Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Ngoại Truyện 07 part 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

Ngoại truyện 7.2

Thiệu Quân truyền kỳ – Vây thành

Lúc Tần Nhiễm 21 tuổi, cô thuận lợi tốt nghiệp trường đại học A.
Lúc bố mẹ cô đến dự lễ tốt nghiệp không khỏi cảm khái, một học sinh ban xã hội
lại chuyển đến chuyên ngành y tá, phải mệt lắm với theo được.

Tiểu Mạn nước mắt liên miên, “Cố Lãng, con gái chúng ta đã lớn như
vậy rồi.”

“Đúng vậy.” Cố Lãng thở dài ôm lấy cô, “Thời gian trôi thật
nhanh.”

Ngồi ở bên cạnh có có anh trai song sinh của Tần Nhiễm – Cố Hiểu
Manh, anh cố ý từ nước ngoài về để tham gia lễ tốt nghiệp của em gái. Bên cạnh
cậu là người bạn gái mà vật vả lắm mới bắt được – Nam An Lâm bây giờ đang cố
gắng rút bàn tay đang bị cậu nắm chặt ra.

“Nóng, buông tay ra!” Nam An Lâm mồ hôi đầy đầu, thấp giọng quát.
Thực ra Cố Hiểu Manh nhỏ tuổi hơn cô, hai người lớn lên với nhau từ nhỏ, tuy
nói cô thích cậu thật nhưng cô vẫn không thể nào chấp nhận được.

Băng sơn Cố Hiểu Manh hơi tan ra, lấy khăn tay nghiêng người giúp
cô lau mồ hôi. Gặp được ánh mắt tăm tối lạnh lẽo của Nhị thúc Cố Lãng, Nam An
Lâm càng thêm buồn bực, “Có ác tâm không vậy, còn có người đàn ông nào mang
khăn tay? Cậu giống bà má quá!”

Tính tình Cố Hiểu Manh kia lạnh băng giống bố cô, có chút kinh
người như nhau, như tướng mạo, như thói quen mang khăn tay theo người. Như có
thể ở nơi đông người mà tự nhiên sờ chân Nam An Lâm rồi nghiêm trang nói: “Ăn
mặc phong phanh.”

Sau khi về đến nhà, Cố Lãng hăng hái hỏi con gái đi du lịch sau
khi tốt nghiệp ở đâu, mãnh liệt đề nghị một chuyến du lịch gia đình. Tần Nhiễm
ôm gấu bông, nhớ tới mấy hôm trước thằng nhóc đáng ghét kia mời cô đến chỗ nó
chơi, “Bố, du lịch tốt nghiệp thì phải tự đi chứ. Con muốn đến nước F xem.”

“Hiểu Nhiễm, sao con có thể như vậy với bố được?” Nước mắt Cố Lãng
tung hoành, “Quả thật con gái lớn không tốt chút nào.”

“Bố, bố nói cái gì vậy?” Tần Nhiễm không tự chủ cao giọng, ném gấu
bông trong lòng xuống, “Con vào phụ mẹ nấu cơm.”

Nuôi con gái là lỗ vốn lớn! Cố Lãng tức giận lấy điện thoại di
động ra gọi điện cho Lục Nhược, “Tiểu Tam, khuê nữ nhà anh muốn đi tìm con cậu,
Hiểu nhiễm nhà anh còn nhỏ, nói thẳng nhỏ thành thật một chút không anh xử nó!”

“Anh nghĩ em với anh lạ lắm sao, tuổi con gái anh còn lớn hơn, bọn
em còn không chịu đâu!” Lục Nhược hầm hừ phản bác. Kết quả vừa cúp máy xong liền
vui vẻ gọi cho con trai nhà mình, “Đào Đào, blabla…” Sau khi nói xong còn ném
thêm một câu, “Nhớ mang bao!”

Mộ Tây ôm quần áo bẩn đi tới, vừa nghe được anh nói mấy lời này
liền đá anh một cái từ phía sau, “Tiểu Đào ngoan như vậy đều bị anh dạy hư rồi!…
Đúng rồi, anh qua xem Mộ Hinh kia thế nào rồi.” Cô lại tìm tòi trong đống quần
áo, lấy ra một cái phong bì màu hồng.

“Oa, thật không sai nha, con gái anh cũng rất được hoan nghênh.”
Lục Nhược đắc ý vuốt cằm.

“Phiền anh xem lại nội dung bên trong.” Mộ Tây bất đắc dĩ vỗ vỗ
tay anh, “Đây là con gái anh viết cho người khác.”

“Cái gì?” Lục Nhược mở to hai mắt nhìn kỹ, tròng mắt dường như
muốn lồi ra, “Này, nó mới có tí tuổi, thế mà lại viết thư tình gì đó, hoàng tử
Trần là ai, ai?”

“Con của Trần Thần, cái này anh cũng không biết.” Mộ Tây bĩu môi.

“Như vậy sao được?” Lục Nhược gắt lên, “Nhị Tây, Trần Thần kia
chính là gay, con của nó có gì mà tốt! Mộ Hinh đâu, dù thế nào anh cũng bắt nó
nghe lời.”

Tần Nhiễm kéo va ly của mình qua cửa kiểm tra vé, nhìn xung quanh.

“Ở đây!” Giọng con trai trầm thấp còn mang chút khiêu gợi truyền
đến, lỗ tai mẫn cảm của Tần Nhiễm dựng đứng hẳn lên, cô chính là cái micro,
thích tất cả những giọng nói dễ nghe.

Ack, đập vào mắt chính là một khuôn ngực bằng phẳng, quần áo trắng
tinh, không nhiễm một hạt bụi, Tần Nhiễm ngơ ngác nhìn cậu nhóc đã cao hơn cô
rất nhiều, trong lòng có cái gì đó đổ xuống ầm ầm. Lợi thế của cô a, quả nhiên
chiều cao khiến khí thế người ta yếu đi.

“Không sao chứ, say máy bay?” Tiểu Đào nhìn miệng cô mở ra rồi khép
vào nhưng không nói gì, nâng tay khua khua trước mắt cô.

Tần Nhiễm nuốt nước miếng, “Đào Đào, giúp chị xách hành lý.”

Tiểu Đào nhận lấy hành lý của cô, tay kia rất tự nhiên dắt cô đi
ra ngoài.

Tần Nhiễm cúi đầu nhìn đôi tay đang dắt mình đi đi kia, khớp xương
rõ ràng, móng tay sạch sẽ, mượt mà. Do thời gian dài tiếp xúc với các loại
thuốc khiến tay trắng hơn lũ con trai bình thường rất nhiều.

Sao lại khác nhiều như vậy. Tần Nhiễm hơi ngạc nhiên, lúc trước
bày tay đào đào béo béo mập mập. Bây giờ thì, cô quét mắt xuống cánh tay của
cậu, thoạt nhìn rất rắn chắc.

Có phải bọn con trai dậy thì đều có những thay đổi đáng ngạc nhiên
như vậy?

“Này, tôi đang hỏi chị đó, có – muốn – ăn – cái – gì – không?”
Tiểu Đào quay đầu lại hỏi cô, nói từng chữ một.

Tiểu Đào thừa hưởng khuôn mặt đẹp trai lại tà khí của bố cậu,
nhưng lại mang cặp mắt tinh khiết của mẹ, hơn nữa bên mắt trái còn có một nốt
ruồi lệ, trông rất hợp mắt.

Nếu nói Lục Nhược là loại người nói toạc móng heo ra thì khiến
người ta muốn đánh, nhưng Tiểu Đào lại là cái loại mình có phạm lỗi gì còn có
thể làm người đối diện muốn dỗ. Nhất là lúc đuôi mắt cậu hạ xuống, quả thực là
rất đáng yêu.

Tần Nhiễm nhanh chóng rút tay của mình về, “Bây giờ vẫn chưa đói,
chị muốn tắm rửa trước.”

“Được. Đi đến chỗ tôi.” Tiểu Đào đưa hành lý cho người nhận hàng.

“Cậu không lái xe à?”

Tiểu Đào kéo xe đạp của mình ra, “Ai biết chị lại mang nhiều đến
vậy. Chưa đi xa bao giờ, không có kinh nhiệm.”

Thằng nhóc này, càng lới càng khiến người ta ghét!

Nước F nổi tiếng là quốc gia lãng mạn. Hai bên đường là những hàng
cây ngô đồng cao lớn đang tắm mình trong ánh nắng, những tán cây vươn ra mạnh
mẽ. Mặt đường dốc thoai thoải, lên xuống.

Tần Nhiễm ngồi ở sau xe, lắc lắc mông, “Cậu chạy chậm mọt chút đi,
Tiểu Đào, a —!” Trong tiếng hét chói tai của cô, Tiểu Đào lao xuống một con
dốc.

Tần Nhiễm chật vật ôm lấy thắt lưng cậu, một tay che lại làn váy
đang bị gió tốc lên.

Tiểu Đào quay đầu lại nhìn cô một cái, tóc cô bị gió thổi tung,
câu cười lớn: “Chị có biết phân biệt giữa kỹ nữ với xử nữ như thế nào không?”

“Vô nghĩa, đương nhiên chị biết. Gió lớn thổi qua, kỹ nữ áp tóc,
xử nữ áp váy.” Tần Nhiễm nói xong, lại nhìn đến tay mình đang cố gắng đè váy,
sắc mặt thay đổi, ảo não không hé răng nữa.

Tiểu Đào dùng sức đạp vài vòng, cười nói: “Biết giữ lời, chị gái.”

Lông ngắn giống lũ vô lại!

Tiểu Đào ở một gian hai người, cả giường và bàn cũng vậy, trước đó
đã dọn xong giường cho cô rồi. Tần Nhiễm ở trong phòng tắm tắm xong, lại nghĩ
đến cảnh vừa rồi mình bị Tiểu Đào đùa giỡn ở trên đường, rất không thục nữ mắng
một câu.

Chỉnh lại tóc, nhìn trên màn kính mờ của cửa thấy được thân ảnh
cao gầy của cậu: “Làm gì vậy?”

“Chị tắm rửa mà không mang quần áo vào à?” Giọng Tiểu Đào có chút
bất đắc dĩ.

Mặt Tần Nhiễm đỏ lên nhờ cậu mang quần áo vào cho.

Tắm rửa xong, một thân nhẹ nhàng khoan khoái, Tần Nhiễm gọi điện
về nhà báo bình an, rồi quấn lấy Tiểu Đào bắt cậu đưa đi ăn.

Hai người ở bờ biển ăn đồ nướng. Tần Nhiễm uống bia, nghe Tiểu Đào
kể chuyện trường lớp, chốc chốc lại cười ngây ngô.

“Hi, Thiệu Quân.” Có hai cậu sinh viên Trung Quốc cao lớn chào hỏi
với Tiểu Đào, nhìn thấy Tần Nhiễm ngồi cạnh cậu, lại nháy mắt mấy cái với cậu,
“Xin chào, tiểu thư xinh đẹp.”

Tần Nhiễm bắt tay với hai người kia.

“Thiệu quân, vận khí tốt a, ha ha!” Sau khi đi, một cậu bạn quay
đầu lại dụng tâm kín đáo nói lớn.

Tần Nhiễm lập tức cảm thấy nghẹt thở.

Buổi tối, lúc đi dạo về, Tần Nhiễm nói muốn ra khách sạn ở, Tiểu
Đào lập tức từ chối.

“Này, ký túc xá nam có thể để cho con gái vào ở được sao?” Vừa mới
nói xong, cô liền nhìn thấy một đôi nam nữ ôm ấp nhau đi vào ký túc xá.

Tiểu Đào nhìn mặt cô nhăn nhó, cảm thấy rất khoái trá, “Đây là ký
túc xả cả nam và nữ… Chị để ý cái gì?”

“Tôi nào có?” Tần Nhiễm kiêu ngạo nâng cằm lên, “Bộ dáng cậu cởi
truồng chị cũng xem không ít rồi.”

Ban đêm, Tần Nhiễm lăn qua lộn lại mãi mà không ngủ được. Tiểu Đào
còn chưa ngủ, vẫn đang ngồi bàn đọc sách. Chỉ có tiếng lật giấy, cũng rất nhỏ.

Cô ghé đầu vào giường, bĩu môi xem. Có một số thứ đến buổi tối lại
nhìn không giống ban ngày.

Bây giờ lại nhớ tới lời cậu nói lưu lại đêm đầu tiên cho cậu, mặt
Tần Nhiễm cháy sạch. Như vậy là cậu cũng có ý với cô, nhưng mà cậu lúc đó còn
nhỏ mà.

Bây giờ cũng rất nhỏ. Tần Nhiễm nhìn bờ vai rộng rãi của cậu, lại
nhìn cái lưng gầy gò, còn có, uhm, tuy rằng lúc này cậu đang ngồi, nhưng mà ban
ngày cô cũng có chú ý tới, cái mông cũng rất cong. Cô có nhớ lâm lâm cũng từng
nói, bọn con trai nếu có cái mông cong như vậy thì năng lực ở phương diện đó
của cậu cũng rất được.

Phì phì! Tần Nhiễm đỏ mặt lui đầu lại.

“Ngủ không được à?” Tiểu Đào đứng dậy quay đầu lại hỏi cô.

“A, chị muốn uống nước.”

Tiểu Đào đưa cho cô cốc nước, vóc dáng cậu cao lớn, đứng ở bên đầu
giường lai cao hơn không ít, “Này.”

Cô khẳng định là bị ma xui quỷ khiến!

Hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng choang. Tần Nhiễm vò cái đầu rối
tinh của mình.

Tiểu Đào đã đi mất, bàn học còn nửa cốc nước từ tối hôm qua. Cô đi
xuống, nhìn tờ giấy nhớ cậu để lại: “Buổi sáng có bài thi, đói bụng thì ăn chút
bánh mì.”

Tần Nhiễm vò tờ giấy thành một nắm rồi ném vào thùng rác.

Tiểu Đào từ xa đã ngửi thấy mùi hương mê người, đẩy cửa ra thì
thấy Tần Nhiễm đang dùng nồi của cậu làm gì.

Nhìn thấy cậu về, Tần Nhiễm liếc nhìn cậu, “Chị làm thịt kho tàu
cậu thích nhất đó, thi mệt lắm phải không, đói thì ăn đi.”

Tiểu Đào thành thật, “Thi môn giải phẫu thật mệt chết đi được.”

Giải phẫu? Tần Nhiễm run rẩy nhìn hai tay cậu, tốt, không có máu.

“Không tồi.” Tiểu Đào thử một miếng, tán thưởng.

Tần Nhiễm rất đắc ý, “Đương nhiên. Tôi làm mà.” Bỗng dưng chạm vào
đôi mắt đang cười của cậy, còn có, đôi môi dính mỡ đỏ mọng.

Đêm qua, cô theo dõi cậu một lúc, thế mà lại vươn tay chạm vào mặt
cậu, hôn cậu. Bốn cánh môi chỉ tiếp xúc có vài giây, cô lập tức lúng túng đẩy
cậu ra.

Hôm nay, nhìn cậu dương dương tự đắc như vậy, giống như kia chỉ là
giấc mộng.

Tần Nhiễm hơi nổi giận. Quả nhiên cậu xem cô là chị gái.

“Hôm nay tôi thi xong rồi, ngày mai là có thể cùng chị đi chơi.”
Tiểu Đào xới một bát cơm, “Muốn đi đâu?”

Tần Nhiễm không được tự nhiên, “Tôi có thể tự đi, không cần cậu đi
theo. Cậu lớn hay tôi lớn?”

Tuy là nói như vậy, hai người vẫn bàn bạc xem đi đâu. Đêm đó, Tiểu
Đào có bữa tiệc chúc mừng của bạn bè, Tần Nhiễm cũng đi theo.

Người trong ký túc đã có không ít, lúc bọn họ đến, một cô sinh
viên tóc vàng đang ngồi trên đùi một cậu sinh viên khác, hai người đang nhiệt tình
hôn môi, đám người xung quanh cũng đang rất náo nhiệt. Trên đầu của một cậu
sinh viên còn có một cái áo con màu hồng nhạt.

“Thiệu Quân, rốt cục cậu cũng đến!”

Tần Nhiễm nhận ra cậu sinh viên này, chính là cậu sinh viên gặp ở
bãi biển.

Tất cả tinh anh trong học viện y học đều đang chơi mấy trò đùa ác.
Nói là trò chơi mạo hiểm, nhưng lại tà ác gấp trăm ngàn lần. Một bộ bài poker,
Joker là vua, ai lấy được nó có thể tùy ý ra lệnh những quân bài khác, giết
người, phóng hỏa pháp luật cũng không thể ngăn được. Lấy được cả A Cơ, thì có
thể tuyên bố bàn chơi này thành rác. Nói cách khác, nếu có cả Joker cả A Cơ thì
người bị chọn nhất định phải chết.

Tần Nhiễm vốn không định tham gia, nhưng Tiểu Đào vừa nói: “Chị
không nên đùa.” Cô liền tức khí, cậu lại có thể dùng loại giọng nói với trẻ con
này mà nói với cô, cô cũng muốn chơi xem!

Ngọn đèn mờ mờ nhạt nhạt. Tần Nhiễm may mắn không bị chọn, nhưng
chừng mực của trò chơi làm làm người ta líu lưỡi. Có một cô bạn bị bắt với tay
vào trong quần một nam sinh khác, hơn nữa phải nắm đúng 1 phút đồng hồ. Còn có
một cậu bạn khác lại phải miêu tả lại quá trình cậu giải phẫu một tử thi nữ,
lúc ghê tởm nhất còn có người nôn khan, mọi người tản đi một lúc rồi mới chơi
tiếp. Về sau còn có hai đôi, hai nam hai nữ phải hôn môi, đều ở khoa nhi cả.

Tiểu Đào bị một sinh viên khác sờ mông. Tuy biết là trò chơi, Tần
Nhiễm vẫn không vui.

Một ván bài nữa, một người ngẫu nhiêm bắt được Joker liền ngửa mặt
lên trời cười lớn, “Rốt cuộc cũng đến anh! Tay của 3 Cơ với vào trong áo của 7
Nhép, sờ ngực của 7 Nhép trong 1 phút!”

“Oa –!” Mọi người lập tức ồn ào. Người ngồi đây không thiếu con
gái, lại có mấy người hưng phấn hẳn lên. Có nam sinh rống, “7 Nhép là ai vậy,
nếu là nam thì không ý tứ nha!”

Này, đây là bộ mặt thật của tương lai ngành y! Tần Nhiễm khóc
không ra nước mắt, một đám cầm thú.

Cô hé bài mình lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“7 Nhép ở đây!” Cô nữ sinh bên cạnh Tần Nhiễm hưng phấn hét chói
tai.

“Oa —” Tiếng cười của lũ nam sinh còn to hơn nữa, “3 Cơ, đừng là
nữ nữa!”

Tiểu Đào ném bài của mình lên bàn, “Bỏ ván này đi.”

“Ha ha, hay!” Người cầm Joker hào khí ngất trời, ném một quân A Cơ
nữa xuống, “Tôi nói tính, không được bỏ! Thiệu Quân, tôi cũng không được làm
như vậy. Tần Nhiễm?”

Tần Nhiễm thật muốn đập chết người nọ. Mắt đám nam sinh kia đều
sáng lên giống sói. Ai tới cứu cô đây! Cô không khỏi dựa vào người Tiểu Đào ở
bên cạnh, thắt lưng của cô lại bị cậu ôm lại, đặt lên trên đùi.

“Tôi là 3 Cơ.” Tiểu Đào chậm rãi nói. Thế mà xung quanh có người
phát ra âm thanh tiếc nuối thổn thức.

Vô liêm sỉ, Tần Nhiễm giận dữ, chết cũng không cho các ngươi sờ.
Tâm lý những người này biến thái đến cỡ nào à!

Thân hình cô vẫn còn cứng. Tay của Tiểu Đào đã dò xét đi vào từ
vạt áo, vuốt ve lưng của cô.

“Thiệu Quân, mau cởi ra đi.” Có người không có ý tốt thúc giục,
“Nhớ rõ phải xoa nắn nha, ha ha!”

Chết sớm, siêu sinh sớm! Tần Nhiễm nhỏ giọng nhắc nhở: “Ở phía
trước.”

Tay cậu dừng lại, liền chuyển qua phía trước. Nhẹ nhàng cởi bỏ,
hai luồng mềm mại liền chạm đến tay.

Mặt Tần Nhiễm cháy sạch, tựa đầu vào cần cổ cậu.

Chỉ là dừng một chút, cậu liền tiếp tục bóp nhẹ. Đầu tiên chỉ là
nhẹ nhàng. Dần dần, bàn tay khô nóng lại có chút mồ hôi. Bàn tay âm ẩm bao vây
lấy của cô có chút cứng, Tần Nhiễm xấu hổ đến cả người phát run.

Mỗi một giây đều là giày vò.

Sau khi kết thúc, thậm chí Tiểu Đào còn quan tâm giúp cô cài lại
cúc áo con.

Mọi người xem xong cũng hỗn loạn, có đôi nam nữ ngược lại còn động
hỏa, trực tiếp đứng lên. Mọi người chơi đều cười hì hì, để lại không gian cho
bọn hắn, tản đi hết.

Tần nhễm chạy ra ngoài.

“Hiểu Nhiễm, đừng giận, chỉ là đùa thôi mà.”

Nghe được Tiểu Đào không biết ngượng như vậy, Tần Nhiễm lại tức
giận, dừng bước, quay đầu lại hung ác nói: “ Tiểu Đào Đào, bây giờ cậu biến hư
rồi! Cậu… không biết xấu hổ!”

Thế mà Tiểu Đào lại nhếch môi cười: “Chị nói mặt nào?”

Tần Nhiễm tức đến không nói ra lời. Vừa rồi lúc cô ngồi trên người
cậu, rõ ràng cảm nhận được dục vọng của cậu ngẩng đầu, vừa cứng lại vừa nóng
chạm vào cô. Làm cho cô tức giận, ngượng ngùng, bối rối, tức giận…

Tiểu Đào không muốn cãi nhau với cô, kéo cô vào lồng ngực, buộc
chặt cánh tay ở thắt lưng cô, làm cho bụng cô kề sát lửa nóng còn chưa tắt của
mình, “Này, tôi có cách nào?”

Âm cuối cùng theo động tác cúi xuống của cậu mà biến mất.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+