Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 39-40 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


          Chương  39

 

Tầng 10 khách sạn ST, trong một phòng nọ, hiện đang trình diễn một show vô cùng nóng bỏng. 

 

Nam cùng nữ môi hôn nồng nhiệt, ôm ấp gắt gao, nam từ từ cởi bỏ áo ngoài, rồi đồ lót của nữ, nữ e thẹn rên lên một tiếng, động tác của nam càng nhanh hơn, đôi tay lần tới trước ngực đối phương…

 

“Dừng!” Chu Tiểu Bạch đột nhiên kêu một tiếng.

 

“Sao vậy?” Lã Vọng Thú lấy làm lạ hỏi, với tay sang một bên.

 

Chu Tiểu Bạch vòng tay ôm ngực, “Không thể thế này được…”

 

“Vậy thì thế nào?” Tiểu thụ lại hỏi.

 

“Vậy thì…tiếp vậy… nghiên cứu tiếp một chút.” Tiểu Bạch buông tay, chỉ huy Tiểu Thụ.

 

“Ừm…” Tiểu Thụ lên tiếng, tay bấm nút phát hình trên điều khiển, AV (1) trong TV lại tiếp tục trình diễn, Tiểu Bạch với Tiểu Thụ cùng ngồi trên một cái giường, tập trung tinh thần xem AV nghiên cứu xem vì sao H xong ngực lại biến lớn.

 

Vừa nãy ăn cơm xong, Tiểu Bạch vẫn lầm bầm thắc mắc bộ ngực làm sao thành lớn, kết luận cuối cùng là phải xem AV nghiên cứu, nhưng Tiểu Bạch một hủ nữ xem AV thật sự không hợp tí nào, “xin lỗi tổng công xin lỗi thụ”. Rốt cuộc Tiểu Thụ tự nguyện “hi sinh” đi xem, còn Tiểu Bạch… coi như chỉ len lén liếc mắt!

 

Tiểu Bạch đương học hỏi H bằng cách nào làm phồng ngực, mà GV bạn vẫn xem hoàn toàn không có chút xíu manh mối nào, tiểu thụ dù có H ghê cỡ nào vòng một cũng không phồng, tuyệt nhiên không có giá trị tham khảo. Đột nhiên, di động của Tiểu Bạch kêu váng lên, bạn vội nghe máy, “A lô?”

 

“Chu Tiểu Bạch!” Bên kai bỗng xuất hiện thanh âm của Mặc Duy Chính.

 

“Hả? Tổng tài?” Tiểu Bạch lạ lùng hỏi, “Gì vậy chứ…”

 

Mặc Duy Chính bên kia bỗng im lặng, sáng ngày thấy Tiểu Bạch tận tình lấy lòng bà chị, hắn kích động đến tận khuya cũng không sao bình tĩnh lại, tính toán sinh non hai lần hoài thai lần ba xem ra không khó , chuẩn bị tinh thần bày tỏ gì đó với Tiểu Bạch, nhưng lời lên tới môi lại thành đề tài khác, “Cô…cô đang làm gì…”

 

“Tôi?” Tiểu Bạch kinh ngạc hỏi lại, đúng lúc ấy diễn viên trong TV lại hưng phấn kêu to một tiếng.

 

“Tiếng gì thế?” Mặc Duy Chính xưa nay trong điện thoại của Tiểu Bạch chỉ nghe qua nam nhân rên rỉ, tiếng rên của nữ nhân đây là lần đầu bắt gặp, “Hình như là nữ…”

 

Tiểu Bạch sửng sốt, thành thật khai báo, “Haha… Tổng tài đừng hiểu lầm nhé, không phải tôi đâu, là diễn viên AV đấy.”

 

“AV!” Mặc Duy Chính gầm lên, “Cô cô cô… Một đứa con gái lại đi xem AV!”

 

Tiểu Bạch đã sớm dự đoán bản thân xem AV nếu không phải bị tổng tài quát thì cũng là chị em hủ nữ khinh bỉ, lập tức lôi ra tấm bia đỡ đạn, “Không phải tôi không phải tôi, tôi không có xem, là Lã quản lí…”

 

Mặc Duy Chính ngẩn ra, “Cô… Cô nói sao? Cô với Lã quản lí ở chung… xem AV?”

 

“Không.” Tiểu Bạch vội thanh minh, “Tôi ở chung một chỗ với Lã quản lí thậtnhưng chỉ có anh ấy xem, tôi không có…”

 

“Cô đang ở chỗ nào? Tôi tới ngay!” Mặc Duy Chính giận dữ quát.

 

“Tôi ở nhà.” Tiểu Bạch đáp, “Lã quản lí đi ngay ấy mà… Anh đừng tới, tôi muốn ngủ, tôi ngủ rồi, tôi đang ngủ rồi…” Tiểu Bạch ngắt máy luôn.

 

“Sao vậy?” Tiểu Thụ rất bình tĩnh hỏi thăm.

 

“Là tổng tài…” Tiểu Bạch dẩu môi, “Tôi lừa anh ta là đang ngủ ở nhà.”

 

“Thật sự không sao chứ?” Lã Vọng Thú tạm dừng AV hỏi.

 

“Can hệ gì chứ.” Tiểu Bạch lại nói, “Chúng ta tiếp tục…”

 

Qua nửa tiếng đồng hồ, Tiểu Bạch ngáp một cái, thì ra AV không chỉ đáng ghét còn rất buồn chán, Tiểu Thụ hỏi, “Cô mệt rồi? Muốn ngủ không?”

 

“Ưm…” Tiểu Bạch vừa đáp vừa bò xuống giường, “Tôi về nhà đây.”

 

“Không ở đây sao?” Tiểu Thụ hỏi.

 

“Ở đây à…” Tiểu Bạch nhìn gian phòng quả thực rất xa hoa, nhưng… “Tôi về nhà được rồi.” Không hiểu vì sao, cứ nghĩ đã bảo tổng tài bạn đang ở nhà thì lại thấy về nhà là hơn.

 

Tiểu Bạch đang ngẫm nghĩ, đột nhiên di động lại vang lên, Tiểu Bạch vừa thấy năm chữ ” Ta là Mặc Duy Chính”, vội tiếp, ai ngờ chưa nói được gì đã bị Mặc Duy Chính quát thét, “Cô ở đâu vậy? Tôi đang ở trước cửa nhà cô.”

 

“Anh…anh sao biết địa chỉ nhà tôi?” Tiểu Bạch lắp bắp.

 

“Lần trước chẳng phải tôi đã định đưa cô về rồi lại không đưa sao.” Mặc Duy Chính nói, “Tôi theo sau xe Lã quản lí mới biết nhà.”

 

“Anh theo dõi tôi…” Tiểu Bạch kết tội.

 

“Chuyện đó không quan trọng.” Mặc Duy Chính không nhịn được nói, “Giờ xin ai đó đang ở nhà xuống mở cửa cho tôi đi.”

 

“Tôi ra ngoài đi dạo rồi.” Tiểu Bạch ậm ừ, “Anh về đi thôi.”

 

“Tôi cũng đang muốn đi dạo.”

 

“Vậy anh chờ nhé.” Tiểu Bạch lòng thầm kêu khổ, bỗng có cảm giác hệt như sau lưng lão công tìm nam nhân khác, vô cùng hoảng hốt, “Tôi về ngay đấy.” Nói  xong Tiểu Bạch lập tức lao ra cửa, vội vã cáo từ Lã Vọng Thú.

 

“Chờ chút!” Tiểu Thụ gọi lại , “Tôi đưa cô về nhanh hơn!”

 

Tới đường lớn bên ngoài con ngõ nhỏ nhà Tiểu Bạch, Tiểu Bạch liền nhảy xuống xe, chạy như bay vào trong, vào ngõ đã thấy Mặc Duy Chính đứng tựa cửa.

 

“Cô đi dạo xa ghê nhỉ…” Mặc Duy Chính châm chọc.

 

“Haha…” Tiểu Bạch hổn hển đáp, “Là… tôi đi tiễn Lã quản lí mà.”

 

Mặc Duy Chính không vội lên tiếng, chỉ ánh mắt hướng ra đầu ngõ, khóe miệng nhàn nhạt mỉm cười, “Vậy xem ra cô lại phải đi thêm lần nữa rồi.”

 

“Hả?” Tiểu Bạch còn chưa hoàn hồn, quay đầu nhìn liền thấy Lã Vọng Thú đi tới, không phải mới rồi không để hắn vào sao , Tiểu Bạch cứng cả người vội chạy ra , “Tiểu Thụ à, để quên gì sao, là chìa khóa xe hả? Hay muốn đi vệ sinh…”

 

Lã Vọng Thú không nói một lời chỉ thẳng đường bước tới, nhìn Mặc Duy Chính, “Mặc tổng tài buổi tối thật hăng hái quá.”

 

“Anh cũng có kém đâu…” Từ một trận lần trước hai người nói chuyện liền không thấy lọt tai , Mặc Duy Chính đương nhiên đáp trả không chút khách khí.

 

“Có điều…” Lã Vọng Thú vươn tay ôm lấy Tiểu Bạch, “Mặc tổng tài e là chưa biết, tôi với Chu Tiểu Bạch vừa rồi đã cùng bày tỏ, nếu không có vấn đề gì, chúng tôi hẳn là thành người yêu rồi.”

 

Tiểu Bạch đầu kêu “boong” một tiếng, muốn phản bác cũng nói không nên lời, đúng là bạn nói bạn thích Tiểu Thụ, Tiểu Thụ cũng nói thích bạn, theo lý mà nói, không có gì vấn đề rồi!

 

“Chu Tiểu Bạch!” Mặc Duy Chính gầm lên một tiếng, đột nhiên đổi giọng quay sang Lã Vọng Thú, “Lã quản lí muốn phá hỏng chuyện hai công ty hợp tác sao?”

 

Lã Vọng Thú khẽ mỉm cười, bước lên một bước, nhìn thẳng Mặc Duy Chính, bình tĩnh nói, “Mặc tổng tài hình như nghĩ sai rồi. Một, công ty hợp tác với việc riêng của chúng tôi không liên quan; hai, Chu tiểu thư chỉ là nhân viên, có quyền tự do; ba…” Hắn cố tình ngưng một chút, “Chu tiểu thư hiện là đối tượng hẹn hò của tôi, muộn thế này anh còn đứng chờ trước cửa nhà cô ấy xem ra không hợp lẽ…”

 

_____________________________

 

Chú thích :

(1)         AV : viết tắt của Adult Video, ý chỉ phim “người lớn” với diễn viên là nam và nữ, không phải nam nam như GV


          Chương 40

 

Ba ngày từ hôm đó, nhân viên trà nước Chu Tiểu Bạch cùng Mặc Duy Chính trò chuyện không vượt quá ba câu. 

 

Vốn đã bị tống khỏi phòng làm việc, cơ hội duy nhất để nói là lúc đưa nước, vậy mà thói quen một ngày uống nước 20 lần của Mặc Duy Chính đột nhiên mất tăm mất tích, Tiểu Bạch thiếu chút nữa cho rằng hắn là là lạc đà, tích trữ mấy ngày nước liền tiến vào trạng thái không cần nước trong sa mạc, ba ngày liên tiếp không buồn đòi uống nước.

 

Tiểu Bạch nghĩ bất kể thế nào, nước cũng cần phải uống, bèn chu đáo rót một chén mang vào, ấy thế mà Mặc Duy Chính cắm đầu làm việc chỉ hừ một tiếng, Tiểu Bạch tự tìm mất mặt đương nhiên không thèm đưa nước nữa, Mặc lạc đà thành ba ngày liền không nước.

 

Tới ngày thứ tư, cuộc đời nhân viên trà nước của Tiểu Bạch chỉ còn lại ba ngày, đánh giá thời cơ đã tới, Tiểu Bạch chuẩn bị tinh thần nói rõ muốn từ chức với Mặc Duy Chính, cầm đơn vào phòng, Mặc Duy Chính cho rằng Tiểu Bạch lại tới đưa nước, giận dỗi ba ngày xem ra cũng đủ, chủ động lên tiếng, “Để trên bàn được rồi.”

 

Chu Tiểu Bạch kinh ngạc cực kỳ, thì ra tổng tài lợi hại như vậy, không ngẩng đầu đã biết bạn tới nộp đơn xin từ chức, … chưa kể … lúc Chu Tiểu Bạch đưa nước tổng tài nói một câu cũng không thèm, lần này lại còn bảo bạn đặt lên bàn, ý là… phê chuẩn? Tiểu Bạch vội bỏ đơn xuống, xoay người định rời đi.

 

Mặc Duy Chính ngỡ Tiểu Bạch đưa nước muốn nói chuyện, ai ngờ bạn lại dứt áo bỏ đi, cho rằng bản thân giận mấy ngày nay dọa sợ Tiểu Bạch, vội gọi một tiếng, “Chu Tiểu Bạch.”

 

Tiểu Bạch không dè tổng tài phê duyệt tại chỗ, chút nữa bắt chước quân nhân đáp “Có!”, vội vàng quay người 180o nghiêm chỉnh chờ Mặc Duy Chính, đúng lúc này, vang lên tiếng gõ cửa, Mặc Duy Chính nói, “Vào đi.”

 

Tiểu Bạch quay đầu nhìn rồi lại vội quay trở về.

 

Mặc Hoành Uyển thoáng liếc lướt qua bạn, “Sao cô lại ở đây…”

 

Tiểu Bạch còn chưa mở miệng, Mặc Duy Chính đã giành nói trước, “Cô ấy tới đưa nước.”

 

Mặc Hoành Uyển không vội nói lời thoại “Chị hỏi cô ta em đáp làm gì” quen muốn chết, mà liếc nhìn bàn của ai đó, “Ai, đưa nước không cần chén à?”

 

Mặc Duy Chính sững người, Ghét cong quyết tâm diễn vai phản diện làm người ta ghét đạt đến cực độ, vươn tay giơ lên đơn từ chức của Tiểu Bạch, mỉm cười nói, “Thì ra lấy đơn từ chức vờ làm nước à…”

 

Mặc Duy Chính giật lấy đơn hỏi Tiểu Bạch, “Đây là của cô?”

 

Tiểu Bạch run run chỉ thẳng Mặc Duy Chính, “Tổng tài… Anh không biết chứ?”

 

“Tôi hỏi đây là cô đưa cho tôi?”

 

“Phải…” Tiểu Bạch thấy Mặc Duy Chính sắc mặt đen thui chỉ biết gấp gáp nuốt nuốt nước bọt, “Nói chung… chắc là, có thể, là tôi viết.”

 

“Cô muốn nghỉ việc?” Mặc Duy Chính cao giọng hỏi.

 

“Có lẽ… đại khái… có thể, theo ý trong đơn, cái này gọi là đơn xin nghỉ việc, có thể là ý xin nghỉ việc.” Tiểu Bạch nhìn bộ dạng tức giận của Mặc Duy Chính, bỗng nhiên thấy lơ mơ, lòng lại có chút xấu hổ.

 

“Hừ…” Mặc Hoành Uyển bên cạnh cười nhạt một tiếng, giật lấy đơn nói với Mặc Duy Chính , “Này có gì phải hỏi, nghỉ thì nghỉ, công ty giữ lại người như vậy hay hớm gì? Sở thích ghê tởm như vậy, chỉ tổ làm công ty mất mặt.”

 

Nghe thấy lời này, Tiểu Bạch vốn có chút hổ thẹn lập tức bạo phát, nói bạn thế nào cũng được, nhưng tuyệt không thể đả kích sở thích cùng hứng thú của Tiểu Bạch, đây chính là mong muốn duy nhất của bạn, nói thế nào nhỉ, người không có sở thích, sống làm sao được?

 

Tiểu Bạch đầu óc trống rỗng, phản ứng đầu tiên là khinh người quá đáng, phản ứng thứ hai là bỏ lương tháng này,  phản ứng thứ ba là, không có tổng công tiểu thụ có thể dùng gậy xoa bóp!

 

Vì vậy Tiểu Bạch lập tức gầm lên, “TMD tổng công không vùng lên thì chị cho là nhược thụ à! Chị đừng có quá đáng, câu nào cũng dính đên sở thích của tôi, sở thích của tôi liên quan gì đến chị! Tôi thích GAY thì đã làm sao! Tôi ôm một GAY ngủ là cười đến tận tỉnh mới thôi, chị tìm được GAY còn muốn ly hôn! Ai cũng bào nam nhân thích nữ nhân thường lăng nhăng, thì ra cả nam nhân không thích nữ nhân cũng chê chị vướng víu, chị làm nữ nhân cũng quá thất bại rồi! Dễ nghe thì bảo mắt mù, khó nghe một chút là mắt mọc trên hoa cúc !”

 

Mặc Hoành Uyển bị mắng đến vuốt mặt không kịp, nói chẳng thành lời, Mặc Duy Chính vội quát Tiểu Bạch, “Chu Tiểu Bạch!”

 

Tiểu Bạch ý đã quyết rồi, chẳng qua là bị ép lên Lương Sơn,  trước khi lên núi Tống Giang giết vợ, Võ Tòng còn diệt một đôi (1). Bạn có đi cũng phải bày ra khí thế đế vương công, không thể làm một nhược thụ gạt lệ âm thầm cuốn gói được! Vì vậy quay sang quát Mặc Duy Chính, “Anh im quách cho rồi, tôi cũng không nhịn nổi nữa đâu! Một người ‘quyết thẳng’, một người ‘ghét cong’, còn không phải muốn tức chết người à! Lỗ Tấn gia gia đã dạy, nín lặng không bạo phát sẽ thành biến thái trong phiền muộn (2)  , tôi đây bạo phát một lần cho các người xem!” Nói xong quảng đơn từ chức cái vèo lên bàn, “Anh duyệt hay không thây kệ, lương tôi cũng cóc cần! Đời thiếu một tổng công,  hướng dương chẳng lẽ không còn quay quanh mặt trăng (*)?” Nói xong Tiểu Bạch ngẩng đầu ưỡn ngực, chân nhẹ lâng lâng, uyển chuyển rời phòng.

 

Từ biệt công ty KM, cách ngày Tiểu Bạch tới công ty Tiểu Thụ làm còn 3 ngày, Tiểu Bạch cuối cùng cũng được hưởng thụ ngày nghỉ lâu lắm rồi mới có, về nhà liền khóa di động, bắt đầu một ngày một đêm xem GV.

 

Nếu không phải Tiểu Bạch có lúc ra ngoài mua hàng tạp hóa, bà già đối diện nhất định vì thấy người vào không thấy người ra mà đi báo cảnh sát, cho rằng bạn đã nằm cứng đơ trong nhà rồi.

 

Tiểu Bạch xem GV đến no bèn lên MSN gầm tiếng gầm tự do.

 

Bạn Bạch: Ta mắng cả tổng công!

 

Bạn Hề: Giật mình… Dựa vào cái dạng ngươi?

 

Bạn Nhã: Không phải ta xem nhẹ ngươi, mà là xem thường ngươi.

 

Bạn Bạch: Hừ hừ… Thỏ điên lên cũng cắn người! Đừng có xem thường ta!

 

Bạn Hề: Đó là thỏ, ngươi gặp qua con heo “tiểu bạch” (ngốc ngếch) cắn người sao?

 

Bạn Bạch: Heo còn có heo nhà với heo rừng!

 

Bạn Nhã: Ngươi lúc nào đổi thành heo rừng?

 

Bạn Bạch: Không thèm nói với đám đàn bà con gái các ngươi, cược sống hạnh phúc của ta và Tiểu Thụ sắp bắt đầu rồi!

 

Bạn Nhã: Ta nghĩ tổng công rất tốt, thanh niên tốt như vậy vào miệng ngươi sao lại thành không ra gì thế? Sao thế nhỉ?

 

Bạn Bạch: Chính là xung khắc, hủ nữ trẻ trung như ta gặp một “Vi Chính” (3) (Quyết thẳng), một “Hận Loan” (ghét cong), đúng là xui xẻo.

 

Bạn Hề: Đằng trước chẳng phải còn một chữ “Mạc” (không) (4) sao, người ta là “Mạc Vi Chính” (không chịu thẳng)  ”Mạc Hận Loan” (chẳng ghét cong) …

 

Bạn Bạch: … Ta không để ý họ mà?

 

Bạn Nhã: Ngươi luôn luôn như vậy.

 

Bạn Bạch: Ngươi thế là kỳ thị động vật.

 

Bạn Hề: Heo rừng hỏng não không được pháp luật bảo hộ.

 

Out khỏi MSN, Tiểu Bạch lòng có chút không thoải mái, cảm thấy hơi là lạ. Dường như ban đầu vì tên của tổng tài với bản chất thẳng nam của hắn mà sinh phản cảm, đến tận giờ cũng không biến mất, mà Tiểu Thụ thì sao? Từ tên mà có hảo cảm, đến tận giờ càng không ngừng tăng.

 

Giờ nhìn lại, tên tổng tài… Mạc Vi Chính, vậy chẳng phải “cong” rồi?

 

Một “cong” thì Tiểu Bạch lập trường kiên định, xông thẳng bên “cong”.

 

Hai “cong” cùng gặp thì Tiểu Bạch lập trường dao động, biết chọn “cong” nào.

 

_____________________________

 

 

Chú thích :

(1)         Chuyện xảy ra trong “Thủy Hử” : Tống Giang trước khi lên Lương Sơn Bạc đã giết người thiếp Diêm Bà Tích, Võ Tòng giết Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trả thù cho anh là Võ Đại Lang

(2)         Câu này gốc là “ Im lặng mà không bạo phát, là im lặng mà diệt vong” (nhấn mạnh ý chí đấu tranh), trích trong “Kỷ niệm chị Lưu Hòa Trân” của Lỗ Tấn, viết về Lưu Hòa Trân một trong hai nứ sinh Đại học nữ sư phạm Bắc Kinh đã bị sát hại khi đấu tranh với tay sai chính phủ quân phiệt Đoàn Kỳ Thụy ngày 18-3-1926

(*)     Câu này cho thấy bạn Bạch quả nhiên đầu óc có vấn đề, hướng dương mà         xoay quanh mặt trăng?

(3)     Chữ “Vi” và chữ “Duy” phát âm giống nhau

(4)     Chữ “Mạc” và chữ “Mặc” phát âm giống nhau

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+