Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi ta lướt qua nhau – Chương 10 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10: Hãy coi như lời than của gió

Diệp Tri Ngã đi đến phía Kiều Thận Ngôn đang đứng
đợi, khi cách anh chỉ còn khoảng năm ba mét nữa thì cô dừng bước, cất giọng ra
hiệu đã đến. Anh quay đầu lại nhìn, giơ tay lấy điếu thuốc đang hút dở bên miệng
xuống, phả ra một làn khói thuốc bay dài trước mặt. Diệp Tri Ngã giả bộ lên tiếng
cười vui vẻ: “Vụ kiện liên quan đến bệnh viện bên em thì…”

Kiều Thận Ngôn vứt điếu thuốc xuống đất rồi dùng
chân giẫm lên cho nát, anh quay vào trong xe và nhấn nút mở cánh cửa chỗ vị trí
ngồi bên cạnh: “Tìm một nơi nào đó ngồi rồi nói tiếp”.

Diệp Tri Ngã đút hai bàn tay vào trong túi áo
blouse trắng: “Không thể nói luôn tại đây hay sao ạ?”

“Anh có tin tốt lành dành cho em, em muốn làm
sao thì cũng phải mời anh đi uống một chút gì đó chứ”.

Diệp Tri Ngã cười lộ rõ vẻ gượng gạo: “Em… em
không cầm ví tiền…”

Kiều Thận Ngôn tủm tỉm cười và lắc đầu trả lời:
“Thế thì chí ít, em đi uống cùng anh một ly chứ”.

Diệp Tri Ngã ngại ngùng không thể từ chối thêm lần
nữa, gật đầu đồng ý rồi ngồi vào trong xe của Kiều Thận Ngôn.

Trên con đường đã vào đêm khuya trong thành phố
này, gió từ phía ngoài thổi vù vù vào trong xe. Mái tóc xõa xuống của Diệp Tri
Ngã bị gió thổi làm cho hơi rối bời, cô lấy tay kẹp vào cho tóc khỏi bay, đầu
nhìn về phía ngoài cánh cửa. Kiều Thận Ngôn chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể
nhìn thấy chiếc cổ thon dài và đường cong mượt mà hấp dẫn của vầng trán. Thân
hình của cô đúng là khiến cho bất cứ người đàn ông nào nhìn qua cũng đều có ấn
tượng nhớ mãi không nguôi.

Cô bác sỹ tính cách yếu đuối, thân hình bé nhỏ
mà mềm mại, uyển chuyển, tao nhã, thanh thoát này có lúc biểu hiện thật kiên cường
ngoan cố. Nhưng những lúc cô tỏ ra mình kiên cường ngoan cố như vậy lại chính
là khi thần thái trong hai đôi mắt ấy lộ đầy vẻ bất lực đau khổ không lối
thoát. Phần lớn những người đàn ông đã từng nhìn vào đôi mắt cô khi ấy đều
không cầm nổi lòng mình mà xúc động, mà lo lắng cho cô.

Kiều Thận Ngôn mím chặt môi lại, anh chăm chú
nhìn về phía trước và lái xe, cảm thấy vô cùng ngại ngùng về ý nghĩ đột nhiên
lóe sáng trong đầu này, cảm giác đó cũng giống như anh đang cố gắng tìm lời lẽ
để biện minh thay cho Phí Văn Kiệt vậy.

Xe vẫn chạy liên tục, Diệp Tri Ngã vẫn trầm ngâm
ngồi lặng lẽ. Cô chẳng hỏi Kiều Thận Ngôn đang định đưa mình đi đâu, cũng chẳng
quan tâm cô đang đi trên những con đường nào rồi. Trong xe bật bài hát của cô
ca sỹ tên là Amy Winehouse. Đây cũng là gu âm nhạc của Kiều Thận Ngôn, anh luôn
thích nghe những bài hát vừa trầm lắng vừa nhẹ nhàng của cô ca sỹ này, cảm giác
rất mãnh liệt lại vô cùng gợi cảm. Khi một người đàn ông một mình lắng nghe âm
thanh giai điệu bài hát này thật dễ khiến cho anh ta có thể cởi bỏ hết cái lốt
mạnh mẽ kiên cường để trở về với con người thực tại của chính mình. Cô dựa vào
ghế mải miết thưởng thức bài hát. Tên bài hát này là Rehab (cai nghiện), trong
hoàn cảnh này mà nghe bài hát có nội dung như thế này dường như có vẻ không
liên quan gì đến nhau cho lắm, có thể bởi vì chất xúc tác gây nghiện trong vô
tri vô giác hoặc là khi bản thân không thể mắc nghiện được, thì bất cẩn lại làm
cho chính mình mắc nghiện.

Một đĩa CD gồm mười một bài hát trong chốc lát
đã nghe xong, Diệp Tri Ngã tự động với tay lấy ra một chiếc CD khác, đột nhiên
giọng ca sỹ nam vang lên khiến cho cô giật mình quay đầu lại nhìn vào đồng hồ
hiển thị thời gian trong xe, rồi lại ngó sang phía Kiều Thận Ngôn: “Anh định
đưa em đi đâu thế ạ?”

“Đến nơi rồi đấy”.

“Đến nơi rồi sao?” Diệp Tri Ngã nhìn về phía trước
mặt, hai người đang tiến vào trong khu cây cối rậm rạp khu ngoại thành phía
Đông thành phố, một con đường nào đó cô không biết tên là gì và từ trước đến
nay cũng chưa từng một lần đi qua. Hai bên đường đều là những hàng cây tùng
xanh mướt mập mạp to lớn phải hai ba người mới ôm xuể được, ngó nghiêng trước
sau đều không thấy bóng dáng bất cứ một ngôi nhà nào cả. “Đến đâu rồi cơ?”

Cô vừa dứt giọng, xe ô tô liền rẽ vào một ngã ba
bên trái, con đường này chật hẹp chỉ cho phép hai xe ngược chiều nhau đi lại được,
hai bên đường được thay thế bằng hàng cây long não trải dài thẳng tắp. Xe đi
trên con đường khúc khuỷu gập ghềnh được chừng một cây số thì dừng lại trước
khoảng sân một ngôi nhà cổ điển. Một đứa trẻ chạy ra chỉ hướng cho xe có thể đỗ
lại. Kiều Thận Ngôn bước vào trong sân như đã quen thuộc từ bao giờ, bên trong
sân có một vị nữ sỹ trạc tuổi trung niên đi ra cười chào và mời đón: “Tổng giám
đốc Kiều, ông đã đến rồi”.

Kiều Thận Ngôn gật đầu, chào nói vài câu xã
giao, rồi vị nữ sỹ đó đưa hai người đi vào bên trong. Diệp Tri Ngã bước đằng
sau Kiều Thận Ngôn, ngó nghiêng tứ phía. Khu nhà nơi đây được xây theo phong
cách cổ điển, phải nói rằng dường như nó giống khu chuyên để phục vụ đóng các bộ
phim truyền hình thì đúng hơn. Cánh cổng trước sân không lớn lắm nhưng đi vào
bên trong thì sâu hun hút, đi mãi cho đến khoảng sân thứ tư thì vị nữ sỹ dẫn đường
đó mới dừng bước, lịch sự mời hai vị khách mới đến bước vào trong căn phòng đã
được chuẩn bị rất chu đáo cẩn thận từ trước.

Trong gian phòng này lại có một người phục vụ
khác, bước chân trên tấm thảm trải sàn mềm mại mượt mà để tiếp tục đi đến một
gian phòng khác nữa, cuối cùng lộ ra một mép cánh cửa của một căn phòng nhỏ nằm
sát mặt nước, được trải dài trên mặt một hồ nước nhân tạo nhỏ, hướng tới hồ với
ba mặt kính hình vòng cung trong suốt tạo thành một nửa vòng tròn lớn. Tuy lúc
này thời gian đã về khuya, vừa khéo được chiếu sáng bởi ánh đèn điện ngoài đường,
vừa không bị chói mắt lại tạo ánh sáng vừa đủ để khách có thể ngắm nhìn những
búp sen hồng và những chiếc lá sen xanh mượt mà trôi lềnh bềnh trên mặt hồ. Một
chiếc bàn tròn nhỏ nằm ở vị trí trung tâm giữa căn phòng với kiến trúc hình bán
nguyệt lớn này. Cạnh đó hai chiếc ghế ngồi đã được bày biện sẵn, Kiều Thận Ngôn
tiến đến kéo một trong hai chiếc ghế đó ra và cười nói với Diệp Tri Ngã: “Mời
em ngồi”.

Diệp Tri Ngã cười khen ngợi: “Nơi này đẹp quá
anh ạ”.

Trên mặt bàn đã bày sẵn vài món ăn vặt, rượu
cũng được đặt gọn gàng trong một chiếc bình cao cổ hẹp miệng. Kiều Thận Ngôn
rót rượu vào cốc phía trước mặt Diệp Tri Ngã, cô vội vàng ngăn cản lại: “Em
không uống anh ạ”.

“Đây là rượu mơ lấy từ nguồn nước trong tinh khiết
dưới suối và ủ với phương pháp gia truyền cho lên men, độ rượu không mạnh lắm,
em uống thử xem sao”.

“Em thật sự không uống được!”. Cũng chính vì uống
rượu mà Diệp Tri Ngã đã hai lần say mềm, hai lần đều khiến cô vô cùng hối hận
sau mỗi lần tỉnh giấc. Kiều Thận Ngôn không miễn cưỡng cô nữa, tự tay rót cho
mình một ly rồi đưa lên miệng thưởng thức: “Người đâm đơn kiện bệnh viện bên em
đó, ngày mai luật sư của ông ta sẽ đến tòa án rút đơn về”.

Diệp Tri Ngã bần thần một hồi rất lâu, rồi vui
sướng thốt lên: “Thật thế sao anh? Nhưng mà… Sao ông ấy lại đồng ý rút đơn kiện
cơ chứ? Có phải đã gồm điều kiện ràng buộc gì trong đó rồi đúng không anh? Em
có thể bồi thường kinh tế cho ông ta, ông ta có nêu ra đòi bồi thường bao nhiêu
không?”

Kiều Thận Ngôn nhăn trán cau mày, cười tủm tỉm
nhìn Diệp Tri Ngã: “Em có thể bồi thường cho ông ta bao nhiêu được cơ chứ?”

“Em?”, Diệp Tri Ngã thần người ra, “Em vừa mới
bán nhà đi rồi… Ông ta rốt cuộc đòi bồi thường bao nhiêu ạ?”

Kiều Thận Ngôn uống nốt chỗ rượu còn lại trong
ly rồi lại rót thêm một ly nữa: “Số tiền này không cần em phải chi ra đâu, phía
bên bệnh viện sẽ chi trả”.

“Không, không, không. Đây là do sơ suất của em
mà gây nên, hơn nữa đùi của người đó cũng đã… về tình hay về lý thì cũng đều do
em phải chi trả số tiền bồi thường này, bán căn nhà ở đi đủ để trả phí phải
không anh?”, Diệp Tri Ngã cười khẽ, “Giá nhà bây giờ lên cao lắm, so với hồi em
mua thì giá đã lên rất nhiều rồi”.

Kiều Thận Ngôn cười nói: “Thế cơ à, thế còn anh
thì sao hả, em dự định trả cho anh bao nhiêu phí tinh thần đấy nhỉ?”

Diệp Tri Ngã chớp chớp mắt một lúc rồi nói giọng
vô cùng nhỏ nhẹ không thành câu: “Anh cần… bao nhiêu ạ…”

Kiều Thận Ngôn đặt ly rượu lên trên bàn, ngả người
về phía sau dựa lưng vào ghế, cười và lắc đầu nguây nguẩy: “Theo anh được biết
thì đại học y rất khó thi vào, có thể được đại học này học thì đều là những học
sinh xuất sắc đấy”.

Diệp Tri Ngã không hiểu ý anh muốn nói gì: “Gì hả
anh?”

“Điều này có thể nói lên được một vấn đề như thế
này không nhỉ, học giỏi và mưu trí chưa chắc đã song hành cùng nhau, người ngày
ngày học hành chăm chỉ cần mẫn như con vẹt nhưng đi ra ngoài xã hội thì năng lực
tự bảo vệ mình lại vô cùng kém cỏi đấy”.

Diệp Tri Ngã dù có ngốc nghếch đến thế nào cũng
có thể nghe ra được hàm ý anh đang giễu cợt mình: “Kiều tiên sinh, anh…”

“Bây giờ có một loại thủ đoạn lừa dối gọi là chạm
vào đồ sứ, bác sỹ Diệp đã nghe qua thủ đoạn này chưa vậy?”

“Gì cơ ạ? Ý anh nói người kia cũng là…”

“Anh ta là một con cáo già lọc lõi, căn cứ vào lời
khai của anh ta, sau khi em khám bệnh cho anh ta xong thì hắn lại bị đâm xe
liên tiếp ít nhất cũng không dưới mười mấy lần nữa. Trong đó có năm lần cảnh
sát giao thông đưa anh ta đi bệnh viện khám sức khỏe cũng đều không phát hiện
ra vấn đề gì cả. Do đó mà hắn không được tiền bồi thường là bao, cùng lắm cũng
chỉ hơn hai ngàn tệ gọi là phí bồi thường rót vào túi tiền. Lần cuối cùng đó
anh ta không khống chế được sự tình để bị xe đâm thật vào người, người lái chiếc
xe đó cũng không phanh kịp lại được. Sau khi bị xe đâm vào người, anh ta cũng
không để ý lắm đến những vết thương đó, để mãi cho đến hơn nửa tháng sau mới bắt
đầu đến bệnh viện kiểm tra và khi ấy mới biết rằng chỗ gãy xương đó không thể
chữa trị hay phục hồi được nữa rồi, đã vĩnh viễn tàn phế, và cũng có nghĩa anh
ta không bao giờ có thể tiếp tục công việc này nữa. Cho nên anh ta nghĩ ra thủ
đoạn cuối cùng là đến bệnh viện em đâm đơn kiện cáo. Sự việc nói chung là như vậy.
Ngày mai sau khi luật sư của nguyên cáo đến tòa án rút đơn kiện sẽ báo cáo tường
tận lại quá trình và nội dung của vấn đề này với bệnh viện bên em”.

Diệp Tri Ngã nghe Kiều Thận Ngôn tường thuật lại
vấn đề giống như đang nghe một câu chuyện tiểu thuyết vậy. Cô không dám tin vào
tai mình và thở một hơi thật dài: “Tại sao lại có thể như thế này cơ chứ…”

“Những sự việc như thế này ngày ngày đều không
ngừng xảy ra trong cuộc sống, có vẻ như bác sỹ Diệp không quan tâm cho lắm đến
tin tức thời sự thì phải”.

“Em cũng không phải là không quan tâm”… Tâm trạng
bất ổn bồn chồn không biết phải làm sao giải quyết nổi của Diệp Tri Ngã đã dồn
lắng bao nhiêu ngày nay giờ như được trút gánh nặng ra khỏi vai. Cô vừa phấn
khích vừa kích động lại có chút buồn bã, hít một hơi thật dài rồi lắc đầu im lặng
không nói thêm một lời nào nữa. Kiều Thận Ngôn nhìn hai hàng mi dài cúp xuống của
Diệp Tri Ngã liền cầm bình rượu lên rót cho cô một ly đầy rượu: “Ly rượu này
coi như là vì nước chảy đá mòn vậy”.

Diệp Tri Ngã mỉm cười nhấc ly rượu lên: “Ly rượu
này bất luận là như thế nào thì em cũng phải cạn mới được!”

Hai ly rượu chạm vào nhau. Diệp Tri Ngã một hơi
uống cạn ly rồi thành thật nói với Kiều Thận Ngôn: “Em không biết nên cảm ơn
anh như thế nào đây! Nếu không phải là anh, cả đời này em sẽ sống trong cảnh
hành hạ tự trách bản thân mình đến chết mất!”

“Kỳ thực thì anh cũng không làm được gì cả, chỉ
là gọi vài cú điện thoại mà thôi. Nếu cần cảm ơn thì nên đánh tiếng cảm ơn Tiểu
Mẫn. Nó ngày ngày ép anh phải nghĩ ra bằng được cách để giúp đỡ em trong chuyện
này. Nếu như nó không thúc ép anh hối hả như thế thì câu chuyện chưa chắc đã được
giải quyết nhanh như thế này đâu”.

“Kiều tiểu thư sao? Em nhất định sẽ phải cảm ơn
cô ấy mới được!”

Kiều Thận Ngôn vừa uống rượu vừa không ngừng để
mắt quan sát thăm dò sắc mặt của Diệp Tri Ngã: “Em gái của anh được chiều chuộng
chăm sóc quá nên đâm ra hư lắm, tính khí thì như tiểu thư. Bình thường nó rất
ít khi chủ động bắt chuyện với người lạ. Nhưng anh thấy nó có vẻ thích nói chuyện
và gần gũi với em. Hai người dường như có duyên với nhau”.

“Đúng là có duyên đấy ạ, thế nhưng em lại không
cảm thấy Kiều tiểu thư có chút gì gọi là tính khí tiểu thư cả. Tính em ấy thật
vui mà cũng thật chân thành anh ạ”.

“Tiểu Mẫn không học hành đến nơi đến chốn, từ
trước đến nay đều là có giáo viên đến dạy kèm trong nhà. Về lĩnh vực này thì mọi
người trong gia đình anh không hề có bất cứ yêu cầu gì với em ấy cả. Chỉ mong
sao em ấy luôn khỏe mạnh, thành thực, tự tin, lương thiện và tất nhiên cũng cần
phải có cả chân thành nữa là được. Thế nhưng cũng có những lúc anh cảm thấy rất
mâu thuẫn. Thường những người hội tụ được những ưu điểm như thế này đều rất thuần
khiết, nhưng mà những người thuần khiết như thế lại chính là những người dễ bị
tổn thương nhất. Bởi vì họ không có khái niệm phòng vệ cho bản thân mình. Họ
luôn nghĩ rằng tất cả những người sống xung quanh họ cũng đều thuần khiết giản
dị giống như họ vậy. Rốt cuộc phải xé vỏ bọc non nớt đó ra để nhồi nhét tính tự
vệ và tăng cường năng lực bảo hộ phòng ngừa cho bản thân, hay là lại tiếp tục
duy trì hiện trạng tồn tại này, bao bọc cho họ để họ có thể mãi mãi sống trong
sự bảo vệ của người khác, phải như thế nào mới gọi là đúng?”

Bóng dáng bên ngoài hồ từ trong khung cửa nhìn ra
thoáng động đậy. Một người phụ nữ trẻ trung mặc sườn xám đứng dưới gốc cây liễu
đối diện với hồ, trầm ngâm thổi một khúc nhạc bằng chiếc sáo làm từ gỗ thân cây
tùng, âm thanh trầm lắng, từphía mặt hồ vang lên giai điệu say mê. Diệp Tri Ngã
suy ngẫm, trầm giọng nói khẽ: “Hoặc là hai cách này của anh đều không đúng, vừa
không nên vội vã ngay phút chốc phủ định toàn bộ những quan niện giá trị tư tưởng
mà người ta đã cất công bao lâu xây dựng nên, vừa không nên để mặc cho người ta
sống dựa dẫm hoàn toàn trong vỏ bọc bảo hộ do mình tạo ra. Nếu là em, em sẽ thử
tự mình bỏ tay ra, chọn một con đường bằng phẳng một chút dễ đi một chút, để tạo
điều kiện cho họ tự bước đi trên đôi chân của chính mình, thực tiễn bên ngoài
cuộc sống sẽ có ích hơn nhiều so với những lời giảng dạy sáo rỗng. Để cho họ tự
thân vận động mới học hỏi được mới trưởng thành lên được, đó mới là biện pháp
thực tế nhất có tác dụng nhất anh ạ”.

Kiều Thận Ngôn lắng nghe một cách chăm chú:
“Nghe có vẻ rất có lý đấy, không nghĩ ra được rằng tư tưởng của em lại sâu sắc
đến vậy”.

Diệp Tri Ngã cười khúc khích: “Em làm gì có tư
tưởng gì cơ chứ, những điều này đều là đi một ngày đàng học một sàng khôn mà
thôi anh ạ”.

“Thay đổi?”. Ly rượu nhấc đến môi Kiều Thận Ngôn
liền dừng ngay lại, rồi anh lại chầm chậm nhấp một ngụm rượu vào miệng, “Nói
như thế có nghĩa là bác sỹ Diệp ngày xưa cũng đã từng là người thuần khiết đơn
giản như thế phải không?”

“Em sao? Ha ha, em còn không biết mình là người
như thế nào nữa”. Diệp Tri Ngã nghe không rõ hai từ “ngày xưa” và “đã từng”
trong câu nói chứa đầy ẩn ý khác nữa của Kiều Thận Ngôn khi hỏi cô, cô chỉ mỉm
cười đáp lại. Chỉ cho đến khi cô cảm giác được Kiều Thận Ngôn như đang có hàm ý
gì đó khác lạ trong cuộc nói chuyện tưởng như rất bình thường này, nhưng lại không
nghĩ ra được chủ đề khác để chuyển hướng nên ngay lập tức giơ ly rượu rỗng lên
tay: “Loại rượu mơ này hương vị đúng là không đến nỗi lắm, anh rót thêm cho em
một ly nữa nhé”.

Khi đã bắt đầu thì tiếp theo sau đó sẽ không thể
dừng lại được. Ngồi trong gian phòng cạnh không gian trên mặt nước nho nhã và đẹp
đẽ thế này, nghe tiếng sáo du dương ở phía ngoài kia rồi nhìn xuống một hồ đầy
ngập những hoa sen. Một chiếc bàn tròn với hai ly rượu mơ nhỏ. Diệp Tri Ngã ngậm
hớp rượu trong miệng, từ từ thưởng thức hương vị của loại rượu mơ vừa thanh vừa
thơm trong cổ họng, hai gò má bắt đầu đỏ hồng lên. Cô hai tay chắp lên má và
nghiêng đầu sang nhìn phía Kiều Thận Ngôn. Nụ cười nhẹ hiện lên khuôn mặt cô giống
như cơn gió vừa từ trên trời rất cao kia chầm chậm giữa không trung bao la rồi
rơi xuống, vẫn chưa hoàn toàn rơi hẳn xuống nền đất, vẫn chưa bị bụi cát trần
gian làm ô nhiễm, làm cho phai màu.

Kiều Thận Ngôn nói ba câu với cô thì hai câu rưỡi
đều chứa đầy hàm ý sâu xa. Anh uống hết ly này rồi lại rót ly khác, nhìn ánh mắt
của Diệp Tri Ngã càng lúc càng trong suốt. Người con gái này hoặc là động cơ
mưu mô thâm độc nham hiểm khôn lường hoặc là thật sự thuần khiết trong trắng
như không bị chút vẩn đục xã hội nhuốm màu lên, nếu không bị hiện thực cuộc sống
vồ vập đánh ngã khiến cho sứt đầu mẻ trán thì dường như cô vẫn dùng đôi mắt
trong veo của đứa trẻ con nhìn ra thế giới rộng lớn vô ngần này.

Rốt cuộc con người thực sự của cô là như thế
nào? Kiều Thận Ngôn nhăn mày với tốc độ vô cùng nhanh, mục tiêu ngắm vào khóe mắt
đang cười rất tươi của Diệp Tri Ngã rồi lại chuyển nhanh sang khóe môi đang cười
của cô. Tâm lý muốn đi tìm lời giải đáp cho câu hỏi này ngày một thôi thúc giục
giã anh hơn.

Chiếc bàn tròn không lớn lắm. Anh giơ cánh tay
dài ra, thật nhẹ nhàng là có thể chạm được đến bàn tay phải vừa đang cầm ly rượu
rỗng vừa đùa nghịch của Diệp Tri Ngã. Lòng bàn tay ấm áp của anh chạm vào mu
bàn tay của cô. Thứ cảm giác lạ lẫm chạm vào khiến cho bàn tay của Diệp Tri Ngã
thoáng chút bất ngờ, hoang mang rụt lại ngay lập tức, khiến cho ly rượu trắng
đang cầm trong tay rơi bịch xuống mặt bàn, lắc lư xoay vài vòng không thôi.

Nhưng bàn tay vừa nắm hụt ấy dường như không tỏ
ra một chút gì ngại ngùng do dự cả, vẫn lại giơ ra phía trước, nắm thật chắc để
giữ không cho bàn tay Diệp Tri Ngã đang tìm cách trốn tránh. Năm ngón tay khép
chặt vào nhau biểu lộ thái độ cương quyết, Diệp Tri Ngã cố thử đến hai lần đều
không tài nào rút tay ra được, cô thốt lên trong sự do dự ngại ngùng bất đắc
dĩ: “Kiều, Kiều tiên sinh…”

Kiều Thận Ngôn nheo mắt nhìn Diệp Tri Ngã, giọng
nói của anh vốn đã trầm, lúc này đây khi nói với cô càng trở nên trầm nhỏ hơn
bao giờ hết: “Trong thang máy ngày hôm đó, anh ta gọi em là em, Em Em…”

Sắc mặt Diệp Tri Ngã trong cái nhìn chằm chằm
xuyên thẳng của Kiều Thận Ngôn dần chuyển sang trắng bệch, men rượu nồng say với
khuôn mặt ửng hồng chếch choáng men say đã biến mất, đôi môi cô thâm tím vì đã
bị chính mình cắn chặt vào. m thanh cảnh báo trong phút khắc văng vẳng bên tai
cô, lúc được lúc mất. Ánh mắt Kiều Thận Ngôn nhìn chằm chằm xuyên thẳng vào mắt
Diệp Tri Ngã khiến cho cô không còn biết trốn đi đâu được nữa, buộc cô phải trở
nên cứng rắn đối mặt với điều thật khó xử như thế này: “Bây giờ đã muộn quá rồi
Kiều tiên sinh ạ, em phải về nhà rồi!”

Kiều Thận Ngôn cảm giác được bàn tay cô bắt đầu
lạnh lên, nếu như đây không phải là biểu hiện của sự buồn chán như lạc trong
cõi hư vô của con tim thì nhất định sẽ là sợ hãi, nỗi sợ hãi thật sự. Anh nhìn
vào các đầu ngón tay trên bàn tay cô đều được cắt tỉa sạch sẽ gọn gàng. Bởi vì
công việc của cô là bác sỹ, cô không giống như những cô gái móng tay được sơn
xanh đỏ màu sắc rực rỡ khác. Anh đã nhìn quá nhiều những người con gái như vậy
rồi, còn cô, đôi bàn tay chất phác giản dị này cũng giống như chính chủ nhân của
nó vậy, vừa cô đơn lạc lõng vừa trắng ngần thuần túy, khiến cho người đàn ông
tiếp xúc đều không cưỡng nổi ham muốn hấp tấp ôm chặt cô vào trong lòng để ôm ấp,
để che chở cho cô.

Buổi tối hôm đó.

Suốt một buổi tối ngày hôm đó.

Có phải cô cũng đã vừa cô đơn lạc lõng vừa trắng
ngần thuần túy như vậy nằm e ấp trong lòng của Phí Văn Kiệt, để anh ta che chở
cho cô, cho cô cảm giác ấm áp nóng hổi… Giây phút này trong đôi mắt cô hiện rõ
vẻ hoảng loạn, trong cái đêm hôm đó và trong vòng tay yêu thương che chở của
người đàn ông đó có thể lóe lên một tia sáng như thế nào?

“Tay em rất lạnh
đấy”, Kiều Thận Ngôn càng nắm chặt tay cô hơn, hai bờ môi mím chặt vào nhau
trong vô thức, hằn lên vết nhăn có thể nhìn thấy rõ. Bàn tay gầy yếu mỏng manh
của Diệp Tri Ngã nằm gọn trong lòng bàn tay của anh, cô không thể nào chống chọi
lại nổi sức mạnh của đôi bàn tay ấy được, “Lạnh rồi phải không em?”

Diệp Tri Ngã mím chặt môi dùng hết sức mình túm
mạnh bàn tay lại: “Kiều tiên sinh! Anh… anh bỏ tay ra! Anh làm em đau rồi đấy!”

Kiều Thận Ngôn không còn vẻ mặt chế giễu nhạo
báng như lúc nãy nữa, mà trở nên cẩn thận hơn, thái độ tôn trọng hơn. Anh hơi
nhăn mày lên, nói với giọng khẽ khàng dường như còn khẽ khàng hơn hẳn so với mức
có thể tưởng tượng của anh: “Em là bác sỹ, bệnh tình của của Tiểu Mẫn thì chắc
em hiểu rõ hơn anh, hơn Phí Văn Kiệt rồi. Bệnh tim của nó nhất định không thể bị
tái phát thêm bất cứ một lần nào nữa đâu”.

Diệp Tri Ngã nhăn vầng trán lên biểu lộ thái độ
bực bội khó chịu với anh: “Bỏ tay ra! Anh mà không bỏ tay em sẽ hét lên gọi người
đấy! Anh bỏ tay em ra mau!”

“Cả anh và em đều hiểu rất rõ, bệnh tình của Tiểu
Mẫn không thể nào chữa trị được. Nó bây giờ giống như là đang sống theo vận may
thôi, trời cho sống thêm ngày nào thì may mắn được sống thêm ngày đó. Diệp Tri
Ngã, em nghe cho rõ đây, chỉ cần Tiểu Mẫn vẫn còn sống thì anh sẽ không tiếc hy
sinh tất cả để có thể bảo vệ được cho nó, để cho nó tận hưởng một cuộc sống hạnh
phúc vui vẻ, bất cứ một điều gì gây nguy hại hoặc có thể làm tổn thương nó thì
anh tuyệt đối không cho phép xảy ra”.

Diệp Tri Ngã cắn răng chặt vào môi: “Anh nói những
điều này với em để làm gì? Em từ trước đến nay không bây giờ có ý nghĩ muốn làm
hại em gái của anh cả”.

Kiều Thận Ngôn cười đầy vẻ lạnh nhạt: “Diệp Tri
Ngã, em rất xinh đẹp, mà cũng còn rất trẻ trung. Em có đợi thêm vài năm nữa thì
trái tim của tên Phí Văn Kiệt đó cũng vẫn là một trái tim chết dành cho em mà
thôi. Tiểu Mẫn không có được may mắn như em. Thời gian sống của nó chẳng còn
bao lâu nữa, nó đã thích Phí Văn Kiệt như thế rồi thì con người của Phí Văn Kiệt
nhất định cũng phải thuộc về nó, có thể gọi là lừa gạt cũng được mà là diễn kịch
cũng được tất, chỉ cần làm cho nó cảm thấy vui sống là tốt rồi. Sau này đến một
ngày nào đó Tiểu Mẫn không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, em và hắn sẽ có
tha hồ thời gian để ở bên nhau hàn huyên những kỷ niệm cũ của hai người. Nhưng
mà bây giờ giờ thì không thể được! Anh không muốn dùng biện pháp cương quyết để
đối phó với em. Tốt nhất em nên có chút nhẫn nại, một chút tự giác, và hãy rời
xa Phí Văn Kiệt đi”.

Diệp Tri Ngã tức giận đến mức toàn thân run lẩy
bẩy. Khắp người cô lúc này ngoại trừ hơi thở gấp gáp đập dồn dập vào nhau thì
chỉ còn dư một chút sức lực để trợn trừng mắt phẫn nộ, lấy hết thái độ khó chịu
nhìn vào người đàn ông đầy nham hiểm này. Chỉ cách đây có vài phút thôi, anh ta
vẫn ngồi đây vui vẻ vừa uống rượu vừa nói chuyện thật ôn hòa nhã nhặn với cô,
thế nhưng ngay sau đó có thể thay đổi một mạch một trăm tám mươi độ biến thành
con người khốc liệt như thế này! Khốc liệt khiến cho cô cảm thấy vô cùng sợ
hãi.

Và còn những lời anh nói với cô nữa chứ! Diệp
Tri Ngã không dám tin nổi vào tai mình nữa lắc đầu nguây nguẩy, tức giận bốc
lên đỉnh đầu rồi cười thành tiếng: “Anh lấy quyền gì mà nói với tôi những lời
như thế này hả? Tôi gần ai hơn tôi xa ai hơn là quyền tự do của bản thân tôi,
anh lấy tư cách gì mà can thiệp vào cuộc sống của tôi như thế?”

Tiếng cười của Kiều Thận Ngôn trở nên lạnh lẽo
hơn bao giờ hết: “Lấy vụ cáo trạng bệnh viện bên em làm tư cách. Diệp Tri Ngã,
em có tin hay không, anh đã có biện pháp điều tra ra chân tướng sự việc buộc
bên nguyên cáo phải rút đơn kiện về, thì cũng có nghĩa là anh sẽ có cách để có
thể tiếp tục vụ kiện này, cho đến khi em thân tàn danh liệt không bao giờ còn
được làm bác sỹ nữa cũng như không còn cách nào để tồn tại trong thành phố Nam
Kinh này nữa thì anh mới chịu thôi”.

Diệp Tri Ngã lấy hơi trút ra từ hai kẽ hàm răng
đang rít mạnh vào nhau tức giận nói: “Anh là đồ bỉ ổi!”

“Giống nhau cả thôi!”. Ngón tay Kiều Thận Ngôn
nhấn chặt lên làn da của cô, dưới làn da ấy dường như không có gì ngoài những
xương là xương. Cô cũng gầy gò một cách đáng thương không khác gì Tiểu Mẫn cả.
“Biện pháp mà anh dùng để đối phó với người hèn hạ từ trước đến nay là hèn hạ
hơn cả hắn ta”.

Nước mắt Diệp Tri Ngã lăn dài xuống gò má, cô
giương to đôi mắt lên nhìn cũng với mục đích là không để cho nước mắt lăn xuống
hai gò mà được. Thế nhưng đôi mắt ấy có mở to đến cỡ nào đi chăng nữa cũng chẳng
thể ngăn nổi những giọt nước mắt đọng trũng lại trong khóe mắt chỉ chờ chực lăn
xuống. Những giọt nước mắt như mưa xuân những ngày tháng ba vậy, rơi lướt qua
người Kiều Thận Ngôn. Một làn khói trắng của sức sống bừng cháy rồi lại bị dập
tắt ngay sau đó, có những điều không nghĩ ra lại vụt sáng lên mạnh mẽ dữ dội
trong tư tưởng, bay đến ngực rồi lướt qua đỉnh đầu xuống dưới cổ họng, rồi lại
luồn vào trong đôi mắt, cố gắng làm tan biến những điều phẫn nộ khó chịu của
anh.

Kiều Thận Ngôn hít một hơi thật dài, mạnh mẽ rút
ngay tay ra. Bàn tay Diệp Tri Ngã bị sức mạnh của anh ghì chặt rồi nhấc ra khiến
tay cô cũng bị nghiêng hẳn về một phía, chiếc ghế ngồi nặng nề đến thế chắc nịch
đến thế cũng bị nghiêng đảo lung lay. Đùi cô chạm vào những điêu khắc chạm trổ
hoa văn màu sắc trên chân chiếc bàn gỗ đỏ, bị những vết sắc cạnh của những điêu
khắc hoa văn này khía vào làn da mỏng manh khiến cô cảm thấy đau nhói, cô cắn
răng cố sức chịu đựng, đứng bật dậy bước chân chạy ra ngoài, mở toang cánh cửa
đang được đóng rất chặt, gắng hết sức mình chạy khỏi ngôi nhà được thiết kế đầy
vẻ tinh hoa tao nhã đó.

Lúc lái xe bon bon đến nơi đây thì chẳng có cảm
giác gì cả, nhưng đến khi thật sự dùng đôi chân trần đi trên con đường rợp đầy
cây xanh trải dài tít tắp hai bên đường, hơn nữa lúc này lại là sáng sớm, khiến
cho cô có cảm giác nơm nớp lo sợ như đang lạc vào chốn rừng hoang vắng vẻ với
những thứ âm thanh ma quái ghê rợn. Nước mắt của Diệp Tri Ngã bị tiếng ồn ma
quái kỳ dị này làm cho giật mình khiếp sợ. Cô đứng lặng lại, quay đầu nhìn vào
ánh điện ấm áp trong sân vườn kia rồi lại tiếp tục sải những bước dài ra khỏi
khu sân vườn đó.

Đây là một khu ngoại thành phía Đông thành phố,
cụ thể là khu nào thì Diệp Tri Ngã không rõ cho lắm, nói chung là cách căn nhà
cô ở rất xa. Đi được một đoạn cách sân vườn đó chừng một km đến một ngã ba, con
đường có vẻ như rộng rãi hơn hẳn. Diệp Tri Ngã muốn gọi điện thoại yêu cầu taxi
đến đón nhưng lại không mang ví tiền, taxi chở về nhà rồi có thể nhờ bác lái xe
đợi dưới cổng một lúc cũng được. Nhưng mà lục khắp các túi quần áo cũng đều
không sờ thấy di động nằm ở đâu. Là cô quên không đem theo hay là lúc nãy chạy
vội vàng quá để bị rơi mất điện thoại chốn nào đó rồi? Cô bất lực thở một hơi
dài, ấm ức khó chịu rồi bực tức dâng lên cả đỉnh đầu, ngó nghiêng xung quanh đều
không rõ đây là đâu, phương hướng như thế nào. Mỗi hướng đi ra đều có vẻ rất giống
nhau, không biết lúc cô đến đây là từ phương nào nữa.

Sau lưng có tiếng xe ô tô bấm còi. Diệp Tri Ngã
quay đầu nhìn lại. Thời gian này và ở đây thì đương nhiên là chỉ có thể là xe của
Kiều Thận Ngôn mà thôi. Anh lái xe tiến đến rồi dừng lại bên cạnh cô, nhấn nút
kéo cánh cửa hạ xuống: “Vào trong xe, anh đưa em về nhà”.

Diệp Tri Ngã không ngừng bước những bước dài về
phía trước. Kiều Thận Ngôn vẫn kiên trì lái xe đi sát phía bên cạnh cô: “Từ đây
đi vào trong nội thành còn xa lắm đấy”.

Không thèm quan tâm, không thèm quan tâm, không
thèm quan tâm!

Kiều Thận Ngôn nhìn dáng Diệp Tri Ngã đi bộ trên
đường ngẩng cao đầu kiêu ngạo không thèm để ý gì xung quanh, anh trút một hơi
dài đầy vẻ rảnh rỗi nhàn hạ: “Đừng quên là anh đã cảnh cáo cho em biết rồi đó,
khu này an ninh trật tự không tốt cho lắm đâu đấy”.

Cô dừng ngay lại. Xe cũng dừng ngay lại.

Kiều Thận Ngôn ngồi trên chiếc ghế lái xe, phía
ngoài cửa xe của chiếc ghế bên cạnh anh là Diệp Tri Ngã với mái tóc đen dài xõa
ngang lưng, những lọn tóc thẳng bồng bềnh che đi một phần khuôn mặt của cô. Cô
nhìn bóng tối đen mờ trải dài bị ánh đèn phía trước xe chiếu sáng, thứ ánh sáng
vừa dữ dội vừa chói lóa, thứ ánh sáng có thể chiếu sáng đến tận đến vài chục
mét trong màn đêm đen mờ ảo như thế này.

Kỳ thực còn có điều gì có thể thật sự dài hơn xa
hơn được nữa chứ?Những giấc mơ đã thoáng qua thì cũng đều bị dập tắt hết cả rồi.
Những khát vọng cháy bỏng thì cũng mất tăm cả rồi. Giống như hai hàng đèn điện
trên chiếc xe này, bất luận từ phía nguồn xe hay là lúc chuẩn bị bắt đầu đều
chiếu sáng nồng nhiệt như thế này, mãnh liệt như thế nhưng cũng chẳng thể chiếu
sáng được hết con đường này.

Diệp Tri Ngã thốt lên cười với chính mình, nhè
nhẹ lắc đầu: “Kiều tiên sinh, anh đã hiểu lầm tôi rồi, quan hệ giữa tôi và anh
Phí Văn Kiệt không giống với những gì anh đã nghĩ như thế đâu, mãi mãi về sau
cũng không bao giờ có thể như thế được đâu… Người anh ấy hận nhất, ghét bỏ nhất
chính là tôi. Anh ấy còn muốn tôi rời xa anh ấy càng xa càng tốt, muốn hơn cả
anh nữa. Anh không nhất thiết phải dùng đến bất cứ thủ đoạn nào để đối phó với
tôi cả. Tôi biết tôi nên làm như thế nào cho đúng…”

Cô nói xong liền thở một hơi dài, nghiêng đầu lộ
ra một nụ cười thản nhiên vô hồn. Sau đó không chút do dự suy ngẫm gì nữa mà bước
thẳng. Kiều Thận Ngôn ngậm điếu thuốc vào trong miệng, ngậm rất lâu cũng chẳng
để tâm tiếp tục hút nữa, mặc cho điếu thuốc cứ thế lặng lẽ cháy tàn. Những làn
khói trắng của tàn thuốc như vết bút vẽ thẳng lên không trung. Diệp Tri Ngã từng
bước từng bước đi trên con đường đó, bóng dáng gầy gò, đôi chân nặng trĩu mệt mỏi.
Cô cảm giác được Kiều Thận Ngôn vẫn chăm chú nhìn từ phía sau cô. Nhìn thì cứ
nhìn đi. Cô xưa nay chẳng phải người kiên cường ý chí, cũng không hề có tham vọng
biến mình thành người kiên cường ý chí.

Tiếng chuông điện thoại vang lên giục giã khiến
cho Tôn Gia Linh đang say sưa trong giấc ngủ chợt tỉnh dậy. Đại tiểu thư Tôn
còn trở người ôm chiếc gối thêm một lúc nữa, mãi cho đến khi tiếng chuông reo
lên lần thứ ba thì mới bắt đầu cắn răng nghiến lợi tụt xuống khỏi giường chạy
ra nhấc điện thoại lên nghe: “Mấy giờ rồi hả người anh em? Nếu có việc gấp thì
cũng nên gọi vào di động cho tôi chứ? Nửa đêm nửa hôm gọi điện làm phiền người
khác thì chỉ có ma quỷ mới bày được ra trò này thôi”.

Kiều Thận Ngôn nói cho Tôn Gia Linh biết vị trí
Diệp Tri Ngã đang đứng tại đây: “Cô ấy đang đi một mình trên đường, em mau đến
đây đưa cô ấy về nhà đi”.

Tôn Gia Linh nạt anh: “Có thể như thế được hay
sao hả ngài đại gia, anh cãi vã với người yêu hiện tại của anh rồi lại bắt vị
hôn thê ngày trước của anh là tôi đi giải quyết cho hai người là sao chứ! Anh
không nghĩ tình cảnh này thật nực cười hay sao hả?”

“Ai bảo nhà em gần chỗ này chứ”, Kiều Thận Ngôn
thúc giục cô tiếp, “Trong vòng ba phút nữa mà em vẫn chưa bước chân ra khỏi
phòng, hậu quả thế nào em tự chịu lấy”.

Tôn Gia Linh giẫn dỗi trút một câu “Nửa đêm gà cục
tác!”, sau đó khoác áo qua loa, lấy di động và chìa khóa bước nhanh xuống tòa
nhà.

Mười lăm phút sau Tôn Gia Linh nhìn thấy bóng
dáng Diệp Tri Ngã lững thững trên con đường rợp đầy cây xanh. Khi nhìn thấy
khuôn mặt đáng yêu trong cửa kính xe, Diệp Tri Ngã vô cùng bất ngờ. Tôn Gia
Linh đưa tay lên mở cánh cửa xe ra, cười và ra hiệu cho cô: “Lên đi chị”.

Diệp Tri Ngã ngồi vào trong xe của Tôn Gia Linh
và gặng hỏi: “Em, sao em lại ở khu này thế hả?”

Tôn Gia Linh khởi động xe, nhấc di động lên lắc
lắc về phía cô, rồi nhấn vào nút nghe, chuông vừa reo thì đầu dây bên kia đã
lên tiếng luôn: “Tìm thấy cô bé lọ lem mà anh đã đánh rơi rồi đấy nhé, tốc độ rất
nhanh phải không nào!”

Diệp Tri Ngã cúi đầu lặng lẽ, hai tay đan vào
nhau, lặng thinh ngồi nghe Tôn Gia Linh nói đùa vài câu với Kiều Thận Ngôn
trong điện thoại rồi tắt máy luôn ngay sau đó. Tôn Gia Linh cho xe đi thẳng
trên con đường rợp đầy cây xanh, trong chớp mắt đã vào con đường hướng ra phía
nội thành. Cô đưa tay che miệng đang ngáp ngắn ngáp dài và nói với Diệp Tri
Ngã: “Bác sỹ Diệp, đã có chuyện gì thế vậy? Anh Kiều không phải là loại người
không biết nâng trứng hứng hoa, nửa đêm nửa hôm lại vứt bỏ con gái người ta ra
khu ngoại ô hẻo lánh thế này, việc làm thất đức như thế không giống với phong
cách của anh ấy một chút nào cả à”.

Diệp Tri Ngã mỉm cười trả lời: “Không có đâu… là
do chị tự ý muốn xuống xe đi bộ thôi mà…”

“Chị tự ý xuống xe đi bộ, để anh ấy nửa đêm bắt
em đang ngon giấc trên chiếc giường ấm áp của mình phải đi tới đây à”. Tôn Gia
Linh mỉm cười đưa di động cho Diệp Tri Ngã cầm, “Có cần gọi điện cho anh ấy
không chị?Mắng anh ấy vài câu cho em hả giận một chút đi chị ạ”.

Diệp Tri Ngã khoát tay ra hiệu từ chối: “Ngại
quá, đã làm phiền đến em rồi Tôn tiểu thư, nhà chị ở đường Ninh Hải”.

“Chị đừng khách sáo như vậy!”. Tôn Gia Linh ngó
qua gương chiếu hậu nhìn vào bóng chiếc xe ô tô đang chạy bám sát phía sau xe
cô, cảm thấy thật buồn cười, “Chúng ta đã là bạn của nhau rồi mà chị, từ sau đừng
có xưng hô bác sỹ Diệp hay Tôn tiểu thư nữa đi chị, em gọi chị là chị Diệp nhé,
anh Kiều và Tiểu Mẫn thì lúc gọi em là Gia Gia, lúc thì gọi em là Tiểu Tôn, chị
gọi em thế nào cũng được chị ạ”.

“Ừ”, Diệp Tri Ngã nói chuyện với Tôn Gia Linh, một
cô gái rất vui vẻ hòa đồng, cô để ý rằng tất cả câu chuyện khi nói với cô, Tôn
Gia Linh đều cố ý đưa đẩy câu chuyện về chủ đề liên quan đến Kiều Thận Ngôn, thế
nhưng cô thật sự không còn tâm trạng hay cảm xúc gì khi nhắc tới ba chữ Kiều Thận
Ngôn này nữa. Cô luôn giấu mình trong bộ dạng giả vờ nói để qua chuyện cho
xong. Thật may vì lúc này trên đường còn vô cùng vắng vẻ nên xe chạy với tốc độ
rất nhanh, chẳng bao lâu đã về tới căn hộ khu chung cư của cô.

Sau khi chào tạm biệt Tôn Gia Linh, Diệp Tri Ngã
trở về nhà. Cô lúc này đã thấm mệt, đặt mình lên giường luôn, ôm chiếc gối ôm
và nhắm nghiền hai mắt lại, thế nhưng sao cô không thể nào thiếp đi được. Cô
vùi đầu vào trong gối tự cười đầy bất lực và vô cảm, đã từ khi nào cô bị biến
thành con người khiến cho người khác phải ghét bỏ như thế chứ, đến mức không
còn muốn nhìn thấy cô thêm một lần nào nữa, đến mức chỉ mong sao cô tránh khỏi
cuộc sống của họ càng xa càng tốt. Cho nên là cô hãy rời khỏi chốn này càng xa
càng tốt, đi đi và đừng quan tâm đến bất kỳ điều gì nữa.

Sau khi tỉnh giấc, Diệp Tri Ngã ngồi thu dọn lại
đống hành lý đã được sắp xếp gần như xong hết thêm một lần nữa, những đồ đạc có
thể vứt đi thì đều đã vứt đi hết rồi, tất cả đồ đạc cần mang đi đã được xếp gọn
gàng trong hai chiếc va li làm bằng da, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo đi là
xong.

Mười giờ sáng, bệnh viện gọi điện vào máy bàn
trong nhà Diệp Tri Ngã, quả thật đúng hệt như lời nói của Kiều Thận Ngôn, bên
nguyên cáo đã rút đơn kiện về rồi, luật sư bảo hộ cho nguyên cáo cũng đã đến bệnh
viện của cô giải thích về toàn bộ quá trình vụ việc, vụ kiện này được coi như
đã chấm dứt hoàn toàn. Lãnh đạo của bệnh viện đã nói với Diệp Tri Ngã rằng họ
đang suy ngẫm về vấn đề có nên đâm đơn kiện lại bên nguyên cáo hay không. Diệp
Tri Ngã trả lời qua loa vài câu cho có lệ, đặt điện thoại xuống bàn trút một
hơi thật dài, đứng giữa phòng khách nhìn thật lâu tất cả mọi thứ trong căn
phòng này, căn phòng đã sống cùng với cô suốt hai năm qua, cô cương quyết kéo
hai chiếc va li bằng da này rồi đi ra khỏi phòng.

Cô lái xe đến trạm đổ xăng trước, sau đó đi ra
khỏi thành phố Nam Kinh theo phía Nam, hướng về đường cao tốc rẽ vào
Hải Thành. Cô bỏ lại tất cả những cảm giác gọi là ấm ức, không cam chịu, không
khuất phục, những giọt nước mắt và những buồn đau, trong đó có cả cảm giác tội
lỗi khổ sở… Tất cả cảm giác về những chuyện đã xảy ra trong thành phố này. Bắt
đầu từ giây phút này đây cô sẽ không bao giờ hỏi gì thêm hay nghĩ ngợi về nó nữa.
Bắt đầu từ khoảnh khắc này đây cô sẽ cố gắng vì cuộc sống hạnh phúc vui vẻ cho
chính bản thân mình.

Cảnh vật bên ngoài xe như đang bay lượn giữa
không trung và lùi dần về phía sau. Lúc này vừa đúng là giữa trưa, ánh mặt trời
vào thời kỳ đầu đông chiếu sáng ấm áp. Một người con gái lái xe chạy trên con
đường cao tốc bằng phẳng không chút gồ ghề hay khúc khuỷu, quanh co. Diệp Tri
Ngã vừa lái vừa cất lời hát vang theo giai điệu trong bài hát bật trong xe.

“Khi anh hôn nhẹ vào vầng trán của em, em bỗng
nhiên òa lên khóc nức nở, khóc như một đứa trẻ…”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+