Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 15-16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15

Tình yêu  đến

Bà Phương ngây người, tròn mắt nhìn nhưng Diệp Tri Thu cũng ngạc nhiên không kém. Vốn dĩ cô không sợ bà Phương ngạo mạn này, chỉ nghĩ làm sao cho khỏi liên lụy đến Tân Địch thôi. Nhưng cô không ngờ Tăng Thành lại tự mình đến nói giúp cho một nhân viên cũ của mình như vậy.

“Tổng giám đốc Tăng, e rằng không thể nói như vậy được. Tôi và bà nhà đã kết giao nhiều năm nên tôi mới trực tiếp trả tiền đặt cọc, cũng không làm hợp đồng với Tân Địch, giờ sắp đến ngày cưới của con gái tôi rồi, ông cảm thấy làm vậy thỏa đáng không?”

Tăng Thành không bao giờ bộc lộ cảm xúc trên gương mặt, bây giờ cũng không ngoại lệ, ông ta nói: “Bà Phương, bà muốn bồi thường sao? Nói giá đi, nếu vợ tôi đã trót nhận lời với bà thì tôi chấp nhận bồi thường”.

Bà Phương cứng miệng không nói được gì, Phương Văn Tĩnh lên tiếng: “Thôi mẹ, chúng ta đi”. cô ta quay đầu nhìn Phạm An Dân. Phạm An Dân ngập ngừng giây lát rồi gật đầu, không nhìn ai mà đi thẳng ra ngoài.

Bà Phương tức giận nhìn Diệp Tri Thu nói: “Cô Diệp, cô được lắm. Tôi nể mặt Tổng giám đốc Tăng thôi”. Bà ta kéo tay Phương Văn Tĩnh rồi phăm phăm đi ra.

Chuyện ầm ĩ như thế, Diệp Tri Thu cảm thấy mệt mỏi và chán nản nghĩ vì việc này đã làm mất mặt bố mẹ, giớ cả ông chủ cũ cũng phải ra mặt giúp cô, nhưng cô chỉ có thể cố gắng lấy tinh thần cười nói: “Tổng giám đốc Tăng, cám ơn ông đã có ý tốt đến đây. Chúng ta đi thôi”.

Ba người ra khỏi ngân hàng, Tăng Thành thấy vẻ gượng gạo của cô, mỉm cười nói: “Hai cô nói chuyện đi nhé! Tôi có chuyện phải đi trước”.

Diệp Tri Thu và Tân Địch đều thở dài nhẹ nhõm và cùng nói lời tạm biệt. Nhìn ông ta lái chiếc Audi đi rồi, Diệp Tri Thu mới quay sang Tân Dịch, Tân Địch làm điệu bộ đáng thương, cầu xin: “Thu Thu, đừng trách tớ. Khi tớ nghe điện thoại của cậu, ông Tăng cũng đang ở phòng Thiết kế cùng với bọn tớ họp lần cuối về khâu tổ chức chương trình. Tớ đâu biết là ông ấy nghe được rồi nghiêm mặt lại hỏi có phải cậu gọi tới không? Sau đó ông ấy nghe điện thoại của cậu, gọi tớ xuống lầu. Trên đường, ông ta còn nghe một cuộc điện thoại của bà chủ nữa, rồi lại hỏi tớ. Tớ đành khui hết. Những việc của cậu hình như ông ta biết lâu rồi”.

Diệp Tri Thu thở dài than vãn: ” Đúng vậy, hình như cả thế giới này đều biết việc tớ bị đàn ông đá rồi, giờ tớ cũng chẳng mất công mà che với dấu nữa. Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nào uống chút gì đó. Cậu đi chuyến chín giờ, chắc là kịp”.

Hai người đi đến một quán cà phê cách đó không xa, trên dãy hành lang hình vòng cung trước cửa quán có đặt những chiếc ô che nắng. Xem ra thời tiết đã ấm lên, dưới những tàn ô đã bắt đầu có mấy người ngồi. Hai người tìm một chỗ, gọi phục vụ bưng hai ly cà phê.

” Ông Tăng có nói gì cậu không?”.

“Nói gì được!” Tân Địch hồn nhiên nói: “Tớ nghe thấy ông ấy còn mắng vợ trong điện thoại cơ, bảo bà ấy sau đừng làm những chuyện như thế này nữa”.

Diệp Tri Thu yên lòng, thờ ơ ngồi dựa vào thành ghế. Tân Địch nhìn cô: ” Hôm nay coi như đã trút được cục tức anh ách, tại sao cậu chẳng thèm nói năng gì thế?”

“Tớ không vui lên được, chứng kiến cảnh đó mà thấy tuyệt vọng. Tự mình chịu đã đành lại còn lôi cả cậu vào nữa, giờ ngay cả giám đốc Tăng cũng phải vào cuộc. Việc này mà truyền ra ngoài, e rằng lại thêm nhiều điều tiếng”.

“Cậu nghĩ nhiều quá đấy, tớ có gì mà phải phiền với phức. Lời Tổng giám đốc Tăng nói cũng đường đường chính chính, có gì mà thị phi”. Tân Địch không cho rằng suy nghĩ của Tri Thu là đúng, cô nói tiếp: “Mà cậu tuyệt vọng mới là lạ, chẳng lẽ cậu lo cho Phạm An Dân, tớ thấy anh ta có bà mẹ vợ như vậy thì chỉ muốn cười lớn, đáng đời anh ta. Tham tiền của người ta thì kiểu gì cũng phải trả giá”.

Diệp Tri Thu lắc đầu, thực sự cô không thể vui lên được, cô nói: “Trước đây thực sự tớ không nhận thấy anh ấy có ham muốn đặc biệt với tiền tài. Haizzz, thôi không nhắc đến anh ta nữa. Càng nói tiếp về đề tài này càng thấy sáu năm của mình chẳng có giá trị gì cả. Có lúc tớ tự hỏi, không biết anh ta có phải người mà tớ đã từng muốn lấy làm chông không nữa”.

Tân Định im lặng giây lát rồi đổi đề tài: “Nói đi nói lại ,việc ông Tăng đến đây tớ cũng ngạc nhiên. Cậu có thấy ông ấy đối xử với cậu có chút khác biệt không?”

 

Nếu là người khác nói thì Diệp Tri Thu đã lập tức phủ nhận rồi, nhưng là Tân Địch nên cô không cần giả bộ. Cô không phải kẻ ngốc, cũng không muốn chơi trò làm kẻ ngốc. Trước kia ở Tố Mỹ, Tăng Thành là ông chủ đã có gia đình, còn cô là nhân viên đã có bạn trai. Mặc dù ông ta không bao giờ dây dưa với nhân viên của mình và cô cũng chưa bao giờ có ý tưởng với người đàn ông nào khác ngoài Phạm An Dân. Nhưng từ khi thôi việc tới giờ, cô dần nhận ra, có vẻ Tăng Thành đối xử với cô không giống những nhân viên khác. Không gây khó dễ cho cô thì đã đành, lại còn rất nhiều lần an ủi, nhắc nhở cô, thậm chí hôm nay còn đến giải vây cho cô nữa. Cô không muốn nghĩ nhiều về vấn đề này, thánh chuốc thêm phiền hà cho mình.

“Vấn đề đó chúng ta chỉ nói vậy thôi nhé ! Tiểu Địch, chuyện tình cảm của tớ đã rắc rối như vậy rồi, sức đâu mà dây với một ông đang đòi bỏ vợ nữa”. Cô cười khổ rồi nói tiếp : “Với lại, người như Tổng giám đốc Tăng, tốt nhất là đừng vì một chút quan tâm lúc có lúc không ấy mà có ý tưởng gì với ông ta”.

“Ờ đúng vậy, tâm tư ông ta quá kín đáo, chẳng ai đoán được ông ta đang nghĩ gì. Loại đàn ông này tốt nhất là nên giữ khoảng cách xa xa chút. Ý, hôm qua cậu bảo có tình yêu mới mà, mau kể cho tớ nghe đi”.

Diệp Tri Thu vẫn chưa lấy lại tinh thần, cô nói :”Anh ấy đến giờ đấy, tí nữa chúng ta cùng ăn cơm nhé, lúc đó cậu sẽ biết thôi”.

Tân Định hồ hởi nói : “Không cần ăn cơm, tớ chẳng muốn làm người thứ ba phá đám đâu, chỉ muốn xem anh ta thế nào thôi. Tối nay còn ra ga nữa, bao giờ cậu tới đó?”

“Ba ngày nữa tớ đi, còn phải xem thị trường bên đó thế nào nữa. Tín Hòa mấy năm nay đã hoàn toàn rút khỏi thị trường Bắc Kinh rối, thật thảm hại.” Diệp Tri Thu lại thở dài, chán nản nghĩ mình thật đen đủi, toàn gặp những chuyện không may. “Để tớ xem có tiện đi xem show của cậu không, tớ sợ đi rồi lại có người nói lằng nhằng. Nếu không đến được, tớ cũng sẽ đặt một bó hoa rồi nhờ một anh đẹp trai lên sân khấu tặng cậu, đảm bảo cậu sẽ vô cùng rạng rỡ”.

“Haizzz, cậu thật là… Trước đây tớ cảm thấy cậu làm gì cũng suy nghĩ thái quá, đến giờ cái tật ấy vẫn phát tác. Cậu xem một show của tớ thì đã làm sao, chẳng lẽ có người nói cậu đi sao chép ư?”

Diệp Tri Thu cũng không biết nói làm sao với Tân Địch nên đành cười trừ. Tân Địch vẫn là người có tố chất nghệ thuật mạnh mẽ, từ trước đến nay không bao giờ để ý đến sự nhậy cảm trong các mối quan hệ hay những chuyện vụn vặt. Những cạnh tranh, phòng thủ của các doanh nghiệp thời trang ở đất này rất nhiều, đã cấm show nhiều năm nay, các công nghiệp thường chỉ có công ty tiêu thụ và đại lý bán hàng. Tân Địch thẳng thắn vô tư, lần này cô phối hợp với bên triển lãm để làm chương trình biểu diễn. Nhưng với thân phận là một nhân viên đã nhảy việc của Tri Thu, thực sự ngay cả việc chỉ đến cổ vũ góp vui cho bạn mình cũng không tiện.

Hứa Chí Hằng xuống xe đứng gọi điện cho Tri Thu. Anh mặc áo sơ mi sọc chéo mầu gris, quần xẫm. Ánh mặt trời sắp xuống núi chiếu sáng khuôn mặt đang rất vui vẻ của anh. Thấy Diệp Tru Thu vẫy tay, anh liền đi tới.

Diệp Tri Thu giới thiệu hai người với nhau. Anh lịch sự gật đầu, sau đó ngồi xuống, nhìn Diệp Tri Thu, nói : “Nửa tháng nay em làm việc vất vả lắm hả ? Nhìn em có vẻ rất mệt mỏi”.

Diệp Tri Thu xoa măt, thừa hiểu mình lúc này không thể giả bộ hân hoan phấn khởi với anh được. “Vâng, em mệt quá, hy vọng hết giai đoạn bận rộn này sức khỏe sẽ tốt hơn.”

“Làm thời trang thì bốn mùa đều bận”, Tân Địch cười nói: “Nhưng Thu Thu, cậu không nên bận hơn cả sếp mới phải”.

Diệp Tri Thu nghĩ điều đó cũng đúng, từ khi cô vào Tín Hòa làm việc, Lưu Ngọc Bình rõ ràng đã nhàn hơn nhiều. Hơn thế, bà ta còn không khách khí mà đổ cả gánh nặng trên vai mình cho cô. Nếu theo cách của cô, bất chấp mệt mỏi, bán mạng kiếm tiền thì cũng chỉ để cho người khác hưởng mà thôi. “Đúng vậy, không thể bỏ công nhiều hơn chủ được, cái này để tớ nghĩ lại”.

Tân Địch cầm ly cà phê lên uống một ngụm, cô nói :” Tớ đi trước đây. Thu Thu, đến Bắc Kinh thì gọi cho tớ nhé !”.

Diệp tri Thu đối với Tân Địch thì không cần khách khí nữa, cô gật đầu : “Đừng có xuống xe mà quên hành lý”.

Tân Địch cười lớn, đứng dậy gật đầu chào Hứa Chí Hằng rồi đi. Hứa Chí Hằng cười nói : “Bạn em làm thiết kế à ?”

“Cô ấy là bạn học của em, cùng làm thiết kế thời trang. Có điều cô ấy có tài, giờ đã là một thiết kế có tên tuổi rồi, chứ không như em, tiên học văn hậu học vó, văn không thành mà võ cũng chẳng tài, chỉ làm được chân bán hàng thôi”.

Hứa Chí Hằng nắm tay cô, nói : “Lúc tự mỉa mai mình thì đừng có chọc luôn sang cả anh nhé. Trước đây anh cũng làm bên bán hàng của liên doanh đấy, không chịu được áp lực lớn mới chuyển sang bên đấu thầu, cũng làm đủ cái loại bài đến nhừ cả cổ để chờ kết quả. Nhiều lúc cũng phải hạ quyết tâm rằng, sau này kiểu gì cũng trở thành nhà thầu cao cấp để cho người khác đứng trước cửa đợi mình phát hàng mới được, ha ha”.

“Nếu kết quả như ý muốn thì thật không bõ công vất vả”.

“Đúng vậy, đủ để anh dành thời gian theo đuổi em.”

Diệp tri Thu chững lại, cách biểu đạt trực tiếp và mạnh mẽ ấy làm cô không có cách nào rút lui, nhưng thực sự cô không biết mình có nên đáp lại sự nhiệt tình ấy không. Cô cúi đầu nhìn bàn tay anh, ngón tay thon dài, móng tay cắt gọn gàng, lòng bàn tay khô và ấm áp đang giữ chặt tay cô. Hơi ấm và xúc cảm ấy làm cô dễ chịu. Thé thì được, cô tự nói với mình và ngẩng mặt nhìn anh, cười nói: “Hy vọng sau này anh cảm thấy thời gian anh dành cho em là có ý nghĩa.”

Hứa Chí Hằng cười lớn, gọi nhân viên phục vụ tính tiền, sau đó kéo tay cô đứng dậy: “Đi thôi, anh đưa em đi ăn cơm, bạn anh vừa giới thiệu cho chỗ này hay lắm”.

Hứa Chí Hằng lái xe đến con đường lớn ven sông, trời đã mờ mờ tối. Anh đưa cô đến một nhà hàng nằm ở ven thành phố, ở đây chuyên bán các món ăn về cá. Hai người ngồi trong một phòng riêng ở trên lầu, gọi món đặc sản cá Sa hấp – món canh cá trong chiếc nồi đang sôi, nước canh mầu trắng sữa, những miếng cá viên lúc lặn lúc nổi trong nồi canh, trông rất ngon mắt. Nhưng Diệp Tri Thu không thấy ngon miệng, cô chỉ cảm thấy tâm trí đang bấn loạn, các suy nghĩ cứ thấp thỏm trong lòng như những viên cá trong nồi canh kia vậy.  

“Em lại đi công tác Bắc Kinh à? Mấy ngày?”.

” Ba ngày nữa em đi, có khả năng đi đến chủ nhật luôn. Nhưng sau chuyến đi này, có thể em sẽ rảnh hơn. Tất cả những nơi cần đi em đều đi rồi. Công việc tiếp theo là thu xếp việc tiêu thụ hàng hóa cho các bộ phận, chuẩn bị kế hoạch bán hàng cho mùa hạ và mùa thu.”

“Nghe có vẻ như em đi trước cả thời gian, bây giờ mới là đầu xuân mà”. Hứa Chí Hằng cười.

Diệp Tri Thu cũng cười: “Đúng thế, lúc nãy Tiểu Địch cũng nói làm thời trang là vậy, lúc nào cũng có cảm giác không được dừng chân, bốn mùa đều tất bật. Luôn phải nghĩ sao cho mỗi khi đổi mùa không phải xếp quần áo cũ vào kho”.

Nói đến kho, đây cũng là việc đau đầu của cô, Tín Hòa lúc nào cũng tồn tại vấn đề quần áo sau khi giao mùa, rất nhiều tình huống là do bà chủ Lưu Ngọc Bình giải quyết dựa vào cảm giác. Bao nhiêu năm nay, bà ta rất tự tin vào cảm giác của mình nhưng vài năm gần đây hàng tồn kho nhiều nên mới bắt đầu ảnh hưởng tới bà ta. Diệp Tri Thu đã từng nghĩ sẽ bàn bạc với bà ta về chuyện này, nhưng cô không cần phải suy tính cũng biết rằng Lưu Ngọc Bình thế nào cũng yêu cầu cô làm báo cáo phương án giải quyết và công việc giải quyết ấy kiểu gì cũng rơi vào tay cô.Cứ tiếp tục như thế này thì phạm vi công việc của cô sẽ không dừng ở quản lý bán hàng nữa mà chính xác là quản lý thường vụ của công ty mới phải. Lương không tăng nhưng gánh nặng công việc ngày thêm chồng chất, làm việc kiểu hy sinh cả bản thân và tính mạng thế thì chẳng có lý do gì phải làm vậy cả. Vả lại, nếu cô quá tận tụy những công việc đó thì trong nội bộ sẽ xì xèo rằng cô tiếm quyền.

Cô đột nhiên ý thức được cuộc nói chuyện đang nguội dần, ngẩng đầu lên, quả nhiên Hứa Chí Hằng đang đăm chiêu nhìn cô, cô đành cười xòa xin lỗi anh: “Xin lỗi anh, hôm nay thực sự em có điều cần suy nghĩ.”

“Anh sẽ tự kiểm điểm lại mình, tại sao trước em, anh không thể làm cho em tạm thời quên công việc và chỉ nghĩ đến anh mỗi khi gặp mặt.”

Diệp Tri Thu cười đau khổ  và nói: “Điều này chỉ nói lên là em không ra gì. Anh xem, ngoài việc gần đây em bận tối mắt tối mũi thì thực sự hôm nay em còn gặp một chuyện không vui. Em đã tự dặn mình, trong tâm trạng này có lẽ nên ở một mình sẽ tốt hơn, đi hẹn với anh có khi lại làm anh mất hứng. Nhưng em lại không thể cự tuyệt sự cám dỗ của anh.

Hứa Chí Hằng không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy, anh đưa tay ra nắm lấy tay cô, nói: “Có Trời mới biết ai cám dỗ ai”, rồi hôn nhẹ lên bàn tay ấy anh nói tiếp: “Nếu em không vui mà muốn trốn tránh anh thì cần bạn trai như anh làm gì.”

Cô mỉm cười nói: “Anh đã làm em vui rồi.”

“Nhưng anh đâu biết em không vui vì điều gì, chỉ biết em không cần anh dỗ cũng đã cố gắng vui. Thu Thu, em gồng mình quá, anh hy vọng em có thể chấp nhận sự đeo đuổi của anh mà không phải cố gượng tinh thần để trò chuyện cùng anh.”

Bỗng Diệp Tri Thu im lặng, rất lâu sau cô mới cười thua cuộc và thầm nghĩ, thì ra sự che giấu tâm sự của mình bấy lâu đã thất bại, thì ra niềm vui đơn thuần lại không dễ tìm như thế. Nhưng cũng đúng thôi, chàng trai như anh nếu chỉ cần một tình yêu cho vui thì không khó, đâu phải tìm đến một người luôn phải cố gắng gồng mình lên như cô. Cô nói: “Chúng mình ra ngoài đi dạo đi, có một số chuyện đáng lẽ em phải nói với anh từ lâu rồi.”

Hứa Chí Hằng thanh toán rồi hai người sang phía bờ sông đi dạo. Đây là đoạn cuối của công viên dọc bờ sông, yên tĩnh hơn đầu gần trung tâm thành phố rất nhiều. Trên sông, thuyền bè tấp nập qua lại, có nửa vầng trăng vàng treo bóng, ánh trăng lấp lánh du dương cung sống nước.

Hai người ngồi trên một chiếc ghế nhìn ra bờ sông, Hứa Chí Hằng vẫn nắm chặt tay Diệp Tri Thu, nói: “Này, em không được hiểu lầm đâu nhé! Không phải anh nói tâm trạng em không đúng mà chỉ muốn nếu em buồn thì có thể tự nhiên biểu hiện trước mặt anh, đừng che dấu làm gì”.

Diệp Tri Thu dựa đầu vào vai anh nói: “Anh còn nhớ lần anh gặp em đang cãi nhau gay gắt với một người con trai khác không?”

Hứa Chí Hằng bật tiếng cười nhẹ: “Đương nhiên là anh nhớ. Đó là lần đầu tiên trong đời anh được làm khán giả bất đắc dĩ như vậy. Cái giọng đanh đá của em rất ấn tượng!”

“Em làm anh sợ hả? Thế mà anh còn hẹn hò với em. Như vậy cũng có thể coi là anh thích vị đắng rồi.” Diệp Tri Thu cười khổ, nói tiếp: “Đó là bạn trai trước của em. Chúng em cùng vay tiền mua nhà và đã dự định kết hôn. Nhưng năm ngoái, sau một lần đi công tác về, anh ấy nói đã thích người con gái khác.”

Hứa Chí Hằng nắm chặt tay cô nói: “Anh không cần em phải thẳng thắn về chuyện này, em từng có bạn trai, anh rất rõ, và bây giờ em đã chia tay anh ta, anh chỉ cần biết thế là đủ rồi.”

“Hôm nay bọn em mới đi ngân hàng, thủ tục đã làm rõ ràng rồi, căn nhà đó từ giờ sẽ là tài sản của riêng em. Nhưng đây là một cuộc chia tay dài, suốt từ năm ngoái đến tận bây giờ, lại thêm chuyện em chuyển việc nữa. Áp lực của hai việc đó đè nặng lên em, có lẽ em đã chọn không đúng thời gian để bắt đầu với anh, như thế là không công bằng với anh.”

“Nếu thấy như thế là không công bằng với anh thì em làm anh mất mặt quá. Em quên anh mới là người chủ động hẹn hò với em sao?” Anh ôm cô, nhìn cô chăm chú: “Thu Thu, anh thích em! Nếu ai rung động với ai trước thì người đó phải chịu thiệt thòi mà bỏ ra chút công sức trước thôi. Dù là thời gian hay chuyện tình cảm, anh chấp nhận dành cho người anh nghĩ là đáng được như vậy. Vì thế, về điểm này em không cần lo lắng”.

Chương 16

Hành trình cuộc đời

Hứa Chí Hằng và Vu Mục Thành đang ngồi uống rượu trong bar của một khách sạn năm sao, vì ở đây mới giống với những bar rượu mà khi du học ở Mỹ họ vẫn thường uống với mục đích đơn thuần là giải sầu, chẳng có thứ âm nhạc đinh tai nhức óc, chẳng có cảnh chen vai như vũ trường, cũng chẳng có những đôi trai gái tay trong tay kề vai đi lại. Ánh đèn ấm áp vừa đủ, ghế sofa rộng rãi. Hai người gọi rượu vang rồi cùng ngồi nhâm nhi.

” Cậu đã bị vợ huấn luyện thành một người đàn ông có gia đình thật sự rồi. Cô ấy chỉ đi công tác có một ngày, mai đã về rồi mà hai người cứ gọi điện thoại liên tục cho nhau”.

Vợ của Vu Mục Thành làm công tác tài chính cho một xí nghiệp nước ngoài, mỗi tháng cô phải lái xe đi vài ngày trong thành phố để kiểm tra tình hình. Trước khi cưới, cô lái một chiếc xe Citroen đã qua sử dụng. Sau khi cưới, Vu Mục Thành cương quyết bắt cô mỗi khi đi đường dài phải lái chiếc BMW X5 của anh ta. Tạ Nam không muốn lái chiếc xe sang trọng đó của chồng làm gì vì chỉ khiến cho đồng nghiệp và các cơ sở kinh doanh đê ý bàn tán, nhưng trước đến nay cô không bao giờ thắng được năng lực thuyết phục của Vu Mục Thành nên đành nghe theo. Hai vợ chồng vừa nói chuyện điện thoại xong, Vu Mục Thành dặn cô nên đi ngủ sớm, mai phải lái xe cẩn thận, còn báo cáo mình đang uống rượu cùng Hứa Chí Hằng và ngoan ngoãn nghe lời cô không uống quá nhiều. Hứa Chí Hằng nghe mà lắc đầu cười.

“Chí Hằng, cậu đừng mạnh miệng, rõ ràng là vừa tiễn bạn gái ra ga tầu hỏa, còn lên mặt nói tớ à?”

Hứa Chí Hằng tiễn Diệp Tri Thu ra ga tầu hỏa, về đến nhà anh thấy buồn chán bèn gọi điện cho Vu Mục Thành đi uông rượu. Nghe Vu Mục Thành nói thế, anh cũng cười: “Yêu một cô gái còn bận rộn công việc hơn cả mình, đúng là cũng có cảm giác là lạ”.

“Hôm nào đó cậu hẹn cô ấy, chúng mình cùng ăn bữa cơm đi, để tớ và Tạ Nam gặp mặt cô ấy nữa chứ. Vợ tớ cứ nói cậu kén chọn ghê lắm, chẳng biết mẫu người con gái nào mới lọt vào mắt xanh của cậu đây.” 

“Rất phức tạp, cũng rất đặc biệt. Nếu cậu mới gặp sẽ thấy đây là mẫu con gái điển hình của thành phố này, tháo vát lanh lợi, mồm miệng sắc sảo, mạnh mẽ và biết mình cần gì.”

Vu Mục Thành nghi ngờ nhìn anh bạn: “Nghe thì có vẻ không giống mẫu người mà cậu thích.”

“Cứ gặp vài lần, cậu sẽ có nhiều cảm nhận khác nhau. Khi cô ấy cười có chút điệu kỷ, giống như bao dung người khác, lại cứ như khuyên bản thân mình hãy vui vẻ lên một chút. Khi cô ấy ở một mình, dáng vẻ rất cô đơn nhưng khi gặp gỡ mọi người thì rất thỏa mái vui vẻ. Thông minh, thẳng thắn, độc lập.”

“Vừa mới quen người ta mà đã có sự quan sát tỉ mỉ thế hả? Cậu tiêu đời rồi Chí Hăng ơi!” Vu Mục Thành lắc đầu cười, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm: “Lần trước tớ gặp anh trai cậu, anh ấy cũng nói tốt nhất là tìm một cô gái nào đó để giữ chân cậu lại để cậu khỏi bay nhảy mà chuyên tâm làm việc cho tốt.”

” Câu nói này không công bằng rồi, nửa năm nay chẳng phải tớ sống như một con trâu đó sao? Có cậu làm chứng đấy, như thế còn chưa là chuyên tâm làm việc à?”

“Cậu cũng biết anh trai cậu yêu cầu bản thân anh ấy ở mức độ nào rồi đấy.”

Anh trai Hứa Chí Hằng hơn anh bảy tuổi, Hứa Chí Hằng chỉ có thể thừa nhận, anh trai anh chính là ví dụ điển hình về một tín đồ của công việc. Nói như vợ của anh ấy thì anh ấy đúng là người nghiện việc kiếm tiền chứ không phải nghiên tiền. Còn anh thì từ trước đến nay, vẫn coi trọng việc hưởng thụ cuộc sống, bị anh trai phê bình là chuyện thường xuyên.

” Có điều, anh ấy vẫn vừa ý với công việc trong nửa năm nay của cậu, mình cũng không ngờ cậu bắt tay vào nhanh như vậy. Công việc xây dựng về cơ bản tiến hành rất thuận lợi, lại còn nhận được đơn đặt hàng của Quảng Châu nữa. Tuy khối lượng đặt hàng không lớn lắm nhưng như thế đã là một sự khởi đầu hoàn hảo rồi.”

“Công việc cũng có niềm vui của nó nhưng nếu cứ như anh trai mình coi công việc là cả cuộc sống thì mình không theo được đâu, cũng may chị dâu mình chịu được anh ấy.” Hứa Chí Hằng cười nói: “Mục Thành, nếu cậu cũng như vậy thì Tạ Nam có chịu được không?”

 

“Cái này khó nói lắm, vì Tạ Nam tính cách khá nhẫn nhục, nhưng không phải kiểu nhẫn nhịn vô nguyên tắc đâu.” Nhắc đến Tạ Nam, Vu Mục Thành nở nụ cười: “Hơn nữa, có phải ai cũng làm được như anh trai của cậu đâu, mấy năm nay anh ấy tiến nhanh thật đấy”.

“Anh ấy dành phần lớn thời gian vào công việc nên cảm thấy công việc là quan trọng nhất. Mình không thể làm được như anh ấy, mình muốn dành thời gian và tình cảm của mình để tìm nguồn vui bên người mình yêu.”

Hai người đang nói chuyện thì có một cô gái dáng cao ráo và xinh đẹp đi đến chào: “Ôi, thật bất ngờ lại gặp Tổng giám đốc Hứa ở đây”.

Hứa Chí Hằng vội đứng dậy: “Chào cô Lý! Đây là bạn tôi, Vu Mục Thành. Còn đây là cô Lý Tư Bích, MC của đài truyền hình. Lần trước cô ấy đã đến phỏng vấn để thực hiện bản tin tổng hợp về khu công nghiệp của chúng ta”.

Hai người lịch sự gật đầu chào nhau, Lý tư Bích tiện thể ngồi xuống: “Tổng giám đốc Hứa, tuần trước tôi có gọi điện cho anh đúng lúc anh đang đi công tác nên chưa nói chuyện kỹ được. Chương trình được quay hôm đó chắc sẽ phát sóng trong vài ngày tới, khi thời gian được ấn định, tôi sẽ gọi điện cho anh. Đài Truyền hình của chúng tôi rất muốn làm một chùm tin về các thương gia Chiết Giang đến làm ăn ở thành phố, đó cũng là một cơ hội tốt để tuyên truyền cho các anh. Tôi rất muốn hẹn anh dịp nào đó để bàn bạc kỹ với anh về khung chương trình phỏng vấn.”

“Cô Lý à, chúng tôi là loại hình doanh nghiệp sản xuất quy mô nhỏ, hơn nữa cũng mới bắt tay vào đầu tư nên chúng tôi chưa có ý định quảng cáo rầm rộ. Lần trước, đúng là chúng tôi không tiện từ chối ý tốt của quý đài về việc quảng cáo cho toàn khu công nghiệp, vì thế e rằng lần này tôi phải từ chối phỏng vấn thôi.”

Lý Tư Bích vấp phải sự từ chối rất thẳng thắn nhưng cô không hề tỏ ra không vui, ánh mắt vẫn thân thiện, tươi cười nói: “Tổng giám đốc Hứa thật khiêm tốn, xí nghiệp của anh đã trở thành trọng điểm thu hút vốn đầu tư của toàn khu công nghiệp với tổng vốn đầu tư lên đến gần hai trăm triệu nhân dân tệ, đã được đưa vào Quy hoạch Phát triền công nghiệp linh kiện ô tô của toàn tỉnh. Thế mà anh vẫn nói là doanh nghiệp quy mô nhỏ, lãnh đạo ủy viên nhân dân tỉnh đã có lời dặn dò là phải làm thành chương trình trọng điểm nên đài truyền hình chúng tôi thực sự coi trọng.”

“Cô Lý đúng là một phóng viên chuyên nghiệp.” Hứa Chí Hằng mỉm cười: “Nhưng chúng ta sẽ không phát triển tiếp đề tài đó nữa cô muốn uống gì không?”

“Xin phép không làm phiền hai vị nữa, bạn tôi đang chờ ở bên kia. Toi vẫn mong Tổng giám đốc Hứa bỏ chút thời gian xem qua khung chương trình của chúng tôi. Bây giờ tôi đang thử kiêm nhiệm thêm chức năng biên tập chương trình, mong Tổng giám đốc Hứa hết sức giúp đỡ.” Cô đứng dậy, Hứa Chí Hằng và Vu Mục Thành cũng đứng dậy theo, cô bắt tay từng người rồi nhẹ nhàng bước đi.

Vu Mục Thành cười nói: “Chí Hằng này, xem ra cô Lý vẫn muốn phỏng vấn cậu bằng được đấy!”

“Tớ chắc chắn không tham dự vào cái vụ phỏng vấn này nữa đâu, chẳng có ý nghĩa gì cả. Chúng ta đầu tư rồi nhưng còn chưa biết bao giờ sẽ thu lợi nhuận, nếu chưa gì đã làm quảng cáo rùm benh lên thì sẽ làm cho người cùng ngành cười cho thối mũi. Hơn nữa chỉ có tớ là Tổng giám đốc, bố tớ mới là Chủ tịch hội đông quản trị, còn cậu là Phó chủ tịch hội đồng quản trị, nếu có phỏng vấn thì nên phỏng vấn cậu mới đúng.”

Vu Mục Thành kính cẩn từ chối: “Cái chỗ đó cậu đừng đẩy tớ vào chứ, tớ cũng chẳng thấy có ý nghĩa gì. Mà cậu cũng đừng nóng ruột, trong trường hợp bình thường thì đầu tư ở quy mô này khoảng hai năm là thu được lợi nhuận. Còn nếu phát triển tốt mà sau một năm đã có lợi nhuận thì thật là một thành tích đáng nể đấy. Chắc chắn anh trai cậu sẽ không đưa ra những yêu cầu không thực tiễn với cậu đâu”.

“Nhưng bản thân tớ cũng có những yêu cầu riêng với mình chứ!”

“Cậu và anh trai cậu ít nhất cũng có một điểm tương đồng đấy, đó là yêu cầu đối với bản thân rất khắc khe.”

“Nếu cuộc sống của con người mà không có những yêu cầu thì thật quá vô nghĩa.”

Vu Mục Thành cười lớn: “Thế nên tớ vẫn có chút lo lắng thay cho banh gái của cậu, những kẻ yêu cầu bản than khắc khe thì yêu cầu người khác cũng không thấp đâu”.

Hai người cứ thế vừa chậm rãi uống vừa nói chuyện rất tâm đắc. Khi họ xuống lầu, không ngờ lại gặp Lý Tư Bích cũng đang đi xuống. Cô nói: ” Tổng giám đốc Hứa có tiện đưa tôi về nhà không? Bạn tôi còn có một chút việc nên giờ chưa về được”.

Hứa Chí Hằng cười nói: “Tôi ở gần đây nên đi bộ đến, hay là tôi nhờ Vu Mục Thành đưa cô về vậy”.

Vu Mục Thành đi chiếc xe Citroen cũ của Tạ Nam, lúc này anh đang mở cửa xe định vào. Lý Tư Bích liếc nhìn chiếc xe anh một cái, cười nói: “Thôi không phiền anh Vu nữa. Tổng giám đốc Hứa này, hôm nay thời tiết rất đẹp, chúng ta cùng đi bộ nhé! Tiện thể bàn một chút về khung chương trình phỏng vấn được không?”

Hứa Chí Hằng chẳng có cách nào từ chối nữa, đành gật đầu. Nhìn sang bên kia chỉ thấy Vu Mục Thành cười và nháy mắt với anh: “Vậy nhé, tôi xin phép về trước, chào hai người”. Anh lên xe vút đi êm như một làn gió.

Hai người chậm rãi đi ra khỏi khách sạn, đi trên phần đường dành cho người đi bộ của đại lộ lớn ven sông Tần Giang, con đường này khi đêm về không còn ồn ào náo nhiệt như ban ngày, gió cuốn hơi nước trên sông thổi lên mát rượi, thời tiết thật mát mẻ, rất phù hợp để đi tản bộ.

Lý Tư Bích không đá động gì đến chuyện phỏng vấn: ” Tổng giám đốc Hứa đã quen với thời tiết và môi trường ở đây chưa?”.

“Cũng quen rồi, có điều chưa thể nghiệm được cái nóng khủng khiếp của mùa hè nơi đây.”

“Đúng đấy, mùa hè ở đây thực sự rất nóng. Khi còn nhỏ, tôi cứ mơ ước được đến sống một nơi mà thời tiết bốn mùa đều là mùa Xuân, tốt nhất là có cả mùi cá biển, chỉ cần mở cửa sổ ra là nhìn thấy mặt trời lên, để chân trần chạy ra ngoài là giẫm lên bãi cát dài màu trắng bạc, cứ đến cuối ngày sẽ có tiếng thủy triều ru mình vào giấc ngủ.” Lý Tư Bích thật là một MC đúng nghĩa, giọng nói ngọt ngào trong trẻo, ngữ điệu nhịp nhàng, êm tai, rất dễ đi vào lòng người.

Hứa Chí Hằng cười đáp lại: “Một cuộc sống thật nên thơ, đó cũng là mơ ước của rất nhiều người”.

“Nói như vậy thì Tổng giám đốc Hứa cũng có suy nghĩ giống như tôi à?” Dưới ánh đén, nụ cười của cô đẹp mê hồn: “Haizzz, trước đây mỗi lần tôi nhắc đến mơ ước đó thì người khác đều nói tôi trẻ con quá.”

“Trẻ con một chút cũng có gì là không tốt đâu”.

“Đúng thế, tôi cũng cảm thấy mình còn giữ chút tính trẻ con là điều hay.”

Hứa Chí Hằng mỉm cười, anh đứng lại và nói: “Nếu cứ đi tiếp thế này thì thành ra cô Lý lại là người đưa tôi về rồi. Hôm nay tôi đã uống chút rượu nên không tiện lấy xe đưa cô về. Tốt nhất là bây giờ tôi gọi giúp cô một chiếc taxi nhé?”

Lý Tư Bích tỏ ra rất thỏa mái: “Tôi thấy anh cứ gọi tôi là Tư Bích, còn tôi sẽ gọi anh là Chí Hằng, chứ gọi thế này khách sáo quá.
Mình nói chuyện vui vẻ thì có kể ai tiễn ai đâu, Nhưng bây giờ cũng không còn sớm nữa, để hôm khác tôi gọi cho anh để hẹn thời gian mình nói chuyện phỏng vấn, được không anh Chí Hằng?”

Hứa Chí Hằng cười và gật đầu, anh giơ tay vẫy một chiếc taxi, rồi mở cửa xe cho cô: “Mình liên lạc sau nhé. Chúc cô ngủ ngon!”

Taxi lướt đi êm ru, Hứa Chí Hằng nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rồi. Anh nghĩ chắc lúc này Diệp tri Thu đã ngủ nhưng anh vẫn rút điện thoại nhắn tin cho cô. Không ngờ Tri Thu gọi điện lại ngay.

“Em chưa ngủ à?”

“Chuẩn bị rồi!” Nghe trong máy có tiếng tàu hỏa ầm ầm, giọng nói của cô có vẻ mệt mỏi: “Anh cũng đi ngủ sớm đi nhé!”

“Ngủ đi em, chúc em ngủ ngon! Mai anh sẽ điện lại cho em.”

Sáng nay, trợ lý Tiểu Lưu đưa vé tàu cho Diệp Tri Thu và nói với cô rằng Thẩm Tiểu Na cương quyết muốn cùng cô đi đợt này. Theo kế hoạch của Lưu Ngọc Bình, Thẩm Tiểu Na cùng nhà thiết kế sẽ đi vào sáng hôm sau, vừa đủ thời gian để tham gia lễ khai mạc triển lãm, còn cô sẽ đến trước để thị sát thị trường. Cô không rõ tại sao Thẩm Tiểu Na cứ muốn đi cùng mình nhưng cô cũng mặc kệ. Hứa Chí Hằng đưa cô đến ga, cô không cho anh đi vào trong để khỏi phải chạm mặt Thẩm Tiểu Na.

Chuyến tàu này xuất phát lúc chín giờ hai mươi phút tối. Diệp Tri Thu đã làm mọi công tác vệ sinh ở nhà rồi, cô leo lên giường tầng giữa nằm nhắm mắt thư thái, chỉ đợi đèn tắt là chìm vào giấc ngủ. Thế nhưng, Thẩm Tiểu Na nằm tầng dưới lại quen đi ngủ muộn nên cứ muốn bắt chuyện với cô, Diệp Tri Thu đành ậm ừ cho qua. Đến khi không cưỡng được cơn buồn ngủ, cô đành nói thẳng để Thẩm Tiểu Na xoay ra chơi PSP”.

Điện thoại đổ chuông, cô giơ lên xem thì thấy số gọi đến lạ hoắc, tiện tay ấn nút nghe.

“Xin chào, xin hỏi ai đó?”

“Chào cô Diệp, tôi là Phương Văn Tĩnh.”

Diệp Tri Thu chán ngán, hạ thấp giọng: “Thực sự tôi không muốn nói, vậy mà cứ phải nói. Tại sao lại là cô? Cô lại nói với tôi chuyện váy cưới phải không? Mặc dù tôi không để ý đến chuyện cô mặc váy do ai thiết kế và làm đám cưới với ai, nhưng bạn của tôi đã đưa ra quyết định, tôi chỉ có thể ủng hộ. Tôi không thể đóng vai Đức Mẹ Maria đẻ khuyên cô ấy may váy cưới cho cô được.”

“Tôi không nói chuyện váy cưới. Cô Diệp, tôi rất muốn gặp cô nói một chuyện khác”.

“Tôi phải nói bao nhiêu lần là không cần thiết nhỉ”.

“Vậy cô cảm thấy tôi có cần thiết phải đi gặp vợ của Tổng giám đốc Tăng để nói chuyện về quan hệ của cô với ông ta không?”

Diệp Tri Thu nổi giận, cô ngồi hẳn dậy: “Cô đợi tôi một chút” rồi cô xuồn nền, đi đến đoạn tiếp giáp giữa hai toa, cười lạnh lùng và nói: “Cô Phương, cô đóng vai một người con gái ngây thơ hiền hậu trước mặt Phạm An Dân chắc là vất vả lắm nhỉ? Bây giờ cô cảm thấy có thể bỏ mặt nạ ra để lộ rõ con người thật với tôi rồi chứ gì?”

Phương văn Tĩnh cũng cười: “Như thế là cô đồng ý gặp mặt tôi rồi, đúng không?”

” Tôi ghét nhất là bị người khác điều khiển, nếu như cô thấy mình có nghĩa vụ phải tận tâm tận lực với vợ ông Tăng thì cô cứ việc”.

“Ồ, tôi không ngờ đấy, cô đang đợi để ngồi vào chiếc ghế Tăng phu nhân ư? Ha ha, như thế cũng tốt, tôi sẽ đến nói chuyện với bà Tăng. Như thế có khi sẽ giúp cô sớm đạt được ý nguyện mà An Dân cũng bình tâm không phải lúc nào cũng áy náy trong lòng. Anh ấy thật lương thiện, lúc nào cũng nghĩ cô đang đau khổ vì anh ấy lắm.”

“Phạm An Dân hủy bỏ hôn ước nên đã làm cô bị kích động sao? Cô nghĩ thoáng chút đi, anh ta làm việc đó đâu phải lần đầu”. Rồi Diệp Tri Thu nghĩ đến Tổng giám đốc Tăng và bà vợ của ông ta, bỗng cảm thấy buồn bã, quyết định để một thời gian nữa hẵng bàn đến những chuyện này. Cô đưa di động gần chỗ tiếp giáp hai toa tàu đang kêu xình xịch, sau đó nói: “Cô nghe thấy chưa, tôi đang ở trên tàu hỏa đi Bắc Kinh công tác, nếu cô thật sự có thành ý muốn nói chuyện với tôi thì cứ đến.”

“Giờ cô không còn tình cảm với An Dân nữa nhưng tôi rất yêu anh ấy. Chắc cô cảm thấy mình đang có ưu thế về mặt tâm lý đúng không? Có điều cô có bao giờ tự hỏi, tại sao cuộc tình những sáu năm của hai người lại dễ dàng bị anh ấy vứt bỏ đến vậy, anh ấy trong mắt cô chỉ là người đàn ông vì tiền mà phải bán mình ư?”

Diệp Tri Thu nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Như vậy là cô muốn bàn bạc với tôi về chuyện nhân cách của đàn ông sao? Nhưng tôi không hiểu, tại sao tôi lại phải dằn vặt mình về chuyện này? Chỉ là anh ấy không yêu tôi nữa mà đã chuyển sang yêu cô, cô có thứ mà anh ấy cần trong khi tôi lại không có. Còn chuyện đó là tiền của nhà cô hay là đạo đức cao thượng của chính cô thì tôi không để tâm.”

“Thực sự cô nhìn vấn đề rất thấu đáo, thảo nào trước đây An Dân đã từng nói với tôi, anh ấy cảm thấy bị áp lực khi ở bên cô.”

“Tôi cảnh tỉnh cô nốt lần này thôi nhé, anh ấy đã hủy hôn ngay tại ngân hàng, cô hãy tìm nguyên nhân ở ngay chính gia đình và bản thân mình. Cô giả vờ khéo lắm, lúc đầu tôi cũng tin đấy. Nhưng khéo quá lại thành ra vụng, tôi đoán rằng ở bên người khéo giả bộ quá thì áp lực cũng không nhỏ chút nào. Có lẽ Phạm An Dân rất lương thiện nhưng anh ta cũng không ngốc. Cô có vấn đề quan trọng nào cần nói với tôi mà phải dùng đến cả thủ đoạn đe dọa qua điện thoại vậy?”

Phương Văn Tĩnh im lặng một lát, Diệp Tri Thu đang định tắt điện thoại thì cô ta bỗng trả lời: “Cô nói đúng một phần cô Diệp ạ. Nhưng cô nghĩ tại sao tôi cứ phải giả vờ như vậy, nếu như Phạm An Dân không có khúc mắc trong lòng. Tại sao tôi cứ phải bám lấy cô mà nói chuyện chứ?”

“Đợi tôi trở về ta sẽ nói chuyện sau. Cô nhớ rằng tôi không quen bị người khác uy hiếp đâu, mà ông Tăng và bà vợ của ông ta còn cứng rắn hơn tôi nữa đấy, cô liệu mà xử lý nhé!”

Diệp Tri Thu tắt điện thoại, cô dựa vào thành cửa, cơ thể lắc lư theo chuyển động của tàu hỏa, nhìn ra ngoài thấy từng dẫy đèn bị đẩy lại phía sau, cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô nghĩ, cuối cùng vẫn bị cô gái đó bắt chẹt, lại phải nói những lời từ chối chẳng thú vị gì mà chỉ làm mình thêm khổ tâm.

Cô mệt mỏi lê bước tới khoang của mình và leo lên giường nằm xuống. Thẩm Tiểu Na than vãn: “Làm sao mà nhủ nổi đây, ầm ỹ quá”.

Diệp Tri Thu không muốn đáp lại. Từ lúc chuyển sang làm kinh doanh, cô đã đi khắp nơi trên cả nước, máy bay, tàu hỏa, xe đường dài, làm gì được quyền chọn lựa. Khổ nhất là một lần cô đi từ Tây Nam về, không mua được vé nằm, cứ thế phải ngồi ba mươi tiếng đồng hồ. Khi xuống tàu hỏa, xách hành lý ra ngoài ga, cô đã thấy Phạm An Dân đến đón mình. Cảm thấy không còn chút sức lực nào nữa, cô đã ngã vào vong tay anh rất lâu.

Cô bỗng giật mình, không hiểu tại sao giờ cô lại nhớ đến cảnh đó. Lúc đó, trong cô hoàn toàn là sự tin tưởng, là cái ôm siết chặt, nhưng bây giờ áng mây đẹp đó đã tan đi mất, chỉ còn chút hoài niệm này thôi. Thế mà nó luôn day dứt trong tâm trí cô không đúng lúc, làm cô buồn bã.

Lúc đó, điện thoại lại kêu lên “tít tít”, cô cầm lên xem , hóa ra là nhắn tin của Hứa Chí Hằng, anh chúc cô ngủ ngon và có giấc mơ đẹp. Cô bấm luôn nút gọi lại cho anh, giọng nói dịu dàng êm ái của anh làm cô bình tâm trở lại. Sau khi nói với nhau vài câu ngắn gọn, cô tắt máy và kéo chăn phủ kên người, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ trong tiếng “xình xịch” đơn điệu của đoàn tàu.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+