Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 43-44 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 43

 

Lúc mới quen Lã Vọng Thú Tiểu Bạch chỉ cho đó là một người rất dịu dàng, nhưng quả tục ngữ nói không sai, thức đêm mới biết đêm dài, thì ra Tiểu Thụ vốn là một người cực kì công chính vô tư! 

Tiểu Bạch nhìn 2 suất McDonald giống nhau như song sinh cùng trứng trước mặt bạn với Lã Vọng Nguyệt liền không nén nổi mà than rằng, ngay cả một suất ăn cũng có thể đem ánh sáng “nhân cách” của hắn phát huy tới cực độ rồi!

Buổi trưa cuối tuần cả ba cùng đi ăn McDonald là đề nghị của Lã Vọng Nguyệt, mục đích cũng nhằm cứu chữa giúp Tiểu Bạch hiện tại tìm về thời oanh liệt xa xưa.

“Anh…” Lã Vọng Nguyệt lên tiếng gọi, “Em muốn thêm một túi ketchup nữa.”

“Được, để anh đi lấy.” Lã Vọng Thú mỉm cười đứng dậy.

“Ông anh tốt nhất trần đời…” Tiểu Bạch thở dài.

“Sau này cũng là lão công tốt nhất trần đời!” Lã Vọng Nguyệt thì thầm, “Tiểu Bạch, ngươi thấy kích động không?”

Tiểu Bạch nhìn chữ M đến mỏi mắt, tuyệt vọng lắc đầu, “Bình thường…”

“Ai!” Lã Vọng Nguyệt cúi đầu, “Đời còn gì hay nữa đây, tổng công đã không có, đồng minh như ngươi lại thành thế này , giết ta đi còn hơn…”

Đương lúc Tiểu Bạch chỉ biết im lặng cắn hamburger, Lã Vọng Thú đã về, mang cho Tiểu Nguyệt một túi ketchup, cũng phát cho Tiểu Bạch một túi làm bạn ngây ra, “Tiểu Thú, tôi không thích ketchup, ở đây vẫn còn một túi này.”

“A… Quen tay rồi.” Lã Vọng Thú mỉm cười, “Vậy cho Tiểu Nguyệt đi, nó đặc biệt thích ăn thứ này.”

Ăn McDonald xong về công ty liền nghe lễ tân thông báo , “Lã quản lí, Mặc tổng tài của công ty KM cùng một chị nữa đang chờ trong phòng anh để bàn hợp đồng đấy.”

“Tôi biết rồi.” Lã Vọng Thú đáp, quay lại nói với hai cái đuôi, “Anh lên trước, hai cô tính sao?”

“Bà cô kia ai mà ưa nổi… em với Tiểu Bạch không đi đâu.” Lã Vọng Nguyệt lập tức cướp lời, kéo ngay Tiểu Bạch đi hướng khác.

Mặc Duy Chính trầm mặc ngồi đợi trong phòng, hồi sau chỉ thấy một mình Lã Vọng Thú đẩy cửa bước vào.

“Để hai vị đợi lâu.” Lã Vọng Thú khách khí mở lời với hai chị em họ Mặc.

Mặc Hoành Uyển cũng niềm nở , “Chúng ta bàn nốt một vài điều khoản nhỏ xong rồi bắt tay triển khai luôn, chọn ngày chính thức ký hợp đồng.”

Mặc Duy Chính hờ hững chìa hợp đồng ra, Lã Vọng Thú nhìn dáng vẻ của hắn bèn mỉm cười, cũng không vội nhận lấy, chỉ đứng dậy nói, “Uống trà trước đã nhé.” Nói xong mở cửa gọi với ra ngoài, “Châm trà!”

Mặc Duy Chính nhớ lại lời thoại quen tai như thế bản thân có thời lúc nào cũng thường trực trên miệng, nhất thời bỗng chẳng còn lòng dạ nào muốn ở lại nơi này, bèn quay lại nói với chị, “Em hơi chóng mặt, chị cứ bàn đi nhé.”  Bề ngoài tỏ vẻ áy náy xã giao với Lã Vọng Thú mấy câu, chân trước chân sau đã bước ra ngoài cửa.

“Hừ… May mà tôi không phải nhân viên trà nước nữa.” Tiểu Bạch quay sang nói với đồng sự vừa bị gọi châm trà, “Nhớ lại bộ mặt như gái góa ấy đã thấy khó ở!”

“Kinh khủng thế kia à?” Cô kia hỏi dồn, “Tiểu Bạch à, để tôi giúp cô đưa văn kiện xuống lầu 1, cô đưa nước đi.”

“Tôi chẳng cần!” Tiểu Bạch nói, tay đã cầm văn kiện nhằm thang máy chạy thẳng.

Tiểu Bạch vừa vào trong, tay còn chưa kịp nấm nút, thình lình thấy ngay Mặc Duy Chính đang đi tới.

Tiểu Bạch ORZ (1) rồi…  Thật hối hận không đi đưa nước!

“Tổng tài không phải đang bàn hợp đồng sao?” Tiểu Bạch một mặt ổn định thân hỉnh, một mặt thăm hỏi vòng vo, “Muốn đi vệ sinh? Đây là thang máy mà…” Vừa nói vừa bấm nút giữ cho cửa không đóng lại.

“Tôi muốn về.” Mặc Duy Chính xoay người bấm nút xuống tầng 1, cửa thang máy từ từ đóng lại.

“À…” Tiểu Bạch cúi đầu im lặng, bỗng hồi tưởng tháng ngày còn thích BL đâu có nhiều phiền não đến thế này? Nhìn tổng tài trong đầu cũng chỉ nghĩ đến hai chữ tổng công, tính toán duy nhất là YY, tuyệt đối không như bây giờ cả người chẳng được tự nhiên.

“Cô thay đổi ghê gớm thật…” Mặc Duy Chính đột nhiên lên tiếng, “Không biết có phải hoàn cảnh cải biến con người không nữa?”

Tiểu Bạch không đáp, thầm nghĩ khi trước cả ngày ở gần thẳng nam như anh bản thân cũng không thấy bình thường, sao gặp Tiểu Thụ lại thành ra như bây giờ? Hẳn là người cải biến người đi, nhưng cũng chỉ nghĩ trong đầu mà chẳng nói ra miệng.

Số tầng càng lúc càng giảm, không khí cũng ngột ngạt theo, Mặc Duy Chính ho khan nói, “Chu Tiểu Bạch, thì ra cô chỉ có gặp tôi mới nghĩ thứ kia, đối mặt nam nhân khác lại bình thường, đúng là biết điều chỉnh!” Nói xong, thang máy kêu tinh một tiếng, Mặc Duy Chính cũng bước ra ngoài.

Tiểu Bạch đột nhiên đuổi theo, “Tổng tài!”

Mặc Duy Chính quay đầu lại, Tiểu Bạch chỉ biết lắp bắp, “Kỳ thực nguyên nhân không phải như …anh nghĩ…kia đâu, còn chị anh… như kia…”

“Chu Tiểu Bạch.” Mặc Duy Chính cắt ngang lời bạn, “Tôi chưa từng bắt cô thích chị tôi.”

“Nhưng tổng tài anh thích tôi chỗ nào chứ?” Tiểu Bạch lên tiếng, “Anh ghét tôi thích BL, ghét tôi ăn McDonald, ghét tôi ngực phẳng. Còn Tiểu Thụ thích tôi xem BL, thích tôi ăn McDonald, thích tôi ngực phẳng, tổng tài, anh nói tôi nên thích ai? Tổng tài… anh sẽ thích người ghét anh sao?”

Tiểu Bạch nhớ rõ từng nghe qua một câu, bạn sở dĩ sẽ thích ai đó vì bạn nghĩ người ta sẽ thích mình, đó là cảm giác khi mới gặp giữa người với người, Tiểu Bạch vừa thấy Mặc Duy Chính đã biết hắn sẽ không thích bạn, làm sao mà thích hắn được đây?

“Ha ha ha…” Tiểu Hòa đứng sau quầy bar cười đến không thẳng nổi lưng lên được, “Ta cũng không biết Tiểu Bạch lợi hại đến thế chứ…”

Mặc Duy Chính không nói lời nào dùng ánh mắt giết chết Tiểu Hòa, buồn bực uống rượu.

“Ngươi thực sự bị câu đó chặn họng không đáp lại được?” Tiểu Hòa hỏi.

“Ừm…” Mặc Duy Chính đáp khô khốc.

“Chờ chút…” Tiểu Hòa oai trứ cúi đầu, “Mấy lời lần trước ngươi nói với ta ở chỗ này đâu cả? Đổi mới gì đó ấy? Ngươi sao không nói cho Tiểu Bạch!”

Mặc Duy Chính nheo mắt hung hăng trừng hắn, “Ta sao lại nói với ngươi cơ chứ?” Nói xong rút tiền ra định đi, Tiểu Hòa bèn kéo lại, “Ai… Đừng vậy mà, kỳ thực ta nghĩ Tiểu Bạch nói thế là có chút để ý ngươi rồi, đổi lại người khác ai buồn dài dòng thế làm gì.”

Mặc Duy Chính dừng bước quay trở lại, “Ngươi có ý gì?”

Tiểu Hòa thấy hắn trở về bèn nói tiếp, “Có điều nói thật đi, hành vi của ngươi quả thực rất khó ưa được.” Nói xong liền thấy Mặc Duy Chính sắp biến sắc trở mặt, vội thao thao bất tuyệt, “Ngươi yêu ai cũng nên yêu cả đường đi, Tiểu Bạch thích cái gì ngươi thích theo là tốt rồi…”

“Ta đây đi thích nam nhân có được hay không hả!” Mặc Duy Chính tức giận nói, Tiểu Bạch còn sở thích khác chắc?

” Tiểu Bạch người ta gần đây không ham thứ ấy nữa rồi. Ngươi nếu kiên trì làm vậy ta cũng không ý kiến.” Tiểu Hòa nhún vai nói, “Cùng lắm để ta về hỏi Cố Nhã xem Tiểu Bạch thích gì khác nữa không…”

“Bất quá…” Tiểu Hòa dài giọng, “Ngươi thành thật mà nói rốt cuộc thích Tiểu Bạch chỗ nào chứ?”

Sắc mặt Mặc Duy Chính lập tức đỏ ửng lên, tay gõ nhè nhẹ lên quầy bar, hồi lâu mới đáp, “Lúc cười ngây ngô trông đặc biệt khả ái…”

_____________________________

Chú thích :

(1)        ORZ : trông giống 1 người đang gục xuống tuyệt vọng không ?



  Chương 44

 

“Hắt xì ——” Tiểu Bạch mới sáng sớm tới phòng làm việc đã hắt hơi một cái kinh người, một mùi hương vừa quen thuộc vừa thân thiết ngào ngạt truyền đến, chỉ thấy mấy đồng nghiệp tới trước một chút ôm mặt chạy như điên, khiến Tiểu Bạch thấy còn tưởng có người đặt thuốc nổ hay đạn hơi độc trong phòng, xoay người muốn trốn, bỗng đâu Lã Vọng Nguyệt chạy tới tóm cổ bạn lôi về, “Tiểu Bạch! Ngươi không được chạy! Là đồ của ngươi” 

 

“Ta?” Tiểu Bạch chỉ vào mình, “Ta làm sao cơ?”

 

“Ai lợi hại thế chứ!”, Tiểu Bạch mở cái thùng trên bàn không né được cảm thán, bạn chẳng qua chỉ là một nhân viên con con ngèo kiết, ngày thường muốn ăn sầu riêng cũng chỉ dám vào siêu thị mua một hộp bé tẹo, một quả nhập khẩu to như vậy đúng là chưa thấy bao giờ!

 

Lã Vọng Nguyệt che mũi nói, “Tiểu Bạch, ngươi thích ăn cái này?”

 

“Ừm.” Tiểu Bạch lấy sầu riêng ra ngẫm nghĩ, “Nhưng cái này rất nhiều người không thích, ta thỉnh thoảng chỉ ở nhà ăn một chút đỡ thèm thôi”

 

Lã Vọng Nguyệt cắn môi nhìn Tiểu Bạch thưởng thức quả sầu riêng đại tướng, bưng miệng nôn khan, lắc đầu chạy mất.

 

“Nhưng ai lại cho mình sầu riêng to thế nhỉ…” Tiểu Bạch lấy làm lạ cào cào tóc, có nói qua với Tiểu Thụ bạn thích ăn sầu riêng sao? Nhớ là chỉ có bạn bè thân thiết mới biết thôi chứ nhỉ!

 

Đúng lúc ấy Tiểu Thụ cũng tới công ty, sắc mặt cũng đột nhiên trở nên khó coi, Tiểu Bạch vội tống sầu riêng vào lại trong thùng, “Tiểu Thú, anh không sao chứ?”

 

“Không sao…” Lã Vọng Thú vịn tường đáp, “Chỉ là ngực có chút khó chịu… Tiểu Bạch à, thứ này lần sau đừng mang tới công ty nữa, mọi người… ụa… cũng không quen.”

 

“Được được…” Tiểu Bạch vội nói, đem sầu riêng vứt vào trong kho dưới lầu, là tên chết đâm chết chém nào gửi cái này tới công ty chứ, hại Tiểu Thụ của bạn khó chịu buồn nôn!

 

“Đói rồi…” Buổi trưa, Tiểu Bạch vặn eo một cái, bấy lâu hứng thú sút giảm chỉ biết nỗ lực làm việc, rốt cuộc cũng thấy mệt, đang muốn đứng dậy gọi Tiểu Thụ cùng đi ăn, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng gọi, “Chu Tiểu Bạch, đồ ăn của cô!”

 

“Hả?” Tiểu Bạch không hiểu ra sao đứng lên đi ra, đã thấy nhân viên McDonald mỉm cười đưa một túi to còn nóng hầm hập cho bạn, “Đồ ăn của cô đây.”

 

“Tôi đâu có gọi…” Tiểu Bạch ù ù cạc cạc nói.

 

“Là có người thanh toán tiền muốn chúng tôi đưa tới, địa chỉ lẫn tên đều đúng cả…” Nhân viên bán hàng tươi cười kiên trì giải thích.

 

Tiểu Bạch nhận túi còn đang nghi hoặc, Lã Vọng Thú cùng Tiểu Nguyệt vừa lúc đi tới, “Tiểu Bạch gọi đồ ăn rồi à?”

 

“Phải…” Tiểu Bạch vừa đáp, Lã Vọng Nguyệt đã nói, “Không phải nói trưa cùng đi ăn mì Ý sao? Ngươi sao lại gọi đồ ăn rồi?”

 

“Ta…” Tiểu Bạch có miệng mà không biết đáp thế nào, chỉ thấy Lã Vọng Thú mỉm cười dịu dàng, “Hay Tiểu Bạch muốn ăn thứ này? Chúng tôi đi vậy, Tiểu Bạch cứ từ từ ăn nhé.”

 

“Tiểu Thụ…” Nhìn cửa thang máy từ từ khép lại, Tiểu Bạch thực là khóc không ra nước mắt, cái tên muốn chết này, bạn nhất định phải tìm ra là ai! Phá hư cơ hội hẹn ăn của bạn với Tiểu Thụ! Hơn nữa… Tiểu Bạch tuyệt không muốn ăn McDonald nữa, mấy hôm nay Tiểu Nguyệt ngày nào cũng kéo bạn đi ăn McDonald tìm tình cảm mãnh liệt, ăn đến phát ngán lên rồi… Lại thêm McDonald!

 

Vừa chập tối, tới giờ tan sở, Tiểu Bạch mang túi xuống nhà kho vác ra quả sầu riêng to tướng kia, bắt đầu hành trình về nhà bi thảm, đi xe bus? Cả xe buồn nôn, liền độc ác quyết không cho bạn lên xe. Taxi? Tài xế cũng buồn nôn cự tuyệt. Tàu điện, bảo vệ thẳng thừng “mời” Tiểu Bạch ra ngoài.

 

Tiểu Bạch chỉ còn nước lê tấm thân kiệt quệ ôm sầu riêng mà đi bộ, vốn cũng định nhờ Tiểu Thụ đưa về, nhưng cứ nhìn bộ dạng tái xanh hồi sáng của hắn, xem chừng đưa được Tiểu Bạch về rồi hắn liền phải tự đưa mình vào thẳng bệnh viện luôn cũng nên.

 

Tiểu Bạch vừa đi vừa không ngừng rủa xả cái tên chết bầm đẩy bạn đến nông nỗi này, rõ ràng là muốn làm khó dễ bạn mà, vừa tới đầu ngõ, Tiểu Bạch liền thấy ngay đầu sỏ bày trò, cái mầm tai vạ ——Mặc Duy Chính

 

Vốn Tiểu Bạch còn đang thắc mắc hắn cớ sao lại ở chỗ này, không ngờ Mặc Duy Chính đã không đánh mà khai, “Cô sao không ăn hết ở công ty? A… Phải rồi, ăn McDonald xong chắc ăn không vào nữa rồi.”

 

Tiểu Bạch mặt nhăn nhúm giật giật… Gân xanh nổi lên đầy tay…

 

Tối đến, Tiểu Bạch lập tức gọi cho Cố Nhã, “Nhã à, tay ta sái rồi…”

 

Cố Nhã nằm trên giường nhai chóp chép, “Không thể nào, ngươi khiêng cái gì cũng đã sái tay bao giờ đâu.”

 

Tiểu Bạch bên này cũng rầu rĩ thở dài, “Biết thế, đúng là vận hạn làm cái gì cũng không thuận, ta quăng một quả sầu riêng còn làm sái cả tay mình luôn.”

 

“Ngươi chẳng phải thích ăn lắm sao… Ngày xưa ăn trong lớp còn bị tống ra ngoài.” Cố Nhã ngạc nhiên hỏi, “Hôm nay sao lại quăng sầu riêng được cơ chứ?”

 

BLOODY MARY.

 

“Ha ha…” Tiểu Hòa chỉ vào trán Mặc Duy Chính, “Còn có hoa văn kìa… Ngươi mua sầu riêng nhập khẩu đúng không… Hoa văn không giống loại thường.”

 

“Ta thật muốn bóp ngươi chết quách cho rồi!” Mặc Duy Chính hung hăng nói.

 

“Đừng vậy chứ…” Tiểu Hòa nín cười nói, “Bóp chết ta rồi ai để ghế tình nhân lại cho ngươi đây.”

 

Mặc Duy Chính liếc hắn một cái cháy sém, không buồn đáp.

 

“Việc này sao lại bất thành nhỉ?” Tiểu Hòa nghiêng đầu ngẫm nghĩ, “Lẽ nào đây là vấn đề RP (nhân phẩm) trong truyền thuyết?”

 

“Nhân phẩm ngươi mới có chuyện!” Mặc Duy Chính cáu tiết.

 

“Vậy ta cũng bó tay không biết giải thích sao rồi…” Tiểu Hòa nhún vai nói, “Ngươi tự cầu phúc thôi, nếu không được cũng chớ tìm cây treo cổ tự vẫn đấy… Rừng rộng lắm, loại chim nào cũng có… Tội gì phải chăm chăm một con cứ nhằm mắt ngươi mà mổ thế!”

 

Mặc Duy Chính xoa đầu đứng dậy, “Chim có nhiều, mổ mắt ta cũng chỉ có một…”

 

Tiểu Bạch hít hà hương sầu riêng còn vương lại trên người, sớm biết thế này ném tổng tài xong nên lấy lại sầu riêng mới phải, đồ ăn vốn vô tội mà. Ngày đó trong thang máy, bạn lại nghĩ Mặc Duy Chính có chút đáng thương nên mới hỏi hắn xưa vẫn đều ghét bạn nay từ đâu mà thích. Kết quả hắn tại chỗ á khẩu còn chưa tính, bây giờ lại bày trò khiến bạn càng thêm ghét, lòng “kính ngưỡng” của Tiểu Bạch với tổng tài thật đã như nước chảy cuồn cuộn, tư duy của  tổng tài đích thực là trước chẳng ai bằng, sau không người sánh.

 

Tiểu Bạch vốn đã nghĩ tổng tài không bình thường rồi, khi đó còn có thể miễn cưỡng lý giải là do xung đột với tư tưởng hủ nữ của Tiểu Bạch, nhưng hôm nay Tiểu Bạch bình thường trở  lại, tổng tài vẫn như thế động kinh.

 

Tiểu Bạch thừa nhận bạn coi như tạm thời bình thường mặc dù không hề xem tiểu thuyết hay truyện tranh BG các loại, nhưng Tiểu Bạch tin chắc chuyện cực phẩm như vậy người khác cũng chưa từng thấy qua.

 

          Nam: Tôi thích cô.

 

          Nữ: Anh thích tôi cái gì?

 

          Nam: …

 

          Sau đó…

 

Cho bạn một sầu riêng cho bạn một phiền phức, biết bạn đổi tính liền cho bạn ăn McDonald, cộng thêm tối hậu chờ trước cửa nhà nhìn bạn thở hổn hển ôm sầu riêng trở về nhà.

 

“Não hư!” Tiểu Bạch căm giận mắng. Để xác nhận lại tình huống, Tiểu Bạch đứng dậy đi tìm cặp nhiệt độ, tốt, không có sốt, vậy là chính tổng tài óc cháy hỏng rồi, thần trí hỗn loạn. Tiểu Bạch lắc lắc đầu, lấy đồ đi tắm, trước hết phải tẩy sạch mùi đã, Tiểu Thụ không thích thế này, ngày mai là trước lễ Valentine một bữa rồi…

 

 Chu Tiểu Bạch đã hủ đến 25 tuổi giờ đang chờ mong lễ tình nhân đầu tiên trong đời, chỉ là hơn cả chờ mong lại có rất nhiều tịch mịch…

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+