Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Khi biết yêu – Trần Thị Thanh Du – Tập 01 – part 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Dù thế nào , ông cũng sẽ phạm lỗi lần thứ hai . Đành làm thế thôi , vì ông không muốn sự nghiệp và danh dự của ông bị tổ thương .

– Mai Liên ! Bác rất tiếc khi phải nói ra , nhưng sự việc không thể làm khác được . Ta sẽ cho con toàn quyền quyết định về sự nghiệp và đời sống của con . Căn nhà con ở sắp tới đây sẽ do con đứng tên . Riêng chỉ có một điều con đừng gây ảnh hưởng gì với gia đình này nữa .

Ngọc Mai tròn mắt nhìn ông Sơn :

– Cha ! Cha nói vậy khác nào buộc em cắt đứt mọi quan hệ . Con không bằng lòng đâu .

Bà Hiền cũng lên tiếng :

– Ông à ! Hãy suy xét lại đi . Với tính tình của nó , tôi nghĩ nó không gây ra chuyện gì đâu .

– Tôi biết chứ . Tôi cũng ở bên cạnh nó từ nhỏ đến lớn , nhưng bà phải hiểu cho tôi . Tôi cũng đau khổ lắm .

Mai Liên cúi đầu :

– Con xin cám ơn sự yêu thương của hai bác dành cho con . Con hiểu chứ , hiểu sự khổ tâm kia . Con không dám trách hờn đâu . Con chỉ mong khi không có con gia đình luôn vui vẻ và sống hạnh phúc .

Ngọc Liên trề môi :

– Dĩ nhiên rồi , ở đó còn phải nói .

Ngọc Mai quát em :

– Em có chịu im đi không ? Em biết vì lý do gì mà Mai Liên phải ra đi ? Em nó muốn cha mẹ không còn phải khó xử khi đối diện cảnh tượng lộn xộn trong nhà , mà người gây ra là ai , em biết chứ ?

– Điều đó là đúng thôi , vì ai nỡ bênh con nuôi khi mình còn con ruột .

– Em . . .

Ngọc Liên đứng lên , cô lẩm bẩm :

– Em không biết chị bị ai bỏ bùa mê mà tối ngày bênh vực người dưng ?

Tát vào mặt em , Ngọc Mai trừng mắt : 

– Nói lại xem nào .

– Cha mẹ thấy không ? Giờ còn đánh con nữa . Quả thật chị ấy bị bỏ bùa rồi .

Bà Hiền ôm đầu :

– Trời ơi ! Các con có thôi đi hay không ? Bộ muốn mẹ chết các con mới vừa lòng à ? Chuyện gia đình đang như vầy mà lại . . .

Ông Thiên Sơn đứng lên , khoát tay :

– Mọi chuyện bà giải quyết giúp tôi nhé . Tôi phải đến nhà hàng một tí đây .

– Có chuyện quan trọng hả ông ?

– Tôi muốn sắp xếp lại công việc một tí .

Ông Sơn đi rồi , cả bốn người với một không gian trĩu nặng bao trùm khiến cho ai cũng cảm thấy ngột ngạt khó chịu .

Mai Liên tìm cách phá vỡ nó :

– Thưa bác , con xin phép .

Bà Hiền đứng lên :

– Để bác thu dọn tiếp cho .

Ngọc Mai đỡ vai mẹ :

– Mẹ ngồi nghỉ đi , để con giúp em nó được rồi .

– Ừ , thu dọn xong , xuống đây gặp mẹ nhé .

– Dạ .

Dáng hai người vừa khuất nơi thang lầu , Ngọc Liên đã sà gần bà Hiền , bĩu môi :

– Tại sao không tống cổ nó ra khỏi nhà cho muốn đi đâu thì đi đi , còn cho nó ân huệ làm gì ? Con nghĩ nó sẽ tiếp tục gây phiền phức đó .

Bà Hiền lắc đầu :

– Con chẳng hiểu gì thì đừng có xem thường người ta . Gia đình mình có ngày hôm này là . . .

– Mẹ định nói gì ?

– Không có .

– Hứ ! Mệt quá ! Toàn chuyện vớ vẩn không đâu , làm mất thì giờ . Con phải lên phòng đây .

Nhìn theo con gái , đôi mắt bà trĩu nặng u hoài .

Rồi đây nay mai , tội lỗi khác sẽ chồng lên nữa . Bà sẽ ân hận , sẽ day dứt . . .

Bước lên xe buýt trong tâm trạng sợ sệt , Ngọc Mai tìm chỗ ngồi cho mình . Cô thật sự lo lắng lắm . “Lần đầu tiên đi xe buýt mà” . Lại vào nhập nhoạng tối , biết nó có đến ngay đường mà cô muốn đến hay không .

Đặt túi ny- lông nặng trĩu lên ghế kế bên , cô thở phào .

– May mắn thật ! Còn dư hai chỗ , thoải mái rồi .

Chiếc xe chạy được một lúc thì dừng lại , cô nhón người lên nhìn :

– Làm gì vậy ta ? À ! Thì ra là ghé trạm .

Nhìn thấy người lên , người xuống , cô thích thú .

– Lâu này xem trong phim , bây giờ mới thấy tận mắt , thật vui .

Đang mỉm cười với những ý nghĩ , thì có một người bước đến bên cô :

– Xin lỗi , tôi có thể ngồi đây , được không thưa cô ?

Tròn mắt nhìn chàng trai đang đứng trước mặt , Ngọc Mai vô tư :

– Hết ghế rồi hả anh ?

– Vâng .

Cô đưa mắt nhìn quanh . Đúng như lời anh nói , xe không còn một chỗ trống .

Nhoẻn miệng cười thật tươi , cô đưa tay .

– Vâng , mời anh cứ tự nhiên .

Nhìn chiếc túi ny- lông vẫn đang “ngự trị” trên ghế , Hoàng Mỹ – tên chàng trai – nhẹ giọng :

– Cô à ! Tôi . . .

Đôi mắt rời khỏi tấm bản đồ , Ngọc Mai chuyển tia nhìn sang anh :

– Có chuyện gì ?

– Cô có thể . . .

Nhìn theo ánh mắt anh , cô đỏ mặt :

– Xin lỗi anh , tôi không cố ý .

Chuyển túi ny- lông lên gác để đồ dùng cho hành khách , Hoàng Mỹ mỉm cười :

– Hình như cô đi thăm ai thì phải .

– Sao anh lại hỏi vậy ?

– Vâng , tại tôi thấy cô mua rất nhiều đồ dùng tươi , lại có cả đồ hộp .

Cái lúm đồng tiền lại in trên gương mặt Ngọc Mai :

– Anh giỏi thật ! Tôi qua thăm đứa em , nó mới dọn nhà . Tội nghiệp lắm , ở có một mình hà .

– Em cô thật là có phước mới có được người chị như cô .

– Anh quá khen thôi !

– À ! Cô đi đến đâu ? Xe này chỉ ngừng lại hai trạm nữa thôi .

Ngọc Mai run nhẹ :

– Lê Hồng Phong . Nó có ghé đường đó không anh ?

– Có chứ , đó là trạm cuối cùng đấy .

Nhìn vẻ mặt nhát gừng của cô gái , Hoàng Mỹ hỏi :

– Có phải cô đi xe buýt lần đầu tiên , phải không ?

– Vâng , sao anh biết ?

– Lần đầu tiên đi xe buýt , tôi cũng có tâm trạng lo lắng giống như cô vậy , cứ sợ là xe chạy không đúng đường mà mình đến . Tôi còn nhớ lúc đó cứ luôn miệng hỏi bác tài là “đến chưa ?” , “Chừng nào đến ?” . Hỏi riêt ông ta bực quá nói là không chạy đến đó , làm tôi muốn bật khóc luôn .

Ngọc Mai tò mò :

– Thế cuối cùng ra sao ? Bác tài có bỏ rơi anh không ?

– Ông ấy biết rõ tâm trạng của tôi , nên khi tôi xuống xe , ông ấy còn tặng tôi một bấm bản đồ nữa .

– Bác tài đó thật là tốt . À ! Mà anh đi đến đâu vậy ?

– Tôi với cô chung tuyến đường đấy .

Nghe nói vậy , Ngọc Mai xếp tấm bản đồ lại :

– Vậy thì tôi khỏi phải xem bản đồ nữa .

– Sao vậy ?

– Vì có anh rồi , có gì thì tôi hỏi anh .

Hoàng Mỹ tròn mắt :

– Cô không sợ là tôi gạt cô hay sao ? Lúc này bọn lừa đảo nhiều lắm đó .

– Nhưng anh không phải là được rồi . Tôi nghe nói người miền Tây rất thật thà và hay giúp đỡ người khác .

– Sao cô biết tôi ở miền Tây ?

Ngọc Mai nghiêng đầu , cô nhìn anh cho thật kỹ :

– Tôi cũng có một người bạn như anh vậy . Thật thà , giọng nói lại rất giống nhau , nhưng có khác cô ấy là con gái , còn anh là con trai .

– Cô thật giỏi ! Tôi ở miền Tây .

– Nghe nói miền Tây có rất nhiều cảnh đẹp lại nhiều món ăn ngon . Nếu có dịp , tôi sẽ đến đó một lần .

Đôi mắt của Hoàng Mỹ mơ màng , giọng anh càng cuốn hút lấy sự chú ý của cô :

– Vâng . Nó rất đẹp , đẹp còn hơn cả tranh vẽ nữa cơ . Cô không thể tưởng tượng được sẽ có cảm giác như thế nào khi dứng trước một đồng lúa mênh mông bát ngát , có từng cánh cò và cơn gió thoảng qua . . .

Vừa được ngắm nhìn anh , vừa được nghe anh kể về đồng quê , Ngọc Mai tưởng chừng như chết lặng . Cô không còn để ý gì ngoài gương mặt điển trai , vầng trán cao ngạo , đôi mắt cương nghị , đôi môi quyến rũ và giọng nói trầm ấm nao lòng .

Quay lại nhìn cô gái , Hoàng Mỹ nhoẻn miệng cười :

– Thế nào , cô có thấy nhàm chán quá không ?

– Không đâu . Ngược lại , tôi càng muốn được tận mắt chứng kiến nữa là khác .

Cụp mắt để tránh vẻ lúng túng biểu hiện trên gương mặt , cô hỏi :

– Sắp tới chưa vậy anh ?

Cô vừa dứt lời thì chiếc xe cũng dừng lại . Hoàng Mỹ đứng lên , anh đỡ chiếc túi ny- lông xuống .

– Đến rồi đấy . Cô xuống chứ ?

– Vâng .

Rời trạm xe , Hoàng Mỹ hỏi :

– Nhà em của cô ở địa chỉ nào , có thể cho tôi biết không ?

– Vâng . 33 . . ./28 .

Hoàng Mỹ bật cười , giọng anh vui hẳn lên :

– Vậy chúng ta là hàng xóm rồi .

– Nhà anh cũng ở gần đó ?

– Đúng vậy . 33 . . ./35 .

Anh đưa tay :

– Để tôi dẫn đường cho cô nhé . Băng qua đường là tới rồi .

Đỡ túi ny- lông trên tay anh . Ngọc Mai cúi đầu :

– Cám ơn anh nha . Nếu không có anh , chắc tôi phải kiếm nhừ cả con hẻm này .

– Cô chưa đến đây lần nào sao ?

– Lúc nhỏ có đến , nhưng mà không nhớ đường . May mà có anh . Cám ơn anh nhiều .

– Đâu cần khách sáo . À ! Mà cô tên gì ? Tôi tên là Hoàng Mỹ .

– Tôi tên Ngọc Mai .

Hoàng Mỹ đưa tay :

– Nhà tôi là căn nhà có cửa màu xanh đấy . Có chuyện gì cần hoặc khó khăn , cô cứ nói em cô đến gọi . Nếu giúp được , tôi sẽ giúp . Tôi về đây .

– Cám ơn anh .

Vừa bước đến cửa , Hoàng Mỹ đã gặp em trai “đón mời” bằng nụ cười chẳng “an lành” :

– Anh Hai ! Em thấy hết rồi nha .

Bước vào nhà , đưa tay tháo cà- vạt , Hoàng Mỹ bắt đầu :

– Có chuyện gì đâu mà phải nhìn anh dữ vậy .

– Cô gái đó là ai ? Quen từ khi nào mà em không biết ?

– Em cô ta vừa chuyển đến đây ở , nên cô ấy đến thăm thôi . Gặp gỡ trên xe buýt , nên anh giúp đỡ .

Ngồi phịch xuống ghế , Hoàng Trung nhăn mặt :

– Thế mà em tưởng là ly kỳ hấp dẫn lắm .

– Em lo cho em đi . Anh Hai của em chưa nghĩ tới chuyện trai gái đâu .

– Anh cù lần quá ! Đã 28 tuổi rồi mà còn chưa chịu có bạn gái . Coi chừng già rồi không ai thèm để ý đến .

Hoàng Mỹ le lưỡi trêu em :

– Thôi đi cưng , đừng đầu độc anh bằng những “tệ nạn” ấy .

Hoàng Trung cắn cắn móng tay , anh nhíu mày :

– Lúc nãy nhìn thoáng qua , em phát hiện cô gái ấy quen quen . Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải .

– Người giống người quá nhiều , em đừng có nhiều chuyện , coi chừng gây ra chuyện đấy .

– Đâu cần anh phải ra miệng bênh nhanh vậy , anh Hai .

Xua tay , Hoàng Mỹ hỏi :

– Đã nấu cơm chưa vậy ?

– Hôm nay đi ăn cơm tiệm đi . Em làm biếng nên không có nấu .

– Được thôi , đợi anh tắm cái đã .

Hoàng Mỹ vừa khuất vào trong , Hoàng Trung đã thoát ra ngoài cửa . Anh nghiêng đầu nhìn qua căn nhà số 33 . . ./28 . Cửa đóng , nhưng đèn sáng choang .

Không biết chủ nhân là ai đây lại có một người chị xinh đẹp như vậy ? Là con gái thì tốt rồi . Còn là “đực rựa” thì . . .

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì tiếng của Hoàng Mỹ vọng ra làm anh nhăn mặt :

– Cái ông này lúc nào cũng vậy , đi tắm không bao giờ đem khăn cả .

Đem khăn lại cửa , anh gắt :

– Mai mốt máng khăn ở trong đó luôn đi . Lỡ em không có ở nhà thì biết gọi ai ?

– Thì đi ra ngoài đại . Nhà có một mình , sợ gì ?

– Anh đừng có trơ trẽn quá chứ . Lỡ ai thấy một cái thì tiêu mạng .

Đẩy cửa với chiếc quần đùi trên người , Hoàng Mỹ nhe răng .

– Đâu có chết ai mà sợ .

– Được rồi , được rồi . Nhanh đi anh ! Em đói bụng lắm rồi đây .

Tín hiệu điện thoại reo vang , Hoàng Mỹ chỉ tay :

– Có điện thoại kìa .

Hoàng Trung vung tay :

– Em trở ra mà anh chưa chuẩn bị xong là mềm xương đấy .

Vừa quay lưng định bước vào trong mặc đồ thì có chuông cửa , anh lẩm bẩm :

– Ai vậy ta ?

Định bước lại mở cửa thì tiếng Hoàng Trung vọng ra :

– Coi chừng thằng Ngọc nó quậy đó , anh Hai . Nó gọi điện tới rồi cúp máy đấy .

Nhớ lại sự việc cùng xảy ra tương tự hai , ba lần , Hoàng Mỹ an tâm nghĩ là Tuấn Ngọc .

– Ê ! Bộ dư tiền hả ? Gọi điện tới rồi cúp .

Thật xui xẻo cho anh , một đôi mắt to tròn đang mở hết cỡ . Đóng sầm cửa nhanh đến nỗi con ruồi chẳng bay qua lọt , anh bỏ chạy vào trong , gương mặt đỏ như “Quan Công” .

Mặc nhanh quần dài vào , anh thở hổn hển :

– Lần này tiêu rồi , chắc tiêu rồi .

Mặc luôn áo thun vào , anh thở hắt ra một cái thật mạnh .

– Đừng hiểu lầm , đừng hiểu lầm . Xin lỗi mới yên tâm .

Hoàng Trung cũng vừa mở cửa bước ra , anh mỉm cười :

– Anh lần này đạt 10 điểm đấy . “Nhanh , gọn , lẹ” . Chúng ta đi ăn thôi .

Chợt điện thoại lại reo vang nữa , Hoàng Trung nhăn mặt :

– Khốn kiếp ! Ai mà quậy hoài vậy ta ?

Hoàng Mỹ chạy nhanh ra cửa , anh run tay vặn nắm cửa . Nhưng không còn ai đứng ở đấy nữa , anh thở dài quay lưng . Chợt đôi mắt anh sáng lên khi lời nói lúc chiều vẳng lại “Có chuyện gì cần giúp đỡ , cứ tìm đến tôi” .

Không một chút chần chừ , anh bước nhanh ra ngoài , tiến thẳng về phía ngôi nhà số 28 .

Đến nơi , anh mới thấy Ngọc Mai ngồi thu lu trước cửa .

– Tôi . . . tôi xin lỗi . Lúc nãy cô đến tìm tôi , có phải không ?

Nhờ bóng tối nhập nhoạng nên không ai thấy được vẻ lúng túng của ai . Ngọc Mai nhỏ giọng :

– Vâng . Tôi . . . tôi không muốn làm phiền anh đâu , chỉ tại cái đèn . . . nó không . . . chịu cháy .

Muốn phì cười , nhưng Hoàng Mỹ cố giữ giọng bình thản :

– Để tôi xem giúp cô nhé . Cô đợi tôi ở đây đi .

Bước vào trong , bóng tối anh chẳng định vị được đâu là đâu , buộc lòng anh phải lên tiếng .

– Ngọc Mai à ! Cô có thể chỉ giúp tôi bóng đèn và công tắc nó nằm ở đâu không ?

Bước vào , cô cũng mò mẫm trong bóng tối .

– Công tắc nó nằm ở góc tường đấy , anh có thấy chưa ?

– Vâng , tôi đã thấy mờ mờ màu xanh của nó .

Anh vừa quay lưng tiến về phía đó , thì tiếng la của Ngọc Mai làm anh phải quay nhanh lại . Theo cảm giác , anh đưa tay ra , và lạ thay thân hình của Ngọc Mai lọt thỏm vào tay anh . một cảm giác lạ lẫm chạy khắp người cả hai . Hoàng Mỹ hỏi nhỏ :

– Cô có sao không ?

Độg nhiên bóng đèn vụt sáng , cả hai quay nhìn nhau . Trong khoảnh khắc , họ đã nhận ra một điều gì đó .

Bóng tối đã trở lại như lúc đầu . Anh bước nhanh về phía công tắc điện khi dìu cô đứng yên một cách an toàn .

– Ngọc Mai ! Có cái gì đó để thắp sáng không ?

Lần tới chiếc bàn , cô lục trong túi xách .

– Có một chiếc quẹt , để tôi tìm lại xem .

Hai phút sau , cô vui mừng :

– May quá ! Nó vẫn còn .

Bật quẹt lên , ánh sáng đủ để cô tiến từng bước thận trọng về phía anh .

Giữ chiếc quẹt trong tay , cô nói :

– Để tôi thắp sáng cho . Anh xem coi nó bị trục trặc gì vậy .

– Ừm . Phiền Ngọc Mai nhé .

Tháo nhanh cầu chì , anh mỉm cười :

– Hên thật ! Nó chỉ bị lỏng cầu chì thôi .

Sau khi cắt nguồn điện chính , anh thành thạo nối lại cầu chì . Chỉ một thoáng là xong . Anh đóng nắp cầu chì và bật lại nguồn điện .

Đèn vừa bật sáng cũng là lúc Ngọc Mai buông rơi bật lửa , tay cô đã đỏ bỏng cả lên .

Định giấu tay đi , nhưng Hoàng Mỹ đã nhanh hơn , anh chụp lấy tay cô :

– Mai sao vậy ?

Nhìn ngón tay đỏ tẩy vì bỏng của cô , anh xót xa :

– Sao lại chịu đựng đến như vầy ?

– Tôi . . . Mai sợ làm đứt quãng công việc của anh .

– Mai ngậm tay vào miệng đi . Nhanh đi !

Thấy cô còn chần chừ , anh đã đưa tay cô lên miệng và . . .

Đôi mắt của cô mở to nhìn anh trân trối . Cô không biết gì nữa ngoài việc nín thở và kiềm chế cơn run nhẹ trong người .

Đứng im như thế cho đến năm phút sau , tay cô mới được anh “giải thoát” .

– Xin lỗi , vì nếu không làm vậy , nó sẽ sưng tẩy lên và lột da ra đấy .

Anh quay nhìn quanh :

– Có kem đánh răng không ?

– Vâng , nó nằm trên bàn kìa .

Nhìn chiếc bàn được “trang trí” bởi những đồ dùng cá nhân từ chiếc túi xách , anh mỉm cười .

Ngọc Mai le lưỡi :

– Lúc nãy gấp quá , Mai đã đổ nó ra cho dễ tìm .

Sau khi thoa kem đều lên vết thương , Hoàng Mỹ đưa tay lên miệng , anh phà từng làn hơi vào nó .

– Chờ cho nó khô rồi dán băng keo vào là yên tâm rồi .

Khẽ rụt tay lại , Ngọc Mai lí nhí :

– Vâng , Mai làm được rồi . Cám ơn anh rất nhiều .

Hoàng Mỹ đưa tay gãi đầu :

– Có chi mạo phạm , xin Ngọc Mai bỏ qua nha .

Anh đứng dậy :

– Còn gì cần anh xem lại không ?

– Dạ không . Cám ơn anh . Phiền anh quá .

– Mai đừng nói vậy , mình là hàng xóm của nhau rồi mà .

Ở lại sẽ làm cho cả hai ngại ngần thêm , Hoàng Mỹ gật đầu :

– Ừm . Vậy anh về . Có gì cần Mai cứ gọi , anh giúp cho .

– Vâng , em cám ơn anh .

Ra đến cửa , anh còn quay lại :

– Nhớ đừng làm động vết thương đấy .

– Dạ .

Nhẹ khép cửa , Ngọc Mai ngồi phịch xuống ghế . Cô đưa tay chặn ngực . Tại sao cô lại bối rối không tự chủ được thế nhỉ ? Phút chốc cô đã như thân quen với anh ta . Lúc gần gũi anh , tâm hồn cô như yên ả , không cần lo lắng . Tại sao cô lại có cảm giác này ? Bao nhiêu chàng trai đã đến bên cô , nhưng cô không hề có cảm giác đó .

Tình yêu sét đánh có phải không ? Cánh cửa bật mở , cô giật mình phát run vì cô sợ đó là . . .

– Ủa chị ! Chị đến lúc nào vậy ?

– À ! Lúc chiều . Mẹ kêu chị đem đồ dùng đến cho em .

– Bác lo cho em quá . Cho em gởi lời cám ơn với bác , nha chị .

– Đợi ngày mai đi , vì hôm nay chị ở đây với em .

– Thật hả ? Bác trai cho phép sao ?

– Ngoài mặt thì cha có vẻ như chẳng quan tâm , nhưng thật ra cha lo cho em lắm đó . Đây ! Bao thư này là cha gởi cho em .

Mai Liên thở dài , cô ngồi xuống ghế :

– Em biết chứ . Nhưng mà . . .

– Không nhưng nhị gì hết . Đây là tiền lương tháng rồi của em đó mà .

– Ủa ! Em đã nhận trong nhà hàng rồi .

Ngọc Mai ôm vai em :

– Người trong gia đình , em còn tính toán làm gì . Chắc là cha lo em ra ngoài sống , cần phải chi tiêu nhiều .

– Vậy , cho em gởi lời cám ơn bác trai .

Xí vào trán em , Ngọc Mai lừ mắt :

– Đừng có mít ướt như vậy có được không ? Đi tắm đi , rồi ra đây sẽ có đồ lót dạ ngay .

– Vậy hả ? Chị học nấu ăn lúc nào thế ?

– Bí mật ! Món này có một không hai đấy .

Mai Liên le lưỡi :

– Em biết rồi . Món đặc biệt “mì gói nấu nước sôi” chứ gì ?

– Đồ quỷ ! Biết rồi còn hỏi .

Tiếng cười vang lên trong ngôi nhà từ lâu thiếu vắng bóng người , làm cho trên gác ấy phía bên kia , có một người đứng lặng nhìn , quan sát “người ấy” tâm trạng rất vui , mặc dù đang bị đứa em thẩm tra dữ dội .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+