Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 25 – 26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Trà Phong Hoa
Tuyết Nguyệt

Hôm sau, Tô Tiểu Mộc lấy
lại tinh thần để đi làm. Bà mối vẫn là bà mối vui vẻ trước đây, cuộc sống cũng
vẫn phải tiếp tục…

Lúc này, bà mối đang
ngồi bên hồ trong công viên, ngẩn người nhìn mặt hồ loang loáng.

Cách đây không lâu, bà
Liêu thích làm mối càng thất bại lại càng quan tâm tới cuộc sống của bà mối.
Sau nửa tiếng nói chuyện thẳng thắn mà lòng vòng, cuối cùng cũng đánh vào điểm
chính: “Dạo này mẹ nuôi phát hiện một anh chàng đặc biệt thích hợp với con
nhé…”

Bà mối 囧, bà Liêu, bà còn chưa
gả tôi đi được là chưa hết hy vọng thật à? Và coi tôi là con gái nuôi thật à? Rốt
cuộc bà có biết chồng bà ở ngoài nhận bao nhiêu cô “con gái nuôi” cho bà không
hả? Dù có bó tay với sự nhiệt tình của bà Liêu, nhưng lần này bà mối vẫn xuống
nước.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ
thở dài một cái, bà mối bỗng nghe thấy tiếng cô gái bán nước bên cạnh lớn giọng
mời chào: “Anh đẹp trai ơi, uống trà nhé? Ngồi bên này đi!”

Người đàn ông nho nhã,
lịch sự, giọng nói dịu dàng mê hoặc: “Bạn tôi hẹn ngồi bên này.”

Bà mối ngoái đầu lại,
không hề bất ngờ khi nhìn thấy bộ mặt đẹp trai ngời ngời của Hạ Hà Tịch.

Hạ Hà Tịch gọi trà với
cô bán hàng rồi chậm rãi ngồi xuống, bỗng dưng nói một câu chẳng ăn nhập gì:
“Màu hồng rất hợp với em.” Giọng nói nhẹ nhàng, dễ dãi như vừa mới gọi trà.

Tô Tiểu Mộc bất giác cúi
đầu nhìn bộ dạng của mình, vì thời tiết chuyển lạnh, bà mối luôn sợ lạnh nên
lấy chiếc áo khoác len mới mua ra mặc, màu hồng kết hợp với màu trắng của chiếc
áo sơ mi khiến bà mối đáng yêu, trẻ trung vô cùng. Chỉ là bà mối hơi ngạc
nhiên, quen con cáo họ Hạ này lâu thế, đây là lần đầu tiên anh khen cách ăn mặc
của cô.

Bà mối còn đang kinh
ngạc, con cáo họ Hạ đã chống má, cười nói: “Đã đoán được người tới hôm nay là
anh nên đi mua áo mới à?”

Bà mối nghe xong thì hừ
hừ hai tiếng, cố ý lườm Hạ Hà Tịch một cái. Đoán được người tới là Hạ Hà Tịch
thì đúng, có trách thì trách bà Liêu không biết diễn kịch. Lần này làm mối cho
cô, mấy lần bà Liêu định nói lại thôi, ánh mắt nhìn cô cũng có chút kỳ lạ.

Bà mối là ai chứ? Tình
huống như thế đã sớm đoán ra được manh mối, nói vu vơ vài câu đã moi ra hết
sạch. Nghĩ tới đây, bà mối nhìn chằm chằm Hạ Hà Tịch, nói bằng giọng kỳ lạ:
“Tổng giám đốc Hạ trăm phương ngàn kế hẹn em ra đây thì em trang điểm một chút
cũng phải đạo thôi.”

Con cáo họ Hạ nghe bà
mối mỉa mai, không giận mà còn cười, vô cùng tự nhiên, nhún vai nói: “Em không
nhận điện thoại của anh, anh chỉ có thể dùng cách khác gặp em thôi.”

“Thế anh ăn nói với cô
Liêu kiểu gì hả?”

Hình như nhớ ra chuyện
gì buồn cười, con cáo họ Hạ nhếch khóe môi, nói: “À, anh nói với bà Liêu, thực
ra, em là em gái nuôi của nhà anh, không có quan hệ máu mủ, rồi…“

“Rồi anh cố ý cho bà
Liêu thời gian để đoán già đón non. Còn để bà ấy lấy danh nghĩa xem mắt hẹn em
ra đây?” Tô Tiểu Mộc không để Hạ Hà Tịch nói xong, đã nói hết mọi chuyện, tức
tới độ nghiến răng ken két. “Hạ Hà Tịch, rốt cuộc là anh có ý gì? Anh có biết
anh làm loạn như thế sau này em không được sống yên ổn ở công ty nữa không?”

Chẳng trách ánh mắt của
bà Liêu hôm ấy vô cùng sửng sốt, trong mừng rỡ lại pha chút thương hại, trong
thương hại lại chen chút gì đó quen thuộc. Với cái miệng của bà Liêu, không
chừng tuần sau, chuyện này có thể truyền lên bộ phận kỹ thuật ở tầng trên rồi!

Con cáo họ Hạ nhìn bà
mối đang tức tới xịt khói trên đầu, tâm trạng vô cùng vui vẻ, gập người, rướn
tới cạnh bà mối, nói khẽ: “Nhóc, anh đang giúp em mà. Em không thấy bà Liêu
giới thiệu mấy người cho em phiền lắm sao? Em xem, anh nói như thế, sau này bà
ấy sẽ không giới thiệu ai cho em nữa.”

Tô Tiểu Mộc siết chặt
tay, tức tới lệch cả mũi. Được! Cuối cùng lại biến thành con cáo họ Hạ kia có
lý.

Hạ Hà Tịch vẫn lải nhải
dông dài: “Còn nữa, hôm nay chúng mình cũng có thể coi như là xem mắt mà, ai
quy định người quen không thể xem mắt?”

Nghe vậy, trong đầu bà
mối lóe lên một tia sáng, đột nhiên nảy ra một ý, lại kéo nụ cười lên lần nữa:
“À, xem mắt phải không? Thế anh Hạ chắc chắn sẽ không AA với em đâu nhỉ?”

Hạ Hà Tịch nghe xong đã
đoán ra bảy, tám phần, còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì em gái bán hàng đã
đưa trà nóng lên.

Bà mối thấy vậy thì đập
bàn, lớn giọng nói: “Em gái, loại trà đắt nhất ở chỗ em bao nhiêu tiền hả?”

Em gái bán trà thông
minh, nghe vậy thì biết khách còn muốn gọi thêm, mắt sáng lên, đáp: “À! Chỗ em
có Thiết Quan m, Bích Loa Xuân, Mao Phong, Mông Đinh, Ngân Châm, tùy chị chọn
ạ!”

Tô Tiểu Mộc khoát tay,
phóng khoáng đáp: “Em chỉ cần nói cho chị biết loại trà nào đắt nhất thôi!”

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt!
Đây là loại trà mới của bọn em, gồm có bốn phần…”

“Bao nhiêu tiền?” Bà mối
lại ngắt lời cô bé lần nữa, hỏi.

Cô em bán hàng cười
ngọt, xòe năm ngón tay ra: “Không đắt, không đắt đâu! Một phần là năm mươi tệ,
bốn phần là hai trăm tệ!”

“Được!” Tô Tiểu Mộc gật
đầu, nhìn Hạ Hà Tịch, khiêu khích nói: “Cho chị mười chén!”

Vừa nói xong, không chỉ
em gái bán trà im như thóc, mà khách uống trà nghe thấy thế cũng không nói được
lời nào. Chỉ mình nam chính Hạ Hà Tịch vẫn thản nhiên, chống cằm nhìn bà mối.

Em gái bán trà tặc lưỡi:
“Chỉ sợ anh chị không uống được nhiều thế thôi…”

Bà mối giận: “Uống không
hết thì chị gói mang về. Cô sợ cái gì, người này có tiền đấy!” Bà mối nói xong
thì cố ý chỉ vào Hạ Hà Tịch đang cười nhạt.

Lúc này, vị khách uống
trà ở bàn bên cạnh không nhịn nổi nữa, thốt lên: “Em gái, em chẳng dịu dàng
chút nào cả! Sao lại bắt nạt bạn trai thế chứ?”

Bà mối bỗng đứng dậy,
chống nạnh đáp: “Mười chén mới bao nhiêu tiền hả? Chẳng lẽ bản cô nương chỉ
đáng có mấy ngàn tệ thế thôi à? Muốn chạm vào tôi thì thế còn chưa đủ đâu!”

Nói rồi, khách khứa xung
quanh bỗng cười vang lên, cũng không nói chêm vào nữa.

Tô Tiểu Mộc quay đầu
nhìn con cáo họ Hạ, khiêu khích: “Còn xem mắt nữa hay không hả?” Thực ra cô đã
tính sẵn rồi. Tuy con cáo họ Hạ có tiền, cũng không tiếc hai ngàn tệ, nhưng ai
rỗi hơi mang theo ngần ấy tiền chứ? Quán trà trong công viên này cũng không cho
ghi sổ hay cho quét thẻ, cô muốn xem thử, Tổng giám đốc Hạ sẽ phải làm thế nào
đây?

Con cáo họ Hạ vẫn thản
nhiên, bình tĩnh, nhướn mày nhìn em gái bán hàng nói: “Mười chén này anh trả
tiền trước, lần sau tới uống được không?”

“Được chứ, được chứ!”

Hạ Hà Tịch vừa nói vừa
rút một xấp tiền trong ví ra.

Em gái bán trà đếm một
lát, nhe rằng cười đáp: “Không thừa không thiếu, vừa đủ hai ngàn. Em đi tìm ông
chủ chứng minh cho anh nhé!” Em gái bán trà nói xong thì chạy vọt vào trong.

Tô Tiểu Mộc bị cuốn theo
chiều gió: “Anh…”

Hạ Hà Tịch nhướn mày,
cười khẽ: “Vừa hay trước khi tới gặp em, có một người bạn trả anh hai ngàn tệ.”

“…” Bà mối khóc không ra
nước mắt, chẳng lẽ đây là cái gọi là duyên phận?

Hạ Hà Tịch thừa cơ nói
tiếp: “Nhóc ơi là nhóc, đây là cái người ta gọi là duyên phận đó. Em không trêu
được anh, thế nên hãy ngoan ngoãn đầu hàng đi.”

Bà mối nghiến răng, hừ
một tiếng không nhận thua: “Xem mắt đủ rồi phải không? Bản cô nương mệt, đi
trước đây!

————————Tôi
là đường phân cách Phong Hoa Tuyết Nguyệt———————–

Ra khỏi quán trà, bà mối
đi theo hướng tây ra khỏi công viên, nhưng đi đến một hành lang vắt ngang qua
thảm cỏ xanh lại không kìm được mà đi chậm lại. Công viên của thành phố C,
ngoài trà ngon, hồ đẹp. không khí trong lành, còn có một chỗ đặc biệt rất thu
hút du khách, đó chính là chỗ này. Hành lang nổi tiếng này là hành lang kết
duyên, người ra kẻ vào chen chúc, mỗi một cây cột ở đây đều chăng dây, treo đầy
những tấm thẻ nhỏ đủ các kiểu.

Trên mỗi tấm thẻ đều là
ảnh và thông tin của những chàng trai, cô gái chưa kết hôn. Nhưng điều thần kỳ
là, phần lớn những đối tượng đến đây là các bà, các cô, rất hiếm khi diễn viên
chính xuất hiện trên sân khấu. Hóa ra ở đây toàn các bậc cha mẹ, họ mang những
tấm ảnh của con trai hay con gái tới tìm đối tượng phù hợp.

Lúc đầu, bà mối nghe nói
công viên này có nơi đặc biệt như thế thì rất buồn cười, nhưng không ngờ, những
người đến đây lại thành công thực sự. Giờ này năm ngoái, ở đây còn tổ chức lễ
cưới tập thể, khiến bà mối được mở rộng tầm mắt.

Thế nên, Tô Tiểu Mộc đi
tới đây thì bắt đầu thấy tò mò, hạ quyết tâm, sải bước vào hành lang. Nhưng còn
chưa đi được nửa phút, bà mối đã hối hận!

Tất cả cô, dì, chú, bác
đều nhìn bà mối bằng những ánh mắt kỳ quái kiểu như “hình thức cô nhóc này cũng
được, nhưng không biết có vun vén gia đình được không?”, “sao lại một mình tới
chỗ này tìm đối tượng, có phải con bé này mồ côi không?”…

Trong thoáng chốc, bà
mối quay lại cũng không được mà không quay đi cũng không xong, đành cứ xông về
phía trước. Đi được quá nửa đường thì đột nhiên bị một bức tường thịt chặn lại.
Bà mối vội vàng dừng lại, ngẩng đầu nhìn mới phát hiện một bà cô vừa lùn vừa
béo, nhưng có vẻ hòa nhã, dễ gần.

Bà cô híp mắt, vui vẻ
hỏi: “Cháu gái à, tới một mình hả?”

Bà mối gật đầu một cách
cứng ngắc.

“Cháu bao nhiêu tuổi
rồi?”

“Hai mươi tư ạ.”

“Cháu làm việc ở đâu?”

“…” Khóe miệng Tô Tiểu
Mộc giật giật, đột nhiên có cảm giác một bà cô quái dị đang lừa bắt cóc trẻ
con.

Bà cô không đợi bà mối
trả lời đã chìa tấm thẻ nhựa trong tay ra cho cô xem, nói: “Đây là con trai cô,
năm nay hai mươi tám tuổi, là công chức nhà nước. Cô mong nó tìm được một cô
bạn gái ngoan ngoãn, khéo léo một chút. Cô tin vào cái duyên, lần đầu tiên nhìn
thấy cháu cô đã thấy thích rồi. Hay là cháu cho cô số điện thoại nhé? Khi nào
hai đứa nói chuyện với nhau thử xem sao?”

“…” Cô này, trước đây cô
cũng làm bà mối đúng không?

Bà cô nhìn bà mối đang
đứng im tại chỗ, cười to: “Giờ thanh niên các cháu đừng có ngại ngùng gì! Cơ
hội không chờ chúng ta đâu, dù có thành hay không thì cũng có thể làm bạn, cháu
nói có phải không nào? Trông cô cũng không giống người xấu đúng không? Thế này
nhé, cháu không bằng lòng để lại số điện thoại thì cô cho cháu số điện thoại
của con trai cô vậy…”

Bà mối nghe mà há hốc
mồm, đang do dự không biết phải từ chối bà cô nhiệt tình như lửa này như thế
nào thì đột nhiên nghe thấy một giọng nam, lòng bàn tay cũng nóng lên vì đã bị
người ta nắm lấy.

Cô nghe Hạ Hà Tịch nói:
“Cô nói đúng lắm, cơ hội không chờ đợi người ta. Nhưng xin lỗi cô, cơ hội này
cháu đã tính tới rồi.”

Bà mối từ từ ngẩng đầu,
nhìn gương mặt với những đường nét rõ ràng và đôi mắt sáng, hai má bỗng đỏ ửng.

Hạ Hà Tịch không để bà
cô kia nói thêm, nắm tay bà mối đi khỏi đó. Đi rất xa, rất xa rồi, bà mối vẫn
không có can đảm hất bàn tay to lớn, ấm áp và an toàn ấy ra.

Trong giây lát, cô nghĩ,
nếu hành lang kết duyên này cứ kéo dài mãi, dài mãi, không có tận cùng thì tốt
biết bao.

Chương 26: Tình yêu dối
trá biết bao!

Tới cửa công viên, bà
mối mới giãy khỏi móng vuốt của con cáo họ Hạ, ho khan, nói: “Em phải về rồi.”

Hạ Hà Tịch không nói,
chỉ đưa mắt nhìn bà mối rồi tủm tỉm cười. Bà mối không dám ngẩng đầu, chỉ cắn
răng, giả bộ dữ dằn: “Mặc kệ anh, em đi thật đây!” Tô Tiểu Mộc nói xong bèn
quay người bước đi, trong lòng vẫn tự nhắc nhở: Bình tĩnh, bình tĩnh, mấy đứa
nhóc ở nhà trẻ cũng nắm tay nhau thế, coi như là… vừa đi nghỉ đông về đi! Bà
mối tự an ủi mình như thế, gương mặt đang đỏ tới tận mang tai mới từ từ hạ
nhiệt. Nhưng vừa ra khỏi cổng lớn của công viên, bà mối mới phát hiện có gì đó
không đúng…

Mình đi một bước, người
đằng sau cũng đi một bước. Mình rẽ sang hướng tây, anh ta nhất định không đi
hướng đông…

Tô Tiểu Mộc siết chặt
tay, quay phắt lại nhìn “con cáo theo đuôi” đang chớp mắt tỏ vẻ vô tội. Cuối
cùng không thể kìm được mà hét toáng lên: “Hạ – Hà – Tịch! Rốt cuộc anh muốn
làm gì hả???” Được rồi, anh bảo cô đi xem mắt, cô tới rồi. Anh bảo cô đi uống
trà, cô cũng uống rồi. Không phải bây giờ lại muốn cùng ăn cơm đấy chứ?

Hạ Hà Tịch vẫn giả vờ vô
tội: “Anh không cố ý theo em đâu.”

“Thế anh làm sao?”

Hạ Hà Tịch nghĩ một lát,
nói khẽ: “Xe của anh mang đi rửa rồi, mới nãy bạn anh đưa anh tới.”

Bà mối nghiến răng, chỉ
sang hướng đối diện: “Bắt taxi thì mời sang bên đó, cảm ơn! Bên này là đường
tới bến xe buýt, người cao quý như Tổng giám đốc Hạ đây chắc không thể chen
chúc trên xe buýt với chúng tôi đâu nhỉ?”

Hạ Hà Tịch chớp mắt, đưa
tay sờ mũi, ngượng ngùng nói: “Tiền mặt anh chỉ mang theo có hai ngàn, mới nãy
mua Phong Hoa Tuyết Nguyệt uống hết rồi.” Tô Tiểu Mộc nghe xong thì sững người,
còn chưa kịp nói thì đã nghe tên nào đó không biết xấu hổ nói: “Này nhóc, em đưa
anh về nhà đi!”

Bà mối: =_=

Thế giới này đúng là hết
cứu nổi rồi, ngay cả Hạ Hà Tịch mà cũng giả vờ dễ thương để kiếm lời, nhìn đôi
mắt sáng lấp lánh kia cô còn biết nói gì chứ? Bà mối nhìn chằm chằm con cáo họ
Hạ, nghiến răng nghiến lợi đáp: “Anh – đi – chết – đi!” Nói rồi, Tô Tiểu Mộc
đẩy anh ra, tiếp tục đi về phía trạm xe buýt. Nhưng mới đi được một đoạn ngoái
đầu lại, thấy đồng chí Hạ đứng nguyên tại chỗ nhìn mình, dáng vẻ đáng thương
như một chú chó bị chủ vứt bỏ.

Tô Tiểu Mộc hoang mang
quay lại, rút tờ một trăm tệ ra đập mạnh lên ngực anh, tức giận nói: “Nhớ trả
lại em hai trăm!”

Thế mà con cáo họ Hạ còn
thoải mái nhận tờ tiền ấy thật, rồi từ từ nói: “Anh nghe nói từ trước tới nay
bà mối không cho người ngoài vay tiền. Có phải anh rất vinh dự là người phá lệ
không?”

Tô Tiểu Mộc đảo mắt
khinh thường: “Còn chuyện gì nữa không, không thì em đi đây!”

Hạ Hà Tịch thong thả rút
tờ thiệp mời ra, màu đỏ rực rỡ của tấm thiệp như một cây kim đâm vào tim bà
mối, đúng lúc ấy lại nghe con cáo họ Hạ nói: “Tuần sau kỉ niệm ba năm thành lập
tập đoàn Chính Uy thành phố C, đây là thiệp mời.”

Bà mối nghe vậy thì cũng
nhớ ra Hà Kiến Vũ đã trở thành phó tổng giám đốc của tập đoàn Chính Uy thành
phố C, cô ngoảnh mặt đi không nhận tấm thiệp, nói: “Ai muốn đi chứ!”

Hạ Hà Tịch bật cười, im
lặng một lát rồi mới nói: “Nhóc, anh nhờ em đưa tấm thiệp này cho trưởng phòng
Liêu mà.”

Khóe miệng bà mối giật
giật, nhìn qua tấm thiệp, trên tấm thiệp đúng là đề tên vợ chồng trưởng phòng
Liêu. Trong nháy mắt, Tô Tiểu Mộc vô cùng xấu hổ, đang nghĩ xem làm thế nào để
thoát thân thì nghe Hạ Hà Tịch nói: “Hà Kiến Vũ vừa trẻ lại xinh đẹp, trước đây
chưa từng làm bất cứ vị trí nào ở Chính Uy, đột nhiên một bước nhảy lên mây,
ngồi vào cái ghế phó tổng giám đốc, thực sự là bên dưới có rất nhiều lời dị
nghị.”

Tô Tiểu Mộc không đáp,
giả vờ chăm chú nhìn tấm thiệp, nghe anh nói tiếp.

“Để dẹp yên mấy lời bàn
tán của cấp dưới, anh cố ý đẩy việc tổ chức lễ kỷ niệm này cho cô ta, cũng xem
như để kiểm tra thực lực. Không ngờ kết quả cũng không tồi. Cô ta làm việc rất
hiệu quả, có trách nhiệm, ít ra là tới giai đoạn này, lễ kỷ niệm đã chuẩn bị
xong đâu vào đấy. Vụ phóng hỏa kia có thể giải quyết thuận lợi, cô ta cũng tốn
không ít công sức.”

Nghe tới câu cuối cùng,
bà mối không nhịn nổi mà ngước lên, hỏi bằng giọng kì quái: “Dù không có Hà
Kiến Vũ, không phải Tổng giám đốc Hạ cũng có thể giải quyết êm đẹp vụ phóng hỏa
kia sao? Không phải còn có Lộ Lộ à…?

Hạ Hà Tịch nhếch môi,
gật đầu tán thành: “Bà mối Tô đúng là bà mối Tô, em đoán được rồi.”

Khi bà mối đi công tác,
tập đoàn Chính Uy đột nhiên bốc cháy khiến nhân viên bị thương, tạo ảnh hưởng
rất lớn tới xã hội. Không chỉ đám phóng viên ngày nào cũng cắm chốt ở cửa tập
đoàn Chính Uy, mà cục Cảnh sát và những bộ phận có liên quan cũng nhân cơ hội
này để điều tra những chuyện khuất tất của tập đoàn Chính Uy.

Khoảng thời gian này Hạ
Hà Tịch vô cùng bận rộn. Đột nhiên anh nhớ ra chuyện hôm ấy: “Lúc trước ở nhà
anh hai em, không phải Lộ Lộ nói đã từng gặp anh à? Ừm, bọn anh từng gặp nhau
thật.”

Tô Tiểu Mộc ngắm nghía tấm
thiệp trên tay, tiếp lời con cáo họ Hạ: “Cô ta là thư ký của cục trưởng Trình,
vừa lúc biết đó là người quản lý mấy chuyện làm ăn của tập đoàn các anh, thì
gặp rồi cũng chẳng có gì lạ.”

“Thông minh!” Chuyện này
không cần nói, bà mối cũng hiểu được nguyên nhân tại sao anh thân mật với Lộ Lộ
như thế. Không nóng không lạnh, như gần như xa, mánh lới của người đàn ông này
cũng khá hiệu quả với Lộ Lộ. Không chấp thuận cũng không lạnh nhạt, chính là để
đặt nền móng cho việc vô trách nhiệm trong tương lai.

Bà mối hít một hơi thật
sâu, cau mày nói: “Nhưng anh đang lợi dụng cô ta đấy, Hạ Hà Tịch!”

Hạ Hà Tịch xòe tay ra:
“Anh không dùng thủ đoạn bất chính bắt cô ấy làm bất cứ chuyện gì cho anh, anh
chỉ moi ít tin tức và sở thích của cục trưởng Trình thôi. Còn nữa, đây chỉ là
một vụ phóng hỏa bình thường, những bộ phận có liên quan không cần phải nhúng
tay vao.”

Trong thoáng chốc, bà
mối cảm thấy có chút chán nản, quay người đi, nói: “Em chẳng có hứng thú tìm
hiểu mấy thủ đoạn kinh doanh của các anh, em cũng chẳng quan tâm tập đoàn Chính
Uy có trong sạch hay không, nhưng ít ra em biết Lộ Lộ thật lòng.” Cô ta còn vì
chuyện ấy mà đá cả bạn trai của mình đi, chẳng lẽ đúng là ác giả ác báo?

“Anh chưa từng hứa hẹn
bất cứ chuyện gì với cô ta, anh chỉ ăn mấy bữa cơm với cô ấy như bạn bè bình
thường thôi, nhưng…” Hạ Hà Tịch ngừng một lát, ánh mắt sáng lên nhìn bà mối,
nói: “Nhưng người anh từng hứa hẹn lại không chịu cho anh câu trả lời.”

Bà mối nhíu mày, muốn
hỏi em hứa hẹn với anh lúc nào, lại thấy câu này là cái bẫy, bèn xua tay nói:
“Không nói với anh nữa, em đi thật đây.” Nói rồi, cô không ngoái đầu lại, đi
thẳng về phía trạm xe buýt. Con cáo họ Hạ nhìn chằm chằm bóng lưng càng lúc
càng xa của bà mối, khóe miệng khẽ cong lên.

Đồ ngốc, “cùng nắm tay
nhau tới trọn đời”, đây không phải là lời hứa hẹn sao? Anh cũng không… tùy tiện
nắm tay ai đâu.

————————–Tôi
là đường phân cách tay nắm tay, bạn bè tốt———————–

Thứ Sáu tuần sau, vợ
chồng trưởng phòng Liêu nhận lời mời tới lễ kỉ niệm của tập đoàn Chính Uy.
Đương nhiên, bà Liêu rất hiểu chuyện, tuy Hạ Hà Tịch không nhắc nửa chữ, nhưng
hai vợ chồng vẫn kéo Tô Tiểu Mộc đi cùng. Chỉ là… bà mối đúng là có bản lĩnh,
rất biết sắp xếp mọi chuyện. Lúc này, Hạ Hà Tịch đang cầm một ly champagne, đôi
mắt cáo nheo lại, chăm chú nhìn chàng trai đang bị bà mối lôi kéo.

Hạ Hà Tịch cười. Được
đấy, còn không tới một mình.

Anh chàng kia bề ngoài
chẳng được nét gì, chỉ cao hơn bà mối nửa cái đầu. Không biết con nhóc quỷ quái
kia lôi được người như thế từ chỗ nào ra, để làm gì nữa.

Hạ Hà Tịch không vội
vàng qua chào hỏi đám người Tô Tiểu Mộc, mà chỉ đứng cùng mấy lãnh đạo cấp cao
như cục trưởng Trình. Tới khi bữa tiệc chính thức bắt đầu, Hạ Hà Tịch và mấy
người đó lần lượt đọc xong diễn văn thì kịch hay mới chính thức được diễn. Chỉ
là… Hạ Hà Tịch có đoán tới đoán lui cũng không đoán được rằng, nhân vật chính
không phải Tô Tiểu Mộc.

Khi người dẫn chương
trình đã đọc xong diễn văn bế mạc, khách khứa liên tục nâng cốc chúc mừng. Con
cáo họ Hạ đang nói chuyện với Lộ Lộ thì chàng trai mới nãy còn dính chặt lấy bà
mối đi qua đây, còn bà mối đã bốc hơi đi đâu mất.

Lộ Lộ thấy cậu ta đi
lại, gương mặt trắng bệch, rồi lại nâng cốc lên, cười nói: “Giai Kỳ.”

Giai Kỳ không để ý tới
cô ta mà đi thẳng tới trước mặt cục trưởng Trình, nâng cốc, nói: “Chú Trình,
cháu thấy chú cũng ở đây nên qua kính chú một ly.” Hạ Hà Tịch vừa nghe đã biết
thân phận của Giai Kỳ cũng không hề nhỏ, có lẽ là công tử nhà nào đó. Sau đó,
anh khoanh tay đứng chờ diễn biến tiếp theo của sự việc.

Lộ Lộ bị Giai Kỳ ngó lơ
nên có chút xấu hổ, đành ngượng ngùng ngồi xuống. Cục trưởng Trình lên giọng
như ngạc nhiên lắm: “Ôi chao! Tiểu Kỳ à, nào nào, sao cháu cũng tới đây? Dạo
này bên cục giám sát có bận không?”

“Cũng tàm tạm ạ.”

Hai người nói chuyện một
hồi, chúc rượu cũng hết ba lượt, Giai Kỳ đột nhiên xoay người lại, nói với Hạ
Hà Tịch: “Tổng giám đốc Hạ phải không? Cảm ơn anh hôm nay đã khoản đãi, chúng
ta cũng uống một ly đi.”

Nghe thấy thế, nhân viên
phục vụ ở bên cạnh lại rót đầy ly rượu cho hai người. Con cáo họ Hạ tự nhiên
hiểu mối quan hệ giữa Giai Kỳ và Lộ Lộ không đơn giản, nhưng vẫn chậm rãi đứng
dậy, nở nụ cười tươi: “Anh khách sáo rồi, anh có thể tới dự tiệc mới là vinh dự
của tập đoàn Chính Uy. Không biết nên gọi anh thế nào nhỉ?”

Giai Kỳ thản nhiên đáp:
“Dư Giai Kỳ.”

Trong đầu Hạ Hà Tịch
hiện lên nhân vật có tiếng tăm họ Dư. Có lẽ đã đoán ra đây là công tử nhà nào,
nụ cười càng được công thức hóa hơn: “Ngưỡng mộ anh đã lâu.”

Dư Giai Kỳ bật cười:
“Tôi mới ngưỡng mộ Tổng giám đốc Hạ ấy chứ! Ai cũng nói Tổng giám đốc Hạ thông
minh tài trí, làm việc gọn gàng, dứt khoát. Nhưng hình như con mắt của Tổng
giám đốc Hạ cũng không tốt cho lắm, nhặt được đồ bị người ta dùng rồi mà còn
coi như bảo vật.”

Nói xong, bốn bề lặng
ngắt như tờ. Sắc mặt của Lộ Lộ khó coi tới cực điểm, từ trắng chuyển sang xanh,
từ xanh lại chuyển sang đỏ. Nhưng Hạ Hà Tịch vẫn cười thản nhiên. Công tử đúng
là công tử, trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng nghĩ gì nói nấy với bất cứ ai,
không bao giờ quan tâm tới hậu quả.

Cũng xem như… Lộ Lộ xui
xẻo. Ở nơi làm việc của cô ta, cái gì thiếu chứ tin đồn là nhiều nhất. Có lẽ
chuyện của Lộ Lộ và Giai Kỳ trước đây cũng được cục trưởng Trình mắt nhắm mắt
mở giả vờ không biết, nhân viên cấp dưới thì càng không phải nói. Thế nên, lần
này nói câu như thế, có lẽ sau này Lộ Lộ không được sống yên ổn rồi.

Hạ Hà Tịch lắc lắc ly
rượu: “Cảm ơn anh Dư đã nhắc nhở. Cạn ly!”

“Cạn ly!”

Hai người cùng cạn chén,
Hạ Hà Tịch đang nghĩ xem sẽ kết thúc trò hề này như thế nào thì có người đã
không thể kiềm chế nổi…

Mọi người chỉ thấy Lộ Lộ
đứng lên, môi run rẩy: “Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.” Thấy vậy, Dư
Giai Kỳ cười lạnh lùng, nói một câu rất sâu xa: “Rất nhiều chuyện không thể vẹn
cả đôi đường, anh nói đúng không, Tổng giám đốc Hạ?”

Con cáo họ Hạ cũng cười:
“Vẹn cả đôi đường hay không không quan trọng, quan trọng là trái tim của mình
thôi.” Thế nhưng chiêu này của bà mối đúng là vẹn cả đôi dường, cũng không biết
là thật lòng giúp Dư Giai Kỳ hay giúp cô ấy nữa…

Được lắm, con nhóc quỷ
quái này!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+