Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 35 – 36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 35: Ngày thứ Sáu
thần độc

Hết giờ làm việc, Tô
Tiểu Mộc không quay về nhà Hạ Hà Tịch mà thản nhiên quay về kí túc xá dành cho
nhân viên như trước đây. Cô phát cáu phá tung hết túi đồ đạc hai người đã vất
vả thu dọn hồi cuối tuần, ném trả vật nào về chỗ nấy. Cuộc chiến tranh lạnh sau
khi kết hôn này là điều cả hai chưa từng ngờ tới. Mà chuyện khiến bà mối càng
chán nản chính là, có lẽ cô… có thai rồi.

Thứ Tư, công ty tổ chức
hội thao mùa đông thường niên, bà mối chịu trách nhiệm giám sát dụng cụ, chạy
lên chạy xuống, thu dọn tất cả các dụng cụ cần dùng cho hội thao lần này. Cũng
không biết vì quá mệt hay vận động quá sức, bà mối đang ôm vợt cầu lông từ
trong nhà kho đi ra bỗng thấy trước mắt tối sầm, âm thanh khô khốc của những
cây vợt cầu lông rơi xuống đất vang lên. Lúc biết chuyện gì đang xảy ra thì
người đã nằm trên mặt đất, tay chân xây xát, đau tới thấu xương.

Chị Thạch làm cùng phòng
chạy tới cạnh Tiểu Mộc, hoảng hốt kêu lên: “Tiểu Mộc, Tiểu Mộc, em sao thế?”

Bà mối lắc cái đầu nặng
trịch, thều thào đáp: “Không sao ạ, chắc trời nóng quá, nên em hơi choáng.”

Một đồng nghiệp nam đứng
cạnh thì bình tĩnh hơn, đỡ Tiểu Mộc dậy, nói: “Đỡ cô ấy sang bên kia ngồi trước
đã.”

Uống mấy ngụm nước sôi
chị Thạch rót cho, bà mối cảm thấy đỡ hơn nhiều. Chị Thạch thấy vậy thì thở
phào, cười trách: “Em phải tự chăm sóc tốt cho bản thân chứ, mới nãy dọa chị sợ
chết đi được. May mà em không có bạn trai, không thì chị lại nghĩ rằng em có
thai nữa…”

Câu nói như đánh thức
người đang trong giấc mộng. Một câu nói vu vơ của chị Thạch lại khiến cho bà
mối nhớ ra, mấy lần mình làm chuyện đó với Hạ Hà Tịch… chẳng lần nào anh có
biện pháp phòng tránh cả. Bà mối thừa lúc đồng nghiệp không để ý, lặng lẽ nhìn
di động, vừa tính một cái thì thấy lạnh cả sống lưng.

Tính đi tính lại ba lần,
nhất định, chắc chắn và quả quyết rằng mình không tính nhầm, Tô Tiểu Mộc ngồi
trên chiếc ghế gỗ ở sân vận động, chỉ thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Trên
sân, hội thao mùa đông vẫn đang tiếp tục, hai đội của phòng hành chính đang
chơi kéo co, những đồng nghiệp không tham gia thì nhiệt tình cổ vũ, không khí
vô cùng náo nhiệt và ồn ã. Nhưng bà mối lại cảm thấy tất cả những điều ấy cách
mình rất xa, giọng nói của đồng nghiệp cũng càng lúc càng khó. Trong đầu cô đột
nhiên vang lên câu nói của Hạ Hà Tịch trong đêm tân hôn.

Lúc ấy, bà mối hơi bất
mãn vì Hạ Hà Tịch không có biện pháp phòng tránh. Cô chán nản hỏi anh, nếu mang
thai thì làm sao đây? Ai ngờ tên họ Hạ kia không thèm bận tâm, ôm lấy cô khẽ
cười, đôi mắt cô lóe sáng: “Mang thai thì sinh thôi. Nhóc, anh vẫn muốn có một
đứa con.”

Anh vẫn muốn có một đứa
con…

“Con ơi…” Tô Tiểu Mộc
thủ thỉ, bất giác đưa tay xoa lên vùng bụng phẳng lỳ, tự an ủi mình, không sao
đâu, không sao đâu, mình chỉ làm chuyện đó với Hà Hạ Tịch có hai lần, chắc
không dễ có như thế đâu… Việc cô vợ cũ Jamie của Hạ Hà Tịch đột ngột xuất hiện
đã đủ khiến cô rối lên rồi, nếu còn thêm đứa con… cô thật không biết nên đối
phó với cuộc hôn nhân này ra sao.

Thế là, bà mối tự an ủi
sự cố nhỏ nhặt lần này chỉ vì gần đây mình mệt mỏi quá, chẳng liên quan gì tới
chuyện có tin vui cả. Nhưng trời không chiều lòng người, chưa được bao lâu, cô
bắt đầu buồn nôn, lại cảm thấy chán ăn, ngay cả chị Thạch cũng trêu cô, còn
thiếu mỗi thèm ngủ.

Trong tình huống như
thế, bà mối ngoài việc sợ hãi chỉ còn sợ hãi. Khoảng thời gian thấp thỏm chờ
đến tháng mà cảm giác như đợi ngày lên pháp trường. Nếu có em bé thật thì cô
nên làm sao đây, có cần… xuống nước gọi điện cho Hạ Hà Tịch trước không?

Tô Tiểu Mộc vô cùng chán
nản, nhưng cô vẫn cố chịu đựng tới tận thứ Sáu. Hạ Hà Tịch vẫn không tới tìm
cô, mà ngày thứ Sáu thần độc ngàn năm có một đã giá lâm rồi. (==)

Ngày Mười một tháng Mười
một năm 2011, ngày được gọi là “thứ Sáu thần độc” vẫn được đám đàn ông độc thân
coi là ngày đáng mong đợi nhất ngoài Tết. Chờ đến Tết vì kỳ nghỉ dài, lại được
nhận tiền thưởng cuối năm. Còn mong chờ ngày thần độc ấy… là vì một tháng trước
đó, trên mạng “Siêu thị đàn ông” đã đăng một thông báo với nội dung như sau:

Bạn thân mến! Ngày thứ
Sáu thần độc tới rồi, bạn vẫn buồn phiền hoang mang không biết phải ăn nói làm
sao với bố mẹ?

Bạn thân mến! Ngày thứ
Sáu thần độc sắp tới rồi, bạn đang khóc vì phải trải qua ngày này một mình?

Bây giờ, bà mối sẽ giải
quyết tất cả các vấn đề cho bạn, “Siêu thị đàn ông” mời tất cả các nữ hoàng
cùng trải qua một đêm khó quên vào ngày Mười một tháng Mười một năm 2011.

1. Các nữ vương đã từng
đăng ký thông tin tại “Siêu thị đàn ông” đều có cơ hội tham gia miễn phí các
hoạt động của Party độc thân.

2. Các nữ vương có thể
đưa tối đa ba người bạn còn độc thân tới tham gia.

3. Tất cả những “quản
gia nam” của “Siêu thị đàn ông” đều được điều động. Ở đây, bạn có thể uống cà
phê, ăn bít tết, thậm chí mời các “quản gia nam” ngâm thơ bằng tiếng Anh (chỉ
số bị sét đánh khá cao, xin cẩn thận!). Cửa hàng chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn
những dịch vụ chu đáo nhất.

4. Những nữ vương tham
gia Party độc thân hoàn toàn miễn phí, các khoản phí đều do chúng tôi chỉ trả.
Tuy nhiên, nếu bạn chọn được “quản gia nam” phù hợp tại “Siêu thị đàn ông” thì
hãy nhớ quay lại nộp phí cám ơn mai mối nha!

5. Ngoài ra, cửa hàng
chúng tôi còn cùng cung cấp dịch vụ cho thuê “quản gia nam” trong ngày thần
độc, phí thuê là từ hai trăm tệ trở lên. (Qua đêm cần sự đồng ý của quản gia
nam, giá cả thương lượng) Có thể đưa đi gặp người lớn, gặp bạn bè, thậm chí đưa
đi làm bạn trai cũ tức chết nha.

Đúng thế, nguyên do đám
đồng nghiệp nam của bà mối bẻ tay rôm rốm, kích động khôn nguôi là thế. Họ
chính là đội quân “quản gia nam độc thân” đáng yêu. Mà để nâng cao chất lượng
phục vụ, bà mối mặt dày lừa gạt đám đàn em của anh cả Tô Khiêm Trình ở cục cảnh
sát gia nhập đội quân. Nhưng mặt dày nhất nhất nhất là, địa điểm do anh ba Tô
Nhạc Trình cung cấp, chi phí đồ ăn do đám đồng nghiệp của bà mối góp tiền. Bà
mối keo kiệt, ham tiền tay không bắt giặc, chỉ cung cấp phương án và các “nữ
hoàng”.

Để khiến Party độc thân
náo nhiệt hơn, Tô Tiểu Mộc không những động viên tất cả các chị em còn độc thân
đến đây, mà tìm tới cả Thanh Thanh đang dạy ở nhà trẻ.Tính như thế, Party độc
thân nhỏ này cũng phải tới bốn mươi người tham gia, khiến bà mối vô cùng hài
lòng.

Ngồi trong một góc quán
bar, Tô Tiểu Mộc dương dương tự đắc uống nước ép trái cây, đang tính nhẩm xem
đêm nay bao nhiêu “quản gia nam” có thể bị kéo đi, thì nghe đằng sau vang lên
tiếng huýt sáo của Tô Nhạc Trình. Đặt chiếc cốc xuống, bà mối nín thở lắng
nghe. Ông anh ba không hề biết cô đang ngồi phía sau, không thì… nhất định sẽ
không trêu hoa ghẹo nguyệt trước mặt cô.

Cô nghe tiếng tán tỉnh
của Tô Nhạc Trình: “Người đẹp, đi một mình à? Sao không tới đây uống với bọn
anh một ly?”

Bà mối nhịn cười.Anh
này, kiểu bắt chuyện này xưa lắm rồi đấy, nếu con gái nhà người để ý tới anh
mới lạ đấy.Quả nhiên mãi lâu sau mà phía sau vẫn không có tiếng cô gái nào. Tô
Nhạc Trình không nén nổi nữa, khẽ cười, hỏi: “Đàn ông ở đây không ai lọt vào
mắt em sao?”

Cô gái khẽ hừ một tiếng,
giọng nói nhẹ nhàng bay bổng: “Đúng là chẳng có ai lọt vào mắt cả, nhưng không
phải đàn ông, mà là phụ nữ.”

Tô Nhạc Trình: “…”

Bà mối không nhịn được
cười, trong đầu đang tưởng tượng khuôn mặt khó coi của ông anh ba. Cô gái kia
lại nói: “Sorry, tôi không có hứng thú với đàn ông.”

Tô Nhạc Trình ho khan,
cố gắng vớt vát chút thể diện: “Em xinh đẹp thế mà lại… À, giới tính của em là
như thế sao?”

“Không phải, mới đây
thôi, sau khi thấy anh tôi mới trở thành les.”

“…”

Bà mối ôm bụng phá lên
cười, cách từ chối này đúng là rất tàn nhẫn! Tô Nhạc Trình cũng hiếm khi bị
người ta cho vào tròng. Tới khi anh ba đã rời sang chỗ khác, bà mối mới ngoảnh
đầu lại xem con gái nhà ai lại gan dạ, dũng cảm, không thèm nể nang “cậu ba
phong lưu” nhà cô như thế! Nhưng vửa đưa mắt nhìn một cái, nụ cười trên khuôn
mặt trở nên cứng nhắc. Đồng chí vợ cũ Jamie của Hạ Hà Tịch đang chống má, hơi
nhoài người lên quầy bar. Vì uống rượu nên đôi mắt màu lam được phủ một lớp
nước, trông càng lấp lánh hơn, đôi môi đỏ mềm mại hơi cong lên, chẳng trách ông
anh ba giỏi ăn giỏi nói cũng bị chị ta lôi cuốn.

Chỉ là, một ngày đẹp như
thế, chị ta không ở bên Hạ Hà Tịch, tới đây làm gì? Bà mối ngẩn người ra, đang
do dự nên đối mặt với chị ta ra sao, thì Jamie cầm ly rượu, cười tít mắt đi về
phía cô.

Jamie ngồi xuống, bà mối
gặng hỏi: “Đồng chí vợ cũ, chị không thấy chị không nên xuất hiện ở đây sao?”
Hình như Jamie không nhận ra sự bất mãn của bà mối, cười hì hì, đáp: “Sao không
được ở đây, cô tự mời tôi đến đấy nhé!” Nói rồi còn lắc lắc người để bà mối
nhìn thấy tấm thẻ mình đang đeo, phía trên còn để “Nữ vương 012”.

Vì buổi Party độc thân
lần này thiếu thốn kinh phí lẫn hội trường, nên không phải ai bà mối cũng mời.
Để tránh tình trạng nhốn nháo, bà mối còn tìm người làm những tấm thẻ mời, đánh
số phân biệt ra hai loại “nữ hoàng” và “quản gia nam”, rồi giao tận tay mỗi
người.

Tấm thẻ trước ngực Jamie
không phải đồ giả, nói thế thì chị ta là khách hàng của mình, nói cách khác, ít
nhất hai người đã từng nói chuyện với nhau trên mạng, bà mối còn có thông tin
đăng ký của chị ta, nhưng trong đầu cô không có chút ấn tượng nào.

Thấy Tô Tiểu Mộc có vẻ
hoang mang, Jamie nháy mắt cười vang, nhắc cho cô nhớ: “Người biết tên tiếng
Trung của tôi rất ít, họ của tôi là An Lăng, tên là Ngữ.” Nghe tới đây, bà mối
đột nhiên nhớ ra. Đúng là cô đã từng nói chuyện với một cô gái Hoa kiều có
nickname là Tiểu Thư An Lăng. Vì họ An Lăng rất đặc biệt, cô ta lại lại là con
lai, nên bà mối nhanh chóng nhớ ra cô Tiểu Thư An Lăng nhiệt tình, phóng khoáng
này. Tháng trước, khi “Siêu thị đàn ông” bắt đầu lên kế hoạch tổ chức Party độc
thân, cô ta nói tháng này mình cũng về nước thăm họ hàng, thế bên đương nhiên
trở thành một trong những vị khách được mời.

Chỉ là bà mối không ngờ,
An Lăng Ngữ là Jamie, Jamie là An Lăng Ngữ. Một người là vợ cũ của chồng làm
người ta phải ghét, một người là “nữ hoàng” đáng yêu. Đáng tiếc, giờ hai người
đã hợp thành nhất thể.

Bà mối thoáng giật mình,
thở dài nói: “Chị An Lăng, tôi không thấy chuyện này trùng hợp gì cả.”

Jamie nháy mắt tinh
nghịch, rồi phá lên cười: “Đương nhiên là không trùng hợp rồi.” Nói rồi, đôi
mắt đen láy của chị ta sáng lên, thích thú nhìn bà mối, nửa hờn hỗi nửa trêu
chọc, nói: “Tôi muốn xem thử, rốt cuộc người con gái mà Sum thích là người như
thế nào?”

Mi mắt Tô Tiểu Mộc giật
giật, nhìn thẳng vào mắt của chị ta: “Rốt cuộc chị về nước khi nào?”

Theo lời của An Lăng
Ngữ, chị ta đã về thành phố C cả tháng nay rồi, khi bà mối gửi thiệp mời Party
độc thân cho chị ta, địa chỉ cũng là ở thành phố C. Nhưng đêm tân hôn ấy, chị
ta lại đường hoàng xách hành lý xông vào nhà của hai người, ra vẻ vô tội nói,
tôi vừa mới xuống máy bay, vợ chồng hai người phải cho tôi ở lại. Chẳng lẽ chị
ta cố ý sao?

Nghe câu ấy, Jamie lại
cười tới run cả người, gật đầu: “Yes, tôi cố ý đấy.” Nói xong, chị ta còn phóng
điện cho bà mối: “Haiz, tôi không biết Sum đã giải thích cho cô hay chuyện kết
hôn của chúng tôi thế nào. Nhưng cô có hứng thú nghe “lời từ một phía” của tôi
không?”

Chương 36: Vỏ quýt dày
có móng tay nhọn

Bà mối từng có ba cơ hội
được nghe chuyện vợ cũ từ chính miệng Hạ Hà Tịch.

Lần thứ nhất là ở núi
Hoa Ẩn, trước mộ ông bà, bố mẹ Hạ Hà Tịch, anh đã thành thật nói với cô rằng
anh đã từng kết hôn. Lần thứ hai là ở cục dân chính, hai người nhận giấy chứng
nhật kết hôn xong đi ra, Hạ Hà Tịch hỏi khéo cô muối biết gì không? Lần thứ ba
là đêm tân hôn, sau khi cùng Hạ Hà Tịch lăn lộn trên giường, anh ôm cô định nói
rồi lại thôi.

Nhưng cả ba cơ hội, bà
mối đều bỏ qua. Với những chuyện đã qua ấy, không phải không tò mò, cũng không
phải không để tâm, chỉ là bà mối sợ một khi đã biết sự thật rồi, những chuyện
đó sẽ như một hạt giống thối nát báo rễ tận đáy lòng mình rồi sinh sôi nảy nở,
thậm chí từ từ lớn lên thành một cái cây cao lớn chọc trời, phá vỡ khoảng không
an lành của hiện tại.

Cô sợ mình sẽ tưởng
tượng tới hình dáng người vợ trước của Hạ Hà Tịch, tưởng tượng hai người họ
chung sống với nhau, thậm chí là… thân mật với nhau. Bà mối thừa nhận mình đang
trốn tránh, nhưng nếu đã gọi là “chuyện cũ” rồi thì việc gì phải để nó ảnh
hưởng tới sự hoàn mỹ của hiện tại chứ? Có khi sống mập mờ một chút cũng không
phải là chuyện xấu.

Nhưng vào thời điểm này,
phải đối mặt với Jamie, Tô Tiểu Mộc lại bị chị ta khơi dậy tình tò mò trước nay
chưa từng có, bất giác gật gật đầu. Môi Jamie cong lên, cười tươi tắn: “Ok,
nhưng trước khi kể chuyện, cô phải đồng ý trao đổi một điều kiện với tôi, trả
lời một câu hỏi của tôi.”

Bà mối không từ chối,
Jamie uống một hơi cạn ly vang đỏ, từ từ kể lại khoảng thời gian hai người ở
Đức.

Như Tô Tiểu Mộc đã đoán,
gia cảnh Jamie rất tốt, cô đúng là một thiên kim tiểu thư. Nhờ có bố mà Jamie
gặp được Hạ Hà Tịch lần đầu tiên ở một bữa tiệc. Lúc ấy, Hạ Hà Tịch tới Đức
chưa được bao lâu, vì tập đoàn Chính Uy có làm ăn qua lại với bố Jamie nên đồng
ý tham dự bữa tiệc dành cho người Hoa lần ấy. Chỉ là… lần gặp gỡ ấy cũng không
vui vẻ cho lắm.

Lúc đó, Jamie có anh bạn
trai người Đức tên Grean, vì cùng học một khóa học ở trường đại học mà hai
người quen biết rồi nhanh chóng yêu nhau.Nhưng trải qua giai đoạn mới yêu nhau
ngọt ngào, Jamie phát hiện Grean không hoàn mỹ như trong tưởng tượng của cô.
Anh chàng này tính tình nóng nảy, gia cảnh phức tạp, chuyện tệ nhất là, anh ta
không quản lý nổi chú chim nhỏ của mình.

Trong nửa tháng ngắn
ngủi Jamie theo bố về nước thăm họ hàng, anh ta đã lên giường với người khác.
Chuyện bắt cá hai tay phổ biến toàn thế giới, lời giải thích của Grean sau khi
bị bắt quả tang cũng phổ biến toàn thế giới. Anh ta bảo đảm với Jamie, chỉ nhất
thời không giữ mình được, là đối phương quyến rũ anh ta trước, dù cơ thể anh ta
có ở bên người khác nhưng trái tim mãi chỉ hướng về cô…

Sau một tuần Jamie không
nhận điện thoại, Grean tìm tới nhà cô, cũng chính là ngày nhà Jamie tổ chức bữa
tiệc. Khi Hạ Hà Tịch tới vườn sau hóng gió, lại đúng lúc nhìn thấy Grean đang
đè lên người Jamie, anh ta mong có thể sử dụng phương pháp nguyên thủy nhất để
kéo trái tim bạn gái quay về.

Bầu không khí lắng lại
nửa giây, ngón tay đang cầm ly rượu của Hạ Hà Tịch khẽ siết lại, cúi người ra
hiệu xin lỗi xong bèn quay người rời khỏi đó. Nhưng Jamie hét lên một tiếng rồi
xông tới trước mặt Hạ Hà Tịch. Trong lúc Hạ Hà Tịch quay đầu lại thì cô đã ôm
riết lấy cánh tay anh, tuôn một tràng tiếng Đức với người đàn ông trước mặt
mình.

Grean nghe xong thì nổi
giận rồi đi mất. Trong phút chốc, vườn hoa rộng lớn chỉ còn Jamie và Hạ Hà
Tịch. Khi ấy, ấn tượng của hai người về nhau chỉ dừng lại ở chỗ lúc bố Jamie
đón khách đã giới thiệu với mọi người đây là cô công chúa nhỏ của gia đình.

Trong làn gió đêm nhè
nhẹ, Hạ Hà Tịch hất cằm: “Nãy cô nói gì với anh ta thế?”

Jamie vén mái tóc xoăn
hơi rối của mình, cười duyên: “Cái đó không quan trọng, quan trọng là anh đã
giúp tôi tránh được một mối họa lớn, cảm ơn nhé!” Nói xong, Jamie còn tinh
nghịch nháy mắt với Hạ Hà Tịch, tiếc là, hình như đồng chí Hạ Hà Tịch không
thích kiểu này.

Lắc lắc chất lỏng trong
ly rược, Hạ Hà Tịch thảnh nhiên nói: “Trí nhớ của cô An Lăng cũng không tồi,
Lúc nãy, khi bố cô giới thiệu đã cho cô biết tôi tới Đức chưa được bao lâu,
tiếng Đức không tốt lắm.”

Jamie liếc mắt, ngơ ngác
nhìn Hạ Hà Tịch.

Hạ Hà Tịch dốc cạn ly
rượu, nét cười ở khóe môi càng rõ nét: “Thế nên mới nãy cô nói với anh chàng da
trắng kia…” Anh chậm rãi mở miệng, cố ý kéo dài từng chữ đã được dịch lại: “Anh
đúng là đồ vô dụng, kém cỏi. Tôi tìm đại cũng được một người đàn ông mà kỹ
thuật trên giường mạnh hơn anh, như anh chàng người Trung Quốc “ngắn, nhỏ, giỏi
giang” này…”

Jamie thoáng hoảng hốt.
Đúng là cô không ngờ được người mới tới Đức chưa đầy nửa tháng có thể nghe hiểu
được những gì cô nói với bạn trai cũ, thế nên mới to gan lớn mật nói như thế.
Xem ra lại gây rắc rối rồi. Nghĩ tới đây, Jamie bật cười gian xảo.

Nụ cười của Hạ Hà Tịch
vẫn treo trên gương mặt, nhưng giọng nói có chút mỉa mai: “Sao cô An Lăng biết
phía dưới của tôi “ngắn, nhỏ, giỏi giang” nhỉ? Lấy cái ấy đả kích bạn trai cũ
cũng được, nhưng tôi cũng rất tổn thương. Vì…” Anh khẽ nhướn mày, ghé sát vào
Jamie hơn một chút: “Cô đang nghi ngờ năng lực của tôi.”

Một câu nói như thế mà
khiến Jamie có hứng thú với người đàn ông “ngắn, nhỏ, giỏi giang” này, cô nheo
đôi mắt xinh đẹp, khiến khoảng cách giữa đôi bên càng thêm mập mờ: “Hay chúng
ta tìm cơ hội thử xem sao?” Cô không phản đối tình một đêm, đặc biệt giờ lại
mới chia tay bạn trai.

Mắt Hạ Hà Tịch lóe lên
nhưng chẳng nói một lời, đôi môi Jamie mong chờ cũng không áp tới, mà càng lúc
càng cách xa cô, hờ hững liếc qua dây váy đã rơi xuống trước ngực Jamie, Hạ Hà
Tịch mỉa mai, nói: “Tiếc là tôi không có hứng thú với cô.” Nói xong bèn quay
người đi mất. Cô tiểu thư An Lăng từ trước tới nay lúc nào cũng kiêu ngạo bị Hạ
Hà Tịch đùa giỡn như thế, tức giận có, hờn dỗi có, nhưng trên hết, Jamie tự
nhủ, cô thích người đàn ông này.

Dựa vào lý do lớn nhất
là thích người ta, chuyện diễn ra sau đó không nói cũng biết. Thông qua quan hệ
của bố, Jamie nhanh chóng tìm hiểu được gia thế, hoàn cảnh của Hạ Hà Tịch. Thậm
chí còn biết Hạ Hà Tịch thuộc chòm sao Kim Ngưu, thích nhất màu vàng, uống cà
phê không thêm đường sữa, bị dị ứng tất cả các loại lông chó, lông mèo, mùa
đông thích mặc áo len màu nâu đậm, cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu… Ừm, hình như
ngoài việc không biết anh có “ngắn, nhỏ, giỏi giang” hay không, thì những thứ
còn lại của anh, cô nắm rõ như lòng bàn tay.

Đương nhiên, bí mật cuối
cùng phải do cô tự khám phá mới vui. Để theo đuổi Hạ Hà Tịch, Jamie dùng đủ mọi
cách. Ngoài việc tình cờ gặp gỡ thì khổ nhục kế, mỹ nhân kế… những kế có thể sử
dụng Jamie đều dùng hết rồi, nhưng Hạ Hà Tịch vẫn không để tâm.

Nhưng càng như thế,
Jamie càng không cam tâm. Cuối cùng, cô ta bí quá hóa liều, đi một bước rất
ngốc nghếch. Đêm đó, sau khi cãi nhau to với Hạ Hà Tịch, Jamie bèn gọi điện cho
anh bạn trai cũ Grean, vốn chỉ trông mong có thể mượn rượu giải sầu, tiện thể
khiêu khích lòng ghen tuông tiềm ẩn trong người Hạ Hà Tịch, nhưng Jamie không
ngờ được rằng, Grean nghiện ma túy.

Bị Grean dụ dỗ, Jamie
hút ma túy. Cô bị kích thích, chỉ cảm thấy lâng lâng, đầu óc không thể khống
chế nổi. Cô cười ngẩn ngơ nhìn mấy người đàn ông cởi áo khoác và giày của mình,
bọn họ cởi trần rồi đi về phía cô. Trong giây phút đó, cô không hề có cảm giác
buồn nôn và chống cự, từ từ nhắm mắt lại.

May mà Hạ Hà Tịch kịp
thời tìm được cô bằng di động. Tới nửa đêm cô mới tỉnh táo lại, Hạ Hà Tịch ngồi
quay lung lại phía cô, giọng nói mơ hồ, anh nói: “Tính cách của em càng lúc càng
tệ.” Jamie muốn cười, nhếch khóe miệng lên nhưng trông mặt cô chẳng khác nào bị
rút gân.Vào giây phút ấy, cô hy vọng giữa mình và Hạ Hà Tịch hết rồi, hoàn toàn
hết rồi. Cả hai lần đều bị anh ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình và người
đàn ông khác, có lẽ trong lòng anh, mình là loại con gái hư hỏng.

Sau lần ấy, Jamie cam
chịu không liên lạc với Hạ Hà Tịch nữa. Cô cho rằng mối tình đơn phương ấy sẽ
kết thúc như thế, hình như ông trời rất thích trêu ngươi cô, lần nào cô cũng
thua trong lòng Hạ Hà Tịch.

Ba tháng sau, cơ hội ấy
xảy ra.Cũng là tại bữa tiệc của người Hoa, thậm chí, hiện trường cũng là vườn
hoa phía sau, chỉ là, lần này đã đổi vai nam, nữ chính. Jamie tựa vào lan can,
khẽ cười nhìn cô gái nhỏ bé kiễn chân cưỡng hôn Hạ Hà Tịch. Rõ ràng Hạ Hà Tịch
có thể đẩy ngã cô gái ấy, anh anh lại thương hoa tiếc ngọc, chỉ liên tục quay
đầu né tránh, hai hàng lông mày co lại, thể hiện rõ là anh đã hết cách rồi.

Khi cô gái kia đi rồi,
Jamie mới chui ra khỏi nơi ẩn nấp, cười trên nỗi đau của người khác: “Anh nhìn
trộm em hai lần, em nhìn anh một lần, thế là hòa nhé. Nhưng hình như anh rước
phải phiền phức rồi.”

Hạ Hà Tịch lau vết son
môi trên khóe miệng, cười khổ: “Phải, còn phiền phức hơn cả em nữa.”

Jamie bĩu môi: “Không
phải anh rất biết từ chối con gái sao, lần này không được à?”

Hạ Hà Tịch đứng đấy,
nhếch môi, mại sau đôi mắt mới trở lại vẻ sáng ngời, hỏi: “Có cách nào từ chối
mà không làm tổn thương họ không?”

Tim Jamie đau nhói, cô
chống cằm, nói: “Cái ấy đơn giản lắm, anh cưới em đi.”

“Hả?”

Jamie nói: “Giờ cộng
đồng người Hoa ai cũng biết em thích anh. Ha ha, nếu chúng ta kết hôn thì đám
con gái chắc chắn sẽ bỏ cuộc. Hơn nữa, dựa vào mối quan hệ làm ăn gần đây của
anh và bố em, em tin ông ấy nhất định sẽ tán thành cuộc hôn nhân này.”

“…”

Thế là, hôn lễ của Jamie
và Hạ Hà Tịch chính thức được cử hành sau một tháng. Cô gái khi ấy cưỡng hôn Hạ
Hà Tịch cũng không xuất hiện nữa, Jamie để lại cho mình một hy vọng cuối cùng,
và cũng là lần tuyệt vọng cuối cùng. Cô lấy thời gian kết hôn hai năm để trói
mình và Hạ Hà Tịch.

Cô cho rằng hai năm rất
dài, mình nhất định có cơ hội làm rung động trái tim người đàn ông này. Chỉ
tiếc là, nháy mắt đã tới thời gian giao ước, Hạ Hà Tịch vẫn thản nhiên ký vào
đơn ly hôn, rồi dứt khoát vào nước. Đừng nói ngoảnh lại nhìn Jamie một cái, có
lẽ, trong thâm tâm anh vốn không biết cái gì gọi là ngoảnh đầu lại.

Từ đầu tới cuối, trong
lòng anh, cuộc hôn nhân này chẳng qua chỉ là một màn kịch. Tiếc là, nam chính
chỉ đóng chơi, còn nữ chính thì quá nhập vai. Cô cho rằng cuộc sống cũng như vở
kịch, có thể diễn mãi như thế. Vậy nên khi đạo diễn hô “cắt”, cô vẫn chưa tỉnh
lại từ giấc mơ.

Jamie thở dài, từ từ
tỉnh lại từ trong hồi ức, cong môi phàn nàn: “Cô không biết khoảng thời gian
Sum mới bỏ đi, tôi đau khổ thế nào đâu. Ôi chao, tôi hoang mang tới nỗi tưởng
mình sắp mắc bệnh trầm cảm rồi. Nhưng đúng là tôi vô tâm vô phế, cuối cùng tôi
vẫn sống được.” Jamie nói xong bèn kết thúc câu chuyện không mấy đẹp đẽ bằng
một biểu cảm có chút đau khổ. Chớp chớp mắt, đôi mắt lại trở về vẻ tươi vui,
nói: “Thế nên khi anh ấy gửi email báo cho tôi biết anh ấy thích một người con
gái, oh my god, cô không biết tôi kinh ngạc tới cỡ nào đâu. Tôi hỏi anh ấy:
“Sum, anh nói thật đấy à?” Chắc chắn là anh ấy không thèm suy nghĩ mà khẳng
định luôn, nói đã tìm được người con gái trong định mệnh, còn nói để tránh hiểu
nhầm, bảo tôi sau này đừng liên lạc với anh ấy nữa.”

“Tôi phí mất hai năm ở
bên người đàn ông ấy, cuối cùng, khi mất đi tôi lại tự nhủ, Jamie, không phải
mày không cố gắng, là người đàn ông ấy quá lạnh lùng. Mày không có lỗi với bản
thân, anh ta nói với tao đã tìm được Mrs. Right rồi, thế nên…”

Bà mối im lặng nhìn
Jamie, rối tiếp lời cô: “Thế nên chị cố ý tìm tôi ở “Siêu thị đàn ông”, tiếp
cận tôi. Sau khi biết tin chúng tôi kết hôn, nủa đêm xông vào nhà Hạ Hà Tịch,
mục đích là để nhìn thấy tôi?”

Jamie cong mắt cười
duyên, trong mắt lóe lên ý cười khi trò đùa dai đã được thực hiện: “Tôi muốn
làm cho cô giận dỗi anh ta một chút, mới không có lỗi với hai năm tuổi xuân của
tôi, phải không?”

“Thế sau đó thì sao?Tại
sao chị lại thay đổi ý định chạy tới đây nói cho tôi biết những chuyện này?”

Trong mắt Jamie lại lóe
lên tia sáng tinh nghịch, cười kì kì: “Có người nói với tôi rằng, trong cuộc
đời mỗi người đều có một khắc tinh. Sum là khắc tinh của cuộc đời tôi. Năm đó
anh ấy khiến tôi chết đi sống lại. Nhưng vừa nghĩ tới câu vỏ quýt dày có móng
tay nhọn, tôi lại cười cho tan mối hận.”

Bà mối chớp mắt: “Móng
tay nhọn?”

Jamie gật đầu: “Phải, cô
chính là móng tay nhọn! Cô xem, năm đó anh ta quay tôi như dế, nhưng giờ có qua
có lại rồi nhé, cô cũng quay anh ta như dế. Hì hì, Thượng Đế công bằng lắm.”

Bà mối run tay, suýt nữa
làm nước ép trái cây sánh ra ngoài: “Đâu có…”

Còn chưa nói xong, Jamie
đã tròn mắt tố cáo cô: “Còn không có? Anh ấy bị tai nạn giao thông nằm viện mấy
ngày rồi, cô là vợ mà không ở bên anh ấy, còn không phải móng tay nhọn sao? Cô
có biết, lúc tôi tới thăm, anh ấy đang nổi giận đùng đùng, ra sức đập di động
bằng cái chân còn chưa gãy không? Tôi đoán chắc chắn là không gọi được cho cô
nên chán nản. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng thảm hại của anh ấy như thế,
ha ha ha…”

Jamie còn chưa nói xong,
mặt bà mối đã trắng bệch: “Tai nạn giao thông? Tai nạn giao thông gì?” Tại sao
cô chẳng biết gì hết vậy?

Thấy vậy, Jamie thản
nhiên thở dài: “Có người vợ cũ nào tốt như tôi không? Ngàn dặm xa xôi tới đây
để giúp vợ chồng son các người đoàn tụ. Ok, muốn biết anh ấy nằm ở bệnh viện
nào cũng không khó, trả lời câu hỏi của tôi trước đã.”

Bà mối nghe vậy thì đột
nhiên nhớ ra đề nghị của Jamie trước đó. Đang định hỏi đối phương muốn gì,
nhưng lại nghẹn ngay cổ họng không nói ra nổi. Với tính cách xấu xa của Jamie,
chẳng lẽ câu hỏi chị ta muốn hỏi lại là…

Bên này, Jamie trưng ra
vẻ mặt “cô biết đấy” nhìn bà mối chòng chọc, nghịch mái tóc dái, uể oải nói:
“Tôi tốn hai năm mà không mở được bí mật ấy, xem như đáp ứng tâm nguyện cuối
cùng của tôi mà nói cho tôi biết đi. Có phải anh ấy thật sự…rất “ngắn, nhỏ,
giỏi giang” không? Nói nhanh!”

Bà mối tròn mắt nhìn
Jamie, hai gò má từ từ được phủ một đám mây đỏ. Mãi lâu sau, lâu tới nỗi cô sắp
nghẹt thở, mới nghe tiếng mình lắp bắp: “Cũng…không tồi.”

Jamie nghe vậy thì bất
mãn, cong môi lẩm bẩm: “À, cô nói anh ta mắc bệnh ED1 có lẽ tôi mới dễ chịu hơn
một chút.”

Bà mối “…”

[1] ED: Viết tắt của
Erectible dysfunction, la bệnh liệt dương ở nam giới.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+