Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Khi biết yêu – Trần Thị Thanh Du – Tập 02 – part 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mai Liên vẫn tự nhiên đều bước . Hoàng Trung mở hết tốc lực , anh chạy tới , dang hai tay chận ngay trước mặt :

– Cô không nghe tôi gọi à ?

– Xin lỗi , tôi là tổ trưởng Liên , chứ không phải là quản lý .

– Cô còn giận tôi sao ?

– Tổng quản lý à ! Tôi phải về , khuya lắm rồi .

– Nếu không giận , sao cô lại viết đơn xin nghỉ việc ?

– Tôi nghĩ mình không thích hợp với việc này nữa .

Hoàng Trung vò đầu :

– Tôi xin lỗi . Quả thật lúc đó tôi tưởng cô giỡn chơi thôi . Tôi . . .

– Bộ anh tưởng tôi là người thích đùa giỡn à ? Tự dưng điện thoại cho anh để đùa sao ?

– Tôi biết , tôi có lồi . Người có lỗi là tôi , cô đâu cần phải xin nghỉ việc .

– Tôi là người vô dụng , nói ra lời nào , ai cũng nói tôi đùa giỡn . Không tin , vậy tôi ở đây làm gì nữa ? Xin nghỉ là biện pháp tốt nhất .

– Cô đã chứng minh thực lực của mình rồi mà . Buổi tiệc tối nay rất thành công , những người không tuân theo đã bị xử phạt , cô còn giận điều gì ?

– Anh nghĩ sao là tùy ý anh , riêng tôi đã quyết định rồi .

– Tại sao tôi nói hoài , cô không nghe vậy hả ?

Tiếng hét của anh làm cho cô giật mình . Cô tròn mắt thối lui :

– Anh . . . anh làm gì mà hét lên thế ? Bộ tưởng dùng vũ lực là tôi sợ sao ?

Dồn cô vào chân tường , mắt anh long lên đỏ rực , môi mím chặt :

– Cô . . . thật sự muốn rời bỏ nơi này sao ? Có phải cô thật sự muốn như vậy không ?

– Tôi . . . tôi . . .

– Đừng dùng cái tự ái vặt đó mà đối chọi với tôi , không có kết quả đâu .

– Anh . . . anh đừng ép người quá đáng .

– Tôi không ép , mà tôi chỉ làm theo lời mách bảo của con tim . Cô muốn rời bỏ cả bạn bè và cả tôi sao ?

Lời nói của anh làm cô giật mình . Cô nhìn anh , đôi mắt của anh giờ khác hẳn , nó mênh mông , êm đềm quá .

– Anh tưởng anh . . . là ai chứ ? Anh chẳng là gì cả , đừng dùng quyền hạn đối với tôi .

– Tôi không dùng quyền hạn của một tổng quản lý , mà tôi dùng bằng tình cảm thật sự của tôi . Tôi không muốn cô rời tôi . Tôi không muốn mất đi một quản lý đắc lực .

Cô như một quả bóng xì hơi . Cô quả thật là yếu đuối trước ánh mắt của anh . Chắc không chỉ riêng mình cô đâu , mà cả cô gái nào cũng vậy .

Lấy từ trong túi áo lá đơn xin nghỉ việc của cô , anh nói :

– Cô giữ lấy và suy nghĩ lại cho kỹ , đó có phải là biện pháp tốt không ?

Cho tay vào túi quần , giọng anh trầm lặng :

– Tôi không cố ý lớn tiếng với cô đâu , nhưng thực sự tôi cảm thấy nó có cái gì đó mất mát trong tôi khi nhìn thấy lá đơn kia .

Mai Liên cong môi , cô chảnh chẹ :

– Anh đừng nói là anh quan tâm tôi nha , tôi không thích đâu .

Hoàng Trung bật cười :

– Đừng nghĩ vậy chứ . Nhưng mà có sao đâu . Tôi có gì là không tốt hay cô thích người khác tài giỏi hơn tôi ?

Anh tự nhiên nói một mình :

– Cái anh chàng Đoan Hồ xem ra cũng là một người tốt đấy . Được anh ấy quan tâm là một diễm phúc lớn của các cô gái .

Mai Liên xua tay :

– Chỉ có cô Ngọc Liên mới xứng với anh ấy thôi , tôi làm sao lọt vào mắt xanh cho được .

– Ai đoán biết trước chữ ngờ chứ .

– Cho dù anh ấy quan tâm tôi thì có sao ? Tôi thích đấy . Tôi chưa có bạn trai , anh ấy chưa có bạn gái , đúng là chuyện trời định .

Hoàng Trung giấu nỗi bực tức vào trong :

– Có cần tôi làm nhịp cầu “Ô Thước” không ? Tôi làm ông mai hay lắm đó .

Thoáng thấy nụ cười của anh quá gượng gạo , Mai Liên nghiêm mặt :

– Không cần .

Chẳng muốn tiếp tục câu chuyện , Hoàng Trung giơ tay :

– OK . Được , tôi sẽ không xen vào chuyện của cô nữa . Anh ta là tổng giám đốc của một công ty lớn đấy . Cô có thể nghỉ việc ở đây để chuẩn bị làm bà tổng được rồi .

Anh xòe bàn tay ra mà trong lòng hồi hộp :

– Bây giờ tôi sẽ chấp nhận lá đơn kia , cô trả lại cho tôi .

Khẽ hụt hẫng với chính mình , Mai Liên trợn mắt :

– Có phải không vậy ? Anh đừng có lấy cớ đó mà vu oan cho tôi nha . Tôi nghỉ việc ở đây là vì thấy . . . người ta chẳng có trách nhiệm thôi .

Ôm khư lá đơn vào lòng , cô bước đi .

– Hơi đâu nói với anh . Tôi về đây .

– Còn lá đơn xin nghỉ việc ?

– Tết Côngô đi .

Bước theo cô , giọng anh vui vẻ trở lại :

– Tôi biết trước là cô không nỡ rời xa tôi mà .

– Anh nói cái gì ?

– À ! Để tôi đưa cô về nha .

– Xí ! Tiện đường lắm sao ?

Một giọng nói vang lên làm cho cả hai quay lại :

– Tổng quản lý !

– Sao cô còn ở đây ? Chẳng phải anh ta đã đưa cô về sao ?

Ngọc Liên yểu điệu bước lại gần :

– Anh Hồ còn phải đi bar với bạn nên không tiện . Anh có thể đưa tôi về được không ?

Hoàng Trung nhíu mày :

– Vậy à ? Nhưng mà tôi chỉ có một chiếc xe thôi .

Ngọc Liên khẽ liếc mắt về phía Mai Liên :

– Chẳng lẽ anh lại để con gái của giám đốc đi về khuya một mình sao ? Lỡ có chuyện gì xảy ra , anh chịu nổi trách nhiệm không ?

Không muốn anh khó xử , Mai Liên mỉm cười :

– Tổng quản lý đưa cô ấy về đi , tôi về một mình được rồi .

Ngọc Liên thích thú với trò chơi của mình , cô khoát tay :

– Vậy đâu có được . Cô cũng là con gái , lỡ như cô xảy ra chuyện gì , tổng quản lý cũng đâu tránh được thị phi .

Mai Liên lắc đầu :

– Đâu có gì là quan trọng . Lúc trước , tôi cũng về một mình mà . Vả lại , quản lý chỉ chịu trách nhiệm trong vòng nội bộ nhà hàng , còn ngoài cuộc sống , tổng quản lý đâu cần quan tâm .

Lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng , Ngọc Liên muốn anh phải chọn một trong hai cô :

– Là một quản lý tốt thì phải quan tâm luôn cuộc sống của nhân viên mình chứ . Tôi nghĩ tổng quản lý nhà hàng chúng ta không phải là một người xấu . hìn Ngọc Liên lại nhìn Mai Liên , Hoàng Trung thở dài : “Trời ạ ! Sao tôi khổ thế này ?” .

– Tóm lại , tôi là một nhân viên , còn cô là con gái của tổng giám đốc , hai địa vị khác xa nhau . Có thể nói cô cao quý hơn tôi nên cô sợ đi một mình , còn tôi thì không .

– Cái này là tự cô nói đó nha , tôi không có ép buộc à . Nhưng mà suy cho cùng , cô cũng là người biết phân biệt và yên phận đó .

Nỗi uất nghẹn lại trào dâng , Mai Liên nhanh chóng quay đi . Cô không muốn một ai nhìn thấy mắt cô hoen lệ .

– Tôi về đây .

– Nè , khoan đã !

Hoàng Trung xua tay :

– Để tôi đưa cô về , đừng phiền cô ấy nữa .

– Không lẽ phiền anh ? Anh là tổng quảy lý mà . Nè ! Lúc nãy trong phòng tôi quên tắt đèn , cô làm ơn trở vào tắt giúp tôi .

– Việc đó để bảo vệ làm được rồi , để cho cô ấy về sớm , sáng cô ấy còn ca trực .

Hoàng Trung quay sang Mai Liên đang bước trở vào .

– Quản lý Liên ! Cô về đi .

Ngọc Liên tức tối :

– Tổng quản lý ! Anh đừng có lạm dụng chức quyền chứ . Anh nên nhớ anh có ngày hôm nay là do tôi đề bạt anh đấy .

– Xin lỗi cô , lạm dụng chức quyền là cô đó . Nhân viên của tôi đã hết giờ làm việc .

– Anh giỏi lắm !

– Cô có muốn về không ?

Tiếng giày của Ngọc Liên vang lên giận dữ . Hoàng Trung khẽ nhìn Mai Liên :

– Xin lỗi , hôm khác tôi sẽ cám ơn cô .

Đôi mắt của Mai Liên bắt đầu ứa lệ . Cô đã khóc ư ? Đúng vậy , cô đã khóc , nhưng cô chưa lý giải được là vì nguyên nhân nào . Lại một nỗi buồn nữa chất chứa trong cô .

“Em đang khóc , cho ai đấy chứ ?

Khóc cho mình hay xót dạ cho anh ?

Một niềm vui trong lệ rất mong manh

Tình yêu đó phân chia giới tuyến” .

– Anh Hai ! Em còn phải về nhà ngủ nữa , hôm qua thức suốt đêm rồi .

– Có một đêm mà than thấy phát khiếp , anh thức mấy đêm liền có sao đâu ?

– Em biết , anh giỏi rồi . Làm ơn đi mà .

Tuấn Ngọc cho xe chậm lại :

– Nè ! Nghe nói mày đã đưa “tiểu thư” Út về nhà , phải không ? Cảm giác như thế nào , nói cho tao nghe coi ?

Hoàng Trung trề môi :

– Cảm giác ? Hứ ! Chẳng có một tí gì .

– Mày có điên không ? Biết bao nhiêu người ước muốn được làm chuyện đó , còn mày tự nhiên được người đẹp chiếu cố lại chẳng có ý nghĩ gì . Bộ mày là . . . “pê đê” hả ?

– Tao ký vào “mỏ” mày bây giờ . Tao mà là “pê đê” thì cả thành phố này sẽ ngập lụt hết .

– Sao vậy ?

– Con gái khóc tiếc nuối chứ sao ?

– Trời ạ ! Muốn ói dễ sợ luôn .

Hoàng Trung mơ màng :

– Nhưng mà nói thật , cảm giác để cô ấy ngồi phía sau thật là dễ chịu đó . Nói nghe , cô ấy còn ôm eo tao nữa đó mày .

Khẽ lạng tay lái , Tuấn Ngọc nhăn mặt :

– Đau khổ cho tôi quá .

Hoàng Mỹ nhíu mày :

– Bộ hai em định cá cược hay sao ? Chuyện bàn hôm đó phải không ? Bỏ đi , đừng nên đùa giỡn .

– Anh Hai khỏi lo . Cô ấy không phải là đối tượng của em , đối tượng của em là một người khác .

Anh ung dung nói về người trong mộng của mình :

– Cô ấy rất xinh đẹp , lại dịu dàng ấn tượng . Nhưng mà . . . tuy ở gần mà như xa cách lắm .

– Có phải mày không ? Nhút nhát đến nỗi không dám ngỏ lời hả ?

– Sao không dám ? Phải để thời cơ chín muồi cái đã .

Hoàng Mỹ xua tay :

– Làm ơn cho anh xin đi . Tụi em đừng đùa giỡn với tình yêu nữa .

– Lần này là em thật lòng mà .

Chợt thấy dáng của Ngọc Mai phía trước , Hoàng Mỹ bất ngờ trả số lại , vọt lên .

– Bộ anh đuổi ăn cướp hả ?

– Đâu có .

– Sao lại trả số chạy nhanh vậy ?

– À ! Ờ , anh thấy người quen .

Thật xui cho anh , đèn đỏ lại bật lên .

– Trung ! Em sang cho Tuấn Ngọc về nhà đi , anh phải đi công chuyện một lúc .

– Còn vé xem phim ?

– Để hôm nào khác đi .

Thở dài rời khỏi xe anh , Hoàng Trung bậm môi .

– Được thôi , nhưng mà khi về nhà phải có câu trả lời chính đáng .

– OK .

Dừng xe trước hẻm , Tuấn Ngọc xua tay :

– Xuống đi bộ vào đi mày . Hôm nay tao không vào đâu .

– Có phải không vậy ? Bộ mất nhiều thời gian lắm sao ?

– Không nói nhiều . Xuống mau !

Anh vừa bước xuống , thì Tuấn Ngọc đã vọt đi .

– Thằng ma này ! Ngày mai vào nhà hàng biết tay tao .

Đưa tay che “tín hiệu” của cơn buồn ngủ , anh nhanh chân bước đi .

– Phải về ngủ sớm , để bù ngày hôm qua mới được .

Vừa quẹo cua , anh đã thấy một cô gái đi phía trước , dáng điệu rất mệt mỏi .

– Ủa ! Ai mà trông lạ vậy ta ? Hẻm này đâu có cô nào dáng đẹp như thế .

Cô gái dừng trước cửa nhà số 28 và cúi xuống mở túi tìm chìa khóa .

Tìm hoài chẳng thấy , cô bực bội lầm bầm :

– Chuyện gì nữa đây ? Đừng nói là bỏ quên ở nhà hàng nha .

Hoàng Trung bước lại gần , anh ngạc nhiên khi trông cô gái rất quen :

– Xin lỗi , tôi có giúp cô được gì không ?

Cô gái ngước lên , cả hai nhìn nhau giật mình .

– Tổng quản lý !

– Mai Liên ! Sao cô lại ở đây ?

Nỗi hờn giận lại trổi lên công thêm đang lúc bực tức , cô cộc lốc :

– Liên quan gì đến anh ?

Biết Mai Liên còn giận mình , Hoàng Trung xuống nước nhỏ :

– Đừng giận mà . Tôi xin lỗi , chẳng lẽ cô không thể bỏ qua ?

– Tôi lấy quyền gì mà giận anh . Chỉ có điều anh làm tôi không dám ngẩng mặt nhìn ai cả . Anh thật tồi bại .

Hoàng Trung trợn mắt :

– Tôi đã làm chuyện gì ?

– Làm chuyện gì , tự anh biết lấy .

Khẽ kéo tay cô , anh hỏi dồn :

– Hôm nay tôi nghỉ ca mà , cô không nói sao tôi biết .

– Buông tay ra ! Bộ tôi với anh quen thân lắm sao ?

Đôi mắt anh nhìn cô thành khẩn :

– Mai Liên !

– Ai biểu anh nói . . . tôi . . . tôi với anh cặp bồ chi . Trong nhà hàng hôm nay ai cũng nói .

Cô òa khóc ngon lành :

– Người ta nói chức quản lý này tôi có được là nhờ làm bạn gái của anh . Tôi . . . tôi ức lắm .

Hiểu rõ chuyện , Hoàng Trung bật cười :

– Có chuyện đó mà cô giận tôi sao ? Lại chửi tôi tồi nữa chứ . Bộ cô tưởng làm bạn gái tôi dễ lắm à ? Tiểu thư Ngọc Liên còn chưa có vé , nhưng mà . . . .

Giơ tay lên định tát vào gương mặt của anh đang hách lên , cô lầm bầm :

– Anh đừng tưởng có giá lắm . Ngày mai anh phải vào nhà hàng “bào chữa” cho tôi .

Hoàng Trung nheo mắt tình tứ :

– Bộ cô không thích như thế hả ?

– Anh mà còn nói nữa thì đừng trách tôi đó .

– Được rồi . Tôi không nói nữa .

Anh nhìn vào chìa khóa .

– Thì ra cô là chủ nhân mới của ngôi nhà này . Hôm đó nghe anh tôi nói mà tôi chưa gặp mặt . Sao , bỏ quên chìa khóa phải không ?

– Tôi bỏ quên ở nhà hàng rồi .

– Không còn cái nào sơ cua sao ?

– Có chứ , nhưng mà tôi đưa cho chị tôi rồi .

– Điện thoại cho chị cô đi .

– Không được , phiền lắm !

– Phiền . . . Vậy thì cô ở ngoài , chuyện dễ dàng .

Suýt bật khóc vì câu nói vô tình của anh , nhưng cô cố gắng kiềm chế . Cô không muốn yếu mềm trước mặt anh .

– Không cần anh lo . Anh về đi .

Hoàng Trung nhíu mày :

– Nhà tôi gần đây , nếu cô không ngại . . .

– Anh đừng có hòng .

– Tiếc thật ! Tôi có lòng giúp mà cô từ chối , vậy thì thôi . Tôi về đây , nhưng mà . . . Vì là đồng nghiệp , tôi nói cho cô đề phòng . Ở hẻm này nhiều dân xì ke lắm . Hễ nó thấy cái gì bán được là nó trộm ngay đó . . . kể cả con gái .

Một cảm giác lạnh xương sống chạy khắp người , cô hơi run giọng :

– Anh đừng có hù tôi . Tôi hổng sợ đâu .

– Vậy thì tốt . Tôi về đây .

Hoàng Trung biến mất ngay sau đó . Còn lại một mình , Mai Liên lo lắng cô cứ đảo mắt nhìn quanh . Cô muốn bật khóc khi nghĩ đến cả đêm nay phải ngồi phơi sương ở ngoài .

Còn cái gã vô tình vô nghĩa kia nữa , chẳng thương giùm phận gái người ta .

Bỗng nhiên có tiếng bước chân , rồi hai người đàn ông xuất hiện , tiếng của họ lè nhè như đã say :

– Ủa , cô em ! Bộ không muốn vào nhà hả ? Vậy đi chơi với anh nha .

Nép sát vào tường , cô lắc đầu :

– Dạ không , tôi bỏ quên chìa khóa thôi .

– Vậy thì . . . để anh mở cửa giúp cho .

Tên kia đề nghị :

– Hay là về nhà anh ở tạm đi .

– Xin cám ơn . Người nhà tôi sắp về rồi .

Một tên liều lĩnh nắm tay cô :

– Vậy đi một tí rồi về . Đi !

Mai Liên giằng tay ra , cô run giọng :

– Xin đừng . . . làm vậy . Tôi sẽ la lên đó .

– Anh em với nhau , cãi cọ là chuyện thường la làm gì .

Một tên đánh lạc hướng , một tên tiếp tục sấn tới níu tay cô .

– hai anh kia ! Làm gì vậy ?

Hoàng Trung xuất hiện . Giờ đây trong mắt cô , anh là vị cứu tinh anh hùng nhất .

Không muốn rắc rối , hai người đàn ông lăng xăng bỏ đi . Mai Liên thở phào nhẹ nhõm . Cô liếc anh :

– Cám ơn nha , tổng quản lý .

Hoàng Trung tỉnh rụi :

– Ơ ! Vậy mà tôi tưởng cô lao vào lòng tôi để được tôi che chở chứ .

– Vỡ mộng rồi phải không ? Đừng có ham , không dễ đâu .

Cái trề môi của cô làm anh phải chép miệng .

– Phải chi . . .

Khẽ lắc đầu xua đi cái ý nghĩ vừa lóe lên , anh quay lưng :

– Đã không có chuyện gì , tôi về đây . Cô tiếp tục đợi người nhà về nhé .

– Nè ! Anh . . . anh đừng có vô lương tâm như vậy nha . Tôi . . . tôi là nhân viên của anh đó .

Hoàng Trung vẫn lạnh lùng :

– Xin lỗi nha , đã hết giờ làm việc rồi .

Lần này là thật sự , Mai Liên bật khóc ngon lành . Giọt nước mắt tủi thân và ghen tị . “Cô đâu phải là con của tổng giám đốc” . Cô cố nén , nhưng sao tiếng thút thít càng lớn hơn .

Quay lại nhìn , Hoàng Trung cảm thấy xót xa . Anh trách mình tại sao lại đùa dai như thế , cô quá đơn độc giữa cuộc đời mà .

Nhìn Mai Liên qua ánh mắt đồng cảm và yêu thương , anh không ngăn nổi cảm xúc của mình . Phút chốc , cô đã nằm gọn trong vòng tay anh . Anh vùi mặt vào tóc cô , giọng anh nhẹ như gió thoảng :

– Anh xin lỗi , anh không nên đùa dai như vậy .

Mai Liên cảm giác được sự che chở , cô yên lòng , ngả đầu lên bờ vai rộng vững chắc của anh .

Thời gian sẽ không trôi nữa nếu như không có ánh đèn xe chiếu vào . hai người vội buông nhau ra , nhưng ai cũng có một cám giác luyến tiếc vô cùng .

Xui thay chiếc xe lại dừng ngay kế bên .

Hoàng Mỹ nhe răng trêu em :

– Chết em rồi ! Anh đã thấy tất cả .

Không để cho ông anh có cơ hội “khống chế” mình , Hoàng Trung trả đòn :

– Anh cũng lém nhỉ . Ai ngồi sau lưng anh thế ?

Ngọc Mai bước xuống xe , cô đỏ mặt :

– Thì ra hai người là anh em .

Hoàng Mỹ gật đầu :

– Đúng rồi . Em quen với Hoàng Trung à ?

Nhăn mặt , Hoàng Trung kéo tay anh :

– “Tiểu thư” Đại của tổng giám đốc nhà hàng đó anh .

Mai Liên lại gây thêm bất ngờ cho cả hai anh em .

– Chị đến thật là may mắn cho em . Chìa khóa , em để quên ở nhà hàng rồi .

– Chị mới bị mắng cho một chập đây . . . Bực quá , nên chị tìm đến em .

– Ơ ! Bộ chỗ em là chỗ lánh nạn sao ?

Thấy ánh mắt của Hoàng Trung lạ lẫm , Mai Liên khoát tay :

– Đâu còn chuyện gì bí mật nữa . Tôi là em nuôi của chị Ngọc Mai , tức là con nuôi của giám đốc .

Ngọc Mai dậm thêm :

– Nè ! Anh nhớ đừng có tiết lộ với ai nha , sẽ bất lợi cho Mai Liên đó .

Hoàng Mỹ ngạc nhiên :

– Anh không hiểu , tại sao lại không cho ai biết ?

Riêng Hoàng Trung , anh đã hiểu tất cả . Giờ đây anh mới thấu rõ được nỗi đau thầm kín trong lòng của Mai Liên . Anh đã biết vì sao cô luôn bị Ngọc Liên ghét bỏ , vì sao cô lại khóc một mình sau khi đối mặt với Ngọc Liên .

Đôi mắt anh tha thiết nhìn cô . Anh chẳng thốt được lời nào vì trong lúc này đây , anh đang mang trong người nỗi đau cô đang gánh .

– Anh Hai ! Chúng ta về nhà thôi .

Biết chuyện mình hỏi sẽ khó cho người trả lời , Hoàng Mỹ mỉm cười :

– Anh về đây . Chúc hai em ngủ ngon !

Đẩy cửa , Mai Liên thở dài :

– Chị à ! Vào nhà đi , người ta đã vào nhà lâu rồi .

– Em đừng có ghẹo chị nha . Lúc nãy chị đã trông thấy hết rồi đấy .

– Đừng hiểu lầm . Lúc nãy tại anh ta hù dọa em thôi .

– Hù dọa thì để yên cho người ta ôm vào lòng à ? Vậy thì chị sẽ hù dọa em để chị được ôm em vậy .

– Em chịu nhột không được đâu . Buông em ra ! Hi . . . hi . . .

Tiếng cười của hai cô gái làm xóa tan không gian u uất , nhưng nó vẫn còn đọng lại trong lòng của mỗi người một nỗi niềm riêng .

Từng bước thận trọng tiến lại gần cô gái , Đoan Hồ đưa tay bịt mắt .

Hoảng cả hồn vía , Mai Liên la lên :

– Á !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+