Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 33 – 34 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Thì quá khứ,
thì hiện tại, thì tương lai

Nhận giấy chứng nhận kết
hôn xong, Tô Tiểu Mộc hài lòng nghĩ rằng có thể về nhà thoải mái ngủ tiếp thì
bị Hạ Hà Tịch kéo thẳng về kí túc xá của công ty cô, bắt phải sắp xếp hành lý,
ngay lập tức dọn về nhà con cáo họ Hạ. Trước đây, Hạ Hà Tịch chưa từng ghé qua
phòng cô. Xe vừa mới dừng trước cổng kí túc xá, đôi vợ chồng mới kết hôn được
một tiếng bảy phút đã nổ ra cuộc cãi vã đầu tiên.

Cô Hạ sống chết không
chịu để anh chồng tham quan phòng mình.

Trước cửa phòng, bà mối
trợn mắt, cắn răng nói: “Không có chìa khóa.”

Hạ Hà Tịch khoanh tay
trước ngực, nhếch môi: “Không có chìa khóa hay không mang chìa khóa?” Vế trước
là nguyên nhân khách quan, vế sau lại là nguyên nhân chủ quan.

Tô Tiểu Mộc đảo mắt, giở
trò: “Anh quan tâm em không mang chìa khóa hay không có chìa khóa làm gì chứ?
Dù sao hôm nay anh cũng không vào được. Hành lý dọn lúc nào chả được, ngày mai
anh đi làm thì em sẽ về đây dọn dẹp.”

Hạ Hà Tịch nheo đôi mắt
cáo, hờ hững ừ một tiếng: “Sao phải đợi tới khi anh đi làm mới về đây dọn dẹp?”
Rồi xoa cằm, nói tiếp: “Em càng sợ anh tham quan cái ổ của em thì anh càng có
hứng thú, làm sao đây?”

Bà mối nghẹn họng, chống
nạnh, xẵng giọng: “Anh có hứng thú cũng chẳng sao, dù sao thì em cũng không mở.
Ha ha!” Vừa nói xong, Tô Tiểu Mộc đã bị móng vuốt của con cáo họ Hạ tập kích.
Bà mối vô cùng sợ nhột, thấy eo nhột một cái liền bật cười khanh khách.

“Hạ Hà Tịch, anh làm gì
đấy? Thả em ra! Ha ha ha…”

Con cáo họ Hạ không
ngừng tay, tiếp tục mò mẫm vào túi áo của bà mối, chỉ lát sau đã móc ra một
chùm chìa khoá. Anh giơ chùm chìa khoá lên cao, lắc lắc: “Em ngoan ngoãn tự mở
cửa, hay để anh thử từng chìa, từng chìa đây?”

Tô Tiểu Mộc vẫn cười đến
chảy nước mắt, cắn răng nói: “Hạ Hà Tịch, anh đừng hối hận!”

Anh cười: “Từ trước tới
nay anh chưa bao giờ hối hận.”

Chỉ một lát sau, Hạ Hà
Tịch nhìn thấy quang cảnh bên trong cánh cửa, đột nhiên muốn tát cho mình hai
phát. Lựa lựa dưới chân mấy cái, cuối cùng Hạ Hà Tịch đã tìm được nơi để đặt
chân. Chỉ thấy trong căn phòng bé tí tẹo, sofa, giường, tủ để ti vi, bàn trà,
cái nào cũng bị chất đống ù ụ…

Quần áo, váy vóc chỗ nào
cũng thấy, giầy cao gót rơi mỗi góc một chiếc. Trên tủ để tivi còn có cuốn tiểu
thuyết đang mở. Trên bàn trà có lon Coca đã uống quá nữa và cả huyện vụn khoai
tây chiên. Im lặng một lát, Hạ Hà Tịch đưa tay đỡ trán, mãi không thốt nên lời.

Bà mối lại rất tự đắc,
khéo léo tránh các loại bom ngầm trên mặt đất, từ từ lượn tới trước mặt anh,
ngang bướng nói: “Đây là anh ép em đấy nhé! Em cũng định để lại chút kỉ niệm
đẹp cho chồng mới cưới.” Nói rồi, cô lại học theo bộ dạng của đám lưu manh vô
lại, khoác tay lên vai anh, nhướn mày nói: “Ôi trời ơi, chồng à, anh cũng bình
luận tâm trạng hiện thời chút xem nào.”

Hạ Hà Tịch chớp mắt,
cười tươi: “Không biết giờ quay lại làm thủ tục ly hôn còn kịp không nhỉ?”

“Muộn rồi, bản cô nương
không đồng ý. Bây giờ anh thu dọn hành lý cho em đi.”

“…”

Thế là, cặp vợ chồng mới
cưới mất cả buổi chiều đau khổ mà vui sướng để thu dọn hành lý.

Ăn cơm tối ở ngoài xong
quay về đã gần mười giờ. Tô Tiểu Mộc thu dọn hành lý hơn nửa ngày, eo nhức lưng
đau, tắm rửa xong thì thản nhiên nằm đơ trên giường. Cô cảm thấy, chuyện xảy ra
mấy ngày nay thật sự là quá đột ngột. Cuộc sống vốn đang chầm chậm đột nhiên
như bị nhấn nút tua nhanh. Yêu đương, gặp người lớn trong nhà, làm chuyện gì gì
đó, kết hôn…, tất cả những chuyện chưa từng ngờ tới chỉ cần nói diễn ra là
diễn ra thật chẳng để mình bình tâm gì hết.

Thế nên, giờ cô rất muốn
ngủ, ngủ một giấc thật ngon, bình ổn tâm trạng một chút rồi mới có sức đối phó
với các loại ngạc nhiên, thắc mắc của đám đồng nghiệp, bạn bè. Nhưng trong lúc
bà mối đang mơ mơ màng màng một bàn tay mò mẫm tiến vào, xé rách giấc mộng của
cô trong nháy mắt.

Mi mắt bà mối giật giật,
không cần nghĩ ngợi gạt bàn tay kia ra. Bàn tay háo sắc không phục, vẫn tiếp
tục sờ soạng, trên cổ bà mối cũng truyền tới hơi thở nóng hừng hực.

“Nhóc…” Có tiếng muỗi
vo ve bên tai.

“Nhóc, ngủ rồi hả?”
Không những kêu vo ve, mà con muỗi này còn có cả đầu lưỡi, vừa kêu vừa liếm lên
môi cô. Bây giờ cả muỗi cũng háo sắc!

“Nhóc, nằm dịch sang
đây, đừng để rơi xuống…”

“!!!” Bà mối không thể
nhịn nổi, mở choàng mắt ra đá cho “con muỗi” một cái. Tiếc là con muỗi này tay
chân lanh lẹ, tóm được cổ chân bà mối.

Bà mối muốn ngủ mà lại
bị gọi dậy, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cái chân còn có thể hoạt động cũng đánh
tiếng chào hỏi người tên kia: “Hạ Hà Tịch, anh có để cho người ta ngủ không
hả?”

Dưới ánh đèn ngủ màu
vàng nhạt, Hạ Hà Tịch chớp mắt, ra vẻ ngây thơ, nói: “Làm em tỉnh ngủ rồi à?
Xin lỗi nhé!” Nói thì như thế nhưng trong giọng anh chẳng hề có ý xin lỗi gì,
đôi mắt đó rõ ràng muốn nói: “Em tự tỉnh đấy nhé!”

Tô Tiểu Mộc muốn xoay
người nhưng phát hiện chân mình vẫn bị người ta giữ chặt, lại càng bực bội hơn:
“Thả tay ra, em muốn ngủ thật.”

Hạ Hà Tịch nghe thế thì
ngoan ngoãn thả tay, chỉ là thả một cách rất có kĩ thuật, anh vừa đổi tư thế
vừa “thả” chân bà mối lên eo mình. Thế là, trong phút chốc, bà mối lại ở trong
tư thế rất xấu hổ là cưỡi lên người nào đó.

“Anh…” Tô Tiểu Mộc còn
chưa dứt câu thì gương mặt đã đỏ bừng. lúc này Hạ Hà Tịch đã đã nắm hờ lấy thắt
lưng của vợ đẩy cô xuống thấp hơn, kéo nụ hôn thêm quấn quýt, nói: “Đêm động
phòng hoa chúc, nếu để cô Hạ ngủ như thế thì chẳng phải anh quá tắc trách sao?”

Bà mối lườm một cái,
nhưng giọng đã mềm đi: “Đừng mà, đừng mà, em mệt thật đấy. Hơn nữa… hơn
nữa…” Hơn nữa chỗ bị thương hai hôm trước còn chưa lành hẳn, câu này làm sao
cô nói ra miệng được chứ? Ngay khi đầu lưỡi líu lại, cả người đã bị Hạ Hà Tịch
đè lên. Bởi tư thế quá thân mật, bà mối nhanh chóng cảm nhận được thứ nóng bỏng
ở bụng dưới của kẻ nào đó… Anh cười, trong giọng cười toàn ý trêu chọc: “Hơn
nữa cái gì?”

Nói rồi, đôi môi ẩm ướt
đã dán lên chiếc cổ mẫn cảm nhất của cô, bàn tay gian xảo cũng chui vào áo lần
nữa. Tô Tiểu Mộc khẽ rên rỉ, nhắm mắt chuẩn bị buông xuôi thì chuông điện thoại
của Hạ Hà Tịch vang lên.

“Điện thoại!”

Hạ Hà Tịch ngừng lại,
liếc nhìn bà mối một cái, với tay qua cô lấy di động. Tiểu Mộc nghĩ rằng anh
sắp nhận điện thoại thì một tiếng rắc vang lên, chiếc điện thoại bị ném xuống
đất, văng cả pin ra. =.=

Bà mối: “Tổng giám đốc
Hạ, tuy lúc này bị người ta quấy rối là… rất đáng ghét, nhưng anh không nên
trút giận lên nó chứ, nó vô tội mà.”

Hạ Hà Tịch cười thầm,
thừa lúc Tô Tiểu Mộc không chú ý, tiếp tục cởi cúc áo của cô, nghiêm chỉnh nói:
“Không sao, thực ra anh đã muốn đổi di động từ lâu rồi. Ừm… mua một cái như
của em… di động tình nhân.”

Bà mối nghe thế thì nghĩ
một lát, bắt đầu chủ động giúp Hạ Hà Tịch cởi quần áo. Hành động này khiến Hạ
Hà Tịch rất ngạc nhiên, cô vợ nhỏ của anh nhiệt tình như thế từ lúc nào vậy? Tay anh hơi run, mắt nhìn bà mối chằm chằm, cằm suýt nữa
thì rơi xuống gối: “Sao… đột nhiên chủ động thế?”

Bà mối cười gian xảo: “Em
đang nghĩ, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu.”

“???” Hạ Hà Tịch hoang
mang: “Phiền phu nhân nói tiếng Trung ạ.”

Tô Tiểu Mộc cởi áo của
Hạ Hà Tịch ra, rất hả hê, đáp: “Nếu muốn mua di động tình nhân, em đã tính giá
cả rồi, cứ đập vỡ cục gạch của em đi, đổi sang hiệu của anh thì có hời hơn một
chút.”

“…” Lần này cằm của Hạ
Hà Tịch rơi xuống gối thật. Cô Hạ, em định lấy thân trả nợ đấy à?

_______________Tôi là
đường phân cách lấy thân trả nợ____________

Sau khi thự hiện nghĩa
vụ xong, cô Hạ không thể chống đỡ thêm được nữa mà ngủ thiếp đi. Trong lúc mơ
mơ màng màng, cô thấy mình được ai đó ôm vào phòng tắm lau rửa sơ qua. Khó khăn
lắm đôi vợ chồng trẻ mới cùng đi ngủ thì chuông cửa lại kêu vang. Lần này, dù
tính Hạ Hà Tịch có tốt đi chăng nữa cũng thấy bực mình.

Bà mối trở mình, đưa mắt
nhìn đồng hồ ở đầu giường, kim phút, kim giờ vừa chỉ đúng số ba. Đêm hôm khuya
khoắt, giờ này còn ai tới tìm Hạ Hà Tịch chứ? Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc không
nén nổi tò mò bèn khoác thêm áo ngủ, xuống giường. Cùng lúc đó, Hạ Hà Tịch đã
đi đến chiếc điện thoại ở gần cửa.

Khi Tô Tiểu Mộc ra đến
phòng khách thì thấy Hạ Hà Tịch đang gầm khẽ qua điện thoại: “Giờ này cô tới
làm gì hả?”

Bà mối đứng ở xa, tầm
nhìn lại bị che quá nửa, không thấy rõ hình ảnh, nhưng cô vẫn lờ mờ nghe được
giọng nói nũng nịu từ đầu bên kia, một giọng nữ xen lẫn tiếng cười khúc khích
đang nói gì đó qua điện thoại.

Cô nén giận, hỏi: “Ai
đấy?”

Hạ Hà Tịch nghe thấy
giọng của bà mối thì giật mình, lát sau mới ngoảnh lại nhìn cô, vẻ mặt lúng
túng. Bà mối sải bước, đi thẳng tới trước mặt anh nhấn nút mở cửa. Bà mối nhìn
vào mắt Hạ Hà Tịch, rồi vênh vang đặt mông xuống ghế sô pha, cười giận dữ: “Em
muốn xem thử, đêm tân hôn mà ai nóng lòng nóng ruột tới chúc phúc cho chúng
ta.”

Hạ Hà Tịch ho khan, muốn
nói gì đó rồi lại thôi. Hai vợ chồng nghe thấy tiếng cười khúc khích vang lên
ngoài cửa, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng:

“Sum!”

Hạ Hà Tịch ngoảnh lại,
còn chưa kịp phản ứng thì một cô gái đẹp đã nhào vào trong lòng. Người đẹp dụi
dụi vào lồng ngực anh một hồi, rồi mới ngẩng lên, nói: “Anh yêu, em nhớ anh
lắm!” Nói xong cô mới phát hiện sắc mặt “anh yêu nhà mình” không được tốt lắm,
bầu không khí trong phòng cũng không được trong lành. Bất giác liếc mắt nhìn
sang bên, một cô gái ngồi trên ghế sô pha đang nhìn chòng chọc vào mình.

Khựng lại một lát, người
đẹp mới tỉnh lại, chăm chú nhìn bà mối, rồi lại nhìn Hạ Hà Tịch, bật cười thành
tiếng: “Thì hiện tại à?”

Tô Tiểu Mộc: “…”

Bà mối không trả lời,
nhưng chẳng ảnh hưởng tâm trạng phơi phới của vị khách không mời mà tới kia.
Đôi mắt cô ta cong lên, giơ tay ra thân thiện nói: “Chào cô, thì hiện tại, tôi
là thì quá khứ.”

Hạ Hà Tịch nghe vậy
chẳng biết xử lý ra sao, chỉ biết đỡ trán, nhắm mắt im lặng. Bên này bà mối lại
nở ra một nụ cười quyến rũ, từ từ đứng dậy, ánh mắt dữ dằn, gằn từng chữ: “Chị
chỉ nói đúng một nửa thôi, chị gái ạ! Tôi không chỉ là thì hiện tại, mà còn là
thì tương lai nữa…”

 

Chương 34: Hổ cái trấn
nhà

“Chị chỉ nói đúng một
nửa thôi, chị gái ạ! Tôi không chỉ là thì hiện tại, mà còn là thì tương lai
nữa…” Bà mối nói xong, cả phòng toàn gió lạnh.

Đồng chí vợ cũ nghe vậy
thì cái miệng nhỏ nhắn như hoa anh đào khẽ mở ra, hai hàng lông mày xinh đẹp
muốn uốn cong mà không cong được, đôi mắt sáng chớp chớp, vẻ mặt không biết là
kinh ngạc hay là gì khác?

Bà mối đứng trước ghế so
fa, khoanh tay nhìn cô vợ cũ, khí thế cũng không hề thua kém. Nhưng… không
thể không thừa nhận, đồng chí vợ cũ này rất xinh đẹp. Dáng người mảnh mai, sống
mũi cao, thẳng, đôi mắt xanh nhạt, mái tóc uốn lọn dài tới thắt lưng… Dù chỉ
mặc áo khoác gió và đi giày da kiểu đơn giản, nhưng càng làm tôn lên dáng người
cao ráo và làn da trắng ngần của chị ta.

Đáng hận nhất là, lúc
này chị ta và Hạ Hà Tịch đang đứng cạnh nhau, tạo nên vẻ đẹp hoàn mĩ biết bao,
như một đôi tình nhân bước ra từ trong tranh. Thấy vậy, bà mối thầm đưa tay đỡ
trán. Vợ cũ cái gì chứ, đúng là rất hợp với định luật cái gì cũng có trong tiểu
thuyết ngôn tình, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, còn có một gia đình rất hiển hách
và…bệnh công chúa đáng ghét đúng không?

Nghĩ tới đây, Tô Tiểu
Mộc im lặng một lát, đang định mở miệng nói tiếp để củng cố khí thế thì đột
nhiên nghe thấy tiếng thở dài của Hạ Hà Tịch, giọng nói lạnh lùng đáng sợ:
“Nhìn đủ chưa hả?” Vừa nói xong thì cả bà mối và đồng chí vợ cũ như bừng tỉnh.
Ừm…Hóa ra trên sân khấu còn có nam chính nữa.

Bà mối đảo mắt nhìn sắc
mặt âm u của Hạ Hà Tịch, đôi mắt lấp lánh không biết đang ẩn chứa điều gì. Anh
hạ giọng nói tiếp: “Cô đã gặp người ta rồi, giờ có thể đi được chưa?”

Hạ Hà Tịch nói xong
chẳng đợi đối phương trả lời đã túm lấy kéo ra ngoài cửa. Đồng chí vợ cũ thấy
vậy bèn giơ hai tay lên hô to: “Stop!Stop!” Trong lúc hai người co kéo, chân cô
ta vấp phải thứ gì đó, loạng choạng suýt nữa thì nhào vào lòng Hạ Hà Tịch. Hạ
Hà Tịch tiện tay ném cô ta lên sofa, cúi đầu nhìn mới phát hiện cạnh chân cô vợ
cũ còn có một va li hành lí đặt chỉnh tề.

“Jamie, rốt cuộc là cô
muốn làm gì hả?” Hạ Hà Tịch nhìn người đang vùi trên sofa, nắm tay siết chặt.
Tới đây đúng đêm tân hôn, là lời chúc của Jamie dành cho anh sao?

Nhnưg Jamie vẫn cười
haha, không hề bận tâm, chớp đôi mắt sáng, lè lưỡi nói: “Chồng cũ à, em nghe
nói anh kết hôn nên vượt ngàn dặm xa xôi tới chúc mừng anh này. Vốn định cho
anh surprise, nhưng mới nãy gọi điện thoại cho anh thì chẳng ai bắt máy, so…”

Người đẹp nhún vai, tỏ
vẻ vô tội: “Em đành tới thẳng đây thôi. Ôi. giờ đã muộn thế này rồi, hai vợ
chồng anh không thể vứt em ra ngoài được, em mà gặp chuyện gì thì hai người có
chịu được không?”

Hạ Hà Tịch nghiến răng:
“Ý cô là gì?”

Jamie đảo mắt gian xảo,
cẩn thận nói: “Tối này em muốn ngủ ở đây.”

“Được!” Jamie vừa nói
xong, bà mối đã lạnh lùng vỗ tay tán thành, rồi xoay người vào phòng ngủ.

“Nhóc…” Hạ Hà Tịch thấy
vậy thì vội càng đuổi theo, nhưng chỉ được vài bước lại lui ra. Jamie nghiêng
đầu nhìn thì thấy đằng sau Hạ Hà Tịch, bà mối đang ôm gối, lạnh lùng đi ra. Chi
tiết sau đó, không cần đoán cũng biết, nhất định là “thì hiện tại” không chịu
nổi sự xuất hiện của mình, không chịu ngủ chung với Hạ Hà Tịch? Để anh ấy đêm
nay ngủ ở phòng làm việc?

Oa…Tuy khác với kết quả
là cô vợ mới cưới tức tới nỗi xông ra khỏi nhà mình dự đoán một chút, nhưng
cũng không tồi đâu…Jamie đang sung sướng tưởng tượng những chuyện sẽ diễn ra
sau đó, sự thật lại là…

Bà mối ôm chăn gối thả
một đống lên sofa, chỉ vào đồng chí vợ cũ, nói: “Được rồi, muốn ngủ nhờ à? Đêm
nay cho chị mượn cái sofa này.”

Jamie ngạc nhiên: “What?
Tôi ngủ ở sofa?” Tại sao nội dung vở kịch lại như thế?

Bà mối thấy bộ dạng vô
cùng kinh ngạc của vợ cũ, tâm trạng vô cùng vui vẻ, lắc đầu: “Đương nhiên rồi.
À, đúng rồi. Quên không nhắc chị, sofa này chúng tôi mới mua, chị nhớ lúc ngủ
đừng dùng sức quá đấy. Làm hư là chị phải đền đấy. Còn nữa, trời càng ngày càng
lạnh, nhưng trong nhà chỉ có chăn mỏng dùng mùa hè thôi, nếu chị thấy lạnh
thì…nhớ ôm chặt lấy mình nhé!”

Jamie há hốc miệng, cằm
rơi thẳng xuống đất: “Ok, dù muốn ở nhờ thật, tôi có thể ngủ ở phòng dành cho
khách chứ? Trong phòng chắc chắn có…” Jamie vừa nói vừa nhìn xem có bao nhiêu
phòng dành cho khách. Ai ngờ bà chủ lại vô cùng dũng mãnh, đứng chắn ngay trước
mặt Jamie, chống nạnh, lạnh lùng nói: “Đúng là phòng dành cho khách thật đấy,
cũng đúng là có giường trống thật đấy, nhưng xin lỗi nhé, phòng dành cho khách
cấm không cho người ngoài vào, đặc biệt là vợ – cũ!” Bà mối nhấn mạnh hai chữ
cuối cùng, mạnh mẽ tới nỗi đồng chí vợ cũ khoa chân múa tay, há miệng mấy lần
mà không nói nên lời.

Tô Tiểu Mộc thấy vậy bèn
nheo mắt cười duyên, mời: “Sofa hay khách sạn, tự chị chọn nhé.”

“…” Còn có thể chọn sao?
Jamie khóc không ra nước mắt, ấm ức nhìn cái chăn, cuối cùng thì cũng biết sự
lợi hại của “thì hiện tại”. Hóa ra, Sum không cười một cô vợ hiền, mà là…tìm
một con cọp cái tới giữ nhà.

___________________Tôi
là linh thú giữ nhà_________________

Kết quả không cần nói
cũng biết, đồng chí vợ cũ bị đánh bại được Hạ Hà Tịch đưa tới khách sạn. Bà mối
thì sao? Đương nhiên là ở lại trấn giữ trận địa.

Giải quyết được Jamie,
trên đường về nhà, Hạ Hà Tịch đắn đo, không biết nên giải thích với vô vợ nhỏ
của mình thế nào? Nhưng khi về đến nhà, Tô Tiểu Mộc đã ngủ mất rồi. Hạ Hà Tịch
thở dài, nhắm mắt thầm nhủ: “Thôi kệ, cứ ngủ đã, sáng mai sẽ giải thích với cô
ấy.”

Nhưng hôm sau, sự tình
lại phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát nổi. Sáng sớm bà mối đã
tỉnh dậy, làm tròn trách nhiệm của người vợ hiền, chuẩn bị bữa sáng, áo sơ mi
của Hạ Hà Tịch được là phẳng phiu. Đôi vợ chồng trẻ cùng ăn bữa sáng một cách
yên bình, cùng đi làm một cách yên bình…Tới khi Hạ Hà Tịch đưa cô tới công ty,
thì không nhịn nổi nữa.

Thấy bà mối sắp xuống
xe, Hạ Hà Tịch kéo cô lại, hỏi: “Em không có gì muốn nói sao?”

Bà mối chớp mắt: “Hả?”

Hạ Hà Tịch cười khổ, cô
Hạ nhà anh là cao thủ số một trên phương diện giả ngốc. Thế nhưng, anh không
muốn mới kết hôn mà đôi bên đã giận dỗi, xa cách chỉ vì những chuyện không đáng
như thế. Hạ Hà Tịch nói: “Nhóc, Jamie đúng là vợ cũ của anh, sau khi bọn anh
chia tay thì thỉnh thoảng cũng có liên lạc. Thứ Sáu tuần trước, cô ấy gọi điện
cho anh. Anh kể chuyện chúng ta kết hôn cho cô ấy nghe, nhưng anh không ngờ cô
ấy lại bay từ Đức qua đây để gặp em…” Còn chọn đúng ngày đặc biệt như thế, anh
tin rằng chẳng có ai vui vẻ khi đêm tân hôn thấy vợ cũ của chồng tới ngủ nhờ.
Thế nên giờ bà mối tỏ vẻ bình thường thế này càng khiến anh đau lòng.

Im lặng một hồi, Tô Tiểu
Mộc mới nói: “Ừm…, thế nên, lúc chị ta gọi điện cho anh, anh thẳng tay quăng
điện thoại đi chứ gì?”

Hạ Hà Tịch mím môi không
đáp.

Tô Tiểu Mộc méo miệng:
“Em đã nói mà, không biết điện thoại của ai mà làm anh giận ghê thế…”, còn chưa
nói xong, bà mối đã ngẩng lên, mắt sáng lấp lánh, đột nhiên cao giọng nói như
chẳng có chuyện gì: “Ôi trời! Em sắp muộn rồi! Không nói với anh nữa…” Nói
xong, bà mối mở cửa xe quay đầu định đi, nhưng lại bị Hà Hà Tịch kéo trở lại.

Hà Hạ Tịch xiết chặt
cánh tay cô, khiến cô bị đau.

Chân mày bà mối càng lúc
càng cau lại, nhưng Hạ Hà Tịch vẫn không hề có ý định thả ra, không khí căng
thẳng tràn ngập trong chiếc xe nhỏ hẹp. Mãi sau, bà mối mới nghe thấy giọng nói
lạnh lùng của mình: “Hạ Hà Tịch, thả tay ra!”

Hạ Hà Tịch không buông,
mà vươn tay khóa cửa xe lại. Bàn tay đang giữ lấy cô hơi thả lỏng để vẫn giữ
được cô mà không làm cô đau. Hạ Hà Tịch hít một hơi thật sâu, cố gắng nói nhẹ
nhàng: “Nhóc, chúng ta phải nói chuyện, nói chuyện anh và Jamie…”

“Em không muốn nghe.”
Không để Hạ Hà Tịch nói xong, bà mối đã ngắt lời anh. Ngưng lại mấy giây, bà
mối mới nhìn vào mặt Hạ Hà Tịch run rẩy nói: “Trước khi kết hôn em đã nói rồi,
em không muốn biết chuyện trước đây của anh, giờ cũng thế.”

Hạ Hà Tịch nghe vậy thì
buông tay, thả bà mối ra, sắc mặt cũng dần bình tĩnh trở lại: “Tại sao không
muốn biết? Vì em không quan tâm sao?”

“Ý anh là gì?”

Ý gì sao? Đây không phải
là câu anh nên hỏi cô à? Vẻ thất vọng nhuốm lên đôi mắt Hạ Hà Tịch. Anh hít
sâu, cố ép mình bình tĩnh lại, nhắm mắt, giọng khàn khàn nói: “Vợ cũ của chồng
đột nhiên xuất hiện, không cô vợ bình thường nào có phản ứng như em cả.”

Bà mối buồn cười: “Thế
anh mong em thế nào? Giống như những người phụ nữ khác ghen tuông? Khóc lóc?
Làm loạn? Đòi thắt cổ?” Nói tới đây, bà mối cũng dần bực bội, nhìn Hà Hạ Tịch
như nhìn quái vật. Anh là cái gì chứ? Vợ cũ tới nhà khiêu khích, mình rộng
lượng bao dung là sai? Anh giận dỗi à?

Bà mối líu lưỡi: “Hạ Hà
Tịch, rốt cuộc là ai đang cố tình gây sự, ai đang chơi trò giận dỗi vớ vẩn?”

Trong phút chốc, Hạ Hà
Tịch siết chặt tay lái, mệt mỏi đến cùng cực.

Là em không gây sự,
không chơi trò giận dỗi vớ vẩn, anh mới khó chịu đó, nhóc, em có hiểu không? Em
cứ bình tĩnh, cứ dửng dưng như thế, như nhắc nhở anh, từ trước tới nay em không
hề quan tâm tới anh. Chỉ là khi em gặp đúng thời điểm, đúng tâm trạng, đúng lúc
em muốn tìm một người ở bên cạnh, nên em mới chọn anh, đúng không?

Trước đây, anh vẫn có
thể tự an ủi mình, bà mối không hỏi chuyện trước kia là vì không muốn những thứ
“đã từng” đảo lộn cuộc sống hiện tại. Nhưng giờ, Jamie đứng sờ sờ ở đây, thậm
chí còn xuất hiện vào đêm tân hôn của hai người, thế mà bà mối cũng có thể coi
như không biết. Anh nên nghĩ thế nào đây?

Hạ Hà Tịch gật đầu, thấp
giọng nói: “Anh chỉ hỏi em một câu, có phải em đã biết chuyện Ninh Nhiên về
nước, nên mới kết hôn với anh không?”

Tô Tiểu Mộc giật mình,
khóe miệng đột nhiên nhếch lên thành một nụ cười: “Em sắp muộn tới nơi rồi, mở
cửa!”

Hạ Hà Tịch không nói gì,
chỉ hờ hững nhìn cô. Nhưng bà mối bị ánh mắt đó kích động, gần như hét lên: “Em
bảo anh mở cửa ra!”

“Anh đoán đúng rồi phải
không? Dù có gặp bạn em ở cục dân chính hay không, em cũng biết tin cậu ta về
nước tổ chức đám cưới từ lâu rồi đúng không…?” Cũng phải, bọn họ quen nhau
lâu như thế, bạn bè chung đâu chỉ có một hai người? Có phải vậy không… Hạ Hà
Tịch cau mày, không dám nghĩ tiếp nữa.

Tô Tiểu Mộc không chờ Hạ
hà Tịch nói xong đã tự mở cửa xe, bước xuống. Mới đi được hai bước thì quay
lại, cúi người ép sát vào cửa kính xe, gằn từng chữ: “Nếu anh nghĩ như thế, em
thấy hôm nay em không cần dọn hành lý sang nhà anh nữa. Anh có thể nhân cơ hội
nay mà gặp gỡ Jamie.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+