Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Chương 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

Chương 25

Tỉnh táo mà đau khổ hay là hồ đồ mà hạnh phúc, đó là một vấn đề
khó nói.

Một lần, Mộ Tây đang đọc sách trên giường, bị chị cả của cô kéo
dậy: “Nhị Tây. Mày lựa chọn tỉnh táo mà đau khổ hay là hồ đồ mà hạnh phúc?” Chị
ta hai mắt đau đáu nhìn cô: “Vẫn là thà rằng biết mà đau khổ còn hơn bị mù mắt
cả đời mà sung sướng đi!”

Mộ Tây suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Vẫn là biết mà đau khổ…”
Đợi cho Mộ Bắc hài lòng bỏ đi, cô lại đem tâm hồn thả lên trên trần nhà, cô có
thật suy nghĩ như vậy không, cô thực sự không biết nữa.

Mộ Tây không phải là một người hiểu biết, tuy nói như vậy nhưng
thực ra trong lòng cô thà rằng không biết còn hơn. Có thể biết, có thể không
biết cô thà chọn không biết. Có thể sẽ không phải suy nghĩ nhiều, nếu phải suy
nghĩ nhiều sẽ khiến cô lo lắng bất an.

“Rượu đâu?” Lục Nhược nhìn vào hai bàn tay trống trơn của Mộ Tây,
đứng lên đi về phía cô: “Sao đi lâu vậy?”

“Là bố hồ đồ, không có chìa khóa, Tiểu Mộ sao mở được cửa hần
rượu. Các con ăn đi, để bố đi lấy.” Lục cha rời bàn ăn hướng đi lên lầu: “Tiểu
Mộ mau ngồi xuống ăn cơm.”

Không hổ là rượu quý, cam thuần túy liệt. Một chén rượu uống
xuống, bị sặc, Mộ Tây liên tục ho khan.

“Ngốc, rượu này rất nặng, ngay đến bố anh còn phải nhấp ngụm nhỏ
để uống. Thế nào em lại uống một ngụm hết cả chén!” Lục Nhược nhìn Mộ Tây sặc
rượu, nước mắt lưng tròng, đỏ cả hai tai, một tay anh giúp cô vỗ vỗ lưng thông
khí, tay kia liền lấy lại chén rượu từ tay cô: “Đừng uống nữa, rượu này con gái
không nên uống.”

“Không có gì.” Mộ Tây cúi đầu lau mắt.

“Không uống được cũng đừng uống, người một nhà không cần câu nệ.”
Lục mẹ nhìn Mộ Tây gục trên bàn thở gấp, đau lòng nhắc nhở Lục Nhược: “Rượu này
chỉ để con với bố con uống thôi, Tiểu Mộ không uống được đâu. Này, đưa nó chén
nước.”

“Không sao chứ?” Lục Nhược đưa cô chén nước, nhìn cô cúi đầu không
hé răng liền ghé qua thấp giọng nói: “Có phải mệt hay không, hay anh bế em lên
lầu nghỉ một lát?!”

“Em…. không sao!” Mộ Tây cười cười: “Rượu này mạnh lắm em không
uống được” Cô chỉ chỉ vào chén rượu của mình: “Anh uống hộ em!”

Lục Nhược phá lệ rót cho Âu Dương Triệt một chén rượu, nâng chén
lên hướng anh nói: “Tôi vẫn còn rất ghét anh.”

“Còn nói linh tinh gì đó, rót rượu thì mau uống đi!” Lục mẹ xấu hổ
hòa giải.

“Không sao đâu mẹ.” Âu Dương Triệt cười xòa, nâng chén rượu lên
uống một hơn cạn sạch, nhìn Lục Nhược nói: “Uống đi.”

Lục Hi giật nhẹ tay áo Âu Dương Triệt: “Uống ít thôi!”

Đôi mắt Âu Dương Triệt sáng lạ thường: “Hi Hi..” Một bàn tay nhẹ
nhàng an ủi cô: “Em là của anh.” Mặt Lục Hi phiếm hồng khẽ gật đầu.

“Tiểu Mộ có ở đây còn nói ngây ngốc cái gì đó!” Lục mẹ nhìn Mộ Tây
nháy mắt, bà thật vô cùng vừa ý chàng rể này, nhưng lại cầm tay con gái mình
ngay tại bàn tiệc thật là…

Mộ Tây ngược lại lại đem một chén rượu cho Lục Nhược: “Hôm nay là
ngày vui, về sau chị ấy về ở cùng một chỗ với anh rể cơ hội không còn nhiều, để
cho anh ấy uống đi. Mẹ yên tâm.”

Bánh ngọt, nến đỏ, rượu ngon, một ngày vui vẻ đầy tiếng cười, màn
đêm buông xuống gia đình Âu Dương Triệt phải về nhà.

Lục Nhược lúc này mới phát hiện Mộ Tây đã uống đến độ không đứng
dậy nổi, anh giúp cô đứng lên nói khẽ với cô: “Dậy, dậy nào! Chị phải về rồi,
đi chào chị ấy đi!”

Mộ Tây nắm lấy vạt áo anh: “Đi? Em cũng muốn đi, về nhà!”

Âu Dương Triệt hướng ánh mắt lo lắng nhìn Mộ Tây: “Không cần tiễn
đâu, em đưa nó lên lầu nghỉ đi!”

Lục Nhược đặt cô lên sô pha, sờ sờ trán cô: “Đêm nay chúng mình
nghỉ lại đây, em nằm đây anh đi một lát rồi quay lại.” Anh chuẩn bị đi lại bị
Mộ Tây ánh mắt hồng hồng kéo lại: “Đừng đi, ôm em một cái!”

Âu Dương San mệt rã rời bắt đầu quấy rối, túm cửa không chịu đi:
“San San không đi, San San không muốn xuất ngoại, San San còn muốn học đại học
cùng Hiểu Manh!”

“Theo ta các con vẫn nên ở lại thì hơn.” Lục mẹ vẫn không bỏ cuộc:
“Về sau ta làm sao được chơi cùng San San đây?”

“Mẹ, A Triệt đã từ chối bên kia mấy lần rồi. Mẹ muốn gặp San San
chúng con có thể quay về thăm mà!” Lục Hi đem Âu Dương San ôm lại: “San San
ngoan, chờ San San lớn lên có thể tự mình quay về trông coi Hiểu Manh nha!”

Tiểu cô nương chớp chớp ánh mắt, liền ngoan ngoãn nằm trong lòng
mẹ.

“Hi Hi.”

Âu Dương Triệt nhìn Lục Nhược liếc mắt một cái, ôm lấy con trong
lòng vợ, nhìn cô nói: “Đi thôi, anh đợi em trong xe.”

Dưới ánh trăng Lục Nhược vẫn đẹp như ngày nào nhưng không còn là
chàng trai lỗ mãng trước kia, nay anh đã có vợ, có lẽ chính anh chưa phát hiện
ra anh đã… nhân nhượng cho Mộ Tây bao nhiều phần. Có thể được anh nhân nhượng
có lẽ chỉ có người anh thực sự yêu mà thôi.

Lục Nhược đứng trước mặt cô cao ngất, cười nói: “Làm sao bây giờ
tôi vẫn không có cách nào xem em là chị tôi.” Nói xong anh lấy một điếu thuốc
lên hút theo thói quen, mở bật lửa.

Lục Hi giành lấy bật lửa trong tay anh: “Hút ít thôi, cậu bây
không chỉ còn có một mình, còn ảnh hưởng đến Mộ Tây nữa.”

Lục Nhược phun ra một làn khói: “Vẫn là kiểu nói đó…. Thật tốt,
nếu anh ta dám bắt nạt em, hãy tới tìm tôi.” Anh thị uy, vung tay lên một cái.

“Đã 30 tuổi rồi vẫn đem nắm đấm ra giải quyết mọi chuyện.” Lục Hi
chợt cười nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất, cô ôm lấy anh.

Lục Nhược kinh ngạc nhưng cũng chậm rãi nâng hai tay lên vỗ vỗ đầu
cô, một tay đặt ở thắt lưng cô.

Lục mẹ đứng một bên lau nước mắt: “Hi Hi, ta vẫn không cam lòng,
đứa trẻ này vẫn rất nặng tình. ”

Lục cha thở dài: “Thật khổ vì chúng nó!”

“Hãy đối xử thật tốt với Tiểu Mộ.” Hi Hi nức nở nói: “Lục Nhược,
sau này gặp lại…” Cô từ trong lòng anh đi ra đi về phía xe của Âu Dương Triệt.

“Mẹ!” Âu Dương San chạy về phía cô, Lục Hi đi vào trong xe, ôm
chặt con gái vào lòng. Lần đầu tiên cô cảm thấy quyết định năm đó không có sai.
Nếu nói trước kia chọn Âu Dương Triệt là bất đắc dĩ, nhưng bây giờ cô cam tâm
tình nguyện.

Nhìn gia đình Âu Dương đi, Lục Nhược nắm tay mẹ kiên cường đi vào:
“Mẹ, mẹ cũng bận rộn cả một ngày rồi, nên về nghỉ ngơi đi… Nhị Tây,…” nhìn đến
Mộ Tây đứng canh cửa, anh đi qua ôm cô vào lòng: “Em tỉnh rượu rồi à?”

Mộ Tây áp mặt vào ngực anh, lắc đầu: “Mình về nhà đi.”

“Đã muộn rồi, con cũng uống không ít rượu. Đây cũng là nhà các
con, ở đây luôn đi.” Lục cha nhìn sắc trời, không đồng ý nói.

Mộ Tây bướng bỉnh nói: “Em tưởng chúng mình sẽ về.”

“Mình không hiểu rồi,” Lục mẹ kéo Lục cha: “Khẳng định là Tiểu Mộ
đã chuẩn bị quà riêng cho Lục Nhược, hôm nayMộ Tây vẫn chưa có quà mà. Thôi về
để hai đứa nó về nhà riêng.”

Trên đường về, Lục Nhược thấy Mộ Tây dịch ra xa khỏi anh, anh lại
gần ôm cô: “Làm sao vậy? Vừa rồi còn để anh ôm sao giờ lại tránh anh, lại đây
anh ôm một cái.” Anh ôm eo cô, nhấc cả người cô vào lòng mình: “Uống nhiều như
vậy không khó chịu sao?”

Mộ Tây ôm cổ anh, môi dán vào cổ anh nói: “Lục Nhược, em thật sự
yêu anh, thực sự yêu… Em cũng không ngờ.” Cô như vậy ngoan ngoãn khóc trên
người anh, nhẹ nhàng nói ra tâm tư mình. Lục Nhược thấy trong tâm đều là vị ngọt,
liền ôm cô càng chặt.

Trên người anh có mùi thuốc lá, còn có mùi nước hoa là lạ. Là vừa
rồi ôm Lục Hi còn lưu lại. Mộ Tây còn nhớ rõ ngày phỏng vấn ở Lăng Hiên, Lục
Nhược lật xem lý lịch của cô, cực kỳ ngạo mạn hỏi: “Tên?”

Không phải sơ yếu lý lịch có viết sao? Mộ Tây thành thật đáp:
“Tây.”

“Nhũ danh?” Lục Nhược đảo mắt.

“A Tây.” Cô thật sự không muốn giải thích tên “Nhị Tây”

“A Tây a ~~” Anh ngân dài thanh âm, phê phán cô hết cái này đến
cái khác rồi lại nói: “Cô đến làm lái xe của tôi đi.”

“Hi Hi, em muốn cái gì tôi đều cho em.” Cô còn nhó rõ, anh say
rượu, nằm trên sàn nhà, mắt say lờ đờ, mung lung nói nhỏ.

Cô nhớ rõ anh giữ cô trong nhà vệ sinh, nghe cô nói không thích
anh, vẻ mặt anh thả lỏng, còn có kỳ hạn “hai tháng”.

Khó trách Lục cha ở bệnh viện nhìn anh che chở cho Lục Hi giận đến
tím mặt.

“Làm sao bây giờ tôi vẫn không có cách nào xem em là chị tôi.”

Thì ra là thế.

Bây giờ Mộ Tây thống hận bốn chữ này. Bốn chữ này thốt ra như trời
long đất lở trong lòng Mộ Tây.

Lục Nhược thở dốc, ôm Mộ Tây lên lầu, đưa cô vào phòng ngủ, đóng
cửa. Anh vuốt khuôn mặt cô: “Không nhẹ chút nào.” Mộ Tây xoay đầu, nhắm mắt
không nói gì.

Lục Nhược vào phòng tắm lấy khăn tắm đưa cô lau mặt: “Như vậy thật
xấu.” Nói xong lại cảm thấy mình như gà mẹ, cằn nhằn nhiều như vậy, còn hầu hạ
người say này nữa: “Tiểu Nhị Tây, em có chuẩn bị quà sinh nhật cho anh chưa?
Đàn ông 31 tuổi, thế nào cũng muốn có một món đồ kỷ niệm, em tính sao?”

Mộ Tây đứng lên hướng phía phòng bếp, lấy rượu ra: “Ở trong này,
chình tay em làm, có phần nhỏ một chút.”

Cũng là một cái bánh ngọt, nhỏ nhưng đẹp.

Lục Nhược đưa lưng về phía cô nhìn chiếc bánh: “Bảo bối, chúng ta
lại ăn bánh.” Bên hông chợt động, anh bị cô ôm lấy.

Mộ Tây ở phía sau anh rớt nước mắt, tủi thân, anh làm sao có thể
làm cho người phụ nữ của anh ôm như vậy, làm sao có thể yêu cô ấy nhiều như
vậy…

Hai tay của cô ở trước ngực anh vuốt ve, trong miệng Lục Nhược còn
miếng bánh ngọt còn chưa có nuốt xuống, liền xoay người lại ôm cô, ép cô đến
bên tường: “Nhị Tây…” Giọng anh khàn khàn gọi tên cô, cúi đầu cắn lên môi cô.

Bánh kem xốp xốp, ngòn ngọt. Hương bơ ngọt quyện lấy nhau trong
miệng hai người. Lục Nhược còn nếm được vị mằn mặn, hơi buông cô ra, nhìn hai
mắt cô đẫm lệ: “Làm sao vậy? Có phải không khỏe chỗ nào không?”

Mộ Tây nhanh chóng quấn quýt lấy anh. Thân thể mềm mại ở trong
ngực anh không ngừng cọ sát, Lục Nhược tạm bỏ qua mối nghi hoặc trong lòng,
thoát bỏ quần áo trên người cô. Của cô ướt át cùng mềm mại làm cho anh thêm
hứng thú trào dâng, động tác tiến vào cũng như thế mà mạnh mẽ hơn.

Tay anh hướng đến tấm lưng trần trụi của cô đang dính vào vách
tường cứng lạnh. Chậm lại chuyển động. Anh nhìn cô sóng tình dục dâng lên muốn
dừng mà không được, bên tai lại là âm thanh ngọt ngào của cô. Da thịt trắng nõn
chảy ra một tầng khí nhạt, thân thể cô dâng lên một màu hồng phấn. Không dừng
lại được, theo cảm xúc động tác lại ngày càng nhanh, anh cắn vành tai cô, giọng
thô dát nói: “A Tây, A Tây, anh yêu em!”

Trong lòng Mộ Tây vì những lời này mà run rẩy dữ dội, đạt tới cao
trào. Cái loại cảm xúc này cực kì nhanh chóng bao trùm lấy anh, khiến anh không
khống chế được bộc phát ra. Anh nhớ tới lúc Nhị ca của anh hỏi anh cách làm thế
nào thổ lộ với Tần Tiểu Mạn, anh còn cười nhạo, một câu nói ngọt cũng không nói
được sao? Đên bây giờ chính anh cũng thực khó mở miệng.

Ngượng ngùng…

Mở miệng xong anh cảm thấy trong lòng mình rộng mở hạnh phúc, đem
chính mình chôn sâu trong cơ thể cô, làm cho anh thấy thỏa mãn mà bình an. Anh
dịu dàng tinh tế hôn cô, không ngừng thấp giọng nỉ non: “Nhị Tây, A Tây, anh
yêu em…”

Mộ Tây ở trong lòng anh đau lòng khóc thành tiếng: “Lục Nhược, rốt
cuộc người anh gọi là ai?”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+