Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 25-26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 25

Tiểu Bạch làm nhân viên trà nước đến ngày thứ ba, Lã Vọng Thú cùng Lã Vọng Nguyệt hai vị nữ vương đồng loạt khởi giá đến công ty KM, Mặc Duy Chính lòng bỗng đặc biệt có ý muốn khoe bèn gọi Tiểu Bạch pha trà, trong giọng nói lộ vẻ tự hào không biết từ đâu tới, “Đây là Chu… nhân viên trà nước.”

 

Tiểu Bạch vốn đối với nhân viên trà nước cũng chẳng ghi hận mang thù gì đặc biệt, nhưng một thoáng ngập ngừng của tổng tài khiến cừu hận lập tức trào ra cuồn cuộn, ba ngày trước còn là trợ lý tổng tài, ba ngày sau thành nhân viên trà nước, lại còn bị tổng tài “ân cần” hướng người quen giới thiệu, Tiểu Bạch tự nhiên là mất hết sĩ diện, lòng nghĩ lần này mất mặt với tiểu thụ rồi, Tiểu Bạch tất nhiên chẳng vui vẻ gì, tiếc là quyền lợi có hạn, không đối phó được Mặc tổng công, chỉ có thể đi đối phó tổng công máy lọc nước.

Tiểu Bạch tức giận đem chén tách xung quanh bỏ sạch ra ngoài, mà đã đụng tới cáo chén phải nhắc tới “chuyện đời” bạn trải suốt ba ngày qua. Một tổng công N thụ, Tiểu Bạch đương nhiên sẽ không bạc đãi máy lọc nước rồi, đừng nói mỗi ngày ân cần “lau” cho nó, còn mỗi lần rót nước cho người là lòng lại đầy YY vui sướng, điểm này nhân viên cả tầng đều rất hài lòng, trừ có bà cô lau dọn WC căm giận bất mãn, tổng số lần nhân viên trong tầng đi vệ sinh so với tháng trước đã tăng hẳn 50%, tần suất lau dọn WC cũng cao theo, tự nhiên trong lòng ghi hận Tiểu Bạch, thể hiện trực tiếp vào lúc Tiểu Bạch đi vệ sinh, bà cô ấy nhất định tùy thời bắt tay vào quét dọn, lau từ dưới cửa luồn vào, trên danh nghĩa là “Vệ sinh” kì thực trả thù, hại Tiểu Bạch đi WC một lần nhảy trái nhảy phải bảy tám lần mới xong.

Có điều chuyện này Tiểu Bạch mà nói chẳng ăn thua gì, niềm vui công việc chính là mua một loạt tách kiểu dáng đa dạng, tách chân dài thanh mảnh là nữ vương thụ ưu nhã, tách hoạt hình là shota thụ (1) đáng yêu, tách hình dạng quái dị là thụ tính tình khó chịu, tách giả cổ là niên thượng thụ… Hôm nay phát giận với tổng công, biện pháp “bùng nổ” trực tiếp của Tiểu Bạch là tịnh thu tất tật những “thụ” đã cấp cho “công” máy lọc nước, căm giận xỉa vào mặt “hắn” : “Ta xem ngươi còn công cái gì!”

Mắng xong cơn tức còn chưa giảm, liền lấy luôn hai cái túi bóng bao lấy hai vòi nước, hung hăng nói, “Ta xem ngươi lấy cái gì mà công!” Sau đó tông cửa bỏ đi vệ sinh!

Mặc Duy Chính cùng hai vị nữ vương từ phòng họp đi đến, Lã Vọng Thú nhìn cảnh lạ trên bàn Tiểu Bạch không kìm được hỏi, “Sao trên máy lọc nước lại buộc hai cái túi bóng?”

Mặc Duy Chính biến sắc, xấu hổ vô cùng, “Khụ… Cái này, là Chu tiểu thư phụ trách… chắc có mục đích riêng.”

Lã Vọng Nguyệt theo chân ông anh tới đây chẳng qua vì muốn rình mò Mặc Duy Chính một chút, tiện đà giúp Tiểu Bạch bồi dưỡng gian tình giữa hắn với nữ vương thụ, đương nhiên không thể ngồi đây làm bóng đèn (2), “Tôi đi thăm quan công ty một chút nhé?” Nói dứt lời chân đã như bôi dầu chạy như bay đi tìm Tiểu Bạch.

Một căn phòng, hai nam nhân, một máy lọc nước, hai túi bóng…

Tiểu Bạch khiêu chiến với bà cô lao công xong ra khỏi nhà vệ sinh liền gặp Lã Vọng Nguyệt đương đi dạo, hai bên lập tức báo cáo thành tích, Lã Vọng Nguyệt mở màn trước, “Thấy không… Sóng thần không tới nhé.”

“Nhưng ta nghe nói tổng tài cuối tuần hẹn cô ta đi ăn.” Tiểu Bạch cảnh giác nói.

“Hả?” Lã Vọng Nguyệt nhướn mày, “Gian tình không nhỏ, cẩn thận điều tra, kiên quyết chống phá!”

“Đúng…” Tiểu Bạch phủ phục dưới chân nữ vương, nữ vương quả nhiên rất khí thế!

Tiểu Bạch cùng Lã Vọng Nguyệt rón rén áp tai lên tường nghe trộm, ays vậy mà hai nam nhân bên trong một điểm động tĩnh cũng không có, Tiểu Bạch thất vọng lắc đầu, “Khó đây…”

“Gì mà khó với không khó?” Lã Vọng Nguyệt đột nhiên thì thầm vào tai Tiểu Bạch một câu, Tiểu Bạch lập tức toàn thân chấn động, “Nữ vương… Quả nhiên là nữ vương!”

“Hừ… Muốn cùng sóng thần đi ăn? Bà cô ta cho ngươi ăn tuyệt đối không phải cơm!” Lã Vọng Nguyệt quay sang Tiểu Bạch nói tiếp, “Trước cuối tuần nhớ thăm dò tin tức, báo cho ta biết!”

Tiểu Bạch thân gánh trọng trách, tự nhiên phải biểu hiện tốt vượt mức, Lã Vọng Thú vừa đi, Tiểu Bạch đã bắt đầu làm bộ xun xoe, “Tổng tài… Anh cuối tuần không nghỉ không thấy mệt sao?”

Mặc Duy Chính xem tài liệu nói, “Sao lại không nghỉ, chiều thứ 7 này tôi có việc không tới, là nghỉ đó thôi.”

Ra là tối thứ 7… Tiểu Bạch lại hỏi, “Nghỉ buổi chiều… Ở nhà ngủ?”

Mặc Duy Chính giương mắt nhìn bạn một cái, “Cô hôm nay hình như thích bắt chuyện với tôi nhỉ…”

“Ai…” Tiểu Bạch cào cào tóc, “Không… Không… Tôi chẳng qua đã quyết định làm một nhân viên trà nước cũng phải hiểu thói quen của chủ một chút, pha trà rót nước mới chu đáo được.”

Mặc Duy Chính nghe câu trả lời này thỏa mãn cực kỳ ( lẽ nào hắn là maid-com (3)? Nghi ngờ quá đi… ), “Có chút việc…”

Tiểu Bạch thấy sắc mặt hắn tốt lên bèn hỏi thẳng, “Là việc riêng?”

Mặc Duy Chính gật đầu, đối với màn ân cần thăm hỏi của Tiểu Bạch không chút cự tuyệt thậm chí còn có ý hài lòng, trực tiếp bỏ luôn văn kiện trên tay xuống, “Tính vậy cũng được…”

Tiểu Bạch phát hiện bối cảnh không tệ, liền không ngừng cố gắng, “Lẽ nào là Hoàng quản lý?”

Mặc Duy Chính sửng sốt, lát sau cười nhỏ một tiếng, “Cô quá để ý Hoàng quản lý đấy… chẳng lẽ là ghen?”

Tiểu Bạch nghiêm túc gật đầu, Mặc Duy Chính lòng xuân nhảy nhót, ai ngờ lại nghe Tiểu Bạch tiếp, “Không thể thế được, tổng tài anh như vậy hẳn phải cùng nam nhân, ở chung với cô ta là tự chà đạp mình.”

Mặc Duy Chính thấy như ngoài cửa sổ thổi tới một trận gió, thổi trúng hắn liền thành bụi cát bay đầy trời…

Tiểu Bạch tiếp tục tìm hiểu, “Tổng tài… Hai người định đi đâu ăn?”

Mặc Duy Chính ngẩng đầu hỏi, “Lẽ nào cô lại định theo dõi?” Kỳ thực không phải hắn phản đối Tiểu Bạch làm vậy, mà là lần này cha mẹ hắn đều tới, Tiểu Bạch còn cứ liều lĩnh như thế…

“Không không…” Tiểu Bạch xua xua tay, “Tôi chỉ tò mò thôi…”

“Thì ra cô… rất quan tâm đến tôi.” Mặc Duy Chính hơi ửng mặt nói.

“Tôi chỉ định xem chỗ đó có hợp cho tôi với Lã quản lí cùng đi không…” Tiểu Bạch bẽn lẽn.

Mặc Duy Chính lại bị gió thổi qua…

Mặc Duy Chính thẳng thắn hỏi Tiểu Bạch, “Cái máy lọc nước kia… cô… lúc thì lau chùi lúc thì lấy hai cái túi bọc lại làm gì!”

Tiểu Bạch thấy có người bỗng nhiên quan tâm màn YY của bạn, trong lòng đắc ý giới thiệu, “Tổng tài anh xem… Mấy cái tách này giống tiểu thụ không? Máy lọc nước giống tổng công không ? Hơn nữa…” Bạn kích động tháo hai cái túi “trừng phạt” xuống, hãnh diện nói, “Nó còn lợi hại ngang ngửa anh đấy, có đến hai cái vòi… Một lần thượng được hai tiểu thụ… Mặc dù hơi ngắn một chút, nhưng chất lượng cũng không tệ chút nào.” Tiểu Bạch bỗng e thẹn sờ sờ một cái, “Còn rất cứng nữa…”

Mặc Duy Chính triệt để bị Tiểu Bạch làm cho sợ đến phát nôn, khóe miệng giật giật nói không thành lời…

Ngày hôm sau, Tiểu Bạch một lòng phơi phới đi làm mới phát hiện… máy lọc nước đổi thành ấm điện rồi! Tiểu Bạch bừng bừng phẫn nộ, tuy ấm nước cũng có một vòi, lại còn rất dài, nhưng… Tổng tài quả nhiên là ghen tỵ mà! Hắn ghen tỵ với máy lọc nước tổng công đại nhân! Nhiều hơn hắn là không được! Tổng tài thật quá đáng quá đi!

_____________________________

Chú thích :

(1)        Shota thụ : ám chỉ bạn thụ vị thành niên (4-16 tuổi), gốc chữ từ Nhật, shota là phiên âm của “short” trong tiếng Anh, do nam học sinh tiểu học ở Nhật thường mặc đồng phục quần soóc nên mới có hàm nghĩa này

(2)        Bóng đèn : bên thứ ba thừa thãi

(3)        Maid-com (maid- complex) : bệnh mê các cô hầu gái

 

Chương 26

Đến khoảng 3h chiều thứ 7, Mặc Duy Chính với lấy áo khoác trên móc, xem ra chuẩn bị xuất kích rồi, Tiểu Bạch vẫn giả bộ đắm đuối nhìn ấm điện đầy vẻ YY, quán triệt tinh thần địch dù động ta bất động. 

“Đi thôi.” Mặc Duy Chính nói gọn, tỉnh lược luôn chủ ngữ, Tiểu Bạch lập tức trổ tài nịnh nọt, “Tổng tài, anh muốn dẫn tôi đi cùng?”

“Ai nói thế?” Mặc Duy Chính vặn ngược.

“Hả…” Tiểu Bạch chăm chăm nhằm vào “lỗ hổng” mới thấy, “Chẳng phải anh nói ‘Đi thôi’ sao?”

Mặc Duy Chính nheo mắt nhìn bạn đầy khinh khi, “Không nghi ngờ gì… là tôi nói tôi nên đi thôi chứ không phải cô.”

Tiểu Bạch không chớp được thời cơ, chỉ đành cắm cúi lau công cụ YY của bạn, chưa được vài giây, di động đã vang lên, “A lô… Thế nào rồi?”

Bên kia đương nhiên là Lã Vọng Nguyệt khí thế bức người, “Mục tiêu tổng công xuất hiện… Xe chạy hướng đông nam, đang chờ một đèn đỏ 90s, ngươi mau xuống đi!”

“Rõ!” Tiểu Bạch quăng ấm vơ túi bỏ chạy, nhân viên công ty từ lâu đối với chuyện Tiểu Bạch về sớm đã chẳng dư hơi thừa lời ý kiến ý cò, dù sao tổng tài cũng mất dạng, nhân viên trà nước chuyên trách của hắn còn làm tiếp cái gì!

Tiểu Bạch nhanh như chớp lao ra thang máy, lao ra cửa, nhảy vào trong xe Lã Vọng Nguyệt trúng ngay ghế phụ, chưa ngồi vững Lã Vọng Nguyệt đã đạp ga vọt ra ngoài, “Hắn rẽ rồi.” Lã Vọng Nguyệt vừa nói vừa đánh tay lái, Tiểu Bạch xô dạt sang một bên, vốn tưởng sẽ “êm ái” tiếp xúc với cửa xe, ai ngờ bạn vù cái bắn luôn khỏi xe, đập thẳng xuống mặt đường.

“Chết! Cửa xe ngươi đóng không chặt rồi!” Lã Vọng Nguyệt nhìn qua gương chiếu hậu thấy một màn kinh người cỡ ấy, vội phanh gấp, dừng xe chạy lại đỡ bạn Bạch đương ngã chổng mông lên trời, “Tiểu Bạch!”

Tay Chu Tiểu Bạch cứng cỏi chống lên mặt đường, chầm chậm ngẩng đầu, nhìn Lã Vọng Nguyệt sợ đến sắp khóc, cầm lấy tay bạn kia, “Ta… không sao.” Tiểu Bạch bỗng nghĩ nhãn thần bản thân lúc này ắt phải bi tráng hệt như Lang Gia sơn ngũ tráng sĩ (1), có điều… nhắc đến ngũ tráng sĩ, phát hiện 5P (2) này khiến bạn vô cùng hứng thú, chẳng biết khi xưa từng có gian tình hay không…

“Vậy ngươi…” Lã Vọng Nguyệt nắm chặt tay Tiểu Bạch, thực là đồng chí cách mạng thân như tay chân mà!

Tiểu Bạch kiên cường bò dậy, “Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, chỉ lửa YY là không thể tắt! Lên xe!”

“Nhưng… Tiểu Bạch, đầu ngươi hình như sưng u rồi…” Lã Vọng Nguyệt chỉ vào đầu Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch lau lau quệt quệt bụi trên mặt, “Không việc gì, mau đuổi theo thôi.” Bạn dứt khoát nắm mớ tóc mái cứng còng che trán, dù xác thực cảm thấy có chút choáng váng…

Lúc này muốn đuổi theo Mặc Duy Chính coi như hết phương, chỉ đành chờ Tiểu Bạch xem lén nhật ký công tác của Mặc Duy Chính mới biết được điểm hẹn, Tiểu Bạch cùng Lã Vọng Nguyệt dừng xe ngay đối điện nhà hàng, Tiểu Bạch ôm đầu nghỉ ngơi, Lã Vọng Nguyệt đi thăm dò một vòng, “Nhân viên phục vụ nói bọn họ còn chưa tới.”

“Chẳng lẽ tổng tài thân chinh đi đón sóng thần?” Tiểu Bạch nói mà trong lòng chua cay, đương sơ tổng tài cả đưa bạn về nhà cũng không thèm, vậy nên bạn mới ghét thẳng nam, trông mặt mà bắt hình dong hết lượt! Sai… là trông ngực mà bắt hình dong mới đúng! Tiểu Bạch nhìn xuống ngực, hình như… bị đụng một cú càng phẳng thì phải!

Hai bạn vừa nói, liền thấy xe của Hoàng quản lí đã tới cửa đang tiến vào gara, “Cô ta tự tới mà…” Lã Vọng Nguyệt thấy trong xe chỉ có một mình nàng ta.

“Sóng thần mẹ không tới nhỉ.” Tiểu Bạch cảm thán một câu, đầu dường như quả thật bị thương rồi!

“Vậy tổng công đi đâu chứ?” Lã Vọng Nguyệt hỏi.

Tiểu Bạch cũng nghĩ qua, song chỉ hỏi Lã Vọng Nguyệt, “Tiểu thụ đâu?”

“Ta đương nhiên không thể lộ ra kế hoạch rồi, chỉ kêu hắn mời hai bọn ta ăn, giờ mới 4h, hắn phải 5h tới.” Bạn lại hỏi Tiểu Bạch, “Thứ kia đâu?”

“Yên tâm, chuẩn bị xong hết rồi.” Tiểu Bạch xoa xoa đầu đáp.

Thấy xe Mặc Duy Chính chuẩn bị vào gara, Tiểu Bạch cùng Lã Vọng Nguyệt bám sát theo, chỉ thấy Mặc Duy Chính dừng lại, ra khỏi xe, phía ghế phụ cũng thấy một người bước xuống.

Niên thượng thụ!

Đôi mắt của Tiểu Bạch và Lã Vọng Nguyệt không hẹn mà cùng sáng rực, Tiểu Bạch lập tức thuyết minh, “Nhất định là cha hắn, vị kia niên thượng thụ!”

“Phụ tử!” Lã Vọng Nguyệt nhìn theo bóng lưng hai người bật thốt đầy cảm thán, “Dù sao…3P (3) cũng không tệ.”

“Mau xuống xe.” Tiểu Bạch thấy bọn họ vào thang máy vội giục Lã Vọng Nguyệt.

“Hết gặp mẹ rồi cha, Hoàng sóng thần xem ra thuận lợi ghê…” Tiểu Bạch núp sau menu nói với Lã Vọng Nguyệt.

“Ừm…” Lã Vọng Nguyệt đáp, “Ta nghe nói gia thế Hoàng quản lí hình như không kém, bản thân tu dưỡng cũng không tệ…”

“Bộ ngực tu dưỡng không tệ…” Tiểu Bạch chua chát thì thầm.

“Chuẩn bị hành động…” Lã Vọng Nguyệt khẽ đẩy Tiểu Bạch một cái, đứng dậy đi về phía bên kia, ánh mắt đảo nhanh như điện, Lã Vọng Nguyệt đột ngột làm bộ giật mình thò đầu sang bên trái, “Hoàng quản lí!”

Hoàng sóng thần đương nhiên là rất giật mình, lần trước xem mắt gặp phải Chu trợ lý, hôm nay lại gặp phải… em gái Lã quản lí. Nhắc đến Lã quản lí cũng là loại ưu tú cực phẩm, vấn đề là em gái hắn… Về một mặt nào đó, cảm giác về bạn so với Chu trợ lý không khác nhau là mấy. Lẽ nào năm nay vận khí của nàng xấu như vậy, vừa xem mắt đã gặp chuyện…”Lã tiểu thư…” Hoàng sóng thần chào rất ảm đạm.

Lã Vọng Nguyệt thấy nàng ta chịu đáp lời, bèn theo đà ngồi xuống chỗ trống bên cạnh, “Thật là khéo…”

Mặc Duy Chính nhận ra bạn là em gái Lã quản lí, vô thức nhớ tới  Tiểu Bạch mấy ngày nay khác lạ, một hai bóng gió hỏi han xem mình định đi đâu ăn, huống hồ bạn với Lã tiểu thư quan hệ tốt, đường nhìn lập tức chuyển sang bên, thấy ngay đằng sau menu thò ra mấy cọng tóc như dây thép của Tiểu Bạch, thật đúng là dở khóc dở cười.

Hoàng sóng thần ngượng ngùng nói, “Đúng vậy… thật khéo…”

Người trung niên ngồi cạnh Mặc Duy Chính bỗng lên tiếng, “Đây là…”

Mặc Duy Chính không còn cách nào khác đành giới thiệu, “Đây là em gái Lã quản lí của KL công ty.”

“À…” Cha Mặc Duy Chính chỉ thốt một tiếng, thầm nghĩ thái độ đơn thuần thờ ơ như vậy lập tức có thể đuổi được người thừa đi.

“Ba vị định ăn gì vậy?” Lã Vọng Nguyệt rất tự nhiên hỏi, “Nhà hàng này không tệ, anh trai tôi cũng đưa bọn tôi tới ăn…” Vẫy tay một cái, Tiểu Bạch liền thò đầu ra, “Trái đất…đúng là tròn thật … Tổng tài.”

Mặc lão đa (4) vừa nghe lập tức thốt, “A… Đây là Chu trợ lý rồi.”

“Không không…” Tiểu Bạch vội xua tay, “Là nhân viên trà nước thôi.” Nói xong liền liếc qua Mặc Duy Chính, chỉ thấy nét mặt hắn lộ vẻ hài lòng, Tiểu Bạch bèn tiếp tục mỉm cười.

Lã Vọng Nguyệt kéo luôn Tiểu Bạch tới lấp chỗ, “Hôm nay muốn ăn gì đây?”

Mặc Duy Chính biến sắc thấy rõ… Hai bạn quả không biết ngại là gì, cố tình ra vẻ ngồi chung một bàn. Tiểu Bạch nhìn Mặc Duy Chính cười cười, “Tổng tài… Thật là trùng hợp!”

Mặc Duy Chính nhìn cái trán sưng vù của bạn, “Đầu cô…”

“Đại khái là đụng chút xíu…” Tiểu Bạch nói.

Mặc lão đa đương nhiên chẳng hiểu ra sao, nhưng càng không hiểu lại càng không biết nói gì cho phải, không còn cách nào khác đành ngậm miệng vờ thâm trầm.

______________________________

Chú thích :

(1)         Lang Gia sơn ngũ tráng sĩ : 5 vị anh hùng trong kháng chiến chống Nhật của Trung Quốc, vì yểm hộ cho đại quân thoát khỏi vòng vây kẻ thù, ngoan cường chống địch đến viên đạn cuối cùng, thậm chí lăn đá xuống để vây hãm quân Nhật ở núi Lang Nha (Lang Gia), sau đó gieo mình xuống núi, 3 người trong số đó hi sinh vì nước, 2 người còn lại trọng thương. (ngắn gọn thế thôi, ta dù sao cũng không phải đang viết luận về sử Tàu a…). Núi Lang Gia này nằm ở Hà Bắc, khác với núi Lang Gia ở Trừ Châu – An Huy nơi Đông Tấn hoàng đế Tư Mã Duệ từng được cứu trợ lúc bị vây khốn, ngọn núi này vốn tên Ma Đà sau vì Tư Mã Duệ từng có hiệu là Lang Gia Vương mà chuyển thành Lang Gia sơn.

(2)        5P : tương tự NP, ở đây là 5 anh…một lúc (e hèm, bạn Bạch không biết tôn trọng anh hùng Tổ quốc gì hết á)

(3)        3P : đếm này, bạn Mặc Duy Chính là một, bạn Nữ Vương Thụ là hai, papa của bạn Chính là ba…

(4)        Mặc lão đa : papa nhà họ Mặc

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+