Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Ngoại Truyện 05 part 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mộ Tây dợi cả đêm cho đến tận khi chân trời phiếm hồng, mới có
người từ trong cung trở về nói suốt đêm thương nghị xong, tướng quân nhận thánh
chỉ đã khởi hành đi đánh giặc rồi.

Mộ Tây trong lòng thấp thỏm, nhìn còn vẹt đậu trên lồng, thường đi
hỏi thăm tin từ chiến trường. Hai tháng sau từ chiến trường nhận được tin của
Lục Nhược: “Rất khỏe, không cần phải lo lắng!”

Nàng thất vọng ngón tay chạm vào con dấu thật mạnh mẽ tại sao
không viết dài thêm một chút, tỷ như: “Một ngày không thấy tưởng như ba năm”
linh tinh. Nhìn đến ngày gửi cũng đã là một tháng trước bây giờ không biết như
thế nào.

“Nghe nói thắng trận?” Mộ Tây đem thư nâng niu trong tay.

“Tướng quân tuy rằng bị thương nhưng chúng ta vẫn thắng Tây Vực,
đuổi chúng chạy xa khỏi biên giới 30 dăm. Không có chuyện gì xảy ra sang năm
mới là tướng quân có thể khải hoàn quay về.” Người đưa tin vô cùng phấn khởi
nói.

Hắn bị thương!

Buổi tối, Mộ Tây lăn qua lộn lại không ngủ được đột nhiên nghe
được tiếng bước chân trong viện. Nàng khẩn trương ngồi dậy.

“Người, ngươi là ai?” Mộ Tây nắm lấy thanh kiếm Lục Nhược thường
hay dùng đi ra ngoài, nhìn thấy một hắc y nhân quát lớn: “Không nói ta sẽ giết
người. Đây là tướng quân phủ cao thủ nhiều như mây.”

Hắc y nhân bị thương rất nặng, không có khí lực chạy bừa vào bên
trong tướng quân phủ, hắn nhận mệnh.

“Này, không phải là chết rồi chứ?” Mộ Tây cẩn thận đi tới lấy đầu
kiếm chọc chọc vào hắc y nhân, hắn hừ một tiếng. Mộ Tây bị doa nhất thời không
nói được gì, hắn toàn thân đều là máu.

Gần đây chiến sự căng thẳng chắc không phải là gian tế của Tây Vực
chứ. Mộ Tây giơ kiếm lên giết hắn cũng được nhưng…. Hắc ý nhân nhắm hai mắt
lại, nhưng kiêm mãi không hạ xuống.

“Quên đi!” Mộ Tây bỏ kiếm xuống, nâng hắn dậy: “Ta không giết
ngươi, ngươi phải cảm ơn ta đó. Nếu thật sự ngươi là gian tế Tây Vực phải nhớ
rõ ơn cứu mạng của ta trên chiến trường nhìn thấy tướng quân nhà ta phải hạ thủ
lưu tình, ta nhưng là tướng quân phu nhân đó. Nếu là đạo tặc Nam triều thì phải
nhớ cảm ơn ta, không bằng đi vào quân đội đi, giúp tướng quân nhà ta đánh
trận.”

Mộ Tây kéo hắn vào sài phòng bỏ không phía sau hậu viện, mỗi ngày
đem đến thức ăn này nọ cho hắn. Cái người này sau khi rửa mặt bộ dáng cũng
không tệ lắm, mỗi ngày ngoan ngoãn ăn thức ăn nàng mang tới.

Đến một ngày, Mộ Tây đi qua phát hiện người kia đã hoàn toàn bình
phục. Nàng có cảm giác rất thành tựu: “Ngươi cũng thật là cao, đi tòng quân đi…
Ngươi không bị câm điếc gì chứ?” Nàng cẩn thận hỏi. Người này thế nhưng chưa
từng nói một câu.

Đêm đó hắc y nhân biến mất. Mộ Tây đem chuyện này kể cho Hạng Vị
Ương nghe, hắn mắng nàng không biết phân biệt phải trái ngu xuẩn: “Nếu là gian
tế ở Tây Vực thì ngươi chờ rơi đầu đi!”

“Ngươi vô cùng tà ác!” Mộ Tây không thèm để ý đến lời hắn, nhìn
vào bản thảo trên bàn của Hạng Vị Ương nàng chợt nói: “Sư phụ, người đưa ta đi
tìm tướng quân đi. Ta nhớ hắn!”

Hạng Vị Ương trừng mắt nhìn nàng một cái: “Mơ mộng hão huyền! Quân
doanh là nơi nữ nhân được tiến vào sao?”

“Sư phụ, người dẫn con đi đi mà, con sẽ tặng con vẹt nhà con cho
người.” Hạng Vị Ương vẫn thường mơ ước được chạm vào con chim anh vũ kia, nó
thực sự là một con chim quí do Lục Nhược mang về từ biên quan. Hạng Vị Ương
muốn lấy móng của nó về làm thuốc.

Mộ Tây được Hạng Vị Ương dẫn đến quân doanh xong, Lục Nhược vô
cùng tức giận, sai người đem nhốt Hạng Vị Ương vào xe tù đem về kinh đô lại còn
bồi thêm cho mấy chục roi, sau đem Mộ Tây giáo huấn một hồi: “lạch cạch lạch
cạch” nước mắt Mộ Tây rơi lã chã.

“Hổ nháo, nơi này là nơi nàng có thể tùy tiện đến sao?” Lục Nhược
rít gào như muốn rách cả cổ họng. Mộ Tây đứng ở một bên nước mắt như mưa nói:
“Thiếp nhớ chàng lại nghe nói chàng bị thương lo lắng nên mới tới, chàng sao có
thể hung dữ như vậy?”

Lục Nhược hít một hơi thật dài, nhìn gương mặt nhỏ nhắn của nàng
vì mấy ngày phải bôn bố lặn lội mà có phần xanh xao vô cùng ủy khuất đành nắm
lấy bàn tay nhỏ nhắn. Từ kinh thành đến đây cũng ăn không ít cực khổ đi. Hắn
đưa cho nàng một chiếc khăn tay.

Mộ Tây nhìn một chút không thèm nhận khăn tay của hắn mà tự mình
lấy vạt áo lau nước mắt.

“Đánh giặc không phải chuyện đùa, ngày nào cũng có thương vong.
Nàng ở đây rất nguy hiểm hơn nữa làm gì có chuyện nữ nhân đến quân doanh? Còn
cái vết thương kia của ta cũng đã sớm khỏi rồi, không sao nữa!” Hắn nhìn chăm
chăm vào mái tóc lộn xộn của nàng nói năng không được tự nhiên: “Không phải ta
có viết thư sao? Đều nói hết rồi còn gì? Hôm nay muộn rồi để ngày mai ta cho
người đưa nàng về.”

“Không cần phiền đến chàng để ta tự mình đi là được.” Mộ Tây kiên
cường nói, đáng tiếc bụng của nàng ở thời điểm mấu chốt lại lên tiếng.

“Đói bụng rồi sao?” Lục Nhược cười một chút, thấy nàng tức giận
lại phải ngậm miệng lại cầm củ khoai nướng đã nguội lại gần lò than.

Mộ Tây ngửi mùi hấp dẫn nước miếng chảy ròng ròng, nhìn không được
quay đầu lại nhìn. Lục Nhược liền quơ quơ củ khoai nướng thơm ngào ngạt trong
tay câu dẫn nàng. Rụt rè một lát nhịn không được đành chạy đến bên hắn ngồi chờ
ăn.

Nàng rất đói bụng rồi đây, Lục Nhược đem bánh bao xé một miếng đút
cho nàng, nàng lại cầm lấy cả chiếc bánh bao ăn ngấu nghiến: “Ăn từ từ kẻo mắc
nghẹn.” Lục Nhược đem nước cho nàng uống, nàng uống vội vàng sau lại phun hết
ra: “Có cát!!”

“Thế này đã là tốt nhất rồi!” Lục Nhược khuôn mặt trở nên thực
nghiêm túc: “Nơi này thứ thiếu nhất chính là nước. Nghe lời ta về nhà đi, ngốc,
nơi này rất khổ.”

Mộ Tây nhìn đôi môi khô khốc của hắn đứng lên chui vào trong lòng
hắn khóc lớn: “Thiếp ngày mai sẽ về, không đem phiền toái đến cho chàng nữa,
chàng đánh giặc cho tốt, đánh thắng trận về nhà ngày nào thiếp cũng nấu món
ngon cho chàng ăn.” Dừng lại một chút lại nói: “Không được đi tìm quân kỹ!”

“Đứa ngốc này đến quân kỹ làm gì chứ?” Lục Nhược vỗ vỗ lưng giúp
nàng nhuận khí.

Mộ Tây từ trong lòng hắn nhô đầu ra: “Thật sự không có sao? Sư phụ
nói…”

“Không cho nhắc đến cái con người vô liêm sỉ kia!” Lục Nhược nhớ
tới lại vô cùng tức giận.

Mộ Tây ở trong người hắn dỗ dành: “Không được nhắc thì không nhắc.
Ngày mai thả sư phụ ra để người cùng em trở về. Nơi này thực sự không có quân
kỹ sao?”

Ôn hương nhuyễn ngọc ở trong ngực Lục Nhược không nhẫn nhịn được
nữa bế nàng đi vào bên trong trướng: “Là nàng khiêu khích ta trước!”

Giường thực cứng lại nhấp nhô, Mộ Tây bị Lục Nhược liên tiếp thu
thập cột sống đau như bị nghiền nát thành bột. Lưng trần của nàng không ngừng
va chạm với ván giường.

Lục Nhược cảm thấy nàng không được thoải mái liền xoay người đen
nàng đặt lên trên tiếp tục thu thập. Mộ Tây sợ bị rơi xuống nên ôm chặt lấy cổ
hắn.

Mây mưa qua đi, Mộ Tây ngủ thật sự sâu, Lục Nhược ôm nàng mộng mị
một chút lại trở dậy mặc quần áo lại. Mộ Tây nắm chặt lấy quần áo Lục Nhược
không bỏ ra, Lục Nhược ngồi xuống ngắm nàng một chút không kìm được lại cúi
xuống hôn nàng đến khi hai cánh môi đỏ ửng.

Mộ Tây tỉnh lại phát hiện Lục Nhược đang ngồi bên hương án xem bản
đồ, lấy chăn quấn lại vài vòng lộ đầu vụng trộm ngắm hắn. Bộ dạng thực tuấn tú
mà hắn đối với nàng ngày càng tốt.

Ngày hôm sau không như dự liệu chiến cục có biến, tướng quân của
Tây vực là Hoàng Nhan Húc tưởng đã chết rồi lại tự nhiên xuất hiện làm sĩ khí
địch như nước sông cuồn cuộn. Sau một hồi giằng co quyết kiệt tuy quân triều
đình chiếm ưu thế, đang truy kích giắc đến đại bản doanh của chúng đốt cháy
lương thảo nhưng lại nghe tin quân doanh bị địch tấn công. Không nghe người
khác can ngăn Lục Nhược quay ngựa trở về đại bản doanh. Bên trong là một mảnh trời
đầy lửa, hắn liều lĩnh thúc ngựa đi vào.

Trong quân doanh của hắn không một bóng người nhưng trên mặt đất
vương vãi những mảnh quần áo bị xé rách. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nàng
chưa rời đi sao? Một con chim hoàng vũ bất ngờ bay tới.

Hạng Vị Ương sợ Mộ Tây đổi ý nên đem cả con chim này đến quân
doanh.

Con chim anh vũ máy móc lặp lại: “Lục Nhược cứu thiếp… Cứu thiếp…
Đau!” Nó vỗ cánh phành phạch: “Đau quá… Đau!”

“Tướng quân lửa cháy rất lớn, người đi theo mạt tướng ra ngoài!”
Thủ hạ của hắn chạy vào kéo hắn ra ngoài.

Lục Nhược chấn chỉnh lại quân sĩ chuẩn bị đuổi theo thì thánh chỉ
lại tới. Tây Vực chủ động cầu hòa. Lục Nhược không nghe lời khuyên bảo cố ý đi
tìm Mộ Tây tướng sĩ liên can nghe mệnh lệnh buộc hắn trở về kinh thành.

Bởi vì Lục Nhược vội vã trở về quân doanh nên quân địch thừa cơ
chạy thoát về triều đình những kẻ đối địch với hắn lén cho hắn một đòn. Hắn lại
cãi lại lệnh vua không chịu nhận chỉ cầu hòa của Tây Vực, xúc phạm thiên uy,
vốn chiến thắng trở về không được khen thưởng lại bị cách chức nhàn rỗi ở nhà.

Cùng lúc đó, chính đảng cùng gian thần đấu nhau vô cùng gay gắt.
Tân hoàng đăng cơ mới bảy tuổi, là do thế hệ phụ thần phụ tá nên bị o ép là
điều khó tránh khỏi. Lục Nhược tuổi trẻ tài cao không vừa mắt các vị lão thần.
Tân hoàng biết tả thừa tướng cùng Tây Vực thông đồng nên đem giết bỏ đồng thời
mời Lục Nhược quay về nhận chức, Lục Nhược nhận mệnh nhưng có một điều kiện
tiên quyết Tây Vựa tuyệt đối chỉ có thể diệt không cầu hòa.

Bước qua vô số thi hài, Lục Nhược rốt cục tìm được Mộ Tây ở hậu
viện của Hoàng Nhan Húc, lúc này nàng đang manh thai.

Đang làm yếm, Mộ Tây ngây ngốc nhìn Lục Nhược một người toàn máu
đỏ tiến tới, một lúc sau mới hoàn hồn: “Thiếp biết chàng sẽ tới cứu thiếp,
thiếp biết….”

Nam nhi ngang ngạnh như hắn cũng rơi lệ, ôm trong lòng thiên hạ
hắn đã tưởng nhớ thật lâu.

Ngày Hoàng Nhan Húc bị lăng trì, Lục Nhược giám trảm. Hoàng Nhan
Húc lúc đầu còn chịu đựng sau điên cuồng gào thét, mọi người mới biết hắn trước
đây thoát chết là do mua chuộc được ngục tốt sau lại được Mộ Tây cứu giúp. Sau
này hắn cướp Mộ Tây trở về. Đau đớn làm hắn càng thêm hưng phấn hắn nhìn Lục
Nhược quát: “Nàng trong bụng có đứa con của ta, ta biết ta có được nàng, nó
khẳng định là của ta , ha ha”

Ba ngàn sáu trăm đao, mỗi đao cắt từng thớ thịt của hắn nhưng cũng
không làm nguôi đi sự giận dữ trong lòng Lục Nhược.

Mộ Tây chưa cứu được, trong đầu hắn từng ngày từng ngày đều hồi
tưởng những lời con chim anh vũ lặp lại, nàng gọi hắn cứu nàng nhưng hắn không
tới, nàng chỉ có thể tự kêu đau đớn một mình. Hắn hận chính mình, viết thư viết
nhiều hơn vài câu thì tốt rồi, không làm nàng lặn lội tới tìm hắn. Ngày đó đem
nàng đưa đi sớm một chút vì sao hắn ngốc như vây?

Lục Nhược khải hoàn trở về được phong hàm: Trung Di vương tước vị
thừa kế.

Mộ Tây sau khi trở về cả ngày không chịu gặp hắn, không chịu cùng
hắn thân cận. Đến khi hắn không chịu được nữa, mạnh mẽ ôm nàng vào lòng không
chịu buông tay: “Nàng làm như vậy là có ý gì? Ta không cần chỉ cần nàng còn
sống là tốt rồi. Ta … Ta yêu nàng …”

Mộ Tây che mặt, nước mắt liên miên. Hắn nói yêu nàng nhưng nàng
còn có tư cách được hắn yêu sao? “Thiếp không biết đứa nhỏ là của ai? Hắn đem
thiếp về… Sau đó, nhốt thiếp tại hậu viện, mỗi ngày đều đến, mỗi ngày….” Nàng
tuyệt vọng: “Nó thực sự có thể không phải là con chàng. Thiếp lại không muốn
bỏ, nó lớn như vậy.”

“Ta mặc kệ nó là con ai!” Lục Nhược điện cuồng mà hôn Mộ Tây: “Đã
trôi qua cả rồi! Hắn đã chết. Không ai dám bắt nạt nàng nữa, Nhị Tây đừng sợ!”

Mang thai mười tháng cũng đến lúc sinh nở.

Lục Nhược kiên trì ngồi bên giường nàng, nắm chặt tay nàng. Tình
trạng Mộ Tây không tốt thường xuyên bất an hãi hùng, cô nương hoạt bát đáng yêu
ngày trước nay đã không còn thấy bóng dáng. Lục Nhược giúp nàng nhuận khí: “Đau
thì kêu lên thì sẽ đỡ, sau này nàng muốn gì ta cũng theo nàng, ta yêu nàng, Nhị
Tây ta yêu nàng…”

Khó sinh là chuyện đại phu đã sớm nói, nhìn Mộ Tây thống khổ như
vậy. Lục Nhược lần nữa không nhịn được rơi lệ. Van cầu nàng được không? Kiên
trì một chút, vì ta, vì ta được không?

Tiếng trẻ con khóc vang dội trong phòng, Lục Nhược vui vẻ nói:
“Nhị Tây nàng thật dũng cảm. Chuyện gì cũng qua rồi!”

Mộ Tây mông lung nhìn hắn: “Đứa nhỏ, cho thiếp nhìn đứa nhỏ!”

Bà mụ ôm lấy đứa nhỏ, Mộ Tây mắt đỏ quạch: “Nó lớn lên giống ai?”

Bà mụ sung sướng nói: “Tiểu vương gia cùng Vương gia giống nhau
như đúc!”

Vậy là tốt rồi….

Mộ Tây tay sờ soạng: “Nhị Tây ta ở đây!” Lục Nhược bắt lấy đôi bàn
tay nàng.

Nàng chậm rãi vuốt ve gương mặt góc cạnh của hắn: “Ta… Cuối cùng
cũng không làm chàng thất vọng…”

Bàn tay trắng nõn rơi xuống, hắn nắm thật chặt nhưng sao tay nàng
lại lạnh như vậy?

Nam triều Trinh nguyên năm thứ mười, Trung Di vương phi tạ thế.
Sau đó mười năm, Trung Di vương luôn sống trong buồn bực không vui.

Trinh Nguyên năm thứ hai mươi, Nam Triều cùng Tây Vực lại nổ can
qua, Nam triều lại toàn thắng nhưng Trung Di vương tử trận, hoàng đề rất bi
thương.

“Lục Nhược nếu có kiếp sau, chàng muốn làm cái gì?”

“Nàng thì sao?”

“Thiếp muốn có một người chị thương yêu mình , có em trai, em gái
yêu quí, muốn cha mẹ sống thật lâu… Uhm,còn muốn được gả cho chàng. Chàng thì
sao, có muốn làm đại tướng quân nữa không?”

Hắn không có trả lời mà nàng cũng không còn cơ hội nghe được hắn
trả lời. Hắn chính là nghĩ, mặc kệ như thế nào hắn chỉ muốn lại được gặp lại
nàng được cưới nàng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+