Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 23-24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 23

Người gặp việc vui lòng sảng khoái, huống chi là sáng sớm ra cửa nhặt được tiền, nghe một cú điện thoại là có ngay máng khác  (1)cho bạn ăn nữa.

Mới buổi sáng Tiểu Bạch miệng ngậm quẩy phi trên đường liền thấy một đồng xu, nhặt tiền lên vừa lúc nghe điện thoại kêu, Lã Vọng Nguyệt nói cho bạn, tiểu thụ đồng ý rồi, kế hoạch ăn máng khác của Tiểu Bạch thành công rồi!

 

Vào phòng làm việc, tổng tài còn chưa tới, Tiểu Bạch càng thêm nóng lòng chờ hắn, hát vang một khúc tự nâng cao tinh thần, “Ngươi nói chút đau nhức lúc H đáng kể gì, lau khô lệ hết sợ làm lại một lần ~~~~ ngươi nói làm tiểu thụ hoa cúc đau thật là đau, đổi tư thế ép ta thành ‘công’ ~~~~ “

Tiểu Bạch hát đến kích động cao trào, đúng lúc Mặc Duy Chính mặt mày xám xịt đi vào làm hỏng cả tâm trạng, Tiểu Bạch vô thức cúi đầu, song ngẫm lại đằng nào mình cũng sắp đi, phải tỏ ra vênh vang chút, lập tức ngẩng cao đầu, mặt đối mặt với tổng tài, “Tổng tài, tôi nghĩ chúng ta có một số việc cần bàn mới được.”

Mặc Duy Chính cả kinh, lẽ nào Tiểu Bạch nghe phong thanh ở đâu rồi, bề ngoài vẫn rất điềm tĩnh hỏi, “Cô định nói chuyện gì?” Chẳng lẽ Tiểu Bạch muốn lấy tiền bồi thường? Phí tổn thương tinh thần?

“Tôi sắp nhảy sang máng khác rồi.” Tiểu Bạch dứt khoát nói.

“Hả?” Mặc Duy Chính sửng sốt, bật cười, “Cô? Cô nhảy được chỗ nào?” Vốn còn tưởng Tiểu Bạch nổi khùng, không ngờ lại là mơ giữa ban ngày!

Người nhằm chỗ cao, heo nhảy vào máng, chân lý ngàn đời không đổi mà Mặc thẳng nam lại dám hoài nghi?

Tiểu Bạch hung hăng xù bờm, “Hừ… Cho một tấm ván tôi nhảy chỗ nào chẳng được!”

Mặc Duy Chính ngẫm nghĩ rồi gật đầu một cái, “Ừm… Cô nắm chắc ván sẽ không gãy chứ?”

“…” Tiểu Bạch xưa nay mồm mép không bằng người, chẳng còn cách nào khác phải viện ra chứng cứ, “Không phải tổng tài cũng sắp đuổi tôi đi sao, tôi chẳng qua tự lo cho thân mình thôi mà. Vừa hay Lã quản lý muốn nhận tôi làm thư ký…”

“Dừng!” Mặc Duy Chính cương quyết ngắt lời bạn, “Cô nói gì?”

“Tôi nói… Lã quản lí muốn nhận tôi làm thư ký…”

“Đằng trước một chút…” Mặc Duy Chính coi Tiểu Bạch hệt như điều khiển từ xa tùy tiện tua nhanh tua chậm lúc nào cũng được vậy!

“Đằng trước… ?” Tiểu Bạch sửng sốt, “… Một chút?” Bạn nghi hoặc cúi đầu, sôi sục căm hờn nhìn Mặc Duy Chính, “Tổng tài… Anh quả nhiên là thẳng nam, ngay cả loại màn hình phẳng như tôi cũng muốn đùa!” Nói xong không ngần ngại dựng thẳng ngón giữa chĩa về phía hắn, “Sắc lang!”

Mặc Duy Chính đờ cả người, “Cô… động tác gì vậy?”

Tiểu Bạch nhìn nhìn tay, một hồi quay sang nói với Mặc Duy Chính, “Này…chẳng phải động tác thẳng nam các anh thích làm sao?”

“Có cô thích thì có!” Mặc Duy Chính giận dữ gầm lên, “Chưa kể, tôi trêu chọc gì cô chứ!”

“Vậy…” Tiểu Bạch chỉ vào trước ngực hỏi, “Anh nói cái gì một chút… ?”

“Tôi thấy cô đầu óc chỉ có ‘một chút’ thì có…” Mặc Duy Chính nghiến răng nghiến lợi, “Tôi hỏi là câu cô nói đằng trước một chút kìa!”

“À…” Tiểu Bạch gật đầu, “Cái kia… Tôi không nhớ rõ rồi…”

“Không phải cô nói tôi định đuổi cô đi sao!” Mặc Duy Chính phẫn nộ quát.

Tiểu Bạch liếc hắn một cái khinh thường, “Anh nhớ còn hỏi tôi…”

“Ai nói muốn đuổi cô?” Mặc Duy Chính không muốn dây dưa lằng nhằng với bạn thêm một phút nào nữa, trực tiếp vào đề, không thèm đếm xỉa đến Tiểu Bạch.

“Anh không đuổi tôi…” Tiểu Bạch tức giận đáp, “Mà là muốn sa thải tôi…” Này có gì khác nhau chứ!

“Đây… cô nghe ai nói vậy?.” Mặc Duy Chính sắc mặt âm trầm hỏi, hắn không nhớ bản thân từng đả động gì, chẳng lẽ là Tiểu Hòa?

Tiểu Bạch chỉ thẳng vào mặt hắn, “Anh chứ ai… Chính anh nói đấy! Chẳng phải anh bảo Vương trợ lý thứ hai tuần sau đi làm sao?”

“Cô nghe trộm!” Mặc Duy Chính cả giận nói.

“Hứ…” Tiểu Bạch ra vẻ khinh khi, “Tôi vô ý nghe thấy, lẽ nào anh không nói chắc?”

“Tôi có nói…” Mặc Duy Chính có chút chột dạ trả lời, bỗng nhớ ra chuyện gì lập tức đổi giọng, “Phải rồi! Tôi có nói đuổi cô đi sao? Cô ——” hắn chỉ vào Tiểu Bạch nói, “Công ty chưa sa thải, cô cũng chưa nộp đơn xin từ chức, lại ngang nhiên dám đi ăn máng khác! Công ty có quyền kiện cô đấy!”

“A…” Tiểu Bạch ngây cả người, “Này… Này…” Chẳng lẽ là…

Trên toà án, quan toà đập búa cái rầm, “Chu Tiểu Bạch ngờ có ý đi ăn máng khác, bản toà căn cứ điều tra xét hỏi, tịch thu toàn bộ truyện tranh, anime BL cùng GV hiện có, tước quyền xem GV chung thân!”

“A——” Tiểu Bạch ôm đầu kêu khóc, “Đừng mà ——!”

Mặc Duy Chính cốc cho bạn một cái, “Heo này! Có thẩm phán như vậy à! Lại còn kiểu hình phạt chẳng ra thể thống gì thế sao!”

“Không phải thế?” Tiểu Bạch lập tức hồi phục tinh thần, “Vậy là tốt rồi…” Như vậy là không còn gì phải sợ nữa rồi.

“Nhưng công ty có thể cắt lương của cô.” Mặc Duy Chính ra vẻ bình thản nói.

Tiểu Bạch cúi đầu ngồi trong phòng gặm bánh mì, “Tiền với tiểu thụ… không thể được cả.” Giờ phải chọn sao đây? Tổng tài khí thế bức người để lại một câu, “Cô có thể rời đi mà không có gì hết, hoặc là lương trợ lý tháng sau bắt đầu làm nhân viên trà nước.”

Nhân viên trà nước… Đây là tổng tài tự sáng chế sao? Tiểu Bạch nghĩ ngợi một hồi… Chờ đã, lúc bạn làm trợ lý cũng phải pha trà cho tổng tài, vậy chẳng phải xưa kia bạn… lấy một phần lương kiêm hai chức? ! Tổng tài trước giờ bóc lột bạn? Tiểu Bạch càng lúc càng phẫn nộ rồi!

Đúng lúc này Lã Vọng Nguyệt lại gọi tới hỏi tình hình, “Sao rồi?”

Tiểu Bạch đem toàn bộ màn đối thoại của bạn với tổng tài rót vào tai Nữ Vương Nguyệt, người kia lập tức kêu lên, “Sao? Ngươi còn chưa nhận được thông báo sa thải?”

“Ừm…” Tiểu Bạch cúi đầu, “Nếu đi là không có lương rồi…”

“Vậy ngươi nghĩ sao?” Lã Vọng Nguyệt hỏi

“Không biết nữa…” Tiểu Bạch đáp, “Bằng không đợi ta gọi cho tổng tài dàn xếp xem sao đã.” Nói xong Tiểu Bạch liền treo máy. Tổng tài lúc này hẳn là đang ăn cơm một mình rồi, gọi điện xem ra hay nhất, Tiểu Bạch cảm thấy mặt đối mặt với hắn quá có tính khiêu chiến, rất đáng sợ! Bạn bèn gọi cho Mặc Duy Chính, ai ngờ lại nghe tiếng chuông vang lên từ phía bàn làm việc bên cạnh, “Tổng tài không mang di động rồi…” Tiểu Bạch lăn qua xem, lập tức phẫn nộ!

“Sao lại là ‘Ngu ngốc’!” Tiểu Bạch nhìn tên trên màn hình, căm phẫn kêu lên. Tổng tài dám đổi tên bạn thành ‘Ngu ngốc’!

Phải mau đổi tên mới được!

Tiểu Bạch đắc ý nhìn thành quả, đột nhiên di động của Mặc Duy Chính lại kêu vang, tay Tiểu Bạch bấm trúng ngay phím nghe, “A…” Tiểu Bạch lại càng hoảng sợ, cũng không biết phải nói gì, phía bên kia đang “A lô a lô” liên tục đột nhiên bật thốt, “Này là tiếng gì vậy?”

Tiểu Bạch囧(2) rồi, GV trên máy còn chưa tắt…

Tiếng rên rỉ… ưm ưm a a, cao vút thấp trầm, mải miết dạt dào, triền miên mê người…

________________________

Chú thích :

(1)        Cụm từ này nghĩa đen là “đi ăn máng khác”, nghĩa bóng là “chuyển nơi công tác”, sau khi cân nhắc việc bạn Bạch là “heo”, mình quyết định dùng thẳng nghĩa đen cho hợp với đoạn đối thoại về sau ^^

(2)         : Nghĩa gốc của chữ này là “quang minh” (ánh sáng, sáng sủa,…), sau này lău hành trên mạng lại trở thành “buồn phiền, âu sầu, quẫn bách, xấu hổ, bất đắc dĩ”( có thể hiểu tương tự một kiểu “Oh my god!”, “Thảm rồi!”).

Ngoài ra phần này dành cho các bạn dịch hoặc edit muốn tìm hiểu sâu hơn về chữ này :

–      Bính âm : jiǒng (âm Nhật là けい [kei] きょう [kyo], Kanji sử dụng chữ炯 – Quýnh),

–      Bộ : 囗(Vi)

–      Số nét : 7

–      Xuất phát : từ chữ 冏 (nghĩa là ‘Quang minh’, một chữ hiếm gặp sử dụng ở thời cổ đại), âm đọc giống nhau. Tuy nhiên theo nghiên cứu thì 囧 đã từng xuất hiện ngay cả trên giáp cốt văn.

–      Nguyên nhân phát sinh : do mặt chữ rất giống mặt người 🙂

với biểu hiện cực kì tâm trạng và quẫn bách , thanh niên Đài Loan ban đầu thường dùng tổ hợp “orz” (giống hình người đang gục xuống đau khổ, thường là thất thế, nếu bạn thêm vào như orz=3 … chậc, trông hơi bị bậy nhỉ), sau chuyển thành囧rz càng thêm hình tượng, chưa kể do“quýnh” đồng âm với “quẫn” nên tốc độ phổ biến càng cao, được coi là “Chữ hán phổ biến nhất thế kỷ 21”.

–      Ý nghĩa số học : nếu bạn vẽ đồ thị hàm số y=1/(x^2-1), sau đó thêm một hình vuông bên ngoài sẽ được chữ 囧

–      Vẽ thành kí tự : o(╯□╰)o

Thông tin thì còn nhiều, nhưng thiết nghĩ thế cũng đủ rồi nhỉ ^^ Cách gõ chữ này trên bàn phím của các bạn Trung mình cũng lược bỏ rồi, chỉ cung cấp tí nền cho vui thôi.

 

Chương 24

Tiểu Bạch luôn luôn là một em bé thông minh, biết đã làm sai chuyện gì nhất định sẽ sửa đổi, hơn nữa cũng không thể liên lụy tổng tài, bèn cầm điện thoại điên cuồng gầm lên một tiếng, “TMD (1)! Gọi nhầm số rồi!” , liền đó lập tức treo máy cái rẹt!

 

Không đầy một phút điện thoại lại lần thứ hai vang lên, Tiểu Bạch ưu nhã nhận điện, “A lô, Mặc tổng tài hiện đi vắng, xin lát nữa gọi lại.” Nhân viên tiếp điện Tiểu Bạch hoàn mỹ đem sai lầm quá khứ gột rửa đến sạch trơn.

Bên kia vang lên một thanh âm trầm ổn, “Cô… là Vương trợ lý sao?”

“Tôi là Chu trợ lý.” Tiểu Bạch nghĩ cách xưng hô này rất không thuận miệng, có điều thanh âm của người nọ không tệ chút nào, mười phần ăn chắc là thanh âm của niên thượng thụ, đại thúc thụ (2) đây! Tiểu Bạch gặp gì cũng “com” (3), rất rất “com”, đại thúc “com”, công công thụ thụ đều ”com” hết.

“Ừm…” Bên kia đáp một tiếng rồi ngắt máy.

Tiểu Bạch hoàn hồn buông điện thoại, trở về bàn mới mở lại âm lượng GV, ai ngờ chưa được bao lâu đã thấy Mặc Duy Chính đi đến, Tiểu Bạch liếc hắn nói, “Vừa rồi điện thoại anh kêu, tôi thay anh tiếp một chút.”

Mặc Duy Chính không nói gì, chỉ lấy di động xem qua, “À… Là cha tôi.”

Tiểu Bạch máy móc quay đầu, mắt rạng hào quang, này, này… Phụ tử CP (4)? Niên hạ công VS niên thượng thụ (5)… Thế giới này thật hài hòa biết bao…

Mặc Duy Chính cảnh giác nhìn ánh mắt sáng ngời của Tiểu Bạch, “Cô… muốn gì?”

“Anh…” Tiểu Bạch thoáng cái nắm lấy tay Mặc Duy Chính, chớp chớp mắt, ngây thơ lại đáng yêu…

Mặc Duy Chính đỏ ửng cả mặt, nói cũng hơi lắp bắp, “Ừm…Cô… sao thế?”

Tiểu Bạch bỗng xấu hổ mân mê chéo áo, “Cha anh bao nhiêu tuổi vậy?”

Mặc Duy Chính sửng sốt, “Cô hỏi làm gì?”

“Tổng tài anh năm nay 29, nếu như cha anh kết hôn sớm…” Tiểu Bạch lầm bầm tự nhủ, vấn đề này đương nhiên rất quan trọng, vì có đôi khi… niên thượng thụ thể lực không tốt khó mà chống đỡ được!

Mặc Duy Chính nhìn Tiểu Bạch cắn cắn tay, đột nhiên mở miệng nói một câu, “Chu Tiểu Bạch, ví như tôi nói tôi thích cô…” Hắn nói nửa chừng liền tắt tiếng, bản thân cũng không hiểu vì sao tự nhiên lại thốt ra lời ấy.

Tiểu Bạch đờ người , nhìn chằm chằm Mặc Duy Chính, nuốt nuốt nước miếng, “Tổng tài… Tôi, tôi…”

“Tiểu Bạch…” Mặc Duy Chính nhìn đôi mắt lấp lánh của bạn, cũng thì thầm gọi tên.

“Ai…” Tiểu Bạch cúi đầu thở dài, lại ngẩng đầu xù bờm, “Tổng tài… Trước khi anh thích nam nhân, tôi sẽ không thích anh đâu.”

Tiểu Bạch nhìn Mặc thẳng nam cứng đờ đứng đó, “Hơn nữa… ‘ví như’ cái gì chứ!” Bạn vừa nói vừa ngồi xuống ghế, “Tôi không thích cái thứ ‘ví như’ này, có là có, không là không, ‘ví như’ có gì hay? Một tí cảm xúc cũng không thấy…” Tiểu Bạch đổi một bộ GV nói tiếp, “Mục tiêu của chúng ta là biến không thể thành có thể…” Thẳng nam nhất định phải cong, còn cái gì gọi là “ví như” nữa!

Mặc Duy Chính sắc mặt tối sầm, “… Không phải là ‘ví như’, là tuyệt đối không có khả năng!”

Tiểu Bạch suy đi tính lại, chuyện sau này ai biết thế nào, đi ăn máng khác cũng không phải ngày một ngày hai, lương nắm trong tay mới là chắc ăn nhất! Thứ hai Vương trợ lý đi làm, Chu Tiểu Bạch liền thành “Nhân viên nước trà chuyên trách” độc quyền phát minh của tổng tài. Tiểu Bạch vốn tưởng bản thân bị tống ra phòng trà nước, cơ hội xem GV đến đây là hết nhưng thời gian rảnh rỗi lại quá mênh mông, bèn hỏi mượn Lã Vọng Nguyệt một đống tạp chí, chuẩn bị tại phòng trà nước hưởng thụ, ai dè tới công ty mới phát hiện chuyển ra ngoài đều không phải bạn mà là Vương trợ lý, nghe nói tổng tài ưu ái cấp dưới, cho Vương trợ lý hẳn một phòng làm việc cá nhân, lập tức cả công ty bắt đầu đoán già đoán non Vương trợ lý rốt cuộc làm sao lấy lòng được tổng tài hay vậy chứ?

Vấn đề này Tiểu Bạch nghĩ cũng nghĩ qua, lý do chỉ có một, tổng tài chính là muốn khiêu khích bạn, khiêu khích công khai, khiêu khích trần trụi!

Chứng cứ phạm tội như sau:

1. Mặc thẳng nam: Hừ… Cô làm nhân viên trà nước cho tôi.

Tiểu Bạch: Trước giờ tôi pha trà nhiều vậy tính cái gì?

Mặc thẳng nam: Hừ… Tính cô ngu ngốc, cho cô một phần lương kiêm hai chức!

2. Mặc thẳng nam: Tôi cho Vương trợ lý phòng làm việc riêng.

Tiểu Bạch: Sao lúc tôi làm trợ lý không có?

Mặc thẳng nam: Hừ… Tôi khinh cô, không cho đấy, cô làm gì được tôi?

Tiểu Bạch yên lặng vào phòng làm việc, giáng cấp thành nhân viên trà nước, tự nhiên không quyền xài máy tính riêng nữa, bàn vẫn còn, chỉ có máy tính là thành máy lọc nước… Tiểu Bạch sờ sờ máy lọc nước, bỗng nghĩ ngồi bên cái bàn đặt máy lọc nước mà tưởng nhớ máy tính là chuyện cỡ nào ngu ngốc chứ!

Có điều Mặc Duy Chính dường như hoàn toàn không nghĩ vậy, hắn nhìn máy lọc nước cùng Tiểu Bạch cười đến đặc biệt xán lạn, “Ừm… Rất không tệ.”

“Hồng trà…” Mặc Duy Chính thuận miệng nói, Tiểu Bạch lấy tách của hắn cho trà vào tính đổ nước sôi, không ngờ lại có mấy giọt văng trúng tay Tiểu Bạch, “Nóng quá…” Tiểu Bạch khẽ than một tiếng, nóng quá? Nóng quá! Lời thoại quen tai quá đi…

Tiểu thụ mảnh mai như cánh hoa lê rên ngâm, “A… Nóng quá… Người ta nóng quá… Không muốn nữa…”

Tiểu công cường tráng nhẹ nhàng vỗ về tiểu thụ, “Tuyệt lắm mà…”

Tiểu Bạch nhìn tách trà trong tay, tiểu thụ toàn thân lấm tấm mồ hôi thấp gọng kêu, “Nóng quá…” Bạn ngẳng đầu nhìn máy lọc nước, “Quả nhiên là tổng công mà… Còn tới hai đầu (6)…” (Tiểu Bạch 8CJ (7)… )

Mặc Duy Chính nhìn Tiểu Bạch pha trà cũng có thể mắt lóe hào quang mà ngây ngẩn cả người, bạn lại kích động gì chứ?

Tiểu Bạch vừa pha trà vừa cười, “Hahahaha…” Lạc thú đời người đúng là đâu cũng có! Bạn đưa tách cho Mặc Duy Chính, ý tứ sâu xa cười, “Tổng tài… Mời từ từ dùng nhé.” Biểu hiện của bạn vừa cực kỳ dung tục vừa dâm đãng, khiến Mặc Duy Chính uống vào một ngụm lập tức phun ra, không biết có phải do rào cản tâm lý, hắn cả buổi sáng cũng không uống nước, buổi chiều trực tiếp đổi luôn cái tách khác mới dám uống.

Mà càng làm hắn khó chịu là Tiểu Bạch cả ngày nhìn máy lọc nước mỉm cười, chịu không nổi nhất bạn lại ân cần chà lau cho nó , lúc lau tới miệng vòi còn xấu hổ đỏ cả mặt, vui vẻ nói, “Tôi giúp anh lau lau…” Tiếp theo bạn lại đi tận tình lau tách, Tiểu Bạch vốn là nhân viên trà nước chuyên trách của hắn nhưng bạn còn rộng rãi pha trà rót nước cho nhân viên cả tầng, cứ rửa chén rồi rót nước là bạn lại bắt đầu điệp khúc, “Hahahaha…”

Mặc Duy Chính càng nhìn càng chẳng hiểu ra sao, thật muốn cầm búa một cái bổ đôi đầu Tiểu Bạch xem bên trong cái óc heo đó rốt cuộc chứa cái gì. Đúng lúc hắn đang căm giận, đột nhiên điện thoại kêu vang, “Ba?” Mặc Duy Chính kêu một tiếng, “Buổi sáng ba tìm con có việc gì?”

“May mà là con…” Bên kia nói, “Ba còn sợ lại gọi nhầm số lần nữa.”

“Gọi nhầm số?” Mặc Duy Chính ngập ngừng hỏi.

“Ừm…” Bên kia đáp, ” Lần đầu ba gọi, không ngờ lại có cái loại tiếng động kia…”

Mặc Duy Chính biến sắc, không hề nghi ngờ là không nhầm số nhưng cũng chỉ đành thuận đà vuốt đuôi, “A… Chắc là nhầm số. Có việc gì vậy ạ?”

“Cuối tuần này con dành ra chút thời gian.” Bên kia nói tiếp, “Hẹn Hoàng tiểu thư đi ăn nhé.”

__________________________________

Chú thích :

(1)        TMD : tiếng chửi bậy (ý nghĩa… xin phép không nói)

(2)        Niên thượng thụ, đại thúc thụ : thụ lớn tuổi

(3)    com : viết tắt của “complex”, ý nghĩa tương tự lolicon, shotacon, mother complex,… Ý nhứ “ham mê”

(4)    Phụ tử CP : chậc, cái “phụ tử văn” này các bạn đọc đam mỹ quá rành rồi, bạn nào chưa biết thì xin tưởng tượng là 1 câu chuyện 80% bắt đầu bằng một vị phu nhân X nào đó sắp đẻ, kế tiếp một tràng khóc oa oa, một chú nhóc Y chào đời, sau này lớn lên lại thành một cặp với cha già Z (thường là..không già lắm) của bạn, nói đơn giản là cha con loạn luân >< (dùng từ này quá kinh, tớ đỏ mặt rồi)

(5)        Niên hạ công vs niên thượng thụ : anh công trẻ, anh thụ già

(6)        Máy lọc nước

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+