Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 25-26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25

Hãy là mãi mãi

Sáng hôm sau, Diệp Tri Thu vội vội vàng vàng cùng quản lý kinh doanh đến thành phố B. Đêm qua cô mất ngủ, tuy đã trang điểm kỹ nhưng vẫn nhìn thấy rõ nét mặt mệt mói. Sau khi lên xe, cô ngồi ở băng ghế sau, tuy vốn rất quen với việc công tác ngược xuôi và thường ngồi ngủ bù trên xe nhưng lần này cứ nhắm mắt lại là toàn cảnh ở quán trà hôm qua lại hiển hiện trong tâm trí cô.

Thực ra sau lời cầu hôn đó hai người đều im lặng, phải một hồi lâu cô mới nói: “Tôi, tôi thật sự rất cảm kích nhưng thật xin lỗi Tổng giám đốc Tăng, tôi đã có bạn trai rồi, hiện chúng tôi rất hạnh phúc nên không thể suy nghĩ đến đề nghị của ông được.”

Tăng Thành không hề thay đổi thái độ khi nghe cô từ chối, ông vẫn giữ ngữ khí ôn hòa, ông nói rõ ràng: “Hai người quen nhau chưa lâu đúng không? Cuối năm ngoái em mới chia tay bạn trai cũ, rồi lại chuyển sang công ty mới bận tới mức thở chẳng ra hơi. Người tính tình nghiêm túc như em, nếu muốn bắt đầu lại với ai cũng phải có một khoảng thời gian khá dài để chuẩn bị tâm lý cho mình, vì thế tôi nghĩ em với anh chàng đó sẽ chẳng bao giờ tiến đến giai đoạn hôn nhân được.”

Cô lại im lặng, Tăng Thành đúng là rất hiểu cô. Thế nhưng dù có hiểu rõ cô như Tăng Thành thì cũng không thể hiểu nổi nỗi cô đơn tuyệt vọng của sự chia tay và áp lực của công việc mới đã ảnh hưởng đến cô như thế nào. Cô cũng không thể hiểu nổi, chính lúc cô mệt mỏi nhất có một người con trai bằng thái độ kiên định đã chiếm ngự được trái tim mình, mặc dù cô không chắc chắn sự chiếm ngự đó sẽ kéo dài bao lâu.

“Tri Thu, đương nhiên tôi có thể cứ mặt dày mà từng bước theo đuổi em, không để em phải bất ngờ như hôm nay. Nhưng tôi vừa mới ly hôn, còn em trước nay luôn giữ mình trong sạch, không để mất danh dự của bản thân, chắc chắn không muốn trở thành đối tượng của dư luận. Thế nên tôi muốn thẳng thắn tỏ rõ tâm tình của mình với em, em không cần trả lời tôi ngay bây giờ, tôi sẽ dành đủ thời gian để em lựa chọn.”

“Nhưng đây đâu phải là chuyện chỉ bỏ thời gian ra suy nghĩ là có thể lựa chọn được.” Đối diện với người đàn ông nói năng nhỏ nhẹ cùng với tiếng đàn tranh thánh thót như tiếng nước chảy, cô luống cuống: “Tôi sao có thể đưa ông vào danh sách đối tượng để lựa chọn…”, cô đột ngột dừng lại, tự cảm thấy câu nói của mình có rất nhiều hàm nghĩa.

Khuôn mặt gầy xanh của ông ta vẫn mang thần thái bình tĩnh, thậm chí còn thoáng nét cười tự chế diễu mình; “Em có nhớ tin nhắn hồi Tết tôi gửi cho không? Đương nhiên em hoàn toàn xứng đáng với những gì tốt hơn. Người như tôi, hơn hẳn em chín tuổi, lại đã có một hôn nhân không hạnh phúc, vì thế thực sự đối với em mà nói thì tôi không phải là sự lựa chọn tối ưu. Nhưng bao nhiêu năm nay, chỉ có em mới làm trái tim tôi rung động. Tôi chẳng có nhiều thứ để cho em, mà chỉ có lòng tôn trọng và thành ý của mình tôi”.

Diệp Tri Thu bỗng ngước mắt lên nói: “Tổng giám đốc Tăng, tôi đã tự dặn lòng mình là sẽ không bao giờ chen chân vào hôn nhân của người khác, và càng không dám nhận lấy trách nhiệm là kẻ thứ ba khiến hôn nhân của họ đổ vỡ.”

“Ngay cả việc phải gom góp tiền để dứt khoát với bạn trai cũ mà em còn chẳng thèm nói với tôi, thì làm sao em có thể là nguyên nhân khiến hôn nhân của tôi đổ vỡ được. Giữa tôi và Di Hân là một chuyện hoàn toàn khác, cô ấy có thể có rất nhiều lý do để không thể tha thứ cho tôi, nhưng cô ấy và tôi đều hiểu rất rõ ràng năm ngoái khi chúng tôi thỏa thuận ly hôn, nguyên nhân chính không phải từ em hay bất kỳ người con gái nào khác.”

“Tổng giám đốc Tăng, tôi phải nói một tiếng cảm ơn ông. Với một người con gái mà nói, tôi hiểu rất rõ thành ý của lời cầu hôn, đặc biệt là thành ý đó lại đến từ ông, người mà trước nay tôi vô cùng kính trọng. Thế nhưng, ngay cả hôn nhân cũng không thể bảo đảm hai người có thể mãi mãi bên nhau, tôi và ông đều rõ điều đó hơn ai hết vì chúng ta đều trải qua một lần đổ vỡ. Vì vậy nếu chỉ là một cuộc hôn nhân thì thức sự nó không hấp dẫn tôi lắm”.

Nụ cười trên gương mặt Tăng Thành mang một nét cay đắng: “Tri Thu, em luôn là người thẳng thắn khiến tôi tự cảm thấy hổ thẹn. Nhưng tôi không thể nhắc lại với em về cuộc hôn nhân trước đây của mình, giữ im lặng chí ít cũng là sự tôn trọng với cái đã qua. Đúng vậy, hôn nhân không thể đảm bảo được rằng hai người sẽ mãi mãi bên nhau, bởi cuộc sống có bao nhiêu biến cố, có khi em tưởng người sẽ mãi mãi đi cùng em nhưng cuối cùng người đó chỉ bên em một đoạn đường. Thế nhưng cuộc đời dài là vậy, chúng ta có thể luôn khát vọng một điều gì đó sẽ là vĩnh viễn, bởi nếu không có niềm tin về tương lai thì chúng ta sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ.”

 

Diệp Tri Thu trầm ngâm một lát, nghệ nhân lại đến châm thêm trà. Hơi nóng của trà mới qua chiếc cốc sứ mỏng trắng tinh truyền đến những ngón tay của cô, cô vô thức xoay xoay cốc trà.

“Tôi hy vọng tôi sẽ là người đi cùng em đoạn đường tiếp theo, và tôi cũng hy vọng đoạn đường đó sẽ dài mãi mãi. Vậy nhưng trong mắt em, trước đây tôi là sếp, bây giờ lại là ông chủ cũ chứ chưa đủ tư cách làm một người bạn bình thường được. Chúng ta không thể có một sự khởi đầu dễ dàng, nếu có thì hy vọng đó cũng chỉ từ một phía mà thôi. Bây giờ quyền chọn lựa là ở em, từ nay về sau, tôi sẽ không quấy rày em nếu em không đồng ý. Em hãy suy nghĩ sự lựa chọn nào tốt cho mình, tôi chỉ muốn em biết rằng, tôi sẽ chấp nhận quyết định của em vô điều kiện.”

Tổng giám đốc Tăng đương nhiên không phải là người đầu tiên cầu hôn Diệp Tri Thu, và cũng không phải người đầu tiên hứa hẹn với cô về một điều vĩnh viễn. Cô bất giác so sánh ông ta và Phạm An Dân, rồi lại đau đớn nhận ra rằng khi nhận được lời cầu hôn đầu tiên, cô hoàn toàn tin tưởng vào sự vĩnh viễn của tình yêu. Thế mà giờ đây, lời cầu hôn của Tăng Thành không hề làm cô rung động, nhưng khi nghe đến điều vĩnh viễn, trái tim cô vẫn loạn nhịp.

Cô không cần phải ngước mắt lên cũng biết lúc này cánh đồng bên đường cao tốc vẫn đang ngút ngàn màu xanh biếc, đó chính là cảnh xuân tươi đẹp. Từ khi phụ trách mảng kinh doanh, cô phải đi công tác không biết bao nhiêu lần, từ trên máy bay, tàu hỏa, ô tô cô có thể quan sát cảnh bốn mùa thay đổi một cách mau chóng, cô hoàn toàn thờ ơ với những phong cảnh xung quanh. Cái cảm giác hưng phấn khi lần đầu tiên đến một nơi xa lạ đã mất từ lâu rồi. Ngồi bên cô, có khi là đồng nghiệp nhưng thường xuyên là những người xa lạ, cô đã quen với việc một mình lên đường công tác, chịu trách nhiệm toàn bộ về lịch trình chuyến đi, hành lý và sự an toàn của mình.

Nhưng nếu thật sự đã có sự chuẩn bị đầy đủ, có người đồng hành thì là một điều vui vẻ, còn nếu không có ai đồng hành cũng không cần khiên cưỡng, có nhất thiết phải cần đến sự hứa hẹn không? Cô đã nhận lời yêu Hứa Chí Hằng, đó là lần đầu tiên bỏ đi cái nguyên tắc bắt mình phải suy nghĩ kỹ lưỡng mọi chuyện, chẳng cần quan tâm đến sự an bài của tương lai, chỉ cần thỏa mãn với việc hưởng thụ niềm vui trước mắt.

Cô cứ nghĩ rằng mình đã thỏa hiệp thành công với thực tại, không còn mơ mộng đến điều gì mãi mãi. Nhưng lời nói của Tăng Thành suy cho cùng đã khiến cô xúc động, cô biết rằng mình có thể dùng lý trí để điều khiển hành vi một cách tự nhiên cởi mở nhưng không thể dập tắt được niềm mong muốn nhỏ nhoi tận sâu thẳm trái tim.

Cô chỉ có thể ra lệnh cho bản thân tạm thời không được nghĩ đến việc nay, phải lấy lại tinh thần để hoàn thành tốt công việc, từ thành phố B trở về công ty, tiếp tục tập trung vào công tác chuẩn bị khẩn trương cho hội nghị đặt hàng.

Thứ Sáu, sau khi tan ca theo thông lệ ở Tín Hòa sẽ là cuộc họp toàn công ty, ông Thẩm Gia Hưng đến gần một năm nay rất ít khi có mặt ở công ty mà lần này cũng đến. Khi Diệp Tri Thu đến phòng họp, cô nghe thấy ông Thẩm Gia Hưng đang dậy dỗ Thẩm Tiểu Na: “Bố nghe mẹ con nói là thời gian gần đây con không đi làm đều đặn, cứ đến thứ Bảy cũng chẳng thấy mặt mũi đâu. Con ngồi vào vị trí Giám đốc bộ phận Thiết kế thì càng phải làm việc nghiêm túc cho đúng với chức trách chứ!”

Thẩm Tiểu Na uể oải nói; “Con đang phối hợp với công ty quảng cáo làm bộ phác thảo các mẫu thiết kế cơ mà, chẳng lẽ như thế không phải là nghiêm túc sao? Hơn nữa pháp luật vốn quy định ngày thứ Bảy được nghỉ mà, sao còn phải đi làm, sao cứ bắt con phải đến công ty chứ? Bố mẹ phải cẩn thận, sẽ có ngày công nhân họ kiện đến Bộ Lao Động đấy.”

Các nhân viên ở bên cạnh đều nhìn chằm chằm xuống đất, mắt không liếc ngang liếc dọc, Thẩm Gia Hưng vô cùng bực tức nhưng cũng không tiện nổi dóa lên ở đây. Đúng là cũng có tình trạng một số công nhân ở phân xưởng đã đến phòng tiếp dẫn của Bộ Lao Động phản ảnh tình trạng tăng ca vượt quá thời hạn hay tiền làm tăng ca không đúng quy định của Tín Hòa, lúc đó Lưu Ngọc Bình phải vất vả lắm mới dẹp yên được chuyện này.

Diệp Tri Thu cười thầm, rõ ràng cô đã đặt vấn đề đó với Lưu Ngọc Bình, yêu cầu bà ta cho nhân viên nghỉ ngày thứ Bảy, nếu thật sự có công việc đột xuất cần phải tăng ca thì mới cân nhắc. Lưu Ngọc Bình tỏ thái độ không thỏa mái nhưng vẫn đồng ý sẽ suy nghĩ thêm.

Cô chào Thẩm Gia Hưng và Lưu Ngọc Bình rồi ngồi vào chỗ của mình. Cuộc họp bắt đầu, quản lý các bộ phận lần lượt báo cáo công việc của mingf, sau đó tổng kết lại tình hình chuẩn bị cho ngày hội đặt hàng tuần sau. Cuối cùng là Thẩm Gia Hưng phát biểu, đầu tiên ông ta khẳng định thành tựu mà Tín Hòa đã đạt được trong thời gian gần đây, chỉ ra việc quản lý thiết kế và sản xuất đã được tăng cương hơn, bộ phận kinh doanh có sự thay đổi đáng mừng. Diệp Tri Thu có dự cảm chẳng lành, quả nhiên sau đó ông ta tuyên bố, vì sắp mở ngày hội đặt hàng nên ông ta muốn thay đổi lại chiến dịch kinh doanh, tức là phải yêu cầu các đại lý và đối tác phải trả trước 50% giá trị đơn đặt hàng bằng tiền mặt.

Tất cả mọi người dường như đều sững sờ trước những lời nói của ông. Diệp Tri Thu bỗng thấy đau đầu, bởi quy định từ trước đến nay là khi đặt hàng chỉ phải đặt một khoảng tiền tượng trưng, đến khi chính thức có đơn giao hàng thì mới hoàn trả đủ số tiền. Cách của Thẩm Gia Hưng cũng có một vài công ty áp dụng, cô cũng biết rõ bên Tố Mỹ, yêu cầu của họ đối với bên các đại lý gắt gao hơn, và số tiền đặt cọc cũng cao hơn nhiều. Thế nhưng hai năm lại đây, Tín Hòa luôn trong tình trạng bị các đại lý rời bỏ. Từ khi nhậm chức, phần lớn công sức cô bỏ ra là hy vọng ngày hội đặt hàng có thể xoay chuyển tình thế. Nếu như chỉ cách một tuần lễ nữa thôi là đến ngày hội đặt hàng, mà đưa ra chính sách mới như vậy thì e rằng toàn bộ công sức của cô sẽ đổ xuống sông xuống biển hết. Nghĩ đến đây cô càng cảm thấy cõi lòng lạnh giá.

 

Cô và vài người quản lý nữa nhìn về phía Lưu Ngọc Bình. Lưu Ngọc Bình mím chặt môi không phát biểu lời nào. Còn nghe thái độ của Thẩm Gia Hưng như thế, rõ ràng không có ý muốn bàn bạc với mọi người mà chính là mệnh lệnh, cứ chiếu theo đó mà thi hành. Nghĩ đến tin tức mà hôm đó Tây Môn kể với cô liên quan đến việc ông Thẩm Gia Hưng đấu giá đất, cô đành ngồi im. May mà lúc Thẩm Gia Hưng nói xong thì cô có điện thoại, vội đi ra ngoài nghe.

Cả phòng họp ngồi im phăng phắc, chẳng ai muốn là người đầu tiên nêu lên ý kiến của mình. Thẩm Tiểu Na sốt ruột: “Không có việc gì khác nữa chứ, con cũng phải đi đây. Thực sự việc này vốn chẳng liên quan gì đến con.”

Lưu Ngọc Bình than thở với con gái cưng của mình. “Tiểu Na à, con và Tổng quản lý Diệp ở lại một lúc, còn những người khác có thể về suy nghĩ vấn đề này kỹ hơn”.

Sau khi mọi người đã đứng lên về hết, Lưu Ngọc Bình nhìn Diệp Tri Thu nói: “Tiểu Diệp à, có gì cô cứ nói thẳng.”

“Tôi hy vọng nếu có bất kỳ thay đổi nào về chiến lược kinh doanh đều nên thông báo trước cho tôi bởi tôi là người phụ trách bộ phận này. Nếu cách làm này của Tổng giám đốc Thẩm nhất thiết phải thi hành thì tôi xin giữ lại quan điểm của mình và không có ý kiến gì. Còn nếu như vẫn còn có thể bàn bạc thì tôi xin nói thẳng, tôi phản đối. Còn về lý do thì tôi tin rằng bà là người hiểu rõ hơn ai hết.”

Thẩm Tiểu Na trợn tròn mắt nhìn cô: “Chị Thu Thu, em thấy bố em nói không sai, đặt hàng thì phải có đặt cọc mới chắc chắn. Hơn nữa cũng giảm thiểu được việc cứ lên đơn đặt hàng bừa bãi và đổi hàng lung tung.”

“Cách làm này muốn áp dụng phải có tiền đề là mạng lưới đại lý kinh doanh phải được kiện toàn qua ít nhất hai quý thử nghiệm, còn phải chắc chắn ít nhất là 80% doanh số bán hàng của quý sau. Bộ phận Kinh doanh của ta trước mắt chưa thể đạt được trình độ đó. Tiểu Na, cô thấy bộ phận Thiết kế đã đạt yêu cầu chưa?”

Thẩm Tiểu Na nghe xong mới ngớ ra. Cô căn bản chẳng sai khiến nổi mấy nhà thiết kế kia. Lộ Dịch thì chỉ tập trung vào việc chuẩn bị cho ra đời sản phẩm mới nên thường có mâu thuẫn với mấy nhà thiết kế còn lại, chốc chốc lại đến khiếu nại với cô làm cô khốn khổ. Mà trong thời gian này cô thường xuyên có mặt ở công ty quảng cáo của Đới Duy Phàm, đương nhiên không phải vì tập trung cho ra đời album bộ sưu tập mới. Cho nên nói đến sản phẩm thì cô chẳng biết gì.

Mấy năm nay Lưu Ngọc Bình một mình cáng đáng sự vận hành của công ty, đương nhiên bà hiểu Diệp Tri Thu nói có lý. Bà ta vốn rất quyết đoán, nói một là một hai là hai, nhưng hai năm lại đây công ty bất động sản của Thẩm Gia Hưng làm ăn thuận lợi nên ông ta dương dương tự đắc, còn Tín Hòa tình hình ngày càng đi xuống khiến bà ta không còn ưu thế nữa. Bây giờ chồng bà ta tự nói cần một khoảng tiền mặt lớn, mà bà cũng chẳng có cách nào mà từ chối thẳng thừng được. Con gái thì chẳng giúp đỡ gì được cả, còn Diệp Tri Thu tuy ý kiến rõ ràng nhưng chẳng thể nhúng tay vào việc này, cho nên gánh nặng vẵn đè lên vai bà, nhất thời bà cảm thấy chán nản, đành khoanh tay nói: “Tôi biết rồi, việc này vẫn chưa có quyết định cuối cùng, mọi người ra ngoài cả đi.”

Ra khoie phòng họp rồi Thẩm Tiểu Na vẫn chưa hiểu vấn đề lắm định xách túi ra về. Diệp Tri Thu thở dài gọi cô ta lại: “Em có cảm thấy mẹ em đang lâm vào tình cảnh rất khó khăn không?”

“Bà ấy ở nhà hay ở công ty đều như một ông vua con ấy, có gì mà khó khăn chứ?”

Diệp Tri Thu chán ngán: “Chị không định nhúng tay vào việc riêng của nhà em đâu, nhưng kiến nghị này của Tổng giám đốc Thẩm chắc chắn sẽ khiến cho mẹ em và việc kinh doanh quý sau của công ty phải đối mặt với thử thách lớn, hơn nữa trong tình trạng hiện nay cũng rất khó nói Tín Hòa có vượt qua được thử thách này không. Em là Giám đốc thiết kế, dù em có ý kiến như thế nào với cách làm này đi chăng nữa thì với trách nhiệm của một người lãnh đạo em phait tận tâm với công việc.”

“Theo chị em nên phản đối à?”

“Em nên thẳng thắn nói chuyện với mẹ xem sao, nhược điểm lớn nhất của việc mẹ em làm một ông vua con có lẽ là đã che hết mưa gió cho em.” Diệp Tri Thu chỉ có thể nói đến đây.

Đã sắp tám giờ rồi, Diệp Tri Thu chán nản nghĩ cuộc họp lần nào cũng kéo dài lê thê như thế nhưng chẳng có hiệu quả gì cả, mà lần nào cũng xuất hiện một hoặc vài vấn đề làm cô đau đầu. Bên ngoài không biết trời đã mưa từ lúc nào, cô gọi taxi về tòa nhà mình thuê trọ, vội vàng chạy vào trong, bỗng phát hiện Phạm An Dân đang đứng ở cổng lớn, cô vừa ngạc nhiên vừa chán chường nhìn anh ta; “Anh còn đến đây làm gì?”

Phạm An Dân mặt mày xanh xao nhìn cô: “Xin lỗi em.”

“Lại nữa rồi.” Thật sự cô không biết nên nói gì nữa: “Anh không xuất hiện trước mặt em nữa coi như là đã xin lỗi em rồi.”

Phạm An Dân cười buồn, chỉ về phía sau lưng cô: “Cái đó, thật sự không phải là ý của anh, anh cũng vừa mới biết thôi, anh vừa đến nói chuyện với công ty quảng cáo hồi lâu, họ nói đã nộp tiền cho công ty quảng cáo rồi nên chắc sẽ chiếu luôn một tuần”.

Diệp Tri Thu quay đầu lại, qua làn mưa nhỏ cô thấy trên nóc tòa cao ốc ở góc chếch bên kia đường có đặt một màn hình LED to đùng đang chiếu cảnh một đôi uyên ương mặc áo cưới đang tạo dáng chụp ảnh trên bãi biển, trên nền trời xanh, biển biếc là là váy cưới bay bay, hình ảnh rất rõ nét, đó chính là Phạm An Dân và Phương Văn Tĩnh. Rồi hình ảnh biến chuyển, xuất hiện một dòng chữ to bằng tiếng Anh cùng với đóa hoa chạy ngang màn hình: I want to be with you forever! Bên cạnh Tri Thu có hai cô gái đi ngang qua cũng dừng lại chăm chú xem đoạn băng đó rồi ngưỡng mộ khen ngợi: “Ôi lãng mạn quá!”

Tiếp sau đó là hình ảnh quảng cáo rượu Tây mà Diệp Tri Thu đã xem rất nhiều lần. Cô quá kinh ngạc: “Chắc sẽ có ngày tôi bị các người bức hại đến mức thành ra ảo tưởng mất thôi, đây là thủ đoạn gì vậy?”

“Anh hôm nay cũng mới biết, đó là do… gia đình cô ấy sắp đặt”.

Trước mặt là đại lộ chính của thành phố nên màn hình LED này quá bắt mắt, bình thường trên màn hình luôn phát những đoạn quảng cáo và các clip tuyên truyền. Diệp Tri Thu nhẩm tính xem phí quảng cáo mất khoảng bao nhiêu, bởi cô biết muốn quảng cáo liền một tuần ở vị trí này thì chi phí không hề nhỏ. Cô chầm chậm quay lại nhìn Phạm An Dân: “Các người có ý sắp xếp trình chiếu ở chỗ này, chắc là để cho mình tôi xem nhỉ, coi trọng tôi quá đấy”. Cô cười trang lớn: “Rất hay, rất sáng tạo, rất hao tâm tổn sức, rất…”. Đột nhiên cô không nói gì nữa, chỉ mỉm miệng nghiến răng.

“Em đừng chấp cô ấy, tính cô ấy trẻ con, luôn không có cảm giác an toàn, có lúc tự nhiên làm những chuyện rất điên rồ mà chẳng có ý nghĩa gì cả”. Phạm An Dân thở dài một tiếng, tinh thần mệt mỏi: “Đúng vậy, anh lại đang làm cái việc xin lỗi và giải thích thừa thãi này. Chắc em sẽ chẳng chấp nhận cô ấy, ngay cả với anh, em cũng chẳng còn chớp mắt để ý tí gì nữa rồi.”

Diệp Tri Thu bỗng bốc lên cơn giận, cô nói lạc cả giọng: “Có lúc tôi thấy người không so đo tính toán thì cuộc sống toàn gặp chuyện đen đủi, những người khác cũng sẽ không khách khí mà đem tất cả những điều cô ta đáng bị hay không đáng bị như thế để đổ hết lên cô ấy và cảm thấy đó là lẽ đương nhiên. Các người đang làm cái gì đây? Sao không quay luôn vài đoạn phim nóng vào cho hả cái cơn muốn phô diễn của các người?”

Phạm An Dân cũng nghiến chặt răng: “Không phải như em nghĩ đâu Thu Thu, khi chụp những ảnh đó anh nghĩ là để đặt chúng trong lễ cưới. Anh chỉ muốn là để em biết rằng, anh không làm việc đó, bây giờ có nói thêm gì nữa cũng là thừa thôi. Em có nhớ anh từng nói em không cần phải tha thứ không? Đúng không cần nữa, sự tha thứ đối với anh giờ chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh chỉ còn cách đi con đường mình đã chọn. Sau này anh sẽ nhắc nhở cô ấy, đảm bảo sẽ không đến quấy rầy em nữa.”

Diệp Tri Thu quay đầu lại nhìn, khuôn mặt anh ta vẫn thanh tú như xưa. Trước đây anh ta chỉ là một công nhân kỹ thuật cho một công ty vốn nước ngoài nên trên khuôn mặt vẫn mang nét thư sinh, nụ cười vui tươi thỏa mái và mang nét gì đó của trẻ con. Còn bây giờ dưới ánh sáng của đèn đường, khuôn mặt anh đã mang vẻ u sầu và lạnh lẽo. Cô chợt nhận ra lúc này cô nhìn anh ta như nhìn một kẻ xa lạ với những hành động kỳ cục, nên những lời nói căm hận đang chất chứa chỉ muốn bung ra khỏi miệng bỗng tan biến. Cô nói với bản thân mình: chẳng ai phải nhọc lòng tìm hiểu về hành vi của những kẻ xa lạ.

Mọi bực tức bỗng tiêu tan, cô lạnh lùng nói: “Sự bảo đảm của anh chẳng đáng giá một xu, nhưng tôi vẫn hy vọng anh hãy ghi nhớ điều đó. Bây giờ tôi với anh chỉ như người qua đường, giữ chút lịch sự xã giao là được rồi, không nên làm phiền nhau thêm nữa.”

Cô vòng qua anh ta và sải bước vào tòa nhà, Về đến phòng của mình cô gội đầu và tắm rửa, sau đó cô lôi trong tủ lạnh ra loại rượu ngọt của Bách Lợi, ngồi trên ghế sofa vừa uống rượu vừa mở máy tính xách tay chuẩn bị đối chiếu lại các tư liệu về đối tác kinh doanh, dự đoán xem chính sách mới mà Thẩm Gia Hưng vừa tuyên bố hôm nay sẽ có những ảnh hưởng gì. Nhưng cửa phòng đóng kín nên không khí ngột ngạt, tâm trạng của cô khó có thể bình tĩnh lại được.

Cô đặt máy tính xuống, uống một ngụm rượu, đi đến ban công mở cửa, gió mát mang theo những bụi mưa phả vào da mặt. Cô cúi đầu xuống, nhìn từ tầng hai mươi bảy xuống, cái màn hình LED đó chỉ hắt hiu ánh sáng lay động chứ không hề nhìn rõ hình ảnh. Cô tự dặn lòng, người ta muốn tiêu tiền theo cách nào cũng chẳng có liên quan gì đến mình cả, đó chỉ là một trò phô trương của một cô gái vừa có tiền lại vừa ấm đầu.

Nhưng đúng là cô không thể bình tĩnh được, hàng chữ tiếng Anh đó cứ chấp chới trước mắt cô: I want to be with you forever. Forever, có lòng tin vào tương lai đến như thế thì mang ra để khoe khoang cũng là đáng lắm chứ.

Thế nhưng ai là người sẽ cùng bạn đi đoạn đường sắp tới? Ai sẽ đi cùng bạn đến cuối đời? Những hạt mưa lất phất cứ hắt vào khuôn mặt đang nóng bừng lên của cô. Cô cười đau khổ rồi nghĩ, cứ dằn vặt bản thân mình như thế này thì thật chẳng có ý nghĩa gì.

Từ khi nhận được lời cầu hôn đột ngột của Tăng Thành, mấy ngày liền đầu óc cô cứ căng như dây đàn, đã mấy đêm cô ngủ không yên giấc, cuộc họp hôm nay ở công ty càng làm cô mệt mỏi, cứ như bị đè nén vì không kham nổi cọng rơm cuối cùng vậy. Cô lùi mấy bước, dùng sức đóng chặt cửa lại, nhanh chóng thay quần áo, cầm lấy túi xách và đi thang máy xuống lầu.

Chương 26

Quyến luyến không rời

Hứa Chí Hằng cứ đến thứ Tư và thứ Bảy là đi đánh cầu lông với Vu Mục Thành, từ khi hẹn hò Diệp Tri Thu anh quyết định ưu tiên dành thời gian cho cô, để hai người gặp gỡ vào thời gian rảnh cuối tuần nên lịch đánh cầu lông chuyển thành thứ Ba và thứ Sáu. Vu Mục Thành chỉ cười và vui vẻ đồng ý với sự thay đổi nhỏ đó.

Sân họ đánh cầu lông nằm ở một khu nhỏ gần ngoại ô nơi Vu Mục Thành ở, đánh xong trận cầu lông, Vu Mục Thành mời Hứa Chí Hằng về nhà nếm món canh mà Tạ Nam nấu. Khi Hứa Chí Hằng mới đến đây, anh ở nhờ biệt thự của Vu Mục Thành một tuần. Căn biệt thự đó nằm trong một khu dân cư nhỏ, đối diện với căn biệt thự mà vợ chồng Vu Mục Thành đang sống. Nơi đây gần hồ rộng, quang cảnh thoáng đãng. Khi màn đêm xuống, còn có trật tự viên dắt chó đi tuần kể cả khi trời mưa lất phất, khắp nơi đều có không khí ấm áp, yên bình.

“Mục Thành này, cậu đã ở những nơi náo nhiệt như New York, Thượng Hải, thế mà vẫn quen với cuộc sống nơi đây sao? Hứa Chí Hằng cảm thấy nơi đây quá hẻo lánh.

“Ở đâu không quan trọng, mình thích sự yên tĩnh ở nơi đây. Có điều mình vẫn muốn mua một căn hộ trong thành phố gần với công ty của Tạ Nam để đỡ lo lắng về khoản lái xe đi lại của cô ấy.”

“Thật không chịu nổi cậu rồi, hàng tháng đi công tác, Tạ Nam toàn phải lái xe trên đường cao tốc đấy, cậu quá cường điệu vấn đề lên rồi”.

“Chúng tớ định có con, cô ấy muốn tớ cai rượu, còn tớ đề nghị cô ấy xin làm việc trong tỉnh thôi không đi công tác nữa, đương nhiên là hai bên đều phải cố gắng mới được”.

“Thảo nào bữa tiệc hôm qua cậu không động đến một giọt rượu nào, sau này mình gọi cậu ra ngoài làm vài ly giải sầu chắc cũng miễn bàn rồi.”

Vu Mục Thành chỉ cười mà không nói gì, lúc này họ đã đi đến trước tòa nhà của anh ở, theo thói quen anh ngẩng đầu lên thấy căn hộ ở tầng bốn của mình có ánh sáng mờ mờ qua cửa sổ nụ cười trên môi càng rạng rỡ.

Dùng xong món canh, Hứa Chí Hằng chào rồi lái xe về nhà. Sau khi vận động cơ thể tuy mệt mỏi nhưng cũng thư giãn, những hạt mưa nhỏ làm cho bầu không khí sạch sẽ và khiến cho con người ta thư thái. Trên đại lộ Tân Giang rộng lớn phía trước, xe cộ nườm nượp, mặt đường ẩm ướt, phản chiếu ánh đèn đường và đèn xe, phong cảnh hai bên đường nhanh chóng lùi dần về phía sau.

Radio trên xe đang phát một tiết mục âm nhạc, người dẫn chương trình với chất giọng êm ái nhẹ nhàng đang giới thiệu một loại bài hát xưa. Hứa Chí Hằng trước đây vẫn thích dòng nhạc Rock, nhưng bây giờ anh cảm thấy dòng nhạc du dương này thật thích hợp với một đêm mưa yên bình như thế và cũng rất ăn nhập với tâm trạng anh lúc này đang nhớ đến Diệp Tri Thu. Gần đây, cứ mỗi khi nhàn rỗi là anh lại nhớ đến cô.

Cô vẫn bận rộn như vậy, thi thoảng còn đi công tác ngắn ngày, chỉ có thể gặp anh vào mỗi cuối tuần. Có thể nói hai người hoàn toàn giữ cuộc sống riêng cho mình. Cách yêu nhau đầy lý trí như vậy lúc đầu làm anh cảm thấy rất thỏa mái nhưng dần dần một suy nghĩ lạ lùng cứ lớn dần trong anh. Anh bắt đầu nghĩ, nếu lúc nhàn rỗi anh lại nghĩ đến cô, có lẽ đó là điều anh hy vọng hai người ở gần nhau nhiều hơn và cùng nhau chia sẻ nhiều hơn nữa. Nếu trong lòng cô có điều gì ác cảm với căn nhà đó thì có lẽ anh nên đi tìm căn nhà khác.

Hứa Chí Hằng lái xe vào bãi đỗ của khu chung cư Tân Giang Hoa Viên, khi xuống xe anh dừng lại ngước mắt lên trên ngắm nhìn, anh nghĩ ai mà có thể cười mãn nguyện với một căn phòng như Vu Mục Thành nhỉ, gia đình và căn nhà suy cho cùng vẫn là hai khái niệm, xem ra người bạn chí cốt của anh đã được đào tạo để trở thành người đàn ông của gia đình thật rồi. Anh nhớ đến Diệp Tri Thu, nụ cười lại thấp thoáng trên khóe môi.

Lúc đó Tây Mon cũng lái chiếc Toyota vào đỗ cạnh xe anh. Cậu ta và Tiểu Phán xuống xe, cậu vừa đi vừa lên giọng dậy dỗ Tiểu Phán: “Bà cô của tôi ơi, mai em đi với anh cũng được nhưng đừng có gây chuyện đấy nhé. Người ta có cưới xin đàng hoàng, ông Phương đó và chú của anh lại có quan hệ làm ăn, mình dù sao cũng là khách mời có tên trên thiếp cưới, em đừng mang cái bộ mặt đưa đám ấy nữa, cũng đừng ăn nói linh tinh cho sướng cái miệng đấy”.

Tiểu Phàn cười: “Thôi được rồi, em chỉ muốn xem xem tổ chức đám cưới trên du thuyền như thế nào, chứ không thì ai thèm chứ.”

Hai người chào Hứa Chí Hằng rồi cùng đi vào đợi thang máy. Tiểu Phán kéo cánh tay Tây Môn nũng nịu: “Em thích tổ chức đám cưới ở nhà thờ cơ, anh Tây Môn, lúc nào mình đi đến nhà thờ ở phía sau kia xem nhé!” 

“Được thôi, có điều người khác gọi anh là Tây Môn thì kệ họ, nhưng xin em đừng gọi anh thế nữa được không? Hôm qua mẹ anh nghe em gọi thế bà không vui đâu, hay em muốn làm Phan Kim Liên thật đẩy? Chỉ tại chị Thu Thu nghĩ ra cái biệt danh này làm đời anh đi tong rồi.”

Hứa Chí Hằng nghe đến tên Thu Thu bất giác giật mình, Tiểu Phán cười “hì hì” giải thích cho anh nghe về nguồn gốc của biệt danh đó. Hứa Chí Hằng nhớ lại có lần Diệp Tri Thu bông đùa về nghề nghiệp của anh, nhớ ra thi thoảng cô ấy để lộ tính hài hước tinh nghịch với những việc xung quanh anh cũng bật cười. Ba người cùng bước vào thang máy, Tây Môn thở dài than vãn: “Tiểu Phán à, em phải biết giữ mồm giữ miệng chứ, lần trước em đã nói ầm lên cái chuyện anh Phạm bị gãy chân ngay trước mặt chị Tri Thu rồi, em không thấy chị ấy không hề muốn nhắc đến những chuyện đó sao? Nếu em gặp được chị ấy thì nhất định không được nhắc đến đám cưới ngày mai nhé!”

“Mai là đám cưới của ai vậy?” Hứa Chí Hằng không thể im lặng nữa.

“Bạn trai cũ của chị Thu Thu”. Tiểu Phán nói: “Cặp với con gái của một ông chủ xây dựng cỡ bự vì thế nên bỏ rơi chị Thu Thu. Căn hộ mà anh đang ở vốn là họ mua khi sắp kết hôn đấy chứ. Haizzz… Đêm mai gia đình đó còn thuê một du thuyền sang trọng làm đám cưới trên mặt sông, tổ chức hoành tráng lắm, nghe nói còn đốt pháo hoa nữa. À, Tây Môn, anh nghĩ xem chị Tri Thu trông thấy cảnh họ phô trương như vậy sẽ nghĩ thế nào?”

“Em khỏi phải lo, chị Tri Thu làm gì có thời gian mà để ý đến bọn họ.”

Thang máy đến tầng mười sáu, họ đi về nhà mình. Hứa Chí Hằng nghĩ, đối với một người con gái dù nghĩ thoáng đến mấy, nếu bạn trai cũ của mình mà tổ chức đám cưới đình đám thì cũng chẳng vui vẻ gì, không biết Thu Thu vốn tính tự mình chịu đựng mọi chuyện bây giờ đang nghĩ gì. Hôm nay trong điện thoại, cô cũng chỉ nói là sẽ họp rất muộn. Anh rút di động ra bấm số của cô, chuông kêu hồi lâu mới thấy cô nhấc máy, đầu dây bên kia còn truyền đến tiếng nhạc Jazz. Giọng nói của cô hơi khàn khàn: “Chí Hằng, anh đánh cầu xong rồi à?”

“Anh vừa về, Thu Thu, em đang ở đâu?”

Cô cười nhẹ: “Em cũng đang định gọi cho anh đấy. Em đang uống rượu ở quán, nếu anh không bận thì qua đây đón em nhé! Ông chủ đang lo sau khi đóng cửa quán còn phải đưa em về nhà đây này”.

“Ông ta đừng có mơ nhé!” Hứa Chí Hằng cười nói: “Anh sẽ đến đó ngay, tên nào định tán tỉnh em thì đuổi nó đi, em nghe rõ chưa?”

Hứa Chí Hằng hỏi rõ tên và địa chỉ của quán rượu đó rồi cầm chìa khóa xe đi ra. Anh vào xe và bật chế độ định vị GTS, nhưng chỗ đó chính là vùng tô giới cũ mà có lần Diệp Tri Thu đã dẫn anh đi, có nhiều đường một chiều mà GTS không thể chỉ rõ ra được, anh phải đi vòng rất nhiều lần mới tìm thấy địa chỉ cần tìm. Quầy rượu đó được sửa chữa từ một căn nhà cũ, trên của quán có treo một tấm biển với hàng chữ màu cầu vồng: Forever. Anh đi vào trong, quán rượu có hai tầng, tầng một với không gian nhỏ hẹp có kê quấy rượu, phía trước quầy có cả một đám người đang uống rượu, ngoài ra có mấy chiếc bàn nhỏ, trên bàn có cắm vài ngọn nến. Mấy người ngồi đối diện nhau đang thầm thì to nhỏ. Anh đi lên chiếc cầu thang bằng gỗ kiểu cũ hẹp và dốc, vừa đến tầng hai đã nghe thấy tiếng một người đàn ông: “Thu Thu à, cô đã uống nhiều lắm rồi, không nên uống thêm nữa.”

“Tôi muốn uống hết loại Cocktail của anh, cái loại Percian Cat này hơi chát, loại tiếp theo là Mechico Sunrice phải không? Diệp Tri Thu cười nói.

“Nếu tôi để cô uống say, Tiểu Địch đi công tác về mà biết được sẽ trách tôi chết. Cái hay của uống rượu là đạt đến điểm như say mà không say, chứ nếu uống say mèm rồi thì lại chẳng có gì thú vị nữa.”

“Thì tôi đã say đâu. À, mà lúc nãy nói chuyện điện thoại với Tiểu Địch mà quên bảo cô ấy hôm kia có người cầu hôn với tôi, nói sẽ cùng tôi đi trọn cuộc đời”, Diệp Tri Thu cười khanh khách, rõ ràng đã say lắm rồi. Hứa Chí Hằng nghe thấy, anh đứng sững lại, nghĩ hôm nay thật sự có quá nhiều chuyện bất ngờ xảy đến, bạn trai cũ của người yêu mình ngày mai kết hôn, trong khi đó người yêu mình lại có người khác cầu hôn. Hôm kia Diệp Tri Thu đang đi công tác công tác ở thành phố H, vậy người kia là ai chứ? Anh lại nghe tiếng Diệp Tri Thu cười nói: “Vĩnh viễn, Forever, cái từ này mới hấp dẫn làm sao. Anh Phong, sao anh lại lấy từ đó đặt tên cho quán rượu của mình?”

“Anh nghĩ bản thân mình cũng muốn nắm lấy một điều gì đó vĩnh viễn. Cầu hôn là việc tốt đấy, đàn ông không dễ dàng hạ được quyết tâm như vậy đâu.”

“Anh nói gì vậy? Đúng là tư duy của một người đàn ông điển hình. Em hạ quyết tâm đồng ý mới là chuyện chẳng dễ dàng gì chứ. Kết hôn là việc trọng đại lắm sao? Đem đặt trước mặt em cứ như thể em sẽ vồ ngay lấy không bằng.” Diệp Tri Thu khịt mũi: “Anh Phong này, anh hát bài gì đi, lâu lắm rồi em không được nghe anh hát”.

“Lâu lắm rồi em không đến đây, Tiểu Địch nói em bận sắp phát điên lên rồi, em muốn nghe bài gì nào?”

“Cái bài hát ấy tên là gì ấy nhỉ? Em chẳng nhớ nữa…” Diệp Tri Thu lẩm nhẩm: “Tình yêu là điều em biết rõ, nhưng vĩnh viễn là cái gì nhỉ?”

“Bài hát này không thích hợp với người vừa được người khác cầu hôn đâu”, người con trai đó cười: “Thôi được, anh sẽ hát nhưng phải nghe lới anh, không được uống Cocktail nữa.”

Hứa Chí Hằng bước lên một bước nữa, trông thấy Diệp Tri Thu ngồi cạnh một chiếc bàn đặt sát góc cầu thang quay lưng về phía anh. một người con trai mặc áo kẻ ca rô khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng điệu lịch lãm đứng lên từ chiếc ghế đối diện với cô, tiến về phía quầy rượu. Anh bước vảo đặt bàn tay lên vai Diệp Tri Thu, cô giật mình quay lại, cười với anh: “A, anh đến rồi à?” Cô nắm bàn tay anh khẽ nói: “Ngồi nghe anh Phong hát nhé, anh ấy hát hay lắm”.

Hứa Chí hằng ngồi xuống bên cô, anh quan sát bốn phía, không gian tầng này rất thấp nhưng rộng hơn hẳn dưới kia. Bốn góc tường có treo những tấm ảnh to về các loại địa hình dốc núi, đường bộ và các ô tô địa hình. Dưới ánh đèn vàng mờ dịu, không có quá nhiều khách ngồi, chiếc máy hát kiểu cũ đang phát ra điệu nhạc Jazz, không khí nhàn tản, hoàn toàn khác với phong cách của những tụ điểm vui chơi sôi động mà trước đây anh thấy.

Người con trai kia tắt máy hát, cầm ghi ta đến ngồi lên chiếc ghế cao ở góc phòng. Anh nói vào micro: ” Bài hát này tôi tặng cho Thu Thu, tuy điều tôi hát không phải vĩnh viễn nhưng tôi nghĩ chúng ta vẫn có quyền hy vọng một điều gì mãi mãi”. Rồi anh bắt đầu vừa đàn vừa hát bài Tình khúc.

– ” Em đã từng nói với anh, em mãi mãi yêu anh,
Tình yêu là điều anh biết, nhưng “mãi mãi” là gì vậy?
Em ơi em đừng khóc, chúng mình vẫn ở bên nhau. 
Niềm vui của hôm nay sẽ là hồi ức vĩnh hằng của ngày mai.
Là la la la…”

Tiếng hát của anh ta trầm ấm, Diệp Tri Thu dựa vào lòng Hứa Chí Hằng khẽ ngâm nga:

– ” Em không thuộc về anh, anh cũng không có được em.
Em ơi em, trên đời này chẳng ai có được quyền chiếm hữu.
Có lẽ chúng ta chia tay không cần quay đầu lại, 
Ít ra cũng không cần thêu dệt những lý do đẹp đẽ.
Là lá la la…”

Đang say sưa trong điệu nhạc, cô bỗng ngẩng đầu nhìn Hứa Chí Hằng, mỉm cười hỏi: “Chí Hằng, anh sẽ thuộc về em bao lâu?” Dưới ánh đèn, khuôn mặt xanh xao không trang điểm của cô, lại ánh lên sắc hồng của men rượu, ánh mắt đung đưa vô định. Không đợi anh trả lời, cô vội lấy ngón tay đặt lên bờ môi anh: “Không, đừng trả lời em, đến lúc đó chúng mình không cần thêu dệt những lý do đẹp đẽ nữa”.

Cô tiếp tục lẩm nhẩm theo A Phong, tiếng hát đã khàn khàn:

– ” Là lá la la…
Người yêu ơi, em đừng nói nữa, chúng ta mãi mãi không xa rời.
Người yêu ơi, em đừng nói nữa, ngày mai chúng ta sẽ chia tay.”

Bài hát kết thúc, Diệp Tri Thu và những người khách khác đồng loạt vỗ tay, A Phong lịch sự cúi đầu tỏ ý cảm ơn rồi bảo người phục vụ bật máy hát để khúc nhạc Jazz tiếp tục. Diệp Tri Thu nhìn đăm đăm về phía trước, rõ ràng miệng đang cười mà mắt đã nhòa lệ. Hứa Chí Hằng vòng tay kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô: “Thu Thu, em có chuyện gì không vui à?”

“Haizzz, chẳng có chuyện gì cả. Chẳng qua là em uống nhiều rượu quá thôi. Thảo nào mà anh Phong không tiếp thêm rượu cho em nữa. Nhân lúc em chưa say mà gây chuyện, anh đưa em về nhé!”

Hứa Chí Hằng vẫy tay gọi người phục vụ đến thanh toán, A Phong đi đến hỏi: “Thu Thu, em có sao không?”

“Không sao đâu anh Phong. Đây là Hứa Chí Hằng bạn trai em. Còn đây là anh Phong, chủ quán, cũng là bạn của Tân Địch.” Hai người đàn ông lịch sự gật đầu chào nhau, Diệp Tri Thu chống tay xuống bàn để đứng dậy, Hứa Chí Hằng dìu cô ra khỏi quán bar và lên xe. Bên ngoài, trời vẫn lắc rắc mưa, những hạt mưa phả vào da mặt, lành lạnh.

Cô ngồi nghiêng trên ghế, mắt nhắm hờ, yên lặng, không còn vẻ hơi quậy như lúc còn trong quán rượu nữa. Xe đỗ chỗ cô ở, Hứa Chí Hằng nhẹ nhàng gọi, cô lơ mơ nhìn anh rồi lập tức định thần trở lại, cố gắng xuống xe, cùng anh vào chung cư. Vào trong thang máy, Hứa Chí Hằng bế xốc cô lên, áp mặt vào khuôn mặt đang nóng bừng của cô, cô cười và ôm chặt cổ anh: “Em biết cách uống rượu đấy chứ?”

“Vẫn còn nhớ gọi anh đến đón là tốt rồi.”

Anh lấy chìa khóa trong túi xách của cô để mở cửa phòng. Vào phòng, anh đặt cô xuống sofa rồi đi mở cửa sổ. Anh đang định đi lấy khăn mặt thì cô kéo vạt áo anh lại, khẽ gọi: “Chí Hằng!”.

Anh cúi xuống nhìn cô: “Em buồn lắm phải không? Để anh đi rót nước cho em nhé”.

Cô cứ nắm chặt lấy vạt áo anh, nói: “Chí Hằng, em không uống nước đâu, anh ngồi với em một lát đi…”, đây là lần đầu tiên cô nói với anh bằng giọng nũng nịu như vậy. Hứa Chí Hằng cảm động, ngồi xuống cạnh cô. Cô sà vào lòng, dựa đầu vào ngực anh, hít thở những hơi dài. Cô cảm nhận hương thơm thanh mát của sữa tắm trên cơ thể và cả mùi đàn ông riêng biệt của anh.

“Tại sao em đi uống rượu một mình?”

“Anh đang đánh cầu mà, Tiểu Địch thì đi công tác, em xem danh bạ điện thoại, chẳng tìm thấy ai có thể đi cùng được, thật buồn”, cô khẽ cười, ” Mà tìm người đi cùng trong tình trạng này sẽ dễ khiến người ta hiểu nhầm, như thế càng phiền phức. Em cũng chỉ to gan đến thế thôi, chạy đến quán rượu của bạn bè đã là dũng cảm lắm rồi, nhưng có một mình nên em cũng chẳng dám uống say”.

Diệp Tri Thu dường như đã lấy lại lý trí, vừa cười vừa nói rành mạch nhưng ánh mắt cô vẫn còn lơ đãng, rõ ràng là say rồi. Hứa Chí Hằng quyết định không nhắc đến những chuyện làm cô phải buồn, chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô và nói: “Lần sau uống rượu phải nhớ gọi anh đi cùng đấy nhé, còn đánh cầu thì chuyển sang hôm khác cũng được mà.”

Cô “ừ” nhẹ một tiếng nhưng tâm trí vẫn còn mơ màng đâu đó. Hứa Chí Hằng cảm nhận được đôi môi lành lạnh của cô áp trên ngực anh qua lớp áo phông mỏng. Anh cúi đầu định nói gì đó nhưng Diệp Tri Thu bỗng quàng tay qua vai rồi quay người ngồi lên đùi anh, hôn lên bờ môi anh.

Trước đây cô luôn nhiệt tình đáp ứng sự âu yếm của anh nhưng đây là lần đầu tiên cô chủ động như thế. Chiếc lưỡi mềm mại của cô mang theo hơi rượu khéo léo lách vào hang miệng, quần lấy lưỡi anh. Tay cô lành lạnh luồn vào dưới áo anh, vuốt ve cơ thể rắn chắc của anh. Toàn bộ mạch máu trong người anh như những đợt sóng cuồn cuộn, bộ não trong thoáng chốc mất hết lý chí, cơ thể anh đã đáp ứng trước khi lý trí của anh kịp hiểu ra điều gì. Giống như có một ngọn lửa bỗng nhiên được nhen lên trong đó. Hai người tận hưởng nụ hôn say đắm, bàn tay nóng bỏng âu yếm cơ thể nhau.

Anh mãnh liệt hôn cô, cởi bỏ nốt những thứ còn lại đang ngăn cách hai người. Những làn gió từ ban công thổi vào làm bay bay rém cửa, dưới ánh sáng mờ, mái tóc cô bồng bềnh mềm mại, khuôn mặt xinh đẹp của cô có nét hưng phấn kỳ lạ. Trong tiếng mưa hắt vào cửa kính là tiếng cô đang khẽ gọi tên anh, vừa như cầu xin vừa như khích lệ anh. Cả hai người đều say sưa cuồng nhiệt, hạnh phúc vô bờ. Anh hôn lên đôi má cô, nhận thấy đôi mắt cô nhòe lệ.

Anh khẽ hỏi: “Anh làm em đau phải không?”

Cô lắc đầu, lại áp mặt vào vai anh, hai người cứ ngồi nồng nàn như vậy. Cảm nhận làn da cô đang lạnh dần trong gió, anh liền bế cô lên giường và đắp chăn cho cô. Đúng lúc anh định đi lấy khăn mặt thì cô ôm chặt lấy cổ anh khẽ nói: “Đừng, Chí Hằng, anh đừng đi!”

Giọng nói yếu ớt đó như chạm thẳng vào góc yếu đuối nhất trong lòng anh. Anh ôm lấy cô, hai cơ thể lại quấn lấy nhau nồng nàn. Cảm súc mãnh liệt đó, cả anh và cô đều chưa trải qua.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+