Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 31 – 32 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 31: Ra mắt người
lớn

Sáng sớm hôm sau, bà mối
bị Hạ Hà Tịch gọi dậy. Nhưng không giống miêu tả trong tiểu thuyết, “nam chính
nhẹ nhàng hôn nữ chính, để cô ấy từ từ tỉnh lại từ giấc mộng đẹp”, trải nghiệm
của Tô Tiểu Mộc hoàn toàn có thể được coi là “kinh hãi tỉnh dậy từ giấc mộng.”

Bà mối là cú mèo, ngày
nghỉ nào cũng phải ngủ nướng, lại thêm việc kiểm tra hàng hóa tối qua khiến cả
tâm hồn và thể xác đều mệt mỏi, buổi sáng nằm bẹp trên giường không dậy nổi.
Trái lại, con cáo họ Hạ kia có thói quen tập thể dục buổi sáng. Khi chạy bộ về
nhà, làm xong bữa sáng vẫn thấy bà mối nằm yên không nhúc nhích trong phòng
ngủ, cho rằng cô bé này xấu hổ, bèn xông vào phòng.

Không nhìn thì không
biết, nhìn một cái thì Hạ Hà Tịch tức muốn chết. Con nhóc nào đó chẳng những
ngủ say khì khì không hề xấu hổ, mà còn ngang nhiên ôm lấy gối của anh…chảy một
bãi nước bọt. Tấm chăn mỏng bị cô đá sang bên giường, muốn rơi mà cứ chơi vơi.

Không thể không nói,
tướng ngủ của bà mối …đúng là không dám khen. Hạ Hà Tịch thấy vậy thì đưa tay
đỡ trán, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề giáo dục tư thế ngủ đúng đắn cho
vợ hiền sau khi kết hôn. Ngồi xuống cạnh giường, cẩn thận kéo người Tô Tiểu
Mộc, Hạ Hà Tịch búng nhẹ lên trán cô một cái: “Nhóc, dậy đi! Mười giờ rồi.”

Bà mối lẩm bẩm, định
xoay người ngủ tiếp thì Hạ Hà Tịch giữ chặt lấy vai không để cô xoay, cười nói:
“Anh rán bánh trứng cuộn cho em rồi, không phải là món em thích nhất à? Nào,
nào, dậy đi.”

Tô Tiểu Mộc giơ tay
khuya loạn lên, cái dáng rõ là chưa tỉnh ngủ, lẩm bẩm: “Không ăn, em mệt lắm!”

“Ngủ cả đêm rồi còn mệt
gì?”

“Sao mà không mệt?” Tô
Tiểu Mộc mở to mắt nhìn kẻ gây họa, giả vờ ấm ức: “Giờ eo em cũng đau, chân
cũng đau, cả người đều đau…” Bà mối nghĩ, thế này thì con cáo giàu lòng trắc ẩn
kia sẽ buông tha cô, để cô ngủ thêm lát nữa.

Kết quả là con cáo họ Hạ
nhếch miệng cười, nhướn mày, hạ giọng nói: “Quá nửa đêm qua, là ai vênh vang
lay anh dậy, yêu cầu kiểm tra hàng hóa lần thứ hai hả? Nói lần đầu chưa nếm
được vị gì? Chê anh không chuyên nghiệp?”

Tô Tiểu Mộc: “…”

Hạ Hà Tịch vỗ vỗ lên cái
đầu bé nhỏ của vị hôn thê như dỗ chú mèo: “Không muốn anh quấy rầy nữa thì dậy
nhanh lên.”

Nghe tới đó, tim bà mối
đập thụp một cái. Người được Hạ Hà Tịch dựng dậy đơ ra, bộp một cái lại nằm
ngay xuống giường, ý như muốn ra sao thì ra: “Anh cứ quấy tiếp đi, bản cô nương
phải ngủ thêm một lát đã.” Ý trong ấy là, anh quấy em, em coi như đang hát ru.

Lần này, con cáo Hạ hoàn
toàn bó tay với Tô Tiểu Mộc, đứng dậy cau mày một lát, rồi nói: “Hạ phu nhân,
giờ anh chính thức báo cho em biết, em còn một tiếng bảy phút để đánh răng, rửa
mặt, mặc quần áo và ăn sáng.”

“Hả?” Hạ phu nhân còn
đang cuốn chăn nằm thẳng đơ trên giường, chưa hiểu chuyện gì: “Lát nữa em phải
ra ngoài à?”

Hạ Hà Tịch mím môi đáp:
“Giờ là mười giờ ba mươi phút, anh lái xe đi mất hai mươi phút, ừm, đã ba mươi
tư rồi, thời gian nói chuyện em lại lãng phí mất một phút rồi.”

Tô Tiểu Mộc bĩu môi,
nhìn ánh mắt của Hạ Hà Tịch, đã ngửi thấy mùi vị của âm mưu: “Rốt cuộc là anh
muốn đi đâu?”

Hạ Hà Tịch cười cười rồi
công bố đáp án chính xác: “Chúng ta đã hẹn cả nhà họ Tô ăn cơm trưa rồi, mười
hai giờ.”

Tô Tiểu Mộc: “!!!”

Lần này, cơn buồn ngủ
của bà mối đã hoàn toàn biến mất.

______________Tôi là
đường phân cách gặp mặt người lớn­­­­­­__________

Mọi người ngồi đông đủ
tại phòng khách nhà họ Tô. Ở chính giữa sofa là bà mối đang chống cằm bất lực
và gương mặt rạng rỡ của tên cầm thú Hạ Hà Tịch. Quét mắt nhìn cậu cả, cậu hai,
mợ ba, mợ cả, mợ hai, mợ ba đang ngồi nghiêm chỉnh, bà mối chỉ thấy hoa mắt
chóng mặt, thở dài thườn thượt, lặng lẽ siết chặt tay.

m mưu! Đây hoàn toàn là
một âm mưu!!! Hết lần đến lần khác, hết âm mưu này đến âm mưu khác, rốt cuộc Hạ
Hà Tịch không tin tưởng mình tới cỡ nào chứ? Sao vừa mới ngày thứ hai đã lập
tức kéo cô tới gặp họ hàng. Bên này, Hạ Hà Tịch vẫn đang báo cáo chuyện tổ chức
đám cưới với sáu vị bô lão, còn suy nghĩ của bà mối đã bay tới nơi nào xa lắc.

Tính ra, chắc phải từ
tháng trước, trước nữa, ở cùng một nơi – nhà họ Tô đã giăng ra cái bẫy đầu
tiên. Lúc ấy, thấy mợ hăng hái muốn giới thiệu Lộ Lộ cho Hạ Hà Tịch, thế nên
con cáo họ Hạ đã tương kế tựu kế, lấy Lộ Lộ làm mồi nhử, cấu kết với ba ông anh
quý hóa nội ứng ngoại hợp, dụ dỗ cô phải ghen, phải khó chịu…Tới khi bắt được
kẻ gian, ghen xong rồi, tới khi cô hạ quyết tâm thì đưa cô đi gặp bố mẹ đã qua
đời, rồi thì kiểm tra hàng hóa, rồi thì gặp họ hàng nhà họ Tô, cuối cùng là
ngày mai đi đăng kí..

Trước trước rồi sau sau,
bấm đốt ngón tay tính một cái thế mà còn chưa tới sáu mươi ngày. Mấy người đàn
ông có tới n năm độc thân làm sao chịu được chuyện này đây hở trời…?

Tâm hồn bà mối đang bay
xa ngàn dặm thì nghe tiếng mợ hai gọi: “Tiểu Mộc, thế các cháu đã quyết định
ngày mai đi đăng kí kết hôn hả? Tiểu Mộc?” Bà mối bị gọi hai lần mà không có
phản ứng, tới tận khi Hạ Hà Tịch khẽ cấu một cái vào tay, cô mới “a” một tiếng.

Tô Tiểu Mộc im lặng, đôi
mắt đen láy nhìn lướt qua sáu vị thẩm phán một vòng, ánh mắt của mọi người hoặc
là không muốn, hoặc là chờ mong, hoặc là vui mừng, thế nhưng…làm sao đây, đột
nhiên mình có cảm giác không muốn lấy chồng. Con cáo họ Hạ đúng là quá đen tối!

Còn chưa suy nghĩ xong,
móng vuốt của con cáo nào đó lại khẽ cấu cô một cái, mấy ý nghĩ đó bị cắt đứt
ngay. Hạ Hà Tịch cười hì hì với cô, nhưng trong ánh mắt lại toát lên vẻ uy hiếp
không thể đứng chung hàng với nụ cười kia, ánh mắt thản nhiên ấy đang nói: “Em
thử xem…”

Cậu ba thấy là lạ, bèn
kêu lên: “Cháu làm sao thế, sao hôm nay mặt mày cứ nghệt ra thế? Lại đây cậu cả
bắt mạch thử xem nào.”

Hạ Hà Tịch xoa đầu bà
mối, trả lời như đúng rồi: “Cô ấy không sao đâu ạ. Sáng nay cô ấy đòi ngủ nướng
mà cháu không cho ngủ, cô ấy còn giận cháu ấy mà.” Nói xong, cả phòng khách đều
im lặng, sáu cái miệng đang mở ra đều lặng lẽ kéo khóa lại, á khẩu.

Tô Tiểu Mộc hít một hơi
thật sâu, trừng mắt nhìn Hạ Hà Tịch. Con cáo họ Hạ kia, anh đúng là rất có tiềm
năng đấy! Anh cố ý nói như thế là muốn người nhà tôi hiểu lầm tôi sống ở nhà
anh đúng không? Có quan hệ bất chính với anh đúng không? Mà có khi, anh hi vọng
các cậu mợ nhà tôi “thông minh” hơn một chút, cho rằng chúng ta vội vã kết hôn
như thế là vì trong bụng đa có “hàng” rồi chứ gì?

Hạ Hà Tịch thản thiên
lườm lại bà mối: “Hạ phu nhân, sửa lại cho em một chút, quan hệ của chúng ta
không tầm thường thật mà. Còn chuyện trong bụng có “hàng” hay không, ờ…hôm qua
anh còn chưa tiến hành mà.”

Tô Tiểu Mộc:-_-!!!

Nửa tiếng sau, hội nghị
với nguyên tắc cùng chung sống hòa bình, hai bên cùng có lợi đã kết thúc tốt
đẹp. Kết quả của cuộc bàn bạc là đôi bên đã đạt được vài ý kiến chung sau đây:

Một, sáng sớm mai bên A
Hạ Hà Tịch, và bên B Tô Tiểu Mộc sẽ tới cục dân chính làm thủ tục đăng kí kết
hôn. Họ hàng bên B ngoài việc cung cấp chứng minh thư, sổ hộ khẩu và các loại
giấy chứng nhận khác ra, còn phải cung cấp một Tô Tiểu Mộc còn sống, để thuận
lợi làm thủ tục đăng kí.

Hai, vì thời gian cấp
bách, lễ cưới có thể lui lại sau, nhưng hai bên A và B nhất định phải tổ chức
lễ cưới, mà phải tổ chức hoành tráng, không được giấu giếm kết hôn.

Ba, vì hiện thời bên A
sống ở căn nhà cách chỗ làm của bên B quá xa, sau khi kết hôn phải mua thêm một
căn nhà ở giữa làm chỗ của hai người…

Về chuyện cuối cùng, bà
mối vốn có chút dị nghị, định mở miệng nói nhưng lại bị ánh mắt sắc lẹm của mợ
hai lườm cho một cái nên lại thôi. Trong lúc chán nản, trong lòng cô cũng cảm
thấy có chút ấm áp. Thực ra cô hiểu ý của các bậc gia trưởng, căn nhà hiện nay
của Hạ Hà Tịch là tài sản trước hôn nhân, nói khó nghe một chút là nếu sau này
nếu ly hôn, căn nhà ấy chẳng có phần của bà mối, mất tuổi thanh xuân lại không
có tiền, phải tay trắng bước ra khỏi nhà như thế không phải là điều các bậc gia
trưởng nhà họ Tô muốn nhìn thấy.

Thế nên mợ hai khéo léo
yêu cầu Hạ Hà Tịch mua một căn nhà cưới, cũng không nhắc lại tới chuyện thêm
tên vài căn nhà hiện giờ, để khỏi mất hòa khí của đôi bên, lại dùng một cách
khác để đảm bảo quyền lợi của bà mối. Tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ thật
đáng kính trọng. Cả nhà họ Tô đều không phải bố mẹ cô, thậm chí đáng ra cô
không mang họ Tô, nhưng họ vẫn che chở cô, bảo vệ cô, khiến cô vô cùng cảm
động.

Kết thúc hội nghị, cậu
cả lấy cớ đi dạo kéo con cáo họ Hạ ra khỏi nhà, thực hiện cuộc nói chuyện giữa
hai người đàn ông. Bà mối đang nói chuyện với các mợ đột nhiên nhớ ra, từ lúc
ăn cơm trưa xong, ba quý tử nhà họ Tô cứ trốn trong phòng của anh hai không
chịu ra ngoài, không biết đang làm gì nữa?

Gõ cửa phòng, quả nhiên
Tô Tiểu Mộc nhìn thấy ba người Tô Khiêm Trình, Tô Cẩm Trình và Tô Nhạc Trình
đang xúm lại với nhau, trông ai cũng đầy tâm sự. Bà mối đóng cửa xong liền
khoanh tay trước ngực, nhướn mày: “Em sắp lấy chồng rồi, sao ba anh không có gì
muốn nói với em à? Không chúc mừng em sao?”

Ba người một thì nhìn
trời, một thì nhìn đất, một thì nhìn tường, nhưng không ai nói tiếng nào. Tô
Tiểu Mộc cười nhạt, nheo mắt nói: “Hay là…các anh muốn được khoan hồng? Vậy thì
hãy thẳng thắn nói cho em biết chuyện các anh cấu kết với con cáo họ Hạ bán
đứng em đi?”

Nghe tới đây, anh ba Tô
Nhạc Trình không kìm được mà cười khúc khích, vui vẻ nói: “Hóa ra cô biết
chuyện này rồi à?” Anh ba đắn đo một lát, lại nói: “Ôi trời, bọn anh cũng là
muốn tốt cho cô thôi. Cô hung dữ như thế, lại thích đánh người, nam tính hơn cả
đàn ông…Bọn anh tìm đủ mọi cách gả cô đi, cô không cảm ơn thì thôi còn tới hỏi
tội, đúng là…”

Còn chưa nói xong, Tô
Nhạc Trình đã nghe thấy tiếng bà mối cố ý bẻ tay rôm rốp, trong thoáng chốc nhớ
ra khuynh hướng bạo lực của cô, liền ngậm miệng lại.

Anh cả làm người hòa giải,
vui vẻ nói: “Em gái, em đừng giận mà! Thực ra bọn anh đều thấy thằng nhóc Hạ
kia rất được. Em xem, lúc đầu Cẩm Trình muốn giới thiệu cậu ấy cho em, giờ em
lại đồng ý kết hôn với cậu ấy, chứng tỏ em cũng thật lòng thích cậu ấy. Bọn anh
mừng thay cho em. Tới khi em làm đám cưới, anh sẽ mừng em một phong bì dày.”

Nghe vậy, Tô Tiểu Mộc
đột nhiên lúng túng không biết làm sao, chớp mắt nhìn ba ông anh trai, hỏi:
“Thế rốt cuộc các anh trốn trong phòng làm gì hả? Em bị bán đi rồi, ngày mai
phải lên pháp trường rồi, các anh còn âm mưu gì nữa?”

Vừa nói xong, đằng sau
đồng loạt vang lên ba tiếng thở dài. Tô Tiểu Mộc ngoái đầu lại thì thấy ba ông
anh đang anh nhìn em, em nhìn anh, đưa mắt ra hiệu, rõ ràng là có chuyện gì khó
nói mới đùn đẩy nhau như thế. Giao lưu bằng ánh mắt một hồi, anh cả là người
bại trận đầu tiên, lên tiếng: “Không phải anh không muốn nói, là anh không biết
ăn nói, nói không hay! Các chú nói đi!”

Tô Nhạc Trình nghe vậy
thì kiên quyết giả ngốc: “Anh hai, cũng không phải em không muốn nói, anh xem,
tài ăn nói của anh tốt nhất trong nhà, còn nhóc chết tiệt kia cũng nghe lời anh
nhất…Em nói một câu nó có thể đập lại mười câu ấy!”

Bà mối thấy vậy thì càng
chẳng hiểu ra sao: “Rốt cuộc các anh muốn nói gì?”

Tô Cẩm Trình lườm hai
anh em, cuối cùng mới nghiêm túc nói: “Em gái, có chuyện về bố mẹ em…bọn anh
phải nói cho em biết.”

Chương 32: Hóa ra kết
hôn đơn giản như thế

Thứ hai, Hạ Hà Tịch và
Tô Tiểu Mộc cùng xin nghỉ làm để đi làm thủ tục đăng ký kết hôn. Tránh được giờ
cao điểm nên đường rất thông thoáng, tới khi xe dừng hẳn ở cổng cục dân chính,
nhìn tòa nhà hành chính uy nghiêm sừng sững, bà muối nuốt nước bọt, cuối cùng
cũng thừa nhận mình có chút căng thẳng.

Thực ra…hồi ấy…vào lễ kỷ
niệm của tập đoàn Chính Uy, bà mối có thể nói câu “yêu đương chỉ là dối trá, có
bản lĩnh chỉ là kết hôn đi” hùng hồn như thế, chẳng qua cũng chỉ là nửa thật
nửa đùa thôi. Cô nghĩ rằng, gian xảo như con cáo họ Hạ kia có lẽ sẽ không đồng
ý, hoặc có lẽ sẽ dùng cách khác để lãng tránh câu chuyện. Cô chỉ không ngờ
được, Hạ Hà Tịch sẽ đồng ý ngay lập tức…

Trước khi kết hôn kiểm
tra hàng cũng được, gặp người lớn cũng xong, mấy ngày cứ trôi qua như thế mà
tâm trạng bà mối vẫn ổn định, chịu được tới lúc quan trọng nhất thì bùng nổ. Hạ
Hà Tịch đậu xe xong rồi đi tới, thấy bà mối đứng ở cục dân chính hết hít vào
rồi thở ra lại thở ra hít vào, chân như đóng đinh xuống đất, còn hơi run rẩy.

Anh bỗng phì cười: “Đây
là cục dân chính chứ có phải cục an ninh đâu, em không phải tới đầu thú mà là
tới đăng ký kết hôn, đừng căng thẳng thế.”

Tô Tiểu Mộc bèn nắm tay
Hạ Hà Tịch như mới phát hiện ra sự tồn tại của anh: “Làm sao đây, Hạ Hà Tịch?
Hình như em mắc chứng sợ hãi trước hôn nhân rồi!”

“Ừ”, Hạ Hà Tịch gật đầu:
“Có lẽ em vẫn còn nửa tiếng tiếp tục bị bệnh.”

Bà mối hoang mang: “Hả?”

Hạ Hà Tịch nhướn mày:
“Kết hôn rồi tự nhiên hết bệnh thôi.”

Bà mối: “…”

Vào đại sảnh cục dân
chính, hai người phát hiện hôm nay người tới đăng ký kết hôn nhiều bất thường.
Bà mối đang bực mình không biết hôm nay là ngày hoàng đạo gì mà náo nhiệt như
thế thì nghe thấy hai nhân viên bảo vệ nói chuyện với nhau: “Lạ nhỉ, hôm nay là
ngày thường mà sao lắm người tới đăng ký kết hôn thế?”

Nhân viên bảo vệ kia
nghe thế thì thủng thẳng đáp: “Không biết à? Đây là sở thích của thanh niên
đấy.”

“Sở thích gì?”

“Thứ sáu này là ngày thần
độc trong truyền thuyết, ngày mười một tháng mười một năm 2011. Ngày này có thể
làm cho bao nhiêu trái tim cô nam quả nữ tổn thương đấy! Để tránh ngày thần độc
trăm năm khó gặp này, đương nhiên người ta phải kết hôn trước chứ sao.”

Tô Tiểu Mộc đang uống
trà ở bên cạnh, nghe thấy thế thì phun hết ra ngoài. Đúng lúc Hạ Hà Tịch đi xếp
hàng lấy sổ về, thế là, hồng trà của tiên nữ rải hoa rơi ngay vào chiếc áo sơ
mi trắng sáng nay con cáo họ Hạ cố ý mặc. Mà điều khiến người ta bực nhất là,
chỗ nào đó dưới thắt lưng của Hạ Hà Tịch cũng bị ướt một mảng lớn, thật là…bắt
mắt.

Trong phút chốc, mấy cặp
đôi đang chờ tới lượt làm thủ tục đăng ký kết hôn đều chăm chú nhìn về phía Hạ
Hà Tịch. Kẻ gây họa Tô Tiểu Mộc mãi sau mới ngẩng đầu lên thì thấy đôi mắt lóe
lên ánh nhìn nguy hiểm của vị hôn phu. Bà mối líu lưỡi: “Không trách em được,
là bọn họ chọc em cười.”

Ngón tay chỉ về phía
nhân viên bảo vệ, anh bảo vệ lại chậm rãi chỉ ngón tay sang một chỗ khác. Hạ Hà
Tịch không nói câu nào, rũ mắt nhìn xuống chiếc quần. Đây nhất định là…món quà
tân hôn đặc biệt nhất.

Bà mối chọc chọc hai
ngón tay vào nhau: “Không thì…chúng ta về thay bộ khác rồi lại tới nhé?”

Hạ Hà Tịch ngồi xuống
cạnh bà mối, rút tấm thẻ ra liếc nhìn rồi nói: “Thôi đi, nể mặt số thẻ mà tha
cho em đấy.”

Tô Tiểu Mộc bĩu môi, tò
mò không biết số gì mà khiến tổng giám đốc Hạ hài lòng đến vậy? Cô phun nước
làm cho anh thảm hại thế mà cũng không thèm tính toán. Nghiêng đầu nhìn lướt
qua, lẩm bẩm đọc thành tiếng: “Số mười chín?” Số mười chín không phải là ngày
sinh nhật của Hạ Hà Tịch, cũng không phải ngày sinh nhật mình, hình như lần đầu
gặp nhau lẫn đêm đầu tiên của hai người cũng chẳng liên quan gì tới số này, thế
sao anh ta thích số này thế? Chẳng lẽ là…

Nhớ tới chuyện Hạ Hà
Tịch đã từng kết hôn, trong lòng bà mối đột nhiên kêu lên một tiếng, chắc không
phải là…

Đang suy nghĩ lung tung,
con cáo họ Hạ đã khẽ nắm tay bà mối, cười tươi. Anh ghé sát bên tai cô, thì
thầm: “Em có nhớ anh đã xem mắt bao nhiêu lần không?”

Tô Tiểu Mộc chớp chớp
mắt, đột nhiên nhớ ra. Im lặng một lát rồi bật cười thành tiếng. Không ngờ,
đồng chí Hạ Hà Tịch còn có lúc trẻ con như thế. Hóa ra, tính cả Châu tài nữ lẫn
Lộ Lộ, bà mối đã giới thiệu cho Hạ Hà Tịch tất cả mười tám cô gái xinh đẹp.
Đáng tiếc…Tổng giám đốc Hạ đẹp trai phóng khoáng, tự cho là thanh cao, chẳng
vừa mắt ai. Cuối cùng, người làm việc giỏi nhất lại là bà Liêu, giới thiệu bà
mối cho Hạ Hà Tịch, một phát trúng đích.

Nghĩ tới đây, bà mối
không nén được mà thở dài, thất vọng nói: “Như thế này thì bà Liêu lại là bà
mối của chúng ra…Kết hôn rồi phải tặng tiền cảm ơn làm mối nữa. Sớm biết thế
thì…”

Chưa nói hết, Hạ Hà Tịch
đã biết lời cô: “Sớm biết thế thì em đã tự giới thiệu mình cho anh rồi, có phải
không?”

Tô Tiểu Mộc nghẹn lời,
không nói nữa. Hạ Hà Tịch thấy bà mối cúi đầu, nom bộ dạng rầu rĩ như mất một
bị khách sộp bèn khoanh tay lại, đang định nói móc nữa thì chuông điện thoại
vang lên. Nhìn màn hình, Hạ Hà Tịch ho khan một tiếng, vừa nhận điện thoại vừa
ra khỏi khu ngồi chờ.

Bà mối không để tâm,
đang cầm tấm thẻ số mười chín trong tay thì đột nhiên cảm thấy trên vai nằng
nặng. Quay đầu lại thì thấy một cô gái đang nhìn mình bằng ánh mắt lấp lánh.

“Bà mối ? Đúng là bà mối
rồi!” Cô gái thấy Tô Tiểu Mộc thì kêu to, bà mối nhìn kỹ lại, cũng ngạc nhiên:
“Thanh Thanh?”

Hai người nhìn nhau một
lát rồi đồng thanh hỏi: “Sao cậu lại ở đây?” Hóa ra, Thanh Thanh là cô bạn thân
thiết nhất của bà mối hồi học cấp hai, hai người thân nhau tới nỗi đi mua giày
cũng mua cùng một kiểu, chỉ khác màu sắc, hoa văn, rồi sau đó mỗi người một
chiếc. Thế nên hồi học cấp hai, bạn bè gọi hai cô bé là “uyên ương song Kiều”.

Bà mối là Đại Kiều,
Thanh Thanh là Tiểu Kiều, tiếc là sau khi tốt nghiệp cấp hai, hai người cũng ít
liên lạc dần. Nhưng dù thế giới của hai người đã khác nhau một trời một vực,
giờ phút gặp lại vẫn rất vui mừng. Thanh Thanh ríu rít hỏi thăm bà mối, rồi như
đột nhiên nhớ ra gì đó, cô cười đen tối: “Đúng rồi, cho cậu gặp một người.” Nói
xong bèn kéo người ở phía sau ra trước mặt Tô Tiểu Mộc. Bà mối khẽ giật mình,
đây nhất định là quả bom thứ hai cô nhận được trong ngày hôm nay.

Chàng trai gãi gãi đầu,
nở nụ cười ngượng ngùng chào Tô Tiểu Mộc: “Bà mối, đã lâu không gặp!”

Đúng thật là…đã lâu
không gặp. Chàng trai này tên là Ninh Hy, là em họ của Ninh Nhiên. Khi Tô Tiểu
Mộc học đại học, Ninh Hy vẫn độc thân, Thanh Thanh cũng độc thân, hai người lại
rất thích tìm Ninh Nhiên và cô ăn ké uống nhờ. Bà mối nhìn ngứa mắt bèn buộc
chỉ đỏ cho hai người, chỉ mong hai người thành đôi rồi đừng tới quấy rầy mình
và Ninh Nhiên nữa.

Nhưng hoa rơi vô ý, nước
chảy vô tình. Ninh Hy chê Thanh Thanh lùn, Thanh Thanh ghét Ninh Hy ngốc. Đây
vốn là chuyện xưa như trái đất, nhưng chẳng ngờ qua mấy năm lại gặp lại hai
người ấy ở nơi này. Trông hai người ríu rít không cần hỏi cũng biết tới làm gì.

Thanh Thanh xòe tay giải
thích: “Tớ cũng không ngờ được mà, tự dưng đi xem mắt thì gặp lại anh ấy.”

Ninh Hy gật đầu: “Trải
qua mấy năm rồi mà vẫn có thể gặp lại đối tượng xem mắt lần đầu tiên, đã có
duyên như thế nên…chúng tôi thành đôi thôi, haha.”

Thanh Thanh nghe vậy thì
lườm đối phương một cái: “Này, này, nói cho rõ ràng thì sau khi xem mắt anh lại
theo đuổi em.”

Ninh Hy cũng không chịu
thua, lắc đầu nói: “Nếu đêm đó không phải em uống rượu rồi tự động ngã vào lòng
anh thì…”

“Anh im đi! Là anh ôm em
trước mà.”

“Làm gì có? Rõ ràng là
em loạng choạng rồi dụi vào lòng anh.”

Đôi vợ chồng trẻ đang
cãi qua cãi lại thì nghe tiếng khịt mũi ở bên cạnh, cùng quay đầu lại thì nhìn
thấy một cái, thấy mắt bà mối đã đỏ lên. Thanh Thanh hoảng hốt: “Đại Kiều, dù
chúng ta là chị em tốt, tớ kết hôn cậu mừng cho tớ, nhưng cũng không tới nỗi
khóc như thế chứ?”

Bà mối sụt sịt nói:
“Không phải, tớ đang than thở ông trời bất công. Tại sao lúc tớ làm mối thì hai
cậu không thành đôi, người khác làm mối thì bọn cậu lại thành? Trong một ngày
bị mất tới hai phần tiền mừng làm mối, thật là không chịu nổi.”

Thanh Thanh & Ninh
Hy: “…”

Thanh Thanh biết bà mối
cũng tới đây đăng kí kết hôn nên cố chờ chú rể tới rồi mới đi, nhưng sắp đến
lượt hai người. Khi số thẻ đã bị gọi tới lần thứ ba, Thanh Thanh bị Ninh Hy kéo
co mãi rồi cũng dùng dằng đi mất. Đi được nửa đường, hình như Thanh Thanh nói
gì đó với Ninh Hy, hai người bắt đầu cãi nhau, nhưng Thanh Thanh vẫn kiên quyết
đẩy Ninh Hy ra rồi chạy lại, túm lấy bà mối, mãi mới thốt nên lời: “Đại Kiều,
Ninh Nhiên về nước rồi. Tháng sau…cũng làm đám cưới.”

Nghe tới đây, mi mắt bà
mối giật giật, nhếch môi định nói câu chúc mừng thì nghe có tiếng cười vang:
“Hả? Thế cho vợ chồng chúng tôi gửi lời chúc “cùng kết hôn vui vẻ” tới cậu Ninh
nhé.”

Hạ Hà Tịch cố ý nhấn
mạnh chữ “cùng”, bà mối ngoảng đầu lại thì thấy anh đang thản nhiên nhìn mình,
líu lưỡi giới thiệu: “Đây là…chồng tớ, Hạ Hà Tịch.”

Thanh Thanh nhìn Hạ Hà
Tịch một lượt từ trên xuống dưới, lắp bắp: “Quần áo của chồng cậu, rất khác
thường.”

Tô Tiểu Mộc bật cười,
đang định khom người xuống thì bị ánh mắt của Hạ Hà Tịch quét qua nên dừng lại,
không dám cười tiếp, khách sao nói: “Xấu hổ quá.”

Nhưng Hạ Hà Tịch thản
nhiên bật cười, hờ hững nói: “Ai cũng nói nhìn trang phục của một người đàn ông
là có thể biết vợ anh ta tháo vát cỡ nào. Ừm…cô cậu hiểu rồi đấy.”

Bà mối: “…” Hạ Hà Tịch,
anh ác thật đấy!

Nhưng chuyện tiếp theo
rất thuận lợi như nước chảy thành sông. Điền vào: “Đơn xin đăng kí kết hôn”, kí
tên, điểm chỉ, nộp tiền, nhận giấy chứng nhận, kết thúc! Hay cách nói lãng mạn
thì, một tờ giấy mỏng manh, mấy cái dấu tay như thế mà đã buộc hai người đã
từng “chẳng là gì của nhau” lại, mà buộc một lần là buộc cả đời luôn.

Còn theo cách nói của bà
mối thì lại là: “Mẹ ơi, kết hôn rẻ quá, chỉ có chín tệ!”

Nhân viên làm thủ tục đăng
kí kết hôn cho hai người nghe vậy thì phì cười: “Ít hay nhiều tiền thì cũng chỉ
là hình thức thôi. Chúc mừng cô cậu.”

Mắt Hạ Hà Tịch sáng lên,
rút bao tiền mừng đã chuẩn bị trước trong túi áo đưa cho nhân viên, nói: “Cảm
ơn”. Dù giọng nói của anh vẫn lạnh nhạt, nhưng Tô Tiểu Mộc nhận ra…sự vui sướng
vô ngần toát ra từ hai chữ ấy.

Ra khỏi cục dân chính,
bà mối hỏi: “Anh chuẩn bị tiền mừng lúc nào thế?”

Hạ Hà Tịch cong mắt,
lảng tránh: “Mấy chuyện nhỏ nhặt này vợ không cần quan tâm, cứ ngoan ngoãn làm
cô dâu là được rồi.”

Bà mối bị ánh mắt nóng
bỏng của anh nhìn thì hơi lúng túng, mặt đỏ tới nỗi phải nhìn xuống đất, mũi
chân di di vẽ thành vòng tròn nhưng trái tim thì cứ đập thình thịch không
ngừng. Cô nghĩ, đúng là chứng sợ hãi trước hôn nhân đã hết rồi, chỉ đơn giản
như thế đã khiến mình từ một người độc thân thành phụ nữ có chồng, nên khó
tránh khỏi cảm giác thấy hơi khó chịu.

Hạ Hà Tịch nói: “Em còn
gì muốn hỏi không?”

Tô Tiểu Mộc ngẩng đầu
lên suy nghĩ một lát, nụ cười đã tràn trên khóe mắt: “Sau này em phải gọi anh
thế nào đây, anh Hạ?”

Hạ Hà Tịch sững người
một lát rồi bật cười với bà mối. Tại cửa cục dân chính, ánh nắng nghiêng mình
xuyên qua tán cây, chiếu lên chiếc áo sơ mi trắng của Hạ Hà Tịch, để lại bóng
nắng loang lổ. Hạ Hà Tịch nắm tay bà mồi, nghiêm túc nói: “Cô Hạ, chào em!”

Tô Tiểu Mộc nở nụ cười
ngọt ngào, đáp lại: “Anh Hạ, chào anh!”

Hai câu trước sau, cũng
là “anh Hạ”, nhưng lại khác nhau một trời một vực. “Anh Hạ” đằng trước chỉ là
một kẻ độc thân cô đơn, còn “anh Hạ” kia từ nay về sau phải chịu trách nhiệm
cho một đời hạnh phúc, vui vẻ của cô Hạ rồi!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+