Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 31-32 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

        Chương 31

 

Gianni Versace kỳ hạm điếm (1).

Đắt lắm… Tiểu Bạch chép miệng một cái, quay lại nhìn Mặc Duy Chính, “Tổng tài… Tiền trên người tôi chỉ đủ đến kia thôi…” Bạn vừa nói vừa chỉ vào một tiệm bán hàng siêu cấp hạ giá ngay đối diện trung tâm mua sắm.

  

Mặc Duy Chính thoáng nhìn một cái, lập tức kéo luôn Tiểu Bạch lề mề như rùa sang bên này, “Đi vào!”

“Tôi không có tiền mà!” Tiểu Bạch tha khóc kêu gào, mua một bộ ở đây đừng nói cạn sạch cả lương, e là tiền vẫn còn thiếu!

Mặc Duy Chính vừa thấy bộ dạng vô dụng không có tương lai của bạn liền bực cả mình, nói gọn, “Không việc gì, cô cứ yên tâm trong vòng ba tháng tuyệt đối sẽ không có chuyện bị đuổi việc!”

“Ba tháng?” Tiểu Bạch la hoảng một tiếng, ba tháng lương của bạn ơi… Bóc lột! Áp bức! Ức hiếp trắng trợn!

Mặc Duy Chính căn bản không đợi Tiểu Bạch phản kháng đã kéo bạn vào cửa nói với nhân viên đang mỉm cười chào đón, “Lấy một bộ lễ phục hợp với cô ấy.”

Tiểu Bạch còn chưa kịp thò đầu ngõ xem bộ y phục cô nhân viên đưa giá bao nhiêu đã bị đẩy mạnh vào phòng thay đồ, Mặc Duy Chính đứng ngoài chờ Tiểu Bạch đi ra, nhưng đợi nửa ngày cũng không thấy người, nét mặt lộ vẻ sốt ruột.

Lâu lơ lâu lắc, vẫn không động tĩnh, đến cả nhân viên cửa hàng cũng không nhẫn nại được nữa.

Thêm một hồi dằng dặc, Mặc Duy Chính trực tiếp quát lên, “Cô thay quần áo hay thay da vậy!”

Sau vài giây, cửa he hé ra, Tiểu Bạch hồi hộp thò đầu, xấu hổ cắn cắn môi, “Tổng tài… Này hình như không hợp.”

“Đi ra.” Mặc Duy Chính nói.

Tiểu Bạch cười lắc đầu.

“Đi ra.” Mặc Duy Chính lặp lại lần nữa.

“Đừng…” Tiểu Bạch vẫn lắc đầu, nhân viên bên cạnh khẽ mỉm cười, Mặc Duy Chính có chút giận, đi gấp lên kéo cửa, Tiểu Bạch vội vàng bám cửa dứt khoát không tha.

“Cô buông tay.” Mặc Duy Chính ra lệnh.

“Tổng tài anh chú ý hình tượng chút…” Tiểu Bạch sống chết lôi cửa nhắc nhở hắn.

“Cô ra hay không đây?” Mặc Duy Chính lại hỏi.

Tiểu Bạch bất khuất giữ cửa, cô nhân viên lần đầu gặp cảnh thế này cũng không biết phải làm gì, khách hàng là thượng đế không sai, nhưng thượng đế với Peter giữ cửa (2)  có mâu thuẫn phải xử lý thế nào là vấn đề rất lớn.

“Chu Tiểu Bạch, cô xong đời rồi!” Mặc Duy Chính nghiến răng nói, Tiểu Bạch kiên định đáp, “Tổng tài… Anh đừng ép tôi!”

“Rắc!” một tiếng, cô bán hàng ngây người, cửa vào thiên đường bị phá rồi!

Tiểu Bạch với Mặc Duy Chính tay còn bám chặt cánh cửa vô dụng, Tiểu Bạch mặt như đưa đám đứng dậy, đẩy luôn cánh cửa vào lòng Mặc Duy Chính, chỉ vào lễ phục cổ chữ V nói, “Đằng trước trống mặc thế nào được.”

Cô bán hàng còn chưa kịp nhìn lại cánh cửa, liền thấy Tiểu Bạch mặc bộ lễ phục cắt khéo, cổ chữ V ôm sát cốt lộ ra đường cong mê hoặc, nhưng tới trên người Tiểu Bạch lại thành ra rũ hẳn xuống.

“Lấy cỡ nhỏ!” Mặc Duy Chính mặt đỏ lên, quay đầu nói.

Không đấy lát sau Tiểu Bạch lại thò đầu, “Cỡ nhỏ…eo không vừa.”

Mặc Duy Chính mặt xám xịt kéo Tiểu Bạch đã mặc lại đồ cũ ra cửa, không quên để lại danh thiếp, “Tiền sửa cửa tới tìm tôi.”

Cô bán hàng tốt bụng nhắc, “Không bằng đi Vivienne Westwood, y phục ở đó nhỏ hơn.”

Nhưng dù có tới Vivienne Westwood, tình hình vẫn như cũ, bất luận lễ phục gì mặc trên người Tiểu Bạch ngực phẳng thì đằng trước cứ như thừa ra một đoạn vải, đổi cỡ nhỏ hơn lại không vừa người Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch thật ra rất hởi lòng hởi dạ, “Tổng tài… Số phận rồi, tôi không dự tiệc được đâu.”

Mặc Duy Chính trừng bạn một cái, giận đến không buồn tranh cãi, “Lẽ nào cô thấy bản thân mặc y phục nào cũng không được đáng đắc ý lắm à?”

Tiểu Bạch gãi gãi đầu, “Đắc ý thì không dám nói… Nhưng hưng phấn thì có chút chút.”

Tiểu Bạch vốn ngỡ tổng tài vậy là thôi, bạn liền có thể đi công viên đồng tính chơi mừng sinh nhật lần thứ 25. Ai ngờ Mặc Duy Chính liếc liếc Tiểu Bạch đang cố giấu tâm tình hoan hỉ, đắn đo một hồi nói, “Chẳng phải có loại này…”

“Loại này?” Tiểu Bạch chẳng hiểu gì nhắc lại như cái máy .

Mặc Duy Chính vòng tay trước ngực ra dấu, “Là cái kia…”

Tiểu Bạch học bộ dạng của hắn cũng khoa tay múa chân loạn lên, “Cái kia?”

Mặc Duy Chính dường như rất xấu hổ, “Là đặt trong ngực… Giả ấy…”

“Ngực bơm hơi?” Tiểu Bạch kêu lên, không…không phải chứ!

“Rất lớn, rất thật…” Tiểu Bạch mặt đen thui cùng Mặc Duy Chính lần thứ hai xuất hiện tại Gianni Versace, cô bán hàng nhìn thấy bọn họ cũng giật cả mình, “Là chuyện cửa sao?”

Mặc Duy Chính nói gọn, “Cho cô ấy mặc lại bộ khi nãy.”

“Hả?” Cô bán hàng sửng sốt, vội đi lấy đồ cho Tiểu Bạch, Tiểu Bạch quay lại mỉm cười với Mặc Duy Chính, gặp phải bộ mặt cứng đơ như đá, không còn cách nào hơn là cầm y phục cùng túi “hàng giả’ vào phòng thay đồ giờ đã phải lấy rèm che lại .

Đợi Tiểu Bạch đi ra, Mặc Duy Chính thoả mãn mỉm cười, cô bán hàng hiển nhiên còn chưa qua được cơn shock về cuộc “đại cách mạng” trước ngực Tiểu Bạch, đứng một chỗ ngây ra, Mặc Duy Chính rút thẻ, ngoắc tay gọi Tiểu Bạch lúc này đang nhăn mày nhíu mặt.

        Khó chịu! Khó chịu!

Tiểu Bạch ngồi trong xe Mặc Duy Chính mặt cố cười mà lòng điên cuồng gào thét, Mặc Duy Chính lúc chờ đèn đỏ lại liếc nhìn Tiểu Bạch, “Tuy là giả nhưng cũng coi như chống đỡ được phần hình thức.”

“Nhưng…” Tiểu Bạch mím môi, “Khó chịu quá… Thì ra bơm hơi thế này khó chịu quá, lúc tôi xem GV, tiểu công hành tiểu thụ cắm ống bơm hơi tôi còn thấy hưng phấn, thì ra lại khó chịu đến thế, tiểu thụ thật đáng thương…”

Mặc Duy Chính bẻ tay lái mạnh đến đầu Tiểu Bạch đạp luôn lên cửa, “A… Đau quá!”

Mặc Duy Chính mặt lạnh như tiền nói, “Người ta bảo ngực to não bé, cô sao đã não bé mà ngực lại không lớn nổi nhì!”

Tiểu Bạch vừa nghe, vội nói, “Tổng tài anh cũng nghĩ thế à! Tôi thấy đây là một vấn đề cao siêu vô cùng! Rốt cuộc là tôi không có ngực mà lại không có não, hay là không có não rồi còn không có ngực nhỉ! Mỗi khi nhớ tới vấn đề này tôi đều muốn một mình ngẫm nghĩ, cả đêm vắt tay lên trán…”

Mặc Duy Chính rùng mình một cái, căn dặn Tiểu Bạch một câu, “Lát nữa tới đó…Ít lời thôi!”

 “Không nói lời nào vậy làm cái gì giờ?” Tiểu Bạch hỏi lại.

Mặc Duy Chính nhìn bạn một cái, “Ăn là được.”

“Một câu cũng không được nói?” Tiểu Bạch hỏi thử một câu.

“Chỉ không được nói về sở thích của cô.” Mặc Duy Chính lặp lại.

“Đó còn chẳng phải cái gì cũng không nói..” Tiểu Bạch nói nhỏ.

Mặc Duy Chính đánh tay lái dừng xe ở ven đường, quay đầu nhìn Tiểu Bạch, “Lẽ nào cô không còn suy nghĩ nào khác!”

Tiểu Bạch chất phác lắc đầu, sắc mặt tổng tài thật khủng khiếp quá đi!

Mặc Duy Chính ghé sát vào Tiểu Bạch, khí tức ấm áp thoáng chốc đã kề bên, “Nhìn tôi, cô nghĩ thế nào…” Thanh âm trầm ấm của hắn nhè nhẹ truyền vào tai Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch xấu hổ nuốt nuốt nước miếng, môi khẽ run lên, “Rất thẳng, rất tổng công…”

____________________________

Chú thích :

(1)        Kỳ hạm điếm : cửa hàng độc quyền của nhãn hiệu nào đó, dạng như showroom cao cấp nhất, thường đặt ở vị trí thuận lợi nhất, hàng hóa đẹp nhất, mới nhất….

(2)        Peter : Thánh giữ cửa thiên đường trong Kinh Thánh’

 

Chương 32

 

Mặc dù sắc mặt Mặc Duy Chính cho đến lúc xuống xe cũng không tốt lên tí nào, nhưng cũng không thể ảnh hưởng tới tâm tình của Tiểu Bạch, Tiểu Bạch vui sướng cực kỳ từ lúc bạn hiên ngang giương cỡ B trước nay chưa từng có xuống xe cho đến khi tắm trong ánh nhìn thán phục của vô số người mà vào tiệc, Tiểu Bạch quả thực đắc chí, ngực lớn một chút mà đãi ngộ khác hẳn! 

Tiểu Bạch rưng rưng nhớ tới cảm giác bị người xem nhẹ thủa còn là sân bay, mới chỉ một ngày thôi tưởng như đã cách mấy đời…

“Này!” Tiểu Bạch còn chìm đắm trong ánh hào quang mà cỡ B giả tạo  mang đến cho bạn, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bị “cưỡng bức” bằng mắt là chuyện tuyệt vời đến thế, lại bị tiếng gọi kia kéo tỉnh, quay lại liền thấy Lã Vọng Nguyệt vừa vỗ vai bạn, “Hả?”

“Rất nhiều người nhìn ngươi đấy…” Lã Vọng Nguyệt đè thấp giọng ghé sát tai Tiểu Bạch nói.

Tiểu Bạch đảo mắt liền bắt gặp đông đảo tia nhìn đang nhắm vào bạn , tránh né có, ngưỡng mộ có, chằm chằm có, dung tục có, trời ạ… Để bạn tắm trong những ánh mắt này đi! Bạn cười thẹn, “Thật ngại quá đi… Sao cứ nhìn ta vậy…”

“Còn không nữa!” Lã Vọng Nguyệt nói, “Ngươi sao lại tới cùng Mặc tổng tài chứ!”

“Hả?” Tiểu Bạch ngây người, thì ra người ta nhìn đều không phải vòng một của bạn, mà là Mặc tổng công… Đầu Tiểu Bạch lập tức rũ xuống, Lã Vọng Nguyệt vẫn không chịu buông tha, “Này… Ngươi sao lại cùng tới với Mặc tổng tài vậy?”

“Hắn giúp ta mua y phục…” Tiểu Bạch thuận miệng đáp, cạn cả lực chỉ biết cắm đầu nối gót tổng tài.

“A?” Lã Vọng Nguyệt cúi đầu nhìn nhìn, “Là Gianni Versace mà… GV đấy!”

“Hả?” Tiểu Bạch giờ mới có phản ứng, “Đúng thật! Ta không chú ý!” Tiểu Bạch lập tức hồi phục tinh thần, lẽ nào tổng tài cố tình? Biết bạn sẽ thích mới tới tiệm này? Tiểu Bạch nhìn bóng lưng tổng tài phía trước đột nhiên cảm thấy lòng ấm áp dạt dào, bèn bước lên kéo kéo vạt áo Mặc Duy Chính, “Ưm… Tổng tài, là GV này!”

“Cái gì?” Mặc Duy Chính vừa chào hỏi người trước mặt, vừa nghiêng đầu hồi đáp.

Tiểu Bạch kéo áo mình nói, “Bộ lễ phục này, Gianni Versace, chẳng phải GV sao? Tổng tài anh biết tôi thích mới chọn tiệm này nhỉ…” Tiểu Bạch không quên đùa giỡn lấy khuỷu tay thúc Mặc Duy Chính một cái.

Mặc Duy Chính cương quyết đáp, “Là ngoài ý muốn không nghi.”

“Ôi… Thất vọng quá đi…” Tiểu Bạch buông lời oán giận.

Mặc Duy Chính nhìn bạn bỗng có chút hối hận lẽ ra không nên phủ nhận, nhưng hắn còn chưa kịp nói, Hoàng sóng thần đã đi tới, “Mặc tổng tài.”

Tiểu Bạch vừa cất đầu lên đã gặp ngay cỡ F hàng thật giá thật, đột nhiên nghĩ cớ B của mình chẳng có chút cảm giác chân thực nào, chỉ biết cúi đầu, hai tay ôm ngực trôn sau lưng Mặc Duy Chính.

“Chu tiểu thư?” Hoàng sóng thần chần chừ hướng về phía bộ dạng tầm thường đằng sau Mặc Duy Chính đánh tiếng một câu

“Haha…” Tiểu Bạch giả lả cười cười, “Hoàng… Quản lí …”

“Chu tiểu thư hôm nay khác quá!” Hoàng sóng thần quét một lượt Tiểu Bạch từ trên xuống dưới hơi cao giọng nói.

“Phải phải…” Tiểu Bạch chột dạ đáp, thảo nào người ta bảo giả gặp thật thì chưa đánh đã tan, bạn bỗng nhiên có cảm giác bộ ngực bơm hơi sắp nổ cái bụp tới nơi.

Hoàng sóng thần nghi ngờ không phải không có lý, nàng ta dù sao cũng từng cùng Tiểu Bạch tắm suối nước nóng, vòng một “hướng nội” như vậy cũng đã nhìn qua, làm sao một tháng đã thành như vậy được, “Thay đổi rất lớn đấy…” Tuyệt đối là giả rồi!

Mặc Duy Chính ho khan một tiếng, kéo Tiểu Bạch đang mất tự tin, thấp giọng, “Cô ngẩng đầu lên cho tôi, trông vậy mất mặt quá!”

“Thật ư?” Tiểu Bạch cúi gằm hai tay ôm ngực căng thẳng hỏi.

Mặc Duy Chính cảm thấy thật hết chịu nổi rồi, “Cô làm như sắp có người sàm sỡ đến nơi, ra vẻ tự vệ cái nỗi gì!”

“A…” Tiểu Bạch vội buông tay, ngẩng đầu, liền thấy Lã Vọng Thú bên kia đang vẫy gọi bạn, “Tổng tài tôi qua đó đây… Anh xem ra bận rộn ghê…”

Mặc Duy Chính thoáng thấy Lã Vọng Thú còn chưa kịp cản, Tiểu Bạch đã chạy qua như bay.

“Tiểu thụ!” Tiểu Bạch vui vẻ vẫy vẫy tay, còn chưa kịp nói tiếp, Lã Vọng Nguyệt đã lại hỏi, “Ngươi sao lại bỏ tổng tài lại với đại sóng thần vậy!”

“Tự ngươi lên tranh đi!” Tiểu Bạch đáp, nào phải bạn không giúp Lã Vọng Nguyệt , chỉ là ngực giả như bạn nào dám thò đầu thò cổ trước mặt cỡ F kia chứ!

“Hừ!” Lã Vọng Nguyệt hung hăng liếc xéo sang bên, ngẩng đầu ưỡn ngực tiến tới.

“Đã lâu không gặp!” Lã Vọng Thú cầm một ly rượu đưa cho Tiểu Bạch mỉm cười nói.

“Cảm ơn anh…” Tiểu Bạch nhận ly, tiểu thụ mặc âu phục đẹp trai ghê… Không phải, là siêu đẹp mới đúng! Tiểu Bạch nuốt nuốt nước miếng, nào phải bạn háo sắc đâu, là bạn thay tổng tài “háo” trước một ít, hơn nữa YY bạn BI tương lai cũng đâu có gì quá đáng! Có điều Tiểu Bạch vẫn nghĩ tiểu thụ mặc đồ SM mới khiến bạn nhiệt huyết sôi trào, không ngờ tiểu thụ thân bọc âu phục cũng kích thích đến thế !

Đang nói dở bỗng thấy cha của Mặc Duy Chính đứng lên trên bục trong đại sảnh, Tiểu Bạch cũng xoay người lại xem, lại thấy Mặc Duy Chính cùng mẹ hắn cũng đi lên.

Tiểu Bạch vừa tia Lã Vọng Thú vừa YY cặp phụ tử CP trên bục, bỗng thấy cuộc đời đẹp đẽ vô cùng, không khí trong lành, đầy phòng cảnh xuân YY bất tận.

“Tiểu Bạch…” Lã Vọng Thú khẽ gọi Tiểu Bạch một tiếng, Chu Tiểu Bạch mới tỉnh hồn, “Hả?”

“Khai tiệc rồi đó.” Lã Vọng Thú mỉm cười, chỉ vào đồ ăn hỏi Tiểu Bạch, “Cô muốn ăn gì?”

“Ăn được sao?” Tiểu Bạch quả thực hưng phấn cực kỳ, tổng tài đã dạy, ăn nhiều nói ít! Huống hồ… Bạn nhất định phải ăn đến cắt giảm được lương thực ba ngày mới xong! Vậy mới không phụ lòng bộ lễ phục của bạn… Lễ phục… Tiểu Bạch lập tức lệ nóng ứa ra, lương của bạn ơi…

“Lễ phục này rất hợp với cô…” Lã Vọng Thú ghé vào tai bạn nói nhỏ.

“Thật sao?” Tiểu Bạch rốt cục phát hiện có người để ý y phục của bạn, vội kéo áo cho Lã Vọng Thú xem nhãn hiệu trước ngực, “Là Gianni Versace, GV nhé!”

“Ha ha ha ha…” Lã Vọng Thú nhìn bộ dạng vui sướng cực kỳ của Tiểu Bạch bỗng bật cười.

Đứng một bên cùng người khác chạm ly, Mặc Duy Chính xa xa đã thấy vẻ mừng rỡ của Tiểu Bạch cùng Lã Vọng Thú cười vui đến không nén được, muốn thoát thân cũng thoát không được, chỉ đành căm giận biểu tình bằng mắt. Mặc lão đa lại gần, nhìn ánh mắt theo hắn, “Hm? Chẳng phải cô cùng uống rượu hôm đó sao?”

Mặc lão nương cũng góp giọng, “A… Không phải cái cô không đủ tiền trả tiền ăn hôm nọ ư?”

Mặc lão đa quay sang hỏi, “Bà gặp lúc nào thế? Tôi gặp lúc hẹn đi ăn cùng Hoàng tiểu thư đấy.”

“Tôi cũng vậy!” Mặc lão nương giật mình nói, “Sao trùng hợp thế nhỉ!”

Mặc Duy Chính mất tự nhiên hơi cong khóe miệng, “Đúng vậy… Sao mà trùng hợp quá…”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+