Lã Vọng Thú ngồi xuống, nhìn phòng trọ nhỏ hẹp, nét mặt thủy chung vẫn giữ nguyên vẻ tươi cười, Tiểu Bạch ôm tiểu thuyết tống hết vào trong phòng ngủ vô cùng bừa bộn của bạn rồi đóng sập cửa, “Lã quản lí. . . Tôi rửa mặt chải đầu một lát rồi châm trà cho anh sau nhé?”

Lã Vọng Thú sửng sốt, nhìn Tiểu Bạch một tay cào tóc, một tay vuốt vuốt quần áo, lòng nghĩ dù có để bạn đi pha trà bây giờ, hắn cũng không uống nổi, bèn mỉm cười, “Vậy cô đi đi. . . Cứ để tôi tự nhiên.”

“Vậy. . .” Tiểu Bạch tùy tiện lấy ra một quyển tạp chí dưới bàn, “Anh đọc tạm. . .”

Khi màn đánh răng xong Tiểu Bạch liền chuyển qua chải đầu, “Ai. . .” Tiểu Bạch thốt lên đau đớn, tóc bạn đã cứng lại còn khó gỡ, mỗi đêm đều phải chải tinh tươm mới dám đi ngủ, nhưng hôm qua. . . một đêm lăn lộn trên sofa nhà tổng tài, kết quả. . .”Rắc!” Tiểu Bạch mặt như đưa đám nhìn mẩu lược gãy, mở cửa phòng vệ sinh.

“Tiểu Thú. . .” Tiểu Bạch chỉ vào sau gáy nhìn Lã Vọng Thú, “Lược mắc vào tóc, giúp tôi gỡ ra với.”

Lã Vọng Thú đương nhiên chưa từng gặp cảnh này, ra sức mấy lần cũng chẳng ăn thua, chỉ có Tiểu Bạch liên tục kêu rên thảm thiết, Lã Vọng Thú xấu hổ nói, “Phài làm sao bây giờ?”

Chu Tiểu Bạch hít sâu một hơi, đưa cho Lã Vọng Thú một cây kéo kiên quyết nói, “Cắt!”

“A?” Lã Vọng Thú giật mình nhận kéo, Tiểu Bạch tùy ý nói, “Có sau đâu, tóc tôi bình thường đều thế cả. . .”

Lã Vọng Thú cẩn thận cắt một ít tóc gỡ lược xuống, Tiểu Bạch tùy tiện cào cào, “Được rồi. . . Thoải mái thật.” Quăng xong mớ tóc đã “anh dũng hi sinh” bạn lại chui vào toilet.

Lã Vọng Thú tay còn cầm kéo, khóe miệng khẽ giật rất thiếu tự nhiên, lòng tán thán bạn thật dứt khoát làm sao!

“Anh không tới công ty à?” Lã Vọng Thú dường như rất có hứng thú với nhà của Tiểu Bạch , lưu luyến không muốn rời, Tiểu Bạch không nhịn được “thân thiết” hỏi một câu.

“Ừm. . .” Lã Vọng Thú uống một ngụm trà, “Tôi không vấn đề. Chu tiểu thư thì sao?”

“Tôi hôm nay được nghỉ.” Tiểu Bạch vội nói, thì ra tiểu thụ cho rằng bạn muốn tới công ty nên cố nấn ná ngồi đợi. . .

“A. . .” Lã Vọng Thú gật đầu, giơ lên cuốn tạp chí khi nãy Tiểu Bạch tống cho, “Cái này em tôi cũng đọc.”

“Hả?” Tiểu Bạch giật lại 《 Adonis 》(2)  từ tay hắn, “Có số tháng 3 năm ngoái không?” Bạn năm ngoái còn kẹt ở chỗ khác nên bất hạnh bỏ lỡ.

“Chắc là có.” Lã Vọng Thú suy nghĩ chốc lát rồi đáp, còn thêm một câu, “Nó còn mua rất nhiều tạp chí tương tự từ Nhật nữa. . .”

“Ôi. . .” Tiểu Bạch lòng đầy ước ao, “Muốn xem quá đi. . . Tôi còn không mua đủ. . . Thiếu một quyển, truyện dài kỳ coi như không đọc trọn được.”

“Vậy. . .” Lã Vọng Thú dáng vẻ cực giống buông câu được cá, mỉm cười nói “Cô có muốn tới nhà tôi không? Nó hôm nay ở nhà, cô xem được đấy. . .”

“Thật sao?” Tiểu Bạch lập tức tỉnh như sáo, em gái của tiểu thụ? Hủ nữ giống mình trong truyền thuyết? Tuyệt như vậy lại còn có phần cuối của H (3) tạp chí bạn đang đọc dở, Tiểu Bạch kiên quyết nói, “Tiểu thụ! Anh nhất định phải cho tôi gặp em gái anh. . .”

Mặc Duy Chính tới công ty không lâu liền gặp Hoàng sóng thần, “Lã quản lí có việc, một mình tôi sang thôi.” Cô nàng nói xong gương mặt tươi cười, tựa hồ đối với cơ hội thế này cực kì đắc ý.

“Có việc?” Mặc Duy Chính lấy làm lạ hỏi, người kia không phải đưa Tiểu Bạch về nhà sao, còn việc gì nữa chứ, không buồn nghĩ ngợi lập tức gọi ngay cho Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch ngồi trên xe Lã Vọng Thú nghe tiếng chuông rút điện thoại thì thấy trên màn hình ngự ngay năm chữ “Ta là Mặc Duy Chính”, bạn sao chẳng nhớ tí ti gì mình đã đặt tên thế cho tổng tài nhỉ, đọc được còn tưởng tượng ra cả bộ dạng hắc ám của hắn lúc nói câu này, vội tiếp điện thoại, “A lô . . .”

“Cô đang ở đâu?” Đầu bên kia truyền tới thanh âm của Mặc Duy Chính.

“Trên xe.” Tiểu Bạch nói gọn.

“Cô. . . Ở trên xe làm gì?”

“Nghe điện thoại của anh.”

“. . . Vậy xe của cô muốn đi đâu?” Mặc Duy Chính phát hiện cùng Tiểu Bạch trao đổi cần khả năng “thấu hiểu” cực cao .

“Đến nhà của tiểu thụ..à không, Lã quản lí.” Tiểu Bạch vừa nói vừa quay sang cười với Lã Vọng Thú đang lái xe.

“Cô tới đó làm gì?” Giọng của Mặc Duy Chính đột ngột trầm hẳn xuống.

 

Tiểu Bạch ngây ra, tổng tài. . . cũng quá gà mẹ (4) đi.”Tổng tài. . . hôm nay tôi được nghỉ mà. . .”

“Thế thì sao?” Mặc Duy Chính ngạc nhiên hỏi.

“Vậy nên anh không quản được tôi đi đâu làm gì.” Tiểu Bạch dứt khoát đáp.

“Cô. . .” Mặc Duy Chính nghiến răng nghiến lợi, nỗi hối hận bản thân đã quyết định cho cô nàng nghỉ càng dâng trào cuồn cuộn, “Về cho tôi.”

 

Tiểu Bạch vừa nghe liền biến sắc, tổng tài không chỉ gà mẹ còn quá đáng. Tổng công nào nói lại không giữ lời!”Không được, nghỉ là nghỉ. Hơn nữa. . .” Tiểu Bạch chợt nhớ ra, “Tổng tài, tên anh trong di động tôi là anh tự sửa đúng không?”

“À. . .” Mặc Duy Chính dường như có chút xấu hổ, bèn đổi giọng, “Là tôi. . . Thì sao?”

“Haha. . .” Tiểu Bạch bĩu môi nói, “Ta là Mặc Duy Chính, ấu trĩ thế mà cũng nghĩ ra được, tổng tài anh quả không phải là nhàm chán bình thường rồi!”

“Tóm lại cô về cho tôi!” Mặc Duy Chính nghĩ đây mới là vấn đề then chốt.

“Hừ. . .” Tiểu Bạch bật ra một tiếng, “Chẳng phải anh định vứt tôi giữa đường sao, mà kể cả anh có đưa tôi về nhà thì tôi cũng được nghỉ, lẽ nào công ty có quy định tổng tài có quyền cấm nhân viên ra khỏi nhà chắc?” Bạn đang tha thiết mong chờ hội ngộ với chị em hủ nữ cùng《 Adonis 》trăm yêu ngàn quý, đừng hòng ai ngăn cản được.

Tiểu Bạch ngắt luôn điện thoại, dám mang bạn “bỏ chợ”, nếu tiểu thụ không xuất hiện chẳng phải bạn đành tự lê lết về nhà? Chẳng qua nhầm hắn với bồn cầu, thế mà tổng tài còn ôm hận! Bạn quay sang cười với Tiểu Thú, “Haha. . . Tôi sốt ruột lắm rồi.”

.

.

.

Chú thích :

(1)        Đam mỹ tiểu thuyết : hiểu ngắn gọn là tiểu thuyết chuyên về tình yêu nam-nam (tuy ai cũng biết rồi nhưng vẫn phải chú ><)

(2)        Adonis : tạp chí truyện tranh boy love có tiếng

(3)        H : viết tắt của hentai, ở đây ý nghĩa chỉ đơn thuần là sex

(4)        Gà mẹ : ý chỉ quá mức quan tâm

 

 

Chương 20

Chu Tiểu Bạch treo máy không được 10 giây, “Ta là Mặc Duy Chính” năm chữ đã lại xuất hiện trên di động của Tiểu Bạch. Tiểu Bạch vốn không muốn giữa lúc khoái trá thế này nhận điện thoại của tổng tài, nhưng có thực mới vực được đạo, sinh kế của bạn trong tay người ta cả, làm anh hùng không phải dễ, đành mở máy nhận cuộc gọi, nhưng Lã Vọng Thú đột nhiên ngoặt tay lái, xe vừa rẽ, Tiểu Bạch ngây ngốc nhìn ngón tay vừa nhấn phím đỏ (1) cùng năm chữ”1 cuộc gọi nhỡ “, chỉ biết ngẩn người…

 

Lã Vọng Thú không hiểu chuyện quay sang hỏi, “Sao không nhận điện?”

 

“Treo…” Tiểu Bạch ngơ ngác đáp.

 

“À… Chắc là có chuyện gì.” Lã Vọng Thú nói.

 

“Là tôi treo.” Tiểu Bạch thành thật trả lời, xong đời rồi… Quả nhiên bạn còn chưa kịp lấy lại tinh thần, di động đã lại vang lên, Tiểu Bạch căng thẳng thần kinh giơ tay nhấn trúng vị trí lúc nãy, vậy là…

 

2 cuộc gọi nhỡ

 

Tiểu Bạch cứng cả người.

 

Lần thứ ba… Chu Tiểu Bạch nhìn chữ trên màn hình, hoàn toàn không dám tiếp rồi. Tổng tài nhất định sẽ mắng chết bạn, khi nãy gọi điện chí ít tổng tài còn sót lại chút lý trí, giờ thì… hai lần liền ngắt máy, Tiểu Bạch nghĩ khả năng tổng tài còn lý trí mong manh như khả năng bạn bỏ xem GV vậy, nhưng lại không thể không tiếp…

 

“Tiểu Thú…” Tiểu Bạch từ nhỏ tiếp nhận cũng là giáo dục mầm non, việc làm không được phải quay sang cầu người khác giúp đỡ, “Anh nhận điện thoại giúp tôi được không?”

 

“Hả?” Lã Vọng Thú sửng sốt, “Sao vậy?”

 

“Tôi… nghĩ tổng tài có lẽ có chuyện muốn nói với anh.” Tiểu Bạch kiên trì đáp, tổng tài có chuyện nói với tiểu thụ hay không không rõ, nhưng thứ đang chờ bạn chắc chắn không phải “nói chuyện”!

 

Lã Vọng Thú tìm chỗ đỗ xe bên lề đường nhận điện thoại, một câu xin chào dịu dàng còn chưa ra khỏi đã bị một cơn lốc thổi bạt vào trong, bộ dạng hệt như bị tầng tầng lớp lớp ngôn ngữ đè lên đầu.

 

“Đồ ngốc này! Cô dám treo điện thoại của tôi?”

 

“Tôi…” Lã Vọng Thú không hổ là nữ vương thụ, dù tai bay vạ gió gặp phải tổng công phát điên cũng vẫn duy trì hình tượng tao nhã, “là Lã Vọng Thú.”

 

“Hm?” Mặc Duy Chính bên kia biến sắc, đồ ngốc đó… ngang nhiên để hắn nhận điện, có ý gì chứ? “Sao lại là anh nhận điện?” Khẩu khí Mặc Duy Chính trở lại hòa hoãn , nhưng lại tràn đầy nghi vấn bén nhọn vô cùng.

 

“Chuyện này…” Lã Vọng Thú nhìn Tiểu Bạch bên cạnh vẻ mặt van cầu bèn đáp, “Chu tiểu thư đang dở chút việc, tôi nghe điện thoại kêu nên giúp cô ấy nhận.”

 

“Là vậy sao…” Mặc Duy Chính vẫn duy trì cảnh giác, âm sắc trả lời cũng dày đặc hoài nghi.

 

“Là vậy đấy!” Lã Vọng Thú cười nói, “Anh có việc gì không?”

 

Mặc Duy Chính ngẫm nghĩ một thoáng, nghĩ vấn đề của hắn và Tiểu Bạch không thể để bên thứ ba chen chân, đây chính là phương thức tư duy quen thuộc bấy lâu của hắn, dù là đối tượng hợp tác cũng không thể xen vào, “Không có việc gì, lát nữa tôi gọi lại vậy.”

 

Lã Vọng Thú chuyển máy cho Tiểu Bạch, tiếp tục lái xe cũng không hỏi bạn có chuyện gì, nhưng Tiểu Bạch lại không kìm được, “Khi nãy…” Nói là vậy, vấn đề phải nói cho Tiểu Thú thế nào, Tiểu Bạch cũng phải chịu khó cân nhắc từ ngữ, “Tổng tài anh ta… hôm nay… có chút tiêu cực.”

 

Lã Vọng Thú nghi hoặc nhìn Tiểu Bạch, dường như có chút suy nghĩ gật đầu, đối tượng hợp tác dễ tiêu cực, đây là chuyện rất đáng chú ý.

 

Lã Vọng Thú quả nhiên là thụ tiêu chuẩn, ở cũng là cùng cha mẹ em gái sống chung trong một căn nhà riêng hai tầng. Vùng này là khu nhà hiện đại, nhà này nối nhà kia đều là hai tầng thiết kế kiểu Tây, coi như khu nhà giàu. Chỗ Tiểu Bạch ở coi như là “giàu”, toàn một đám nợ nần chồng chất ở bữa nay lo bữa mai! Lương của Tiểu Bạch không thấp, gia cảnh trung lưu, vấn đề là đại đa số tiền của bạn đều dùng lên mạng, các loại tạp chí muốn mua không kể, còn ít đồ gửi từ Nhật Bản về, không ít trang web GAY còn thu phí. Tiểu Bạch ra cửa thì hùng tâm tráng chí, vào công ty KM dào dạt ước mơ, cho tới giờ cuối tháng chưa đến nỗi rống không cháy túi, chỉ phải gian nan duy trì sinh tồn. Thấy tiểu thụ sinh hoạt thế này không tránh trong lòng đố kị, song vẫn phải miễn cưỡng vui cười, “Thật là đẹp…” Ngực thực ra đang nguyền rủa, có bao nhiêu phòng ngươi bị chừng ấy nam nhân thượng!

 

Tâm tình như vậy từ lúc thấy nhà của Mặc Duy Chính cũng từng trải qua, có điều câu rủa khi đó là có bao nhiêu phòng thì ngươi bấy nhiêu lần thượng nam nhân bất thành!

 

“Tôi vẫn sống chung với cha mẹ.” Tiểu thụ mở cửa cho Tiểu Bạch đi vào, nỗi lòng căm giận của Chu Tiểu Bạch chỉ khi thấy núi tạp chí trong căn phòng xa xỉ của em gái Lã Vọng Thú mới giảm bớt.

 

“A… Đều là từ Nhật mua về?” Tiểu Bạch kích động lật giở cuốn tạp chí bạn từng tha thiết ước mong mà chỉ có thể ngắm nhìn qua mạng vì giá trị quá cao.

 

Em gái Lã Vọng Thú tên Lã Vọng Nguyệt, cùng tuổi với Tiểu Bạch, làm  thiết kế quảng cáo ở công ty anh trai, OL (2) bề ngoài ngăn nắp bên trong không ngờ cũng “hủ hóa” từ lâu. Một nhà hai vị nữ vương, đây chính là đánh giá của Tiểu Bạch.

 

“Phải.” Lã Vọng Nguyệt đối với đồng minh hủ nữ như Tiểu Bạch vừa gặp đã thân, kích động đem bảo bối trong nhà mang ra hết, thụ đẹp công đẹp phải có hủ nữ ngắm nhìn mới có giá trị!”Những thứ này đều là của Nhật, còn đây là của Mỹ.”

 

Lã Vọng Thú dựa bên cửa cười nói, “Vậy Tiểu Nguyệt tiếp Tiểu Bạch nhé, anh gọi điện cho Hoàng quản lý xem sao đã.” Nói xong bèn ra ngoài đóng cửa.

 

Thấy anh đi rồi, Lã Vọng Nguyệt kích động kéo Tiểu Bạch, “Ngươi không cảm thấy anh trai ta rất có tư chất làm thụ sao?”

 

Vừa nghe lời này Tiểu Bạch lập tức tỉnh cả người, tuy bạn vẫn nỗ lực giúp Lã Vọng Thú cùng Mặc Duy Chính phát sinh gian tình, nhưng dù sao cũng là anh trai nhà người, Chu Tiểu Bạch mới không nói gì. Ai ngờ thì ra bạn vờ làm người tốt không công, em người ta đã sớm có ý ấy , Lã Vọng Nguyệt thẳng thắn thành khẩn như thế, che che giấu giấu cũng không phải thói quen của Chu Tiểu Bạch, “Kỳ thực… ta đã vì Tiểu Thú tìm tổng công tuyệt nhất rồi!”

 

“Hả?” Lã Vọng Nguyệt nheo mắt, “Anh trai ta là nữ vương thụ, trừ đế vương công ai xứng?”

 

“Không dối gì ngươi, chính là cực phẩm đế vương công đấy!” Tiểu Bạch gặp được tri âm, lập tức lấy di động, ảnh chụp tổng tài lần trước còn chưa xóa, trân trọng như hiến vật quý đưa cho bạn kia xem.

 

“Ừm…” Lã Vọng Nguyệt tán thưởng gật đầu, “Được đấy…”

 

Tiểu Bạch liền dốc bầu tâm sự, trình bày mục tiêu cuộc đời của bạn, “Ta muốn biến tổng tài thành BI, một cực phẩm BI, như vậy ta kết hôn có thể hưởng thụ màn diễn nam nam rồi…”

 

Lã Vọng Nguyệt tỏ ra tán thưởng cực kì, nhưng lại có chút thẫn thờ, “Ngươi tìm được một BI, ta còn chưa biết phải làm sao bây giờ!”

 

Trí tuệ của Tiểu Bạch vẫn nấp trong người, gặp chuyện liên quan đến GAY và hủ nữ mới bộc phát, Tiểu Bạch lập tức nói, “Ta nghĩ ra một biện pháp rất tốt rồi, một người là cực phẩm công một người là cực phẩm thụ, đối với chúng ta mà nói chỉ muốn xem bọn hắn H, không quan tâm công hay thụ, tổng tài của ta tặng cho ngươi, ta tìm tiểu thụ, hai cực phẩm BI rồi!” Huống hồ tiểu thụ đối với bạn cũng không tệ, Tiểu Bạch quyết định đổi cho bạn kia, nhớ mang máng trong AV hoặc GV còn có màn đổi bạn (*)rất đơn giản nhanh chóng.

 

“Ai…” Lã Vọng Nguyệt hai mắt sáng rực, “Quả nhiên là ý hay.” Để ông anh cực phẩm như vậy bị nữ nhân chà đạp, chi bằng để Tiểu Bạch chà đạp , sau đó lại có thể thấy được ánh sáng sân khấu H mong muốn đã lâu, cớ sao không làm chứ?

 

____________________

 

Chú thích :

(1)        Phím đỏ : mời những ai không hiểu coi lại điện thoại xem phím đỏ là phím nào ^^

(2)        OL : Office Lady – nữ nhân viên văn phòng

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+