Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 33-34 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

        Chương 33

 

Khoảnh khắc tuyệt vời Tiểu Bạch có thể vừa ăn vừa YY tiểu thụ chẳng kéo dài được bao lâu đã bị Mặc lão đa cùng Mặc lão nương gọi tới hỏi chuyện. Kể cả là hai lần xuất hiện rất kỳ diệu của Tiểu Bạch là tình cờ, chỉ cần thấy ánh mắt như vô ý lại như cố tình của Mặc Duy Chính hướng về phía Tiểu Bạch, đã quá đủ để hai vị phụ huynh nhà họ Mặc phải hỏi han Tiểu Bạch. 

Tiểu Bạch rời bàn quẹt miệng, chỉnh lại y phục đi qua, niên thượng thụ mà!

“Chu…” Mặc lão đa cũng không rõ rốt cuộc Tiểu Bạch làm cái chức gì rồi, chần chừ một khắc.

“Nhân viên trà nước!” Tiểu Bạch nhắc nhở.

“Nhân viên trà nước?” Mặc lão nương lặp lại một câu, công ty khi nào lại có cái chức này?

Tiểu Bạch giải thích ngay, “Vị… Vương trợ lý kia quá bận, tổng tài mới để cháu làm nhân viên trà nước.”

“À… Pha trà rót nước cho mọi người cũng vất vả lắm.” Mặc lão nương tỏ ra rất quan tâm nhân viên.

“Không vất vả…” Tiểu Bạch xua xua tay, “Cháu là nhân viên trà nước chuyên phục vụ một mình tổng tài thôi.”

Hai cụ họ Mặc biến sắc, Mặc lão nương lên tiếng, “Vậy… tổng tài uống nhiều nước lắm sao?”

Tiểu Bạch nghiêm túc gật đầu, “Đúng vậy… Cháu cũng không hiểu sao không cho cháu đi làm nhân viên đánh máy, ngày nào cũng phải làm bạn với ấm điện, cháu cũng không thể…” Tiểu Bạch nuốt mấy chữ còn lại xuống bụng, cháu không xem GV được rồi… nhưng tổng tài không cho phép bạn nói…

Mặc lão nương khẽ liếc chồng, hai người đánh giá quan hệ giữa Mặc Duy Chính với Tiểu Bạch tuyệt không tầm thường, huống hồ Tiểu Bạch thế nào, còn chờ xem xét. Mặc lão đa mở miệng trước, “Chu tiểu thư, cho tôi vô phép hỏi một câu, cô cùng con trai tôi, không… cô đối với con trai tôi có ý thế nào?”

Dự định? Tiểu Bạch sửng sốt, “Ý gì cơ ạ?” Không biết dự định bẻ cong tổng tài có được nói không nhỉ, Tiểu Bạch cẩn thận liếc nhìn Mặc Duy Chính đang đứng phía xa xa.

“Là cô nghĩ tổng tài là người ra sao?” Mặc lão nương nhìn bộ dạng ngây ngây của Tiểu Bạch , lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ rất không tốt, con dâu như vậy dễ đối phó…

“Anh ta?” Tiểu Bạch kinh ngạc, lại liếc Mặc Duy Chính, thấy hắn vẫn còn giận, ra dấu cảnh cáo bạn không được nói nhảm, Tiểu Bạch liền phát cáu, nhìn hai bậc bề trên nhà họ Mặc tựa như gặp được chúa cứu thế vậy! Bạn lập tức bắt đầu báo cáo “tội trạng”.

“Tổng tài người này… nhân phẩm có vấn đề.” Tiểu Bạch nhất nhất làm bộ dũng cảm “Ta không dám nói còn ai dám”.

“Hả?” Mặc lão đa sửng sốt, nhận xét kiểu này ông lần đầu mới nghe, “Vậy là ý gì?”

Tiểu Bạch cầm lấy ly rượu gần đó uống một hơi cạn sạch lấy gan nói, “Nhân phẩm của tổng tài, gói gọn bốn chữ, tám có tám không!”

Mặc Duy Chính đứng ở xa xa, không hiểu sao bỗng thấy sau gáy một luồng gió lạnh, khiến hắn nghĩ toàn thân bất ổn.

“Thứ nhất, tổng tài không có lòng thương người!” Tiểu Bạch nhắc lại lần đầu gặp hắn trong thang máy, “Anh ta coi hai trợ lý bên cạnh là bình hoa biết đi sao? Không chỉ không cho cấp dưới giúp cháu, còn châm chọc cháu! Về việc cháu đáp cả chồng sách lên đầu anh ấy, chẳng qua chỉ là bất cẩn vậy mà lại sa thải cháu, đây là điểm thứ hai, không có lòng bao dung độ lượng.” Tiểu Bạch thấy nói hai điểm cũng không ai phản đối, bèn tiếp tục,

“Thứ ba là không biết thông cảm với công nhân, cháu ăn McDonald trong phòng làm việc thì đã sao? Còn không phải vì làm việc vất vả sao (Tiểu Bạch không hề đỏ mặt), tại anh ta… buổi trưa cháu không thể ăn cơm (vì đã tiêu hết tiền). Thứ tư, tổng tài không biết kiềm chế, chỉ vì cháu có sai lầm nho nhỏ ( nội dung không thể nói ), chút nữa bóp chết cháu trên máy bay, cháu chỉ là nhân viên quèn không kể, anh ấy lại là tổng tài công ty KM kia mà, là hình tượng của công ty, thật sự khiến nhân viên phải thất vọng.” Tiểu Bạch nói xong không nhịn được ra vẻ ai oán.

“Thứ năm, tổng tài ngủ nghỉ không ra sao, lại còn bị mộng du, tống cháu ra ngoài phòng lúc nửa đêm. Lại còn vô tình vô nghĩa, cháu ăn quên mang tiền, chỉ hơn 10 tệ mà tổng tài cũng trừ vào lương, cũng không cho cháu mang đồ thừa về mà lại để cho chó ăn. Thứ bảy là không có trách nhiệm, cháu theo anh ấy ra ngoài tiếp khách uống rượu, hôm sau không chịu đưa cháu về nhà, quyết tâm bỏ mặc cháu chật vật giữa đường. Cuối cùng, tám là không công bằng, vì sao Vương trợ lý có phòng làm việc riêng, cháu lại khổ sở như vậy, áp bức trắng trợn mà!”

Tiểu Bạch nói phân nửa, thở hổn hển, Mặc lão đa cùng Mặc lão nương bên này đã nghẹn họng nhìn trân trối, ánh mắt ngây ra, nói không thành lời, Tiểu Bạch lại uống một ly thông họng rồi tiếp tục bài diễn văn, ” ‘Tám có’ của tổng tài là tám bệnh, thứ nhất tổng tài thích vung tiền như rác, vứt 100 tệ còn bảo không cần trả lại, vấn đề vung tiền thế nào không quan trọng, nhưng anh ta lại cắt từ tiền lương của cháu! Thứ hai là ganh tỵ, cái gì cũng ganh, cả máy lọc nước cũng phải ganh. Thứ tam, tổng tài thích lãng phí, đồ vừa mua về đã vứt sọt rác, thứ tư, tổng tài có khuynh hướng bạo lực, giật đổ cả cửa phòng thay đồ trong cửa hàng người ta… Còn có…”

“Được rồi…” Mặc lão đa run run mở miệng, đưa ly rượu lên nhấp một ngụm, khoát khoát tay nói, “Cảm ơn Chu tiểu thư cô đã nói cho chúng tôi biết…Cô đi trước nhé.”

“Hm?” Tiểu Bạch nói đến phấn khởi đột nhiên lại bị cắt đứt, khó chịu như bị táo bón, chép chép miệng bất mãn xoay người rời đi.

“Lão công à…” Mặc lão nương hỏi một câu, “Ông… thấy thế nào, con bé này…”

Mặc lão đa đặt ly lên bàn, mắt hiện hào quang, ” Công ty KM chúng ta từ lúc cha tôi xây dựng sự nghiệp tới nay đã 50 năm, lần đầu tiên tổng tài bị người ta nói không ra gì như thế!”

“Chúng ta đây…” Mặc lão nương hỏi.

“Hừ!” Mặc lão đa cười lạnh, “Đối đầu! Không thử thách làm sao tiến bộ! Mục tiêu của chúng ta là khiến khách hàng thỏa mãn , càng  không hài lòng đối với chúng ta lại càng là thách thức cùng khích lệ”

“Đúngi! Thằng nhóc Duy Chính này mất mặt quá!” Mặc lão nương căm giận nói, “Nếu không có cô bé kia nói ra, chúng ta còn không phát hiện nó nhiều tật như vậy , những tật xấu này đều rất quan trọng! Đê ngàn dặm hỏng vì tổ kiến! Con sâu làm rầu nồi canh”

“Nó là hình tượng của công ty, vậy mà không để ý, nhân viên cấp dưới vẫn thổi phồng nó.” Mặc lão đa nói, “Tuy công ty là do nó phụ trách, nhưng chủ tịch như tôi cũng có phải ngồi không đâu, tôi phải để cô bé kia theo sát hắn, không để chúng ta mất mặt!”

“Phải…” Mặc lão nương nói, “Tên là Chu Tiểu Bạch nhỉ, để mai tôi báo cho cô ấy, hôm nay là sinh nhật ông, vội vàng e phá hư không khí, cũng phải xem xem Duy Chính có thực như cô ấy nói không.”

Tiểu Bạch vừa đi vừa ăn nửa chừng đụng phải Mặc Duy Chính chắn trước mặt, “Tổng… tài?” Tiểu Bạch chột dạ kêu một tiếng.

“Cô nói gì với cha mẹ tôi thế?” Mặc Duy Chính hỏi.

“Không có gì…” Tiểu Bạch cười giả lả, “Tổng tài anh chẳng phải bảo tôi ăn nhiều nói ít sao, tôi cũng không nói gì về sở thích của tôi cả…”

“Không tệ.” Mặc Duy Chính thoả mãn gật đầu, xem ra cha mẹ có thể nói chuyện với Tiểu Bạch lâu như vậy , chứng minh bọn họ cũng không phản cảm với Tiểu Bạch.

“Rượu này không kém nhỉ…” Tiểu Bạch cầm lấy một ly trên bàn đưa lên định uống, Mặc Duy Chính liền giật lấy, “Không được uống!” Bộ dạng uống say cực kém cỏi như bạn, còn dám ở cảnh này mà uống sao?

“Không sao mà.” Tiểu Bạch vươn tay lấy lại.

“Tôi nói không được là không được.” Mặc Duy Chính lại giật lấy, uống một ngụm cạn sạch.

Mặc lão nương đứng đằng xa biến sắc, thằng con này đúng là không chịu nói lý, cả nhân viên muốn uống rượu cũng không cho người ta uống, Mặc lão đa mặt lạnh như tiền, “Không cần xem nữa, từ mai để Chu tiểu thư kia báo cáo hết hành vi của Duy Chính lại cho chúng ta!”’

 

Chương 34

 

Mặc Duy Chính tranh được rượu của Tiểu Bạch, có chút đắc chí, Tiểu Bạch lườm hắn một cái, lòng âm thầm chửi rủa: coi như ta không uống rượu chừa dạ dày chờ ăn ngon, tác dụng của tự kỷ ám thị rất ghê gớm, Tiểu Bạch tựa cành liễu trong gió xuân ưu nhã vươn hai tay, tay năm tay mười vơ sạch đồ ăn trên cả cái bàn dài, đầu mải nghĩ xem lát nữa làm sao nói tốt cho Lã Vọng Nguyệt, vừa rồi thao thao bất tuyệt kể xấu tổng tài, quên luôn đề cập đến Lã Vọng Nguyệt trước mặt hai vị phụ huynh. Tiểu Bạch lòng ôm hổ thẹn chỉ đành lùi xa khỏi Mặc Duy Chính một bước. 

 

Mặc Duy Chính đang lấy làm lạ khi bắt gặp ánh nhìn quái dị của Tiểu Bạch, đúng lúc ấy dàn nhạc trên bục đột nhiên ngừng chơi, Tiểu Bạch lẩm bẩm một câu, “Lẽ ra nên ngừng từ nãy rồi, ăn mà nghe nhạc ảnh hưởng tiêu hóa.” Nói chưa dứt lời, tiếng dương cầm bỗng vang lên, ánh đèn bên bàn ăn hơi yếu đi, giữa đại sảnh lại sáng hẳn lên, Tiểu Bạch oán giận, “Hừ… Muốn tắt đèn không cho ta ăn chắc.” Bỗng nhiên từ đâu có một bàn tay xuất hiện trong tầm mắt, Tiểu Bạch bê đĩa cầm nĩa nhìn chằm chằm, bàn tay này…rất lớn, y theo tiêu chuẩn mà đoán, nếu đối phương là một tiểu thụ cao 1m70, tay này có thể ôm trọn một nửa PP tròn trịa của tiểu thụ, ngón tay thon dài, rất phù hợp yêu cầu “Tay của ta xuyên vào hoa cúc của ngươi”, Tiểu Bạch tiếp tục nhìn theo hướng cổ tay, liền thấy đôi môi khẽ mím của Mặc Duy Chính, cứ như sắp phải cầm lấy thứ gì rất mất mặt không bằng.

 

“Tổng tài đánh rơi gì à?” Tiểu Bạch vừa nói vừa dòm dòm dưới đất, “Ai… Tắt đèn gì chứ, chẳng thấy rõ gì hết, .”

 

“Ngu ngốc…” Mặc Duy Chính thốt lên, “Khiêu vũ!”

 

“Hả?” Tiểu Bạch sửng sốt, thì ra thứ mất mặt tổng tài muốn cầm chính là bạn!

 

Mặc Duy Chính thấy bộ dạng của bạn, định vươn tay nắm lấy tay bạn, Tiểu Bạch lập tức lùi lại ba bước, “Đừng…”

 

Mặc Duy Chính đương nhiên không ngờ lại bị cự tuyệt, nhướn mày, cho rằng Tiểu Bạch đang xấu hổ, bèn thu tay lại một chút, Tiểu Bạch vừa lùi tiếp vừa nói, “Tôi…” Nếu nói vì muốn ăn mà không khiêu vũ nhất định sẽ bị tổng tài khinh, Tiểu Bạch kiên trì nói, “Tôi không biết nhảy.”  Không biết không có tội.

 

“Cái gì?” Mặc Duy Chính biến sắc, tay vẫn vươn ra thật xấu hổ , ra vẻ hệt như đang ban phát gì đó cho Tiểu Bạch, “Để tôi dạy cô.”

 

“Tôi không muốn học.” Tiểu Bạch kiên quyết đáp.

 

Mặc Duy Chính sắc mặt ngượng ngùng, tay cũng muốn tê, mơ hồ cảm thấy dân tình bắt đầu nhìn ngó, nhướn mày nhìn Tiểu Bạch đè thấp giọng hung hăng nói, “Đưa tay ra!” Nói xong tay đã tự vươn về phía bạn, Tiểu Bạch sợ quá bèn lấy ngay dĩa ăn trong tay ra chặn, quăng đĩa bỏ chạy, để lại Mặc Duy Chính đỏ mặt xấu hổ, tay giơ cứng ngắt tại hiện trường .

 

“Ánh mắt đáng sợ quá…” Tiểu Bạch lẩm bẩm đi ra từ nhà vệ sinh, vừa bị Mặc Duy Chính trừng một cái, Tiểu Bạch không hiểu sao bỗng thấy hai má nóng lên, nhất định là bị dọa đến khí huyết dồn đầu đỏ mặt, “Tiểu Nguyệt ở sau lưng nhìn ta, ta nhảy được sao…” Tiểu Bạch kéo kéo váy, thành thật mà nói lúc vừa hiểu ý tứ của tổng tài bạn cũng muốn đưa tay, nhưng Lã Vọng Nguyệt vừa hay đứng ngay sau Mặc Duy Chính nhìn qua, bạn sao có thể tranh Bi của đồng chí được đây, Tiểu Bạch lấy lí trí thắng sắc dục, YY Bi của mình không vấn đề, YY Bi của người khác là không tốt rồi!

 

Vừa về phòng khách đã thấy Mặc Duy Chính đang cùng Hoang sóng thần khiêu vũ, bóng người lướt qua lướt lại trên sàn, “Làm gì chứ…” Tiểu Bạch oán giận, tặng cho Lã Vọng Nguyệt kết quả lại bị Hoàng sóng thần cướp mất.

 

“Tiểu Bạch.” Lã Vọng Thú đột nhiên ghé sát tai Tiểu Bạch gọi một câu.

 

“Tiểu thụ!” Gặp được tiểu thụ, Tiểu Bạch đặc biệt vui mừng, rốt cục BI của bạn tới rồi!

 

Lã Vọng Thú khẽ nghiêng người vươn tay, nhẹ nhàng mỉm cười, ý muốn mời Tiểu Bạch khiêu vũ, Tiểu Bạch xấu hổ đưa tay ra, vận động hỗ trợ tiêu hóa, tiêu hóa xong tiếp tục ăn. Chưa kể… khiêu vũ xưa nay luôn là cách tốt để bồi dưỡng cảm tình.

 

Mặc Duy Chính bản thân phải khiêu vũ với Hoàng sóng thần đã rất khó chịu, hơn nữa vừa nãy lại bị Tiểu Bạch cự tuyệt, sắc mặt cực kì xấu xí, lại bắt gặp ngay Lã Vọng Thú với Chu Tiểu Bạch cùng nhảy, ngang nhiên trước mặt hắn đẩy đưa gian tình, càng sôi máu hơn là động tác của Tiểu Bạch xem như ưu nhã, rõ ràng lúc trước còn bảo không biết!

 

Tiểu Bạch vừa quay đầu đã gặp Mặc Duy Chính bị bạn bỏ quên, vốn dạ dày nhờ vận động mà tăng khả năng nhận đồ ăn, bị dọa đến co rút lại, Tiểu Bạch thầm nghĩ phải ăn ít đi rồi, lập tức bất mãn vô hạn với sắc mặt dọa người của Mặc Duy Chính, lườm luôn hắn một cái, tiếp tục xoay vòng trợ giúp dạ dày.

 

Mặc Duy Chính bị bạn lườm, lửa giận bốc tận trời, từ lúc chuyển bài đã định ra hỏi Tiểu Bạch, nhưng phát hiện Tiểu Bạch lại cùng Lã Vọng Thú nhảy đến bài thứ hai, để vào được sàn nhảy, không còn cách nào khác đành mời Lã Vọng Nguyệt.

 

“Hả?” Tiểu Bạch đang nói cười với nữ vương thụ, thoáng thấy tổng tài cùng Lã Vọng Nguyệt, vội thúc nữ vương thụ nói, “Tổng tài với Tiểu Nguyệt…”

 

“Ha…” Lã Vọng Thú cũng kinh ngạc, chỉ khẽ mỉm cười.

 

“Đã sớm nên như vậy rồi…” Tiểu Bạch than một câu, niềm vui giúp chị em tìm được BI lấp đi chút chua cay khó hiểu trong lòng bạn. Huống chi “trong lòng tiểu thụ, vô hạn YY”, Tiểu Bạch lập tức lại tràn ngập tinh thần.

 

Nhảy xong một bài, Mặc Duy Chính liền kéo ngay Tiểu Bạch ra ngoài hành lang, “Cô có ý gì đây?”

 

“Tôi hỏi anh mới phải chứ?” Tiểu Bạch đáp, đột nhiên nghĩ bản thân có chút ăn bát lại đòi cả nồi, có tiểu thụ còn qua lại với tổng công.

 

“Cô…” Mặc Duy Chính giận đến nói không thành câu, “Cô… Tôi…Chẳng phải cô bảo không biết khiêu vũ?”

 

“Tôi vừa mới học.” Tiểu Bạch nói dối không chớp mắt.

 

“Vậy sao lúc tôi bảo dạy cô không học, hắn dạy cô lại học!”

 

“Đột nhiên nổi hứng thôi.” Tiểu Bạch bỗng thấy bạn thật thông minh sáng suốt, miệng lưỡi trơn tru.

 

Mặc Duy Chính không thèm cãi với bạn, nắm tay Tiểu Bạch đích kéo vào trong, “Vậy cô nhảy với tôi!”

 

“Không!” Tiểu Bạch giật tay ra, “Tôi giờ không có hứng, eo lưng đều đau, thân thể mệt mỏi, bụng dạ xoắn lại, não thiếu dưỡng… A!” Mặc Duy Chính vẫn kéo tay Tiểu Bạch, Tiểu Bạch vội ôm chặt một cây cột ngoài hành lang, dù chết không buông.

 

“Buông tay!” Mặc Duy Chính quát.

 

“Hành vi của anh là phạm pháp!” Tiểu Bạch hét trả, “Tôi có quyền tự do thân thể!”

 

Mặc Duy Chính không buồn đáp lại, vận sức kéo một cái, cây cột trơn tuột không có lực ma sát, tay Tiểu Bạch sắp rời ra đến nơi, đột nhiên Mặc Duy Chính thoáng thấy cổ chữ V của Tiểu Bạch vì bị kéo mà lộ ra, dù biết là giả nhưng Mặc Duy Chính vẫn ửng cả mặt, buông tay lập tức.

 

Tiểu Bạch đạp mạnh vào cột, chỉ nghe một tiếng, “Bụp!”

 

Xong, Mặc Duy Chính sửng sốt, đầu Tiểu Bạch vỡ rồi!

 

Chỉ thấy Tiểu Bạch khóc nức lên, chậm rãi xoay người, “Tổng tài! Anh đền B cho tôi!” Phía dưới bên trái cổ chữ V xuất hiện sờ sờ một cái hố…

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+