Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 21 – 22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Bắt “gian”
(2)

Trong nhà hàng kiểu u,
tiếng dương cầm thanh thoát dịu dàng tràn ngập tới mỗi góc phòng.

Chiếc đàn dương cầm được
đặt trên bục cao, xung quanh là hoa tươi và những ngọn nến đủ sắc màu, ánh nến
yếu ớt lay động càng làm tăng thêm vẻ rực rỡ lấp lánh của nó. Trên mỗi bàn ăn
được đặt một ngọn nến nhỏ xinh, ánh nến mong manh càng làm nổi lên khung cảnh
bên ngoài cửa sổ, lãng mạn mà ấm áp.

Khung cảnh như thế, bầu
không khí như thế, rất đẹp đẽ, rất vui tươi phải không? Nhưng đương nhiên Tô
Tiểu Mộc không nghĩ như thế. Cô nhìn chằm chằm vào thực đơn: “Không có ca cao
nóng, cũng không có pizza, thế bọn họ có món gì đây hả?”

Anh ba Tô Nhạc Trình
cũng nói: “Đúng đấy, món bít tết rắc tiêu đen anh thích nhất cũng không có, bít
tết của tôi ơi! Hu hu!”

Anh cả bên này cầm nĩa
ăn cũng hạ giọng thì thầm: “Hiếm khi chú ba mời ăn cơm, thế mà gọi cái gì cũng
không có.”

Trong bốn anh em chỉ còn
có anh hai Tô Cẩm Trình vẫn bình tĩnh, nhìn mấy người đang cãi cọ, anh chậm rãi
uống ngụm cà phê rồi mới chỉ vào bà mối, nói: “Ca cao nóng, pizza, bít tết rắc
tiêu đen, mấy thứ này trước khi em tới đều có hết.”

Bà mối nghe vậy thì giật
mình, trừng mắt: “Liên quan…” Từ “đếch” sắp nhảy ra khỏi miệng thì bà mối liếc
thấy Hạ Hà Tịch đang mím môi cười nhạt, nơi khóe mắt tràn đầy ý cười gian xảo.
Cố gắng nuốt từ “đếch” vào bụng, bà mối chán nản nói: “Liên quan… gì tới em?
Không lẽ em đến thì nhà hàng này mất điện chắc?”

Đúng thế, dùng bữa tối
dưới ánh nến không phải là chủ đề lãng mạn của nhà hàng kiểu u nổi tiếng đêm
nay, mà là do… mất điện thật (==). Không những mất điện, chuyện mất điện này
còn rất khả nghi. Chuyện là bà mối bị ba ông anh kéo tới nhà hàng này một cách
khó hiểu, sau khi tận mắt trông thấy Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ đang nói cười vui vẻ,
bà mối im lặng mất ba giây rồi quay người bước đi.

Tô Nhạc Trình thấy vậy
bèn vội càng kéo bà mối lại, hùng hồn khuyên nhủ: “Em gái, mày đi như thế là
sao? Bỏ qua cho đôi gian phu giâm phụ như thế à? Mày không phải là quay người
bước đi, mà phải xông vào! Chất vấn tên gian phu này, tại sao trong nửa tháng
ngắn ngủi mày đi công tác đã quấn lấy Lộ Lộ?”

Bà mối ngước mắt, im
lặng nhìn ông anh ba một lượt, cuối cùng nặn ra hai từ: “Vớ vẩn!” Nói xong, cô
quay sang lườm anh cả, anh hai, nói: “Tô Nhạc Trình rảnh rỗi sinh nông nổi đã
đành, sao hai anh cũng như vậy hả? Thích làm trò với anh ấy à? Không phải đã
giới thiệu Lộ Lộ cho Hạ Hà Tịch trước mặt tất cả mọi người rồi sao? Hai người
họ ăn cơm thì kỳ lạ lắm sao? Nghe kinh khủng lắm à? Thế mà các anh còn chơi trò
theo dõi! Còn nữa, Hạ Hà Tịch thích ăn cơm với ai thì ăn cơm với người đó thôi,
liên quan gì đến em?”

Nói xong, tất cả đều im
lặng. Một lát sau, anh ba Tô Nhạc Trình mới sờ cằm, ngẩng mặt lên trời: “Sao
anh… chậc, ngửi thấy có mùi chua nhỉ?”

Anh cả gãi đầu: “Ha ha.”

Bà mối lườm ba ông anh
bằng ánh mắt sắc lạnh, bực bội nói: “Là cái mũi của anh không linh chứ sao!
Chua với ngọt cái gì? Em thấy trên thế giới này thì anh là chua nhất, vớ vẩn
nhất, hai người họ cùng ăn cơm thì có gì lạ? Nói thật cho các anh biết, Lộ Lộ
có bạn trai từ lâu rồi, em đã gặp!”

Tô Khiêm Trình và Tô
Nhạc Trình nghe vậy thì tắt tiếng hẳn. Chỉ có anh hai trầm tư suy nghĩ một lát,
rồi khoanh tay, nhếch môi nói: “Em gái, anh hỏi em mấy câu nhé?”

“Anh hỏi đi.”

“Em nói Lộ Lộ có bạn
trai rồi, thế anh ta có đẹp trai như Hạ Hà Tịch không?”

“Chậc, cái này…” Bà mối
ngắc ngứ.

Tô Cẩm Trình đẩy ngọng
kính lên, tiếp tục hỏi: “Có cao như Hạ Hà Tịch không?”

Bà mối tiếp tục nghẹn
lời.

“Có ăn mặc, có nói năng,
có làm đẹp lòng con gái như Hạ Hà Tịch không?”

Bà mối … nghẹn tới không
thể nghẹn hơn được nữa. Cuối cùng, Tô Cẩm Trình thấy thắng lợi đã nằm trong tầm
tay, đôi môi mỏng khẽ mở ra, bắn ra câu cuối độc ác nhất: “Cậu ta lấy gì để so
sánh với lợi thế “có nhà, có xe, bố mẹ đã mất” mạnh nhất của Hạ Hà Tịch hả?”

“…” Tô Tiểu Mộc hoàn
toàn ngậm hột thị, tuy lời anh hai nói có độc ác một chút, nhưng… lời nói thật
thường là lời khó nghe. Tô Cẩm Trình thấy vậy thì vỗ vỗ vai em gái, vẻ mặt hài
lòng như dạy được một đứa trẻ biết vâng lời: “Nếu anh là Lộ Lộ, anh cũng sẽ
chọn đổi người (họ Hạ).”

Thế nên, dưới sự công
kích của ông anh hai, Tô Tiểu Mộc xuống nước, đồng ý vào ăn ở nhà hàng cùng với
ba ông anh trai. Ba anh em bàn bạc xong xuôi, Tô Nhạc Trình ỷ thế da mặt dày
công vào đầu tiên, giả vờ tình cờ gặp mặt, chẳng thèm quan tâm tới vẻ kinh ngạc
của Lộ Lộ mà chạy tới trước mặt Hạ Hà Tịch, hỏi:

“Ôi, anh Hạ, sao khéo
thế này? Em với anh cả, anh hai cũng tới đây ăn cơm đấy!” Nói xong, không để Hạ
Hà Tịch mở lời, đã vẫy tay gọi phục vụ: “Nhập bàn, nhập bàn đi!”

Tô Khiêm Trình và Tô Cẩm
Trình nghe ám hiệu, cũng lục tục vào nhà hàng. Tới khi bàn tình nhân ở gần cửa
sổ bị đổi thành bàn dài cho tám người, mắt Tô Nhạc Trình mới sáng lên, nói:
“Đúng rồi, sao lại quên em gái ở ngoài nhỉ? Em gọi điện bảo nó vào nhé!”

Thế là, gọi điện thoại…

Thế là, nhân vật nữ
chính lên sàn….

Thế là, mắt ba bảo bối
lấp lánh chờ xem màn kịch bắt kẻ gian…

Thế là, bà mối đi giày
thể thao chậm rãi bước lên “sân khấu”, chân trái vừa bước vào cửa, chân phải
còn chưa kịp nhấc lên, cả phòng ăn mới nãy còn sáng choang ánh điện bỗng “phụt”
một tiếng…

Tối om.

Nhà hàng kiểu u, mất
điện…

Anh chàng phục vụ cầm
thực đơn, chớp mắt giải thích: “Thành thật xin lỗi quý khách, nhà hàng chúng
tôi đột nhiên mất điện, tất cả những món cần dùng điện để nấu nướng tạm thời
không thể đáp ứng được. Nói ra cũng lạ thật, chỗ chúng tôi lâu lắm rồi không
mất điện, nếu có mất cũng sẽ có người tới thông báo trước…”

Anh chàng phục vụ ấm ức
nói, Tô Nhạc Trình nghe vậy lại chỉ tay vào bà mối nói như đúng rồi: “Đúng, là
con bé này tới đây nên mới mất điện đấy! Nhà hàng các cậu cứ tìm nó mà đòi bồi
thường.”

Anh chàng phục vụ hình
như mới vào làm, nghe thế thì quay sang nhìn bà mối thật, lại còn gãi đầu gãi
tai, trông cái dáng ngố ngố trời sinh, hỏi: “Thế không hay lắm đâu nhỉ?”

Khóe môi bà mối giật
giật: “Chẳng lẽ nhà hàng các cậu không có máy phát điện?”

Anh chàng phục vụ nghe
thế thì lại ngẩn ra, bà mối sợ đối phương sẽ hỏi những câu ngớ ngẩn như: “Máy
phát điện là cái giống gì thế?”, bèn vội vàng gào lên: “Còn đứng đây làm gì
nữa? Vào bếp hỏi thử xem có máy phát điện không? Lúc nào thì có điện?”

Lần này anh chàng không
nghệt mặt ra nữa nhưng vẫn đứng bất động tại chỗ. Bẽn lẽn một hồi, cậu chàng
mới chọc chọc hai ngón tay vao nhau: “Em mới vào làm, đường tới nhà bếp chưa
quen lắm, giờ đằng sau còn chưa kịp thắp nến…”

Trong lòng thì nói: “Hu
hu, người ta sợ tối mà…!”

Bà mối phát khùng, thổ
huyết mất thôi. Nhưng Tô Nhạc Trình vẫn cười thầm: “Hóa ra ghen có thể khiến
mất điện, tiểu đệ xin bái phục, bái phục!”

Hạ Hà Tịch vẫn im lặng
không nói lời nào, thấy vậy cũng nheo đôi mắt cáo lại cười, đôi mắt sáng dưới
ánh nến màu cam lại càng thêm rực rỡ, làm rung động lòng người.

Trong thoáng chốc, bà
mối rùng hết cả mình vì bị anh nhìn chòng chọc. Chuyện ba bảo bối làm hôm nay
chẳng có gì ngoài sự không thể tin nổi, thật sự khiến cô chẳng còn mặt mũi nào
nữa! Nắm tay càng lúc càng siết chặt, tức rồi lại tức, cuối cùng không thể nhịn
được nữa, cô đập bàn đứng dậy, thở dài nói: “Em vào toilet một lát.”

——————Tôi là
đường phân cách không thể nhịn nổi, lại phải nhịn tiếp—————-

Trong nhà vệ sinh cũng
có… ánh nến lung linh. Nhưng dù có nến nhiều hơn đi chăng nữa, không gian chật
hẹp và tối tăm của nhà vệ sinh như thế này vẫn khiến người ta có chút sợ hãi.
Rửa tay qua loa, bà mối vội vàng rời đi. Nhưng vừa ngẩn đầu lên, nhìn vào gương
một cái, đã bị dọa suýt nữa là hét lên.

Quay người nhìn Lộ Lộ
đứng đằng sau, bà mối ôm ngực thở phào: “Người đẹp ơi, cô nghĩ là cô đang đóng
phim ma chắc? Dọa chết chị luôn!” Cô ta đi giày cao gót mà không phát ra tiếng
động nào chứ!

Lộ Lộ mỉm cười: “Chị dọa
em sợ thì có! Thành phố lớn như thế, bao nhiêu nhà hàng như thế, vậy mà nói gặp
là gặp được.” Lộ Lộ không phải kẻ ngốc. Ba anh em nhà họ Tô hùng hồn xông vào
nói “khéo gặp” như thế, là người khác cũng không tin, lại thêm mấy câu trò
chuyện ban nãy, Lộ Lộ đương nhiên có thể đoán ra nguyên nhân của chuyện này.

Bà mối im lặng, thông
minh như cô đương nhiên cũng hiểu ý trong lời nói của Lộ Lộ, thẳng thắn hỏi:
“Lộ Lộ, em thấy Hạ Hà Tịch là người như thế nào?”

Lộ Lộ rút thỏi son làm
bộ trang điểm lại, vừa tô son vừa cười: “Được lắm! Anh ấy trầm tĩnh, lại đàng
hoàng. Thứ quý nhất là tài giỏi, biết kiếm tiền, con gái ai chẳng thích, chị
thấy có đúng không, Tiểu Mộc?”

Bà mối lờ đi câu ám chỉ
của Lộ Lộ, lảng sang chuyện khác: “Lâu lắm rồi không gặp bạn trai em, lần trước
anh ấy dạy chị xem chỉ tay, chị còn học lơ mơ, khi nào lại hẹn cùng đi ăn bữa
cơm chứ nhỉ?”

Lộ Lộ cười khẽ: “Chị
muốn ăn cơm với anh ta, em cho chị số di động, chị tự hẹn đi, em không đi đâu.”
Cô ta đảo tròn hai mắt, chậm rãi nói tiếp: “Cuối cùng, sửa lại cho chị một
chút, không phải “bạn trai”, mà là “bạn trai cũ”.”

Bà mối nghe vậy thì bật
cười, anh hai quả nhiên liệu sự như thần, thế này mà anh ấy cũng có thể đoán
được. Bà mối vốn là người thẳng thắn, , gặp phải chuyện như thế không vòng vo
tam quốc, hỏi thẳng: “Sau khi gặp Hạ Hà Tịch mới chia tay phải không?”

Câu này rõ ràng là châm
chọc Lộ Lộ, nhưng cô ta nghe rồi chẳng hề bối rối, xấu hổ, vẫn cười tươi như
hoa. Ngắm nghía trước gương, khi chắc chắn gương mặt trang điểm đẹp rồi mới
chầm chậm cất thỏi son môi, nháy mắt nói: “Chia tay trước khi quen Hạ Hà Tịch hay
sau khi quen Hạ Hà Tịch, chẳng có gì quan trọng. Quan trọng là giờ chuyện của
em với Hạ Hà Tịch đã tiến triển rất tốt. Nam nam nữ nữ, chia tay rồi gặp
mặt, vốn dĩ rất bình thường mà.”

Bà mối đứng bên cạnh
lạnh lùng nhìn Lộ Lộ, cuối cùng cũng hiểu ra. Lúc đầu cô cho rằng Lộ Lộ sợ mình
nói cho Hạ Hà Tịch biết chuyện cô ta đã có bạn trai mới lén lút chạy tới tìm
mình nói chuyện. Giờ xem điệu bộ này, giọng điệu này, rõ ràng là tới cảnh cáo
mình hãy tránh xa con cáo họ Hạ ra một chút!

Đúng vậy, xem ra nửa
tháng mình đi công tác, mối quan hệ giữa đồng chí Hạ và cô Lộ Lộ này đã có bước
nhảy vọt rồi nên Lộ Lộ mới có thể tự tin như thế. Cho dù giờ mình tố cáo cô ta,
Hạ Hà Tịch cũng sẽ không tin. Nghĩ tới đây, bà mối không khỏi cắn môi. Được
lắm, con cáo họ Hạ kia, cô ở nhà lo sốt vó lên vì chuyện hỏa hoạn của tập đoàn
Chính Uy thay anh, thế mà anh lại ở đây thân thân thiết thiết với phụ nữ, đây
là cái gì? Hoàng đế không gấp mà thái giám gấp! Cô còn hớt hải chạy tới đây,
đúng là nực cười. Cô rẻ mạt như thế sao?

Lộ Lộ vẫn tiếp tục nói:
“Bác cả nói, trước chị giới thiệu rất nhiều cô gái cho Hạ Hà Tịch mà anh ấy
chẳng chọn được ai, ha ha, nếu em và anh ấy thành đôi thật, chị chính là bà mối
của bọn em rồi. Tiểu Mộc, chị yên tâm đi, tới lúc ấy em sẽ đưa phong bì tạ lễ chị
mà.”

Cuối cùng, Lộ Lộ còn sờ
cằm suy nghĩ, rồi tổng kết: “À, em rất vừa ý đối tượng xem mắt lần này!”

Xì, cô nghĩ xa quá đây!
Bà mối liếc mắt nhìn Lộ Lộ, im lặng đi ra khỏi phòng vệ sinh, sau lưng, Lộ Lộ
còn ồn ào: “Ơ, không phải chị muốn lấy số điện thoại bạn trai cũ của em à? Giờ
em cho chị này…”

Bà mối cảm thấy buồn
nôn, bước nhanh ra ngoài, đang xoay người ra khỏi cửa thì đụng phải Hạ Hà Tịch.
Đúng lúc ấy, Lộ Lộ cũng nhẹ nhàng bước theo ngay sau. Trong phút chốc, bà mối
trút hết một bụng lửa giận lên người Hạ Hà Tịch, đang chuẩn bị đẩy đối phương
ra thì nghe một tiếng “a”, hai người cùng ngẩng đầu lên, thấy đèn trong nhà
hàng lại sáng.

Con cáo họ Hạ ngẩng lên
nhìn, bàn tay vẫn giữ bà mối không chịu buông, nói rõ ràng: “Có điện rồi.”

Hóa ra, ma sát có thể
tạo ra điện thật. ~(@^_^@)~

 

Chương 22: Ra tay trước
thì mạnh (1)

Dùng bữa xong, Hạ Hà
Tịch hiển nhiên đương chức sứ giả đưa Lộ Lộ về nhà, còn bà mối thì giao cho ba
ông anh trai hộ tống. Hai nhóm chính thức chia thành hai ngả trước cửa nhà hàng
kiểu u.

Đưa Lộ Lộ về nhà an
toàn, Hạ Hà Tịch cũng quay về. Anh thong thả thay bộ đồ ở nhà, sắp xếp mấy
quyển tạp chí trên bàn trà, lại thong thả đun nước sôi, pha cà phê…, vẫn chưa
nghe thấy động tĩnh gì ở ngoài cửa. Dứt khoát sải bước ra mở cửa, quả nhiên…

Tô Tiểu Mộc đang lúng
túng đứng ngoài cửa, thấy con cáo họ Hạ đột nhiên mở cửa, cô cũng hoảng hốt,
ngẩn người ra, tròn mắt nhìn đối phương: “Anh…” Bà mối có chút nghi ngờ, lúc
này cô nên nói gì đây? Cũng không thể nói mình nửa đêm nửa hôm đứng trước cửa
nhà anh chỉ là tiện đường ghé qua chứ?

Hạ Hà Tịch nhướn mày:
“Cứ đứng ở ngoài không lạnh à?”

“Sao anh…”

Con cáo họ Hạ không chờ
bà mối nói xong liền ngắt lời cô, nói: “Nửa tiếng trước, anh nhận được điện
thoại của anh hai em.”

Tô Tiểu Mộc nghe xong
thì im lặng, không nói gì nữa. Khi Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ đi rồi, anh cả ướm lời
nói sẽ đưa bà mối về nhà, cô tìm đại một cái cớ để từ chối, nói muốn đi dạo ở
gần đó một lát, tính toán thời gian hợp lý tồi mới vẫy taxi chạy tới nhà Hạ Hà
Tịch.

Vốn nghĩ rằng lời nói
dối đã kín kẽ lắm rồi, nhưng vẫn không qua nổi hỏa nhãn kim tinh[1] của ông anh
hai. Khỏi cần nói cô cũng biết, nhất định ba ông anh tò mò đã bám đuôi, phát
hiện hóa ra cô tới tìm “tình lang” Hạ Hà Tịch, lại chần chừa trước cửa nhà anh,
vậy nên đã gọi điện ngay cho đối phương chờ xem kịch.

[1] Hỏa nhãn kim tinh:
Đôi mắt của Tôn Ngộ Không trong Tây du ký

Chỉ là, không biết giờ
ba ông anh có còn ở gần đây không?

Hình như Hạ Hà Tịch biết
được suy nghĩ của bà mối, nói: “Anh bảo bọn họ về nhà rồi.”

“Ừm…” Bà mối nghẹn lời,
ngẩng đầu, ưỡn ngực muốn tìm lại chút khí thế: “Em tìm anh là có chút chuyện.”

“Ừ”, Hạ Hà Tịch gật đầu,
bóc tẩy ai đó không hề nể nang: “Chỉ là không biết chuyện gì khiến bà mối Tô
của chúng ta hoang mang như thế, cứ loanh quanh ngoài cửa cả nửa tiếng?”

Bà mối hung hăng lườm
con cáo họ Hạ một cái, giả bộ không có gì đẩy anh ta ra, xông thẳng vào nhà,
nói: “Mùi gì thơm thế?” Vừa nói xong, Tô Tiểu Mộc đã tinh mắt nhìn thấy cốc cà
phê nóng mới pha trên bàn bếp, chống nạnh cười hì hì: “Đồng chí Hạ, sống độc thân
cũng được nhỉ, tối muộn còn uống cà phê hả?” Hạ Hà Tịch cười cười, đóng cửa
lại, tự giác rót cà phê cho bà mối. Thứ như thế này, người tối muộn rồi uống
vẫn có thể ngủ được, ngoài Tô Tiểu Mộc còn ai nữa? Nếu không phải em, anh cũng
chẳng cần quá nửa đêm còn xay hạt cà phê đi pha đâu!

Nhưng Tô Tiểu Mộc cũng
không khách sáo, lắc đầu ngôi lên sofa chờ con cáo họ Hạ hầu hạ, nhưng vừa đặt
mông xuống, mặt cô bắt đầu đỏ lựng lên.

Bàn trà không một hạt
bụi, thảm trải sàn trắng như tuyết, còn chiếc sofa này… Từng đoạn, từng cảnh
lúc ấy đã xuất hiện trong giấc mơ của bà mối không biết bao nhiêu lần, cô bất
giác nhớ tới đêm đó… Cùng là một nơi, cùng là buổi tối, mình và con cáo họ Hạ
kia ôm nhau ngã xuống.

“Sao thế?” Con cáo họ Hạ
bê cà phê tới thì thấy bà mối đã đỏ hết mặt mày, không khỏi cau mày: “Chẳng lẽ
ở ngoài cửa lạnh thật?”

Hạ Hà Tịch vừa nói vừa
rất tự nhiên đưa tay lên muốn, sờ trán bà mối nhưng cô đã nhảy tránh ra rất xa,
chắc chắn giữ khoảng cách an toàn giữa hai người rồi mới hít thở thật sâu, chầm
chậm nói: “Hạ Hà Tịch, em tới tìm anh là có chuyện thật.”

Ánh mắt con cáo họ Hạ
lóe sáng, mỉm cười hạ tay xuống, không nói gì.

Bà mối sờ lên gò má đang
nóng bừng của mình, cắn răng nói: “Trước đây em nói giới thiệu Lộ Lộ cho anh,
nói hai người rất xứng đôi, rất hợp nhau, nhưng giờ…” Nói tới đây, bà mối ngừng
lại một chút, rồi mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Giờ em chính thức thu lại
những lời mình nói, anh đừng qua lại với Lộ Lộ nữa.”

Nói xong, trong phòng
chỉ còn im lặng.

Hạ Hà Tịch ngẩng đầu,
cẩn thận nhìn Tô Tiểu Mộc, ánh mắt thâm trầm khiến người ta không đoán ra rốt
cuộc anh đang nghĩ gì. Bà mối cắn môi, chờ Hạ Hà Tịch nói gì đó, nhưng mãi lâu
sau, anh vẫn không nói một lời, chỉ lẳng lặng như thế, môi cong lên thành nụ
cười.

“Em biết, em không có
quyền can thiệp vào chuyện riêng của anh, nói thế này… thực sự rất ngang ngược.
Nhưng, em thấy Lộ Lộ chưa phải là người thích hợp nhất, em có thể giới thiệu
lại cho anh kiểu người anh thích, Lộ Lộ nó…”

Bà mối nói tới líu cả
lưỡi, vẫn chẳng thấy nét mặt của Hạ Hà Tịch có chút thay đổi nào, cô bối rối
gãi gãi đầu, nói: “Ôi, em cũng không biết phải nói thế nào. Dẫu sao thì, anh
đừng qua lại với nó nữa là được rồi.”

Con cáo họ Hạ nghiêng
đầu, chớp chớp ra vẻ đáng yêu, hỏi: “Là thế à?”

“Hả?” Thế anh còn nghĩ
thế nào?

Hạ Hà Tịch im lặng một
lát, uống một ngụm trà, nhún vai đáp: “Lộ Lộ nói, em nhất định sẽ nói cho anh
biết chuyện cô ấy có bạn trai, cô ấy là kẻ một tay bắt hai con cá, là kẻ không
chung tình.” Nói xong, Hạ Hà Tịch bật cười, chớp chớp mắt nhìn bà mối: “Xem ra
bà mối Tô vẫn rất có đạo đức nghề nghiệp nhỉ? Từ đầu đến cuối không hề tiết lộ
đời tư của khách hàng.”

Tô Tiểu Mộc nghe vậy chỉ
thấy trong đầu nổ hai tiếng vang dội, mình bị sét đánh đen thui rồi. Cô trở nên
ngốc thế này từ lúc nào vậy trời? Sao lại không nghĩ Lộ Lộ sẽ ra chiêu này chứ?
Nghĩ tới đây, bà mối bật cười lạnh lùng, đúng rồi, Lộ Lộ là ai chứ? Một kẻ
thông minh, cái gì cũng biết. Chắc chắn lúc nãy được con cáo họ Hạ đưa về nhà,
cô ta đã “thẳng thắn nhận tội” rồi phải không?

Thế mới nói, cố nhân
đúng là có khả năng dự đoán mà! Ra tay trước thì mạnh, ra tay sau thì bại.

Lộ Lộ, cô dùng chiêu này
cũng được lắm! Bà mối hỏi: “Lộ Lộ còn nói gì với anh nữa không?”

Hạ Hà Tịch sờ cằm, khẽ
nheo mắt nói: “Cô ấy còn nói, em và cô ấy có bất hòa đôi chút, hôm nay thấy bọn
anh cùng ăn cơm không chừng sẽ nói gì đó. Lộ Lộ giải thích với anh, cô ấy và
bạn trai đã chia tay lâu lắm rồi…”

Bà mối cười lạnh lùng:
“Thế anh tin à?” Tin Tô Tiểu Mộc cô là kẻ bày trò chia rẽ, Lộ Lộ mới là cô gái
ngoan vừa ngây thơ vừa vô tội.

Hạ Hà Tịch nghe thế thì
lẳng lặng đứng lên, đi tới trước mặt bà mối, cúi đầu nhìn cô chăm chú rồi đáp
khẽ: “Anh tin hay không, quan trọng à?”

Tô Tiểu Mộc ngẩn ra,
ngẩng lên đúng lúc chạm phải đôi mắt đen láy của Hạ Hà Tịch, cô hơi bối rối,
vội dời mắt đi, không biết phải nói gì.

Hạ Hà Tịch ngồi xuống
bên bà mối, nhẹ nhàng hỏi: “Nhóc con, sao lại quan tâm anh thế? Sợ anh bị Lộ Lộ
lừa, em…”

“Không phải!” Bà mối
không để Hạ Hà Tịch nói xong đã bịt tai, hét to. “Em vội vàng chạy tới nói cho
anh biết là không muốn anh bị nó đùa giỡn, vì Lộ Lộ là người em giới thiệu cho
anh, em phải chịu trách nhiệm với khách hàng của mình!”

Trái với câu hét lớn của
Tô Tiểu Mộc, con cáo họ Hạ lại vô cùng bình tĩnh, mỉm cười kéo hai tay của bà
mối ra, hỏi: “Thật sự là thế sao? Em thử hỏi mình xem, khi thấy anh ở bên Lộ
Lộ, có khó chịu hay không?”

“Không có!” Tô Tiểu Mộc
tròn mắt hét lại.

Cô cho rằng con cáo họ
Hạ sẽ phản bác, kết quả anh chỉ cong khóe môi, nhướn mày nói: “Được, nếu em
không có, nếu em nói Lộ Lộ không thích hợp với anh, muốn giới thiệu người khác
cho anh, thế thì tìm người theo yêu cầu anh nói lần trước đi.”

“Hả?”

Con cáo họ Hạ lắc lắc
đầu: “Lần trước anh đã nói rồi, anh muốn tìm một đối tượng như em.”

“Hạ – Hà – Tịch!” Bà mối
nghe thế thì tai cũng đỏ rực lên, tức giận cầm gối ôm trên sofa đánh Hạ Hà
Tịch: “Em đang nói chuyện rất nghiêm túc với anh đấy!”

Con cáo họ Hạ cười: “Anh
cũng nói chuyện rất nghiêm túc với em mà.”

Bà mối hít một hơi: “Rốt
cuộc anh có ý gì?”

Hạ Hà Tịch nghe giọng
điệu trầm trầm của Tô Tiểu Mộc, thấy cô tỏ vẻ nghiêm túc, bén nói: “Tô Tiểu
Mộc, em không có quyền can thiệp vào chuyện của anh. Chuyện đối tượng xem mắt
là Lộ Lộ, cô ấy từng có bạn trai cũng được, hay giờ bắt cá hai tay cũng được,
anh không muốn để tâm. Làm bà mối, công việc của em đã kết thúc rồi.”

“Anh!” Bà mối tức giận,
chỉ tay vào Hạ Hà Tịch định nói gì đó, nhưng con cáo họ Hạ đột nhiên đứng dậy,
khoanh tay trước ngực, nói rất có khí thế: “Trừ phi… em giới thiệu mình cho
anh. Với tư cách là bạn gái, em sẽ có quyền can thiệp.”

Trong nháy mắt, bàn tay
của Tô Tiểu Mộc đông cứng, run lẩy bẩy.

Hạ – Hà – Tịch! Sao anh
có thể… đáng xấu hổ tới mức này chứ!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+