Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 23 – 24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 23: Ra tay trước
thì mạnh (2)

Tô Tiểu Mộc bị sự vô
liêm sỉ của con cáo họ Hạ thuyết phục, trong lòng nở rộ những bông hoa nhỏ thuần
khiết, vừa vui sướng vừa hồi hộp. Bà mối chớp chớp hai hàng mi dài, nhìn Hạ Hà
Tịch từ từ đi tới chỗ mình. Tới khi bóng của một ai đó phủ lên mình, cô mới
không kiềm chế được mà ngẩng đầu lên.

Khóe mắt của con cáo họ
Hạ mang theo ý cười, hỏi: “Thế nào, đã nghĩ kỹ chưa?”

Bà mối không đáp, trái
tim nhỏ đập thình thịch, thình thịch, suýt nữa là nhảy ra ngoài. Người đàn ông
như thế này, giọng điệu, nét mặt như thế này, Tô Tiểu Mộc, mày dám nói mày
không rung động chút xíu nào sao? Tim không đập nhanh chút xíu nào à? Anh chín
chắn, chững chạc, không lỗ mãng, không nóng nảy, quan trọng nhất là anh thích
mày, bằng lòng vươn tay nắm lấy tay mày, thế nhưng… sao lại là mình? Người đàn
ông như thế này tại sao vòng qua vòng lại, chọn tới chọn lui tới tận hai mươi
tám tuổi, lại chọn phải mình?

Nghi vấn cuối cùng như
một nhát búa đập mạnh vào bà mối, khiến cô bừng tỉnh.

“Em…” Tô Tiểu Mộc vừa mở
miệng muốn nói gì đó, Hạ Hà Tịch đã nheo mắt ngắt lời cô, giọng nói trầm thấp
mà mê hoặc: “Em nghĩ cho kỹ rồi hãy nói, sai rồi sẽ không có cơ hội làm lại
đâu.”

Bà mối khựng lại một
chút, nhìn đôi mắt đen láy của Hạ Hà Tịch, bỗng thấy trời đất đảo lộn. Bẫy! Đây
tuyệt đối là một cái bẫy! Động tác, giọng điệu này chính là là ám chỉ mình nói
ra đáp án, thế nhưng ai mà biết cái gọi là “đáp án” của Hạ Hà Tịch có phải lại
là một lần vạn kiếp bất phục nữa không chứ?

Nghĩ tới đây, Tô Tiểu
Mộc vô thức lùi lại một chút, đáng tiếc Hạ Hà Tịch đã nhanh hơn một bước, ôm
lấy hai má cô, khiến khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng gần gũi. Hạ Hà Tịch
ra sức vừa đủ, không để bà mối giãy ra được, cũng không tới nỗi làm cô đau.
Trong gang tấc, bà mối cảm nhận được bàn tay ấm áp tỏa nhiệt ở hai bên má mình,
chỉ thấy trái tim tăng tốc, mặt cũng từ từ nóng lên, nhưng cô không cử động, cứ
để mặc Hạ Hà Tịch muốn làm gì thì làm.

Hạ Hà Tịch nhỏ giọng
nói: “Tô Tiểu Mộc, em đặt tay lên lương tâm mình mà nghĩ thử đi, em dám nói em
không có chút cảm giác nào với anh sao? Nếu thực sự không có cảm giác, tại sao
anh và Châu tài nữ lên núi em phải làm mình làm mẩy? Tại sao không thích anh và
Lộ Lộ quen nhau? Tại sao khi biết anh bị bệnh lại chạy tới chăm sóc anh?”

Tại sao? Tại sao?

Trong chốc lát, bà mối
bị hỏi tới nghẹn họng, không nhịn được mà xẵng giọng: “Tại sao cái gì mà tại
sao? Anh cho rằng anh là mười vạn câu hỏi tại sao chắc?” Nói rồi, bà mối bực
mình muốn đẩy bàn tay đang ở trên mặt mình ra. Nhưng vừa động đậy, con cáo họ
Hạ đã nhào tới, hôn lên môi cô, giày vò cắn mút.

Nếu nụ hôn lần trước của
hai người còn có chút ngượng ngập thì lần này, Hạ Hà Tịch làm thật. Anh hôn cô
điên cuồng mà ngang ngược, rút hết sự ngọt ngào nơi đầu lưỡi cô. Trước đó hai
người đã uống chút vang đỏ ở nhà hàng, giờ làm một trận ầm ĩ như thế, hơi men
đã xông thẳng lên đầu khiến những nhân tố bất an rục rịch chuyển động.

Bà mối cũng bị sự nhiệt
tình của Hạ Hà Tịch dọa tới mức chân tay luống cuống. Hạ Hà Tịch trong ấn tượng
của cô trước kia dù có thâm hiểm, giả dối thế nào đi nữa nhưng chung quy, anh
vẫn là kẻ hòa nhã, lịch sự, lễ độ… Nhưng bàn tay đang chu du người cô lúc này
khiến bà mối nhận thức rõ ràng, đây là một người đàn ông, một người đàn ông có
tính công kích, có dục vọng.

Cô ngẩn người ra không
phản ứng, nhưng đôi môi của Hạ Hà Tịch đã cắn mở hai chiếc cúc ở ngực áo cô,
cúi người quyến luyến hôn lên. Anh cười nói: “Em xem, rõ ràng là em thích anh,
còn không thừa nhận?”

Bà mối nhắm chặt hai
mắt, trong lòng đảo lộn như ngồi xe trượt siêu tốc, không nơi bám víu. Cô thừa
nhận, cảm giác của cô với Hạ Hà Tịch quả thực có chút khác biệt, như một chén
rượu mạnh, vị ngòn ngọt nhàn nhạt ban đầu chẳng thể sánh được với những loại
khác. Nhưng về sau, cô mới phát hiện ra, anh đã mê hoặc cô, khiến cô ném không
được mà giãy cũng không ra. Vẻ quân tử, nho nhã chỉ là cái vỏ bề ngoài, rõ ràng
anh rất có chủ kiến, lại điềm tĩnh, tự nhiên, nụ cười trong lúc nói chuyện cũng
đủ khiến đối phương phải hồn xiêu phách lạc.

Người như thế còn kinh
khủng hơn Ninh Nhiên gấp vạn lần. Mình mất mười năm mới tiếp nhận được sự tồn
tại của Ninh Nhiên, chén rượu nồng như Hạ Hà Tịch, muốn cô phải nuốt trôi trong
khoảng thời gian ngắn thế nào đây? Rõ ràng trên người Hạ Hà Tịch có dòng chữ
“Chú ý: thứ này nguy hiểm”.

Bà mối lắc đầu, thành
thật nói: “Hạ Hà Tịch, em không có cách nào tin anh được.”

Mắt Hạ Hà Tịch lóe sáng,
không có chút thất vọng khi bị từ chối, lát sau mới nói khẽ: “Nhóc này, em cứ
giả bộ đi, rồi sẽ có một ngày việc đó giết chết em đấy!”

Người thông minh như bà
mối lẽ nào không hiểu chứ? Còn kiểu ăn nói nào mà cô chưa từng nghe qua? Có nói
thêm nữa cũng vô dụng, thế nên muốn biểu lộ tình ý chỉ còn một cách…

“Ưm ưm!” Bà mối giãy
giụa muốn thoát khỏi đôi môi nóng bỏng của Hạ Hà Tịch đang rơi xuống, nhưng cơ
thể lại từ từ mềm nhũn ra không nghe lời cô. Như đang hưởng thụ sự ấm áp, an
tâm, nên bà mối cũng từ từ rơi vào cái bẫy ấm áp đó, từng chút một…

Cuối cùng, Hạ Hà Tịch
cởi áo sơ mi của cô, bàn tay lần mò ra sau lưng muốn cởi nốt ràng buộc cuối
cùng. “Đừng!” Bà mối cắn răng, giữ lại bàn tay của anh, nhưng Hạ Hà Tịch nghe
lời, dừng tay lại thật, bởi vì, di động của anh đột nhiên đổ chuông.

Mỗi ngày tới gần trái tim
em một chút, em vui vẻ, tôi quan tâm. Tôi có thể cảm nhận được từng chút từng
chút, em là sự tin tưởng đẹp nhất của tôi…

Nhạc chuông là bài hát
song ca đầy tình ý, Tô Tiểu Mộc tò mò nhìn chiếc di động đang nhấp nháy không
ngừng trên sofa, trong lòng có chút lo lắng. Hạ Hà Tịch thích kiểu tình ca nữ
tính thế này từ lúc nào vậy? Tiếng chuông điện thoại của anh không phải luôn là
tiếng chuông mặc định đơn giản nhất sao? Chẳng lẽ… là tiếng chuông cài riêng
cho ai?

Bà mối đang mải suy
nghĩ, Hạ Hà Tịch đã buông bà mối ra, sải bước nhanh tới chỗ sofa. Anh liếc nhìn
màn hình di động, lại liếc sang Tô Tiểu Mộc như có gì băn khoăn, rồi mới nhấn
phím nghe, nói: “Lộ Lộ…”

Hai chữ đơn giản nhưng
lại khiến bà mối nổ tung ngay tại chỗ, không động đậy nổi. Tiếng nhạc chuông
đặc biệt như thế chỉ thuộc về riêng Lộ Lộ, mà Hạ Hà Tịch vừa nghe thấy điện
thoại của Lộ Lộ đã vội vàng nhận máy, hoàn toàn bỏ rơi mình, thật là, muốn
người ta không suy nghĩ loạn lên cũng không được.

Bà mối quần áo xộc xệch
đứng cách Hạ Hà Tịch không xa lắm, bỗng khẽ run lên.

Bên này, Hạ Hà Tịch đang
quay lưng lại phía bà mối, còn hết sức dịu dàng nói chuyện điện thoại: “Ừ, em
nói đi… Ừ, về nhà rồi, đang bận làm việc… Ừ, vì lúc đó có điện thoại nên quên
gửi tin nhắn cho em… Ừ, không sao, về nhà an toàn rồi.”

Nghe tới đây, bà mối bật
cười thành tiếng. Đột nhiên cô nghĩ, hóa ra mình tới chuyến này ngốc thế đấy!
Đã nghe thấy gì chưa, Tô Tiểu Mộc, bọn họ đã hẹn rằng Hạ Hà Tịch về tới nhà sẽ
gọi điện thoại cho cô ta đấy! Hạ Hà Tịch dịu dàng dỗ dành cô ta, thậm chí còn
cài kiểu nhạc chuông tình cảm ướt át như thế vì cô ta, có khác gì tình nhân đâu
cơ chứ?

Giờ mình còn đứng đây
làm gì? Chia rẽ tình cảm của đôi tình nhân nào đó à? Nghĩ tới đây, bà mối bất
giác cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi đã bị cởi ra của mình, trong thoáng chốc, cảm
thấy nhục nhã, khó chịu bốc lên đỉnh đầu. Đây là gì? Giờ phút này, cô thực sự
giống kẻ thứ ba, chủ động đưa mình tới cửa, chỉ là khi tới bước cuối cùng, nữ
chính đột nhiên gọi điện thoại tới, rồi nam chính đàng hoàng làm trò trước mặt cô,
nói: “Anh đang bận làm việc…”

Một vở kịch xưa như trái
đất, quả nhiên đàn ông là thứ không thể tin được. Lúc thì thâm tình với mình,
lúc thì chu đáo với Lộ Lộ, Hạ Hà Tịch, đây là sự sắp xếp của anh đúng không?
Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc cố nén những giọt nước mắt, vội vàng sửa sang lại
quần áo, quay người định đi.

Hạ Hà Tịch liếc mắt
trông thấy tất cả. Dường như sợ Tô Tiểu Mộc sẽ làm gì gây ra tiếng động, nên
không kéo cô lại, còn ậm ừ nói chuyện với Lộ Lộ. Trước tình cảnh này, bà mối
phì cười, tiếp tục đi giày.

Hạ Hà Tịch thấy vậy bèn
thu lại ánh mắt, vẫn thản nhiên trò chuyện với Lộ Lộ: “Không sao, em ngủ trước
đi, mai anh lại gọi cho em, giờ hơi bận… Ừ, ngủ ngon. Anh có chuyện cúp máy
trước…”

Hạ Hà Tịch chưa nói
xong, Tô Tiểu Mộc đã xô cửa đi ra, trước khi đi còn dập cửa thật mạnh như để
trút giận. Nghe tiếng động mạnh, có lẽ Lộ Lộ ở đầu máy bên kia cũng có chút
thắc mắc, Hạ Hà Tịch vừa nhìn chằm chằm ra ngoài cửa vừa cười đáp: “Ừ, gió lớn
đập cửa đấy!”

————————————Tôi
là đường phân cách nữ phụ———————————-

Khi Hạ Hà Tịch chạy
theo, bà mối đã đi khỏi cổng biệt thự. Con cáo họ Hạ đuổi theo, tóm lấy tay áo
cô, nói: “Muộn rồi, để anh đưa em về.”

Tô Tiểu Mộc không thèm
gạt cánh tay của anh ta ra, đi tiếp.

Hạ Hà Tịch ở đằng sau
nói: “Này nhóc, em còn dám nói em không thích anh sao?”

Bà mối nghe vậy thì dừng
lại, cô lạnh lùng quay đầu, nhếch mép nhìn Hạ Hà Tịch: “Phải, Hạ Hà Tịch, anh
nói đúng lắm, trước khi anh nhận điện thoại em còn nghĩ, có lẽ anh thực sự là
một người đàn ông tốt, là người có thể gửi gắm cuộc đời này. Nhưng giờ em đổi ý
rồi.”

Hạ Hà Tịch nhếch môi:
“Anh và Lộ Lộ không phải như em nghĩ đâu.”

Tô Tiểu Mộc vỗ tay: “Lời
thoại kinh điển đấy, sao anh biết em nghĩ gì? Hạ Hà Tịch, anh đừng giả vờ hiểu
em, anh hiểu em được bao nhiêu?” Bà mối vừa nói vừa tự nhắc nhở mình, im lặng
một lát, rồi nói: “Khi nào kết hôn với Lộ Lộ thì gọi em, hai người còn nợ em
tiền làm mối đấy.” Nói rồi, Tô Tiểu Mộc quay đầu đi tiếp, Hạ Hà Tịch vẫn cố
chấp đi theo cô, nhưng im lặng không nói gì.

Ý gì đây? Bà mối nghĩ.
Nếu con cáo họ Hạ với Lộ Lộ trong sạch, giờ anh ta có thể giải thích hết, nhưng
anh ta chẳng nói gì, có phải vì có ý gì đó, nên chính anh ta cũng không thể
giải thích rõ ràng được? Bà mối rùng mình trên con đường lạnh lẽo, khoanh tay
lại, từ từ suy nghĩ. Cũng đúng, cô đi công tác hơn nửa tháng trời, ai mà biết
được con cáo họ Hạ và Lộ Lộ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ? Nghe cuộc điện
thoại vừa nãy, có vẻ hai người họ đã thân nhau lắm rồi.

Nghĩ tới đây, trong đầu
bà mối lóe lên một tia sáng. Đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên Lộ Lộ gặp mặt con
cáo họ Hạ kia, không phải khi ấy Lộ Lộ nói, cô ta đã từng gặp Hạ Hà Tịch rồi
sao? Hay là… bà mối lắc đầu không muốn nghĩ tiếp nữa. Hai người một trước một
sau cùng ra tới đường lớn, lúc này, Tô Tiểu Mộc mới phản ứng lại, Hạ Hà Tịch
muốn tiễn cô lên taxi sao?

Cô quay đầu, rất muốn
nói với Hạ Hà Tịch một câu: “Không cần”, nhưng trước khi mở miệng, cô đã thấy
Hạ Hà Tịch đứng sau lưng, ánh mắt thâm trầm như đang suy nghĩ điều gì đó. Mãi
sau anh mới nhẹ nhàng nói: “Nhóc, lần trước em bảo anh điều tra giúp em một
người, Hà Kiến Vũ…”

Bà mối nghe thấy thế
liền kinh ngạc. Sao đột nhiên lại nhắc tới Hà Kiến Vũ?

“Chị ta sao rồi?”

Hạ Hà Tịch cau mày, hạ
giọng nói: “Tuần sau, cô ta chính thức tới tập đoàn Chính Uy nhậm chức phó tổng
giám đốc…”

“…” Dưới ánh đèn đường
mờ nhạt, bà mối siết chặt tay, không nói ra được nửa chữ.

Chương 24: Cạm bẫy

Tô Tiểu Mộc không về nhà
mà đi thẳng đến chỗ của Hà Kiến Vũ theo địa chỉ Hạ Hà Tịch đưa.

Qua một con đường nhỏ rợp
bóng cây, một dãy những căn nhà xây theo kiểu u đột nhiên hiện ra trước mắt.
Mỗi căn nhà đều có vườn hoa rộng, bao quanh bằng tường theo lối phục cổ. Phía
xa là một cái hồ rộng.

Bà mối bị bảo vệ chặn
lại ở bên ngoài, yêu cầu trình chứng minh thư và tên người tới thăm. Bà mối
nghĩ một lát, không nói tên Hà Kiến Vũ mà thử nói ra một cái tên khác. Bảo vệ
lật đi lật lại danh sách, cuối cùng trả lời: “Số 28, dãy A, cô cứ đi dọc theo
bờ sông là tìm được.”

Bà mối khựng lại, khóe
môi khẽ nhếch lên, im lặng đi vào.

Ấn chuông cửa rồi đợi
trong chốc lát, Hà Kiến Vũ mở cửa mà đôi bên chỉ im lặng. Mãi sau, Hà Kiến Vũ
mới nặn ra một nụ cười: “Em gái, lâu rồi không gặp.”

Tô Tiểu Mộc không đáp
lời. Ngước mắt nhìn một lượt người phụ nữ trước mặt mình. So với mấy năm trước,
chị ta ngày càng xinh đẹp, chín chắn. Dù ở nhà một mình nhưng chị ta cũng mặc
một chiếc váy liền chỉnh tề, để lộ dáng người thon thả. Mái tóc xoăn mềm mại
được vén gọn gàng ra sau, dùng một cây trâm cài lại, lộ ra chiếc cổ trắng nõn,
toát lên vẻ quyến rũ, gợi cảm.

Bà mối nghiêng đầu, cũng
đúng, nếu Hà Kiến Vũ không xinh đẹp, sao lọt vào mắt người ấy chứ?

Hà Kiến Vũ bị bà mối
nhìn như thế cũng có chút lúng túng, mở rộng cánh cửa, mỉm cười nói: “Vào nhà
đi, sao em tìm được nhà chị?” Nói rồi vào nhà dọn dẹp lại mấy cái gối dựa trên
sofa, xắn tay áo, quay đầu lại cười nói: “Em muốn uống gì? Nhưng mà… trong nhà
chị chỉ có rượu.”

Bà mối không nói gì,
khoanh tay, chậm rãi đi vào nhà, liếc mắt nhìn hai cái chén trà vẫn chưa kịp
dọn. Thấy Hà Kiến Vũ bận tới bận lui một hồi, cô mới lạnh lùng hỏi: “Chị về đây
làm gì?”

Vừa nói xong thì Hà Kiến
Vũ cứng người, không thể động đậy.

Giọng Tô Tiểu Mộc vẫn
đều đều, hờ hững nói: “Chị còn nhớ mấy năm trước, khi rời khỏi khỏi thành phố
C, chị đã nói những gì không? Chị nói, đã chịu đủ khổ cực nơi núi non này rồi,
chịu đủ cuộc sống một năm chẳng ăn được mấy bữa thịt lại còn phải nhường cho em
trai, em gái này rồi, nếu chị đã ra đi sẽ không bao giờ quay lại nữa. Năm ấy
chị chọn rời khỏi thành phố C, thì tại sao còn quay về?”

Tô Tiểu Mộc vừa nói vừa
lạnh lùng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt mình, Hà Kiến Vũ không thể chống
chọi được với ánh mắt như thế, thả chiếc gối dựa trong tay xuống, thì thào: “Em
gái…”

Bà mối cười nhạt, ngắt
lời chị ta, lùi lại một bước để Hà Kiến Vũ không thể chạm vào mình: “Đừng gọi
tôi là em gái, tôi không nhận nổi đâu chị Hà ạ. Hà Kiến Vũ gọi tôi là “em gái”
đã không còn nữa rồi, chị ấy mới là người xinh đẹp, tốt bụng. Tôi còn nhớ lần
đầu gặp chị ấy, bị dáng vẻ ấy của chị thu hút không rời mắt nổi. Chị biết cái
gì là xinh đẹp không? Không phải vẻ đẹp bề ngoài, mà là từ bên trong ấy, chị ấy
thuần khiết, luôn phấn đấu vì ước mơ… Thế nên tôi thật lòng coi chị ấy là chị
gái, là chị dâu. Tôi một lòng mong chị ấy và anh mình yêu nhau rồi cuối cùng sẽ
thành người một nhà. Nhưng đáng tiếc, cuối cùng tôi mới biết, mắt nhìn người
của tôi vẫn còn quá kém. Tình cảm là thứ gì chứ? Tình cảm còn chẳng bằng một
tấm chi phiếu mỏng. Khi tôi và anh trai tìm đủ mọi cách xoay sở tiền nong giúp
chị ta, thì chị ta đã nằm trong lòng người khác rồi…”

Hà Kiến Vũ bịt tai, rõ
ràng là không muốn nhớ lại những kí ức đã qua. Chị ta lắc đầu van xin: “Đừng
nói nữa, nếu em tới đây tìm chị tính nợ cũ…”

“Chị không đáng!” Bà mối
cắn răng nói, bước từng bước tới gần Hà Kiến Vũ nói: “Chị còn chưa quan trọng
tới mức đêm hôm tôi còn tới tìm chị ôn chuyện. Tôi đã nói rồi, Hà Kiến Vũ trong
lòng tôi đã chết rồi.”

Hà Kiến Vũ cau mày,
gương mặt tinh tế của chị ta hiện lên sự đau khổ: “Vậy em tới đây làm gì?”

Nói xong, Hà Kiến Vũ
thấy Tô Tiểu Mộc nhếch môi, xông thẳng vào phòng ngủ, muốn ngăn cô lại thì đã
muộn. Khi đuổi theo cô vào trong phòng, cánh cửa phòng ngủ đã bị mở tung, Tô
Khiêm Trình ở bên trong và Tô Tiểu Mộc ở bên ngoài bốn mắt nhìn nhau. Tình cảnh
này, Hà Kiến Vũ không biết nên ứng phó ra sao.

Tô Khiêm Trình cũng
không ngờ em gái sẽ tới đây nên trở tay không kịp, chỉ biết lúng túng đứng cạnh
giường, nhìn đối phương chằm chằm mà không nói được nửa chữ. Trong ba người, bà
mối là người bình tĩnh nhất: “Anh, xe của anh đậu ở dưới nhà, còn trốn cái gì
nữa?” Ngay từ đầu, cô đã biết anh trai mình ở trong nhà, cô chỉ không ngờ được
rằng, sau mấy năm, nội dung vở kịch lại xoay chuyển như ngày hôm nay, đây có
được tính là sự trừng phạt của ông trời dành cho người kia hay không?

Hà Kiến Vũ hít một hơi
thật sâu, giải thích: “Anh trai em ghé thăm chị một lát, không ngờ em đột nhiên
tới, sợ em nghĩ lung tung nên…” Còn chưa nói dứt lời, bà mối đang nhìn chằm
chằm Tô Khiêm Trình bỗng nói một câu: “Anh, đừng nói với em cái thai Hà Kiến Vũ
bị sảy lần trước là của anh đấy!”

!!!

Tô Tiểu Mộc cảm nhận rất
rõ ràng, dường như có sợi dây nào đó trong cơ thể mình đứt tung. Thẳng thắn đối
diện với sự thật như thế, thực sự rất khó chịu.

Trong phòng, Tô Khiêm
Trình cũng nhìn chằm chằm bà mối, trong ánh mắt là nỗi bi thương không nói nên
lời, hơi thở gấp gáp, giọng nói trở nên run rẩy: “Hôm ấy, ở bệnh viện… em điều
tra anh à?”

“Em không điều tra thì
sao biết anh ngốc như thế, lại mắc mưu người đàn bà này. Anh, anh nghĩ kỹ đi,
tại sao năm đó chị ta ra đi, giờ anh với chị ta là gì hả? Bồ bịch à? Chị ta là
bồ người ta nuôi đấy!”

“Đủ rồi!” Hà Kiến Vũ
nhắm mắt, toàn thân run rẩy: “Các người muốn cãi nhau thì ra ngoài mà cãi, đây
là nhà tôi.”

Bà mối đột nhiên phì
cười, cao giọng nói: “Nhà của chị? Căn nhà này là tài sản của người đó phải
không? Sao nào? Không thích nghe người ta nói chị là kẻ thứ ba à? Được thôi,
chúng ta đổi sang một kiểu xưng hô khác vậy.” Bà mối nhướn mày, dù biết là đây
sẽ là câu nói tàn nhẫn nhất, vẫn mở miệng gọi: “Dì – nhỏ.”

Nói xong, Hà Kiến Vũ đã
bất giác dựa vào tường, sống lưng lạnh toát. Tô Khiêm Trình cũng thốt lên:
“Em…”

Bà mối nhìn anh trai,
đáp: “Anh, anh nhìn rõ xem thân phận của chị ta là gì, thân phận của anh là gì
đi. Em chỉ nói tới đây, không nói thêm nữa. Chuyện hôm nay, em coi như chưa
từng xảy ra, nhà họ Tô cũng không ai biết.” Bà mối nói rồi quay người đi, lại
nghe tiếng Tô Khiêm Trình vội vàng nói ở phía sau:

“Em, em hiểu nhầm rồi.”

Tô Tiểu Mộc không dừng
bước, đi tới cửa mới đột nhiên ngừng bước quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt xinh
đẹp kia lần cuối cùng: “Nghe nói chị vào công ty của ông ấy rồi. không thể làm
vợ, có thể móc được một vị trí ở công ty cũng không tồi, chúc mừng…”

—————————Tôi
là đường phân cách sương giăng mịt mù—————————

Ra khỏi khu nhà, trời đột
nhiên đổ mưa phùn. Bà mối không gọi được xe, trong lòng rối như tơ vò, liền thả
bước dọc theo đèn đường. Cô vốn cho rằng đi bộ sẽ giúp đầu óc tỉnh táo hơn,
nhưng càng đi, đầu càng nặng thêm. Sự mờ ám giữa Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ, sự trở về
đột ngột của Hà Kiến Vũ, sự giấu giếm của anh trai… chuyện nào cũng có thể ép
cô tới không thở nổi. Trong thoáng chốc, cô cảm thấy ấm ức tới cực điểm, người
vừa lạnh vừa ẩm, chân cũng không bước đi được nữa, lại thêm ảnh hưởng của rượu
lúc trước, cô bỗng ngồi thụp dưới cây đèn đường, khóc nức nở.

Ai nói bà mối là kẻ hồn
nhiên, vô tâm vô tính? Ai nói bà mối không sầu không lo, chẳng biết ưu tư? Tôi
có đấy, tôi có hết. Tôi có tuổi thơ còn cay đắng hơn bất cứ ai, có một ông bố
bà mẹ vô trách nhiệm, tuyệt tình hơn ai hết… Nhưng tôi có thể làm gì đây? Tôi
không thể khóc, tôi không muốn người ta nhìn mình bằng ánh mắt thương hại, thế
nên chỉ có thể cười. Cười! Bà mối tự ra lệnh cho mình, nhưng giờ phút này, dưới
làn mưa lất phất, cô bị trận mưa phùn dầm tới vô cùng thảm hại, khóe miệng
không tài nào nhếch lên nổi.

Dưới ánh đèn đường yếu
ớt, đột nhiên bà mối nhớ lại những lời trước khi Ninh Nhiên ra đi, cậu ta nói:
“Tiểu Mộc, không phải anh không yêu em, mà anh không có nhiều dũng khí như thế!
Gia thế, cuộc sống của em, cái nào cũng ép anh không thở nổi. Thực ra lần nào
an ủi em, anh cùng thấy phiền muộn. Anh sợ thêm ba, năm năm nữa, có lẽ chỉ một
năm nữa thôi là không thể chịu được áp lực mà chia tay em. Đã như thế thì anh
thà chia tay em sớm hơn một chút, ít ra không để lỡ dở tuổi thanh xuân của em…”

Bà mối lau nước mắt.
Tuổi thanh xuân? Dũng khí? Anh ăn nói đường hoàng thật đấy! Ninh Nhiên, lúc anh
tới thì tự nhiên, lúc đi còn muốn giả vờ hào hiệp. Là anh, là Hà Kiến Vũ, còn
có cặp bố mẹ về mặt sinh học kia đã dạy tôi đừng bao giờ tin vào tình cảm. Có
khi, tôi thấy mình không hận mà còn thấy biết ơn các người. Biết ơn các người
đã dạy cho tôi những điều ấy từ nhỏ…

Bà mối vừa khóc vừa cười
dưới ngọn đèn đường, nước mắt hòa cùng nước mưa. Tới khi thấy người càng lúc
càng lạnh, một tán ô đã được giơ trên đầu. Theo ánh đèn, bà mối nhìn cái bóng
kéo dài trên mặt đất một lát, khịt mũi, ngẩng đầu rầu rĩ nói: “Hạ Hà Tịch, anh
nghĩ mình đang đóng Tân Bạch nương tử truyền[1]kỳ à?”

[1] Tân Bạch nương tử
truyền kỳ là bộ phim chuyển thể từ một trong bốn truyền thuyết dân gian nổi
tiếng nhất của Trung Quốc – Truyền thuyết Bạch xà. Bộ phim được sản xuất năm
1992 và được coi là phiên bản hay nhất trong các bộ phim chuyển thể từ Truyền
thuyết Bạch xà.

Hạ Hà Tịch khẽ ậm ừ, kéo
bà mối dậy, nói: “Thế em nhớ mấy ngày nữa trả lại ô cho anh, anh sẽ lừa em cưới
anh.”

Lần này, Tô Tiểu Mộc
không cười nữa, cô chăm chú nhìn con cáo họ Hạ, bình thản nói: “Anh theo dõi
em? Không, là anh cố ý. Khi anh phát hiện người phụ nữ mới tới công ty nhận
chức là người em điều tra, anh đã tính toán kỹ càng rồi, anh đặt bẫy dụ em chui
vào, là để điều tra thân phận thật sự của Hà Kiến Vũ.”

Hạ Hà Tịch nghe vậy thì
im lặng một lát: “Nếu anh nói không phải, em có tin không?”

Bà mối khẽ cười, hỏi
ngược lại: “Nếu em nói em tin, anh có tin không?”

“Giả vờ cái gì!” Bà mối
đẩy Hạ Hà Tịch, kéo dãn khoảng cách giữa hai người. Trong lúc xoay người, cô
phát hiện chiếc ô cũng hơi nghiêng về phía mình, chiếc áo vét đắt tiền của Hạ
Hà Tịch bị mưa thấm ướt.

Tô Tiểu Mộc nói: “Anh
không muốn biết Hà Kiến Vũ được công ty mẹ điều tới nhậm chức có địa vị gì à?
Được, em nói cho anh biết, chị ta là lần mai mối thất bại nhất trong đời làm bà
mối của em, em đã từng coi chị ta là chị ruột, coi chị ta là tri kỷ, em làm mối
cho chị ta và anh cả, muốn chị ta sau này làm chị dâu em, nhưng cuối cùng chị
ta vẫn đi mất, chị ta không những lừa anh trai em, mà còn lừa cả em…”

Tô Tiểu Mộc khóc không
thành tiếng. Nhớ tới sự bất lực của mình năm đó, cô không kiềm chế nổi mà khóc
to lên. Hạ Hà Tịch nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, dỗ như một đứa trẻ: “Nhóc, anh
muốn bảo vệ em. Anh không muốn nhìn thấy em khóc một mình dưới đèn đường nữa.”

Tô Tiểu Mộc rưng rưng
nhìn Hạ Hà Tịch: “Vừa bảo vệ em vừa qua lại với Lộ Lộ? Hạ Hà Tịch, anh biết
không, cách đây lâu lắm rồi, Ninh Nhiên cũng nói như thế, Hà Kiến Vũ cũng nói
như thế, nhưng cuối cùng bọn họ đều bỏ lại em. Em sẽ không tin ai nữa, người
tốt nhất, thân thiết nhất cũng có thể phản bội em.”

Nói rồi Tiểu Mộc đẩy Hạ
Hà Tịch ra, dứt khoát bước ra khỏi tán ô của anh. Trong từ điển của cô, không
có dựa dẫm, không có tin tưởng. Dù mưa có to hơn, có lạnh hơn, cũng chỉ có thể
bất chấp tất cả mà đón nhận, cô không thể trốn dưới tán ô của ai, vì cô chẳng
bao giờ biết được, liệu tán ô này có biến mất ở ngã rẽ phía trước không? Hay
lại biến thành thứ vũ khí lợi hại, đâm vào tim cô?

Trong màn đêm mênh mang,
bà mối chậm rãi thả bộ, Hạ Hà Tịch không đuổi theo. Chỉ nghe tiếng anh hét lên:

“Nhạc chuông của anh là
tự cô ấy lén đổi, anh thực sự không biết.”

“Anh nhận điện thoại mà
không né tránh em cũng vì sợ em đoán lung tung. Anh và cô ấy chẳng có gì hết!”

“Nhóc, rồi có một ngày
anh sẽ khiến em tin tưởng anh, dựa vào anh.”

Nhóc…

Khi nào anh mới có thể
bước vào trái tim em?

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+